<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>Normadgurl's Blog</title>
	<atom:link href="http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com</link>
	<description>Just another WordPress.com weblog</description>
	<lastBuildDate>Fri, 04 Feb 2011 20:02:39 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='lanlevnlanlevn.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://s2.wp.com/i/buttonw-com.png</url>
		<title>Normadgurl's Blog</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/osd.xml" title="Normadgurl&#039;s Blog" />
	<atom:link rel='hub' href='http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>Phan Đào Vũ- CEO của Ngân hàng Bảo Việt- Con trai lớn của ông đã từng đoạt giải học sinh giỏi toán-văn toàn quốc, sau đó theo học và tốt nghiệp chuyên nghành tài chính của Đai học Kinh tế London (LSE</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/02/04/phan-dao-vu-ceo-c%e1%bb%a7a-ngan-hang-b%e1%ba%a3o-vi%e1%bb%87t-con-trai-l%e1%bb%9bn-c%e1%bb%a7a-ong-da-t%e1%bb%abng-do%e1%ba%a1t-gi%e1%ba%a3i-h%e1%bb%8dc-sinh-gi%e1%bb%8fi-toan-van-toan-qu%e1%bb%91c/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/02/04/phan-dao-vu-ceo-c%e1%bb%a7a-ngan-hang-b%e1%ba%a3o-vi%e1%bb%87t-con-trai-l%e1%bb%9bn-c%e1%bb%a7a-ong-da-t%e1%bb%abng-do%e1%ba%a1t-gi%e1%ba%a3i-h%e1%bb%8dc-sinh-gi%e1%bb%8fi-toan-van-toan-qu%e1%bb%91c/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 04 Feb 2011 20:02:35 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1562</guid>
		<description><![CDATA[Người đi xuyên khủng hoảng Làm lãnh đạo ngân hàng liên doanh với 2 lần đối tác ngoại phá sản, lập nhà băng cổ phần đầu tiên theo quy chế mới bất thành vì chính sách thay đổi… số phận không dành sự dễ dàng cho CEO của Ngân hàng Bảo Việt. &#62; Chủ tịch [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1562&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h1>Người đi xuyên khủng hoảng</h1>
<h2>Làm lãnh đạo ngân hàng liên doanh với 2 lần đối tác ngoại phá sản, lập nhà băng cổ phần đầu tiên theo quy chế mới bất thành vì chính sách thay đổi… số phận không dành sự dễ dàng cho CEO của Ngân hàng Bảo Việt.<br />
&gt; <a href="http://vnexpress.net/gl/kinh-doanh/kinh-nghiem/2011/01/3ba2565f/">Chủ tịch VNDIRECT từng ước bán công ty giá 1 đôla</a></h2>
<p>Tốt nghiệp Đại học Tài chính, chàng trai Phan Đào Vũ được phân vào làm việc tại Vụ Tín dụng Thương nghiệp (khi đó gọi là Ngân hàng Thương nghiệp) – Ngân hàng Nhà nước Việt Nam tại TP HCM. Chỉ trong vài tháng đầu tiên, Vũ đã gây được ấn tượng mạnh với cấp trên sau buổi đảm nhận công việc thư ký cho một cuộc họp lớn của toàn miền Nam được tổ chức tại TP HCM.</p>
<p>Biên bản viết tay với đầy đủ các ý kiến, đề xuất, kết luận… của các thành viên tham dự được cậu sinh viên mới ra trường thực hiện một cách xuất sắc khiến cả những vị lãnh đạo có nhiều năm kinh nghiệm trong ngành cũng ngạc nhiên. Sau sự kiện này, Vũ được đặc cách phân công vào bộ phận tổng hợp, chuyên viết chế độ chính sách cho hoạt động tín dụng. Đây là nơi vốn dành cho những cán bộ có kinh nghiệm trong ngành ngân hàng, chứ chưa từng xuất hiện sinh viên mới ra trường.</p>
<p>Say mê nghiên cứu và rất xông xáo trong việc tìm hiểu thực tế cho vay thu mua lương thực ở Đồng bằng Sông Cửu Long vốn là mảng dụng nóng bỏng nhất thời kỳ đó, Vũ được đánh giá rất cao về nghiệp vụ. Một cán bộ trẻ 22 tuổi, mới vào nghề nhưng thường xuyên được cử đi hỗ trợ các đoàn nghiên cứu, thanh kiểm tra về khảo sát tình hình cho vay thương nghiệp ở khu vực phía Nam.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/a2/60/71/Phan-Dao-Vu-1.jpg" border="1" alt="Ông Phan Đào Vũ - CEO của BAOVIET Bank. Ảnh: Lê Thanh" width="320" height="480" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Ông Phan Đào Vũ &#8211; CEO của BAOVIET Bank. Ảnh: <em>Lê Thanh</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Có lần, một đoàn công tác cấp cao của Ngân hàng Trung ương về kiểm tra tại An Giang, và Vũ cũng được cử đến hỗ trợ nghiệp vụ. Hôm đó, Vũ ăn mặc kiểu thanh niên trông hơi hippie khiến vị trưởng đoàn cứ trố mắt nhìn. Ông này không thể tin nổi là một cậu trai trẻ măng như vậy lại được chỉ định để giúp đỡ đoàn thanh tra toàn thành viên cấp cao, làm những điều tra quan trọng…</p>
<p>Tuy nhiên, vị trưởng đoàn cũng nhã nhặn nói với Vũ: “Chắc có sự nhầm lẫn. Đoàn thanh tra đã đủ người rồi, cháu ạ!”. Lúc đó, tài năng trẻ của Văn phòng Ngân hàng Nhà nước phía Nam chợt hiểu…</p>
<p>Năm 1984, Vũ ra Hà Nội và vẫn làm việc tại Vụ Tín dụng Thương nghiệp của Ngân hàng Trung ương. Tương tự như ở phía Nam, anh là cán bộ trẻ nhất của vụ. Chỉ một thời gian ngắn, Vũ giành được sự tin cậy cao của các lãnh đạo, những chuyên viên có bề dày kinh nghiệp tại vụ.</p>
<p>Anh là cán bộ trẻ hiếm hoi của Ngân hàng Trung ương lúc đó được tham gia các buổi họp góp ý quan trọng về chế độ chính sách với thống đốc, phó thống đốc và các vụ trưởng… Vũ cũng là thành viên trẻ tuổi nhất của Vụ Tín dụng Thương nghiệp từ khi gia nhập vụ năm 1980, cho đến lúc chuyển đổi mô hình tổ chức, cơ cấu lại thành Vụ Tín dụng vào năm 1988.</p>
<p>Trong quá trình soạn thảo các văn bản chế độ, anh trở thành người đầu tiên đưa ra và chứng minh được công thức tính nợ quá hạn trong cho vay luân chuyển. Trước đó, ngân hàng chỉ xác định được nợ quá hạn đối với cho vay từng lần. Với vay luân chuyển cho các đơn vị kinh doanh thương nghiệp thời kế hoạch hóa tập trung, do không thấy rõ thời hạn từng khoản vay nên cũng không tính được nợ quá hạn. Điều này đã tồn tại từ hàng chục năm trước đó với sự trăn trở của nhiều chuyên gia kỳ cựu ngành ngân hàng.</p>
<p>Một bước ngoặt lớn xảy ra năm 1990 khi Vũ vào lại TP HCM để gia nhập một công ty liên doanh lần đầu tiên tổ chức thanh toán thẻ tín dụng VISA tại Việt nam. Vũ cùng các đồng nghiệp triển khai thành công việc giới thiệu, phát triển mạng lưới chấp nhận thẻ (merchants) và tổ chức thanh toán thẻ tín dụng tại thị trường TP Hồ Chí Minh.</p>
<p>Năm 1991, khi Indovina Bank – ngân hàng liên doanh đầu tiên tại Việt Nam được thành lập, Vũ được tuyển chọn làm Trưởng phòng Hành chính &#8211; Nhân sự, mà tiếng Anh chưa tốt. Ở vị trí phải liên tục giao tiếp với các đồng nghiệp nước ngoài, viết memo bằng tiếng Anh, Vũ rất vất vả trong những ngày đầu vì hạn chế về tiếng Anh của mình. Từ vị trí “ngôi sao đang lên”, anh giống như một “người rừng” ở môi trường mới.</p>
<p>Điều này cộng với nhân tố là dân “Bắc Kỳ”, Phan Đào Vũ không nhận được mối thiện cảm từ các đồng nghiệp khác tại ngân hàng lúc đầu. Cũng vì thế, anh phải thực hiện những nỗ lực vượt bậc để khẳng định mình và chiến thắng sự tự ti về khả năng giao tiếp bằng tiếng Anh.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/a2/60/71/phan-dao-vu-2.jpg" border="1" alt="Số phận không dành sự dễ dàng cho ông Vũ. Ảnh: Lê Thanh" width="480" height="320" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Số phận không dành sự dễ dàng cho ông Vũ. Ảnh: <em>Lê Thanh</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Trong vài tháng đầu, dù nói tiếng Anh còn kém nhưng các memo của Vũ gần như hoàn hảo. Ít người biết rằng, để có được những bản memo đó, anh phải viết đi viết lại và hỏi thêm ý kiến của thầy giáo tiếng Anh. Với năng khiếu ngoại ngữ đặc biệt, tiếng Anh của Vũ đã tiến bộ nhanh chóng. Chỉ sau một năm làm việc tại Indovina Bank, anh đã có thể làm điều phối viên các hội nghị, hội thảo bằng tiếng Anh, phiên dịch cho các phiên họp Hội đồng quản trị cũng như đoàn công tác cấp cao của ngân hàng nước ngoài làm việc với các cơ quan Chính phủ.</p>
<p>Sự khẳng định của Vũ về khả năng làm việc đã thực sự chinh phục được các đồng nghiệp cả trong và ngoài nước tại đây. Năm 1992, anh được cử ra Hà Nội làm phó giám đốc và sau đó trở thành giám đốc chi nhánh… Năm 1997, Phan Đào Vũ trở thành ủy viên hội đồng quản trị, rồi phó tổng giám đốc thứ nhất – người đại diện vốn của phía Việt nam trong ngân hàng liên doanh từ đầu năm 1998.</p>
<p>Thế nhưng, vào đúng năm ông Vũ trở thành người điều hành chính tại ngân hàng này thì đối tác nước ngoài trong liên doanh gặp khó khăn nghiêm trọng trong cơn khủng hoảng tài chính Đông Á (1998-1999). Năm đó, lên máy bay sang Indonesia để họp hội đồng quản trị, tân Phó tổng giám đốc thứ nhất giật mình khi đọc báo thấy tin đối tác nước ngoài của Indovina Bank là Bank Dagang National Indonesia đã tuyên bố phá sản. Tới ngân hàng đối tác, ông Vũ thấy người dân đến xếp hàng dài trước cửa chờ rút tiền… Trước đó, Indovina Bank đã từng một lần thay đối tác cũng bởi phía nước ngoài phá sản.</p>
<p>Trong nước, các đối tác và khách hàng biết tin cũng ào ào rút tiền. Lúc đó, nhà băng này đã có tổng tài sản lên tới 100 triệu USD và dư nợ khoảng 90 triệu USD. Đây là cuộc thử lửa lớn đầu tiên của ông Vũ trên cương vị người điều hành chính của ngân hàng.</p>
<p>Indovina trải qua thời kỳ hết sức khó khăn về thanh khoản. Ông Vũ và đồng nghiệp phải vật lộn đối phó trước sự rút tiền của hàng loạt khách hàng. Chỉ có ông và một số ít đồng sự nắm được khó khăn thực sự khi tiền trên các tài khoản nostro ở nước ngoài có những khi không đủ để đáp ứng một khoản rút tiền nhỏ. Lúc đó, ông Vũ và vài đồng nghiệp không thể chia sẻ hay tiết lộ cùng ai bởi sự hỗ trợ từ các ngân hàng đại lý cả trong và ngoài nước đã khép lại.</p>
<p>Trong 3 tháng, với nỗ lực thu hồi nợ trước hạn để giữ vững thanh khoản, ngân hàng đã kéo được dư nợ tín dụng giảm 80% và duy trì sự ổn định tới đầu năm 2000 khi có đối tác nước ngoài mới. Trong hai năm 1998 &#8211; 1999, bất chấp sự đổ vỡ của đối tác, cộng với sụt giảm qui mô do phải giảm quá nhanh dư nợ, Indovina Bank vẫn có lãi dù không nhiều. Đây được coi là điều rất khó tin đối với những người quan tâm đến Indovina Bank lúc đó.</p>
<p>Trước khủng hoảng tài chính 1998-1999, Indovina Bank luôn nằm trong danh sách những ngân hàng có vốn đầu tư nước ngoài hoạt động hiệu quả nhất Việt Nam. Sau khi có đối tác mới, Indovina nhanh chóng phục hồi và trở lại vị trí ngân hàng hàng đầu những năm sau đó. Tuy nhiên, sau 16 năm gắn bó với Indovina Bank, ông Vũ quyết định đi tìm thách thức lớn hơn &#8211; thành lập một ngân hàng cổ phần mới theo lời mời của những nhà sáng lập.</p>
<p>Sau 7 tháng chuẩn bị (kể từ tháng 3/ 2007), ông đã tuyển được đội ngũ nhân sự hơn 80 người cho Ngân hàng thương mại cổ phần Công nghiệp Việt Nam gọi tắt là INBank. Bên cạnh đó, ông Vũ cũng hoàn thành việc xây dựng cơ sở vật chất cho hội sở chính, dự án ngân hàng lõi Core Banking, dự án thẻ ATM, hệ thống nhận diện thương hiệu.</p>
<p>Đặc biệt, vị CEO này đã hoàn thiện cơ cấu tổ chức theo mô hình hiện đại, vận hành theo nguyên tắc quản lý tập trung. Tuy nhiên, INBank đã không được cấp phép vì chủ trương của Chính phủ không cho phép một số tập đoàn nhà nước đầu tư góp vốn thành lập ngân hàng.</p>
<p>Tháng 10 năm 2008, sau khi kết thúc công việc với ban trù bị thành lập INBank, ông Vũ trở thành Tổng giám đốc của Ngân hàng cổ phần Bảo Việt ngay khi ngân hàng này được cấp phép. Thế nhưng, số phận dường như lại muốn thử thách ông Vũ. BAOVIET Bank ra đời và đi vào hoạt động đúng vào lúc khó khăn nhất của nền kinh tế trong cơn khủng hoảng tài chính toàn cầu khiến sứ mệnh mới của ông Vũ vô cùng thách thức.</p>
<p>Dù khởi đầu trong thời buổi khó khăn, nhưng ngay trong năm đầu hoạt động 2009, ngân hàng đã kinh doanh có lãi, với tổng tài sản đạt 7.300 tỷ đồng trên vốn điều lệ 1.500 tỷ đồng, mức mà hầu hết các nhà băng cổ phần trước đó phải mất mười năm hoặc hơn mới có thể đạt được. Năm 2010, BAOVIET Bank lại nhân gần gấp đôi tổng tài sản, lợi nhuận so với 2009 trong điều kiện phải đầu tư lớn về cơ sở vật chất để phát triển mạng lưới (tăng lên 26 chi nhánh) và dầu tư nhiều vào công nghệ.</p>
<p>Đặc biệt, hoạt động trong giai đoạn khủng hoảng nhưng nhà băng này giữ được chất lượng tin dụng ở mức tốt với việc không phát sinh nợ xấu. Năm 2011, ông Vũ và hội đồng quản trị tiếp tục đặt mục tiêu thách thức hơn cho BAOVIET Bank với việc tăng gấp đôi tất cả các chi tiêu đã thực hiện được trong năm trước để đạt được qui mô tổng tài sản 25.000 tỷ đồng sau ba năm hoạt động..</p>
<p>Vào lúc rảnh rỗi, CEO của BAOVIET Bank thường dành thời gian cho môn golf. Ông thích golf bởi nó giúp rèn luyện thể lực và khả cân bằng trong mọi trường hợp, sự chính xác, tính trung thực và nuôi dưỡng niềm hy vọng.</p>
<p>“Nếu bạn nổi cáu khi gặp chuyện không vừa ý, thì ngay sau đó bạn sẽ không thể đánh tốt, golf buộc người chơi phải rèn luyện sự cân bằng trong mọi tình huống . Thêm vào đó, golf luôn gieo vào lòng người chơi hy vọng ngày hôm sau sẽ đánh tốt hơn cho dù hôm nay đã đánh rất tốt hay rất tệ, điều này tạo ra đức tính luôn mong muốn hoàn thiện của mỗi người”, ông Vũ tâm sự.</p>
<p>Bên cạnh công việc, ông Vũ có một niềm tự hào lớn về gia đình với vợ là một người bạn đồng môn và đồng nghiệp ngân hàng, cùng hai cậu con trai học giỏi và thành đạt. Con trai lớn của ông đã từng đoạt giải học sinh giỏi toán-văn toàn quốc, sau đó theo học và tốt nghiệp chuyên nghành tài chính của Đai học Kinh tế London (LSE), một trong những trường về kinh tế-tài chính hàng đầu thế giới.</p>
<p>Với kết quả học tập xuất sắc và khả năng làm việc tốt trong thời gian thực tập, chàng trai này đã được nhận vào làm việc (đến nay đã được hai năm) ở bộ phận Investment Banking tại sở chính của HSBC tại London. Con trai thứ hai của ông Vũ đang theo học chuyên nghành kinh tế của Trường Đại học Warrick – cũng là một trong những trường danh tiếng hàng đầu tại nước Anh. “Đó là những tài sản và niềm tự hào lớn nhất của tôi”, CEO của BAOVIET Bank tâm sự.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1562/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1562&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/02/04/phan-dao-vu-ceo-c%e1%bb%a7a-ngan-hang-b%e1%ba%a3o-vi%e1%bb%87t-con-trai-l%e1%bb%9bn-c%e1%bb%a7a-ong-da-t%e1%bb%abng-do%e1%ba%a1t-gi%e1%ba%a3i-h%e1%bb%8dc-sinh-gi%e1%bb%8fi-toan-van-toan-qu%e1%bb%91c/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/a2/60/71/Phan-Dao-Vu-1.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Ông Phan Đào Vũ - CEO của BAOVIET Bank. Ảnh: Lê Thanh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/a2/60/71/phan-dao-vu-2.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Số phận không dành sự dễ dàng cho ông Vũ. Ảnh: Lê Thanh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Thanh Thủy- Gặp cô nữ sinh tự tin trước mọi cuộc tuyển dụng</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/18/thanh-th%e1%bb%a7y-g%e1%ba%b7p-co-n%e1%bb%af-sinh-t%e1%bb%b1-tin-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-m%e1%bb%8di-cu%e1%bb%99c-tuy%e1%bb%83n-d%e1%bb%a5ng/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/18/thanh-th%e1%bb%a7y-g%e1%ba%b7p-co-n%e1%bb%af-sinh-t%e1%bb%b1-tin-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-m%e1%bb%8di-cu%e1%bb%99c-tuy%e1%bb%83n-d%e1%bb%a5ng/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 18 Jan 2011 15:56:14 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1556</guid>
		<description><![CDATA[Từng làm việc tại ngân hàng Standard Chartered, Công ty Chứng Khoán Vndirect và hiện nay là Công ty Ernst&#38;Young, Thanh Thủy tự tin từ nay sẽ khó gặp thất bại trước các nhà tuyển dụng cao cấp. &#62;&#62; Cô gái Việt ẵm chuỗi &#8216;chiến tích&#8217; xuyên quốc tế Sinh năm 1988, hiện học năm [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1556&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h1></h1>
<p>Từng  làm việc tại ngân hàng Standard Chartered, Công ty Chứng Khoán Vndirect  và hiện nay là Công ty Ernst&amp;Young, Thanh Thủy tự tin từ nay sẽ khó  gặp thất bại trước các nhà tuyển dụng cao cấp.</p>
<p>&gt;&gt; <a href="http://www.zing.vn/news/teen-viet/co-gai-viet-am-chuoi-chien-tich-xuyen-quoc-te/a104199.html">Cô gái Việt ẵm chuỗi &#8216;chiến tích&#8217; xuyên quốc tế</a></p>
<p>Sinh  năm 1988, hiện học năm cuối ngành Tài chính Ngân hàng, trường ĐH Ngoại  thương Hà Nội, Thanh Thủy khiến bất kỳ một nhà tuyển dụng nào cũng phải  ngỡ ngàng trước CV với rất nhiều giải thưởng. Trong đợt tuyển dụng cuối  năm 2010, cô nhận được 6 lời đề nghị nhận làm việc từ các công ty lớn  trong và ngoài nước.</p>
<p>Ngay từ những năm đầu đại học,  Thủy đã khởi nghiệp bằng hai ý tưởng kinh doanh sản phẩm thân thiện với  môi trường. Đến nay, Thủy có trong tay hai dự án khởi nghiệp, được vinh  dự là nhóm trẻ nhất trong vòng chung kết cuộc thi Global Social Ventures  Competition (tháng 3/2010, Đại học Hass, UC Berkerley Mỹ) và McKinsey  Mekong Business Challenge – khu vực Đông Nam Á tháng 2/2011.</p>
<p>Cũng  trong năm 2010, cô ghi tên mình trong một số giải thưởng khác như  ASEANpreuners Ideas Canvas (của Đại học Quốc gia Singapore), Shanghai  Business Award Đại học Kinh Doanh Tsinghua, Thượng Hải và Đại học EC  Paris).</p>
<p>Trong “đấu trường” Việt Nam, Thanh Thủy đã  giành giải nhất cuộc thi Ý tưởng xanh &#8211; I am Green của Hội Đồng Anh  tháng 11/2010, giải ba cuộc thi Doanh nhân Xã hội của Trung Tâm phát  triển Ý tưởng Xã hội tháng 3/2010.</p>
<table border="0" cellspacing="1" cellpadding="1" width="200" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://img.news.zing.vn/img/489/t489738.jpg" border="0" alt="Gặp cô nữ sinh tự tin trước mọi cuộc tuyển dụng" hspace="0" align="middle" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Thanh Thủy tại Diễn đàn sinh viên ASEAN diễn ra ở Malaysia năm 2010.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Năm  2010, Thủy được chọn là 1 trong 3 đại biểu sinh viên Việt Nam tham gia  diễn đàn thanh niên ASEAN trong 2 tuần tại thủ đô của Malaysia.</p>
<p>Thủy  đã giành được những cơ hội thực tập quý giá tại Phòng Thông tin Văn hóa  Đại sứ Quán Mỹ và Phòng Thương mại Mỹ Amcham. Từ năm thứ 3, thông qua  tổ chức SEO IIV, Thủy đã thực tập ở Quỹ Đầu tư IDG ventures.</p>
<p><strong>Dưới đây là những chia sẻ của cô gái tài năng này</strong></p>
<p><em>- Qua “bảng thành tích” của Thủy, thấy rằng em rất tâm huyết với những dự án bảo vệ môi trường xanh?</em></p>
<p>-  Tất cả chúng ta đều đang sống chung trong một ngôi nhà lớn, đó là Trái  Đất, và bảo vệ môi trường là bảo vệ cuộc sống của chính chúng ta. Nhiều  người nghĩ rằng các vấn đề môi trường là những chuyện xa xôi ở đâu đó,  nhưng thực tế nó rất gần. Ngay ở Hà Nội, sự gia tăng chóng mặt về dân  số, hoạt động sản xuất, xây dựng và xe cộ đã kéo theo gia tăng về khí  thải, rác thải cũng như nạn ô nhiễm ngày càng trầm trọng không chỉ về  nguồn nước, không khí mà cả âm thanh nữa. Với các ý tưởng và dự án của  em, em mong muốn mọi người thay đổi dần các hành vi tiêu dùng và sinh  hoạt theo hướng tiết giảm, tái sử dụng và tái tuần hoàn để bảo vệ tài  nguyên quý giá.</p>
<p><em>- Trong số các ý tưởng và dự án trên, em đã triển khai được vào cuộc sống?</em></p>
<p>-  Dự án sản xuất túi sinh thái của em đang được xúc tiến để giữa năm nay  đưa sản phẩm rộng rãi ra thị trường. Dự án EcoCarbon đang trong giai  đoạn quảng bá, kêu gọi giúp đỡ về tài chính và tư vấn, em hi vọng  Ecocarbon sẽ cho ra đời sản phẩm đầu tiên ngay khi tác giả tốt nghiệp  ĐH.</p>
<p><em>- Có điều gì khiến em trăn trở với những dự án này?</em></p>
<p>-  Những dự án này còn phải được cụ thể hoá hơn nữa để có thể đi từ giai  đoạn “ý tưởng” sang giai đoạn “khả thi”. Vốn để thực hiện dự án cũng là  một vấn đề. Ngoài ra, em thấy cũng cần có sự giúp đỡ của các phương tiện  truyền thông, báo chí để nhiều người biết đến, hiểu và ủng hộ các dự án  này.</p>
<p>Ngoài ra, việc sử dụng các sản phẩm than thiện  với môi trường chưa trở thành một thói quen với người tiêu dùng Việt  Nam. Những sản phẩm này thường gặp phải khó khăn trong giai đoạn khởi  nghiệp vì giá thành sản xuất thường cao hơn một chút và gặp khó khăn  trong việc tiếp cận với thị trường</p>
<p><em>- Mục tiêu  lâu dài của Thanh Thủy là xây dựng thành công mô hình Social Venture  (kinh doanh xã hội), em có thể nói rõ hơn về dự định này?</em></p>
<p>-  Với 2 dự án Khởi nghiệp theo mô hình Kinh doanh xã hội được ấp ủ từ  những năm đại học, em hi vọng sẽ tích lũy dủ kinh nghiệm, vốn, sự giúp  đỡ để phát triển dự án. Khái niệm Kinh doanh xã hội (Social Venture) còn  khá mới ở Việt nam, đặc biệt với các bạn trẻ. Tháng 7/2010, em đã được  mời làm speaker tại chương trình Doanh nhân trẻ và phát triển bền vững  (YESE), tháng 3 là hội thảo Social Venture Symposium ở Bangkok Thailand,  qua đó học hỏi những thành công của mô hình độc đáo này, em đang xây  dựng mạng lưới để chuẩn bị cho dự án của mình.</p>
<table border="0" cellspacing="1" cellpadding="1" width="200" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://img.news.zing.vn/img/489/t489739.jpg" border="0" alt="Gặp cô nữ sinh tự tin trước mọi cuộc tuyển dụng" hspace="0" align="middle" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Thanh  Thủy trong trang phục áo dài ở trường ĐH Ngoại thương (trái) và trang  phục truyền thống của Malaysia ở tuần lễ giao lưu văn hóa ASEAN (phải).</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>- Ngoài ra, em có một mong muốn trở thành chủ một doanh nghiệp lớn tại Việt Nam?</em></p>
<p>-  Những câu chuyện thành công của một số doanh nghiệp như Mobile World,  VinaGame, Phở 24, Highland Coffee, v.v&#8230; hay ở cấp độ thấp hơn là thành  công của các anh chị, bàn bè là nguồn cảm hứng cho em mong muốn trở  thành chủ một doanh nghiệp lớn tại Việt Nam. Song em cũng biết rằng, em  còn một chặng đường dài với nhiều thách thức, và nó đòi hỏi em phải rất  nỗ lực với quyết tâm cao để đạt được mục tiêu. Trước mắt, em cần làm tốt  công việc hiện tại để áp dụng các kiến thức đã được học trong trường  vào môi trường thực. Công việc cũng sẽ giúp rèn dũa các kỹ năng làm việc  cần thiết, xây dựng các mối quan hệ, định hình kế hoạch tương lai. Em  thấy hầu như doanh nhân thành đạt nào cũng trải qua giai đoạn làm việc  như một nhân viên bình thường cho đến khi có điều kiện chín muồi để họ  cất cánh. Vì vậy, em luôn tự nhủ mình cần phải kiên nhẫn.</p>
<p><em>-  Một sinh viên đang theo ĐH ở trong nước, lại đi làm việc ở nơi “hoành  tráng” với môi trường hiện đại, quản lý ở mức đa quốc gia như Quỹ Đầu tư  IDG ventures, công ty Chứng Khoán Vndirect, Ngân hàng Standard  Chartered và hiện nay là Công ty Ernst&amp;Young, em có cảm thấy choáng  ngợp?</em></p>
<p>- Từ khi bắt đầu vào ĐH, em đã tìm hiểu  và làm quen với môi trường làm việc hiện đại thông qua các dịp đi làm  tập sự ở một số cơ quan ngoại giao và công ty nước ngoài. Tất nhiên ban  đầu cũng có những bỡ ngỡ, nhưng em luôn tự dặn mình trong thời đại toàn  cầu hoá, mình phải nhanh chóng bắt nhịp với tác phong làm việc nhanh,  hiệu quả. Hơn nữa, trong môi trường làm việc có tính quốc tế thì người  quản lý, đồng nghiệp thường rất cởi mở và sẵn lòng giúp đỡ, do đó em có  thể học hỏi nhiều điều từ họ và hoà nhập vào guồng máy chung trong thời  gian ngắn. Ví dụ trong đợt thực tập của em tại quỹ IDG, ở đây môi trường  làm việc rất thân thiện và chia sẻ, mọi người sẵn sàng giúp đỡ khi mình  thể hiện mình muốn học hỏi. Các anh chị luôn theo sát em trong đợt thực  tập và cả sau này nữa.</p>
<table border="0" cellspacing="1" cellpadding="1" width="200" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://img.news.zing.vn/img/489/t489724.jpg" border="0" alt="Gặp cô nữ sinh tự tin trước mọi cuộc tuyển dụng" hspace="0" align="middle" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Thanh Thủy trò chuyện với ông Thân Trọng Phúc, Tổng giám đốc Intel Vietnam</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>- Vậy những điều tốt nhất mà em nhận được là gì?</em></p>
<p>-  Em nhận thấy ở các tổ chức quốc tế, các công ty đa quốc gia họ phân  công công việc, trách nhiệm rất cụ thể, rõ ràng, nhờ đó bộ máy nhân sự  nhỏ gọn và hiệu quả cao. Tinh thần làm việc của họ là đặt mục đích chung  lên trên hết, các ý kiến và sáng kiến của cá nhân luôn được lắng nghe  và tôn trọng, qua đó chọn ra những ý tưởng, sáng kiến tốt nhất để thực  hiện. Những nhân viên làm việc xuất sắc hoặc có nhiều ý tưởng hay luôn  được khen thưởng, tôn vinh công khai và kịp thời. Điều này cũng tạo động  lực để các nhân viên luôn cố gắng. Khi trao đổi, tranh luận, mọi người  đều thẳng thắn nhưng vẫn tôn trọng lẫn nhau, nhờ đó không khí làm việc  nói chung là dễ chịu và thân thiện.</p>
<p><em>- Theo em  thì một sinh viên cần trang bị những gì (ngoại ngữ, kỹ năng sống, kiến  thức…) để có thể được nhận vào thực tập tại các tập đoàn lớn?</em></p>
<p>-  Trước hết em thấy cần phải học thật tốt ngay tại ngôi trường của mình  vì đó là nền móng cho tất cả những việc khác. Bất cứ nhà tuyển dụng nào  cũng quan tâm đến thành tích học tập chính thức của ứng viên, sau đó sẽ  là các kỹ năng khác như ngoại ngữ, cách trình bày một vấn đề, một kế  hoạch và kiến thức chung về đời sống, xã hội. Trong môi trường toàn cầu  hoá hiện nay, tiếng Anh thành thạo là rất quan trọng, và em nghĩ sẽ là  thừa khi nêu ra các lý do ở đây. Nhưng em thấy các nhà tuyển dụng cũng  rất chú trọng đến kỹ năng trình bày, thuyết phục, vì một người có ý  tưởng hay, kế hoạch tốt mà không biết cách thể hiện, bảo vệ quan điểm và  giành được sự ủng hộ của nhiều người khác thì người đó khó có thể thành  công.</p>
<p>Ngoài ra, những hoạt động xã hội luôn được  đánh giá cao vì nó thể hiện khả năng lãnh đạo của các bạn. Những sở  thích, cá tính của cá nhân cũng là điểm nhấn, như sở thích đọc sách,  chơi nhạc cụ, chơi thể thao.. vì đó thể hiện tinh thần làm việc nhóm và  cách bạn cânn bằng cuộc sống của mình.</p>
<p>Thanh  Thủy cho biết, những khóa training, speaker events của SEO IIV (chương  trình thực tập đặc biệt dành cho các bạn sinh viên mang quốc tịch Việt  Nam) đã dạy em rất nhiều về kiến thức tài chính, rèn luyện leadership  (kĩ năng lãnh đạo, sư chuyên nghiệp khi làm việc trong môi trường quốc  tế, cách networking, viết Resume, interview, xây dựng các mối quan hệ.  Sau đó, em cảm thấy tự tin trong bất kì buổi phỏng vấn xin việc.</p>
<p>Du học sinh và sinh viên muốn tham gia các hoạt động của SEO IVV có thể gửi hồ sơ vào địa chỉ email: <a href="mailto:info@seo-iiv.org">info@seo-iiv.org</a>, thời gian từ 1/1-1/2/2011.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1556/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1556&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/18/thanh-th%e1%bb%a7y-g%e1%ba%b7p-co-n%e1%bb%af-sinh-t%e1%bb%b1-tin-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-m%e1%bb%8di-cu%e1%bb%99c-tuy%e1%bb%83n-d%e1%bb%a5ng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://img.news.zing.vn/img/489/t489738.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Gặp cô nữ sinh tự tin trước mọi cuộc tuyển dụng</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://img.news.zing.vn/img/489/t489739.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Gặp cô nữ sinh tự tin trước mọi cuộc tuyển dụng</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://img.news.zing.vn/img/489/t489724.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Gặp cô nữ sinh tự tin trước mọi cuộc tuyển dụng</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Lê Thị Phương Hoa &#8211; Tổng giám đốc Công ty Lê Hoa Mai</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/18/le-th%e1%bb%8b-ph%c6%b0%c6%a1ng-hoa-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-cong-ty-le-hoa-mai/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/18/le-th%e1%bb%8b-ph%c6%b0%c6%a1ng-hoa-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-cong-ty-le-hoa-mai/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 18 Jan 2011 15:53:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1555</guid>
		<description><![CDATA[﻿﻿﻿ Nữ tổng giám đốc chuyên&#8230; uốn éo trước ống kính Thời đi học, Lê Thị Phương Hoa &#8211; Tổng giám đốc Công ty Lê Hoa Mai bây giờ, được bạn bè đặt cho biệt danh Maika &#8211; cô bé từ trên trời rơi xuống. Tổng giám đốc Lê Thị Phương Hoa trong một lần [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1555&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>﻿﻿﻿</p>
<p>Nữ tổng giám đốc chuyên&#8230; uốn éo trước ống kính  Thời đi học, Lê Thị Phương Hoa &#8211; Tổng giám đốc Công ty Lê Hoa Mai bây giờ, được bạn bè đặt cho biệt danh Maika &#8211; cô bé từ trên trời rơi xuống.  Tổng giám đốc Lê Thị Phương Hoa trong một lần làm người mẫu Tổng giám đốc Lê Thị Phương Hoa trong một lần làm người mẫu  Và cái tên Maika Le đã trở thành một thương hiệu thời trang được ưa chuộng ở Châu Âu và Mỹ, với giá một bộ trang phục lên tới vài ngàn đô la.  Làm người mẫu cũng không đến nỗi nào  Tôi vô cùng thích thú khi nhìn thấy chị trong vai trò một người mẫu. Nhưng nói thật nhé, là tổng giám đốc, lại uốn a uốn éo trước ống kính máy ảnh, chị có ngại mất đi hình ảnh một bà tổng giám đốc nghiêm khắc không?  Tại sao tôi phải ngại? Tôi nghĩ, những bộ trang phục đó nếu tôi trực tiếp thể hiện sẽ rất &#8220;hồn&#8221;. Đó là ý tưởng của tôi. Tôi gửi vào bộ trang phục những ý nghĩa nhất định.  Và hơn ai hết, tôi hiểu chúng muốn chuyển tải những gì đến những người nhìn ngắm và sử dụng chúng sau này. Bất kỳ nhà lãnh đạo nào cũng thế thôi, làm gì có ai lúc nào cũng hầm hầm, hay lúc nào cũng đăm đăm.  Sự tươi mới rất quan trọng, nó giúp cho cuộc sống thăng hoa và giải thoát con người khỏi stress. Mà chị thấy đấy, tôi làm người mẫu có đến nỗi nào đâu (cười).  Khi hình chị được đăng bên cạnh mấy cô người mẫu gọi chị bằng cô, chị cảm thấy thế nào?  Tôi nghĩ, quan trọng không phải là trẻ hay già, mà hiệu ứng đến đâu thôi. Người mẫu già hay trẻ đều có phong cách riêng của mình. Huống chi, tôi mới ngoài &#8220;băm&#8221; (cười lớn).  Tôi đang nghĩ về việc tổng giám đốc làm người mẫu và người mẫu làm tổng giám đốc&#8230;  Thực ra, không phải cứ thích là làm. Và càng không phải cứ thích là làm được. Tôi nghĩ, quan trọng vẫn là hiệu quả cuối cùng.  Chưa “điểm đúng huyệt” thị trường Việt  Thương hiệu Maika Le không mấy quan tâm đến thị trường trong nước mà &#8220;vọt&#8221; ngay ra nước ngoài. Vì sao vậy?  Thật ra Maika Le đã có thời gian thử sức mình ở thị trường Việt Nam. Nhưng Maika Le là những sản phẩm dành cho khách hàng cao cấp. Nhưng thị trường cao cấp lại chưa phải là phổ biến tại Việt Nam. Chính vì vậy Maika Le chủ yếu xuất hàng sang các nước Châu Âu và Mỹ.  Vậy tại sao chị không nghĩ đến việc thiết kế và sản xuất riêng một dòng thời trang phù hợp với thị hiếu và túi tiền người Việt?  Tất nhiên rồi. Tôi là người Việt mà. Nhưng làm được ở trong nước không phải đơn giản. Khi mà tôi đã sống xa quê tương đối lâu, chưa &#8220;bắt nhịp&#8221; lại được. Lúc đấy, mới ti toe kinh doanh mà đã &#8220;chiến&#8221; ở thị trường Việt Nam ngay thì có mà &#8220;đứt&#8221;.  Nhưng nhiều doanh nghiệp khác trong lĩnh vực thời trang có &#8220;đứt&#8221; đâu khi họ đầu tư trong nước?  Tôi thiếu may mắn hơn họ vì tôi sinh sống ở nước ngoài đã lâu. Khi trở về nước đầu tư thì mọi cái đều trở thành quá mới mẻ và lạ lẫm. Chính vì thế nên tôi phải đi đường vòng. Đem chuông đi đánh xứ người đã, rồi mới quay về thuyết phục thị trường trong nước.  Chị thấy thị trường nội địa có &#8220;khó tính&#8221; quá không?  Tôi không nghĩ là khó tính. Mà là mình chưa &#8220;điểm đúng huyệt&#8221;. Không phải vô cớ mà tôi trở về nước để làm ăn. Tôi đã ấp ủ và đã làm xong giai đoạn chuẩn bị. Sắp tới, tại thị trường Việt Nam sẽ là những dòng sản phẩm hướng tới đối tượng khách hàng là các doanh nhân nữ và nhân viên văn phòng.  Với giá Việt chứ?  Tất nhiên. (Cười)  Doanh nhân Việt có vẻ tính toán chi li&#8230;  Chị thấy các nam doanh nhân của chúng ta thế nào?  Doanh nhân nam hiện nay cũng có rất nhiều thay đổi trong cách nhìn nhận về mặt bình đẳng giới. Chính vì vậy, họ trở nên galăng hơn, phóng khoáng hơn đối với giới nữ. Nhưng so với các nước đang phát triển thì doanh nhân Việt Nam có vẻ phải tính toán chi li hơn. &#8220;Đem chuông đi đánh xứ người đã, rồi mới quay về thuyết phục thị trường trong nước&#8221;.   Có điều gì đặc biệt ở các nam doanh nhân mà các nữ doanh nhân không có được?  À, đôi khi, họ có hẳn chân dài &#8220;áp tải&#8221;. Khoản này thì các  nữ doanh nhân đành chịu thua vì hình như chưa thấy quý bà nào khoác tay các cô chân dài đi dự tiệc. Tôi đùa thôi. Chính những điều đó làm nên những hình ảnh rất đẹp về trai anh hùng gái thuyền quyên, hay trai tài gái sắc như các cụ xưa vẫn nói ấy.  Vậy chị đã từng bao giờ muốn trở thành chân dài khoác tay anh hùng chưa?  Ồ, tại sao tôi phải ước điều ấy khi tôi vẫn thường sánh vai bên họ trong vị trí một nữ doanh nhân.  Các nam doanh nhân của chúng ta với thời trang thì thế nào?  Rất duyên dáng, sành điệu nữa.  Còn các nữ doanh nhân càng ngày càng &#8220;hot&#8221; hơn hay sao ấy. Trong các cuộc ký kết hợp đồng, những chiếc áo dài đã được cách điệu đi nhiều hơn, những chiếc áo sơ mi cũng không còn &#8220;thành quách&#8221; như trước?  (Cười lớn) Gần đây xu thế biểu lộ sự hấp dẫn nữ tính phát triển mạnh. Điều đó rất thú vị và đôi khi cũng đem lại những thành công. Tôi rất ủng hộ việc phá cách trong trang phục giao tiếp. Miễn là đạt hiệu ứng tốt. Không quá phản cảm.  Hiện tại chị sống ở TPHCM với con trai?  Lần này ông xã mới về cùng cả cậu nhóc thứ hai. Cả hai đều rất thích cuộc sống ở Việt Nam, có vẻ rất &#8220;hợp khẩu vị&#8221;. Cậu cả thì vẫn ở nước ngoài với ông bà nội vì còn phải đi học. Điều tôi mừng nhất là cậu con trai thứ hai của tôi có thể nói rất tốt tiếng mẹ đẻ, chứ cu đầu thì ở bên đó lâu quá rồi, không nói được chút tiếng Việt nào.  Còn ông xã, chị có Việt hóa anh ấy được tí nào không?  Tôi chưa kịp Việt hóa ông xã thì ông xã đã tự Việt hóa mình rồi. Giờ anh ấy rất hiểu về văn hóa, lịch sử và cả các món ăn Việt Nam nữa.  Cảm ơn chị!  &#8220;Tôi sinh ra ở Thanh Hóa. Thời đi học thì học ở Hà Nội. Sau đó vào TPHCM rồi ra nước ngoài. Có thể nói thời đi học ở Hà Nội là quãng thời gian không thể nào quên đối với tôi. Hà Nội trong tôi rất lãng mạn, sâu lắng và đầy kỷ niệm.  Sắp tới tôi có ý định sẽ về lại Hà Nội trong dịp lễ 1.000 năm Thăng Long để được tận mắt chứng kiến Hà Nội trong ngày đại lễ. Hy vọng sẽ có một khoảng thời gian kha khá để lưu lại chứ không chỉ vội đến, vội đi như những lần thế này&#8221; &#8211; Maika Le  Nguồn đọc thêm: http://webcache.googleusercontent.com/search?q=cache:S95VVood53wJ:www.xaluan.com/modules.php%3Fname%3DNews%26file%3Darticle%26sid%3D144284+maika+le&amp;cd=9&amp;hl=en&amp;ct=clnk&amp;gl=us&amp;client=firefox-a#ixzz1BP1uPQHW http://www.xaluan.com/raovat</p>
<p>&nbsp;</p>
<h1>Thèm giây lát không phải bon chen</h1>
<h2>Tối qua đi sinh nhật người bạn, ngồi giữa những doanh  nhân thành đạt, với những người nổi tiếng mà sao mình thấy lạc lõng  quá&#8230; thấy tất cả mọi người đang cố gồng lên để che đậy sự mỏi mệt của  cuộc sống.</h2>
<p>Có những lúc, nhìn nắng chiều rơi chầm chậm bỗng thấy  lòng buồn vô cớ. Có những lúc thấy lòng mình trống rỗng, nghĩ mãi không  biết đang buồn hay vui. Có lẽ trong cuộc sống này không ai là không có  lúc rơi vào cái cảm giác hụt hẫng đó.</p>
<p>Sáng nay thức dậy tự nhiên thấy nhớ về thời còn đi học  sao mà vô tư quá, chẳng phải suy nghĩ, bon chen gì về cuộc sống. Cứ  tung tăng cắp sách đến trường học ngày hai buổi, tha hồ đùa vui với  chúng bạn.</p>
<p>Tối qua đi sinh nhật người bạn, ngồi giữa những doanh  nhân thành đạt, với những người nổi tiếng mà sao mình thấy lạc lõng quá.  Mình cùng diện đồ hiệu, cùng mang túi hiệu, cũng đeo nữ trang, điện  thoại đắt tiền, cũng tham gia vài ba câu chuyện tầm phào nhưng nhìn  quanh mình chỉ thấy tất cả mọi người đang cố gồng lên để che đậy sự mỏi  mệt của cuộc sống.</p>
<p>Mình bỗng chợt thèm cảm giác được ngồi tỉ tê cùng đám  bạn học trò thời niên thiếu để chia nhau một mẫu bánh, một gói me chua,  cùng nhau làm một bài toán khó, kể cho nhau nghe những câu chuyện vui  thường ngày…Thế nhưng, những con người ấy đâu hết cả rồi? Có lẽ cuộc  sống đã cuốn hết những tình cảm trong sáng đó ra sông, ra biển, hay nó  đã biến những tâm hồn vô tư đó thành những chú nhím đang phải xù lông  lên trước những thách thức của cuộc đời.</p>
<p>Ai cũng đang mang trên mình một lớp vỏ bọc để ngụy  trang cho địa vị xã hội, cho tiếng tăm, cho sự hơn thua trong cuộc sống  để rồi nhìn lại họ đang được gì? Tất cả chỉ là một tâm hồn trống rỗng  bên cạnh những câu chuyện phô trương, nhạt nhẽo như chính tâm hồn họ.  Đôi lúc mình cứ tặc lưỡi: “Đời ai cũng thế”, nên mình cũng phải thế?  Cũng cần trang bị cho mình một vỏ bọc để làm hành trang trong cuộc sống  này. Đôi lúc sự mệt mỏi có đưa lại cho mình những câu hỏi như thế, nhưng  rồi đâu lại vào đó. Mình lại bị cuộc đời này cuốn trôi đi như một lẽ tự  nhiên. Thỉnh thoảng chợt nhận ra mình đang lừa dối chính bản thân mình,  nhưng rồi lớp lông nhím xù lên ngày càng nhiều hơn để bảo vệ cho sự  trống rỗng trong tâm hồn, sự nhạt nhẽo trong tình cảm.</p>
<p>Câu chuyện sẽ luôn quay lại với đề tài ai kiếm được  nhiều tiền hơn, nhà ai to hơn, đẹp hơn, đồ ai mang “xịn” hơn, xe ai mua  mắc hơn… Đó chính là câu chuyện của cuộc sống và nó diễn ra khắp mọi  nơi, mọi lúc và tồn tại trong mọi tầng lớp. Mình hiểu và cảm nhận được  đó là điều không thể khác được trong cái xã hội và trong cuộc sống này,  nhưng sao vẫn thấy lòng nặng trĩu.</p>
<p>Thèm quá những lúc được là chính mình dù mình có không  là người nổi tiếng, hay không có nhiều tiền, không mang đồ hiệu, thì  vây quanh mình vẫn là những người bạn chân tình, chia sẻ với nhau những  câu chuyện thường ngày về cuộc sống không bon chen, không danh lợi…</p>
<p>Có lẽ mình đang nằm mơ chăng? Nếu là giấc  mơ thì xin cho mình được tiếp tục mơ thêm một giấc mơ dài nữa về cuộc  sống an lành như thế giữa bộn bề thế gian này.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1555/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1555&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/18/le-th%e1%bb%8b-ph%c6%b0%c6%a1ng-hoa-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-cong-ty-le-hoa-mai/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Lý Quí Trung bán phở mua bánh!</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/15/ly-qui-trung-ban-ph%e1%bb%9f-mua-banh/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/15/ly-qui-trung-ban-ph%e1%bb%9f-mua-banh/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 15 Jan 2011 19:39:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1552</guid>
		<description><![CDATA[http://www.nytimes.com/2010/12/22/business/global/22chinabread.html?src=busln Theo ông Lý Quí Trung, BreadTalk sẽ góp phần làm cho thị trường bánh ngọt nở to hơn và thói quen dùng bánh chất lượng của người tiêu dùng cũng tăng lên. Với sự xuất hiện khá rầm rộ của nhiều thương hiệu bánh mì ngọt như Tous Les Jours, Panier Bakery, La Doree, [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1552&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>http://www.nytimes.com/2010/12/22/business/global/22chinabread.html?src=busln</p>
<div id="ar-content-html">
<p><strong>Theo ông Lý Quí Trung, BreadTalk sẽ góp phần làm cho  thị trường bánh ngọt nở to hơn và thói quen dùng bánh chất lượng của  người tiêu dùng cũng tăng lên.<br />
</strong><br />
Với sự xuất hiện khá rầm  rộ của nhiều thương hiệu bánh mì ngọt như Tous Les Jours, Panier Bakery,  La Doree, KiDo, Pat à Chou&#8230;, thương hiệu được mua nhượng quyền từ  Singapore BreadTalk, vừa khai trương cửa hàng thứ 2 tại TP.HCM, có dễ  dàng tìm chỗ đứng tại thị trường Việt Nam? Chủ tịch Hội đồng Quản trị  Công ty Bình Minh Toàn Cầu là ông Lý Quí Trung, chủ chuỗi nhà hàng Phở  24, nói rằng, tính đồng nhất của mô hình nhượng quyền là thế mạnh của  BreadTalk.</p>
<table cellspacing="0" cellpadding="0" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><a href="http://doanhnhansaigon.vn/files/articles/2010/1050165/pho24-large.jpg"><img src="http://doanhnhansaigon.vn/files/articles/2010/1050165/pho24-1.jpg" alt="" /></a></td>
</tr>
<tr>
<td>Chủ  tịch Hội đồng Quản trị Công ty Bình Minh Toàn Cầu là ông Lý Quí Trung,  chủ chuỗi nhà hàng Phở 24, nói rằng, tính đồng nhất của mô hình nhượng  quyền là thế mạnh của BreadTalk.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><strong>Bán nhượng quyền thương hiệu phở rồi mua nhượng quyền bánh mì ngọt từ Singapore. Đây là hướng kinh doanh mới của Phở 24?</strong></p>
<p>Cần  tách bạch rõ ràng giữa 2 việc kinh doanh này. BreadTalk là đầu tư của  cá nhân tôi với những người bạn trong Công ty Bình Minh Toàn Cầu do tôi  làm Chủ tịch. Vì thế, BreadTalk vào Việt Nam không liên quan đến tình  hình kinh doanh của Phở 24 mà liên quan đến thị trường. Thị trường ẩm  thực Việt đang cần những sản phẩm này, tôi đã tìm hiểu rất kỹ và chọn  sản phẩm nào tôi thấy thích nhất và thật sự có cảm xúc.</p>
<p><strong>Những  điều khoản ràng buộc về mua bán nhượng quyền trong hợp đồng với Phở 24  và BreadTalk có khác nhau không? Cái hay của mô hình này là gì?</strong></p>
<p>Những  hợp đồng mua bán nhượng quyền thương mại thường có nguyên tắc chung  đồng nhất về cách tổ chức cửa tiệm, đồng phục, nguyên liệu, máy móc,  điều hành. Nhưng tại mỗi quốc gia, người mua nhượng quyền có thể cách  điệu đôi nét trong chuẩn mực đó để phù hợp với văn hóa, hoàn cảnh địa  phương. Cái hay trong nhượng quyền là người mua được hưởng ngay thành  quả thương hiệu của người bán.</p>
<p><strong>Giá trị hợp đồng mua nhượng quyền BreadTalk cao hơn nhiều so với giá trị hợp đồng bán nhượng quyền Phở 24 ra nước ngoài?</strong></p>
<p>Tất  nhiên là cao hơn nhiều. Tiền nào của đó. Nhưng tôi không thể tiết lộ  giá trị hợp đồng này bởi đó là một nguyên tắc cam kết trong hợp đồng.  BreadTalk có 300 cửa hàng trên thế giới với lịch sử 10 năm. Phở 24 có  chưa tới 100 cửa hàng với 7 năm phát triển. Mua thương hiệu này, chúng  tôi hưởng thành quả 10 năm của đối tác. BreadTalk thuộc tập đoàn kinh  doanh chứng khoán và bán lẻ lớn ở Singapore, sở hữu nhiều thương hiệu  F&amp;B (ẩm thực) thành công. Họ có giải thưởng như thương hiệu được yêu  thích nhất Singapore, thương hiệu tiêu biểu nhất Singapore.</p>
<p>Thành  công ở Singapore chưa chắc sẽ thành công ở Việt Nam nhưng BreadTalk đã  rất thành công tại Indonesia và Trung Quốc, 2 quốc gia có những bước  phát triển và mức thu nhập bình quân đầu người tương đương Việt Nam.  Điều này càng khiến chúng tôi tự tin khi quyết định chọn thương hiệu  này.</p>
<p><strong>Ông từng bán nhượng quyền Phở 24 ra nước ngoài và  viết sách, dạy bộ môn này ở Úc. Vậy ông có học hỏi thêm được điều gì từ  sự hợp tác này?</strong></p>
<p>Tôi học được nhiều. Học cảm giác của  người đi mua khác người đi bán ra sao. Người đi mua như người đi học nên  cảm giác khác người đi dạy. Có kinh nghiệm của người đi bán nhưng tôi  đã mang đôi giày của người đi mua và hiểu rằng, có những chi tiết cần  tôn trọng trong nhượng quyền như hãy để đối tác cung cấp các nguyên vật  liệu mang tính bí quyết của họ và vui vẻ chấp nhận ràng buộc đó để bền  lâu. Bởi nhượng quyền là chuyển giao một công nghệ chứ không chuyển giao  bí mật kinh doanh. Tuy nhiên, lợi thế lớn của tôi là có thể đóng được 2  vai để thương thảo mức giá tốt nhất.</p>
<p><strong>Tous Les Jours cũng  kinh doanh theo mô hình nhượng quyền, đã có gần 10 tiệm bánh nằm ở những  vị trí tốt và được người tiêu dùng biết đến. Ông có nghĩ sẽ có sự cạnh  tranh lớn giữa các nhà kinh doanh nhượng quyền?</strong></p>
<p>BreadTalk  tuy mang thương hiệu ngoại nhưng do người Việt Nam làm chủ hoàn toàn  tại Việt Nam. Điều này rất quan trọng. Còn Tous Les Jours bán bánh mì  Pháp mang phong cách Hàn Quốc và chủ là người Hàn Quốc. Việc có thêm  BreadTalk sẽ khiến miếng bánh thị phần lớn hơn, người tiêu dùng có nhiều  lựa chọn hơn. Do đó, sự phát triển của BreadTalk sẽ có lợi cho Tous Les  Jours và ngược lại. Cũng như Hàn Quốc phải mời đội tuyển Taekwondo của  các quốc gia khác đến thi đấu để môn võ này ở nước mình mạnh lên. Trong  kinh doanh nói chung, nếu chỉ có một thương hiệu hoạt động, lâu dần  người tiêu dùng sẽ quá quen thuộc và không còn mặn mà nữa, miếng bánh  thị phần khó lớn được. Khi người tiêu dùng có nhiều thương hiệu để quan  tâm thì thị phần tăng và cạnh tranh chắc chắn xảy ra nhưng là cạnh tranh  lành mạnh.</p>
<p><strong>Đầu tư một tiệm BreadTalk cần bao nhiêu và bao lâu sẽ hoàn vốn?</strong></p>
<p>Chúng  tôi đầu tư khoảng 6 tỉ đồng cho tiệm bánh tại số 2 Cao Thắng. Thời  hoàng kim trong kinh doanh ẩm thực cách đây khoảng 3-5 năm, có thể chưa  tới 1 năm đã hoàn vốn. Nay lấy lại vốn phải mất ít nhất 2 năm. Tiền đầu  tư tập trung nhiều vào việc nhập dàn máy móc, thiết bị làm bánh từ Thụy  Điển và một số nước khác, theo chuẩn của BreadTalk. Nướng cái bánh hay  pha tách cà phê, không phải nguyên liệu làm nên hương vị thơm ngon, quan  trọng là chiếc máy.</p>
<p><strong>Kế hoạch mở rộng của BreadTalk tại Việt Nam như thế nào?</strong></p>
<p>Ngoài  tiệm bánh ở Trung tâm Thương mại Vincom (Q.1) và đường Cao Thắng (Q.3),  đến cuối tháng này, chúng tôi sẽ mở tiệm bánh thứ 3 tại Siêu thị  MaxiMark Cộng Hòa (Q.Tân Bình). Năm 2011 sẽ mở tiếp 5 cái tại TP.HCM.  Đối với BreadTalk, không nhất thiết phải chọn vị trí ở những góc giao  lộ, mặt bằng lớn.</p>
<p><strong>Phở 24 cũng có lúc được mở liên tục và  sau đó một số phải đóng cửa vì kinh doanh không hiệu quả. Ông có nghĩ  đây là bài học cho BreadTalk?</strong></p>
<table cellspacing="0" cellpadding="0" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><a href="http://doanhnhansaigon.vn/files/articles/2010/1050165/6919-ly-quy-trung-large.jpg"><img src="http://doanhnhansaigon.vn/files/articles/2010/1050165/6919-ly-quy-trung.jpg" alt="" /></a></td>
</tr>
<tr>
<td>Ông Lý Quí Trung và cửa hàng bánh BreadTalk mới mở tại TP.HCM.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Thời  gian qua có một vài tiệm Phở 24 phải dời đến mặt bằng khác do chủ nhà  tăng tiền thuê, lấy lại mặt bằng hoặc do tiệm nằm trên con đường bị lô  cốt chắn ngang trong thời gian dài, đường đang 2 chiều lại quy hoạch  chuyển sang 1 chiều. Những yếu tố khách quan này nhưng nếu điều tra,  nghiên cứu kỹ vẫn có thể tránh được.Tôi nghĩ Phở 24 mở nhanh được thì  BreadTalk cũng như vậy nhưng tôi sẽ tránh tối đa những sự cố về mặt  bằng. Chẳng hạn, tôi vẫn tuân thủ chiến lược chọn vị trí trung tâm, đông  người qua lại. Song tôi sẽ là người trực tiếp xem kỹ và quyết định mặt  bằng. Chẳng hạn, để chọn mặt bằng trên đường Cao Thắng, tôi phải biết  đường này nằm trong quy hoạch không cho mở trường học nữa, có nghĩa là  không cấm bán lẻ.</p>
<p><strong>BreadTalk có ý định mua nhượng quyền Phở 24 tại Singapore không? Việc mở tiệm Phở 24 tại London có thành công không?</strong></p>
<p>Chúng  tôi chưa bàn tới việc Phở 24 nhượng quyền cho BreadTalk tại Singapore  nhưng trong tương lai, biết đâu đấy. Phở 24 từng có mặt ở Singapore  nhưng cuộc khủng hoảng kinh tế 2008 khiến chủ tiệm đóng cửa. Tiệm phở ở  London (Anh) cuối cùng đã bị ngưng lại vì đối tác không huy động được  vốn trong thời điểm khủng hoảng vừa qua.</p>
<p>Tuy nhiên, việc nhượng  quyền của Phở 24 ở nước ngoài phải nói là rất xán lạn. Hiện nay, chúng  tôi có 19 cửa hàng tại Indonesia, Philippines, Hàn Quốc, Campuchia, Úc  và Hồng Kông. Sắp tới sẽ thêm 1 tiệm ở Macao. Dự kiến trong 3 năm nữa,  số tiệm Phở 24 ở nước ngoài sẽ cao hơn trong nước. Ở châu Âu, tôi vẫn có  ý định mở tại London hoặc Paris. Paris thuận lợi hơn vì đa số Việt kiều  Pháp sống ở đó lâu năm với thành phần chủ yếu là giới trí thức ngày  trước. Họ có vị trí xã hội nhất định tại đó và tạo ấn tượng tốt với  người dân bản địa.</p>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1552/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1552&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/15/ly-qui-trung-ban-ph%e1%bb%9f-mua-banh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://doanhnhansaigon.vn/files/articles/2010/1050165/pho24-1.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://doanhnhansaigon.vn/files/articles/2010/1050165/6919-ly-quy-trung.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Lê Hồng Minh, Tổng Giám đốc Công ty VNG- Ước mơ của những người trẻ làm game</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/15/le-h%e1%bb%93ng-minh-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-cong-ty-vng-%c6%b0%e1%bb%9bc-m%c6%a1-c%e1%bb%a7a-nh%e1%bb%afng-ng%c6%b0%e1%bb%9di-tr%e1%ba%bb-lam-game/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/15/le-h%e1%bb%93ng-minh-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-cong-ty-vng-%c6%b0%e1%bb%9bc-m%c6%a1-c%e1%bb%a7a-nh%e1%bb%afng-ng%c6%b0%e1%bb%9di-tr%e1%ba%bb-lam-game/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 15 Jan 2011 15:25:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1548</guid>
		<description><![CDATA[http://vietbao.vn/Vi-tinh-Vien-thong/VinaGame-khong-cong-nhan-tai-san-ao-trong-game/20548995/217/ &#160; Take Le Hong Minh, the 34-year-old founder of Vietnam&#8217;s dominant Internet group VNG Corp – an online gaming company that is fast becoming the country&#8217;s answer to Yahoo Inc and Facebook. Modelled on China&#8217;s most valuable Internet company, Tencent Holdings Ltd, VNG has expanded from 100 staff to 1,300 in five years, attracting [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1548&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h3>http://vietbao.vn/Vi-tinh-Vien-thong/VinaGame-khong-cong-nhan-tai-san-ao-trong-game/20548995/217/</h3>
<p>&nbsp;</p>
<p>Take Le Hong Minh, the 34-year-old founder of Vietnam&#8217;s dominant  Internet group VNG Corp – an online gaming company that is fast becoming  the country&#8217;s answer to Yahoo Inc and Facebook.</p>
<p>Modelled on  China&#8217;s most valuable Internet company, Tencent Holdings Ltd, VNG has  expanded from 100 staff to 1,300 in five years, attracting investment  from Goldman Sachs and boasting millions of users a day with ambitions  to compete with global companies.</p>
<p>After poring over Chinese  kung-fu novels as a child, Mr. Minh surfed the Internet for the first  time at Monash University in Australia where he studied business,  discovering along the way a passion for martial arts videogames.</p>
<p>Returning  to Vietnam, he landed a finance job that paid the bills but failed to  slake his inner gamer. To do that, he travelled to Daejeon, South Korea  where he represented Vietnam at the 2002 World Cyber Games. Though not a  winner, he saw how high-speed Internet and videogames were more than  playthings. They were big business.</p>
<p>At the time, more than half of  South Korea&#8217;s Internet users were watching soap operas and sports on  their computers. But in Vietnam, the Internet barely functioned. Mr.  Minh set up a “gaming room” with friends – a precursor to today&#8217;s  Internet cafés – in 2003. But for the first six months, there was no  Internet connection, just 40 computers with standalone videogames.</p>
<p>Mr.  Minh remembers when that changed, almost to the hour. It was July 3,  2003. The government opened its first registration for broadband  Internet. He was among the first in line. “We said &#8216;this is heaven&#8217;,” he  recalls. “That&#8217;s the moment online games were born in Vietnam.”</p>
<p>“I  kind of understood the investment opportunities and we had the passion  of a bunch of guys who liked to play games, so we formed the company in  2004 and put together a business plan.”</p>
<p>“VinaGame” was born. A  year later, backed by venture-capital firm IDG Ventures, they launched  their first product, licensing a martial arts game from Chinese software  developer Kingsoft Corp Ltd. About 20 friends fanned across the country  to promote “Vietnam&#8217;s first online martial arts game,” plastering  posters in about 5,000 gaming rooms in three cities.</p>
<p>They  calculated they could turn a profit if they had 100,000 customers their  first year. “We had that number in one day,” recalls Minh. “In the first  month we had 500,000, and then after three months we nearly had a  million users.”</p>
<p>Five years on, now named VNG, they compete  directly with Yahoo, reaching 60 per cent of Vietnam&#8217;s 27 million  Internet users, compared to Yahoo&#8217;s 50 per cent, according to VNG&#8217;s own  data. Their www.zing.vn portal offers entertainment, news and social  networking. “For e-mail and for instant messaging we&#8217;re not able to  really compete, but we win with other services.”</p>
<p>They&#8217;ve also  developed Vietnam&#8217;s first locally made online game and are venturing  into e-commerce. As they grow, they are shaking up Vietnam&#8217;s image as a  country dominated by textile manufacturers, computer component makers  and rice growers. Plans for a public offering are in the works.</p>
<p>“Our  mission is to make the Internet change Vietnamese lives,” said Minh,  whose disarming style and unfussy headquarters project the youthful zeal  of a Silicon Valley Internet startup. Bean-bag chairs rest against a  boardroom wall. He drives a yellow Mini Cooper and his passion for  videogames has not diminished.</p>
<p>“My wife still complains a lot about me playing games until one, two o&#8217;clock in the morning.”</p>
<p>On  a recent Tuesday afternoon at VNG&#8217;s 8,000 sq ft, warehouse-style office  over a grocery store in Ho Chi Minh City, dozens of staff crammed into a  conference room where finalists in a “VNG&#8217;s Got Talent” contest  performed on stage – an internal morale boosting event inspired by the  American reality TV series “America&#8217;s got talent.” Some sang. Others  dressed in drag.</p>
<p>It underscores the biggest challenge facing VNG  and other fast-growing Vietnamese companies: staffing. “Finding  qualified people is very, very hard,” said Mr. Minh. “And then growing  people is even harder because we have a very limited pool of talented  and experienced people. When you are able to grow them, they are going  to be approached by so many others.”</p>
<p>Despite those concerns, VNG  is attracting interest, including a strategic partnership with China&#8217;s  Tencent, known for its online games, China&#8217;s largest instant-messaging  platform and foray into English-language products.</p>
<p>Henry Nguyen,  managing general partner at IDG Ventures Vietnam, reckons VNG is still  5-6 years from its peak. Fuelling his optimism is Vietnam&#8217;s young  population. Ninety per cent are below or within the working age,  according to United Nations data. To paraphrase former U.S. President  Bill Clinton&#8217;s 1992 campaign slogan, he said, “To us, it&#8217;s the  demographics, stupid.”</p>
<p>http://www.ctv.ca/generic/generated/static/business/article1869908.html</p>
<h5>Ngành game lại đứng trước “đầu sóng ngọn gió” bị nhiều luồng dư  luận lên án như một thứ “tệ nạn” ghê gớm, hủy hoại tương lai đất nước.  Bài viết này do Tổng giám đốc một DN kinh doanh game chắp bút, với mục  đích mang lại một cái nhìn khách quan cũng như khẳng định niềm tin của  những người đang hoạt động trong ngành công nghiệp đặc biệt này.</h5>
<p>&nbsp;</p>
<table id="ctl00_ContentPlaceHolder1_ctl00_dtlRelation" border="0" cellspacing="0">
<tbody>
<tr>
<td>
<div>¤     				<a title=" VNG sắp phát hành Elsword Online? -  Không Gian Games  " href="http://khonggiangame.com/chi-tiet-tin-game-a-968-u-vng-sap-phat-hanh-elsword-online.html"> VNG sắp phát hành Elsword Online? </a></div>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<div>¤     				<a title=" Thực hư vụ VNG tặng 3 tỷ tiền tệ trong game  -  Không Gian Games  " href="http://khonggiangame.com/chi-tiet-tin-game-a-920-u-thuc-hu-vu-vng-tang-3-ty-tien-te-trong-game.html"> Thực hư vụ VNG tặng 3 tỷ tiền tệ trong game </a></div>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<div>¤     				<a title=" VNG khuyến mại tặng Vcoin và Bạc FPT -  Không Gian Games  " href="http://khonggiangame.com/chi-tiet-tin-game-a-899-u-vng-khuyen-mai-tang-vcoin-va-bac-fpt.html"> VNG khuyến mại tặng Vcoin và Bạc FPT </a></div>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><strong>Ngành game lại đứng trước “đầu sóng ngọn gió” bị nhiều luồng  dư   luận lên án như một thứ “tệ nạn” ghê gớm, hủy hoại tương lai đất  nước</strong>. <strong>Bài viết này do Tổng giám đốc một DN kinh doanh  game chắp bút, với   mục đích mang lại một cái nhìn khách quan cũng như  khẳng định niềm tin   của những người đang hoạt động trong ngành công  nghiệp đặc biệt này.</strong></p>
<p>&nbsp;<br />
<strong>Tin bài mới trên VNN:</strong></p>
<p>4 năm trước, trong lúc ngành game Việt Nam bị báo chí và dư luận chỉ    trích, thì bài viết &#8220;Tôi chơi và làm game” ra đời với tâm sự của một    game thủ say mê bước vào con đường “làm game” được đông đảo độc giả sẻ    chia.<br />
4 năm sau, một lần nữa ngành game lại đứng trước “đầu sóng ngọn gió”    khi bị Quốc hội và nhiều tờ báo lên án như một thứ “tệ nạn” ghê gớm,  hủy   hoại tương lai đất nước. Bài viết này với mục đích mang lại một  cái   nhìn khách quan cũng như khẳng định niềm tin của những người đang  hoạt   động trong ngành công nghiệp đặc biệt này.</p>
<p><strong><br />
Khi mọi người chơi game</strong></p>
<p>Từ 2006 &#8211; 2010, số lượng người chơi game tại Việt Nam tăng từ 1 triệu    người lên 8 triệu người, với rất nhiều thể loại game khác nhau như  nhập   vai kiếm hiệp (Võ lâm) bắn súng (Đột kích), âm nhạc (Audition),  bóng đá   (Fifa Online), thậm chí cả… làm nông dân online (game Nông  trại trên   mạng xã hội).</p>
<div>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="1%">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://khonggiangame.com/img_upload/content/image/201007/VNG-Le-Hong-Minh-1.jpg" alt="Ước mơ của những người trẻ làm game, lê hồng mình vng, công ty   vng, vinagame," /></td>
</tr>
<tr>
<td>Có khoảng 8 triệu người Việt Nam chơi game   thường xuyên.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p>Cũng trong 4 năm đó, Internet tăng trưởng hơn 300% (8 triệu người sử    dụng lên 25 triệu), đưa Việt Nam vào Top 20 nước có dân số sử dụng    Internet cao nhất thế giới. Tại tất cả các thành phố lớn, 80% giới trẻ    (15-25) sử dụng Internet như một phần không thể thiếu trong cuộc sống.</p>
<p>Sau 4 năm, VNG đã phát triển từ 300 thành viên lên 1.200 thành viên,    với gần 200 người tập trung phát triển sản phẩm game nội địa và 200    người phát triển các sản phẩm Web. VTC Game ra đời năm 2006, cũng phát    triển vượt bậc và bắt đầu vươn ra thành lập chi nhánh tại Hàn Quốc, Mỹ    và Nhật.</p>
<p>Một thế hệ trẻ với tuổi đời trung bình 25-26 đang xây dựng một ngành    công nghiệp mới và khát khao cạnh tranh với những công ty quốc tế. Động    lực thúc đẩy họ, ngoài những khoản doanh thu, là lòng nhiệt thành và    niềm tin vào sự phát triển mạnh mẽ của Internet và game trong tương  lai.   Game sẽ tiếp tục đi vào “từng ngóc ngách” của cuộc sống với hai  làn   sóng công nghệ mới chỉ xuất hiện trong 4 năm qua: mobile và mạng  xã hội.<br />
Ra đời tháng 1/2007 – Iphone không chỉ là một loại điện thoại mới, mà    còn là một thiết bị “giải trí và chơi game” cầm tay. Trong số 200.000    ứng dụng trên kho ứng dụng (App Store), thì 25% là game &amp; giải  trí,   và game luôn luôn là ứng dụng nằm trong hạng mục download nhiều  nhất của   người dùng Iphone.</p>
<p>Sau Iphone, các công ty công nghệ khác cũng vào cuộc với Google    (Android phone), Microsoft (Windows for Mobile 7) và Samsung (Bada OS).    Tất cả các “đại gia” này đều dùng App Store + Game như là điểm nhấn    chính trong chiến lược cạnh tranh của mình.</p>
<p>Dù ai thắng trong cuộc đua này thì trong vòng 5 năm tới, hàng trăm    triệu điện thoại cầm tay hiện tại đồng thời cũng là những chiếc máy chơi    game di động, một thị trường mới và hấp dẫn cho các công ty game và    phần mềm Việt Nam.<br />
Theo thống kê của mạng xã hội Facebook, trong số 400 triệu người dùng    trên toàn cầu thì 50% thường xuyên chơi game. Chỉ riêng Farmville, một    thể loại game Nông trại trên Facebook, đã có đến hơn 80 triệu người  dùng   &#8211; gần bằng dân số của cả Việt Nam.</p>
<p>Ngoài tính năng kết nối bạn bè thì Facebook chính thức trở thành một    hệ thống giải trí lớn nhất trên thế giới, và sẽ thu hút thêm hàng trăm    triệu người chơi game mới trong vài năm tới.<br />
Game đã trở thành ngành công nghiệp giải trí rất lớn của thế giới, với    doanh thu toàn cầu năm 2009 đạt 90 tỷ đô Mỹ, vượt xa ngành điện ảnh    (khoảng 50 tỷ) và âm nhạc (khoảng 40 tỷ), và sẽ tiếp tục tăng trưởng    nhanh chóng với 2 xu hướng mới kể trên.<br />
Tại Việt Nam, ngành game sẽ tiếp tục phát triển mạnh, trong 5 năm tới    với số người chơi game có thể đạt 20 triệu người. Đây không chỉ là cơ    hội phát triển, mà còn là thách thức khi những tác động tiêu cực của    game ngày càng bị công luận lên tiếng cảnh báo.<br />
<strong><br />
Những tác động tiêu cực của game</strong></p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="1%" align="right">
<tbody>
<tr>
<td>
<img src="http://khonggiangame.com/img_upload/content/image/201007/VNG-Le-Hong-Minh-2.jpg" alt="Ước mơ của những người trẻ làm game, lê hồng mình vng, công ty   vng, vinagame," /></td>
</tr>
<tr>
<td>Ông Lê Hồng Minh, Tổng Giám đốc công ty VNG.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, đã có rất nhiều cuộc tranh luận tại    các nước phát triển (Mỹ, Anh) về vai trò và tác hại của game bạo lực  với   các hành vi bạo lực, đặc biệt là với trẻ em. Lập luận chính là khi    người chơi “nhập vai” và thực hiện những hành vi mang tính bạo lực  trong   game thì người chơi sẽ bị ảnh hưởng về tâm lý và có xu hướng bạo  lực   hơn trong các hành vi thực trong cuộc sống.<br />
Các nhà khoa học xã hội và tâm lý đã vào cuộc để nghiên cứu một cách  cụ   thể mối liên hệ nhân quả giữa hành vi bạo lực và truyền thông (game    &amp; phim bạo lực), với hơn 200 nghiên cứu lớn nhỏ ở Mỹ và châu Âu    trong 2 thập niên vừa qua.<br />
Một số nghiên cứu đưa ra mối liên hệ giữa hành vi bạo lực và các game    bạo lực, tuy nhiên, nhiều nghiên cứu khác lại cho rằng game bạo lực  nói   riêng và truyền thông nói chung không có ảnh hưởng đến hành vi bạo  lực,   ngay cả của trẻ em. Năm 1999, Bộ trưởng Y tế Mỹ David Satcher  phát biểu:   “Chúng ta thường gắn kết truyền thông bạo lực với hành vi  bạo lực,   nhưng nghiên cứu cho thấy ảnh hưởng này rất nhỏ so với các  yếu tố khác.   Hai yếu tố ảnh hưởng lớn nhất đến các vụ bạo lực trong  trường học là sức   khỏe tâm lý của học sinh và sự quan tâm của gia  đình”.<br />
Vấn đề game bạo lực sẽ còn tiếp tục được nghiên cứu và tìm hiểu. Tuy    nhiên, mong muốn “cứ cấm hết game bạo lực và phim bạo lực thì xã hội sẽ    tốt đẹp” sẽ không thể thay thế được sự quan tâm và chăm sóc của gia  đình   và nhà trường với con em mình. Song song đó, những nhà phát hành  game   có trách nhiệm đã bắt đầu giảm những hình ảnh và hành động bạo  lực trong   sản phẩm của mình.<br />
Nghiện game – hay chính xác hơn là chơi game quá độ &#8211; được miêu tả là    hành vi chơi game trong một thời gian dài, người chơi chỉ đắm chìm vào    thế giới game mà quên đi thế giới thực ở bên ngoài. Đây thực sự là  một   hiện tượng cần giảm trừ vì có ảnh hưởng xấu tới hành vi, lối sống  và sức   khỏe của người chơi.<br />
Lý do của việc nghiện game được giải thích là game thỏa mãn các nhu    cầu tâm lý cơ bản của người chơi, và trong một số trường hợp, khi người    chơi không thỏa mãn với thế giới thực của mình sẽ mong muốn kéo dài  thời   gian chơi game để cảm thấy được thỏa mãn hơn, hạnh phúc hơn.<br />
Trong một cuộc nghiên cứu quy mô tại Hàn Quốc năm 2006, có 2,4% người    chơi (độ tuổi từ 9-39) được xếp vào dạng “nghiện game” (chơi game hơn 5    tiếng/ ngày). Các nghiên cứu của Đại học Standford (Mỹ) cũng cho thấy    một số biểu hiện về mặt tâm lý giống như trường hợp gây nghiện trong  một   số trường hợp chơi game quá độ. Đây là một thực tế mà những người  chơi   game và làm game phải nhìn nhận thẳng thắn để đưa ra những biện  pháp   nhằm giảm thiểu những hệ quả này.</p>
<p><strong><br />
Khi chính phủ quản lý game</strong></p>
<p>Đối với ngành game, các chính phủ trên thế giới có ba xu hướng quản lý    chính: Không giới hạn và để xã hội và doanh nghiệp tự điều chỉnh; Cấm    đoán nghiêm ngặt và Dung hòa giữa phát triển và hạn chế những điểm  tiêu   cực.<br />
Tại Mỹ, châu Âu và Nhật, chính phủ để ngành công nghiệp game và xã hội    tự quản lý và điều chỉnh. Lấy ví dụ như hệ thống phân loại game, hai  hệ   thống nổi tiếng nhất là ESRB (của Bắc Mỹ) và PEGI (của châu Âu) đều  là   tổ chức phi chính phủ, và các doanh nghiệp tham gia phân loại game  một   cách tự nguyện để hướng dẫn cho phụ huynh và người dùng về nội  dung của   game.<br />
Tuy nhiên, một số nước vẫn chủ động cấm hẳn một số tựa game với nội    dung xấu, ví dụ như trò chơi Grant Theft Auto bị cấm ở Singapore, Úc và    nhiều nước khác do có nội dung bạo lực và kích động tội phạm.<br />
Nghiêm khắc hơn, một số chính phủ đưa ra những đạo luật cấm hay giới    hạn việc chơi game như: Hy Lạp, Pakistan, Iran, Cambodia cấm chơi game    tại quán Internet. Tuy nhiên, những biện pháp cấm này chỉ mang tính  hành   chính và chịu nhiều chỉ trích của dư luận. Bản thân Hy Lạp phải  chỉnh   sửa quyết định của mình sau khi Cộng đồng châu Âu (EU) đưa ra  nghị quyết   Hy Lạp vi phạm quyền tự do công dân theo thỏa thuận của EU.<br />
Hai quốc gia thành công trong việc vừa khuyến khích ngành game phát    triển và giới hạn các tác động tiêu cực là Hàn Quốc và Trung Quốc.<br />
Hàn Quốc từ cuối thập niên 1990 được coi là thánh địa của game online,    với hơn 70% dân số tham gia Internet và 50% dân số chơi game. Hàn  Quốc   là quốc gia duy nhất trên thế giới có một “Bộ Game” chuyên quản  lý và   thúc đẩy ngành game phát triển. Vấn đề nội dung được kiểm soát  rất chặt   chẽ với hệ thống phân loại game của chính phủ.<br />
Từ năm 2002, Hàn Quốc đưa hệ thống CMND điện tử lên mạng để quản lý    công dân chơi game, mỗi tài khoản game phải gắn với một số CMND để có    thể giới hạn về nội dung và thời gian chơi với những trẻ em vị thành    niên. Được sự ủng hộ và chính sách hỗ trợ rất tốt của chính phủ, các    công ty game Hàn Quốc phát triển nhanh chóng tạo doanh thu hơn 5 tỷ USD    (50% là xuất khẩu game) trong 2009, trở thành cường quốc game online  số 1   trên thế giới.<br />
Thị trường game Trung Quốc phát triển từ năm 2001 với số lượng người    chơi game khổng lồ. Đi kèm với số lượng 150 triệu người là các vấn đề    tiêu cực về game liên tục bị báo chí và xã hội phản ứng.<br />
Để hạn chế tình trạng chơi game quá độ, chính phủ Trung Quốc đã đưa ra    đạo luật giới hạn điểm thưởng chơi game vào năm 2006 cho các nhà phát    hành game, tập trung vào đối tượng trẻ em dưới 18 tuổi. Song song đó,    Trung Quốc đã đưa ra những chính sách khuyến khích các công ty game  nội   địa phát triển để chiếm lĩnh thị trường trong nước, thay thế game  nhập   ngoại.<br />
Các công ty game của Trung Quốc cũng dần tiến ra thị trường thế giới,    thiết lập văn phòng tại các nước như Mỹ, châu Âu, Nhật Bản, Hàn Quốc  và   ngay cả Việt Nam. Trung Quốc được dự báo sẽ qua mặt vị trí của Hàn  Quốc   trong thời gian 3 năm tới để trở thành quốc gia game online số 1  thế   giới.</p>
<p><strong><br />
Giới trẻ mong được làm game</strong></p>
<p>Người làm game hầu hết rất trẻ, lớn lên khi game bắt đầu thâm nhập vào    Việt Nam từ đầu thập niên 1990 và yêu thích game cuồng nhiệt. Họ luôn    tâm niệm ngành kinh doanh game là một ngành chân chính, tạo những giá    trị giải trí tốt cho khách hàng và tự hào với những điều mình đạt  được.   Mục tiêu của họ là phát triển không ngừng, mang lại những sản  phẩm giải   trí tốt cho khách hàng, đầu tư vào lĩnh vực phát triển game  và hướng tới   thị trường quốc tế.<br />
Nếu lên án ngành game như một “hiểm họa cho xã hội và giới trẻ”, hay    chỉ “chăm lo kiếm lợi nhuận và để mặc các hậu quả tiêu cực” là một quan    niệm không đúng. Doanh nghiệp khi kinh doanh đều muốn hướng tới lợi    nhuận, nhưng cũng mong muốn sự phát triển bền vững và nếu “chỉ làm điều    xấu để kiếm tiền” thì sẽ không doanh nghiệp hay cá nhân nào có một  tương   lai lâu dài.<br />
Những tác động tiêu cực của game, cụ thể nhất là tình trạng chơi game    quá độ trong một số bộ phận người chơi là có thực và ngành game chưa  cố   gắng hết sức trong việc tìm ra các giải pháp cho vấn đề này. Tuy  nhiên,   giải pháp phải đồng bộ và đến từ nhiều phía, đặc biệt là gia  đình và xã   hội. Nếu tất cả mọi mũi dùi dư luận đều hướng vào doanh  nghiệp mà không   có những cuộc nghiên cứu cụ thể, trao đổi thẳng thắn  và hợp tác, thì sẽ   không thể có những chính sách hiệu quả.<br />
Game – hình thức giải trí lành mạnh của thời đại công nghệ và Internet    &#8211; sẽ tiếp tục phát triển mạnh trên thế giới và tại Việt Nam trong  thời   gian tới vì nhu cầu giải trí của giới trẻ và các “làn sóng công  nghệ” sẽ   tiếp tục đưa game thâm nhập rất sâu vào cuộc sống. Có một cái  nhìn đúng   đắn, khách quan và hiểu biết sâu về ngành game sẽ giúp cho  chính phủ và   xã hội có thể thụ hưởng lợi ích lớn từ sự phát triển này,  song song với   việc giảm thiểu những hệ quả tiêu cực.<br />
Ít ai biết được một trong những game nổi tiếng nhất trên thế giới với    hàng chục triệu người chơi – Counter Strike – được tạo ra bởi một Việt    kiều Canada năm 1998. Mong muốn của những người làm game trẻ là sẽ có    một ngày, nhiều người trên thế giới biết đến những sản phẩm game có  ích   được làm ra và vận hành bởi những người Việt trẻ đam mê game.</p>
<p>&nbsp;</p>
<ul type="disc">
<li>
<div><strong><em><br />
</em></strong></div>
</li>
</ul>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1548/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1548&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/15/le-h%e1%bb%93ng-minh-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-cong-ty-vng-%c6%b0%e1%bb%9bc-m%c6%a1-c%e1%bb%a7a-nh%e1%bb%afng-ng%c6%b0%e1%bb%9di-tr%e1%ba%bb-lam-game/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://khonggiangame.com/img_upload/content/image/201007/VNG-Le-Hong-Minh-1.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Ước mơ của những người trẻ làm game, lê hồng mình vng, công ty   vng, vinagame,</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://khonggiangame.com/img_upload/content/image/201007/VNG-Le-Hong-Minh-2.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Ước mơ của những người trẻ làm game, lê hồng mình vng, công ty   vng, vinagame,</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Jerry Trung LSE- Sinh viên VN tranh tài đầu tư chứng khoán  Nguyễn Hoàng</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/15/jerry-trung-lse-sinh-vien-vn-tranh-tai-d%e1%ba%a7u-t%c6%b0-ch%e1%bb%a9ng-khoan-nguy%e1%bb%85n-hoang/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/15/jerry-trung-lse-sinh-vien-vn-tranh-tai-d%e1%ba%a7u-t%c6%b0-ch%e1%bb%a9ng-khoan-nguy%e1%bb%85n-hoang/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 15 Jan 2011 14:37:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1546</guid>
		<description><![CDATA[&#160; bbcvietnamese.com Media Player Nghe/xem bằng Real Player hoặc Windows Media Player Student Investment Challenge là cuộc tranh tài về tài chính đầu tiên trong sinh viên Việt Nam tại Vương quốc Anh. Trong vòng đấu loại, mỗi nhóm từ 3-4 sinh viên có 100.000 bảng Anh (tiền ảo) để đầu tư vào cổ phiếu [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1546&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<div>
<div>
<div>
<div>
<p>bbcvietnamese.com</p>
</div>
</div>
</div>
</div>
<div>
<div id="player">
<h2>Media Player</h2>
<div id="legacy">
<p><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/av/2010/12/?redirect=101217_student_investment_challenge.shtml&amp;news=1&amp;host=www&amp;nbram=1&amp;bbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbwm=1&amp;lang=vi">Nghe/xem bằng Real Player hoặc Windows Media Player</a></p>
</div>
</div>
</div>
<p>Student Investment Challenge là cuộc tranh tài về tài chính đầu tiên trong sinh viên Việt Nam tại Vương quốc Anh.</p>
<p>Trong vòng đấu loại, mỗi nhóm từ 3-4 sinh viên  có 100.000 bảng Anh (tiền ảo) để đầu tư vào cổ phiếu niêm yết trên chỉ  số FTSE 100 trong 7 tuần.</p>
<p>Kết quả đầu tư (dựa vào giá cổ phiếu lên xuống trên thực tế) sẽ quyết định năm đội vào chung kết để đấu tiếp.</p>
<p>Cuộc thi này do <a href="http://vietpro.org.uk/portal/">Bấm  VietPro</a> và Hội Sinh viên VN tại City University đồng tổ chức tại Anh trong giai đoạn từ tháng 9 tới tuần đầu tháng 12 năm 2010.</p>
<p>Ban tổ chức cho biết ngoài giải thưởng tiền mặt  2000 bảng cho đội giành chiến thắng, các đội vào chung kết có dịp tìm  hiểu cơ hội việc làm (qua phỏng vấn với một số nhà tuyển dụng tại Việt  Nam)</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1546/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1546&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/15/jerry-trung-lse-sinh-vien-vn-tranh-tai-d%e1%ba%a7u-t%c6%b0-ch%e1%bb%a9ng-khoan-nguy%e1%bb%85n-hoang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Uyên Linh: &#8216;Tôi làm nhạc chứ không buôn&#8217; Thần tượng âm nhạc Việt Nam 2010 giải thích với VnExpress về chuyện đòi 2.000 USD cho một show diễn và đôi điều về con đường mới của cô với âm nhạc trong lần ra Hà Nội.</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/13/uyen-linh-toi-lam-nh%e1%ba%a1c-ch%e1%bb%a9-khong-buon-th%e1%ba%a7n-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-am-nh%e1%ba%a1c-vi%e1%bb%87t-nam-2010-gi%e1%ba%a3i-thich-v%e1%bb%9bi-vnexpress-v%e1%bb%81-chuy%e1%bb%87n-doi/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/13/uyen-linh-toi-lam-nh%e1%ba%a1c-ch%e1%bb%a9-khong-buon-th%e1%ba%a7n-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-am-nh%e1%ba%a1c-vi%e1%bb%87t-nam-2010-gi%e1%ba%a3i-thich-v%e1%bb%9bi-vnexpress-v%e1%bb%81-chuy%e1%bb%87n-doi/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 13 Jan 2011 15:29:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1544</guid>
		<description><![CDATA[&#160; &#62; Những ca khúc làm nên &#8216;thương hiệu&#8217; Uyên Linh Uyên Linh quyết tâm đi theo con đường âm nhạc. Hiện cô đã có một êkíp hỗ trợ cho mình. Uyên Linh cho biết, album của cô làm với nhạc sĩ Quốc Trung sẽ sớm ra mắt khán giả. - Được đưa lên mây [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1544&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<h2>&gt; <a href="http://vnexpress.net/GL/Van-hoa/Am-nhac/2011/01/3BA24CAF/">Những ca khúc làm nên &#8216;thương hiệu&#8217; Uyên Linh</a></h2>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/55/32/IMG_0827.jpg" border="1" alt="Ca sĩ Uyên Linh" width="400" height="600" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Uyên Linh quyết tâm đi theo con đường âm nhạc. Hiện cô  đã có một êkíp hỗ trợ cho mình. Uyên Linh cho biết, album của cô làm  với nhạc sĩ Quốc Trung sẽ sớm ra mắt khán giả.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>- <em>Được đưa lên mây bởi vô số lời khen tặng, bây giờ chị đang ở đâu rồi?</em></p>
<p>- Thực ra, ngay từ đầu tôi không quá thích được khen  ngợi. Tôi rất ít lên mạng cập nhật thông tin &#8211; thói xấu đó có từ lâu chứ  không đợi đến khi thi Vietnam Idol. Tôi không vì chờ xem người ta khen  mình thế nào mà suốt ngày ngồi ôm khư khư máy tính. Tôi chỉ tập trung  vào việc mình làm. Tôi quan tâm hơn tới những khen chê của Ban giám khảo  vì họ không chỉ đại diện cho giới chuyên môn mà còn là những khán giả  gần gũi nhất. Tạm thời cứ như thế đã, còn thời gian sẽ giúp tôi hiểu  thêm về đánh giá của mọi người dành cho mình.</p>
<p>Trong một cuộc thi, khen chê là hai mặt không thể  thiếu. Tôi cũng bị Ban giám khảo chê không ít đâu. Tôi phải để ý để sửa  mình cho kịp đã, cứ bay trên mây mãi thì làm sao mà làm được việc gì?  Hiện tôi đã tiếp đất rồi, và tiếp đất một cách an toàn.</p>
<p>- <em>Nhưng sau một đêm trở thành người nổi tiếng,  thật khó để có thể giữ con người mình như trước. Một siêu mẫu mới đây  chia sẻ, thành công quá sớm khiến cô ấy sinh ra kiêu ngạo, bị mọi người  xa cách. Chị giữ mình thế nào trước điều này?</em></p>
<p>- Người ta gọi tôi là diva 5, hiện tượng, thần tượng…  đi chăng nữa cũng không làm tôi trở thành người khác. Tôi không tự đóng  khung mình vào một hình mẫu nào, tôi chỉ muốn tuổi trẻ, niềm đam mê và  tính cách âm nhạc của mình sẽ bộc lộ một cách tự nhiên, thoải mái.</p>
<p>22 tuổi như tôi thực ra đâu còn quá trẻ? Tôi cũng đã  tốt nghiệp đại học, tôi biết mình là ai, biết bản thân mình còn những  điểm hạn chế gì. Tất nhiên là tôi không tránh được sự e ngại bởi cuộc  đời còn rất nhiều sự khó khăn nhưng mình phải đi theo con đường phía  trước, không thể dừng hay lùi được.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/55/32/IMG_0830.jpg" border="1" alt="Ca sĩ Uyên Linh" width="480" height="320" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Bản lĩnh của cô sinh viên Ngoại giao giúp Uyên Linh  bình tĩnh trong mọi tình huống, kể cả khi đối mặt với câu hỏi về chuyện  đòi cát-xê 2.000 USD.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>- <em>Nhiều người cho rằng, những hạn chế của chị nằm ở  giọng hát quá bản năng, không được đào tạo bài bản và ngoại hình không  sáng sân khấu. Chị dự định cải thiện mình ra sao?</em></p>
<p>- Tôi cứ để mọi thứ tự nhiên. Riêng với âm nhạc, tôi  sẽ là người kỹ tính. Tôi sẽ làm nhiều, hát nhiều, lựa chọn nhiều để đúc  kết, tìm tòi ra cái gì hay nhất đem giới thiệu tới khán giả. Việc không  được đào tạo bài bản hay nhan sắc không quá nổi bật trên sân khấu đâu có  gì quá cản trở, nếu thực sự gọi là làm nhạc. Còn buôn bán nhạc thì tôi  không biết.</p>
<p>Thứ nhất, tôi vẫn còn nhiều thời gian để học, sắp tới  tôi sẽ theo học thanh nhạc, còn việc tìm thầy cô nào để học thì nhạc sĩ  Huy Tuấn, Quốc Trung sẽ tính toán hộ tôi. Thứ hai, về nhan sắc, tôi cho  rằng, trên đời này không có ai xấu cả.</p>
<p>- <em>Chị nói chị làm nhạc chứ không buôn bán nhạc.  Tuy nhiên những tin đồn gần đây về việc chị đòi cát-xê 2.000 USD khiến  nhiều khán giả nghĩ theo chiều ngược lại. Chị giải thích với họ ra sao?</em></p>
<p>- Chuyện ca sĩ đi hát lấy cát-xê là chuyện bình  thường. Nếu tôi có phát ngôn gì sơ suất làm cho người hâm mộ chưa hài  lòng thì tôi xin gửi tới họ lời xin lỗi. Việc người ta nói tôi đòi giá  2.000 USD cho một show diễn phải đặt trong một văn cảnh, ngữ cảnh phù  hợp và chỉ những người trong cuộc mới hiểu được thôi. Anh Huy Tuấn cho  rằng, những va vấp đó cũng là nên có đối với những ca sĩ trẻ để sau này  mình vững vàng hơn.</p>
<p>Hiện tại, anh Quốc Trung đã cử cho tôi một người tôi  hoàn toàn tin tưởng để làm quản lý, giúp tôi chọn show diễn và đưa ra  giá cát-xê hợp lý. Bây giờ tôi chỉ tập trung vào hát thôi.</p>
<p>- <em>Nhiều ca sĩ đàn anh đàn chị cho rằng, chất giọng của chị <a href="http://vnexpress.net/GL/Van-hoa/Am-nhac/2011/01/3BA24FBB/">không có gì quá đặc biệt</a>, có chăng là cách ứng biến thông minh, bản lĩnh của sinh viên Ngoại giao. Chị nghĩ thế nào về điều này?</em></p>
<p>- Lúc hát, tôi chỉ biết cất giọng lên từ niềm đam mê  chứ không để ý tới việc mình có thông minh hay không. Tôi hát theo những  gì tôi thích, những gì tôi nghĩ, còn việc qua cách tôi hát, ngươi ta  thấy tôi thông minh thì tôi rất vui và hãnh diện. Đôi khi, nhất là đối  phụ nữ, thông minh quá chưa hẳn là tốt.</p>
<p>Thực ra việc học đại học gì không quyết định tất cả.  Nhiều khi người ta học trường này nhưng lại chọn nghề khác &#8211; đó là việc  rất bình thường. Tôi sẽ đi theo con đường ca hát nhưng những kiến thức  tôi tích lũy từ trường Ngoại giao rất đáng quý. Phương pháp luận tốt sẽ  giúp mình ứng biến vững vàng trong mọi trường hợp, giúp tôi có ưu thế  hơn.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/55/32/IMG_0844.jpg" border="1" alt="Ca sĩ Uyên Linh" width="400" height="575" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Uyên Linh &#8211; Mai Hương thân thiết trong buổi họp báo  đêm nhạc &#8220;Cám ơn tình yêu&#8221; chiều 12/1 tại Hà Nội. Đêm nhạc sẽ diễn ra  tối 23/1 tại Nhà thi đấu Hai Bà Trưng. Trong đêm nhạc này, Uyên Linh sẽ  hát lại những ca khúc đã làm nên tên tuổi của cô.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>- <em>Cuộc thi Vietnam Idol và Sao Mai điểm hẹn diễn  ra song song. Chị so sánh thế nào giữa mình và Minh Chuyên &#8211; quán quân  Sao Mai điểm hẹn?</em></p>
<p>- Tôi không thích so sánh vì mỗi ngươi một tính, một kiểu khác nhau. Tôi có nghe Minh Chuyên hát <em>Anh</em> của nhạc sĩ Xuân Phương &#8211; và khi đó, tôi cũng giống như những người  nghe bình thường, có sự xúc động khó tả. Còn điểm chung, tôi và Minh  Chuyên đều là những người rất bền chí. Con đường đến sự thành công không  dành cho những người sớm chùn bước. Cả hai chúng tôi đều tham gia nhiều  cuộc thi âm nhạc nhưng thất bại ngay từ những vòng ngoài. Thế nhưng,  tôi vẫn không nản vì tôi luôn khao khát mang giọng hát của mình đến gần  với mọi người và làm thỏa mãn niềm đam mê của mình.</p>
<p>- <em>Vậy tại sao ngay từ đầu, chị không học Nhạc viện?</em></p>
<p>- Không phải lúc nào muốn học Nhạc viện cũng được. Khi  đam mê ca hát đến với tôi và tôi quyết định đi theo nó thì tôi đã qua  tuổi học mất rồi.</p>
<p>Rất may là, tôi làm gì bố mẹ đều ủng hộ, miễn là điều  đó diễn ra tự nhiên, đúng với niềm yêu thích và con người mình. Bố mẹ  sinh ra tôi, nuôi nấng tôi và không mong gì hơn ngoài việc tôi cảm thấy  vui vẻ.</p>
<p>- <em>Việc đoạt danh hiệu Vietnam Idol xếp vị trí thứ mấy trong số những niềm vui lớn chị từng trải qua?</em></p>
<p>- Ở những thời điểm khác nhau, mỗi người có những tâm  tư tình cảm khác nhau. Năm cấp 3 đậu vào trường chuyên là niềm hãnh diện  của tôi. Năm 18 tuổi, vào đại học lại là niềm hạnh phúc nhất thời điểm  đó. Cho tới bây giờ, vượt qua rất nhiều khó khăn để được danh hiệu  Vietnam Idol &#8211; đương nhiên tôi sung sướng và tự hào. Ngày 23/1, tôi sẽ  cùng Mai Hương, Trung Quân và một số thành viên khác của top 10 Vietnam  Idol có mặt tại Hà Nội trong bữa tiệc âm nhạc mang tên “Cám ơn tình yêu”  để tri ân khán giả &#8211; những người đã luôn yêu mến, ủng hộ tôi, bầu chọn  cho tôi để tôi nhận được danh hiệu từ cuộc thi Thần tượng âm nhạc.</p>
<p>- <em>Người ta nói khi đang ở trong tình yêu mới có  thể hát yêu mãnh liệt. Chị được khen là có giong hát chạm đến tim khán  giả, chủ đề liveshow sắp tới của chị ngoài Hà Nội cũng là “Cám ơn tình  yêu”. Chị có dự định ngầm tặng nó cho tình yêu cụ thể nào?</em></p>
<p>- “Cám ơn tình yêu” là cái tên do nhạc sĩ Huy Tuấn lựa  chọn dựa theo tên ca khúc tôi hát đã được mọi người đón nhận. Ở tuổi 22  mà nói chưa yêu lần nào thì chắc là nói dối. Tôi từng yêu &#8211; và giờ đang  chờ một tình yêu thì đúng hơn.</p>
<p>- <em>Phụ nữ thông minh lại có danh vọng thì khó chọn người yêu, còn chị thì sao?</em></p>
<p>- Tôi cho rằng danh vọng tiền tài không phải thứ quan  trọng, người nào cho mình cảm giác yêu thì mình yêu thôi. Tôi không có  lựa chọn hay tiêu chuẩn gì cả.</p>
<p>Chương trình <em>Cám ơn tình yêu</em>, với sự tham gia của một số  gương mặt trong Top 10 Idol như Uyên Linh, Mai Hương, Lân Nhã, Đăng  Khoa, do Mobifone tài trợ chính. Chương trình diễn ra một đêm duy nhất  vào ngày 23/1 tại Nhà thi đấu Hai Bà Trưng, Hà Nội, với 4 mức vé:  200-300-500-700 nghìn đồng.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1544/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1544&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/13/uyen-linh-toi-lam-nh%e1%ba%a1c-ch%e1%bb%a9-khong-buon-th%e1%ba%a7n-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-am-nh%e1%ba%a1c-vi%e1%bb%87t-nam-2010-gi%e1%ba%a3i-thich-v%e1%bb%9bi-vnexpress-v%e1%bb%81-chuy%e1%bb%87n-doi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/55/32/IMG_0827.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Ca sĩ Uyên Linh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/55/32/IMG_0830.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Ca sĩ Uyên Linh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/55/32/IMG_0844.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Ca sĩ Uyên Linh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Nguyễn Thị Bình, nguyên Bộ trưởng Bộ Ngoại giao của Chính phủ Cách mạng lâm thời miền Nam VN, nguyên Phó Chủ tịch nước.</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/12/nguy%e1%bb%85n-th%e1%bb%8b-binh-nguyen-b%e1%bb%99-tr%c6%b0%e1%bb%9fng-b%e1%bb%99-ngo%e1%ba%a1i-giao-c%e1%bb%a7a-chinh-ph%e1%bb%a7-cach-m%e1%ba%a1ng-lam-th%e1%bb%9di-mi%e1%bb%81n-nam-vn-nguyen-pho-ch/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/12/nguy%e1%bb%85n-th%e1%bb%8b-binh-nguyen-b%e1%bb%99-tr%c6%b0%e1%bb%9fng-b%e1%bb%99-ngo%e1%ba%a1i-giao-c%e1%bb%a7a-chinh-ph%e1%bb%a7-cach-m%e1%ba%a1ng-lam-th%e1%bb%9di-mi%e1%bb%81n-nam-vn-nguyen-pho-ch/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 12 Jan 2011 15:53:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1542</guid>
		<description><![CDATA[Người tạo sóng từ trái tim Chẳng thể nào nói hết sự ngưỡng mộ của hàng triệu trái tim người Việt dành cho bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Bộ trưởng Bộ Ngoại giao của Chính phủ Cách mạng lâm thời miền Nam VN, nguyên Phó Chủ tịch nước. Câu chuyện về những ngày đấu trí [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1542&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<ul>
<li>
<div><strong>Người tạo sóng từ trái tim</strong></div>
</li>
</ul>
<p>Chẳng  thể nào nói hết sự ngưỡng mộ của hàng triệu trái tim người Việt dành  cho bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Bộ trưởng Bộ Ngoại giao của Chính phủ  Cách mạng lâm thời miền Nam VN, nguyên Phó Chủ tịch nước.</p>
<p>Câu  chuyện về những ngày đấu trí căng thẳng hơn 30 năm trước của người phụ  nữ làm vinh danh nước Việt trên bàn hội nghị ở Paris cũng khiến phụ nữ  thế giới ngưỡng mộ. Sau những năm tháng dồn tâm sức cho nền độc lập quê  hương, những năm về hưu, bà lại dành sức sống của trái tim và tấm lòng  nhân hậu để xoa dịu những cuộc đời bất hạnh của trẻ tàn tật và những  người bị hành hạ bởi chất độc da cam.</p>
<p>Câu  chuyện về chuyến đi xuyên Việt ra Hà Nội thăm Bác Hồ bằng xe đạp của chị  Kiều Thu, nữ biệt động của lực lượng võ trang Thành Đoàn bị ung thư  giai đoạn cuối đã được phát trên sóng HTV nhiều lần, nghe đồn “sắp  chết”, thế nhưng chị xuất hiện trên sân khấu vẫn tươi vui như chưa hề  mang trong người căn bệnh ung thư.</p>
<p>Sức sống đã  giúp một người phụ nữ mảnh mai, bệnh tật như chị Thu vượt qua chính  mình để đi đến ước mơ trong đời – một lần được ra thăm Bác Hồ, trước khi  chết đã làm lay động biết bao trái tim người Việt Nam trên suốt quãng  đường dài hàng ngàn cây số. Chính chị đã tạo ra “nhựa sống” trong những  trái tim khô héo của những người bất hạnh, trong những thanh niên thiếu  niềm tin, không ý chí.</p>
<ul>
<li>
<div><strong>Vẽ tương lai bằng sức trẻ</strong></div>
</li>
</ul>
<p>“Được  gặp bác Bình bằng xương bằng thịt, em như nằm mơ, rất xúc động. Bác  Bình và những người đi trước đã truyền sang em ngọn lửa sống nhiệt thành  từ trái tim, em sẽ giữ và truyền lại ngọn lửa này cho thế hệ sau em”,  cô gái rất xinh tên Lê Diệp Kiều Trang, 26 tuổi, người đứng trong top 5  của Trường ĐH Oxford (Mỹ) và đại diện cho thế hệ 8X trong cuộc giao lưu  này nói thế. Trang đã từ chối cơ hội học tiến sĩ mà ĐH Oxford tuyển  thẳng, bởi cô muốn về quê trong thời cơ vàng này để góp sức cho đất nước  bằng tri thức và sức trẻ của mình. Hiện Kiều Trang đang công tác tại  Phòng buôn bán ngoại tệ của Ngân hàng HSBC. “Hãy sống thật ý nghĩa”, đó là câu nhắn của Lê Diệp Kiều Trang dành cho các bạn thế hệ 8X.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1542/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1542&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/12/nguy%e1%bb%85n-th%e1%bb%8b-binh-nguyen-b%e1%bb%99-tr%c6%b0%e1%bb%9fng-b%e1%bb%99-ngo%e1%ba%a1i-giao-c%e1%bb%a7a-chinh-ph%e1%bb%a7-cach-m%e1%ba%a1ng-lam-th%e1%bb%9di-mi%e1%bb%81n-nam-vn-nguyen-pho-ch/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Trương Gia Bình và 3 ý tưởng quan trọng nhất cuộc đời</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/07/tr%c6%b0%c6%a1ng-gia-binh-va-3-y-t%c6%b0%e1%bb%9fng-quan-tr%e1%bb%8dng-nh%e1%ba%a5t-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/07/tr%c6%b0%c6%a1ng-gia-binh-va-3-y-t%c6%b0%e1%bb%9fng-quan-tr%e1%bb%8dng-nh%e1%ba%a5t-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 07 Jan 2011 20:01:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1539</guid>
		<description><![CDATA[Được đồng nghiệp nhìn nhận như &#8220;một người không bình thường&#8221;, Trương Gia Bình dường như luôn bùng nổ với các ý tưởng mới. Ông nhìn nhận trong cuộc đời mình, có ba ý tưởng quan trọng nhất. Một số người nói với chúng tôi rằng, Trương Gia Bình &#8211; Chủ tịch HĐQT Cty FPT [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1539&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="firstpost">
<h2></h2>
<p>Được đồng nghiệp nhìn nhận như &#8220;một người không bình thường&#8221;, Trương Gia Bình dường như luôn bùng nổ với các ý tưởng mới.</p>
<div>
<div id="excerpt">
<p>Ông nhìn nhận trong cuộc đời mình, có ba ý tưởng quan trọng nhất.</p>
<p>Một  số người nói với chúng tôi rằng, Trương Gia Bình &#8211; Chủ tịch HĐQT Cty  FPT là một Nhân Vật Có Nhiều Ý Tưởng. Chúng tôi chưa bao giờ có dịp gặp  gỡ ông Bình, một nhà khoa học được đào tạo trong môi trường Xô Viết trở  thành doanh nhân, để trao đổi về điều đã làm cho ông trở nên khác biệt.</p>
<p>Hôm  nay Trương Gia Bình ngồi trước mặt chúng tôi đây. Ông Bình đang chuẩn  bị cho một buổi nói chuyện về các bí quyết thành công vào ngày hôm sau,  mà nếu gạch đầu dòng ngắn gọn thì chúng bao gồm: khát vọng + nhìn được  các điểm nút chiến lược + tập hợp được những người có năng lực để cùng  vượt qua những khó khăn.</p>
<p>Cao 1m73, nặng 88kg, cuốn sách đang đọc  dở dang là &#8220;Cuộc đời tôi&#8221; (My Life) của Bill Clinton; ăn mặc theo lối  càng ít thứ đeo khoác trên người càng tốt và thoải mái, có thể nhận xét  sơ bộ rằng, ông Bình thuộc kiểu người cởi mở.</p>
<p>Giọng nói của ông  Bình khi phát âm chữ &#8220;R&#8221;, lưỡi vẫn rung nhẹ. Đó là &#8220;di sản&#8221; của nhiều  năm học tiếng Nga và của quê hương miền Trung, cho dù ông ra Hà Nội sống  từ năm 2 tuổi.</p>
<p>1. TS Bùi Quang Ngọc &#8211; bạn học cùng từ năm lớp 2  (năm học 1964-1965) tại trường Phương Đông &#8211; Hà Nội, người được coi là  khá hiểu ông Bình.</p>
<p>Theo ông Quang Ngọc, ngày ấy họ cùng ở phố Thợ  Nhuộm. Nhà Quang Ngọc số 91, nhà Gia Bình ở số 86, chính là trụ sở của  Sở Y tế Hà Nội (bố ông Bình là Trương Gia Thọ &#8211; một vị bác sỹ nổi tiếng  thời bấy giờ). Trò chơi ấu thơ của họ thường cho cá vào lọ để cùng ngắm  chúng chọi nhau cho đến khi ngã ngũ.Hai người học với nhau cả 3 năm cấp 3  ở trường chuyên toán Chu Văn An, cùng ngồi ở chiếc bàn cuối lớp.</p>
<p>&#8220;Gia  Bình học toàn diện. Dân chuyên Toán thường ít chú ý đến môn Văn cũng  như các môn xã hội. Gia Bình lại là cánh ham mê môn Văn,&#8221; TS Quang Ngọc  nhớ lại.</p>
<p>&#8220;Mỗi bài luận Bình bỏ rất nhiều thời gian nghiên cứu  hàng đống sách chuyên đề rồi mới bắt tay vào viết. Tôi và nhiều bạn  thường sử dụng các tư liệu mà Bình đã mất công tìm kiếm, thậm chí bắt  trước cả cách phân tích, bình luận của Bình. Các bài Văn của Bình thường  được được tham khảo mẫu khi trả bài.</p>
<p>Bình hay nói về Triết học,  trình bày các vấn đề dưới góc độ hoặc bằng ngôn ngữ Triết. Hồi đấy tôi  chỉ thấy hay hay vì nó khác với những suy nghĩ tư duy thuần Toán, không  biết đâu rằng đó chính là biểu hiện của những phẩm chất lãnh đạo mà sau  này Bình mới thể hiện rõ.</p>
<p>Năm 1974, khi sang Liên Xô, mỗi đứa một  nơi, Gia Bình học khoa Cơ học trường Tổng hợp Matxcơva, còn tôi học  Toán ở Kisinhốp. 1979, Bình được chọn làm chuyển tiếp nghiên cứu sinh,  còn tôi về dạy Toán ở ĐHBK Hà Nội.</p>
<p>Năm 1985, Bình về nước lập  nhóm &#8220;Nhiệt và chất&#8221; ở Viện Cơ, bắt đầu làm kinh tế. Một tối đầu mùa hè  năm 1988, Bình đến nhà tôi chơi. Trên cái sân gác tầng 2 thoáng mát ở  phố Khâm Thiên, Bình say sưa nói về máy tính cá nhân và thuyết phục tôi  tham gia nhóm của Bình để chuyển máy tính sang Liên Xô.</p></div>
<p>Ngoài sự thân quen rất nhiều năm, Bình nhìn nhận tôi như một chuyên  gia Tin học khi đó. Chính Bình đã biến tôi từ một giáo viên, một nhà  khoa học thành một nhà kinh doanh công nghệ và quản lý doanh nghiệp như  hôm nay&#8221;</p>
<p>Khi ấy họ mới 32 tuổi. Và sau đó mấy tháng, FPT chào đời.</p>
<p>Tại  sao một nhóm các nhà khoa học lại rủ nhau bỏ đi làm kinh tế? Ông Bình  kể, thế hệ ông được hưởng thụ sự giáo dục về niềm tự hào dân tộc, sinh  ra là người Việt Nam đã là điều hạnh phúc.</p>
<p>Chúng ta là lương tâm  của thời đại, và tin tưởng sâu sắc vào điều đó. Tuy nhiên khi đi ra thế  giới, gặp phải một sự thật phũ phàng là không phải ai cũng tôn trọng  chúng ta. Điều ấy là một nỗi đau từ khi bước chân ra khỏi nước.</p>
<p>Ông  Bình nhớ, những năm 1980, khi đang là CTV Viện Hàn lâm Xô Viết, hôm ra  sân bay tiễn một bạn về nước, cảnh sát đã cầm cái hộ chiếu của cô gái  này vứt toẹt xuống đất. Lúc đó mới thấm thía nghèo là hèn, hèn là nhục;  cũng tóc đen da vàng nhưng cầm giấy tờ Nhật Bản thì người ta được kính  trọng.</p>
<p>Thứ nữa là khi về nước, một người bạn than thở, Bình ơi  đói quá không nuôi nổi vợ con, mình phải làm cái gì đi chứ? Vượt lên  nghèo khó vốn là một suy nghĩ chất chứa trong đầu từ lâu, và lần này thì  nhóm những nhà khoa học này nhất quyết làm kinh tế.</p>
<p>2. Ông Bình cho rằng, câu chuyện lớn nhất của cuộc đời mình là FPT.</p>
<p>Buổi  ban đầu cái tên FPT gắn với công nghệ thực phẩm. Việt Nam là một nước  nông nghiệp, ông Bình hy vọng vào các dự án viện trợ quốc tế trong lĩnh  vực này, nó cũng là điểm xuất phát làm các đồ sấy khô của nhóm &#8220;Nhiệt và  chất&#8221;. Nhưng doanh vụ lớn đầu tiên của FPT là đổi máy tính Olivetti lấy  các loại hàng của Liên Xô vốn rất quen thuộc với Việt Nam thời bao cấp.</p>
<p>Có  thể nói giai đoạn 1988-1991 là giai đoạn đổi hàng Liên Xô. Giai đoạn  1991-1994 là giai đoạn tham gia thanh toán với Liên Xô (Nga) cho các  công trình thủy điện, đồng thời Tin học đã là một hướng kinh doanh độc  lập.</p>
<p>Từ 1995, kinh doanh Tin học trở thành chủ đạo, các trung tâm  định hướng kinh doanh ra đời trong FPT. Năm 1998, sau 10 năm thành lập,  FPT khẳng định vị trí số một trên thị trường Tin học của các ngành kinh  doanh này và cũng là nhà ISP đầu tiên của Việt Nam .</p>
<p>Trong quãng  thời gian trên, ông Bình học hỏi rất nhiều mô hình tổ chức và quản lý  của các Cty công nghệ hàng đầu, áp dụng những điểm phù hợp vào FPT. Nổi  bật là việc lập và bảo vệ kinh doanh, check point nhân viên và xây dựng  một hệ thông tin bảo đảm kiểm soát hiệu quả kinh doanh (Balance và  FIFA).</p>
<p>Lễ kỷ niệm 10 năm thành lập và đón nhận Huân chương Lao  động hạng hai của FPT là một sự kiện gây nhiều dư luận đến mức, hàng  tháng sau dân Hà Nội vẫn còn bàn tán.</p>
<p>Thông thường sau những  thành công như thế thì người ta bắt đầu hưởng thụ. Nhưng Trương Gia Bình  &#8220;không phải là người thường&#8221; (đánh giá của ông Hoàng Minh Châu, một  nhân vật trong FPT). Ông chưa có ý định hưởng thụ và đã thuyết phục được  hầu hết các cộng sự của mình có chung ý chí đó. Năm 1999, FPT chuyển  sang toàn cầu hóa với việc tham gia xuất khẩu phần mềm.</p>
<p>Đầu năm  2000, FPT là Cty Tin học đầu tiên đạt chứng chỉ ISO-9001. Năm 2000,  triển khai thành công hệ kế toán Solomon theo chuẩn ERP quốc tế, hệ  FIFA/MIS của FPT trở thành hệ thông tin doanh nghiệp tốt nhất tại Việt  Nam.</p>
<p>Năm 2002 doanh số FPT vượt 100 triệu USD; năm 2003 vươn lên  trở thành nhà cung cấp điện thoại di động lớn nhất tại Việt Nam. Năm  2002, FPT trở thành Cty cổ phần, rồi tập đoàn hóa. Hiện FPT có khoảng 10  ngàn nhân viên và doanh số đã vượt ngưỡng 1 tỷ USD.</p>
<p>Thời điểm  đầu những năm 2000, ông Bình tung ra lý thuyết Fractal (tính bất biến  của cấu trúc) và Leadership Building (kỹ năng lãnh đạo), đồng thời phát  động phong trào học tập các lý thuyết này trong FPT.</p>
<p>&#8220;Không nhiều  cán bộ FPT hiểu được các lý thuyết này, cũng như vận dụng chúng có kết  quả. Là người lãnh đạo FPT trong những năm qua, Gia Bình có niềm tin  vững chắc vào những giá trị mà FPT đã tích lũy được theo thời gian.  Những giá trị đó rất nhiều cái xuất phát từ những ý tưởng của Bình. Nếu  không hiểu FPT, hiểu những chặng đường FPT đã trải qua, thì cũng khó  hiểu được những ý tưởng này. Bình là một nhà tư tưởng&#8221; &#8211; TS Bùi Quang  Ngọc nhận xét.</p>
<p>&#8220;Bình nhìn nhận FPT phải có đối ngoại, đối nội, có  thông tin báo chí, có văn hóa, có kinh tế, có tinh thần, có đoàn thanh  niên, có phụ nữ, có thiếu niên nhi đồng (FPT Small). Bình học ở quân đội  ở cấu trúc Fractal, và thường xuyên tham khảo tư vấn các vị tướng quân  đội, trong đó có Bác Văn. Thậm chí Bình học hỏi cách dùng người của Bác  Hồ.</p>
<p>Những nguyên lý của âm dương ngũ hành cũng được Bình áp dụng.  Bên cạnh đó có nhiều tư tưởng của Bình được minh chứng qua thực tế, ví  dụ như bản đồ gene Cty. Bình tự mình hì hụi phác thảo các chuỗi phân tử  đầu tiên của bộ gene này&#8221;.</p>
<p>3. Để triển khai kinh nghiệm sống còn  &#8220;con người là cốt lõi của thành công&#8221;, ông Bình đã từng phát động một  chiến dịch cầu hiền tài.</p>
<p>&#8220;Chiếu cầu hiền tài&#8221; của ông đăng trên  tạp chí nội san và được nhiều báo khác đăng tải lại, đã gây xúc động  mạnh trong giới trẻ. Hai câu lạc bộ tài năng trẻ FPT ra đời, quy tụ hầu  hết những học sinh &#8211; sinh viên giỏi nhất nước, trong đó có nhiều em vừa  đoạt các giải cao trong các kỳ thi toán học, tin học quốc tế. Một trong  các nỗ lực cầu hiền tài đã đưa về FPT một ngôi sao sáng trong làng phần  mềm Việt Nam lúc đó là Henry Hùng.</p>
<p>Tinh thần &#8220;chiến tranh&#8221; được  ông Bình phát động, để cho dễ nhớ, ông đã gói gọn mục tiêu của Cty vào 3  chữ số: 528. Số 5 chỉ 5000 lập trình viên chuyên nghiệp của FPT vào năm  2005, số 2 chỉ 200 triệu doanh số phần mềm xuất khẩu cũng vào năm đó,  số 8 chỉ giá trị của Cty tại thị trường chứng khoán Nasdaq là 8 tỷ USD.</p>
<p>Toàn  thể nhân viên FPT hừng hực khí thế. Trở thành Cty bạc tỷ trong vòng mấy  năm là một chuyện phi thường và ông Bình thổi vào bộ máy FPT quyết tâm  làm chuyện phi thường.</p>
<p>Khẩu hiệu &#8220;công nghiệp hoá, hiện đại hoá&#8221;  sẽ vẫn tiếp tục chỉ là khẩu hiệu trong nhiều năm cho đến khi xuất hiện  một tư duy mới: công nghiệp phần mềm là lối thoát duy nhất của Việt Nam .  Từ vấn đề kinh tế, xuất khẩu phần mềm phải trở thành vấn đề chính trị,  vì nó không chỉ mang về cho đất nước một ít ngoại tệ mà là mở ra cho đất  nước một cơ hội phát triển.</p>
<p>Ngày 5/6/2000, Chính phủ đã ban hành  nghị quyết về xây dựng và phát triển công nghiệp phần mềm giai đoạn  2000-2005 với mục tiêu: 50 ngàn lập trình viên, 500 triệu USD phần mềm  xuất khẩu vào năm 2005.</p>
<p>Ngày 17/10/2000, Bộ Chính trị &#8211; Ban Chấp  hành Trung ương Đảng khoá 8 đã ra chỉ thị 58-CT/TƯ, trong đó nhấn mạnh  vai trò của công nghệ thông tin đối với sự phát triển đất nước.</p>
<p>Tiếp  theo hai văn kiện quan trọng này là việc triển khai hàng loạt các chính  sách ưu đãi: miễn thuế 4 năm cho các Cty phần mềm kể từ khi có thu nhập  chịu thuế, không áp dụng VAT với các sản phẩm phần mềm, thuế xuất nhập  khẩu bằng không&#8230; đặc biệt các lập trình viên Việt Nam được tôn vinh,  khi mức lương bắt đầu phải nộp thuế thu nhập nâng từ hai triệu lên tám  triệu đồng.</p>
<p>Các công ty phần mềm được sử dụng internet với tất cả  các cổng dịch vụ không bị kiểm soát qua firewall, Nhà nước đầu tư vào  các khu công viên phần mềm như Quang Trung, Hoà Lạc&#8230; &#8220;Những người làm  phần mềm hân hoan thụ hưởng các chính sách mới này, nhưng không phải tất  cả trong số họ đều biết đến công lao của ông Bình trong nỗ lực tác động  hình thành chính sách&#8221; &#8211; ông Hoàng Minh Châu nhận xét.</p>
<p>4. Khi  cần suy nghĩ, ông Bình cũng đốt thuốc, vẻ sôi nổi biến mất và thoáng rơi  vào trầm tư. Ông Bình nhìn nhận, có ba ý tưởng quan trọng nhất trong  cuộc đời mình.</p>
<p>Ý tưởng thứ nhất: Đưa chiến tranh nhân dân vào  thương trường. Lịch sử Việt Nam là lịch sử chiến tranh vệ quốc và chiến  thắng mọi kẻ thù hùng mạnh. Tại sao người Việt Nam sẵn lòng hy sinh, đổ  máu cho quê hương, mà làm kinh tế lại có nhiều điều không ổn?</p>
<p>Ông  Bình để tâm học hỏi trực tiếp từ những vị tướng quân đội và sau này tự  tổng kết trong bài &#8220;chiến tranh nhân dân ứng dụng vào quản trị kinh  doanh&#8221;.</p>
<p>Điều này ông đã dạy cho nhân viên FPT, đồng thời cũng  chia sẻ với các doanh nghiệp trong khuôn khổ khoa Quản trị kinh doanh &#8211;  ĐHQG Hà Nội, và ông cho rằng sức mạnh đó là riêng có của người Việt Nam,  quốc gia khác, nền văn hóa khác khó lòng học được.</p>
<p>Ý tưởng thứ  hai: Genetic. Khi nhìn ra thế giới xem có doanh nghiệp nào tồn tại lâu  dài, tìm hiểu bí quyết tồn tại của nó, ông Bình nhận thấy thương hiệu  Sumitomo &#8211; Nhật Bản đã có 400 năm tuổi, nhưng lại có một Cty Thụy Điển  đã tồn tại tới 7 thế kỷ.</p>
<p>Ông Bình phát hiện ra rằng, bất cứ một  cái gì trường tồn phải có một cấu trúc hết sức đặc biệt và có thể đặt  tên nó là genetic. Để thiết kế được một hệ thống gen trong Cty, ông Bình  không biết phải bắt đầu như thế nào, cho dù hết sức ước mong và dù đã  xem xét cả mã gien của người lẫn ruồi giấm.</p>
<p>Khi FPT mới chỉ có  350 người, ông Bình tự so sánh với một dân tộc thiểu số Việt Nam cũng có  350 người. Một dân tộc đã tồn tại độc lập qua cả ngàn năm đến tận bây  giờ, vì sao họ làm được điều đó?</p>
<p>Ông Bình sửa soạn đi tìm dân tộc  này nhằm quan sát cách thức họ sống, ăn nói, trồng cấy, sinh hoạt bên  đống lửa&#8230; để tìm cấu trúc.</p>
<p>Đang chuẩn bị đi thì lại vớ được một  cuốn hương ước, và cho rằng hương ước hay hơn, nên thu thập rất nhiều  về đọc. Ông Bình đã mơ hồ đoán được cấu trúc genetic nhưng vẫn không  thiết kế nổi.</p>
<p>Lúc này FPT xuất khẩu phần mềm sang Ấn Độ, ông Bình  bắt đầu nghiên cứu các quan điểm ISO và nhận thấy sự minh bạch của bộ  lệnh này, đồng thời nó là quy trình chung cho toàn bộ tập đoàn. Như là  lá, bạn sẽ quang hợp, là hoa bạn sẽ di truyền vậy.</p>
<p>Đồng thời tiêu  chuẩn ISO có cả biến dị, bởi có cả giai đoạn check, tức là sau một vòng  tuần hoàn phải kiểm tra xem có cải tiến được nó không? Thế là bản thiết  kế bộ gien của ông Bình đã hoàn tất.</p>
<p>Rất nhiều người trong FPT  phản đối mạnh mẽ, làm gì có cái khái niệm đó tồn tại trên đời, nhưng sau  khi ông Bình bắt đầu triển khai làm thì điều này bắt đầu xuất hiện  trong một số cuốn sách. Thật may có một người bạn thân của ông Bình  hiểu.</p>
<p>Để ép mọi người sử dụng, ông Bình gần như phải dùng tới  &#8220;bạo lực, cưỡng chế&#8221;, bởi có thể cách ông Bình giải thích khó hiểu, hoặc  cũng có thể mọi người không thích thay đổi.</p>
<p>Genetic không chỉ là  nhận thức sâu sắc về một tập đoàn, mà muốn vận hành nó sẽ phải chấp  nhận trả giá bằng 30% thời gian của toàn bộ bộ máy nhân sự trong khoảng  từ 1 &#8211; 2 năm.</p>
<p>Vừa đúng dịp có cuộc xuất khẩu phần mềm, ông Bình đặt ra khẩu hiệu &#8220;Xuất khẩu hay là chết&#8221;, đồng thời cho vận hành genetic.</p>
<p>Ông  Bình đánh giá, đến nay bộ lệnh của FPT vẫn là bộ lệnh khác biệt so với  các tập đoàn khác, bởi lẽ ông đã tìm mọi cách viết một bộ lệnh đầy đủ để  duy trì sự trường tồn của lệnh này, cũng như cây cỏ trường tồn từ thế  hệ này sang thế hệ khác. Đó là tìm cách bắt chước thiên nhiên.</p>
<p>Ông  Bình không biết FPT sẽ tồn tại được bao lâu, nhưng theo đúng như thiết  kế thì cần phải liên tục hoàn thiện, khi đạt đến đẳng cấp thiên nhiên  thì đương nhiên sự tồn tại sẽ được chấp nhận. Gen đòi hỏi mỗi tế bào  phải thuộc bài, phải có hệ thống đào tạo nội bộ.</p>
<p>Tại FPT lãnh đạo  hành xử giống nhau, 10 người cũng như 10 nghìn người, phương thức giống  nhau dù quy mô khác nhau, đều theo quân sự lệnh. Ý tưởng genetic có  trong đầu ông Bình từ năm 1996, đến lúc xuất hiện tại FPT đã là năm  2003. Một quá trình đeo đẳng.</p>
<p>Ý tưởng thứ ba: Thác số. Ông Bình  dự báo rằng sớm muộn gì cũng có một cuộc lật đổ, thay đổi vị trí các  quốc gia trong tương lai. Ý tưởng này về sau người ta viết thành những  cuốn sách rất nổi tiếng như &#8220;Thế giới phẳng&#8221;, còn ông Bình gọi nó là  thác số.</p>
<p>Bởi khi chưa có internet thì công việc nước nào nước ấy  làm, nhưng khi internet ra đời sẽ có một dòng thông tin chảy từ chỗ có  nhiều tin đến ít tin, từ chỗ nhiều tri thức đến chỗ ít tri thức, đồng  thời sẽ có dòng công việc chảy theo dòng thông tin đó. Tương tự như việc  phải chọn độ cao, ngăn đập để làm thủy điện.</p>
<p>Trong thác số, nước  là kỹ năng, một số lượng các kỹ năng, cụ thể trong công nghiệp phần mềm  là tiếng Anh và lập trình. Ông Bình đẩy tiếp một bước nữa là &#8220;tạo nước&#8221;  bằng việc mở trường Đại học, hiện nay FPT có khoảng 10 nghìn sinh viên,  ngoài ra cũng đào tạo cho khoảng 50 ngàn sinh viên trong các hệ thống  khác.</p>
<p>Khi tích đủ lượng nước rồi thì ông Bình ngồi xoa tay xem  các tổ máy phát điện vận hành. Các nước phát triển không ai đi viết lập  trình cả, học thì khổ &#8220;chết cha chết mẹ&#8221;, ra đời lương lại không cao, họ  thường làm các việc khác.</p>
<p>Vì thế ông Bình cho rằng, trong tương  lai các nước phát triển sẽ lười biếng, người ta vẫn giàu có nhưng đến  một ngưỡng nào đó sẽ phải chấp nhận sự lật đổ. Thác số chính là cơ hội  của đất nước, trong cái nghèo lại ẩn chứa một sức mạnh riêng.</p>
<p>5. Những năm 1980 khi đất nước đang rất khó khăn, ông Bình đã được mời sang Tây Đức làm việc.</p>
<p>Sự  lựa cuộc sống ở nước ngoài tương đối dễ dàng, nhưng ông nghĩ rằng không  có nơi nào tốt hơn Việt Nam, mà ở Việt Nam thì phải ở Hà Nội, nơi ông  đã lớn lên, nơi văn hóa, trí tuệ tinh túy của đất nước tụ hội, nơi ông  cảm thấy &#8220;happy&#8221; hơn cả.</p>
<p>Ông Bình kể với chúng tôi rằng, ông đã  quan sát kỹ mặt trống đồng để cố gắng hiểu mật mã của quá khứ, và gọi nó  là &#8220;một bộ gen được ghi nhận đơn giản về văn hóa người Việt, về triết  lí sống người Việt.</p>
<p>Ví dụ câu hỏi lớn nhất &#8220;hạnh phúc là gì?&#8221; Tôi  thấy trên trống đồng vẽ một nhà mái cong, một người đàn ông, một người  đàn bà, một đứa trẻ, một đấu gạo, trên nóc nhà có một con chim. Có thể  thấy người Việt cổ quan niệm rằng, chúng ta là người hành phúc khi có  một nơi để ở, có một gia để sống và có gạo để ăn. Kiểm nghiệm lại tôi  thấy mình vô cùng hạnh phúc, đời tôi đã có một nơi ở, một gia đình và có  gạo. Bất kể chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, tôi thấy tự tin vô cùng để  có thể mạo hiểm. Làm kinh doanh phải chấp nhận mạo hiểm. Nhưng dù mạo  hiểm đến đâu đi chăng nữa tôi vẫn đã có một gia đình, có người yêu  thương mình&#8221;.</p>
<p>Ông Bình tự thiết kế cho mình một ngôi nhà bên Hồ  Tây, sau khi đọc chán các sách về âm dương ngũ hành, phong thủy, và tìm  hiểu một thứ là &#8220;bộ lệnh hài hòa&#8221;.</p>
<p>&#8220;Ngôi nhà tôi là nơi đã bày  trận đánh lớn: làm sao để Intel đầu tư vào Việt Nam , để TGĐ Intel đến  nhìn thấy là choáng, họ thấy văn hóa Việt Nam mình hay quá.</p>
<p>Đấy  là một địa điểm chuyên dùng để kêu gọi xuất khẩu, kêu gọi đầu tư công  nghệ cao, ông nào mà hoành tráng nhất thì tôi đón về nhà&#8221; &#8211; ông Bình  không dấu được vẻ khoan khoái.</p>
<p>Kết thúc, ông Bình nói với chúng  tôi: Có hai loại kiến thức, một loại có thể viết ra được thành lời,  người ta gọi là kiến thức tường minh; một loại kiến thức không viết ra  được mà chỉ có thể ngộ được.</p>
<p>Đó là kiến thức ẩn, nó không thể  tổng kết được mà là hệ quả của một quá trình quan sát, bắt chước và giác  ngộ. Có lẽ ông Bình có chút lo lắng mơ hồ rằng, dân ngoại đạo chúng tôi  vẫn còn chưa hết cảm thấy xa lạ chăng, với những ý tưởng ông vừa mới  trình bày.</p>
<p>Trương Gia Bình nói điều đó với một điếu thuốc mới bắt đầu cháy trên tay.</p>
<p>Theo Huy Minh<br />
Thể Thao Văn Hóa</p></div>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1539/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1539&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/07/tr%c6%b0%c6%a1ng-gia-binh-va-3-y-t%c6%b0%e1%bb%9fng-quan-tr%e1%bb%8dng-nh%e1%ba%a5t-cu%e1%bb%99c-d%e1%bb%9di/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>CEO: Đặng Lê Nguyên Vũ – Trung Nguyên</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/06/ceo-d%e1%ba%b7ng-le-nguyen-vu-%e2%80%93-trung-nguyen/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/06/ceo-d%e1%ba%b7ng-le-nguyen-vu-%e2%80%93-trung-nguyen/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 06 Jan 2011 20:59:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1537</guid>
		<description><![CDATA[CEO: Đặng Lê Nguyên Vũ – Trung Nguyên Posted on 6 Tháng Một, 2011 by vietiep 1 0 i Cảm nhận Chứng kiến cảnh cha bị bệnh nặng, chỉ cần 2 triệu đồng chữa trị mà vay mượn cả đại gia đình cũng không đủ, cậu con trai 16 tuổi – Đặng Lê Nguyên Vũ đã [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1537&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h1>CEO: Đặng Lê Nguyên Vũ – Trung Nguyên</h1>
<div>Posted on <a title="9:01 chiều" rel="bookmark" href="http://vietiep.wordpress.com/2011/01/06/ceo-d%e1%ba%b7ng-le-nguyen-vu-trung-nguyen/">6 Tháng Một, 2011</a> by <a title="Xem các bài viết của vietiep" href="http://vietiep.wordpress.com/author/vietiep/">vietiep</a></div>
<div id="pd_rating_holder_1589717_post_2948">
<div id="pd_rate_1589717_post_2948">
<div id="PDRTJS_1589717_post_2948_msg_1">1</div>
<div id="PDRTJS_1589717_post_2948_msg_2">0</div>
</div>
<div id="rating_info_1589717_post_2948">i</div>
<div id="PDRTJS_1589717_post_2948_msg">Cảm nhận</div>
<p><img src="http://pixel.quantserve.com/pixel?a.1=p-18-mFEk4J448M&amp;a.2=p-ab3gTb8xb3dLg&amp;labels.1=type.polldaddy.rating" border="0" alt="Quantcast" width="1" height="1" /></div>
<table width="700px">
<tbody>
<tr>
<td></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
<td>Chứng kiến cảnh cha bị bệnh nặng, chỉ cần 2 triệu đồng chữa trị mà  vay mượn cả đại gia đình cũng không đủ, cậu con trai 16 tuổi – Đặng Lê  Nguyên Vũ đã thề với lòng: “Một ngày nào đó mình sẽ thay đổi cuộc sống  của cả đại gia đình này!”.</td>
</tr>
<tr>
<td></td>
<td>
<div><a href="http://vietiep.files.wordpress.com/2011/01/dang-le-nguyen-vu.jpg"><img src="http://vietiep.files.wordpress.com/2011/01/dang-le-nguyen-vu.jpg?w=300" alt="" /></a>Những  năm 1990, thầy cô và các sinh viên Trường Đại học Tây Nguyên không ai  không biết đến Đặng Lê Nguyên Vũ, chàng sinh viên khoa Y với nhiều ước  mơ và hoài bão vượt ra phạm vi đất nước. Nhận ra ngành Y không thể đáp  ứng được ước mơ và tham vọng của mình, năm thứ ba đại học, anh quyết  định nghỉ học và đón xe vào thành phố Hồ Chí Minh để tìm kiếm cơ hội. Ra  đi với hành trang duy nhất là tên và địa chỉ của một người chú chưa  từng biết mặt, anh tự hứa sẽ không trở về nhà cho đến khi sự nghiệp vững  vàng.Nhận được nhiều lời khuyên chân thành và bổ ích từ người chú, Đặng Lê  Nguyên Vũ đồng ý trở lại trường vài ngày sau đó. Tuy vậy, trong anh vẫn  luôn nung nấu ý tưởng kinh doanh. Là nước xuất khẩu cà phê thứ 2 thế  giới nhưng hình ảnh cà phê của Việt Nam không hề được biết đến. Cà phê  Buôn Ma Thuột là một trong những loại ngon nhất thế giới nhưng thực tế  có được công nhận? Nhận thức như vậy, Đặng Lê Nguyên Vũ quyết định  nghiên cứu, tìm tòi, học hỏi. Anh muốn chế biến ra loại cà phê ngon nhất  và xuất khẩu ra thị trường quốc tế. Tham vọng lớn lao ấy thôi thúc  chàng sinh viên Y đến cháy bỏng. Trình bày suy nghĩ với bạn bè để tìm sự  chia sẻ, nhưng anh chỉ nhận được sự giễu cợt và cho là “thằng điên hạng  nặng” với những ý tưởng vượt xa tầm với. Cả trường đại học chỉ vài ba  người là chịu nói chuyện với anh.</p>
<p>Tuy nhiên, Đặng Lê Nguyên Vũ vẫn tìm được ba người cộng sự học cùng  lớp có chung bầu nhiệt huyết, nhưng họ hứa chỉ giúp anh trong chặng khởi  đầu chứ không theo con đường kinh doanh đó. Không ngần ngại, Đặng Lê  Nguyên Vũ bắt tay thực hiện ý tưởng của mình. Anh cùng các bạn tranh thủ  ngày chủ nhật, lặn lội tìm đến các thương gia cà phê nổi tiếng ở khắp  các tỉnh thành năn nỉ, thuyết phục họ truyền nghề. Cứ vậy, anh tích lũy  được vốn kiến thức sâu rộng về cà phê.</p>
<p>Những khó khăn thử thách</p>
<p>“Gã hoang tưởng” Đặng Lê Nguyên Vũ mà nhiều người đã gọi anh 4 năm về  trước giờ đã là một doanh nhân trên trương trường với vị thế rất nhiều  người mơ ước. Ước mơ cải thiện cuộc sống cho cả đại gia đình của cậu học  sinh ngày xưa giờ đã thành hiện thực. Hoài bão lớn lao, vượt xa tầm vi  mô của anh năm xưa cũng bắt đầu được thực hiện, đó chính là ước mơ được  bay khắp thế giới, bay trên bầu trời và “bay” trong cả thương giới.</p>
<p>Năm 2002, nhận thấy đã đến lúc Trung Nguyên phải ra khỏi Việt Nam,  bên cạnh việc tìm kiếm thị trường, Đặng Lê Nguyên Vũ đầu tư 3 triệu USD  để hoàn chỉnh hệ thống bảng hiệu, khẳng định giá trị của thương hiệu  bằng cách thuê luôn một hãng tư vấn đặt tại New Zealand, đồng thời để  hoạt động kinh doanh nhượng quyền được chuyên nghiệp, nhất quán hơn và  đảm bảo tính đồng nhất của thương hiệu. Trong năm 2002, quán Cà phê  Trung Nguyên đầu tiên xuất hiện ở Tokyo. “Đây là một bước rất quan  trọng. Nếu chúng tôi thành công ở Tokyo thì điều đó sẽ làm tăng tốc kế  hoạch bành trướng của Trung Nguyên ra nước ngoài”.</p>
<p>Trên thực tế, bên cạnh những khó khăn về mặt bằng, tài chính, hình  ảnh thì khó khăn lớn nhất mà Đặng Lê Nguyên Vũ phải đương đầu là Goliath  cà phê Starbucks, một tập đoàn cà phê lớn nhất thế giới của Mỹ. Sự  thành công của Trung Nguyên ở thị trường nội địa cũng giống như  Starbucks ở Mỹ, ngoại trừ việc Trung Nguyên thống trị thị trường nội địa  của mình chỉ trong 4 năm, trong khi Starbucks phải mất đến 15 năm. Tại  Nhật, Starbucks đã có đến gần 400 cửa hàng trong tổng số hơn 6000 cửa  hàng của nó trên khắp thế giới. Tuy nhiên, điều đáng ngạc nhiên là đại  lý nhượng quyền Trung Nguyên tại Nhật Bản lại ấn định giá mỗi tách cà  phê Trung Nguyên cao hơn 50% so với Starbucks và cao hơn 25% so với các  cà phê nội địa khác.<br />
“<br />
Chúng tôi coi Tập đoàn Starbucks là một đối thủ đầy tiềm năng, nhưng  chúng tôi không sợ phải đối mặt với họ. Chúng tôi tập trung làm cho  Trung Nguyên trở thành một điển hình của Việt Nam trên thế giới, phản  ánh được nền văn hóa của đất nước qua cách thiết kế và cung cách phục  vụ” – anh nói.</p>
<p>Con đường dẫn tới thành công</p>
<p>Thành công của Trung Nguyên ở Nhật Bản đã thực sự giúp nó nhảy vọt.  Đến nay, thương hiệu Trung Nguyên đã có mặt ở Nhật Bản, Thái Lan,  Singapore, Trung Quốc và Cộng hòa Séc. Cà phê rang Trung Nguyên cũng có  mặt trong siêu thị và các cửa tiệm ở Mỹ, Đức, Đông Âu, Pháp và Nga. Hiện  Đặng Lê Nguyên Vũ đang triển khai các hợp đồng nhằm tìm kiếm thị phần  cho Cà phê Trung Nguyên tại 15 nước như Đức, Úc, Canada, Đài Loan,  Malaysia, Philippin…</p>
<p>Không chỉ tấn công thị trường quốc tế với mặt hàng cà phê rang, Đặng  Lê Nguyên Vũ thực sự gây kinh ngạc cho các nhà doanh nghiệp khi anh cho  tung ra sản phẩm cà phê hòa tan mang tên G7 vào tháng 11-2003 vừa qua.  Tên gọi cà phê hòa tan G7 trong ý tưởng của anh là một cái tên dễ tiếp  cận quốc tế nhưng không mang tính vọng ngoại mà mang sứ mạng chinh phục,  chiếm lĩnh thị trường 7 nước phát triển. G7 chính thức đối đầu với các  đại gia nước ngoài về cà phê hòa tan bằng “Ngày hội cà phê hòa tan G7”  tại Dinh Thống Nhất. Cuộc thử sản phẩm đem đến kết quả khá thú vị: 89%  người tham gia chọn cà phê hòa tan G7 là sản phẩm yêu thích, và chỉ có  11% chọn nhãn hiệu cà phê hòa tan Nescafe. Đây thật sự là một cuộc  chiến, nhưng điều quan trọng hơn của Trung Nguyên không phải là kết quả  cuộc thử mà là sự khơi dậy về ý chí quật cường, về lòng tự hào dân tộc  khi chọn lựa và tiêu dùng sản phẩm thương hiệu Việt. “Tại sao lại không  thắng những kẻ mạnh hơn ngay trên quê hương mình?”. Mục tiêu của anh là  không chỉ chiếm lĩnh thị phần mà còn đánh bại các “đại gia” nước ngoài  tại Việt Nam trước khi ra thế giới.</p>
<p>Quả thực chỉ mới ra mắt hơn 8 tháng nhưng sản phẩm G7 đã gây rất  nhiều khó khăn cho các đối thủ. Giấc mơ theo đuổi toàn cầu của Đặng Lê  Nguyên Vũ chỉ mới đang ở những bước đầu. “Tôi muốn có thương hiệu Trung  Nguyên của Việt Nam nổi tiếng trên thế giới. Cà phê của chúng tôi ngon.  Không có lý do gì chúng tôi không thể làm được điều đó” – thương gia trẻ  này tuyên bố.</p>
<p>Kinh nghiệm kinh doanh</p>
<p>Đi nhiều, thấy nhiều mọi điều trên thế giới, Đặng Lê Nguyên Vũ cảm  thấy tủi nhục trước cảnh hàng hóa Việt Nam bị coi thường. Nói đến  Toyota, Sony, Hitachi người ta nghĩ ngay đến nước Nhật; nói IBM, Intel,  Ford là biết Mỹ; Mercedes là nói đến Đức… Hình ảnh thương hiệu hàng hóa  từ lúc nào đã trở thành hình ảnh đối thoại của một quốc gia. Không có  thương hiệu, làm sao Việt Nam có thể hội nhập và đối thoại với thế giới?  Vì vậy, anh quyết tâm đi tiên phong, xây dựng thành công thương hiệu  Trung Nguyên trên trường quốc tế.</p>
<p>Việt Nam có rất nhiều mặt hàng được thế giới ưa chuộng, nhưng tại sao  không có sản phẩm nào có thương hiệu? Đặng Lê Nguyên Vũ thấy nếu cứ  cảnh “hồ tiêu trộn hạt đu đủ” xuất khẩu ra nước ngoài như đã thấy thì  Việt Nam sẽ không thể có được hình ảnh tốt với quốc tế. Bởi giá trị cốt  lõi của thương hiệu thực ra chính là uy tín. Anh quan niệm, hàng hóa  phải là hình ảnh con người, là nét văn hóa của quốc gia chứ không chỉ  đơn thuần là hàng hóa để bán.</p>
<p>Ngay từ đầu khi chọn logo cho Trung Nguyên, Đặng Lê Nguyên Vũ đã thể  hiện hoài bão của mình: logo mũi tên là hình ảnh cách điệu của nhà rông  Tây Nguyên – nơi khơi nguồn của cà phê Trung Nguyên, hình mũi tên hướng  thẳng lên trời thể hiện ý chí chinh phục đỉnh cao, khát vọng vươn lên,  phát triển vượt bậc. Ba vạch trắng trên logo là hình ảnh cách điệu của  lối lên nhà sàn, thể hiện văn hóa của công ty luôn muốn duy trì bản sắc  văn hóa Tây Nguyên. Màu trắng tượng trưng cho sự tinh khiết, là cam kết  an toàn vệ sinh thực phẩm. Mỗi vạch trắng tượng trưng cho một yếu tố  thiên, địa, nhân… Bảng hiệu của Trung Nguyên với sắc nâu là chính vì đó  là màu của đất, của cà phê, của cội nguồn dân tộc. Tất cả đó là thương  hiệu Trung Nguyên đậm chất văn hóa truyền thống Việt trên thương trường  quốc tế.</p>
<p>Với những ý tưởng đó, anh muốn Trung Nguyên phải là nơi cung cấp  những giá trị văn hóa, là môi trường “khơi nguồn sáng tạo”, nơi hướng  con người đến những điều tích cực chứ không chỉ là nơi bán cà phê. Xây  dựng hình ảnh Trung Nguyên mang đậm nét văn hóa dân tộc, từ ly tách, bàn  ghế, màu sắc bảng hiệu đến đồng phục, cung cách phục vụ của nhân viên,…  Đặng Lê Nguyên Vũ muốn rằng, khi Trung Nguyên đến quốc gia nào thì  người dân bản địa ở đó có được cảm giác như đang nghỉ ngơi từ 10 – 15  phút trong một Việt Nam thu nhỏ, trước khi vào đất nước Việt Nam thật  sự.</p>
<p>Đặng Lê Nguyên Vũ quan niệm: “Tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta cần ý thức  được giới hạn của cuộc sống để lựa chọn một lối sống. Theo tôi, có hai  cách sống: một là sống theo ý mình, sống hưởng thụ; hai là sống có trách  nhiệm. Tôi đã chọn cách thứ hai”. Anh là một trong những người đứng ra  khởi xướng chương trình “Sáng tạo vì thương hiệu Việt” vào năm 2002, với  mục đích kêu gọi doanh nghiệp ý thức xây dựng về thương hiệu Việt, kêu  gọi người tiêu dùng ủng hộ chọn lựa hàng hóa Việt. Tiếp đến năm 2003,  anh lại phát động chương trình “Xây dựng thương hiệu nông sản Việt Nam”.  Nếu như chương trình trên là bước khởi đầu đánh động vào ý thức tiêu  dùng hàng hóa Việt, thì chương trình tiếp theo là một bước cụ thể hơn về  thương hiệu cho ngành nông sản vốn là thế mạnh của Việt Nam. Với các  loại nông sản tiềm năng như gạo, hồ tiêu, cà phê, hạt điều, trái cây…  nhưng Việt Nam luôn tồn tại một nghịch lý là càng được mùa thì sản phẩm  nông nghiệp càng bị mất giá, người nông dân luôn luẩn quẩn với bài toán  về đầu ra cho sản phẩm. Đặng Lê Nguyên Vũ muốn nâng cao sức cạnh tranh  cho sản phẩm nông sản Việt Nam tự tin vươn ra thị trường thế giới. Theo  anh, xây dựng thương hiệu gắn với các địa danh, vị trí địa lý của từng  vùng là một cách tốt nhất để vẽ bản đồ nông sản Việt Nam trên thế giới,  góp thay đổi bộ mặt kinh tế của nước nhà.</p>
<p>“Nỗi nhục tụt hậu, thua kém không của riêng ai. Hơn nữa, trong thời  đại này thì doanh nhân là chiến sĩ thời bình. Tôi muốn mình là một chiến  sĩ thực thụ, chiến đấu trên thương trường vì thương hiệu Việt” – Đặng  Lê Nguyên Vũ khẳng khái.</p>
<p>Có lẽ chính lý tưởng và ý chí mãnh liệt đó là yếu tố chính đã giúp  anh thắng kiện Công ty Rice Field trong vụ tranh chấp quyền bảo hộ  thương hiệu Cà phê Trung Nguyên kéo dài hơn 2 năm tại Mỹ. Việc một doanh  nghiệp của Việt Nam có thể thắng kiện một công ty lớn của một quốc gia  bá chủ về kinh tế là Mỹ ngay trên nước họ là một điều không tưởng! Nhưng  Đặng Lê Nguyên Vũ đã buộc cả thế giới phải thay đổi suy nghĩ đó.</p>
<p>Người biết ước mơ – Hiện nay, Đặng Lê Nguyên Vũ không tiếp tục phát  triển Trung Nguyên theo chiều rộng mà anh đang đầu tư chiều sâu cho các  cơ sở nội địa để hoàn thiện hình ảnh, củng cố công cuộc kinh doanh, bảo  vệ nó khỏi những đối thủ cạnh tranh mới. Anh không ngừng điều chỉnh hình  ảnh thương hiệu, sản phẩm và cơ cấu tổ chức của Trung Nguyên để thích  nghi với những thị trường mới mà anh dự định sẽ thâm nhập, nhưng vẫn giữ  được nét văn hóa dân tộc. Anh không chỉ hăng say lao vào công việc vì  sự lớn mạnh của Trung Nguyên mà còn vì thương hiệu Việt, vì nhiều vấn đề  của ngành nông sản Việt Nam trên trường quốc tế.</p>
<p>“Thế giới đã từng biết đến rượu vang Pháp, cà phê Columbia, sữa tươi  Hoa Kỳ… Chúng ta cũng có quyền mơ một giấc mơ rằng cả thế giới phải biết  đến cà phê Buôn Ma Thuột, thanh long Bình Thuận, vải thiều Thanh Hà,  sầu riêng Cái Mơn… Ở Trung Nguyên, chúng tôi không chỉ tập hợp những  người biết bán cà phê hay sản xuất cà phê mà là tập hợp của những con  người tâm huyết, biết chia sẻ với cộng đồng, với mong ước tự tin ghi dấu  ấn riêng của mình vào sự thay đổi của dân tộc, của đất nước” Đặng Lê  Nguyên Vũ nói. Chính sự sáng tạo trong cách nghĩ, cách làm cộng với một  chữ tâm đầy nhiệt huyết đã làm nên thành công cho chúng tôi. Hơn bất kỳ  một tập thể, cộng đồng nào, Trung Nguyên khao khát chia sẻ tính sáng tạo  với tất cả mọi người.</p>
<p>Đặng Lê Nguyên Vũ bật mí: “Chiến lược phát triển công ty của chúng  tôi có 5 bước. Hiện tại chúng tôi đang hoàn thiện bước thứ 2. Bước đầu  tiên là hình thành gây dựng thương hiệu, hoàn chỉnh khâu phân phối. Bước  thứ hai là đưa chất văn hóa và sự đồng nhất vào sản phẩm, và vì bí mật  kinh doanh cho phép tôi không nói, chỉ biết, bước cuối cùng là một Trung  Nguyên toàn cầu”.</p>
<p>Anh luôn trăn trở về thế hệ sau mình: “Tôi biết trong cuộc sống vẫn  có rất nhiều bạn trẻ mang mặc cảm của sự nghèo khó, của lòng tự ti,  nhưng tiền bạc không phải là vốn mà điều quan trọng là phải có những ước  mơ lớn lao. Hiện nay, có nhiều bạn trẻ mang trong lòng những ước mơ rất  hạn hẹp về những giá trị vật chất mà thiếu đi “chất lửa” của một tuổi  trẻ khát khao được cống hiến, được chia sẻ và tâm huyết với những thay  đổi lớn lao của dân tộc, của đất nước – đó cũng là một phần lỗi không  nhỏ ảnh hưởng của nền giáo dục hiện nay đang làm bào mòn đi tính sáng  tạo trong suy nghĩ của họ”.</p>
<p>Với tất cả những gì đã và đang làm được, Đặng Lê Nguyên Vũ đã góp  phần tiếp sức để những hạt cà phê thấm đẫm sự nhọc nhằn của người nông  dân Việt Nam được chắp cánh xa hơn, chinh phục thị trường thế giới bằng  hương vị đậm đà và mang đậm bản sắc văn hóa của dân tộc.</p>
<p>Các giải thưởng đã đạt được</p>
<p>33 tuổi, Đặng Lê Nguyên Vũ đã tạo ra một đế chế cà phê mà danh tiếng  của nó vượt ra ngoài biên giới Việt Nam. Anh trở thành thần tượng trong  suy nghĩ của giới trẻ với những hoài bão lớn lao, những ý tưởng táo bạo  cùng sự thành công thần kỳ của mình. Đại diện cho giới doanh nhân trẻ cả  nước, đầu tháng 8 năm nay, Đặng Lê Nguyên Vũ – Tổng Giám đốc Công ty Cà  phê Trung Nguyên đã sang Brunei nhận giải Nhà Doanh nghiệp trẻ xuất sắc  nhất ASEAN năm 2004, giải thưởng do Hiệp hội các nhà Doanh nghiệp trẻ  Asean tổ chức 5 năm một lần.</p>
<p>Cùng với Trung Nguyên, anh được đánh giá là một “hiện tượng kinh tế” của Việt Nam cuối thế kỷ XX.</p>
</div>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1537/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1537&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/06/ceo-d%e1%ba%b7ng-le-nguyen-vu-%e2%80%93-trung-nguyen/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://pixel.quantserve.com/pixel?a.1=p-18-mFEk4J448M&#38;a.2=p-ab3gTb8xb3dLg&#38;labels.1=type.polldaddy.rating" medium="image">
			<media:title type="html">Quantcast</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vietiep.files.wordpress.com/2011/01/dang-le-nguyen-vu.jpg?w=300" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Nguyễn Thị Như Loan- Chủ tịch Quốc Cường Gia Lai &#8211; nữ doanh nhân &#8216;say&#8217; địa ốc</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/04/nguy%e1%bb%85n-th%e1%bb%8b-nh%c6%b0-loan-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-qu%e1%bb%91c-c%c6%b0%e1%bb%9dng-gia-lai-n%e1%bb%af-doanh-nhan-say-d%e1%bb%8ba-%e1%bb%91c/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/04/nguy%e1%bb%85n-th%e1%bb%8b-nh%c6%b0-loan-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-qu%e1%bb%91c-c%c6%b0%e1%bb%9dng-gia-lai-n%e1%bb%af-doanh-nhan-say-d%e1%bb%8ba-%e1%bb%91c/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Jan 2011 16:55:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1535</guid>
		<description><![CDATA[Quyết đoán và đam mê kinh doanh, Chủ tịch HĐQT Công ty Quốc Cường Gia Lai, Nguyễn Thị Như Loan chia sẻ: &#8220;Làm ngành bất động sản mà không đặt ra nhiều phương án thì không bao giờ thành công&#8221;. &#62; Top 100 người giàu trên sàn chứng khoán / Nhà giàu bất động sản [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1535&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h1></h1>
<h2>Quyết đoán và đam mê kinh doanh, Chủ tịch HĐQT Công ty  Quốc Cường Gia Lai, Nguyễn Thị Như Loan chia sẻ: &#8220;Làm ngành bất động sản  mà không đặt ra nhiều phương án thì không bao giờ thành công&#8221;.<br />
&gt; <a href="http://vnexpress.net/Customize/Chung-khoan/Top/2010/Top100/">Top 100 người giàu trên sàn chứng khoán</a> / <a href="http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/2010/12/3BA24DD0/">Nhà giàu bất động sản lộ diện</a></h2>
<p><em>- Bất động sản là ngành nghề  liên quan đến nhiều thủ tục pháp lý, đầy áp lực, dường như hợp hơn với  nam doanh nhân. Là phụ nữ, vì sao bà lại chọn ngành này? </em></p>
<p>- Tôi đến với bất động sản là do duyên số. Đầu tiên,  tôi chế biến xuất khẩu gỗ, sau đó kinh doanh phân bón. Tuy nhiên, khi  bán phân bón đi thu tiền gặp nhiều rủi ro, xảy ra kiện tụng liên miên,  vô cùng mệt mỏi.</p>
<p>Ngã rẽ bất động sản đến khi một khách hàng nợ tiền  phân bón của tôi trả nợ bằng một lô đất. Tôi cùng với đối tác đầu tư vào  khu đất này, mỗi bên góp 50% vốn lập ra Công ty TNHH Hoàng Anh. Sau đó,  tôi bán lại cổ phần của mình và lập ra Công ty Quốc Cường Gia Lai.  Trước đây, tôi chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ kinh doanh bất động sản, đây  là bước đi bất ngờ trong cuộc đời tôi, nhưng bây giờ tôi rất yêu nó.</p>
<p>Tôi tập làm bất động sản trên 10 năm, giai đoạn  2007-2008 sức ép rất lớn vì thị trường có nhiều biến động. Khi vào ngành  này, phải can đảm, quyết đoán và cần có thần kinh thép để xoay sở tình  huống. Vất vả nhưng tôi bằng lòng vì kết quả mang lại rất xứng đáng với  những đòn cân não mà tôi đã trải qua.</p>
<p>Kinh doanh bất động sản thường gặp khó khăn vì chủ  trương, chính sách thay đổi liên tục. Nếu không dành nhiều thời gian để  tập trung chuyên sâu cho việc kinh doanh thì khó có thể thành công. Nếu  tính sai một nước cờ sẽ rất dễ đi đến phá sản. Có những lúc khó khăn gần  như bế tắc, tôi phải một mình xoay sở, không thể nhờ ai vì những việc  này đòi hỏi sự am hiểu, nhiều kinh nghiệm đồng thời phải có chuyên môn  mới giải quyết được.</p>
<p>Tuy bên cạnh có nhiều bạn bè, người thân và gia đình  rất muốn chia sẻ, nhưng những khó khăn trong lĩnh vực bất động sản chẳng  ai có thể gánh vác giúp tôi được. Nhiều đêm tôi tự hỏi tại sao mình là  phụ nữ lại chọn một ngành vất vả đến vậy.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/46/9C/a-tb-lam-giam-doc-rat-kho-1.jpg" border="1" alt="" width="490" height="350" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Công ty Quốc Cường  Gia Lai, Nguyễn Thị Như Loan chia sẻ: &#8220;Nếu không làm được việc, tôi sẽ  từ chức chứ không để tổn hại đến uy tín cũng như sự phát triển của công  ty&#8221; . Ảnh: <em>Vũ Lê.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>- Bà có bí quyết gì để vượt qua những khó khăn, thử thách của ngành này?</em></p>
<p>- Tôi rất nhập tâm khi làm việc. Một ngày làm việc của  tôi thường bắt đầu 9h sáng đến 21h tối. Tuy nhiên có lúc tôi vẫn lao  vào công việc từ lúc 21h đêm đến 2h sáng, vì thời gian này rất yên tĩnh  và làm việc hiệu quả cao. Có những lúc tôi ngẩng đầu lên thì đã 3h sáng.</p>
<p>Khi có được dự án ở vị trí đắc địa, tôi luôn đích thân  đi lại rất nhiều lần đến các khu vực lân cận để thăm dò, khảo sát. Tôi  cân nhắc về giá trị, thời gian đền bù, tính đến rất nhiều phương án để  khi thực hiện phương án này không thành công thì có thể chuyển ngay  phương án khác. Tôi luôn tâm niệm rằng, làm ngành bất động sản mà không  đặt ra nhiều phương án thì không bao giờ thành công. Bởi lẽ hầu hết các  diễn biến thường không bao giờ được như ý muốn và mục tiêu của mình đề  ra.</p>
<p>Tính tôi vốn nóng nảy, nhưng thuộc mẫu người nói là  làm, một là một, hai là hai. Chính vì tính quyết đoán này mà tôi rất có  duyên với các đối tác nước ngoài. Hầu như 70% thời gian tôi làm việc với  các đối tác này.</p>
<p>Ở công ty, tôi trông mong vào sự giỏi giang của nhân  viên và cho họ quyền bình đẳng được phát biểu. Bằng cách này, họ có thể  góp ý giúp tôi nhiều việc, chỉ ra những điểm chưa chặt chẽ để điều  chỉnh. Tôi trăm công nghìn việc chẳng thể nào nắm chắc được mọi thứ, nếu  không lắng nghe những người xung quanh thì phần thua thiệt sẽ về mình.</p>
<p><em>- Vậy theo bà kinh doanh bất động sản khó nhất ở điểm nào?</em></p>
<p>- Khó nhất là pháp lý. Những điều khoản của văn bản,  thông tư, nghị định… thường hướng dẫn không cụ thể, không chi tiết theo  từng trường hợp. Do đó đòi hỏi phải nghiên cứu áp dụng tùy theo từng sự  việc, phải trình bày, giải thích rất nhiều lần mới thông suốt. Chính vì  thế, tôi sợ nhất là câu chữ trong các văn bản, hợp đồng. Trước khi đặt  bút ký, một câu một chữ tôi cũng đọc thật kỹ, có thể nói là phải đọc nát  cả đầu để điều chỉnh sao cho chặt chẽ.</p>
<p>Với kế hoạch lợi nhuận  năm nay trên 370 tỷ đồng sau thuế, bình quân mỗi ngày Quốc Cường Gia Lai  phải làm ra lãi gần 1,4 tỷ đồng trước thuế. Nếu không chặt chẽ về pháp  lý thì không thể điều hành được doanh nghiệp. Đơn cử như hợp đồng trái  phiếu của công ty, tôi phải đọc hơn chục lần, mỗi lần không dưới 60  phút. Trong quá trình đọc phải xem kỹ từng điều khoản vì sai một câu một  chữ mình sẽ bị vi phạm hợp đồng và phải bồi thường.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/46/9C/a-tb-nu-doanh-nhan-say-do-3.jpg" border="1" alt="" width="450" height="350" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Một dự án căn hộ tại TP HCM do Công ty Quốc Cường Gia Lai làm chủ đầu tư. Ảnh: <em>C.T.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>- Năm 2010 là giai đoạn hậu  khủng hoảng, bất động sản trầm lắng, chứng khoán cũng sụt giảm. Quốc  Cường Gia Lai, với tư cách một công ty gia đình, niêm yết trên sàn chứng  khoán càng gánh thêm nhiều áp lực. Bà có thể chia sẻ những về những  thách thức mới của công ty?</em></p>
<p>- Bình thường áp lực đã rất lớn, khi công ty lên sàn  áp lực càng nhiều. Giá như tôi biết áp lực như hiện nay thì tôi đã không  lên sàn. Nào là báo cáo tài chính, chỉ tiêu lợi nhuận, kế hoạch phát  triển&#8230; Nếu không đảm bảo lợi nhuận với nguồn vốn tương ứng thì cổ đông  không chấp nhận, đặc biệt trong giai đoạn kinh tế khó khăn.</p>
<p>Tôi luôn tâm niệm rằng, nếu không làm được việc thì  tôi sẽ xin từ chức chứ không thể làm tổn hại đến uy tín và sự phát triển  của Quốc Cường Gia Lai.</p>
<p>Chỉ tiêu lợi nhuận của năm 2010 phấn đấu đạt 370 tỷ  đồng sau thuế. Thật hú vía vì tôi đã cán đích thành công. Nhưng đến năm  2011 kế hoạch lợi nhuận phải đạt hơn 600 tỷ đồng. Rồi năm 2012 là hơn  900 tỷ đồng sau thuế. Áp lực là thế nhưng tôi sẽ nỗ lực, cố gắng hết sức  mình vì công ty.</p>
<p>Dựa trên những tài sản, nguồn vốn, tiềm lực doanh  nghiệp, tôi rất tự tin là Quốc Cường Gia Lai có đủ cơ sở để phấn đấu đạt  các chỉ tiêu trên. Thế nhưng mọi thứ vẫn phải tùy thuộc vào tình hình  chung của thị trường.</p>
<p><em>- Bà làm cách nào để giảm bớt căng thẳng trong công việc?</em></p>
<p>- Sau một tuần làm việc, tôi chỉ mong ngày Chủ nhật  được thư giãn bằng cách tham gia các công việc từ thiện, vui đùa với  cháu, đi ăn với đại gia đình. Được vậy là hạnh phúc lắm rồi. Nếu cho làm  lại cuộc đời, tôi không bao giờ chọn làm giám đốc. Làm giám đốc như tôi  chẳng sung sướng chút nào, làm phó thường dân có lẽ tôi sẽ có nhiều  thời gian cho những ước mơ của riêng mình.</p>
<p>May mắn là ông xã tôi rất hiểu tôi. Ông nhà tôi có  nhiều việc phải lo: 4.000 hecta cao su tại Gia Lai, một nhà máy gỗ, 4  công trình thủy điện nên suốt ngày ở ngoài công trường. Ông ấy cũng nếm  trải nỗi khổ giống tôi nên luôn hiểu cho tôi. Nếu tôi gặp một người  không phải lăn lộn trong ngành kinh doanh, không bị áp lực như ông ấy,  thì có lẽ họ không chấp nhận được tôi.</p>
<p>Bà Nguyễn Thị Như Loan giữ vị trí Chủ tịch HĐQT kiêm  Tổng giám đốc Công ty Quốc Cường Gia Lai (mã chứng khoán QCG). Cổ phiếu  QCG mà bà Loan nắm giữ với số lượng rất lớn, bắt đầu giao dịch tại Sở  Giao dịch Chứng khoán TP HCM từ tháng 8/2010. Tính đến cuối tháng  12/2010, tổng giá trị cổ phiếu QCG mà bà Loan đang nắm giữ đạt khoảng  1.640 tỷ đồng, đứng <a href="http://vnexpress.net/Customize/Chung-khoan/Top/2010/Top100/">thứ 11</a> trong danh sách những người giàu trên sàn chứng khoán do <em>VnExpress.net</em> thống kê, tổng hợp</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1535/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1535&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/04/nguy%e1%bb%85n-th%e1%bb%8b-nh%c6%b0-loan-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-qu%e1%bb%91c-c%c6%b0%e1%bb%9dng-gia-lai-n%e1%bb%af-doanh-nhan-say-d%e1%bb%8ba-%e1%bb%91c/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/46/9C/a-tb-lam-giam-doc-rat-kho-1.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/46/9C/a-tb-nu-doanh-nhan-say-do-3.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>David Thai- COng ty Viet Thai, cafe Highlands</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/david-thai-cong-ty-viet-thai-cafe-highlands/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/david-thai-cong-ty-viet-thai-cafe-highlands/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 03 Jan 2011 00:56:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1532</guid>
		<description><![CDATA[Tôi lập nghiệp: Vì những điều lớn hơn David Thái sinh năm 1972, cùng với gia đình ra nước ngoài năm 1972, đã từng học Quản trị kinh doanh và Triết học. Năm 1995, từ Mỹ, giành được học bổng 15.000 USD, lần đầu tiên Thái có một cơ hội để về Việt Nam. Anh [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1532&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h2>Tôi lập nghiệp: Vì những điều lớn hơn</h2>
<p><em>David  Thái sinh năm 1972, cùng với gia đình ra nước ngoài năm 1972, đã từng  học Quản trị kinh doanh và Triết học. Năm 1995, từ Mỹ, giành được học  bổng 15.000 USD, lần đầu tiên Thái có một cơ hội để về Việt Nam. Anh có  hai lựa chọn: hoặc về Sài Gòn hoặc ra Hà Nội. Về Sài Gòn, anh có người  thân còn ở Hà Nội, anh chỉ có một mình. Nhưng cuối cùng, Thái chọn Đại  học Bách khoa Hà Nội vì muốn trở về tìm hiểu cội nguồn trong cuộc đời  của người Việt, của quê hương.</em></p>
<p><strong>Bài học vỡ lòng</strong></p>
<p>Ấy là  khi bạn bè của Thái ở Mỹ đã công thành danh toại rất nhiều còn Thái loay  hoay giữa Hà Nội, ôm giấc mơ về làm việc tại Việt Nam mà chưa biết mọi  thứ sẽ ra sao. Chàng Việt kiều 24 tuổi mỗi ngày tiêu xài 50.000 đồng,  bạn bè mời đi ăn không dám đi. Vợ chồng có hai chiếc Bonus, mỗi lần muốn  ra đường phải nghiêng xe lắc mấy cái xem còn xăng hay không.</p>
<p>Từ Mỹ  về với học bổng một năm tại Đại học Bách khoa Hà Nội, rồi làm tình  nguyện viên hỗ trợ các tổng giám đốc (CEO) của tạp chí Time trong chương  trình: &#8220;Time News Tour&#8221; năm 1995. Năm đó, Time đưa 100 CEO đến Hà Nội  để họ có thể viết về Việt Nam sau thời gian thăm thú và cảm nhận mọi góc  cạnh của nền kinh tế Việt. Time cần người hỗ trợ các CEO, mức lương 6  USD/ngày. Vậy là Thái đi phục vụ các CEO, anh phục vụ từ cái quạt máy  đến cái vali, vài tài liệu nghiên cứu về một địa danh, một vấn đề… Rồi  sự nhanh nhạy của anh làm nhiều CEO để ý, họ gợi ý một công việc kinh  doanh ở Việt Nam.</p>
<p>&#8220;Sinh  viên Triết thường ngồi cà phê và đàm luận&#8221;, ý tưởng đầu tiên cho quán cà  phê A là vậy. Quán do một công ty ở Hà Nội đứng tên. Thái có sáu tháng  để làm nảy nở số tiền từ 700 USD thành 30.000 USD. Một ngày, một nhân  viên rửa ly trong quán gọi Thái ra báo nhỏ: &#8220;Họ sắp hất anh, coi chừng  nhé!&#8221;. Lần đầu tiên trong đời, Thái biết thêm một từ mới: &#8220;hất&#8221;! Đúng  vài ngày sau đó, một người trong công ty mời Thái vào văn phòng nói gọn:  &#8220;Bọn anh sẽ lấy lại A, từ bây giờ em chỉ làm tư vấn thôi nhé!&#8221;. Đó là  cuối năm 1997, Thái bị &#8220;hất&#8221; khỏi quán cà phê A nổi tiếng ở Bờ Hồ. Im  lặng và rút lui.</p>
<p><img src="http://files.doanhnhan360.com/Image.ashx/image=pjpeg/816ee0d8cc56450cb85108e792f3166e-cafe.jpg/cafe.jpg" border="0" alt="" /></p>
<p><strong>1.500 giấc mơ</strong></p>
<p>Rồi  Thái gặp một luật sư, luật sư bảo luật mới cho phép Việt kiều kinh doanh  tại Việt Nam nhưng thủ tục xin phép ngày đó còn rất lòng vòng. Thái  quyết định cho lần khởi nghiệp thứ hai: làm đại diện cho các công ty  nước ngoài. Một ngày, Thái mệt mỏi về nói với vợ: &#8220;Người nước ngoài chưa  hiểu Việt Nam lắm!&#8221;. Vợ nói: &#8220;Tại sao mình không tự làm?&#8221;. &#8220;Làm gì bây  giờ?&#8221;. &#8220;Thì làm… cà phê!&#8221;.</p>
<table border="0" cellspacing="5" cellpadding="5" width="200">
<tbody>
<tr>
<td align="left" valign="top"><strong>&#8220;Xây  dựng một công ty và một thương hiệu là công việc cực kỳ khó khăn, phải  đam mê đến tận cùng. Tôi mất 13 năm để làm việc đó, giờ ngoảnh lại thấy  mình gần như không có &#8220;tuổi thanh niên&#8221; theo nghĩa rong chơi một chút.  Thành lập một công ty tức là thành lập một tập thể, để mời gọi hơn 1.500  người đi theo cùng một hướng, đó là thách thức lớn, phải có một tầm  nhìn và một mục đích rõ ràng. Lý do mà Highlands chọn toàn những vị trí  tại các cao ốc sang trọng nhất Việt Nam để &#8220;bày hàng&#8221;, bởi tôi muốn biểu  tượng Highlands phải song hành cùng những bước phát triển mới nhất của  đất nước. Tôi muốn đóng góp vào &#8220;di sản cà phê” của Việt Nam. Một mai,  Highlands có thể đi ra thế giới nhưng đồng thời cũng phải vào chợ Bến  Thành, Chợ Lớn… cho người bình dân hưởng thụ &#8211; nghĩa là những giá trị  thế giới phải đến được với mọi người Việt”. &#8211; David Thái<br />
</strong></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Đầu năm  2000, trong khi mọi người lo chuẩn bị Tết nhất, Thái ngồi lì ra viết  một kế hoạch kinh doanh cà phê. Nó không phải là thứ cà phê hiện có mà  là một &#8220;thương hiệu mang tính toàn cầu&#8221; của cà phê Việt Nam trong 20 &#8211;  30 năm nữa. Nhiều bạn bè cười ồ khi nghe Thái bàn đến một &#8220;thương hiệu&#8221;  của cà phê. Thời ấy, đã có những thương hiệu cà phê trên thị trường làm  chuyện nhượng quyền nhưng Thái nhận ra họ chỉ mới bán bảng hiệu và cà  phê mà chưa bán được một giá trị của mô hình.</p>
<p>Tháng  10/2002, sau sáu tháng chắt lọc ý tưởng, quán cà phê Highlands đầu tiên  khai trương tại tòa nhà Metropolitan (Tp.HCM). Với Thái, đó là bước khởi  đầu để anh có thể nói với bạn bè mình rằng: sẽ có một thương hiệu cà  phê mang giá trị Việt, tâm hồn Việt gia nhập với cà phê trong khu vực.  Rằng Highlands được sinh ra ở Việt Nam nhưng phải được &#8220;dán nhãn&#8221; quốc  tế hóa, phải là &#8220;công dân toàn cầu&#8221;, từ phong cách phục vụ đến hương vị  và cách thức pha chế.</p>
<p>Thái đi  tuyển từng nhân viên, cẩn trọng và tỉ mỉ, bởi anh đang muốn mình xây  dựng một giá trị chứ không phải một công việc để chỉ kiếm lợi nhuận  thông thường. Nhiều nhân viên hỏi ngược Thái: &#8220;Sao không làm giống cà  phê T, A, nào đó?&#8221;. &#8220;Tôi nói với họ rằng: Giấc mơ của mình là giấc mơ  đứng cùng cộng đồng thế giới. Bây giờ mình tuyển người Việt nhưng sau  này mình sẽ lấy thêm người từ các công ty toàn cầu về làm cho mình!&#8221;.  Còn bây giờ, sau sáu năm, giấc mơ ấy còn không?</p>
<p>Thái  (bây giờ là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Công ty Cổ phần Việt Thái  quốc tế) nói rằng cách nay sáu năm, anh chỉ có một mình với một mơ ước,  bây giờ anh đã có thể cộng thêm vào hơn 1.500 giấc mơ của ngần ấy con  người cùng với thương hiệu Highlands. Công ty Việt Thái của anh hiện có  1.557 nhân viên, trong đó có 18 người nước ngoài, quán xuyến hệ thống  nhiều điểm cà phê Highlands ở nhiều thành phố.</p>
<p>Thái  bày tỏ: &#8220;Tôi muốn khi Highlands phát triển, từ người vun luống cà phê,  người tách lựa từng hạt cà phê cho đến người bưng ly cà phê phục vụ&#8230;,  vì thương hiệu này đều được hưởng những đồng tiền chính đáng của sự phát  triển&#8221;. Với một Việt kiều quyết định lập nghiệp tại Việt Nam từ năm  1995 như Thái, mọi việc phải làm lại từ đầu, phải mở lòng và nhất là  phải yêu mảnh đất này.</p>
<p>Trong  gia đình của Thái bây giờ, những đứa con anh nói tiếng Việt còn giỏi hơn  anh. &#8220;Đó là lời nhắc nhở dành cho tôi&#8221;, Thái nói. Anh tâm sự: &#8220;Triết lý  của tôi: Hãy mở cửa tâm hồn, đừng vì tiền, hãy vì những điều lớn hơn để  Việt Nam bắt kịp thế giới… Đâu còn có gì ngăn cản được chúng tôi biến  giấc mơ thành hiện thực&#8221;.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1532/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1532&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/david-thai-cong-ty-viet-thai-cafe-highlands/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://files.doanhnhan360.com/Image.ashx/image=pjpeg/816ee0d8cc56450cb85108e792f3166e-cafe.jpg/cafe.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Phan Thanh Danh- công ty quảng cáo Tân Doanh Nhân (New D&amp;N) &#8211; “Tôi không có tật”</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/phan-thanh-danh-cong-ty-qu%e1%ba%a3ng-cao-tan-doanh-nhan-new-dn-%e2%80%9ctoi-khong-co-t%e1%ba%adt%e2%80%9d/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/phan-thanh-danh-cong-ty-qu%e1%ba%a3ng-cao-tan-doanh-nhan-new-dn-%e2%80%9ctoi-khong-co-t%e1%ba%adt%e2%80%9d/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 03 Jan 2011 00:54:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1529</guid>
		<description><![CDATA[(NNT) &#8211; Không cần quá giàu nhưng lại mong kiếm đủ tiền để muốn gì có nấy, người đàn ông có tên Thanh Danh không những đã làm nên cái danh cho bản thân mà còn góp phần khẳng định về năng lực của người Việt khi anh đưa công ty quảng cáo Tân Doanh [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1529&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h2></h2>
<p><em><strong>(NNT)  &#8211; Không cần quá giàu nhưng lại mong kiếm đủ tiền để muốn gì có nấy,  người đàn ông có tên Thanh Danh không những đã làm nên cái danh cho bản  thân mà còn góp phần khẳng định về năng lực của người Việt khi anh đưa  công ty quảng cáo Tân Doanh Nhân (New D&amp;N) của mình lọt vào Top 5  của hầu hết các đề cử xuất sắc tranh Giải thưởng quảng cáo Việt Nam xuất  sắc 2009… </strong></em></p>
<p><strong><em>Anh cảm thấy “tự hào là người Việt Nam”, “tự hào là cty Quảng cáo Việt Nam” từ khi nào?<br />
</em></strong></p>
<p>Tôi làm trong nghề quảng cáo được 10 năm và niềm tự hào đó có được trong 5 năm trở lại đây.</p>
<p>Trước  khi có được cảm giác tự hào thì tôi từng có cảm giác tự ti. Do công  việc, tôi có nhiều dịp đi nước ngoài, ở đó, cách đây hơn 5 năm không hề  thấy có tiếng Việt trong các bảng điện tử chỉ dẫn ở sân bay, nơi đổi  tiền, trong menu nhà hàng hay trong các chương trình giải trí,… mà chỉ  có tiếng Hoa, tiếng Nhật, tiếng Hàn. Thậm chí, khi đi du lịch, người  nước ngoài họ nhìn mình cũng không nghĩ mình là người Việt mà tưởng mình  là người nước nào đấy. Nếu biết mình là người Việt thì họ cũng tỏ vẻ  ngạc nhiên vì không nghĩ người Việt Nam có đủ điều kiện để làm như họ.  Điều đó cộng với cảm giác về sự phát triển còn tụt hậu của đất nước  khiến tôi có mặc cảm tự ti.</p>
<p>Từ  cảm giác tự ti này tôi thấy cần phải làm điều gì đó cho bản thân vì tôi  không thể chối bỏ được mình là người Việt Nam. Thành ra, tôi phải sửa  và xây bằng cách, thứ nhất, hình ảnh của tôi khi đi nước ngoài phải là  tốt nhất chứ không nói hoàn hảo, tức là phải đẹp trong mắt người ta về  ăn mặc và giao tiếp. Thứ hai, là về xài tiền, cũng phải cho người ta  thấy là tôi biết xài và tôi dám xài. Lúc đó, tôi không tự khoe “I’m  Vietnamese” với người ta, mà để đến khi người ta ngạc nhiên về cách cư  xử và mọi thứ khác của mình rồi hỏi: “Where are you from” thì tôi mới tự  tin trả lời: “I’m Vietnamese”.</p>
<p>Trong  thời gian gần đây, hầu như trong danh sách đề cử cho những giải thưởng  uy tín trong ngành quảng cáo chỉ có các công ty nước ngoài, New D&amp;N  là công ty quảng cáo Việt Nam duy nhất lọt vào danh sách và đạt được  giải thưởng. Điều đó khiến tôi tự hào rằng mình đã sánh vai với các công  ty toàn cầu.</p>
<p><img src="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010/10//20//Phan%20Thanh%20Danh///Phan_Thanh_Danh_20102010_%281%29.jpg" alt="" width="500" height="693" /></p>
<p><em>&#8220;Tôi tự hào là người  Việt Nam”, “tự hào là cty Quảng cáo Việt Nam”.</em></p>
<p><em><strong>Anh có thích là người nổi tiếng?</strong></em></p>
<p>Cuộc  đời tôi chỉ mong cái gì cũng thuận lợi và vừa phải. Nổi tiếng quá có  mặt trái của nó, người ta để ý mình nhiều thì phiền toái lắm. Tôi không  cần mình phải là đại gia trong top 10. Tôi chỉ cần kiếm đủ để muốn gì có  đó chứ không cần quá dư dả để làm gì.</p>
<p><em><strong>Vậy sao nói là tự hào được nhỉ?</strong></em></p>
<p>Đâu  phải là đại gia mới tự hào? Tất cả người Việt Nam phải tự hào rằng mình  là người Việt Nam. Đấy là khi nói về tinh thần đất nước mình. Còn khi  nói về bản thân thì chỉ cần tự hào về bản thân mình là đủ. Tôi tự hào  khi người khác nhắc đến một ông Danh là người đàng hoàng, trí tuệ, biết  thương người, biết chia sẻ chẳng hạn chứ không phải một ông Danh nằm  trong top 10 những người giàu nhất Việt Nam mà lại mang tiếng là “thằng  cha cà chớn”. Tôi chỉ cần làm sao đạt được mục tiêu kinh doanh cho công  ty, làm cho công ty có tiếng tăm, lo được hết cho mọi người ở đây lương  tốt, thưởng cao, vui vẻ và có cuộc sống ấm no hạnh phúc, giống như một  đất nước Singapore nhỏ bé vậy.</p>
<p><em><strong>Sao lại là Singapore? Ý anh là…</strong></em></p>
<p>Ý  là chúng tôi luôn học hỏi và vận dụng những tinh hoa, những cái hay của  người nước ngoài nhưng vẫn thể hiện bản sắc văn hóa Việt Nam. Tạo một  môi trường tràn đầy tình cảm Việt nhưng có phong cách làm việc quốc tế.</p>
<p><strong><em>Anh  nghĩ sao về việc bao bì các sản phẩm nội địa của Việt Nam thường ghi  thêm tiếng Anh, còn các sản phẩm tương tự của Hàn Quốc, Nhật Bản hay  Trung Quốc chỉ ghi tiếng bản xứ thôi?</em></strong></p>
<p>Tôi  không chê trách mấy nước kia nhưng tôi thích bao bì sản phẩm ghi song  ngữ hơn vì như thế mới mang tính toàn cầu và thuận lợi hơn cho người  nước ngoài đến du lịch hoặc làm việc ở nước mình. Một đất nước có những  sản phẩm và các biển chỉ dẫn song ngữ sẽ thân thiện hơn trong mắt người  nước ngoài.</p>
<p><em><strong>Nhưng những nước trên vẫn hút khách du lịch hơn nước mình?</strong></em></p>
<p>Là  vì họ biết cách làm du lịch, biết quảng bá, PR về hình ảnh đất nước tốt  hơn mình. Nếu bạn đi du lịch nước ngoài như Indonesia, Thái Lan,… đến  các bãi biển mà ai cũng muốn tới thì nhiều khi thấy thất vọng vì thấy nó  không đẹp bằng những bãi biển ở Việt Nam. Ngoài ra, chất lượng dịch vụ  của mình cũng chưa cao và vẫn còn đi sau. Nhưng với bản chất thông minh,  chăm chỉ, tôi nghĩ người Việt mình hoàn toàn có thể thay đổi được tình  hình. Như trường hợp của tôi, từ cảm giác tự ti về chữ Việt Nam, tôi đã  tự thay đổi bản thân mình, để tự hào là người Việt Nam trước người nước  ngoài, và nhiều người như thế sẽ tạo thành niềm tự hào Việt Nam. Về điều  này, tôi nghĩ Nhà nước cũng cần quan tâm giáo dục niềm tự hào dân tộc  cho từng cá nhân hiểu và có cảm xúc mạnh mẽ về điều đó.</p>
<p><em><strong>Nhiều  doanh nghiệp Việt Nam lúc đầu mới thành lập thì thể hiện được phong  cách dịch vụ chuyên nghiệp, nhưng buồn thay, nét đẹp đó kéo dài không  lâu. Theo anh đâu là nguyên nhân?</strong></em></p>
<p>Đây  là điều mà các phương tiện truyền thông đã đề cập nhiều. Người Việt  chúng ta khi chuẩn bị thì thường rất chu đáo, khi bắt đầu thì bài bản,  hoành tráng nhưng sau một thời gian thì nó cứ nhạt dần, loãng dần, teo  dần, kiểu đầu voi đuôi chuột, không có sự phát triển. Điều này giống như  sự thiếu ý thức, thiếu tính kỷ luật bản thân. Nếu nói văn hóa thì có vẻ  hơi quá, nhưng hình như là nó có chút hơi thở văn hóa ở trong những  thái độ và hành vi ấy.</p>
<p>Vậy  nên, muốn có phong cách chuyên nghiệp thì phải giáo dục, mà giáo dục là  chuyện không dễ, có người học giỏi, học dở, lâu, mau khác nhau. Vì thế,  trong tuyển dụng nhân sự, điều quan trọng là tìm được người phù hợp văn  hóa của công ty, để ai cũng có ý thức chứ không phải người có người  không.</p>
<p><em><strong>Nhiều  người hay đổ chuyện này là tại nhân viên thiếu ý thức, nhưng nếu một  người sếp, người chủ có ý thức thì có để nhân thiếu ý thức mãi như thế?</strong></em></p>
<p>Đúng  là Thượng bất chính hạ tắc loạn. Muốn kết quả kinh doanh của công ty  ngày càng tốt hơn thì phải nghiêm túc từ trên xuống và cả từ dưới lên.  Về nguyên tắc cái gì cũng phải có hai mặt. Lãnh đạo và nhân viên đều  quan trọng như nhau. Ở trên chỉ đạo tốt mà ở dưới làm không tốt thì  không được gì cả. Dưới muốn tốt mà trên không chỉ đạo, triển khai thì  cũng không xong. Đây chính là sự phối hợp nhịp nhàng với nhau. Để đạt  được điều này thì vai trò làm mẫu, làm gương của cấp trên rất quan  trọng. Làm gương thể hiện ở chỗ nói đi đôi với làm, và đặt mình “dưới”  chứ không phải “trên” luật lệ của công ty. Ngoài ra, sếp cũng phải kiên  trì huấn luyện, kèm cặp nhân viên. Những doanh nghiệp nước ngoài họ làm  đào tạo thường xuyên, áp dụng bài bản và kỷ luật. Họ có nguyên cả một bộ  phận chuyên làm công tác đào tạo nội bộ. Còn mình học xong, áp dụng  triển khai không có người kiểm tra và giả sử có kiểm tra thì cũng không  có biện pháp thích đáng, làm cho người ta “lờn” kiểu “dẫu thế nào thì  cũng chẳng sao” nên chuyện suy giảm theo thời gian là tất yếu.</p>
<p>Lãnh  đạo tạo và duy trì môi trường khuyến khích nhân viên tập được thói quen  tốt thì kết quả kinh doanh sẽ phát triển bền vững hơn và ngược lại. Ai  cũng có thể sai nhưng người làm lãnh đạo thì cần ý thức hơn để hạn chế  sai, vì cái sai của họ một mặt dễ tạo gương xấu, một mặt sẽ dẫn đến hậu  quả lớn hơn nhiều. Hiện tại, New D&amp;N đang cho phép sai vì mình là  công ty trẻ, lại không có yếu tố nước ngoài. Bản thân tôi là chủ cũng  không có cơ hội làm trong các công ty nước ngoài, nên để hạn chế sai thì  phải đọc sách, học thêm và thông qua trải nghiệm. Tôi may mắn có tố  chất về quản lý và thay đổi nên cũng đỡ.</p>
<p><strong><em>Anh  từng nói: “Tài sản quan trọng của ngành quảng cáo là con người”. Vậy  nếu thấy người tài nằm ở công ty đối thủ anh có tìm cách lôi kéo họ về  làm cho mình không?</em></strong></p>
<p>Thực  sự tôi chưa bao giờ nghĩ đến và cũng không thích làm chuyện đó vì tôi  tin vào luật nhân quả. Mỗi lần cần tuyển dụng chúng tôi đăng báo hoặc  trên mạng chứ không dùng công ty săn đầu người. Nhưng nếu vô tình gặp  thấy hợp hoặc người giỏi đó tự đến nộp đơn thì chúng tôi sẽ hoan nghênh  vì tôi nghĩ nên tạo cơ hội phát triển cho người ta. Thực tế, nếu mình  không cho họ cơ hội thì họ cũng tự tìm và nắm bắt cơ hội cho mình thôi.  Và tôi cũng hiểu rằng, nhân viên của mình khi thấy cơ hội bên ngoài tốt  hơn thì họ cũng có thể ra đi. Điều đó là bình thường. Tôi tin rằng làm  hợp với nhau lâu dài hay không là do cái duyên.</p>
<p><em><strong>Anh có sẵn sàng chi trả cao để có được người giỏi?</strong></em></p>
<p>New  D&amp;N không tuyển người quá xuất sắc vì trong giai đoạn này chúng tôi  chưa đủ điều kiện dùng người quá xuất sắc, có tính chuyên nghiệp rất  cao. Một người xuất sắc nhưng những người phối hợp với anh ta không  tương xứng thì hiệu quả chung cũng không xuất sắc được vì chất lượng cả  công đoạn, cả quá trình không phải do một người quyết định được mà do sự  đóng góp của cả nhóm. Vì thế, chúng tôi ưu tiên chọn người trẻ, nhiệt  huyết, có tố chất phù hợp và có tinh thần làm việc nhóm. Có tố chất thì  chúng tôi sẵn sàng đào tạo để họ trở nên giỏi hơn. Có tinh thần làm việc  nhóm tốt sẽ biết phối hợp với sức mạnh của những người đang giỏi, và  qua đó họ cũng sẽ tiến bộ lên được.</p>
<p><em><strong>Trong tình trạng nhân sự giỏi khan hiếm, anh đào tạo họ thành tài, họ lại ra đi thì anh cảm thấy thế nào?</strong></em></p>
<p>Thực  tế, khi người trẻ vào làm, được đào tạo, họ biết ơn mình vì cho họ cơ  hội để thử sức, để thỏa mãn đam mê, nhưng khi năng lực của họ đạt đến  một mức nào đó thì họ lại thấy các cơ hội khác bên ngoài mà họ nghĩ tốt  hơn cho họ. Trước đây, khi một nhân viên nghỉ, tôi cảm thấy buồn, thậm  chí đau khổ và trách rằng họ sống không đẹp. Nhưng giờ tôi hiểu quy luật  đất lành chim đậu nên rất thoải mái trước tình trạng đó. Tôi chỉ đặt  câu hỏi: không biết qua chỗ mới bạn có được sự hợp tác tốt như ở New  D&amp;N hay không. Ở New D&amp;N không có sự ăn hiếp, chèn ép lẫn nhau  mà tràn đầy tinh thần đồng đội, gia đình và mọi người rất yêu thương lẫn  nhau. Và quan trọng, New D&amp;N không giữ người thiếu cái tâm với công  ty, vì nếu họ không “bay” bây giờ mà đến lúc họ giỏi hơn, nắm giữ nhiều  trách nhiệm hơn rồi mới “bay” thì mình còn mệt hơn. Cứ để họ “bay” đi  khi họ cảm thấy họ giỏi. Nhưng có điều quan trọng là, một người ở New  D&amp;N được coi là giỏi thì qua chỗ khác có thể họ không giỏi chút nào  vì họ không có được sự hỗ trợ từ nhóm tốt như ở New D&amp;N.</p>
<p><strong><em>Ai  đi làm cũng muốn có môi trường làm việc “tự do”, “thoải mái”. Là chủ  doanh nghiệp, theo anh sự “tự do”, “thoải mái” ấy nên được hiểu đúng là  như thế nào? </em></strong></p>
<p>Khi  công việc của anh là tham gia tạo kết quả đáp ứng yêu cầu của khách  hàng đúng như đã hẹn thì không thể nói về sự tự do, thoải mái theo kiểu  vô kỷ luật, vô nguyên tắc được. Ở New D&amp;N tự do, thoải mái nhưng là  trong phạm vi những nguyên tắc, quy định chung đã thống nhất. Đó chính  là một phần của văn hóa New D&amp;N. Chúng tôi từng cho một người giỏi  nghỉ việc vì nhiều lần anh này không đi đúng giờ làm việc. Đồng ý giờ  vào làm là 9h kém 15 thì 9h anh ta mới vào. Cho đổi là 9h vào làm thì  9h30 anh ta mới có mặt. Anh muốn tự do, thoải mái thì người khác cũng  thế. Vì vậy, anh cứ tự do, thoải mái nhưng không được làm khách hàng khó  chịu, hay người làm cùng nhóm cảm thấy không thoải mái.</p>
<p><em><strong>Có câu: người tài lắm tật, anh thấy thế nào?</strong></em></p>
<p>Theo  cảm nhận của tôi, đây là một câu để xoa dịu hoặc làm người ta cảm thấy  nhẹ nhàng khi một nhân vật tài năng nào đấy có vấn đề gì đó, như: ngang  tàng quá, làm cái gì đó xấu, hoặc vấn đề về giới tính… Tôi không thích  câu này. Nhiều người có tài nhưng tôi không thấy tật của người ta. Về  mặt nguyên tắc, con người ai cũng có ưu điểm, khuyết điểm. Nếu coi  khuyết điểm là tật thì ai cũng có tài, có tật hết. Nhưng nếu một người  có tài ngang tật thì tôi không nhận, sẽ không có người như thế trong New  D&amp;N. Với tôi, đã có tài thì phải có tâm. Người có tài và tâm thì  không thể nhiều tật. Nếu là tật nguyền mà có tài tôi sẵn sàng nhận,  nhưng tật mà là tật xấu, thói quen xấu, tính cách xấu, thái độ xấu thì  không thể chấp nhận.</p>
<p><em><strong>Anh có “tật” không?</strong></em></p>
<p>Nếu khẳng định có tài ắt có tật thì có lẽ tôi không có tài vì tôi không có tật (cười). Tôi không có thái độ xấu, tính cách xấu.</p>
<p><img src="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010/10//20//Phan%20Thanh%20Danh///Phan_Thanh_Danh_20102010_%282%29.jpg" alt="" width="500" height="687" /></p>
<p><em>&#8220;Tôi không có thái độ  xấu, tính cách xấu&#8221;</em></p>
<p><em><strong>Anh có vẻ mê phong thủy?</strong></em></p>
<p>Tôi  tin phong thủy chứ không phải là thích. Tôi nghĩ, phong thủy là điều  cần phải có vì làm việc gì tốt cũng cần Thiên thời, địa lợi, nhân hòa.  Mà theo quan điểm của tôi, địa lợi là phong thủy. Điều này tôi nghĩ là  văn hóa rồi chứ không phải là chuyện của riêng ai. Về phong thủy, tôi  chú trọng, nhưng là để phối hợp chứ không phải phụ thuộc.</p>
<p><em><strong>Xin  hỏi anh một chút liên quan đến quảng cáo. Nếu bao bì có hình không phản  ánh đúng nội dung bên trong, ví dụ: bao bì là tô mì với cái đùi gà hấp  dẫn, nhưng bên trong chỉ là mì với gia vị hương gà, như thế có nên  không?</strong></em></p>
<p>Người  ta hay nói ăn bằng mắt, thức ăn trang trí bắt mắt thì ăn có cảm giác  ngon hơn. Bao bì làm cho sản phẩm trông đẹp, chứ gói mì mấy ngàn làm sao  nhét cái đùi gà bự như vậy vào trong được? Cũng có những loại mì chứa  những hạt thịt, nhưng để tô mì đúng như vậy chụp ảnh thì có gì là hấp  dẫn?</p>
<p><em><strong>Nhưng như thế có khác gì lừa gạt?</strong></em></p>
<p>Về  mặt truyền thống, tôi tin người dùng cũng hiểu rằng mì ăn liền thì cũng  chỉ là mì bột với hương vị thôi. Từ xưa mì Miliket, bao bì có hình con  tôm, cũng có con tôm nào đâu? Thực tế, trên bao bì nhà sản xuất ghi đúng  những thành phần thực có trong gói mì chứ họ đâu có ghi là có tôm hùm  hay đùi gà gì ở trong. Người dùng cần chú ý đọc bao bì để biết mình mua  và ăn cái gì. Về hình ảnh trên bao bì chỉ có mục đích làm cho sản phẩm  trông đẹp hơn, làm người ăn cảm thấy ngon hơn, như trong dân gian có câu  chuyện Con cá gỗ đấy, nhà nghèo, không có tiền mua cá, đến bữa ăn treo  cá gỗ lên, vừa ăn vừa nhìn cá gỗ để có cảm giác như được ăn cá thật.  Tương tự, với gói mì vài ngàn thì hình ảnh chỉ là vấn đề về tinh thần  thôi, cho người ta tưởng tượng như là đang được ăn một tô mì với gà,  thịt thật.</p>
<p>Và nếu rạch ròi theo luật, nhà sản xuất cũng đã in chữ “hình ảnh chỉ có tính chất minh họa” rồi mà.</p>
<p><em><strong>Anh nghĩ như thế nào về việc người ta cho rằng quảng cáo là nói xạo?</strong></em></p>
<p>New  D&amp;N đề cao sự trung thực. Chức năng của sản phẩm phải đúng với chức  năng thể hiện trên mẫu quảng cáo TVC thì chúng tôi mới nhận làm, còn  không thì chúng tôi sẽ yêu cầu họ thay đổi. Khi làm quảng cáo cho nhãn  hiệu nào thì chúng tôi đều tìm hiểu kỹ quy trình sản xuất và chất lượng  sản phẩm thật của họ. New D&amp;N không tạo ra những quảng cáo nói láo.</p>
<p><em><strong>Anh có ước mơ: “Các khách hàng Việt Nam sử dụng các công ty quảng cáo Việt Nam”. Nhưng anh hình như lại thích dùng đồ… ngoại?</strong></em></p>
<p>Về  tinh thần tôi luôn ủng hộ hàng Việt. Nhưng thói quen của tôi là chọn  dùng loại hàng tốt nhất. Nếu hàng Việt chất lượng tương đương thì tôi  chắc chắn sẽ mua hàng Việt. Tôi ước mơ khách hàng sử dụng dịch vụ của  công ty quảng cáo Việt Nam cũng với ý như thế &#8211; vì mức độ đáp ứng nhu  cầu, tức chất lượng dịch vụ quốc tế, chứ không phải tôi kém mà mong  người khác dùng được. Thời kinh tế thị trường mà. Trước tôi hay xài quần  áo hàng hiệu, nhưng giờ tôi thấy có nhiều người Việt thiết kế thời  trang giỏi nên tôi chọn dùng hàng design của họ.</p>
<p><strong><em>Xin cảm ơn anh và chúc anh đạt được ước mơ của mình</em></strong></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1529/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1529&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/phan-thanh-danh-cong-ty-qu%e1%ba%a3ng-cao-tan-doanh-nhan-new-dn-%e2%80%9ctoi-khong-co-t%e1%ba%adt%e2%80%9d/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010/10//20//Phan%20Thanh%20Danh///Phan_Thanh_Danh_20102010_%281%29.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010/10//20//Phan%20Thanh%20Danh///Phan_Thanh_Danh_20102010_%282%29.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Bà Cao Thị Ngọc Dung nói gì về Ngân hàng Đông Á?</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/ba-cao-th%e1%bb%8b-ng%e1%bb%8dc-dung-noi-gi-v%e1%bb%81-ngan-hang-dong-a/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/ba-cao-th%e1%bb%8b-ng%e1%bb%8dc-dung-noi-gi-v%e1%bb%81-ngan-hang-dong-a/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 03 Jan 2011 00:44:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1525</guid>
		<description><![CDATA[Bà Cao Thị Ngọc Dung, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc PNJ, chia sẻ về mối quan hệ hợp tác dễ khiến dư luận liên tưởng đến tính “gia đình trị” giữa PNJ và Ngân hàng Đông Á. Nhiều năm qua, nhắc đến Ngân hàng Đông Á mà Tổng Giám đốc là ông Trần Phương [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1525&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Bà Cao Thị Ngọc Dung, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc PNJ, chia sẻ về mối  quan hệ hợp tác dễ khiến dư luận liên tưởng đến tính “gia đình trị” giữa  PNJ và Ngân hàng Đông Á.</p>
<p>Nhiều năm qua, nhắc đến Ngân hàng Đông Á mà Tổng Giám đốc là ông Trần  Phương Bình, giới đầu tư lại liên tưởng đến Công ty Vàng bạc Đá quý Phú  Nhuận &#8211; PNJ, với nhà lãnh đạo cao nhất là bà Cao Thị Ngọc Dung, vợ ông.  Nếu không xét đến điểm mạnh trong quá trình phát triển của hai đơn vị,  thì sự song hành này đã và đang tạo nên dư luận rằng, Ngân hàng Đông Á  phụ thuộc quá nhiều vào ý kiến của PNJ khi hoạch định chiến lược, mà cụ  thể là bà Dung. Điều này được lý giải ở việc PNJ vừa là nhà sáng lập,  vừa là một trong những cổ đông lớn của Ngân hàng Đông Á và là đối tác  của ngân hàng này trong một số dự án.</p>
<p>Bên lề Đại hội cổ đông thường niên lần thứ 18 của Ngân hàng Đông Á, NCĐT đã trao đổi với bà Dung về việc này.</p>
<p>Đông  Á vẫn đề cập đến việc trẻ hóa Ban lãnh đạo ngân hàng, song hình như  việc tìm một gương mặt mới đủ sức thay ông Bình là quá khó đối với Hội  đồng Quản trị, trong đó có bà?</p>
<p>Đông Á đang tăng tốc đào tạo một  đội ngũ lãnh đạo trẻ để có thể tiếp tục sự nghiệp mà chúng tôi đã dày  công xây dựng. Nhiều người hỏi tôi tại sao Đông Á không tuyển chọn ngay  một tổng giám đốc trẻ từ bên ngoài vào, để người này sẽ tuyển chọn lại  một đội ngũ phù hợp và tiến hành cải cách nhằm rút ngắn giai đoạn. Đây  là giải pháp hay, nhưng chúng tôi không tự tin khi thực hiện một cuộc  cải cách mà mình chưa có đủ thời gian cọ xát để biết chắc đó là người  mình cần tìm.</p>
<p>Ngoài ra, để một doanh nghiệp phát triển được thì cần phải nhờ vào cả một đội ngũ, chứ hiếm khi dựa vào một cá nhân.</p>
<p>Nhiều ngân hàng thương mại cổ phần đã có đối tác chiến lược nước ngoài. Đông Á thì sao?</p>
<p>Các cổ đông lớn của Đông Á đã nhất trí với nhau là chưa nhất thiết phải có cổ đông nước ngoài.</p>
<p>Vậy  theo bà, mối quan hệ PNJ &#8211; Đông Á có phải là rào cản khiến nhà đầu tư  nước ngoài chưa thể đến gần hơn, hay vì lý do nào khác?</p>
<p>Thực tế,  Ngân hàng Đông Á từng đàm phán và từ chối nhiều đối tác nước ngoài muốn  tham gia góp vốn, trong giai đoạn các ngân hàng nước ngoài tích cực tìm  kiếm cơ hội đầu tư tại Việt Nam, trước khi khủng hoảng tài chính thế  giới xảy ra. Đông Á cũng đã từ chối hợp tác với một trong những ngân  hàng hàng đầu của Mỹ dù việc đàm phán gần như đã hoàn tất. Lý do là  chúng tôi thấy chưa cần thiết phải có sự hỗ trợ từ ngân hàng nước ngoài,  nếu điều đó chỉ khiến chúng tôi phải gánh lấy tỉ lệ thua thiệt không  đáng có.</p>
<p>Nhưng chắc bà cũng nhận thấy tốc độ phát triển của Đông Á quá thận trọng so với các ngân hàng khác?</p>
<p>Ba  năm gần đây, tốc độ phát triển của Đông Á vẫn đạt được chỉ tiêu Hội  đồng Quản trị đề ra và đã được Đại hội Cổ đông biểu quyết. Tuy nhiên,  nếu nhìn nhận trong tương quan chung của ngành ngân hàng cả nước thì  đúng là Ngân hàng Đông Á có phần thận trọng.</p>
<p>Sự thận trọng đó, có  người cho là chắc, có người thấy là quá chậm và chính điều này đã khiến  Đông Á có phần thụt lùi so với các ngân hàng cổ phần khác. Bà nghĩ sao  về điều này?</p>
<p>Trong thời kỳ tôi làm Chủ tịch Ngân hàng Đông Á vào  những năm 1990, cũng có một vài lãnh đạo Ngân hàng Nhà nước góp ý với  tôi rằng, Đông Á hoạt động chắc nhưng hơi bảo thủ, phải tăng tốc hơn  nữa. Tuy nhiên, chúng tôi muốn xây dựng một ngân hàng vững bền. Đó là lý  do vì sao chúng tôi có thể trụ được bên ngoài các tâm bão tài chính và  tín dụng tại Việt Nam</p>
<h2>Bà  Cao Thị Ngọc Dung –  TGĐ công ty PNJ:   “Tính tôi… mạnh mẽ còn hơn đàn ông”</h2>
<div><strong><em>Trong   giới doanh nhân Sài Gòn, ít có  người nào trải qua nhiều thăng trầm  như  bà Cao Thị Ngọc Dung –  TGĐ công ty PNJ. Đã có lúc tưởng như một  căn bệnh  đã quật ngã bà, nhưng bà đã  vượt qua, tiếp tục dẫn dắt công  ty  đạt những thành tựu mới.  PNJ tự hào đang sở hữu các nhãn hiệu trang  sức có  uy tín và đẳng cấp tại VN: trang sức vàng PNJ,  trang sức bạc  PNJSilver, dòng  trang sức cao cấp CAO Fine Jewellery,  vàng miếng  Phượng Hoàng PNJ  – DongA Bank.</em></strong></div>
<div><img src="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010//THNG%2011/////DSC03371.JPG" alt="" width="600" height="402" /></div>
<p>PNJ  đã được xếp  vào Top 10 công ty sản xuất và kinh doanh kim hoàn lớn ở   khu vực châu Á. Bà Cao Thị Ngọc Dung vừa được trao Huân  chương Lao động  hạng nhất trong dịp lễ quốc khánh 2/9  vừa qua.</p>
<p>Những  thành quả đó  có dấu ấn sâu đậm của nữ TGĐ tự nhận  mình có tính cách  mạnh mẽ như đàn ông, nhưng rất duyên  dáng, và tươi trẻ hơn tuổi thật  của bà.</p>
<p><em>* Theo bà, sự thành đạt  của một nữ doanh nhân không thể thiếu những yếu tố  nào? </em></p>
<p>-  Muốn thành đạt, người  ta phải có mục tiêu, lý tưởng, và dốc sức để đạt   được điều đó. Tinh thần ham học hỏi giúp doanh nhân  không ngừng nỗ  lực hoàn thiện bản thân. Học có thể  bằng nhiều cách, ngoài chuyện học  thuật, bạn có thể  học từ thực tế công việc, từ các đồng sự, nhân viên   của mình. Tôi hay nhắc nhân viên rằng còn ngồi làm việc  thì càng phải  học. Đôi khi, bạn có thể tìm thấy bài  học hữu ích từ những bài trên báo  hàng ngày. Ngoài ra,  với nữ doanh nhân, yếu tố gia đình cũng mang tính  quyết  định, vì thành công của người phụ nữ trong sự nghiệp  sẽ là vô  nghĩa nếu không có một mái ấm chờ đợi mình  sau những giờ làm việc.</p>
<p><em>* Sau thành công của một  người đàn ông thường có bóng dáng của một người đàn  bà. Thế còn sau thành công của bà thì sao?</em></p>
<p>-  Ngoài nỗ lực của  bản thân, tôi thấy mình may mắn khi sinh ra trong một  gia  đình không phải lo toan những chuyện cơm áo gạo tiền.  Trong khi  những người đồng trang lứa phải bươn chải,  vật lộn với cuộc sống thường  nhật, tôi có thể toàn  tâm toàn ý dồn sức cho doanh nghiệp của mình  phát triển.  May mắn nữa là tôi được chồng (ông Trần Phương Bình<em> </em> – Tổng giám đốc DongA Bank) trợ giúp. Chồng tôi vừa  là người bạn học,  bạn đời, vừa là người đóng vai  trò quan trọng vào thành công của PNJ từ  những ngày đầu  thành lập đến nay. Ông ấy giúp tôi kịp thời giải quyết   những khó khăn, vướng mắc để doanh nghiệp lớn mạnh.</p>
<p><em>* Vậy là bà đã tìm được  động lực từ chính ông xã? </em></p>
<p>-  Đã có lúc tôi nghĩ,  nếu không có ông xã giúp, chắc tôi không được  như  ngày hôm nay. Ông ấy giúp tôi thêm tự tin, thực hiện  những mục tiêu đề  ra trong công việc. Tôi nhận được  sự cộng hưởng từ chồng trong việc  phát triển doanh nghiệp.  Tính tôi vốn thận trọng, mà làm ăn mà thận  trọng quá  thì cũng khó có được sức bật đáng kể. Tính chồng  tôi thì táo  bạo hơn, nhờ ông ấy mà tôi có những biện  pháp can thiệp cần thiết  trong kinh doanh. Có thể nói, chồng  tôi hy sinh cho tôi nhiều, giúp tôi  xây dựng doanh nghiệp  như một cách vinh danh tôi. Ngày nay, nếu tôi có  nhận được  giải thưởng này, huy chương kia cũng là nhờ sự trợ giúp  từ  ông ấy.</p>
<p><em>*  Thường thì người ta  thấy nữ doanh nhân thành đạt thường phải đánh đổi   cuộc sống hạnh phúc riêng tư. Trường hợp của bà lại  khá viên mãn trong  công việc và gia đình. Có phải bà luôn  nhường chồng tiếng nói quyết  định trong nhà?</em></p>
<p>-  Trước đây, vì là bạn  học ngang tài ngang sức, cũng có lúc hai vợ chồng  va chạm  về ý thức hệ và tư tưởng. Sau này, tôi nhận ra là phụ  nữ thì  nên có tính nhường nhịn, tôn trọng chồng. Sự  thực thì có lúc ngẫm nghĩ,  tôi thấy mình dành quá nhiều  thời gian cho sự nghiệp, ít dành thời  gian ấp ủ các con  khi chúng còn sống gần bên mình. Cũng may là các con  rất  hiểu chuyện, thông cảm với bố mẹ.</p>
<p><em>* Thử thách lớn nhất của nữ doanh nhân ở lứa tuổi  của bà bây giờ là gì?</em></p>
<p>-  Đó là chuyện cập nhật  kiến thức mới. Trong cuộc cạnh tranh kinh tế  toàn cầu,  tri thức biến chuyển liên tục. Nhân viên của tôi cũng  thuộc  thế hệ mới, tri thức mới. Dù nhà quản lý có  bề dày năng lực và kinh  nghiệm, nhưng nếu tự cho rằng  mình đã “sống lâu”, chủ quan thì sẽ dễ  dàng bị tụt  hậu. Bây giờ một sai sót nhỏ trong đường hướng kinh  doanh  sẽ dẫn đến chuyện lớn.</p>
<p><em>* Bà còn nhớ  cú sốc của mình trong công việc ngày trước?</em></p>
<p>Năm  1989, giám đốc  công ty Nông sản thực phẩm Phú Nhuận bị bắt  vì lời  tố cáo bâng quơ là tham nhũng,  hối lộ . Tôi bị kéo dính vào chiếc bẫy  quay  cuồng của phe cánh trong nội bộ triệt hạ lẫn  nhau. Không ngơ ngác  nhìn với cặp mắt lý tưởng  màu hồng, đối diện với những lần bị điều tra  như  tội phạm tôi là một con người bản lĩnh, tự tin &#8211; một  niềm tin sắc  đá vào chính mình. May mà sự việc được  xem xét minh bạch. Người giám  đốc cũ của tôi vô can.  Lúc đó năm 1990, danh dự và uy tín của tôi được  phục  hồi. Kể ra cũng chua chát. Nhưng thôi, hãy chọn lấy hoa  hồng và  để nước mắt chảy vào trong. Tôi đã tự nhủ  và hành động như thế.</p>
<p><img src="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010//THNG%2011/////h4.jpg" alt="" width="600" height="402" /></p>
<p><em>* Triết lý kinh doanh  của bà?</em></p>
<p>-  Đặt lợi ích của  khách hàng vào lợi ích doanh nghiệp &#8211; Đặt lợi  ích  doanh nghiệp vào lợi ích toàn xã hội. Tôi  tin vào sự minh bạch. Dù rằng  việc tuân thủ theo triết  lý này chắc chắn không dễ. Nhưng PNJ luôn đề  cao, uy tín,  chất lượng và kích thước sáng tạo, tận dụng mọi nguồn  lực  để xây dựng nếp văn hóa mái nhà chung của PNJ trong  đó mỗi cá nhân là  một thành viên có đầyđủ trách nhiệm  với công ty.</p>
<p><em>* Bà đã lèo lái  con thuyền PNJ ra sao trong những năm qua và đã vượt qua  những khó khăn như thế nào? </em></p>
<p>-   Đến nay ngành kinh  doanh và sản xuất kim hoàn vẫn chưa chính danh  trong ngành  công nghiệp Việt Nam, hiện đang được liệt kê vào nhóm   ngành nghề khác. Do đó ngành kim hoàn Việt Nam hầu như  chưa được khuyến  khích phát triển, chưa có sự quan tâm  hỗ trợ về chính sách.Từ thập  niên 1990 PNJ đã xây dựng  và phát triển theo hướng trở thành một công  ty hàng đầu  trong lĩnh vực sản xuất và kinh doanh vàng trang sức. Công   ty đã tạo mọi ưu thế để phát triển mảng sản xuất,  cũng như mạng lưới  kinh doanh trang sức dưới nhiều hình  thức bán buôn, bán lẻ và xuất  khẩu. Đã có giai đoạn,  chúng tôi chấp nhận bù lỗ cho mảng sản xuất nữ  trang  để đầu tư công  nghệ và mạng lưới. Thời điểm  đó chúng tôi phải  phát triển các mảng kinh doanh khác để  nuôi sống ngành sản xuất nữ  trang còn non yếu. Và ngày  hôm nay PNJ được xếp vào Top 10 Công ty sản  xuất và kinh  doanh kim hoàn lớn ở khu vực Châu Á.</p>
<p><em>* Có bao giờ bà tự hỏi:  nếu mình là&#8230; đàn ông, thì sao?</em></p>
<p>-  Một số nam doanh  nhân nói vui rằng tính tôi… mạnh mẽ còn hơn đàn  ông.  Theo tôi, không có ranh giới giữa đàn ông – đàn  bà trong chuyện làm  ăn, kinh doanh. Người ta thành công là  nhờ tính cách bản thân, cũng như  sự rèn luyện, và môi  trường, nề nếp gia đình và bối cảnh xã hội.</p>
<p><img src="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010//THNG%2011/////DSC01806.JPG" alt="" width="600" height="400" /></p>
<p><em>* Bà có thấy các con gái của mình có những triển vọng  thành doanh nhân giống mẹ?</em></p>
<p>-  Ba con gái của tôi (từ  16 – 26 tuổi) đang du học tại Mỹ. Cả ba đứa đều  có  tinh thần tự lập, biết tự chăm sóc bản thân và không  dựa dẫm vào  bố mẹ. Nhìn các con từng bước trưởng  thành, biết sống vì bạn bè, cộng  đồng, tôi đã thấy  vui. Các con tôi tuy sinh ra trong một gia đình có  điều kiện  kinh tế khá giả, nhưng không vì thế mà chúng lên mặt,  tự cho  mình thuộc tầng lớp thượng lưu. Đặc biệt, các  con tôi tuy học hành, đỗ  đạt ở nước ngoài, nhưng chắc  chắn sẽ về VN khởi nghiệp. Gia sản mà tôi  để lại  cho các con chính là giá trị sống, nhận thức, uy tín với  người  khác, chứ không phải là tài sản.</p>
<p><em>* Nhắc đến tài sản,  xin hỏi bà một câu: bà quan niệm thế nào về đồng tiền?</em></p>
<p>-  Tiền là phương tiện,  chứ không phải là tất cả. Có nhiều tiền hay ít  tiền  không phải là vấn đề, điều quan trọng là mình sống  thế nào, đã nỗ  lực hết mình hay chưa.</p>
<p><em>* Bận rộn với việc kinh doanh quanh năm suốt tháng, bà  có thời giờ dành cho chuyện tiêu khiển?</em></p>
<p>-  Tôi không có thú  đi shopping, ra ngoài bù khú. Tôi thích đi du lịch,  nhưng  cũng vì bận rộn công việc quanh năm suốt tháng mà ít  có thời giờ  ngao du đó đây. Cuộc sống mỗi ngày của  tôi nếu nhìn vào thì có vẻ đơn  điệu lắm. Rời văn  phòng, tôi về nhà, nấu món ngon cho chồng, nếu rảnh  hơn  thì đi đánh cầu lông. Tôi cũng thích tự tay bài trí nhà  cửa và tự  tin mình có gu thẩm mỹ tinh tế.</p>
<p><img src="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010//THNG%2011/////IMG_0011.JPG" alt="" width="600" height="469" /></p>
<p><em>* Quan niệm sống của bà bây giờ có khác nhiều so với  5, 10 năm trước? Bây giờ bà nhìn đời thế nào?</em></p>
<p>-  Khác nhiều, tuổi càng  lớn, càng va chạm, gặp nhiều biến cố, tính con  người  ta càng trầm hơn. Ngày trước tính tôi nóng nảy, cũng sân  si như  người ta thường tình. Nhưng khi đứng giữa ranh  giới sống – chết cách  đây 10 năm vì căn bệnh ung thư,  tôi đã thay đổi nhân sinh quan rõ rệt,  từ đó biết chấp  nhận cuộc sống. Hiện tại, đã vượt qua căn bệnh khắc   nghiệt đó, tôi không coi cuộc đời có điều gì là vĩnh  viễn, quá quan  trọng. Tuy không theo thuyết nhà Phật hay  thiền phái, nhưng tôi nhìn  mọi vật vô vi, hư không. Nhiều  người hỏi sao trong thời buổi khủng  hoảng, tôi vẫn tự  tại. Bởi tôi biết mọi việc có thể đến, rồi đi. Tôi   đón nhận tin vui, buồn ở trạng thái như nhau. Thậm chí,  nếu ngày mai,  cái chết đến hay một điều khủng khiếp  nào khác xảy ra, tôi cũng bình  thường. Bây giờ, tôi sống  cho từng ngày, sống nhẹ nhàng.</p>
<p><em>* Có phải nhờ vậy mà trông bà lúc nào cũng tươi trẻ?</em></p>
<p>-  Bạn bè cũng khen  là tôi nhìn trẻ hơn tuổi thật. Tôi đã nhận  ra mình  thay đổi theo hướng tích cực, trước hết là tốt  cho bản thân mình. Vì  nếu bực bội, tức giận ai đó,  trước hết là tôi làm cho mình mệt, khổ  thêm. Trong công  việc, tôi không áp đặt, cũng không đòi hỏi ai phải quá   tốt với tôi. Tôi chỉ đòi hỏi ở chính bản thân mình,  nhưng cách thực  hiện cũng nhẹ nhàng.</p>
<p><em>* Là dân kinh doanh, bà  có tin vào phong thủy, tâm linh không?</em></p>
<p>-  Tôi không mê tín dị  đoan, nhưng sống đến tuổi này, tôi nhận ra có  những  cái mình nên tin và những điều mình chiêm nghiệm thấy  đúng. Tôi  tin vào phong thủy dựa trên những căn cứ khoa  học về từ trường, động  lực, sinh khí và cung mệnh.  Những yếu tố giúp mình làm việc hiệu quả và  sống thư  thái hơn thì tại sao lại không tin?</p>
<p><em>* Khi tiếp xúc với giới  trẻ, bà thường nói gì với họ?</em></p>
<p>-  Để trở thành một  người tài năng, phục vụ lợi ích cho quốc gia  mình  thì phải kiên trì, nỗ lực. Tại sao có  những người không phải giỏi nhất  nhưng lại tỏa sáng  và có đóng góp cho đất nước? Ai đó may mắn gặp lãnh   đạo biết sử dụng nhân tài? Trước khi gặp lãnh đạo  tốt thì bản thân mỗi  người phải xây dựng được mục  tiêu phấn đấu, phải làm gì để mình đứng ở  đây và  có thể cống hiến cho xã hội. Nhiều người không có mục  tiêu  phấn đấu thì trở nên lãng phí năng lực và không  thể tỏa sáng được</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1525/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1525&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/ba-cao-th%e1%bb%8b-ng%e1%bb%8dc-dung-noi-gi-v%e1%bb%81-ngan-hang-dong-a/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010//THNG%2011/////DSC03371.JPG" medium="image" />

		<media:content url="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010//THNG%2011/////h4.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010//THNG%2011/////DSC01806.JPG" medium="image" />

		<media:content url="http://nguoinoitieng.info/uploads/tintuc/doanhnhan/2010//THNG%2011/////IMG_0011.JPG" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Ông Trần Phương Bình nói về tương lai Ngân hàng Đông Á</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/ong-tr%e1%ba%a7n-ph%c6%b0%c6%a1ng-binh-noi-v%e1%bb%81-t%c6%b0%c6%a1ng-lai-ngan-hang-dong-a/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/ong-tr%e1%ba%a7n-ph%c6%b0%c6%a1ng-binh-noi-v%e1%bb%81-t%c6%b0%c6%a1ng-lai-ngan-hang-dong-a/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 03 Jan 2011 00:41:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1523</guid>
		<description><![CDATA[Ai sẽ kế nhiệm nhà lãnh đạo có gần 20 năm gắn bó với Đông Á? Vì sao ngân hàng này chưa thể đạt mức tăng trưởng cao về mặt lợi nhuận? Chiến lược của Đông Á ra sao? Hãy nghe vị Tổng Giám đốc ngân hàng này chia sẻ. Gần 20 năm ở vị [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1523&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Ai sẽ kế nhiệm nhà lãnh đạo có gần 20 năm gắn bó với Đông Á?  Vì sao ngân hàng này chưa thể đạt mức tăng trưởng cao về mặt lợi nhuận?   Chiến lược của Đông Á ra sao? Hãy nghe vị Tổng Giám đốc ngân hàng này   chia sẻ.</p>
<p>Gần 20 năm ở vị trí lãnh đạo của Ngân hàng  Đông Á,  ông Trần Phương Bình là một trong số ít những nhà lãnh đạo thâm  niên  trong lĩnh vực kinh doanh khá nhạy cảm này. Hai quyển sách ông Bình  ưa  thích là Xây Dựng Để Trường Tồn và Từ Tốt Đến Vĩ Đại của tác giả Jim   Collins. Những gì được đề cập đến trong 2 tác phẩm này cũng mang một   phần ước vọng của ông đối với sự phát triển của Đông Á. Trải qua cuộc   hành trình ngần ấy năm, đến lúc này, ông Bình, dù đã bước qua tuổi ngũ   tuần, vẫn phải vừa hoạch định chiến lược, gánh vác công việc quản lý   hằng ngày, vừa phải một tay tìm kiếm và đào tạo người kế nhiệm. Câu hỏi   được đặt ra lúc này là ai có thể trở thành người kế nhiệm ông?</p>
<p>Ông  Bình có 3 người con và vợ ông, bà Cao Thị Ngọc  Dung, là Tổng Giám đốc  Công ty Vàng Bạc Đá quý Phú Nhuận (PNJ), kiêm  Chủ tịch Danh dự Ngân hàng  Đông Á. Mối quan hệ thân thuộc này khiến  nhiều người vẫn nghĩ rằng, có  thể, người kế nhiệm sẽ là 1 trong số 3  người con của họ.</p>
<p>Tuy  nhiên, ông Bình quan tâm hơn đến 1 trong 6 vị phó  tổng giám đốc hiện  nay của Ngân hàng Đông Á, như một cân nhắc cho sự  kế nhiệm. Sau gần 20  năm phát triển, Đông Á từ một ngân hàng đơn lập đã  sở hữu thêm 4 công ty  thành viên gồm Công ty Kiều hối Đông Á, Công ty  Chứng khoán Đông Á,  Công ty Quản lý Quỹ Đầu tư Chứng khoán Đông Á và  Công ty Thẻ Thông minh  Vina (VNBC). Với sự phát triển quy mô như vậy,  trước tình hình người  được cân nhắc kế nhiệm vẫn còn trong giai đoạn  tìm kiếm và đào tạo, ông  Bình đang phải nỗ lực đưa Ngân hàng Đông Á  phát triển vượt qua giai đoạn  mà theo nhiều người đánh giá là “chậm  tăng trưởng về mặt lợi nhuận”.</p>
<p>Với  lối giao tiếp thẳng thắn, bộc trực và chậm rãi,  ông Bình đã không ngại  trả lời 3 vấn đề tưởng chừng như không dễ nói.  Đó là: Ai sẽ là người có  khả năng kế nhiệm ông? Tại sao Đông Á lại  không thể đạt tăng trưởng mức  lợi nhuận cao như mong đợi? Và đâu là  những vấn đề khó khăn khi phát  triển mô hình ngân hàng bán lẻ vốn đang  trở thành trào lưu vào lúc này?  Điều đặc biệt hơn, ông Bình đã chia sẻ  quan điểm rất rõ ràng trong tuyển  và dụng người tài.</p>
<p>Lộ diện người kế nhiệm</p>
<p><em><strong>Nhiều người thắc mắc ông ở quá lâu với Đông Á. Liệu rằng, ông có chuẩn bị nguồn lực để thay thế?</strong></em></p>
<p>Thực  ra, trong lĩnh vực tài chính ngân hàng, luôn  luôn phải có sự kết hợp  giữa lực lượng người cao tuổi, thâm niên kinh  nghiệm với mối quan hệ  rộng và lực lượng trẻ được đào tạo bài bản, có  khả năng tạo ra những sản  phẩm dịch vụ mang tính táo bạo, độc đáo. Nếu  ngân hàng nào làm được như  vậy thì sẽ đạt được hiệu quả phát triển  nhanh hơn những đơn vị khác.</p>
<p><em><strong>Vợ  ông, bà Cao Thị Ngọc Dung là Chủ tịch  Danh dự và ông là Tổng Giám đốc  của Đông Á. Vậy xin hỏi, người kế vị  ông liệu rằng có phải là một trong  những người con của ông?</strong></em></p>
<p>Tôi không giấu  việc mình đang nỗ lực quy hoạch đào  tạo anh Lê Trí Thông, 1 trong 6 phó  tổng Giám đốc, một người có tuổi  đời còn rất trẻ, nắm giữ vị trí tổng  giám đốc trong vài ba năm tới.  Nhưng quan điểm của tôi là không trao  ngay vị trí lãnh đạo cao nhất cho  một người khi chưa thực hiểu rõ sự vận  hành của doanh nghiệp cũng như  khả năng hòa nhập của họ với đa số nhân  sự thuộc tổ chức. Nếu tôi giao  ngay cho Thông phụ trách khối tín dụng  doanh nghiệp (một mảng chủ lực  quan trọng của Ngân hàng) ngay thì có khi  người này sẽ không thành  công. Đó là lý do đến lúc này, anh Thông đã  được yêu cầu phải kinh qua  nhiều vị trí quản lý khác nhau, trong các  công ty con khác nhau của  Đông Á để lấy kinh nghiệm. Chẳng hạn như làm  việc ở Công ty Kiều hối  Đông Á để có kinh nghiệm về kiều hối, nắm Công  ty VNBC để được tiếp cận  hệ thống công nghệ thông tin vốn rất quan trọng  trong ngành ngân hàng,  giữ vị trí quản lý marketing và sau này sẽ được  tiếp tục đào tạo trong  mảng tài chính doanh nghiệp. Mỗi tháng, tôi  thường ngồi với Thông để  chia sẻ kinh nghiệm của mình. Nhưng vài năm nữa  thôi, với năng lực được  đào tạo bài bản như anh Thông, có lẽ tôi sẽ  phải học anh lại.</p>
<p><em><strong>Có vẻ như ông đang rất  kỳ vọng vào người  kế nhiệm ông vừa chia sẻ. Vậy nếu anh Lê Trí Thông,  trong 5-7 năm tới  hoặc sớm hơn, không đáp ứng được kỳ vọng của ông, ông  sẽ nghĩ gì và làm  gì?</strong></em></p>
<p>Dĩ nhiên là tôi  vẫn có phương án dự phòng chứ! Nhưng  nếu thực sự anh Thông không gắn bó  như kỳ vọng, nghĩa là phương án 1  không thành công thì trước hết, chính  tôi là người thất bại. Còn các  phương án dự phòng khác là gì thì tôi  không thể chia sẻ cho bạn được.</p>
<p><em><strong>Nhân lực  giỏi quyết định sự sống còn của  các ngân hàng và hiện nay, cuộc chạy đua  giành người tài đang rất khốc  liệt. Vậy, quan điểm của ông về việc săn  người tài và giữ họ lâu dài  như thế nào?</strong></em></p>
<p>Săn  người tài trong mọi tình huống có thể, đơn cử như  trường hợp anh Dương  Ngọc Thái là Trưởng phòng An ninh, thuộc hệ thống  công nghệ thông tin  của Trung tâm Điện toán Ngân hàng Đông Á. Khi tôi  tiếp nhận anh Thái vào  làm việc, anh ta vẫn chưa tốt nghiệp đại học.  Đơn giản, vì anh ấy có  tài. Còn giữ người tài và trẻ như thế nào? Là  một lãnh đạo, điều quan  trọng là phải cảm thông, đặc biệt là tạo cho họ  có điều kiện thực hiện  những ước mơ, hoài bão. Ví dụ, với máy bán vàng  Gold ATM (máy bán vàng  thứ 2 thế giới sau máy ở Dubai, được thiết kế  thành công bởi 100% chất  xám của Ngân hàng Đông Á), nếu tôi không nghĩ  tới ý tưởng này thì anh em  trẻ cũng sẽ không nghĩ. Hoặc nếu anh em trẻ  có phát kiến mà luôn tự ti  rằng mình không đủ sức thì chung cuộc vẫn là  phải thuê chuyên gia nước  ngoài. Nhưng tôi đã xác định với họ, những  người trẻ giỏi và tâm huyết,  rằng hãy làm hết sức, chừng nào thực sự  mọi người đã giơ tay đầu hàng  thì mới tìm phương pháp khác. Và như thế,  đội ngũ kỹ sư của Đông Á, VNBC  nếu có thất bại trong dự án Gold ATM  thì họ cũng đã suy nghĩ tích cực,  những nhà lãnh đạo đã tiên liệu trước  và hoàn toàn cảm thông với họ. Từ  đây, những tài năng sẽ càng mạnh dạn  để thể hiện tâm huyết sáng tạo của  mình.</p>
<p><em><strong>Cũng với một câu hỏi tương tự như  anh Lê  Trí Thông, nếu anh Dương Ngọc Thái, hiện cũng rất nổi tiếng,  không đáp  ứng được kỳ vọng của ông hoặc anh ta sẽ ra đi tìm vùng đất mới  sau một  thời gian cống hiến cho Đông Á?</strong></em></p>
<p>Trong  thị trường lao động nói chung, người tất đến,  sẽ có lúc tất đi. Đâu đợi  đến lâu hơn, hiện nay, anh Thái đã có kế  hoạch đi Mỹ làm việc và tôi  rất khuyến khích điều này. Hãy nghĩ xem,  làm sao tôi có thể “nhốt” những  người giỏi vào trong “cái ao” của mình  được. Vấn đề là dù đi đâu, trong  tâm trí của Thái vẫn nghĩ về Đông Á.  Anh ta có thể làm việc cho những  nơi khác, không thể dành trọn thời  gian cho chúng tôi nhưng anh ấy vẫn  cộng tác với Đông Á trong vai trò  là nhà tư vấn, chẳng hạn, thì vẫn rất  tốt.</p>
<p><em><strong>Một số ngân hàng quan tâm đến việc  săn  nhân tài từ các định chế tài chính nước ngoài. Theo ông, nguồn nhân  lực  này có ưu và nhược điểm gì khi trở về làm việc cho ngân hàng nội  địa?</strong></em></p>
<p>Dĩ nhiên, những người trẻ có cơ hội  từng làm việc  trong các ngân hàng ngoại hay các định chế tài chính nước  ngoài thì  kiến thức sẽ được trui rèn vững chắc và bài bản. Nhưng việc  sử dụng họ  không dễ chút nào. Trước hết, vì định chế tài chính nước  ngoài đã có  một hệ thống được xác lập sẵn, người trẻ chỉ dựa trên đấy mà  phát huy  năng lực. Trong khi đó, họ sẽ rất vất vả nếu về ngân hàng nội  địa và  được giao nhiệm vụ phải xác lập hệ thống sản phẩm cùng kênh phân  phối  phù hợp với đặc tính thị trường Việt Nam. Bên cạnh đó, nếu chỉ tập   trung phát triển nhóm khách hàng ở hạng trên (những người có thu nhập   4-5 triệu đồng trở lên) thì họ sẽ làm rất tốt. Tuy nhiên, một ngân hàng   bán lẻ nội địa chuyên nghiệp hướng đến đại chúng, phục vụ đủ mọi giai   tầng, từ sinh viên, đến công nhân, nông dân&#8230; thì phương pháp tiếp cận   khách hàng phải hoàn toàn khác biệt. Và đây là một thử thách rất lớn  đối  với họ.</p>
<p><em><strong>Đó là với các cấp lãnh đạo. Còn  với hàng  ngàn nhân viên đang làm việc ở khắp mọi nơi thuộc hệ thống Đông  Á, bằng  cách nào để ông cho họ thấy họ có thể được thăng tiến trong một  môi  trường khó khăn và cạnh tranh như vậy?</strong></em></p>
<p>Để  nhân viên hiểu rõ điều họ làm là giúp họ thăng  tiến trong nghề nghiệp.  Tôi thường nói với nhân viên mình rằng, nếu đã  phục vụ cho nông dân thì  phải hiểu thật sâu về họ, như giống lúa, phân  bón người nông dân thường  sử dụng là gì, một năm có mấy mùa vụ, thời  điểm cắt lúa khi nào, tiền  bán lúa được người nông dân sử dụng ra sao.  Nhiều lúc, tôi cũng nói thêm  với nhân viên của mình rằng, nếu sau thời  gian làm việc ở nông thôn mà  họ giỏi lên thực sự, cảm thấy mức lương  không còn thỏa đáng nữa, so với  nếu kinh doanh phân bón thì tôi sẵn  sàng tài trợ cho nhân viên ấy vài  trăm triệu đi kinh doanh phân bón  ngay. Còn nếu họ vẫn tiếp tục gắn bó  với Đông Á thì chuyện trở thành  Giám đốc chi nhánh ở khu vực ấy là điều  rất khả thi.</p>
<p>Tại sao Đông Á bị xem là đi chậm?</p>
<p><em><strong>Hai  năm nay, một số cổ đông, cũng như  đánh giá của vài lãnh đạo Ngân hàng  cho rằng, Đông Á dường như đang đi  quá chậm so với các ngân hàng khác?</strong></em></p>
<p>Về  thực chất, tốc độ tăng trưởng về quy mô hoạt động  của ngân hàng chúng  tôi vẫn đạt, gồm tăng trưởng tín dụng, phát triển  mạng lưới và nguồn  nhân lực. Chỉ riêng tăng trưởng lợi nhuận thì đầu  năm 2010 đến nay,  chúng tôi đã có chủ trương dành nguồn lực để tổng rà  soát các hoạt động  của mình, cho nên tăng trưởng lợi nhuận không như  mong muốn. Chúng tôi  đang tập trung phát triển lâu dài. Nếu nhìn lại 17  năm qua, không chỉ  chúng tôi mà nhiều ngân hàng khác đều tăng trưởng  một cách thụ động, dựa  vào sự tăng trưởng chung của nền kinh tế. Nhưng  không thể mãi như vậy  được. Từ quý III/2009, chúng tôi đã ý thức đến  việc cần phải chủ động  phát triển. Chúng tôi suy nghĩ rất nghiêm túc  cho chiến lược dài hạn của  mình, nỗ lực đưa ra các sản phẩm và cải tiến  mới trong dịch vụ, chứ  không ngồi chờ đợi. Với sự cố gắng của mình,  cộng với tình hình phát  triển của nền kinh tế thì dự kiến đến quý  II/2011, những gì chúng tôi đã  thực hiện mới bắt đầu có hiệu quả.</p>
<p><em><strong>Với  tình hình cạnh tranh khốc liệt và quy  định về vốn điều lệ 3.000 tỉ đồng  đã gần đến hạn, những dự báo về xu  hướng mua bán, sáp nhập (M&amp;A)  trong ngành này có thể sẽ xảy ra. Ông  đánh giá thế nào về vấn đề này?</strong></em></p>
<p>Có  thể nói, hoạt động M&amp;A của ngành ngân hàng cho  đến lúc này vẫn đang  trông chờ vào định hướng của Chính phủ và của  lãnh đạo Ngân hàng Nhà  nước. Chưa thấy có ngân hàng nào trao đổi, bàn  bạc với nhau để tính  chuyện mua bán, sáp nhập. Và như thế, chưa thấy có  dấu hiệu gì mới đối  với hoạt động M&amp;A.</p>
<p><em><strong>Ông vừa nói Đông Á  chấp nhận đi chậm về  tăng trưởng lợi nhuận nhưng lại đảm bảo mức tăng  trưởng khá về quy mô  hoạt động. Để làm được như vậy, hiện tại và trong  tương lai, ông có  nghĩ đến việc sẽ kêu gọi đối tác chiến lược bên ngoài,  các ngân hàng  nước ngoài chẳng hạn, để chung vai gánh sức và có khi để  làm tăng giá  trị cổ phiếu cho Đông Á?</strong></em></p>
<p>Ngân  hàng chúng tôi vẫn còn được đặt vấn đề M&amp;A  cho đến lúc này, sau vụ  đàm phán với Citibank không thành công năm  2007. Thời gian đầu tư vào  ngân hàng nội địa đối với các định chế tài  chính nước ngoài luôn được  kéo dài ít nhất 5 năm. Như vậy, họ không  phải là nhà đầu tư lướt sóng.  Vì thế, nếu nhà đầu tư nào đó quan niệm  cổ phiếu ngân hàng là cổ phiếu  để đầu tư lướt sóng là không chuẩn xác.  Ngân hàng nào hoạt động hiệu quả  thì cổ phiếu sẽ tăng trưởng tốt trong  dài hạn, còn sự chững lại ở một  vài giai đoạn nào đó thì chỉ là nhất  thời. Tôi có thể khẳng định, đây là  thời điểm tốt để đầu tư vào ngân  hàng, nhưng phải đảm bảo một điều cơ  bản. Đó là, phân tích xem ngân  hàng nào tốt để đầu tư.</p>
<p>Về  phía Đông Á, tôi luôn mở cửa cho sự hợp tác nếu cả  2 bên cùng có lợi.  Nhưng thử hỏi, có định chế tài chính nào có thể  giúp chúng tôi vươn ra  khu vực châu Á không? Còn nếu chỉ loay hoay hoạt  động trong khuôn khổ  nội địa thì tự thân cố gắng, chúng tôi vẫn làm  được (và bây giờ đang là  như thế!).</p>
<p><em><strong>Vậy theo ông, lúc này, khi các  ngân hàng  nước ngoài được phép thành lập 100% vốn tại Việt Nam, họ có  còn mặn mòi  với việc sở hữu cổ phần các ngân hàng bản địa như trước?</strong></em></p>
<p>Thực  chất, một vài chục triệu USD mà ngân hàng nước  ngoài bỏ vào Việt Nam  thông qua việc đầu tư vào ngân hàng nội địa không  phải lớn, nếu không  muốn nói là nhỏ cho mục đích quan trọng là tìm  hiểu thị trường. Có 2 lợi  ích lớn nhất mà ngân hàng nước ngoài có được  khi đầu tư vào ngân hàng  nội địa. Một là, họ sẽ kiếm được lợi nhuận sau  thời gian hợp tác. Hai  là, ngoài chuyện tận dụng mạng lưới phân phối  của ngân hàng nội, việc  hợp tác còn giúp ngân hàng ngoại đáp ứng một số  nhu cầu mà họ khó thực  hiện được. Chẳng hạn, khi các ngân hàng lớn  nước ngoài tài trợ tín dụng  cho các tập đoàn đa quốc gia hoạt động tại  đây, họ sẽ sử dụng ngân hàng  nội địa (được họ đầu tư) như một cơ quan  chuyên trách các dịch vụ liên  quan, vì nếu ngân hàng nước ngoài mà tự  đứng ra tổ chức các dịch vụ này  thì họ sẽ phải đối mặt với bài toán  “chi phí lớn hơn hiệu quả”. Cho nên,  dù đã được phép thành lập 100%  ngân hàng nước ngoài tại Việt Nam, các  ngân hàng nước ngoài vẫn có xu  hướng tìm kiếm hợp tác với các ngân hàng  nội địa.</p>
<p><em><strong>Nếu một ngân hàng nội địa nào đó,  ngang  bằng hoặc mạnh hơn Đông Á có ý định thực hiện M&amp;A với ngân  hàng của  ông, ông có đồng ý không?</strong></em></p>
<p>Trong  tương lai, nếu Đông Á được sáp nhập với một  ngân hàng mạnh nào đó trong  nước để có thể tạo nên sức mạnh vượt trội  cho cả 2 thì tôi tán thành cả  2 tay. Ví dụ, nếu ngân hàng bạn chiếm 20%  thị phần của phân khúc cao  cấp và ngân hàng chúng tôi chiếm 80% thị  phần của phân khúc bình dân thì  nếu sáp nhập lại, chúng tôi sẽ trở  thành một trong những người mạnh  nhất. Cái tên Đông Á khi đó sẽ tồn tại  hoặc có thể không tồn tại độc lập  nhưng tôi không quan tâm, vì đó sẽ  là sự nghiệp tập thể của các cổ đông  và cán bộ nhân viên Ngân hàng và  đặc biệt, là chắc chắn phải có sự đồng  thuận của cổ đông cả 2 bên. Tuy  nhiên, để điều này trở thành hiện thực  thì phải đợi đến năm 2015. Còn  hiện nay, bản thân tôi và tập thể anh em  Đông Á vẫn nỗ lực làm tăng giá  trị cho Ngân hàng. Tôi tin rằng những  ngân hàng lớn khác, với tầm nhìn  giống tôi, cũng đang làm điều tương tự.</p>
<p>5 tiêu chí cần của ngân hàng bán lẻ</p>
<p><em><strong>Hiện  nay, hàng loạt các ngân hàng, từ nội  địa đến nước ngoài đều “tuyên  ngôn” trở thành ngân hàng bán lẻ. Ngân  hàng Đông Á cũng có định hướng  phát triển mảng này như một mảng kinh  doanh chủ lực. Vậy theo quan niệm  của ông, như thế nào thì mới được gọi  là ngân hàng bán lẻ chuyên nghiệp?</strong></em></p>
<p>Ở  các nước phát triển, trẻ con vừa mới sinh ra đời đã  được ngân hàng chào  mừng bằng cách tặng cho mấy chục USD trong tài  khoản. Ngân hàng cũng  biết rất rõ bạn ở đâu, làm nghề gì, có trợ cấp  thất nghiệp hay không.  Thẻ tín dụng thì được gửi trực tiếp đến nhà.</p>
<p>Ở  Việt Nam, theo tôi, nếu hội đủ 5 tiêu chí sau đây  thì may ra một ngân  hàng nào đó bước đầu được xem là ngân hàng bán lẻ  chuyên nghiệp.</p>
<p>Thứ  nhất là phải có hệ thống sản phẩm phù hợp cho  từng đối tượng (nông dân,  công nhân, sinh viên, bác sĩ, trí thức&#8230;) và  phục vụ cho hàng triệu  dân, chứ không phải một vài nhóm sản phẩm phục  vụ cho phân khúc đối  tượng người có thu nhập cao.</p>
<p>Thứ 2, phải có  phương pháp tiếp cận đa dạng đối với  khách hàng. Ví dụ, khi Đông Á triển  khai chương trình “Cùng nông dân  tích lũy” tại khu vực đồng bằng sông  Cửu Long, những câu hỏi đơn giản  tôi đặt ra cho nhân viên của mình. Đó  là anh/chị ta có khả năng và sẵn  sàng trò chuyện, thậm chí nhậu nhẹt với  người nông dân không, có thể  tạo lập mối quan hệ thân quen với các cấp  quản lý xã, huyện không, chứ  không phải là xuống tỉnh và dán cái thông  báo “Ai muốn vay tiền thì lại  tôi”. Hoặc như đối với sinh viên, nếu muốn  giới thiệu sản phẩm đến họ  thì không còn cách nào khác là phải đến tận  trường và hòa vào nhịp sống  trẻ trung của họ, chứ không phải ngồi một  chỗ gọi điện thoại chào dịch  vụ theo lối cầu may được. Tóm lại,  “marketing trực tiếp” (direct  marketing) là công cụ tiếp thị chủ đạo cho  các ngân hàng.</p>
<p>Thứ 3 là sự quyết tâm của lãnh  đạo. Cứ nói miệng là  sẽ tập trung phát triển ngân hàng bán lẻ mà không  quyết tâm thì cũng  như không.</p>
<p>Thứ 4 là phải có cơ  sở hạ tầng thích hợp phục vụ cho  từng nhóm tiêu dùng. Ví dụ, sau mùa  thu hoạch, ngoài việc trả nợ ngân  hàng, người nông dân còn phải mua một  hoặc vài chỉ vàng để tích lũy.  Ngân hàng phải có cơ sở hạ tầng và gói  sản phẩm vàng cho người nông dân  tại khu vực họ sinh sống, giúp họ có  thể chọn mua sản phẩm một cách  nhanh nhất, đơn giản nhất.</p>
<p>Thứ  5 là phải có đội ngũ nhân sự phù hợp. Tôi nói  thật là sản phẩm của ngân  hàng trong nước chẳng thua kém gì so với ngân  hàng nước ngoài, thậm chí  có phần trội hơn nếu xét về tính linh động  và văn hóa tiêu dùng. Tuy  nhiên, không thể phủ nhận được rằng, đội ngũ  nhân sự trong các ngân hàng  nước ngoài được đào tạo rất bài bản, khoa  học về năng lực và thái độ  phục vụ. Chúng ta phải học hỏi họ những điều  này. Và đó cũng là lý do vì  sao các ngân hàng nội có thể trình làng  sản phẩm nhanh hơn các ngân  hàng ngoại nhưng khả năng phát triển dịch  vụ sản phẩm lại bị chậm hơn.</p>
<p><em><strong>Ông  nghĩ thế nào về các chi nhánh ngân  hàng bán lẻ được khai trương liên  tục trong thời gian gần đây? Ông có  thể cho biết nhận định của mình về  tương quan số lượng và chất lượng  của các ngân hàng?</strong></em></p>
<p>Ngân  hàng HSBC đã mở rộng xuống Cần Thơ. Sắp tới, ai  có thể cấm họ mở thêm  cơ sở ở các tỉnh khác. Nhưng tôi muốn nói về một  điều khác, được định  nghĩa là “sự ăn theo”. Không khó để nhận ra, cứ  ngân hàng này vừa mở  thêm chi nhánh ở địa điểm nào đó thì lập tức, ngân  hàng khác cũng mở  theo cùng chỗ, trong khi họ chưa ngồi lại với nhau  để phân tích vì sao  lại mở chi nhánh ở điểm ấy. Kết quả của việc làm  này là gì? Tôi vừa mới  nghĩ đến việc một lực lượng lao động lớn sẽ được  giải quyết việc làm  (cười vang). Về chất lượng hoạt động các ngân hàng  thì tôi chỉ nêu một ý  nhỏ là thực sự còn không ít ngân hàng chưa có  đường hướng chiến lược rõ  ràng. Về số lượng ngân hàng, nhiều hay ít thì  nên hỏi Ngân hàng Nhà  nước Việt Nam. Và việc thu hẹp số lượng ngân  hàng bằng M&amp;A lại không  dễ, vì không phải ngân hàng nào rao bán  cũng có người mua.</p>
<p><em><strong>Những  nhà làm tài chính trong và ngoài  nước đang đánh giá lạc quan về kinh tế  Việt Nam với nhận định Việt Nam  sẽ trở thành trung tâm tài chính, kinh  tế khu vực. Còn ông, ông nghĩ  gì?</strong></em></p>
<p>Giống  như nhiều người khác, tôi cũng kỳ vọng Việt Nam  có thể trở thành trung  tâm tài chính, kinh tế khu vực. Tuy nhiên, tôi  cũng nghĩ nhiều đến việc  nền kinh tế Việt Nam đang phải đối mặt với  nhập siêu hay lạm phát cao.  Đó là chưa kể đến việc nếu chúng ta xây nhà  ở cho người có thu nhập  trung bình thấp thì tiền đâu để xây? Liệu hệ  thống ngân hàng, hay Đông  Á, có đáp ứng nổi nguồn vốn trung và dài hạn  này hay không, trong khi  người dân thì thường chỉ gửi tiết kiệm từng  tháng?</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1523/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1523&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2011/01/03/ong-tr%e1%ba%a7n-ph%c6%b0%c6%a1ng-binh-noi-v%e1%bb%81-t%c6%b0%c6%a1ng-lai-ngan-hang-dong-a/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Thần đồng kinh doanh và &#8216;Chín bước từ tay trắng trở thành giàu có&#8217; Được đăng bởi tmtvietnam vào lúc 20:17:00</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/29/th%e1%ba%a7n-d%e1%bb%93ng-kinh-doanh-va-chin-b%c6%b0%e1%bb%9bc-t%e1%bb%ab-tay-tr%e1%ba%afng-tr%e1%bb%9f-thanh-giau-co-d%c6%b0%e1%bb%a3c-dang-b%e1%bb%9fi-tmtvietnam-vao-luc-201700/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/29/th%e1%ba%a7n-d%e1%bb%93ng-kinh-doanh-va-chin-b%c6%b0%e1%bb%9bc-t%e1%bb%ab-tay-tr%e1%ba%afng-tr%e1%bb%9f-thanh-giau-co-d%c6%b0%e1%bb%a3c-dang-b%e1%bb%9fi-tmtvietnam-vao-luc-201700/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 29 Dec 2010 23:08:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1520</guid>
		<description><![CDATA[&#160; Cả thế giới biết tên tuổi Farrah Gray, sinh năm 1984, vì chàng thanh niên da đen này đã gặt hái thành công trên nhiều lĩnh vực, từ thực phẩm cho tới phát thanh truyền hình, biểu diễn, nhà đất… Đã nhiều lần Farrah được Tổng thống Mỹ mời đến phát biểu tại Nhà [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1520&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<div>Cả thế   giới biết tên tuổi Farrah Gray, sinh năm 1984, vì chàng thanh niên da   đen này đã gặt hái thành công trên nhiều lĩnh vực, từ thực phẩm cho tới   phát thanh truyền hình, biểu diễn, nhà đất… Đã nhiều lần Farrah được   Tổng thống Mỹ mời đến phát biểu tại Nhà Trắng.</div>
<div>Đó  là một đứa bé 6 tuổi &#8211; nghĩa là còn ở cái tuổi làm nũng, thậm  chí có  thể vẫn còn tè dầm thì cậu đã biết diện com &#8211; lê, cà &#8211; vạt, xách  ca &#8211;  táp kèm danh thiếp “tổng giám đốc” để đi giao dịch kiếm tiền!</div>
<div><img src="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/24/chubetrothanhtrieuphu1.jpg" alt="" width="250" /></div>
<div>Cả  thế giới biết tên tuổi Farrah Gray, sinh năm 1984, vì chàng  thanh niên  da đen này đã gặt hái thành công trên nhiều lĩnh vực, từ thực  phẩm cho  tới phát thanh truyền hình, biểu diễn, nhà đất… Đã nhiều lần  Farrah  được Tổng thống Mỹ mời đến phát biểu tại Nhà Trắng.</div>
<p>Thần đồng kinh doanh kiếm tiền vì thương mẹ</p>
<p>Nhân  vật đặc biệt ấy sinh ra trong một gia đình thuộc hạng người  “dưới đáy”  xã hội Mỹ &#8211; da đen, thất nghiệp, không có bố, một mẹ nuôi 5  con!</p>
<p>Sáu  mẹ con Farrah Gray sống nheo nhóc hoàn toàn dựa vào tiền trợ cấp  xã  hội ít ỏi. Họ trú ngụ trong một căn hộ chung cư dành cho người nghèo ở   phía đông thành phố Chicago.</p>
<p>Farrah là út, cha mẹ cậu li dị ngay  khi cậu vừa chào đời và ông bố vô  dụng không trợ cấp gì cho lũ trẻ.  Năm chú bé lên 6 tuổi, bà mẹ mắc bệnh  tim rất nặng.</p>
<p>“Buổi tối,  khi tôi lên giường thì mẹ còn đang làm việc. Sáng ra khi  tôi ngủ dậy  cũng thấy mẹ đang làm việc. Chẳng hiểu đêm qua mẹ có ngủ hay  không”,  Farrah kể.</p>
<p>Thấy mẹ ốm đau mà làm việc quần quật, cậu lo lắm và  luôn luôn tự nhủ:  “Mình nhất định phải làm gì đấy để giúp mẹ đỡ vất vả.  Nhưng mới 6 tuổi  thì mình biết làm gì? Ai dám thuê mình làm các việc  lặt vặt (vì sợ phạm  tội lạm dụng sức lao động trẻ em)”.</p>
<p>Sau  nhiều ngày nghĩ ngợi, một ý nghĩ nảy ra trong đầu óc thơ ngây của   Farrah: “Đi bán… những hòn đá!”. Cậu ra đường nhặt những hòn đá đủ mọi   hình thù, đem về rửa sạch, rồi vẽ lên đấy các hình vẽ tự nghĩ ra.</p>
<p>Farrah  còn làm lấy những tấm danh thiếp trên viết mấy chữ “Tổng Giám  đốc”. Mẹ  không có tiền mua ca-táp, cậu dùng hộp cơm bằng nhựa màu đỏ  thay thế.  Rồi Farrah diện com-lê, thắt chiếc cà-vạt mượn của anh ruột,  sau đó  xách túi đá và “ca-tap” đi gõ cửa từng nhà trong khu phố.</p>
<p>Farrah kể: &#8220;Khi chủ nhà mở cửa, tôi bèn mỉm cười bắt tay họ, chìa danh thiếp, nói: &#8220;Hello! My name is Farrah Gray. Would you like to buy this rock? It can be used as paper weights, bookends and doorstopers   (Xin chào ông bà! Cháu là Farrah Gray. Ông bà có thể vui lòng mua giúp   cháu viên đá này được không ạ? Nó có thể dùng làm cái chặn giấy, chặn   sách và chặn cửa được đấy ạ.).</p>
<p>Mọi người ngơ ngác cười: &#8220;Ồ,  những hòn đá này đầy ngoài đường, nếu  cần thì nhặt về dùng, cớ gì phải  bỏ tiền ra mua nhỉ?’ Tôi lại nói:  ‘Nhưng bây giờ chúng đã khác trước  nhiều rồi ạ, xin ông bà xem đây&#8230;&#8221;.</p>
<p>Vì thương thằng bé lém lỉnh  mà có người vui lòng mua thứ “hàng” vô  dụng ấy với giá 1,5 đô-la một  hòn. Nhờ thế Farrah kiếm được những đồng  đô-la đầu tiên.</p>
<p>Tiếp  đó chú nhóc lại có sáng kiến mua các loại sữa tắm khác nhau đem  về hòa  lại thành một loại mỹ phẩm có mùi vị mới lạ rồi lóc cóc mang tới  gõ cửa  từng nhà bán với giá 1,5 đô-la một chai.</p>
<p>Sau hai lần làm như  vậy, Farrah kiếm được 50 đô-la. “Mẹ ơi, tối nay  con mời mẹ đi ăn nhà  hàng nhé!”, bà Paula Gray vô cùng ngạc nhiên thấy  cậu con út 6 tuổi nói  với mình như vậy.</p>
<div>
<div><img src="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/24/chubetrothanhtrieuphu2.jpg" alt="" width="450" /></div>
</div>
<div>Sau  hai năm mò mẫm trên thương trường, Farrah kiếm được 1.500  đô-la. Từ  năm lên 7 tuổi, Farrah bắt đầu sử dụng tấm danh thiếp in dòng  chữ “Tổng  Giám đốc thế kỷ 21”.</div>
<p>Bà ngoại Farrah kể: “Mới có 6 tuổi mà khi  đi làm chuyện mua bán,  thằng bé trông người lớn lắm! Nó diễn thuyết  như một diễn giả thực thụ,  yêu cầu mọi người phải im lặng nghe nó nói,  thế có ghê không”.</p>
<p>8 tuổi lập công ty đầu tư</p>
<p>Năm  1992, Farrah cùng các bạn hàng xóm lập công ty đầu tư, lấy cái  tên rất  oách là Câu lạc bộ Kinh tế doanh nghiệp ngoại đô (Urban  Neighborhood  Enterprise Economic Club, UNEEC) ở vùng Nam Chicago. Farrah  đề nghị các  chủ hiệu buôn trong khu phố góp tiền, cho mượn ô tô đi lại  và nơi họp  Câu lạc bộ.</p>
<p>Farrah kể: “Lúc đầu tôi luôn bị người ta từ chối, cứ  thấy bóng tôi là  họ đóng cửa. Tôi bèn áp dụng Chính sách 5 người  (Five-person Policy) và  nhờ thế lũ nhóc chúng tôi góp được 15 nghìn  đô-la. Chính sách ấy là thế  này: Nếu ông bà từ chối thì xin ông bà giới  thiệu cho cháu 5 người khác  có thể giúp cháu”.</p>
<p>Với số tiền ấy,  Farrah lập công ty tiêu thụ bánh quy và tặng phẩm.  UNEEC trở thành  tiền thân của công ty NE2W do Farrah đứng đầu, đặt văn  phòng tại phố  Wall, trung tâm tiền tệ lớn nhất thế giới. Xưa nay phố này  chưa có chủ  văn phòng nào trẻ như Farrah.</p>
<p>12 tuổi trở thành diễn giả tài ba</p>
<p>Năm  1993, bà Paula Gray bốc cả gia đình tới Las Vegas. Tài kinh doanh  của  chú nhóc Farrah được địa phương này quan tâm. Một đài phát thanh  địa  phương phỏng vấn chú bé.</p>
<p>Thấy Farrah nói rất hấp dẫn, họ bèn mời  cậu chủ trì chương trình phát  thanh tối thứ bảy hàng tuần có tên “Đằng  sau sân khấu” (Backstage Live)  thu hút tới 12 triệu người nghe, sau đó  trở thành chương trình phát  thanh &#8211; truyền hình của Las Vegas rồi tiến  tới của toàn nước Mỹ.</p>
<p>12 tuổi Farrah đã tỏ ra là một MC ngôi sao  rất có cá tính và năng nổ,  hơn cả nhiều người dẫn chương trình khác.  Các đài truyền hình, phát  thanh và báo chí tranh nhau mời cậu đi nói  chuyện hoặc dẫn các show.</p>
<p>Mỗi buổi diễn thuyết của Farrah được  trả từ 5000 đến 10.000 đô-la.  Farrah còn tham gia kinh doanh thẻ điện  thoại trả trước KIDZTEL, vận  chuyển thư tín One Stop Mail Boxes &amp;  More, phụ trách chương trình  phát thanh Youth AM/FM.</p>
<p>Farrah kể:  “Điện thoại của tôi suốt ngày réo chuông. Người ta hỏi tôi  lập CLB đầu  tư đầu tiên của mình ra sao, do đâu mà trở thành MC giỏi  thế. Họ đề  nghị: “Cháu hãy đến kể lại cho mọi người nghe về thành công  của cháu  đi. Có một tấm séc đang chờ cháu đấy!”.</p>
<div>Hàng chục đài phát  thanh và truyền hình địa phương và trung ương  mời Farrah dự các show  của họ. Cậu trở nên nổi tiếng khắp nước.</div>
<div>
<div><img src="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/24/chubetrothanhtrieuphu3.jpg" alt="" width="450" /></div>
</div>
<p>14 tuổi kiếm được triệu đô-la</p>
<p>Farrah  thường hay vào bếp xem bà làm các món ăn và học cách làm. Từ  đó cậu  nảy ra ý nghĩ lập công ty thực phẩm. Đó là công ty Farr-Out Foods  do  Farrah lập ra năm cậu 13 tuổi, chuyên cung cấp các món ăn khoái khẩu   cho lũ trẻ con.</p>
<p>Farrah kể: “Tôi vừa đọc sách hướng dẫn kinh  doanh vừa mày mò điều  hành việc kinh doanh của công ty”. Không ngờ công  ty có rất nhiều đơn  đặt hàng, nhất là sau khi đưa ra món xi-rô dâu pha  va-ni rất thơm ngon,  chế biến theo công thức của bà ngoại Farrah.</p>
<p>Dựa  vào Farr-Out Foods cùng các khoản kinh doanh khác, Farrah có thu  nhập 1  triệu đô-la khi cậu sang tuổi 14, trở thành nhà triệu phú tự tay  làm  nên, tức “Reallionaire”. Cậu bé tậu cho mẹ một căn nhà rộng rãi lịch  sự  tại thành phố Las Vegas nổi tiếng thế giới về các trò ăn chơi xa  hoa.</p>
<p>Sau  hai năm hoạt động, Farrah bán công ty Farr-Out Foods được 1,5  triệu  đô-la. Không thỏa mãn với những gì đạt được, Farrah 15 tuổi tiếp  tục  nâng cao kiến thức kinh doanh bằng cách bỏ ra ba năm tham gia ban  Giám  đốc công ty United Way miền Nam bang Nevada và trở thành người trẻ  nhất  trong lịch sử bang này khi tham gia Ban Cố vấn Phòng Thương mại Las   Vegas.</p>
<p>Cậu cũng là thành viên trẻ nhất của “Hội nghị Bàn tròn  ban lãnh đạo  người Mỹ gốc Phi” do Tổng thống G. Bush lập ra. Farrah là  Chủ nhiệm Văn  phòng Nhà Trắng của tổ chức “Sáng kiến tập thể niềm tin”,  là phát ngôn  viên của “Liên minh toàn quốc người vô gia cư” và “Chương  trình hiến tủy  toàn quốc” cùng nhiều hoạt động xã hội khác.</p>
<div>Farrah  đầu tư vào tập đoàn truyền thông InnerCity &#8211; doanh nghiệp  lớn nhất do  người da đen lãnh đạo ở Mỹ và phụ trách tờ tạp chí cùng tên  của doanh  nghiệp ấy.</div>
<div>
<div><img src="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/24/chubetrothanhtrieuphu4.jpg" alt="" width="450" /></div>
</div>
<p>20 tuổi &#8211; chia sẻ kinh nghiệm thành công</p>
<p>Năm 2004, tác phẩm đầu tay của Farrah ra đời: Chín bước từ tay trắng trở thành giàu có   (Reallionaire: Nine Steps to Becoming Rich from the Inside Out). Cuốn   sách này được tổ chức Giải thưởng Quill NBC đề cử tặng thưởng cho thể   loại sách tự tu thân và là sách bán chạy năm ấy.</p>
<p>Trong sách, anh  kể lại cho mọi người biết các kinh nghiệm trên con  đường làm giàu: &#8211;  yêu quý thanh danh của mình; &#8211; không bao giờ sợ sự  khước từ của người  khác; &#8211; xây dựng nhóm tư vấn của mình; &#8211; nắm bắt mọi  dịp làm ăn, chớ bỏ  qua; &#8211; theo trào lưu của thiên hạ nhưng phải có mục  tiêu riêng; &#8211;  chuẩn bị sẵn về tâm lý chờ đón thất bại; &#8211; chịu khó bỏ  thời gian vào  học tập, đọc sách báo; &#8211; yêu quý khách hàng của mình&#8230;</p>
<p>Farrah  Gray nói cậu tin vào hai thời điểm quan trọng nhất trong đời  người, một  là giờ sinh của mình và một là khi nào hiểu được “vì sao mình  lại sinh  ra”.</p>
<p>Tuy còn trẻ nhưng Farrah đã hiểu rõ nghĩa vụ đối với xã hội  của một  doanh nhân thành đạt. Anh góp ý cho Bộ Thương mại Mỹ lập  trường đào tạo  doanh nhân trẻ.</p>
<p>Anh lập Quỹ Farrah Gray để giúp  vốn cho các doanh nhân trẻ dưới 25  tuổi và quyên góp vào đấy tất cả số  tiền nhuận bút cuốn sách của mình.</p>
<p>Farrah còn viết cho thể loại  sách “Chicken Soup for the  African-American Soul”, một xê-ri sách giáo  dục thiếu niên rất được ưa  đọc ở Mỹ. Do có ý thức tập thể cao như vậy  nên Farrah được báo chí gọi  là “Một trong những doanh nhân đáng kính và  hiếm thấy”.</p>
<p>Tiểu sử Farrah Gray được ghi trong Sách Danh Nhân  Mỹ năm 2005 (Who’s  Who in America 2005), tức danh sách những người nổi  tiếng và thành đạt  của nước Mỹ năm 2005…</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1520/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1520&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/29/th%e1%ba%a7n-d%e1%bb%93ng-kinh-doanh-va-chin-b%c6%b0%e1%bb%9bc-t%e1%bb%ab-tay-tr%e1%ba%afng-tr%e1%bb%9f-thanh-giau-co-d%c6%b0%e1%bb%a3c-dang-b%e1%bb%9fi-tmtvietnam-vao-luc-201700/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/24/chubetrothanhtrieuphu1.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/24/chubetrothanhtrieuphu2.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/24/chubetrothanhtrieuphu3.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/24/chubetrothanhtrieuphu4.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Hà Thị Thu Thanh –  TGĐ Deloitte Việt Nam- &#8216;Người đàn bà thép&#8217; từng từ chối kiểm toán Vinashin Được đăng bởi tmtvietnam vào lúc 17:52:00</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/29/ha-th%e1%bb%8b-thu-thanh-%e2%80%93-tgd-deloitte-vi%e1%bb%87t-nam-ng%c6%b0%e1%bb%9di-dan-ba-thep-t%e1%bb%abng-t%e1%bb%ab-ch%e1%bb%91i-ki%e1%bb%83m-toan-vinashin-d%c6%b0%e1%bb%a3c-dang-b%e1%bb%9fi/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/29/ha-th%e1%bb%8b-thu-thanh-%e2%80%93-tgd-deloitte-vi%e1%bb%87t-nam-ng%c6%b0%e1%bb%9di-dan-ba-thep-t%e1%bb%abng-t%e1%bb%ab-ch%e1%bb%91i-ki%e1%bb%83m-toan-vinashin-d%c6%b0%e1%bb%a3c-dang-b%e1%bb%9fi/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 29 Dec 2010 23:07:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1516</guid>
		<description><![CDATA[&#160; Hai vế đối “Nếu chưa biết thế nào là vỡ đổ/ Thì làm sao thấm thía sự nguyên lành” in trên giấy gió treo dưới hai ngọn đèn trong phòng làm việc, không ngờ lại khơi mào cho cuộc trò chuyện giữa chúng tôi với chị Hà Thị Thu Thanh – Chủ tịch Hội [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1516&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p>Hai vế đối   “Nếu chưa biết thế nào là vỡ đổ/ Thì làm sao thấm thía sự nguyên lành”   in trên giấy gió treo dưới hai ngọn đèn trong phòng làm việc, không ngờ   lại khơi mào cho cuộc trò chuyện giữa chúng tôi với chị Hà Thị Thu  Thanh  – Chủ tịch Hội đồng thành viên (HĐTV) kiêm TGĐ Deloitte Việt Nam.   “Người phụ nữ thép của ngành kiểm toán Việt Nam” từng từ chối kiếm  toán  Vinashin hóa ra không chỉ toàn nói chuyện con số…</p>
<div>
<p><img src="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/17/songtrongnguoi52a1.jpg" alt="" width="600" /></p>
</div>
<div>Các  cụ xưa có câu, “trông mặt mà bắt hình dong”, nếu cứ nhìn vẻ  ngoài của  chị Thanh, quả thật đúng với khí chất người cầm tinh tuổi Dần –  mạnh  mẽ, quyết đoán, đeo đuổi đến cùng với chủ kiến và có đôi phần ưa  mạo  hiểm. Nhưng khi bước vào phòng làm việc của chị, nhìn không gian mở  ra  mênh mông qua hai mảng tường kính, rồi cách bài trí trong phòng,  không  khó để nhận ra, chủ nhân là một người phụ nữ có phần mơ mộng và  nhạy  cảm. Những cây đèn được đặt đối xứng, và mỗi chân đèn lại treo một  vế  đối, hay một bài thơ chiêm nghiệm về cuộc đời, về tình người…</div>
<p>3 lần sóng gió, 3 lần lựa chọn</p>
<p>-  Hai vế thơ tương phản “vỡ đổ” và  “nguyên lành” là một sự lựa chọn tình  cờ hay có gắn với một dấu ấn nào  đó trong cuộc đời, thưa chị?</p>
<p>Tôi  đã trải nghiệm và thấm thía hai câu thơ này vào đúng giai đoạn  khó  khăn nhất trong cuộc đời làm nghề của mình. Đó là năm 2006, 8 năm  trên  cương vị lãnh đạo của Công ty kiểm toán Việt Nam (VACO), tôi phải  chứng  kiến những hy vọng phát triển, chuyển đổi cơ chế của công ty đứng   trước nguy cơ không thành. Tới bây giờ nhìn lại, tôi vẫn cảm nhận được   năm 2006 là năm tôi rơi xuống điểm đáy về niềm tin vào sự phát triển   VACO.</p>
<p>Nếu bạn quan tâm sẽ thấy, sau khi Luật Doanh nghiệp 2005  có hiệu lực,  đã bùng nổ sự ra đời của hàng loạt các công ty kiểm toán,  cùng với sự  bùng nổ và phát triển mạnh mẽ của thị trường chứng khoán  Việt Nam tạo  nên những xáo trộn mạnh trên thị trường, từ nguồn nhân lực  đến chất  lượng dịch vụ kiểm toán và tư vấn. VACO lúc đó là một DNNN  nên bị hạn  chế trong cơ chế tiền lương, buộc phải chấp nhận thực tế  “chảy máu chất  xám”. Thời đó VACO đã được ví là “lò” đào tạo các Giám  đốc, các Tổng  giám đốc cho các công ty kiểm toán mới thành lập …</p>
<p>Trong  bối cảnh ấy, Việt Nam đang nỗ lực thực hiện các cam kết của  mình đối  với tổ chức Thương mại thế giới (WTO). Một trong những cam kết  trong  lĩnh vực dịch vụ tài chính mà Việt Nam cần phải thực hiện đối với  ngành  kiểm toán là tính độc lập của các công ty kiểm toán (không có vốn  sở  hữu của nhà nước). Như vậy, VACO cũng không nằm ngoài yêu cầu chuyển   đổi để đáp ứng thực tế này. Quá trình chuyển đổi của VACO đã được chuẩn   bị từ năm 2002 (Ngay sau khi Hiệp đinh thương mại Việt Mỹ có hiệu lực),   nhưng đến cuối năm 2006 vẫn chưa xong, có lúc tưởng như ngưng trệ vì  đề  án chuyển đổi không được phê duyệt. Cũng vì sự không độc lập về sở  hữu  mà VACO khi ấy đã bị loại khỏi danh sách đấu thầu kiểm toán các dự  án  lớn do WB và ADB tài trợ. Tôi đứng giữa vòng xoáy của sức ép và lựa   chọn.</p>
<p>- Đã là lựa chọn, hẳn phải có sự được mất, đó là gì vậy, thưa chị?</p>
<p>VACO  đã hợp tác với Hãng Deloitte Quốc tế từ năm 1992 và trở thành  thành  viên của Deloitte từ năm 1997. Trong thời gian hợp tác, liên doanh  với  Deloitte Quốc tế, cả Deloitte và chúng tôi đều nhận thấy rất rõ sự  hạn  chế về tương lai phát triển của VACO nếu không chuyển đổi sở hữu.  VACO  Deloitte đã bị bỏ lỡ nhiều cơ hội, giảm sức cạnh tranh trên thị  trường.  Đến năm 2006, khi quá trình chuyển đổi của VACO bị ngưng trệ,  tôi đã  nhận được đề nghị cân nhắc tới một đề án khác, đó là Deloitte sẽ  thành  lập công ty 100% vốn nước ngoài, và một bộ phận nhân sự chủ chốt  của  VACO chuyển sang Deloitte mới này để làm việc. Tôi với tư cách người   đứng đầu công ty Deloitte mới sẽ có mức lương cao cùng với nhiều chế độ   đãi ngộ khác… Đối với bản thân tôi và tập thể ban lãnh đạo VACO lúc đó,   đây là một lời đề nghị chân thành vì sự phát triển của Deloitte tại  thị  trường Việt Nam. Deloitte cũng đã chứng kiến việc chuyển đổi VACO  có  quá nhiều khó khăn và mất quá nhiều thời gian mà kết quả chưa thấy  đâu,  trong khi vòng xoáy của thị trường liên tục tạo ra những sức ép vô  hình  lên toàn thể ban lãnh đạo chúng tôi. Nhưng rút cục, tôi đã lựa  chọn, một  mặt thuyết phục Deloitte, một mặt vận động và thúc đẩy để hồ  sơ chuyển  đổi của VACO được xem xét và thông qua. Công ty đã ra nghị  quyết, tất cả  ban lãnh đạo tạo thành một khối thống nhất, không chia  tách sang  Deloitte, chung sức và bền trí để thuyết phục Bộ Tài chính  chuyển đổi mô  hình công ty theo như cam kết hội nhập.</p>
<p>Sau rất  nhiều thách thức và nỗ lực, tháng 3/2007, VACO đã trở thành  DNNN đầu  tiên thực hiện chuyển đổi sang mô hình Cty TNHH nhiều thành  viên không  có sở hữu Nhà nước. Đồng thời, trở thành thành viên đầy đủ  của Deloitte  toàn cầu và Deloitte Đông Nam Á, trở thành Deloitte  Vietnam. Sau tất  cả những gian khó, hy sinh, thậm chí tổn thương, trải  nghiệm sự “nguyên  lành” mới thấy thật thấm thía.</p>
<p>- Điều gì khiến cho dù ở thời điểm “đáy”, chị vẫn ở lại cùng VACO?</p>
<p>Tốt  nghiệp đại học từ năm 1983, tôi về công tác tại Bộ Tài chính với   chuyên ngành kế toán và kiểm toán. Tôi cũng là một trong những số ít   người có vinh hạnh được tham gia xây dựng Công ty kiểm toán Việt Nam   VACO – công ty kiểm toán đầu tiên của Việt Nam từ những ngày đầu tiên   vào năm 1991. Ở tuổi 32 (khi chưa là Đảng viên), tôi được bổ nhiệm làm   Phó giám đốc VACO, đó là chuyện bổ nhiệm cán bộ hiếm hoi của Bộ Tài   chính vào những năm đầu 1990. Bộ đã xem xét việc bổ nhiệm này xuất phát   từ yêu cầu công việc và năng lực của cá nhân tôi. Rồi 4 năm sau đó, tôi   được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc của Công ty. Thực ra, lịch sử thành  lập  và phát triển của VACO chính là lịch sử thu nhỏ của ngành kiểm toán  Việt  Nam mà liên doanh/hợp tác với Delloite như bước thử nghiệm đầu  tiên.  Đến thời điểm này, qua 5 nhiệm kỳ của người đứng đầu Delloite  toàn cầu,  tôi vẫn là nữ tổng giám đốc duy nhất trong hệ thống 142 công  ty thành  viên của Delloite trên toàn cầu. Điểm qua những mốc chính như  vậy để bạn  có thể hiểu sơ bộ vì sao tôi gắn bó sâu nặng và lâu dài đến  thế cùng  VACO và sau này là Delloite.</p>
<p>-  9 năm từ một cô sinh viên trở thành  người phụ nữ đứng đầu một công ty  kiểm toán có vị trí, chèo lái đến bây  giờ, chị có thể chia sẻ những  trải nghiệm của mình trong quá trình làm  nghề?</p>
<p>Cuộc đời tôi  có 3 lần sóng gió trước những quyết định lớn có tính  chất bước ngoặt  của cuộc đời. Lần thứ nhất, vào năm 1996, sau khi đi học  tập và làm  việc ở Mỹ trở về. Tôi là người Việt Nam đầu tiên được đi du  học ở Mỹ về  kiểm toán vào tháng 4/1995. Lúc đó, Mỹ vẫn chưa dỡ bỏ lệnh  cấm vận đối  với Việt Nam. Vừa trở về nước và đối diện với thực tế &#8211; nếu  tiếp tục  làm việc tại VACO thì chỉ được nhận mức lương theo cơ chế của  nhà nước,  giải quyết bao nhiêu khó khăn về hoạt động không hiệu quả của  Liên  Doanh VACODeloitte. Trong khi đó, một công ty kiểm toán nước ngoài  khác  đã mời tôi về làm việc với mức lương 5.000 USD/tháng và nhiều đãi  ngộ  khác. Quả thật, tôi cũng phải cân nhắc rất nhiều, rồi đi đến quyết   định, ở lại. Điều làm tôi vui nhất là đã cùng đội ngũ lãnh đạo của mình   chuyển Liên Doanh VACODeloitte từ giai đoạn lỗ tới thời kỳ kinh doanh   hiệu quả, đưa cả VACO trở thành thành viên của Deloitte cùng với việc   duy trì thương hiệu VACO và Deloitte mạnh mẽ trên thị trường.</p>
<p>Lần  thứ hai, chính là giai đoạn 2006, lúc khó khăn nhất, tôi từng cảm  thấy  mệt mỏi, mất ý chí chiến đấu, mất niềm tin… Tôi đã từng muốn rũ bỏ   những gánh lo ấy để chuyển nghề sang làm ở một tập đoàn kinh tế lớn của   Nhà nước… Thế nhưng, tôi đã không thể từ bỏ những người đã cùng gắn bó   với tôi trong suốt những năm khó khăn để ra đi khi mọi việc còn dang  dở.  Tôi vẫn là mình, lại quyết định, ở lại, theo đuổi đến cùng mục tiêu  đã  lựa chọn. Tôi có cảm giác như càng khó khăn tôi càng không thể từ  bỏ.</p>
<p>Lần thứ ba, tháng 3/2007, VACO có giấy phép chuyển đổi sở  hữu Nhà  nước sang mô hình doanh nghiệp tư nhân với tên gọi Delloite  Vietnam. Đây  là trường hợp ngoại lệ đầu tiên và đến giờ vẫn là duy  nhất. Sau khi  chuyển đổi, Deloitte Vietnam đã có những bước phát triển  rất nhanh và  hiệu quả, nhưng với cá nhân tôi lại trải qua cơn “sóng  gió” của chính  mình. Sâu thẳm, tôi mừng vì công ty đã chuyển đổi thành  công, nhưng tôi  thì đứng trước hai sự lựa chọn &#8211; trở về bộ Tài chính để  tiếp tục quá  trình công tác 24 năm là cán bộ của Bộ, và có thể có một  tương lai được  quy hoạch là cán bộ cấp cao hay chuyển hẳn sang làm  doanh nghiệp. 24 năm  công tác dưới chức danh Cán bộ nhà nước, cán bộ  của Bộ Tài chính có dễ  gì từ bỏ? Phải mất đến 6 tháng để quyết định,  tôi ở lại. Quả thật không  dễ vượt qua cảm giác này…</p>
<p>-  Là một người có nhiều cơ hội lựa chọn con đường sự nghiệp cho mình, điều gì khiến chị lựa chọn con đường doanh nhân?</p>
<p>Trước  sự lựa chọn về sự nghiệp của mình, tôi tự trả lời 3 câu hỏi:  làm gì,  làm với ai và lợi ích là gì để tìm ra đáp án. Lựa chọn làm doanh   nghiệp, tôi biết, mình được làm một nghề đã quá gắn bó và đủ tự tin;   tôi sẽ sát cánh cùng với hơn 300 con người của VACO lúc đó là những   người đã từng gắn bó sẻ chia, được làm việc với các đối tác truyền thống   và mới mẻ. Lợi ích chính là tôi thấy được giá trị của mình trong những   công việc đang làm với những người mình đã biết thay vì phải đi tìm   những giá trị khác. Quan trọng không kém, tôi được mọi người tôn trọng,   tin cậy và chia sẻ. Thật ra, làm doanh nhân giỏi cũng là yêu nước, nên   tôi đã lựa chọn và quyết định.</p>
<p>- Một nghề vốn dĩ khô khan như kiểm toán có thể hấp dẫn chị ở điểm gì?</p>
<p>Tôi  gắn bó với nghề trước hết vì tôi đã tham gia từ những ngày đầu để  xây  dựng được ngành nghề kiểm toán ở Việt Nam. Thứ hai nữa, tôi có cơ  hội  tham gia vào các chặng đường của VACO, từ khi là DNNN, đến khi liên   doanh với Deloitte, chuyển đổi mô hình quản trị, chuyển đổi hình thức sở   hữu vốn… Liên doanh với Deloitte là bước thử nghiệm đầu tiên, tôi đã  có  cơ hội để nghiền ngẫm và ứng dụng những kiến thức thu được trong quá   trình du học ở các nước cũng như công tác của mình để có thể đưa ra   những quyết sách cho các bước phát triển tiếp theo của công ty. Tôi đã   không chỉ học về nghề, học quản lý nghề mà còn học về con người kiểm   toán</p>
<p>“Vì gió ngược chiều mà diều bay cao”</p>
<p>Trong  phòng của chị Hà Thị Thu Thanh còn có một bức tranh phong cảnh.  Chị  nói, mỗi khi phải đứng trước một sự lựa chọn hay mỗi khi lòng mệt  nhọc,  chị thường thả mình, ngắm bức tranh. Đây không phải bức tranh bình   thường mà gắn với nó là một câu chuyện, là một lát cắt khó khăn nhất   trong cuộc đời của chị.</p>
<p>&nbsp;</p>
<table cellspacing="5" cellpadding="0" align="right">
<tbody>
<tr>
<td>Sau những gian khó, hy sinh, thậm chí tổn thương, trải nghiệm sự “nguyên lành” mới thật thấm thía</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Trong   một chiều tháng 10 năm 2006, đúng ngày sinh nhật, tâm trạng nặng nề vì   những thất vọng trong công việc, vì những tổn thương do những đơn thư   nặc danh được gửi ra nhằm làm thất bại quá trình chuyển đổi của VACO,   chị đi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm. Cơ duyên khiến chị gặp một người họa sỹ   già, để rồi ông có thể chia sẻ cùng chị những suy tưởng và tạo nên tác   phẩm mà chị luôn trân trọng.</p>
<p>Bức tranh kể về một cô gái Hà Thị Thu  Thanh bé nhỏ ngày nào chạy trên  đường đê Yên Phụ ào ạt gió đến trường.  Con đường nằm giữa một bên là  dòng sông Hồng ngầu đỏ, một bên là hàng  cây cơm nguội đầy kỷ niệm. Có  cảm giác như cô bé đang đứng trước những  sự lựa chọn. Dòng sông Hồng,  chính là dòng đời vẫn cuộn chảy, vẫn chở  nặng phù sa, bất biết dù mình  vui hay buồn. Con đê là tuổi thơ luôn  theo đuổi cũng là ý chí của con  người chống chọi với thiên nhiên. Và  con đường Yên Phụ, chị đi học mỗi  ngày, là sự phát triển của cuộc đời…  “Vì gió ngược chiều mà diều bay  cao” là câu nói một người bạn dành cho  chị vào đúng thời điểm chị đã  từng định buông tay… Vậy nên, mỗi khi  nhìn vào tranh như thể tìm lại  được chính mình, tìm lại sức mạnh để giữ  chặt dây diều&#8230;</p>
<p>Chị đã trầm ngâm trước câu hỏi: Triết lý sống  mà chị theo đuổi là gì?  Và rồi câu trả lời: “Hãy chung thủy với những  gì mình có, với những  người thương yêu mình. Hãy kiên định với những gì  mình đặt ra. Như vậy,  cuộc đời sẽ được bù đắp và cuộc sống sẽ thanh  thản”.</p>
<p>Dẫu vậy, có một điều tôi băn khoăn khi đọc những câu thơ  trong “Đi  tìm một nửa của mình” và “Đôi dép” mà chị lựa chọn treo ở  phòng làm  việc. Dường như phía sau những người phụ nữ thành đạt, đôi  khi khoảng  trống là quá lớn, với chị, những ẩn dụ về đôi lứa liệu có  nói lên điều  gì? Chị Thanh mỉm cười với sự tò mò của tôi và nói: “Nếu  nói cuộc đời  mình có sự may mắn thì đó là Gia đình và “nửa kia” của  mình. Mình thành  công được như hôm nay vì luôn yên tâm rằng có một  người đàn ông làm điểm  tựa cho mình. Một người đàn ông luôn tin tưởng  và tán thành với những  lựa chọn và quyết định của mình”</p>
<p>Sau  những thăng trầm đã qua, giờ đây, ngồi trước chúng tôi là một  người đàn  bà đang lắng lại mình. Nói chị viên mãn có lẽ cũng không ngoa.  Nhưng  điều tâm đắc mà chị chia sẻ khi khép lại câu chuyện cùng chúng  tôi, gói  gọn trong các chữ: “Tôi có công việc để làm, có người để yêu  thương và  vẫn có điều để hy vọng”.</p>
<div>Dương Hương</div>
<p>(thực hiện</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1516/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1516&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/29/ha-th%e1%bb%8b-thu-thanh-%e2%80%93-tgd-deloitte-vi%e1%bb%87t-nam-ng%c6%b0%e1%bb%9di-dan-ba-thep-t%e1%bb%abng-t%e1%bb%ab-ch%e1%bb%91i-ki%e1%bb%83m-toan-vinashin-d%c6%b0%e1%bb%a3c-dang-b%e1%bb%9fi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/17/songtrongnguoi52a1.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Triệu phú Mỹ gốc Việt Bill Nguyễn: Tham vọng không ngừng Được đăng bởi tmtvietnam vào lúc 23:48:00</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/29/tri%e1%bb%87u-phu-m%e1%bb%b9-g%e1%bb%91c-vi%e1%bb%87t-bill-nguy%e1%bb%85n-tham-v%e1%bb%8dng-khong-ng%e1%bb%abng-d%c6%b0%e1%bb%a3c-dang-b%e1%bb%9fi-tmtvietnam-vao-luc-234800/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/29/tri%e1%bb%87u-phu-m%e1%bb%b9-g%e1%bb%91c-vi%e1%bb%87t-bill-nguy%e1%bb%85n-tham-v%e1%bb%8dng-khong-ng%e1%bb%abng-d%c6%b0%e1%bb%a3c-dang-b%e1%bb%9fi-tmtvietnam-vao-luc-234800/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 29 Dec 2010 22:59:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1513</guid>
		<description><![CDATA[&#160; Nằm trong danh sách 40 người giàu nhất nước Mỹ ở độ tuổi U.40 do tạp chí Fortune bình chọn, triệu phú kinh doanh phần mềm Bill Nguyễn vẫn không ngừng chiến đấu bền bỉ trên thương trường. Giờ đây, tên tuổi thương gia gốc Việt này lại xuất hiện trên các phương tiện [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1513&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p>Nằm trong danh sách 40 người giàu   nhất nước Mỹ ở độ tuổi U.40 do tạp chí Fortune bình chọn, triệu phú kinh   doanh phần mềm Bill Nguyễn vẫn không ngừng chiến đấu bền bỉ trên  thương  trường. Giờ đây, tên tuổi thương gia gốc Việt này lại xuất hiện  trên  các phương tiện truyền thông với tham vọng biến trang web <a href="http://www.lala.com/" target="_blank">lala.com</a>trở thành một &#8220;siêu thị&#8221; đĩa CD nhạc lớn nhất thế giới.</p>
<p><img src="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/21/billnguyen.jpg" alt="" width="150" />Hiệp   hội ghi âm Mỹ thống kê: hằng năm có khoảng 30.000 tựa CD được xuất   xưởng. Trong khi đó, chỉ có khoảng 5.000 tựa CD tồn kho tại các cửa hàng   của hệ thống bán lẻ lớn nhất là Wal-Mart, nơi luôn sẵn sàng cung cấp   đến 3 triệu tựa đĩa khác nhau. Điều đó, đồng nghĩa với việc chỉ trong   thời gian ngắn, một lượng lớn tựa đĩa biến mất khiến các fans nghe nhạc   muốn tìm kiếm những đĩa có số lượng lưu hành ít rất khó khăn. Bill   Nguyễn nhìn vào những con số đó và nghĩ đến một phương thức để giải   quyết gọn vấn đề.</p>
<p>Theo hãng thông tấn ABC, Bill Nguyễn đang gây  sự chú ý của các hãng  thu âm ở Mỹ với dự án biến trang web lala.com trở  thành đầu mối trung  gian để người nghe nhạc khắp nơi có thể trao đổi  những đĩa CD cũ với  nhau, theo phương thức trao đổi tương tự kiểu eBay,  với chi phí chỉ vọn  vẹn có 1 đô la cộng thêm 49 xu Mỹ tiền vận chuyển.  Điều đáng chú ý, mạng  lala.com cam kết sẽ trích 20% lợi nhuận để hỗ  trợ cho các nhạc sĩ thông  qua tổ chức từ thiện &#8220;Z&#8221; Foundation.</p>
<p>Với  9 triệu đôla được rót từ các đối tác là Bain Capital và Ignition   Partners, dự án lala là một lời thách thức gởi đến các công ty cung cấp   nhạc số online như Napster. Bill Nguyễn cho biết hiện nay lala.com đã  có  trong tay 1,8 triệu CD với các tiêu đề khác nhau, đủ khả năng đáp  ứng  nhu cầu thưởng thức âm nhạc theo mọi thể loại. Nguồn đĩa được cung  cấp  bởi nhà phân phối Baker Taylor cộng với sự đóng góp từ các thành  viên  đăng ký sử dụng dịch vụ của lala trên toàn cầu.</p>
<p>Tham vọng  của Bill là &#8220;bắt tay&#8221; với các hãng thu âm lớn nhằm chiếm  lĩnh thị phần  trên thị trường nhạc số. Cho đến nay, các đại gia như EMI  Group,  Universial Music, Sony BMG và Warner Music chưa có động tĩnh gì  vì họ  còn chờ xem lala sẽ hoạt động trong thời gian tới như thế nào. Nổi   tiếng là người đi đầu và thành công trong những dự án kinh doanh đầy   rủi ro, Bill Nguyễn lại một lần nữa đang chèo chống &#8220;thuyền to&#8221; giữa   &#8220;sóng&#8221; lớn.</p>
<p>Không mất công phát minh lại những cái có sẵn</p>
<p>Nhà  triệu phú 35 tuổi vẫn không hề thay đổi cách ăn mặc giản dị giống  như  thuở còn hàn vi. Mê chơi game và rất hay cười, Bill Nguyễn là người  vui  tính nhưng trong công việc lại luôn đòi hỏi bản thân mình và người   khác phải nỗ lực rất cao. Trước đây, khi phóng viên tờ The New Yorker   hỏi Bill Nguyễn &#8211; người chưa từng tốt nghiệp đại học &#8211; về bí quyết kinh   doanh của anh, Bill chỉ nói ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa: &#8220;Mỗi khi bạn  bắt  tay vào một vụ làm ăn mới, không nhất thiết bạn phải phát minh lại  thế  giới.&#8221; Nói cách khác, Bill Nguyễn biết &#8220;đứng trên vai người khổng  lồ&#8221;  nên anh tiến rất nhanh. Tìm mọi cách &#8220;ve vãn&#8221; các hãng đĩa lớn, đó  là  cách của Bill hiện nay.</p>
<p>Là &#8220;lính mới&#8221; trong giới kinh doanh  âm nhạc, nhưng ở thung lũng  Silicon, Bill Nguyễn quá &#8220;khét tiếng&#8221;. Năm  30 tuổi, anh có trong tay 6  công ty phần mềm khác nhau và nằm trong  danh sách 40 người dưới 40 tuổi  giàu nhất nước Mỹ sau hàng loạt thương  vụ hậu hĩnh. Trong đó, phải kể  đến việc Bill &#8220;bỏ túi&#8221; dễ dàng 850 triệu  đô la khi bán lại Công ty  Onebox chuyên về phần mềm chuyển tin nhắn do  anh thành lập năm 1999. Năm  2000, thời điểm Bill nhận thấy các hãng  điện thoại đầu tư hàng tỉ đô la  vào dịch vụ kết nối không dây, Bill  thức thời &#8220;khai sinh&#8221; Công ty  Seven, chuyên về kinh doanh phần mềm sử  dụng cho các dịch vụ mobile  email.</p>
<p>Bill lập tức huy động được  34 triệu đô la từ các đối tác góp vốn và  lập tức Công ty Seven gặt hái  những thành công vang dội trên thương  trường. Phần mềm của Seven được  sử dụng rộng rãi và đoạt nhiều giải  thưởng danh giá bao gồm giải Sản  phẩm của năm do tạp chí Network  Magazine bình chọn. Seven còn đạt được  những hợp đồng béo bở với  Microsoft. Vươn ra khỏi thị trường Mỹ, phần  mềm của Công ty Seven được  hai tập đoàn British Telecom ở Anh và NTT  DoCoMo tại Nhật mua bản quyền  sử dụng.</p>
<p>Không viễn vông và tự biết mình</p>
<p>Khi  bán lại Onebox với giá 850 triệu đô, Bill thậm chí không đi dự  tiệc ăn  mừng cú làm ăn lịch sử này. Anh cảm thấy mình không xứng đáng vì  mọi  việc quá dễ dàng. &#8220;Chúng tôi đơn giản chỉ đi bán phần mềm, kiếm  tiền  trên bản quyền và các dịch vụ hỗ trợ kỹ thuật hậu mãi&#8221;. Bill không  phải  kiểu người ưa ngủ quên trên chiến thắng nên anh lao ngay vào những  dự  án mới. Anh tiêu tiền rất tiết kiệm và căn cơ với mọi khoản tiền rót   vào các dự án. Suốt nhiều năm qua, anh chưa bao giờ ngủ quá 4 tiếng mỗi   ngày. Cách đây không lâu, khi viết một bức thư ngỏ trên trang web   lala.com vào lúc 3h31 sáng, Bill hứa rằng sẽ làm việc một cách không mệt   mỏi để đạt được mục đích của mình, kiếm lợi nhuận từ lala và trích  phần  lời đó để giúp đỡ các nhạc sĩ còn đang chật vật với cuộc mưu sinh.  &#8220;Xem  MTV toàn thấy nghệ sĩ đi xe đẹp, ở nhà to, thực tế không phải ai  cũng  được vậy&#8221;. Bản thân Bill trước khi trở thành triệu phú cũng phải  bươn  chải bằng nghề bán xe hơi cũ.</p>
<p>Rất nghiêm khắc trong công  việc, Bill Nguyễn tin rằng anh không cần  phải tốn thời gian cho những  nhân viên không toàn tâm toàn ý với nhiệm  vụ được giao. Nếu bắt gặp  nhân viên nào dưới quyền than vãn về cuộc sống  hay càm ràm vì gặp vận  đen khi chơi cổ phiếu trong giờ làm, Bill không  ngần ngại &#8220;nghỉ chơi&#8221;  với họ. Anh cũng có một thói quen đặc biệt, mỗi  tháng tặng cho một nhân  viên dưới quyền một con búp bê làm bằng bít tất  (sock puppet). Không  may cho ai được Bill chọn bởi vì đó là người mà  Bill đánh giá là làm  việc ẹ nhất!</p>
<p>Theo nhận xét của giới chuyên gia, còn quá sớm để khẳng định sự ăn nên làm ra của <a href="http://www.lala.com/" target="_blank">lala.com</a> bởi trang web này chỉ mới chính thức đi vào hoạt động. Tuy nhiên, Bill   rất tin vào cảm giác của mình và anh hy vọng cái tên lala &#8211; hai tiếng   đầu tiên mà con trai Bill biết bập bẹ &#8211; sẽ mang may mắn đến cho anh.  Tin  từ hãng Reuters, chỉ trong vài tháng thử nghiệm, đã có đến 100.000   thành viên đăng ký sử dụng dịch vụ lala và sắp tới sẽ có khoảng 200.000   thành viên mới.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1513/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1513&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/29/tri%e1%bb%87u-phu-m%e1%bb%b9-g%e1%bb%91c-vi%e1%bb%87t-bill-nguy%e1%bb%85n-tham-v%e1%bb%8dng-khong-ng%e1%bb%abng-d%c6%b0%e1%bb%a3c-dang-b%e1%bb%9fi-tmtvietnam-vao-luc-234800/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/12/21/billnguyen.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>CEO Đặng Thành Tâm: Đừng gọi tôi là “đại gia”!</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/27/ceo-d%e1%ba%b7ng-thanh-tam-d%e1%bb%abng-g%e1%bb%8di-toi-la-%e2%80%9cd%e1%ba%a1i-gia%e2%80%9d/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/27/ceo-d%e1%ba%b7ng-thanh-tam-d%e1%bb%abng-g%e1%bb%8di-toi-la-%e2%80%9cd%e1%ba%a1i-gia%e2%80%9d/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 27 Dec 2010 18:34:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1511</guid>
		<description><![CDATA[(VEF) &#8211; Luôn nằm trong top những người giàu nhất trên sàn chứng khoán, Đặng Thành Tâm rất &#8220;kỵ&#8221; từ &#8220;đại gia&#8221;. Ông chỉ muốn được biết đến như một CEO, và khát khao trở thành CEO toàn cầu. TIN LIÊN QUAN “Bán tài nguyên thô là có lỗi với tương lai” CEO Đặng Thành [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1511&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>(VEF) &#8211; Luôn nằm trong top những người giàu nhất trên sàn  chứng khoán, Đặng Thành Tâm rất &#8220;kỵ&#8221; từ &#8220;đại gia&#8221;. Ông chỉ muốn được  biết đến như một CEO, và khát khao trở thành CEO toàn cầu.</strong></p>
<div>TIN LIÊN QUAN</div>
<div>
<ul>
<li><a href="http://vef.vn/2010-12-23-ban-tai-nguyen-tho-la-co-loi-voi-tuong-lai-">“Bán tài nguyên thô là có lỗi với tương lai”</a></li>
<li><a href="http://vef.vn/2010-12-23-ceo-dang-thanh-tam-giau-mot-phan-nho-khung-hoang-">CEO Đặng Thành Tâm: Giàu một phần nhờ&#8230; khủng hoảng!</a></li>
<li><a href="http://vef.vn/2010-12-21-truc-tuyen-voi-ceo-noi-bao-lam-manh-dang-thanh-tam">Trực tuyến với CEO &#8220;nói bạo, làm mạnh&#8221; Đặng Thành Tâm</a></li>
</ul>
</div>
<p>&nbsp;</p>
<p><em></p>
<p>Đã mang về rất nhiều dự án có vốn đầu tư nước ngoài, Đặng Thành Tâm chia  sẻ ông không bao giờ quảng bá Việt Nam với nhân công và đất rẻ, bởi  &#8220;người ta đến đầu tư chứ không phải ăn xin&#8221;.</em></p>
<p><em>Luôn nằm trong TOP những người giàu nhất trên sàn chứng khoán Việt  Nam nhưng ông không muốn được gọi là &#8220;đại gia&#8221;, mà chỉ muốn mọi người  biết đến như một CEO. Theo ông, thách thức lớn nhất với các CEO Việt Nam  là phải có tầm nhìn và tư duy toàn cầu hoá.</em></p>
<p><em>Mời các bạn theo dõi tiếp phần 3 trực tuyến với một trong những người giàu nhất Việt Nam: Ông Đặng Thành Tâm.</em></p>
<p><strong>Không &#8220;khoe&#8221; đất rẻ, nhân công rẻ</strong></p>
<p><em>Nhà báo Lê Vũ Phong: Bạn đọc gửi rất nhiều câu hỏi thắc mắc với  anh về việc anh là một nhà xúc tiến đầu tư mát tay. Vậy trong những lần  anh đi xúc tiến ở nước ngoài, câu chuyện anh trao đổi với những nhà đầu  tư nước ngoài nhiều nhất là về gì? Có phải là quảng bá cho những lợi  thế của Việt Nam, hay nói với những nhà đầu tư nước ngoài khả năng kiếm  lợi khi ở Việt Nam?</em></p>
<p><strong>Ông Đặng Thành Tâm:</strong> Có 2 vấn đề rất quan trọng.</p>
<p>Thứ nhất, người ta chưa biết thì mình phải làm cho người ta biết.  Trong quá trình đó, người ta chưa thấy Việt Nam thì người ta phải quý  mình. Nếu người ta quý mình thì người ta mới nghe mình. Nghe mình, người  ta đến, người ta mới nhìn thấy, người ta mới quý tiếp.</p>
<p>Còn các yếu tố, nói chung quy là lợi, nhưng mọi người nghĩ lợi là về vật chất thì không phải.</p>
<table border="0">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vef.vn/assets/Uploads/LAD5.jpg" alt="" width="480" height="270" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Tiếng Anh là benefit, có nghĩa là lợi ích. Người ta đến vì lợi ích,  nhưng nhiều người nhầm tưởng lợi ích vật chất, thì không phải, mà tại vì  Việt Nam ổn định. Vì họ đã bỏ mấy trăm triệu đô la vào đầu tư thì liệu  có ổn định lâu dài hay không? Đây là câu hỏi người ta băn khoăn nhất.</p>
<p>Tôi ví dụ như vì sao gần đây doanh nghiệp của Hàn Quốc chuyển dịch  sang đây? Vì bên họ mất ổn định, người ta chuyển dịch sang đây. Đó cũng  là lợi ích, chứ không phải lúc nào cũng là lợi ích tiền bạc.</p>
<p>Rồi nhiều người nói rằng, ở Việt Nam nhân công rẻ, nhưng nói như thế  cũng là rất đáng buồn. Tại vì nhân lực như thế, trình độ sẽ thấp, toàn  làm bằng tay chân thì không có gì hay ho để giới thiệu. Người ta bảo tôi  có đi ăn xin đâu mà rẻ.</p>
<p>Thứ hai nữa, cũng phải nói thật là, tôi ví dụ như năm vừa rồi Việt  Nam với vai trò là Chủ tịch ASEAN, và tiếng nói cộng với nó là những cam  kết, của những người lãnh đạo Việt Nam.</p>
<p>Có bao giờ lãnh đạo cao cấp Việt Nam đi nước ngoài nhiều như thời đại  này, và hiện nay ngoại giao có 2 vai trò: vai trò ngoại giao về chính  trị và vai trò ngoại giao về kinh tế. Đây là 2 yếu tố mà bản thân tôi  nói rất nhiều. Nhân công tôi đâu cung cấp được cho họ, lỡ đâu về sau  nhân công lên giá thì sao. Đất rẻ, lỡ đầu tiên đền bù giải toả mỗi năm  người ta gia tăng, rồi bất động sản, đất người ta gia tăng, tôi làm sao  bán rẻ được?</p>
<p>Và tổng thể là gì? Tổng thể là tạo ra một yếu tố cạnh tranh.</p>
<p>Không phải nói xấu các quốc gia khác, nhưng trước đây, người ta đầu  tư nhiều vào Thái Lan, nhưng hiện nay Thái Lan mất ổn định về chính trị.  Mà bất ổn về chính trị thì làm sao người ta dám đầu tư được.</p>
<p>Indonesia cũng là nước cạnh tranh với Việt Nam, nhân lực rẻ, nhưng  lại vướng vấn đề sắc tộc. Bây giờ còn Malaysia thôi, mà Malay thì, đến  đó mới biết rằng, đất nước phát triển cao rồi, lương lại quá cao.</p>
<p>Vậy nên từ khi Việt Nam gia nhập WTO, Việt Nam rẻ, từ xưa vẫn rẻ, mà  xưa còn rẻ hơn thế, tại sao nó không vào? Mà chẳng qua rằng đây là cam  kết của Việt Nam. Khi Việt Nam vào WTO, cam kết một sự phát triển ổn  định cho quý vị, cam kết tạo sự công bằng cho các doanh nghiệp, và họ  không sợ bị quốc hữu hoá, người ta không sợ bị phân biệt đối xử ở Việt  Nam, giữa doanh nghiệp này với doanh nghiệp khác.</p>
<p><strong>Nỗi khổ của doanh nghiệp tư nhân</strong></p>
<p><strong>Ông Đặng Thành Tâm:</strong> Hồi xưa, nhân công rẻ nhưng các doanh  nghiệp nhà nước là trên trần, doanh nghiệp đầu tư nước ngoài lưng lửng  đâu đó, và doanh nghiệp tư nhân chúng tôi là dưới sàn.</p>
<p><img src="http://vef.vn/assets/Uploads/LAD7831.jpg" alt="" height="350" />Về  phân bổ tài nguyên, trong một quốc gia trước đây chúng ta cũng thấy  phân bổ nhiều nhất là khối doanh nghiệp nhà nước. Đến bây giờ người ta  vẫn thống kê thế, dần dần sẽ phải phân bổ lại cơ cấu.</p>
<p>Thứ hai thì cũng phải nói thật để cho bạn đọc hiểu một cách thấu đáo  các doanh nghiệp Việt Nam vất vả như thế nào. Miếng ngon thì ông đầu tư  nước ngoài đến rất hoành tráng, bảo rằng đầu tư vài ba tỷ đô là choáng  váng hết rồi, thế đồng ý ngay tức khắc.</p>
<p>Ngay cả miếng đất chúng tôi làm cũng thế. Chẳng qua họ không làm nổi  nữa, nhả ra thì mới đến lượt mình thôi. Có nghĩa là tất cả những gì đẹp,  những gì tốt, không đến lượt doanh nghiệp. Mấy năm vừa rồi khủng hoảng,  mấy ông mới nhả ra hết. Doanh nghiệp Nhà nước vay hồi xưa không phải  thế chấp vay, nhưng bây giờ bình đẳng, cũng phải thế chấp, hạn mức như  nhau, thì không thể làm được nữa, để giãn lâu quá, người ta thu hồi thì  mới đến lượt các doanh nghiệp khác.</p>
<p>Trong quá trình phát triển đi lên, cũng có doanh nghiệp từ tay trắng,  mà hầu hết là từ tay trắng nhưng có những ông nhanh quá, không ứng xử  được nổi đối với tình trạng của mình, nên đôi khi mới gọi là kệch cỡm.  Người ta mới gọi những người đấy là đại gia.</p>
<p>Thực ra doanh nghiệp chúng tôi chẳng ai thích nghe đại gia bao giờ  cả. Chỉ thích mình là doanh nghiệp, nên gọi là CEO như tiếng nước ngoài.</p>
<p>Nhiều người bảo tôi, trời ơi mày nhiều tiền thế mà vẫn tham. Tôi cũng  chia sẻ, ở đây không có tham, mà thực sự tôi thấy rằng vẫn còn làm việc  được tiếp thì mình làm.</p>
<p>Như vừa nãy tôi nói về giá trị gia tăng, một miếng đất này, nếu nhà  nước sử dụng, tiếp tục như hiện tại chỉ mang lại giá trị như này, nhưng  nếu vào ta chúng tôi, nó đem lại ngàn lần giá trị hiện tại, sao không  làm? Thì cả xã hội này, tổng tài sản xã hội gia tăng, thì chúng tôi nhận  được nột phần, và xã hội nhận được nhiều hơn.</p>
<p>Năm ngoái, người ta hỏi Carlos, người giàu nhất thế giới là sao tỷ  phú Mỹ, ai cũng hứa tặng cả tài sản cho từ thiện, trong khi đó tỷ phú  giàu nhất của Mexico chả thấy công bố 1 đồng nào hết.</p>
<p>Ông nói rằng đối với người khác, cho tiền là từ thiện, là giúp đỡ  người nghèo, giúp đỡ người khác, nhưng tôi thà dùng tiền đó đầu tư vào  vùng nghèo khó không sinh ra lợi.</p>
<p>Thay vì tôi cho, tôi chọn đầu tư những vùng không sinh lợi, nhưng tạo  ra chuyển biến cả vùng đất đó, tạo ra bao nhiêu công việc làm đó, thì  đối với tôi còn vui hơn. Và tôi cho rằng đấy cũng là từ thiện.</p>
<p>Một năm tôi tăng trưởng 10% thì cũng giúp cho GDP bao nhiêu thì còn  tốt hơn rất nhiều tại sao bắt tôi cắt cái khoản ấy đi. Do đó cách tôi  nghĩ là tôi sẽ điều tiết đầu tư của tôi, thay vì chỉ tập trung vào lợi  nhuận thì phải có 1 phần đầu tư vào các vùng rất nghèo khổ tạo công an  việc làm. Mà khi tôi đầu tư vào đó mà ông ấy đầu tư vào đó thì tự dưng  người khác cũng theo vào, thấy Carlos đầu tư vào người ta tưởng là ngon  lắm, ăn theo mà. Đầu tư vào đó thì tự dưng tạo thành một vết nứt theo  phát triển.</p>
<p>Tôi nói thật thôi, vấn đề giàu nghèo chỉ là một khái niệm, không phải là một sự thật.</p>
<p>Tôi vẫn còn nhiều ước mơ, nhiều hoài bão, và cũng còn nhiều nghĩa vụ  phải trả, tôi phải tiếp tục làm. Khi tôi hết nghĩa vụ phải trả, lúc đó  tôi xem cái nào là của tôi, tôi mới quyết định được. Bây giờ tôi muốn  hoành tráng tự nhiên tôi công bố tôi cho 90% tài sản nhưng mà nhỡ đâu  tôi nợ nhiều hơn thì chẳng nhẽ đi cống hiến cái nợ à?</p>
<table border="0">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vef.vn/assets/Uploads/LAD7.jpg" alt="" width="480" height="270" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><strong>CEO toàn cầu hoá</strong></p>
<p><em>Nhà báo Lê Vũ Phong: Nhưng như anh nói thì anh cũng không sợ từ  đại gia, cũng không sợ từ người giàu nhưng bây giờ CEO là cái từ anh  thích nhất và anh sẽ cống hiến để trở thành một CEO giỏi. Theo quan điểm  của anh, một CEO như thế ở Việt Nam thì cần hội tụ những đặc điểm nào?</em></p>
<p><strong>Ông Đặng Thành Tâm:</strong> Nói chung, đến bây giờ Việt Nam có rất  nhiều CEO được đánh giá là rất tốt, không phải trong đất nước, trong nội  địa đánh giá tốt mà quốc tế người ta cũng đánh giá tốt ví dụ như thế  này thôi.</p>
<p>Như trước đây, một nữ doanh nhân được Bộ Chính trị đưa vào Trung ương  để nhưng chị vẫn từ chối để ra làm doanh nghiệp. Sau đó, chị tiếp tục  đưa doanh nghiệp từ bé đến giờ thành quá hoành tráng. Và đấy là một cái  hình ảnh rất tốt để cho các cái doanh nhân Việt Nam học tập.</p>
<p>Thì thực ra, tôi không biết rằng người khác nghĩ như thế nào, chứ đại  đa số doanh nghiệp chúng tôi coi là làm doanh nghiệp là sự nghiệp cả  đời.</p>
<p>Mỗi người một kiếp mỗi người một nghiệp. Người đi theo con đường  chính trị họ có &#8220;máu làm quan&#8221;. Họ sẽ phấn đấu để lên bộ trưởng hoặc  chức gì đó vĩ đại, để cống hiến suốt đời và họ coi đó là sung sướng.</p>
<p>Thách đố đối với doanh nghiệp Việt Nam hiện nay là CEO toàn cầu hóa.  Nghĩa là mình làm sao vươn ra ngoài thế giới được, mình ngang hàng với  các CEO khác, tức là ngồi nói chuyện thoải mái về các vấn đề thế giới,  không chỉ mỗi vấn đề về Việt Nam, mà nói cái gì CEO Việt Nam cũng tham  gia được, tức là bằng vai phải lứa với các doanh nghiệp toàn cầu hóa.  Đấy là cái mong ước mà tôi cho là rất là chính đáng.</p>
<p>Điều đó cũng giúp cho doanh nghiệp Việt Nam phát triển, mà phát triển  lên thì đương nhiên rằng sản phẩm của họ sẽ tiến bộ hơn. Một ông giám  đốc hiểu biết thì sẽ phải nghiên cứu nâng cấp sản phẩm, giá trị gia tăng  trong nước ngày càng nhiều hơn, rồi hàm lượng chất xám cao hơn, tự khắc  kinh tế tốt hơn và các sản phẩm giá trị chất xám cũng cao hơn.</p>
<p>Tôi lấy ví dụ châu Âu đang lặn ngụp trong nợ nần quốc tế, không chỉ  mỗi doanh nghiệp, chính phủ cũng nợ nần. Trong khi mọi người không nghe,  không nghĩ, không thấy thì mình cũng canh me, cũng bốc được một cái  công ty con con nhưng mà rất hay. Đặc biệt là trước kia công ty đó lỗ  nhưng bây giờ bắt đầu hoạt động có lãi. Mặc dù nó rất nhỏ thôi nhưng  mang mầm mống công nghệ, cơ khí công nghệ cao rất lớn.</p>
<p>Các anh em khác nghe thấy thế cũng phải nghiên cứu để làm như thế.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1511/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1511&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/27/ceo-d%e1%ba%b7ng-thanh-tam-d%e1%bb%abng-g%e1%bb%8di-toi-la-%e2%80%9cd%e1%ba%a1i-gia%e2%80%9d/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vef.vn/assets/Uploads/LAD5.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vef.vn/assets/Uploads/LAD7831.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vef.vn/assets/Uploads/LAD7.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Le Tri Thong- CEO tuong lai DongABank: Nguoi me thu thach lon</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/22/le-tri-thong-ceo-tuong-lai-dongabank-nguoi-me-thu-thach-lon/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/22/le-tri-thong-ceo-tuong-lai-dongabank-nguoi-me-thu-thach-lon/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 22 Dec 2010 18:19:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1509</guid>
		<description><![CDATA[Moi buoc qua tuoi 31, Le Tri Thong da duoc nham vao vi tri Tong giam doc cua Ngan hang co phan Dong A (DongABank) trong thoi gian toi, thay cho vi CEO noi tieng Tran Phuong Binh. CEO tuong lai DongABank: Nguoi me thu thach lon &#8220;Khi nhan thong tin nay, toi thuc su [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1509&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Moi buoc qua tuoi 31, Le Tri Thong da duoc nham vao vi tri Tong giam doc  cua Ngan hang co phan Dong A (DongABank) trong thoi gian toi, thay cho  vi CEO noi tieng Tran Phuong Binh.</p>
<p><strong>CEO tuong lai DongABank: Nguoi me thu thach lon</strong></p>
<div>
<p>&#8220;Khi  nhan thong tin nay, toi thuc su rat vui. Vi do la su ghi nhan lon danh  cho nhung dong gop cua ca nhan doi voi ngan hang&#8221;, anh boc bach.</p>
<p>Tuy  nhien, Thong cho biet anh khong ao tuong hay qua vui mung. &#8220;Vi tri CEO  doi hoi nhieu pham chat va se danh cho nguoi phu hop nhat o thoi diem do  nen co hoi danh cho tat ca moi nguoi xung dang. Muc tieu lon nhat cua  toi la tro thanh mot nha quan tri xuat sac va gop suc cho su lon manh  cua to chuc &#8211; du khi do dang nam giu vi tri nao&#8221;, anh nhan manh.</p>
<p>Nam  2004, khi 25 tuoi, anh la mot sinh vien tre tuoi nhat duoc truong kinh  doanh SAID &#8211; Dai hoc Oxford nhan vao hoc chuong trinh MBA. Chinh su “dac  cach” nay ma anh nhieu phen lao dao khi phai &#8220;so tai&#8221; voi nhung “tien  boi” dong khoa.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td align="center">
<div><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/46/92/hinhanhThong2bai.jpg" alt="" /></div>
</td>
</tr>
<tr>
<td align="center"></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Tro thanh nha quan tri hoan hao la khat khao lon nhat cua anh. Anh: NVCCAnh  cho biet, nhung nguoi cung lop ai nay deu la thac si, tien si, giang  vien dai hoc… va phan lon deu den tu cac nuoc phat trien. Trong khi do,  anh chi la mot sinh vien ‘baby”, kien thuc cung nhu kinh nghiem deu kem  hon, ngoai ngu thi han che…</p>
<p>Chua het, phuong phap hoc cung rat  khac voi cac ban o day. Do do, moi lan lam viec nhom, Thong gap khong it  kho khan. Ap luc vi the ngay cang de nang. “Co luc, toi cam thay rat tu  ti va tu dan vat minh tai sao phai &#8216;chui&#8217; vao cai chon kho ai nay.  Nhung roi, chinh su tu ti ay lai day len trong toi mot quyet tam phai  hoc bang moi gia va khong duoc chun buoc”, anh cho biet.</p>
<p>Trong hoc  ki dau tien, de theo kip chuong trinh, Thong danh toan bo thoi gian thu  gian cho viec hoc. Nhieu dem anh chi ngu 3-4 tieng dong ho de thuc doc  sach, nghien cuu tai lieu&#8230; Chua day 4 thang, anh sut hon 4kg.</p>
<p>Sau  ky hoc dau tien, cau sinh vien &#8220;baby&#8221; da bat kip voi cach hoc tai day  va co thoi gian de giao luu, tham du hoi thao&#8230; Anh khong nhung bat kip  chuong trinh so voi cac ban cung khoa ma con doat luon hoc bong toan  phan duy nhat cua chuong trinh MBA – hoc bong Naomi Molson Scholar danh  cho sinh vien xuat sac va co tiem nang phat trien su nghiep. Nam sau do,  anh nhan duoc giai thuong tot nghiep xuat sac tai Dai hoc Oxford.</p>
<p>Sau  khi hoan thanh chuong trinh dao tao MBA, anh co thoi gian ngan lam viec  tai tap doan Exxon Mobil (Anh) truoc khi ve Viet Nam. Nam 2007, khi  dang la Tong giam doc Cong ty co phan TIE &#8211; mot trong nhung nha phan  phoi lon nhat Viet Nam ve dien tu, cong nghe thong tin va vien thong,  anh da nhen nhom tinh yeu doi voi nganh tai chinh.</p>
<p>Thoi gian do,  anh “ben duyen” cung Ngan hang Dong A bang viec dong gop nhung y tuong  trien khai cac dich vu ung dung cong nghe thong tin tai nha bang nay.  Den nam 2008, Thong chinh thuc dau quan cho DongAbank va kiem nhiem  nhieu vi tri cap cao nhu: Pho tong giam doc ngan hang, Chu tich Cong ty  Kieu hoi Dong A, Chu tich HDQT kiem Tong giam doc Cong ty co phan The  Thong Minh Vi Na&#8230;</p>
<p>Khi tiep nhan vai tro Chu tich Cong ty Kieu  hoi Dong A, anh bat tay ngay vao viec sap xep va tai cau truc lai he  thong quan ly. Ben canh do, anh xuong tan noi de huong dan nhan vien  cach lam viec moi. Thay vi ngoi o van phong nhu truoc day, Thong khuyen  khich moi nguoi tu di ra thi truong do xet tinh hinh, theo doi dong thai  cua cong ty ban. Chinh anh cung thuong xuyen ra ngoai tham do tinh hinh  de co the dua ra nhung chinh sach lam viec sat voi bien dong cua thi  truong.</p>
<p>Sau hon 2,5 nam, anh cung dong nghiep xay dung duoc mot  van hoa lam viec moi trong cong ty, ung dung thanh cong cong nghe thong  tin, dua ra cac san pham moi mang lai nhieu tien ich cho khach hang&#8230;  gop phan dua tong doanh thu kieu hoi nam 2010 uoc dat hon 1,2 ty USD.  Cong ty cung tang truong hon 2,5 lan ve loi nhuan va la to chuc duy nhat  tai khu vuc chau A – Thai Binh Duong nhan duoc giai thuong cua Hiep hoi  cac mang luoi chuyen tien quoc te (IAMTN), sanh vai cung 6 to chuc  chuyen tien hang dau the gioi.</p>
<p>Voi “dua con” moi cua DongAbank &#8211;  Cong ty co phan The thong minh Vi Na, anh gan nhu phai bat tay vao xay  dung tu dau. Ngoai viec thiet lap duoc mot bo may van hanh tot, san pham  noi bat ma cong ty che tao va thuong mai hoa thanh cong la may ATM nha  vang dau tien tai Viet Nam. De co the gioi thieu chiec may ATM nha vang  &#8220;Made in Vietnam&#8221; ra thi truong, anh va va cac cong su da mat 2 nam va  nhieu dem mat ngu.</p>
<p>Ben canh do, cong ty con thuc hien thanh cong  viec ket noi lien mang ATM &amp; POS toan quoc cung voi Smartlink,  Banknetvn, ra doi nen tang thanh toan dien tu VNBC. Chua het, cong ty  con nghien cuu va phat trien thanh cong thiet bi tiet kiem nang luong  cho may ATM dau tien tai Viet Nam.</p>
<p>Thong cho biet, du mau kinh  doanh da bat dau tu nam 10 tuoi, nhung anh lai quyet dinh thi dai hoc  chuyen nganh ky thuat. Anh la ky su Cong nghe hoa hoc, thuc pham hang  xuat sac, dung dau danh sach tot nghiep cua Dai hoc Bach khoa &#8211; Dai hoc  Quoc gia TP HCM nam 2002.</p>
<p>Viec chon chuyen nganh ky thuat do anh  huong cua bo von la mot doanh nhan xuat than tu dan ky thuat. Dinh huong  hoc hanh nay cang duoc cung co khi anh doc cuon tu truyen “Doi kinh  doanh” cua Lee Iaccoca &#8211; vi Tong giam doc huyen thoai da vuc day hang  oto tren bo vuc pha san (Chrysler). Ong nay duoc anh coi nhu mot than  tuong, cung xuat than tu dan ky thuat.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td align="center">
<div><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/46/92/hinhanhThong1bai.jpg" alt="" /></div>
</td>
</tr>
<tr>
<td align="center"></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Pho Tong giam doc luon tam niem &#8220;khat khao chinh la diem tao nen thanh cong va su khac biet giua nhieu nguoi. Anh: NVCCAnh  nghiem ra rang, giua ky thuat va kinh doanh co moi day lien he rat chat  che &#8211; vua doi lap vua tuong ho. Nhung nguoi von la dan ky thuat thuong  co tu duy khoa hoc, logic va su diem tinh. Trong nhung hoan canh kho  khan nhat, ho van co the kiem soat tot tinh huong. Con mot nha kinh  doanh thuong di kem voi su linh hoat va chap nhan mao hiem trong cong  viec. &#8220;Dieu quan trong nhat la phai hai hoa giua hai con nguoi nay&#8221;, anh  chia se.</p>
<p>Tuy khac the he voi ong Tran Phuong Binh &#8211; vi Tong giam  doc duong nhiem cua Ngan hang Dong A, nhung Thong luon co chung su chia  se, va khat khao dua ngan hang theo huong chuyen nghiep va bai ban ve  mat quan tri. Co the do cung la mot trong nhung ly do quan trong giup  anh chiem duoc su tin nhiem tu vi CEO duong nhiem.</p>
<p>Theo Thong,  giua hai the he quan tri hien tai o Dong A co chung nhung khat khao lon  va tinh trach nhiem rat cao, nhung do xuat phat diem va tu duy khac nhau  nen co nhung diem khac biet. Luc luong tien boi la nhung nguoi co tham  nien kinh nghiem voi moi quan he rong. Con doanh nhan tre la nguoi duoc  dao tao bai ban, co kha nang tao ra nhung san pham dich vu tao bao, doc  dao; kien thuc duoc trui ren vung chac. &#8220;Neu co su ket hop ca hai thi se  tao nen suc manh tong luc cho mot to chuc&#8221;, anh khang dinh.</p>
<p>Anh  boc bach, tham gia vao linh vuc tai chinh chua lau nhung no da tao cho  anh rat nhieu luc hut. Boi le, day la mot linh vuc co su ket hop rat  chat che giua logic cua khoa hoc voi tinh hanh vi cua con nguoi. &#8220;De  thanh cong trong mot moi truong canh tranh gay gat nay, quan trong nhat  la yeu to can bang. Can bang giua ly tinh va cam tinh, giua cong viec va  cuoc song; giua loi ich co dong, nhan vien va khach hang, dai han va  ngan han&#8221;, Thong chia se.</p>
<p>Ben canh yeu to tu can bang, thanh cong  cua anh ngay hom nay con bat nguon tu nguoi bo. Ong hau nhu chua bao gio  ap dat cho anh dieu gi ma chi dem lai cho con trai nhung loi khuyen va  co hoi tiep xuc voi nhieu nguoi khac nhau trong gioi kinh doanh. “Trong  nhung cuoc hop, ben canh bo xuat hien mot cau nhoc ke ke khong con la  chuyen la voi nhieu nguoi. Nho vay, kinh nghiem thuong truong cua toi  duoc hinh thanh ngay tu nho”, Thong tam su.</p>
<p>Ngoai ra, voi anh,  khat khao bao gio cung la diem lam nen su khac biet giua nhung nguoi  tre. &#8220;Ai co uoc mo lon, dam chap nhan thu thach, chap nhan that bai, dam  di tren nhung con duong xa va day chong gai&#8230; thi thanh cong se den.  Con nhung ban tre co khat khao nho, tu duy tim cong viec nhe nhang&#8230;  thi truoc sau gi cung co ngay &#8216;giac mo con de nat cuoc doi con&#8217;&#8221;, anh  chia se.</p>
</div>
<p>&nbsp;</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1509/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1509&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/22/le-tri-thong-ceo-tuong-lai-dongabank-nguoi-me-thu-thach-lon/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/46/92/hinhanhThong2bai.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A2/46/92/hinhanhThong1bai.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>CEO Trần Quang Hưng: NES luôn sẵn sàng trước những thử thách</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/10/ceo-tr%e1%ba%a7n-quang-h%c6%b0ng-nes-luon-s%e1%ba%b5n-sang-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-nh%e1%bb%afng-th%e1%bb%ad-thach/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/10/ceo-tr%e1%ba%a7n-quang-h%c6%b0ng-nes-luon-s%e1%ba%b5n-sang-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-nh%e1%bb%afng-th%e1%bb%ad-thach/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 10 Dec 2010 03:40:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1506</guid>
		<description><![CDATA[(VEF) &#8211; Đang là sinh viên ĐH Bowdoin (Mỹ), là Đại sứ Việt Nam dự Hội nghị thanh niên thế giới One Young World 2010, Giám đốc điều hành Công ty Cổ phần NES Trần Quang Hưng là hình mẫu thanh niên toàn cầu quảng giao, năng động, làm việc có tránh nhiệm và giàu [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1506&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>(VEF) &#8211; Đang là sinh viên ĐH Bowdoin (Mỹ), là Đại sứ Việt Nam  dự Hội nghị thanh niên thế giới One Young World 2010, Giám đốc điều  hành Công ty Cổ phần NES Trần Quang Hưng là hình mẫu thanh niên toàn cầu  quảng giao, năng động, làm việc có tránh nhiệm và giàu khát vọng.</strong></p>
<p><em><strong>Mời  bạn đọc VEF tiếp tục câu chuyện với một lãnh đạo khác của Công ty công  nghệ trẻ NES: Giám đốc điều hành công ty Trần Quang Hưng.</strong><br />
</em></p>
<p><em>- Hưng đã đến với NES như thế nào, bước ngoặt nào khiến các bạn quyết định lập công ty?</em></p>
<p><strong>Trần Quang Hưng:</strong> Tháng 11/2009,  tôi gặp anh Phạm Thành Thái, hiện là Giám đốc Kinh doanh của công ty NES  tại MIT. Nghe về anh Thái đã lâu với việc anh từng giành Huy chương  Vàng Toán quốc tề và anh Thái cũng có rất nhiều ý tưởng kinh doanh tham  vọng và táo bạo, tôi đã trao đổi với anh về những ý tưởng này.</p>
<p>Tháng 6/2010, tôi gặp Chủ tịch <a href="http://vef.vn/13973%2010%20/2010-12-06-chang-trai-stanford-va-uoc-mo-kinh-doanh-cong-nghe%20Qu%E1%BA%A3%20ng%E1%BB%8Dt%20s%C3%A1ng%20t%E1%BA%A1o%20Ch%C3%A0ng%20trai%20Stanford%20v%C3%A0%20%C6%B0%E1%BB%9Bc%20m%C6%A1%20kinh%20doanh%20c%C3%B4ng%20ngh%E1%BB%87" target="_blank">Phạm Kim Hùng</a> &#8211; người thổi hồn vào mọi ý tưởng của NES. Sau khi thảo luận các phương  án kinh doanh có ích cho cộng đồng và các mô hình phù hợp với hoạt động  của nhóm, chúng tôi cảm thấy rất hợp ý nhau; mỗi thành viên có những  điểm mạnh bổ khuyết cho nhau và cứ như thế quyết định thành lập công ty  đến một cách tự nhiên.</p>
<p><strong><img src="http://vef.vn/assets/images/DSC0104.JPG" alt="" width="300" /></strong><em>- Học kinh tế tại Mỹ đã mang lại cho Hưng những thuận lợi gì trong điều hành NES?</em></p>
<p>Kinh tế là bộ môn khoa học nghiên cứu  những quyết định trong hoàn cảnh khan hiếm tài nguyên &#8211; tài nguyên ở đây  mang nhiều nghĩa: mỗi người có 24 giờ một ngày; mỗi năm, mỗi quý công  ty có một mức chi tiêu tài chính nhất định; mỗi thành viên trong công ty  có một tài năng riêng và một mức chịu đựng có giới hạn trong mối quan  hệ với đồng nghiệp.</p>
<p>Tất cả đều là tài nguyên khan hiếm, và  công việc của một Giám đốc Điều hành là phân bổ vốn tài nguyên ấy sao  cho hợp lý nhất để đạt được những mục tiêu Hội đồng Quản trị đã giao  cho.</p>
<p><em>- 20 tuổi, là Giám đốc điều hành trẻ  của một công ty công nghệ trẻ với một loạt các dự án táo bạo, nhiều  người sẽ nghĩ các bạn đang quá tham vọng, Hưng nghĩ sao?</em></p>
<p>Người trẻ có khả năng và hoài bão có  quyền ước mơ xa và làm nên những điều kì diệu cho cộng đồng và cho bản  thân, tôi nghĩ rằng tất cả chúng tôi đều xứng đáng được nhìn nhận dưới  góc độ đó.</p>
<p>Còn là sinh viên nên kiến thức còn chưa  đủ, kinh nghiệm còn ít, nguồn lực còn hạn chế, tuy nhiên chúng tôi sẵn  sàng vừa làm vừa học cũng như mang ý tưởng và sản phẩm của mình đi khắp  nơi để đóng góp cho xã hội và lợi nhuận tất yếu sẽ đến. Một điều nữa  không kém phần quan trọng, chúng tôi có được sự hậu thuẫn của gia đình  và chỉ bảo của rất nhiều bậc tiền bối đi trước, từ những nhà chính khách  kỳ cựu, những doanh nhân thành đạt tới những người bạn vô cùng thân  thiết, chính vì thế, chúng tôi luôn nghĩ rằng mình sẵn sàng cho những  thử thách mới.</p>
<table id="table6" border="0" cellspacing="2" cellpadding="2" width="250" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><strong>NES &#8211; National Education System JSC.,</strong> là Công ty cổ  phần công nghệ trẻ được thành lập bởi một nhóm các du học sinh Mỹ tài  năng là Phạm Kim Hùng, Phạm Thành Thái, Trần Quang Hưng. Thành lập từ  tháng 6/2009, NES đã triển khai nhiều dự án và 3 trong số các sản phẩm  của NES sẽ ra mắt đầu tháng 12.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>- Triển khai các sản phẩm công nghệ, khi chưa có nhà đầu tư, các bạn tìm hỗ trợ tài chính từ nguồn nào?</em></p>
<p>Thời gian đầu hoàn toàn là tài chính cá  nhân; phần tài chính duy trì hoạt động của công ty trong suốt thời gian  ba tháng hè là do anh <a href="http://vef.vn/13973%2010%20/2010-12-06-chang-trai-stanford-va-uoc-mo-kinh-doanh-cong-nghe%20Qu%E1%BA%A3%20ng%E1%BB%8Dt%20s%C3%A1ng%20t%E1%BA%A1o%20Ch%C3%A0ng%20trai%20Stanford%20v%C3%A0%20%C6%B0%E1%BB%9Bc%20m%C6%A1%20kinh%20doanh%20c%C3%B4ng%20ngh%E1%BB%87" target="_blank">Kim Hùng</a> bỏ tiền tích cóp được từ việc làm trợ giảng và bán sách trong suốt một  thời gian dài. Mỗi lần công ty có hoạt động chung, chúng tôi muốn đóng  góp nhưng anh Hùng đều nói công ty sẽ trả nhưng thực ra anh luôn là  người chịu hoàn toàn chi phí ấy.</p>
<p>Suốt khoảng thời gian đó Hội đồng quản  trị và nhân viên viết mã lệnh đều ngồi chung trong một căn phòng nhỏ ở  phố Phùng Khoang, &#8220;vất vả&#8221; như vậy nhưng chưa bao giờ NES nản lòng cả.</p>
<p><em>- Yếu tố nào theo Hưng là quan trọng  nhất khiến NES thuyết phục được nhà đầu tư đồng ý &#8220;bỏ vốn&#8221; cho các bạn  triển khai ý tưởng kinh doanh?</em></p>
<p>Đó là khả năng của tập thể NES. Mỗi  thành viên của NES có những thế mạnh riêng mà bất kì nhóm khởi nghiệp  nào cũng mong muốn. Anh <a href="http://vef.vn/13973%2010%20/2010-12-06-chang-trai-stanford-va-uoc-mo-kinh-doanh-cong-nghe%20Qu%E1%BA%A3%20ng%E1%BB%8Dt%20s%C3%A1ng%20t%E1%BA%A1o%20Ch%C3%A0ng%20trai%20Stanford%20v%C3%A0%20%C6%B0%E1%BB%9Bc%20m%C6%A1%20kinh%20doanh%20c%C3%B4ng%20ngh%E1%BB%87" target="_blank">Kim Hùng</a> và anh Thái (Phạm Thành Thái hiện là sinh viên Học viện Công nghệ  Massachusetts, từng đoạt huy chương vàng Toán quốc tế 2007 và nhiều giải  thưởng Toán khác &#8211; PV) rất am hiểu công nghệ và các xu hướng công nghệ  mới nhất. Chị Hà Phương cẩn trọng và khéo léo trong quản lí tài chính.  Anh Trương Hiếu giúp NES có được những nhân sự tuyệt vời.</p>
<p>Các thành viên đã cùng soạn thảo bản kế  hoạch kinh doanh chi tiết, để cụ thể hóa nhiều ý tưởng táo bạo mà vẫn  đảm bảo lợi nhuận cao cho cổ đông.</p>
<p>Thực ra, trước đó chúng tôi đã gõ cửa  khá nhiều quỹ đầu tư mạo hiểm, các công ty tư vấn kinh doanh và xin ý  kiến những doanh nhân đi trước, nên có cái nhìn thực tế hơn về tương lai  của công ty. Tất cả những yếu tố này góp phần quan trọng vào quyết định  của nhà đầu tư từ dự án &#8220;Quả ngọt sáng tạo&#8221; của Diễn đàn Kinh tế Việt  Nam.</p>
<table border="0" width="263">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vef.vn/assets/images/MG3831.JPG" alt="" width="400" height="267" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Trần Quang Hưng trả lời phóng viên trong buổi giao lưu du học sinh tiêu biểu tại Hà Nội (Ảnh: SVVN<em>)</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>- Hưng nghĩ cơ hội lớn nhất của Công ty công nghệ NES hiện nay là gì?</em></p>
<p>Cơ hội lớn nhất của NES là hòa mình vào  xu thế phát triển công nghệ vũ bão tại Việt Nam trong những năm sắp tới.  Việt Nam có lợi thế dân số trẻ và số lượng người sử dụng Internet tăng  nhanh, cùng với tốc độ phát triển kinh tế duy trì ở mức cao và hàm lượng  công nghệ ngày càng tăng trong cuộc sống thường nhật và giao dịch  thương mại, tạo nên rất nhiều cơ hội cho các doanh nghiệp công nghệ phát  triển theo cấp số mũ trong những năm sắp tới.</p>
<p>Đặc biệt, NES hiện đang rất quyết liệt  trong việc tìm kiếm những cơ hội đưa công nghệ vào những lĩnh vực chưa  được quan tâm khai thác, hứa hẹn sẽ tăng hiệu suất hoạt động và sự hài  lòng của các khách hàng lên đáng kể và mang lại lợi nhuận cao cho công  ty trong thời gian không xa.</p>
<p><em>- Một nhóm toàn các du học sinh Mỹ,  thành lập công ty về công nghê, các bạn có học tập mô hình của startup  nào đó ở Silicon Valley?</em></p>
<p>Có, NES học tập từ kinh nghiệm của các  doanh nghiệp như MICROSOFT, GOOGLE, YAHOO, FACEBOOK trong việc thiết kế  sản phẩm, nắm bắt xu hướng sử dụng điện toán đám mây, sử dụng các mô  hình quản trị doanh nghiệp (một ví dụ điển hình là phương pháp vesting  trong quản lý cổ phần) và quan trọng nhất là những câu chuyện về tinh  thần kinh doanh trong những năm đầu khởi nghiệp khó khăn.</p>
<p><em>- Theo Hưng, lợi ích chung mà các sản phẩm công nghệ của NES mang lại là gì?</em></p>
<p>Ba nhóm lợi ích chính: Thứ nhất, giao  diện thân thiện, hiện đại, dễ sử dụng, chúng tôi cố gắng hết sức để đa  số thời gian trực giác người sử dụng sẽ mách bảo sản phẩm được sinh ra  là để cho mình. Thứ hai, tính cá nhân, phân quyền, bảo mật của sản phẩm  được tối đa hóa, người sử dụng có quyền lựa chọn dùng sản phẩm theo cách  mà mình thích. Thứ ba, tính đa dụng của sản phẩm giúp khách hàng kết  nối với rất nhiều tiện ích khác nhau thông qua chỉ một vài cú click  chuột.</p>
<table border="0" width="400">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vef.vn/assets/images/VABC2.jpg" alt="" width="403" height="260" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Đạt thành  tích cao trong học tập, tham gia nhiều họat động của cộng đồng sinh viên  trong và ngòai nước, Trần Quang Hưng là hình mẫu thanh niên toàn cầu  quảng giao, năng động, làm việc có tránh nhiệm và giàu khát vọng (Ảnh  nhân vật cung cấp)</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>- Còn thách thức lớn nhất đối với NES tại thời điểm này?</em></p>
<p>Hai thành viên Ban Giám đốc là anh Thái  và tôi đều đang học tại nước ngoài. Dù rằng mọi hoạt động của công ty  vẫn diễn ra rất trơn tru nhờ chính những công nghệ mà công ty tạo ra,  tuy nhiên những tiếp xúc trực tiếp giữa các thành viên trong công ty là  không thể thay thế để đảm bảo tính chính xác của thông tin truyền đạt và  tính liên tục của công việc được giao.</p>
<p>Vấn đề này sẽ được giải quyết sau khi chúng tôi có được tấm bằng đại học trong thời gian không xa.</p>
<p><strong>-</strong> <em>Sản phẩm nào của NES sẽ chính thức ra mắt đầu tiên trong thời gian tới?</em></p>
<p>Sản phẩm thực hiện với Bộ Nội vụ về Thi  tuyển Công chức Trực tuyến; chúng tôi mong rằng sản phẩm sẽ tạo nên  những thay đổi tích cực trong quá trình tuyển chọn những vị trí quan  trọng trong bộ máy công quyền tại Việt Nam, giảm thiểu chi phí và nhất  là loại trừ yếu tố tiêu cực trong thi cử và xét tuyển.</p>
<table border="0" width="400">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vef.vn/assets/Uploads/bonoivu.JPG" alt="" width="500" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Sản phẩm phần mềm thi tuyển Công chức trực tuyến của Bộ Nội Vụ do NES phát triển sẽ được đưa vào hoạt động giữa tháng 12/2010</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>- Từng tổ chức nhiều hội thảo kinh  doanh cho du học sinh và sinh viên trong nước, tham gia tích cực vào hội  du học sinh Việt Nam tại Anh và Mỹ, là Đại sứ Việt Nam tại Hội nghị  thanh niên thế giới One Young World 2010, ngắn gọn nhất, Hưng nghĩ thế  nào về thanh niên Việt Nam hiện nay so với thanh niên thế giới?</em></p>
<p>Theo những quan sát của tôi, thanh niên  Việt Nam trong và ngoài nước đều cần cù, có khả năng làm việc độc lập  cao, có hoài bão, có sức sáng tạo, ngày càng khẳng định bản thân trong  giao tiếp bình đẳng với công dân các nước trên thế giới và từng bước  tăng cường tính đoàn kết và khả năng làm việc nhóm.</p>
<p>Lực lượng này nếu được tập hợp lại vì một mục đích chung cao cả sẽ mang sức mạnh vô cùng to lớn.</p>
<p><em>- Khái niệm &#8220;công dân toàn cầu&#8221; liệu có đúng với Trần Quang Hưng?</em></p>
<p>Khái niệm &#8220;công dân toàn cầu&#8221; phải dành  cho những người luôn dành hết tâm tư, suy nghĩ và có những hành động cụ  thể hướng tới những mục tiêu thực sự mang tính cấp bách &#8220;toàn cầu&#8221; như  chống biến đổi khí hậu, xóa đói giảm nghèo, giải trừ xung đột tôn giáo  và sắc tộc&#8230;v.v..</p>
<p>Về phần mình, tôi nghĩ hiện nay mình phù hợp với danh hiệu &#8220;Công dân Việt Nam&#8221; hơn.</p>
<p><em>- Xin cám ơn vì những chia sẻ của Trần Quang Hưng và chúc NES gặt hái được nhiều thành công hơn nữa trong tương lai.</em></p>
<table id="table6" border="1" cellspacing="0" width="440" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><strong>Trần Quang Hưng, Giám đốc điều hành Công ty Cổ phần NES:</strong></p>
<p>Từng được Chủ tịch Nước tặng nhiều bằng khen về thành tích học tập</p>
<p>Giành được học bổng ĐH Bowdoin (Hoa Kỳ) và đang theo học năm thứ 3</p>
<p>Từng thực tập tại Phòng  Ngoại hối, Ngân hàng Hồng Kông, Thượng Hải và Nghiên cứu sinh tại Phòng  Tây Bắc Âu, Vụ châu Âu, Bộ Ngoại giao Việt Nam</p>
<p>Trưởng ban tổ chức nhiều hội thảo cho du học sinh và sinh viên Việt Nam (Hội thảo kinh doanh và hướng nghiệp VietAbroader)</p>
<p>Từng là Bí thư Ban Chấp  hành Đoàn trường THPT chuyên Hà Nội- Amsterdam khóa 2006-2007, đội  trưởng đội tuyển bóng rổ trường năm học 2007-2008 dành cúp vô địch</p>
<p>Từng đoạt giải nhì trong ki thi Học sinh giỏi hóa học cấp Quốc gia năm học 2007-2008</p>
<p>Là một trong bốn Đại sứ Việt Nam tại Hội nghị Thanh niên Thế giới One Young World 2010</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1506/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1506&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/10/ceo-tr%e1%ba%a7n-quang-h%c6%b0ng-nes-luon-s%e1%ba%b5n-sang-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-nh%e1%bb%afng-th%e1%bb%ad-thach/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vef.vn/assets/images/DSC0104.JPG" medium="image" />

		<media:content url="http://vef.vn/assets/images/MG3831.JPG" medium="image" />

		<media:content url="http://vef.vn/assets/images/VABC2.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vef.vn/assets/Uploads/bonoivu.JPG" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Canadian students become Chartered Accountants</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/10/canadian-students-become-chartered-accountants/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/10/canadian-students-become-chartered-accountants/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 10 Dec 2010 03:37:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1503</guid>
		<description><![CDATA[(VEF) &#8211; Trở thành chủ tịch HĐQT của công ty công nghệ trẻ NES, với nhiều ý tưởng và tham vọng, liệu Phạm Kim Hùng và NES có làm người ta mơ đến một Bill Gates, Steve Jobs hay Mark Zukerberg của Việt Nam? Với liên tiếp hai giải nhất toán quốc gia và hai [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1503&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>(VEF) &#8211; Trở thành chủ tịch HĐQT của công ty công nghệ trẻ  NES, với nhiều ý tưởng và tham vọng, liệu Phạm Kim Hùng và NES có làm  người ta mơ đến một Bill Gates, Steve Jobs hay Mark Zukerberg của Việt  Nam? </strong></p>
<p>Với liên tiếp hai  giải nhất toán quốc gia và hai huy chương Olympic toán quốc Tế, Phạm Kim  Hùng đã nhận được học bổng toàn phần của trường đại học danh tiếng  Stanford, nơi khởi nguồn của những Google, Yahoo, hay Sun Microsystems.  Trở thành chủ tịch HĐQT của công ty công nghệ trẻ NES, với nhiều ý tưởng  và tham vọng, liệu Phạm Kim Hùng và NES có làm người ta mơ đến một Bill  Gates, Steve Jobs hay Mark Zukerberg của Việt Nam?</p>
<p>Mời bạn đọc Diễn đàn kinh tế Việt Nam  làm quen với ông chủ trẻ của NES và tìm hiểu về một dự án công nghệ sẽ  sớm được đưa ra thị trường trong khoảng 1 tháng nữa.</p>
<p>- <em>Những giá trị nào khi học ở Stanford mà Hùng thu nhận được?</em></p>
<p><img src="http://vef.vn/assets/images/SN150394.JPG" alt="" width="300" />Mình đã học được hai điều quan trọng nhất ở Stanford, một trong số đó rất đơn giản và đã giúp mình thay đổi bản thân rất nhiều.</p>
<p>Mình muốn kể câu chuyện cách đây 6 năm ở  Trung tâm tài năng trẻ FYT (FPT). Khi đó, chú Trương Gia Bình đã nói  rằng: &#8220;Hãy định hướng cho mình những mơ ước lớn lao, những ước mơ đóng  góp cho đất nước Việt Nam phát triển&#8221;. Câu nói dù rất hay, mình đã tự  hỏi rằng phải chăng đây là một cách nói hình thức mà những người thành  đạt luôn thể hiện. Và lúc đó mình đã không hiểu được ý nghĩa sâu sa của  câu nói ấy.</p>
<p>Trong cuốn sách Khởi Thuật (<em>The Art of Start</em>),  một cuốn sách mình rất tâm đắc, tác giả Kawasaki có viết phải mất hai  mươi năm ông mới cảm nhận được một điều đơn giản: các Startup công nghệ  thực sự cần một sứ mệnh cao cả để thay đổi cuộc sống và tạo ra một thế  giới tốt đẹp hơn.</p>
<p>Điều mình muốn nói là Stanford đã giúp  mình thực sự hiều giá trị của công nghệ và sự phát triển. Trước kia, vì  đam mê, mình thích làm những sản phẩm khi thấy thú vị về công nghệ. Bây  giờ thì khác. Trước khi bắt đầu bất kỳ ý tưởng nào, mình luôn đặt một  câu hỏi đầu tiên: &#8220;Liệu nó có thực sự mang lại giá trị cho mọi người?&#8221;  Có lẽ điều này thật đơn giản (cười).</p>
<p>Nhiều bạn cũng sẽ hình dung nó giống như  cách mình đã nghĩ về câu nói của chú Trương Gia Bình, nhưng đó là trải  nghiệm quan trọng nhất của mình trong những năm qua. Mình tin rằng, đối  với các công ty công nghệ thông tin, bất kỳ sự thành công lâu dài nào  đều phải gắn liền với một sứ mệnh làm cuộc sống tốt đẹp hơn. Không phải  là đi theo trào lưu của thị trường.</p>
<p>Điều thứ hai chính là kiến thức.  Stanford thực sự là trường đại học tuyệt vời và mình đã học được rất  nhiều kiến thức chuyên ngành ở đó.</p>
<p>- <em>Bạn có thể chia sẻ thêm về quá trình học tập ở Stanford?</em></p>
<p>Học tập ở Stanford dù căng thẳng nhưng  rất thú vị. Stanford có nhiều sinh viên với những khả năng phi thường.  Họ có thể chỉ ngủ 4 tiếng 1 ngày, hay học chương trình đại học khi mới  13, 14 tuổi. Tất cả mọi người đều rất xuất sắc. Họ dành toàn bộ thời  gian cho các kỳ học, nhưng vẫn sẵn sàng đi làm tình nguyện ở Châu Phi  vào mùa hè. Mình học hỏi được rất nhiều từ bạn bè ở đây.</p>
<p>Họ là động lực và là nguồn cảm hứng quan  trọng nhất đối với mình. Họ đã giúp mình nhận ra việc học hàng ngày  (daily learning) là cần thiết như thế nào. Sau mỗi ngày trôi qua mình  nhận ra rất nhiều điều. Không chỉ là các phép toán và các định lý, mà là  những ý tưởng và những trải nghiệm cuộc sống.</p>
<p>- <em>Hùng hẳn có người thày ảnh hưởng tới mình chứ?</em></p>
<p>Thày Nguyễn Duy Tiến, thày Nguyễn Vũ  Lương và thày Phạm Văn Hùng là những người đã giúp mình rất nhiều trong  thời gian mình học tập tại khối PTCTT ĐHQG Hà Nội và quá trình nộp đơn  du học. Đối với mình, thày Phạm Văn Hùng còn gần gũi như một người cha  thứ hai.</p>
<p>Còn trong thời gian ở Stanford, chính  các anh chị học sinh Việt Nam đang học tập tại trường là những người có  ảnh hưởng đến mình nhiều nhất. Trong số đó có anh Lê Việt Quốc.</p>
<p>Ở anh Quốc, mình đã học được rằng khi  làm bất kỳ việc gì đều cần định hướng và mục đích rõ ràng. Vì thế, mình  có thể dừng những cuộc thảo luận không cần thiết sau khi tự hỏi bản thân  &#8220;mục đích của câu chuyện này là gì&#8221;. Nhưng chắc chắn điều mình khâm  phục nhất ở anh Quốc là anh luôn làm việc với một sự tập trung và say mê  hiếm có.</p>
<table border="0" width="400">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vef.vn/assets/images/images/phamkimhung-photo-buituan.jpg" alt="" width="400" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Phạm Kim Hùng đã  trở về với tấm Huy chương Bạc trong kỳ thi Olympic Toán quốc tế năm 2005  sau khi đã giành Huy chương Vàng trong kỳ thi năm 2004 (Ảnh: Bùi Tuấn)</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Nói về những kết quả tươi sáng trong quá  trình học tập của mình, Hùng bảo rằng môi trường là điều kiện cần và  may mắn là điều kiện quyết định, vì xung quanh luôn có những người rất  giỏi nhưng không phải ai cũng đạt được điều mình mong muôn.</p>
<p>Sau khi đạt giải, Hùng đã viết cuốn sách  &#8220;Sáng tạo bất đẳng thức&#8221;, sau này được xuất bản bằng 2 tập bằng tiếng  Anh ở nhà xuất bản quốc tế. Trong thời gian ôn thi Tiếng anh để nộp đơn  du học, Hùng biết đến trang web http://freerice.com, và đây chính là  nguồn cảm hứng để Hùng setup dự án đầu tay của mình là  &#8220;dongmaulachong.net&#8221;.</p>
<p>Mục đích ra đời của dự án phi lợi  nhuận này là tạo ra cầu nối để mọi người chia sẻ kiến thức  (về toán học, tiếng anh, IQ, lịch sử, văn học, thế giới, Việt  Nam) và làm từ thiện. Người tham gia sẽ trả lời những câu hỏi rất  thú vị mà hệ thống đưa ra. Với mỗi câu trả lời đúng, họ sẽ  đóng góp được 10 hạt gạo cho những người nghèo khổ ở Việt Nam.  Điều này vừa giúp người chơi bổ trợ kiến thức, vừa giúp nâng cao ý thức  cộng đồng.</p>
<p>Dù phải &#8220;đầu tư&#8221; toàn bộ số tiền làm  việc trong nhiều tháng (ở Stanford, việc làm thêm của Hùng là chấm bài  tập cho các lớp học), Hùng và bạn bè đã duy trì và phát triển  dongmaulachong.net trong hơn 1 năm.Nhiều hoạt động đã được tổ chức, tiêu  biểu là hoạt động quyên góp gạo cho các nạn nhân chất độc màu da cam ở  Ứng Hòa, Hà Tây. Hùng nói rằng sau này nhất định sẽ phát triển Dòng máu  Lạc Hồng lên một tầm cao hơn khi đảm bảo được những vấn đề chi phí.</p>
<p>- <em>Tự nhận mình là đam mê quá đáng  (crazy), và lại không muốn theo trào lưu của thị trường, bạn có nghĩ  rằng như vậy rất khó để kinh doanh?</em></p>
<p>&#8220;Crazy&#8221; vì có lẽ mình không biết cách  dừng lại khi đang làm việc gì dang dở. Còn ngoài ra thì mình vẫn là  người bình thường (cười).</p>
<p>Còn việc không muốn theo trào lưu của  thị trường  chắc không hẳn như vậy. Mình muốn mọi ý tưởng phải xuất phát  từ giá trị cuộc sống trước, còn nếu ý tưởng &#8220;không phù hợp&#8221; với số đông  thì có lẽ cách đánh giá giá trị của mình đã sai mất rồi. Hi vọng là sẽ  không sai nhiều quá! (cười)</p>
<p>Thực tế thì mình muốn phát triển những ý tưởng mới thay vì hoàn thiện một mô hình cũ. Đó cũng là tư duy của NES.</p>
<table border="0" width="400">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vef.vn/assets/images/images/4045046025938688472848188468290323884611n2.jpg" alt="" width="400" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Phạm Kim Hùng (thứ hai từ trái sang) và nhóm cộng sự đã thành lập nên công ty Cổ phần NES</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>- <em>Như vậy có phải Hùng đã bỏ qua bài toán về lợi nhuận?</em></p>
<p>Hãy tạo ra giá trị trước, và mình sẽ không nghĩ quá xa. Vì nếu không có giá trị, sẽ không có lợi nhuận.</p>
<p>- <em>Hùng có thể nói một chút về ý tưởng hình thành của NES?</em></p>
<p>Facebook chính là nguồn cảm hứng. Sự  thành công và phát triển của Facebook là rất mạnh mẽ và bất ngờ. Điều đó  chứng minh sự bùng nổ của thế giới Web 2.0 và tạo ra niềm tin cho các  trang mạng xã hội. Câu hỏi còn lại là &#8220;Liệu Facebook đã mang lại những  giá trị cần thiết nhất của người dùng internet 2.0?&#8221; NES sẽ cố gằng tìm  câu trả lời cho câu hỏi này.</p>
<p>- <em>Liệu NES có phải là một trang mạng xã hội khác?</em></p>
<p>Bạn hãy chờ xem!</p>
<table border="0" width="480" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><strong>Phạm Kim Hùng, Sáng lập viên, Chủ tịch HĐ Quản trị Công ty Cổ phần NES</strong></p>
<p><strong>Giải thưởng và thành tích đặc biệt:</strong></p>
<p>- Học bổng toàn phần trường Stanford từ năm 2007</p>
<p>- Học bổng chương trình nghiên cứu hè dành cho sinh viên học Computer Science, Stanford</p>
<p>- Đạt được học bổng chương trình nghiên cứu theo từng quý tại Stanford, mùa thu năm 2008</p>
<p>- Huy chương Bạc Olympiad Toán quốc tế năm 2005</p>
<p>- Giải nhất cuộc thi Toán quốc gia năm 2005</p>
<p>- Huy chương Vàng Olympiad Toán quốc tế năm 2004</p>
<p>- Giải nhất cuộc thi Toán quốc gia năm 2004</p>
<p>- Giải thưởng Lê Văn Thiêm dành cho học sinh xuất sắc về Toán, năm 2004</p>
<p>- Các giải HSG cấp tỉnh cho kì thì Toán học từ 1998 đến 2005</p>
<p><strong>Tạp chí &amp; Sách đã xuất bản</strong></p>
<p>- Secrets in Inequalities II, Nhà xuất bản Gil, 2009</p>
<p>- Secrets in Inequalities I, Nhà xuất bản Gil, 2008</p>
<p>- Sáng tạo bất đẳng thức, Nhà xuất bản Tri Thức, Hà Nội, 2007</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1503/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1503&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/12/10/canadian-students-become-chartered-accountants/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vef.vn/assets/images/SN150394.JPG" medium="image" />

		<media:content url="http://vef.vn/assets/images/images/phamkimhung-photo-buituan.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vef.vn/assets/images/images/4045046025938688472848188468290323884611n2.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Huỳnh Uy Dũng- khu du lịch Lạc Cảnh Đại Nam Văn Hiến- “Mỗi ngày, tôi ăn chưa tới… 50.000 đồng. Một tháng, tôi ăn chay 4 ngày. Vậy mà hơn bao giờ hết, tôi thấy cuộc đời của mình hạnh phúc và thanh thản như bây giờ. Trước đây, lúc thăng trầm, cái tâm lúc nào cũng động, cũng dữ dội. Nhưng từ khi tôi ngộ ra một điều: con người ta gặt hái được thành quả, ắt phải “đụng” nhiều. Đụng càng nhiều, tuệ càng rộng mở, thì đó cũng là lẽ tự nhiên</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/27/hu%e1%bb%b3nh-uy-dung-khu-du-l%e1%bb%8bch-l%e1%ba%a1c-c%e1%ba%a3nh-d%e1%ba%a1i-nam-van-hi%e1%ba%bfn-%e2%80%9cm%e1%bb%97i-ngay-toi-an-ch%c6%b0a-t%e1%bb%9bi%e2%80%a6-50-000-d%e1%bb%93ng-m%e1%bb%99t/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/27/hu%e1%bb%b3nh-uy-dung-khu-du-l%e1%bb%8bch-l%e1%ba%a1c-c%e1%ba%a3nh-d%e1%ba%a1i-nam-van-hi%e1%ba%bfn-%e2%80%9cm%e1%bb%97i-ngay-toi-an-ch%c6%b0a-t%e1%bb%9bi%e2%80%a6-50-000-d%e1%bb%93ng-m%e1%bb%99t/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 May 2010 14:36:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1499</guid>
		<description><![CDATA[Ông Huỳnh Uy Dũng: “Tôi xây khu Đại Nam là mong muốn để lại cho đời” Lao Động Cuối tuần số 17 Ngày 09/05/2010 Cập nhật: 7:16 AM, 09/05/2010 Ông Huỳnh Uy Dũng. (LĐCT) &#8211; Từng là một doanh nhân nổi tiếng ở tỉnh Sông Bé (nay là tỉnh Bình Dương), một Đại biểu Quốc hội [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1499&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Ông Huỳnh Uy Dũng:<br />
“Tôi  xây khu Đại Nam là mong muốn để lại cho đời”</p>
<div>Lao Động Cuối tuần số 17  Ngày 09/05/2010 Cập nhật: 									7:16 AM, 09/05/2010</div>
<table cellspacing="0" cellpadding="0" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.laodong.com.vn/avatar.aspx?ID=135262&amp;at=0&amp;ts=236&amp;lm=634087523529630000" border="0" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Ông Huỳnh Uy Dũng.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div>(LĐCT) &#8211; Từng là một doanh  nhân nổi tiếng ở tỉnh Sông Bé (nay là tỉnh Bình Dương), một Đại biểu  Quốc hội khoá 10 (1997-2002); nhưng giờ đây, con người ấy đang dành cả  cuộc đời còn lại của mình cho một công trình tầm cỡ ở tỉnh Bình Dương &#8211;  khu du lịch Lạc Cảnh Đại Nam Văn Hiến, rộng trên 450ha&#8230;</div>
<p>Nói như ông Dũng: “Đó là  một công trình tâm huyết, máu thịt mà tôi mong muốn để lại cho đời”.</p>
<p>Chúng tôi gặp lại ông Dũng ở khu du lịch Đại Nam vào  một buổi trưa hè nắng như đổ lửa. Khác với doanh nhân Huỳnh Phi Dũng  cách đây 10 năm, lúc nào cũng bận bịu, tất bật, ông Huỳnh Uy Dũng (ông  đổi tên đệm từ Phi thành Uy) hiện nay như trẻ hơn chục tuổi. Hơn 20 năm  lăn lộn trên chốn thương trường để tạo dựng nên một gia sản vào hàng  “khủng” nhất ở VN, ông Dũng cho biết đã tới lúc ông nghiệm ra một điều:  “Lấy vật chất làm của, của sẽ rời xa ta. Lấy phúc đức làm của, của theo  ta vạn đời”…</p>
<p><strong><em>Cách đây hơn chục năm, nhắc đến ông,  người ta nghĩ ngay đến một trong những nhà doanh nghiệp giàu nhất nhì  VN, gần như tiên phong trên rất nhiều lĩnh vực. Duyên cớ nào dẫn dắt ông  đến chốn thương trường?</p>
<p></em></strong>- Tôi sinh ra và lớn lên ở  Bình Định. Chưa học xong lớp 12, chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra,  tôi lên đường nhập ngũ. Về công tác hậu cần ở quân khu 5, rồi quân khu  7, tôi được phân công chở heo tiếp tế cho bộ đội ngoài chiến trường. Khổ  nỗi, sau hành trình dài hàng trăm cây số, heo chở được tới nơi, thì  chết ráo trọi. Trong lúc đó, tôi thấy muối ở bên đó lại hiếm. Vậy tại  sao không chở muối lên bán, rồi mua heo cung cấp cho bộ đội ngay tại  chỗ, tránh được heo chết, thịt heo tươi ngon hơn?</p>
<p>Những chuyến  hàng sau, tôi chở muối lên bán mà không chở heo, bán muối xong, lấy tiền  mua heo cho anh em. Ý tưởng, máu kinh doanh  trong tôi manh nha từ  những ngày tháng đó, lúc còn trong quân ngũ. Rồi sau đó, tôi chuyển về  công tác ở  Công an thị xã Thủ Dầu Một. Lãnh đạo tiếp tục giao cho tôi  lo hậu cần. Thời điểm đó, thấy cuộc sống quá khổ, tôi bày ra trò làm lò  vôi, sản xuất các loại vôi quét tường, vôi bột công nghiệp…</p>
<p>Cái  tên Dũng “lò vôi” mà thiên hạ đặt cho tôi bắt đầu từ khi đó. Xí nghiệp  “lò vôi” do tôi đầu têu làm ăn rất phát đạt. Tôi nhớ, lúc kết thúc, bán  “lò vôi” để về nhận phụ trách Cty Thành Lễ, Xí nghiệp đã thu được số  tiền kha khá, phân chia lại cho toàn thể anh em trong đơn vị, mỗi người  nhận được mấy triệu đồng  (vào lúc đó là lớn lắm, có thể mua nhà, đất  ở).</p>
<p><strong><em>Nhưng từ khi thực sự ra làm doanh nghiệp, đối mặt  với thương trường, có dư luận cho rằng ông thành công nhờ một phần vào  sự ưu ái của lãnh đạo tỉnh?<br />
</em></strong><br />
- Khi lãnh đạo tỉnh  Sông Bé mời tôi về làm kinh tế cho tỉnh, tôi đã từng ra điều kiện: Hãy  giao cho tôi một DN đang gặp khó khăn. Tôi sẽ vực dậy DN đó và không  nhận một đồng vốn nào từ ngân sách nhà nước cấp. Bù lại, tỉnh phải chấp  nhận: Nếu tôi làm cho DN đó có lời, phải thưởng cho tôi 10% trên tổng  lợi nhuận; nhưng tiền thưởng đó phải lấy từ quỹ khen thưởng và phúc lợi.  Còn nếu tôi làm cho DN đó bị thua lỗ, tôi sẽ phải móc tiền túi ra bồi  thường; đồng thời, chịu trách nhiệm trước luật pháp.</p>
<p>Kèm theo  đó, một điều kiện nữa: Tỉnh phải cho tôi toàn quyền chọn lựa nhân sự  trong DN. Cuối cùng, lãnh đạo tỉnh Sông Bé lúc đó cũng chấp thuận các  điều kiện trên và giao cho tôi làm GĐ Cty sơn mài Thành Lễ &#8211; vốn của một  nhà tư sản, được tiếp quản sau giải phóng, nhưng đang trên đà phá sản.  Đây cũng là quyết định táo bạo, vì lúc đó, chiếu theo các quy định của  Nhà nước, với các điều kiện của tôi đặt ra là không thể áp dụng. Song,  tỉnh vẫn giao cho tôi điều hành.</p>
<p>Việc đầu tiên, tôi đã chọn một  nghệ nhân làm sơn mài lâu năm &#8211; về làm phó GĐ. Tiếp theo, tôi đã “lột  xác” Cty Thành Lễ theo kiểu của tôi. Kết quả, ngay năm đầu tiên, Cty  Thành Lễ đã lãi 28,8 tỉ đồng. Trong lúc thu ngân sách  của Sông Bé vào  những năm ấy, chỉ đạt  40 tỉ đồng, thì số lãi này của Cty là rất đáng  kể. Nhưng lãi nhiều lại bắt đầu… sinh chuyện; thay vì phải thưởng cho cá  nhân tôi 2,8 tỉ đồng như cam kết, nhưng lãnh đạo tỉnh… vì do quy định  của Nhà nước lúc đó không cho phép.</p>
<p><strong><em>Trong làm ăn kinh  tế, ông luôn là người đi tắt và đón đầu. Ngay cả khi Nhà nước chưa có  ban hành quy chế, ông đã đề xướng xây dựng hạ tầng KCN đầu tiên trên cả  nước. Vì sao ông “liều” đến thế?<br />
</em></strong><br />
- Vào những năm  1990 &#8211; 1993, tôi thấy DN đầu tư vào tỉnh, xin giấy phép đầu tư căng quá;  bởi phải có đất, có hạ tầng mới được cấp phép đầu tư. Nhưng khi đi xin  đất xây nhà máy, chính quyền lại đòi phải có giấy phép đầu tư, mới chịu  giao đất. Tại sao mình không xây dựng sẵn một khu nhà máy, xí nghiệp cho  DN vào thuê đầu tư? Với ý tưởng đó, tôi đã làm dự án và xin được thực  hiện thí điểm. Vậy là KCN Bình Đường ra đời. Khi đó, nhiều người nói  tôi… hâm hâm đi làm KCN.</p>
<p>Tiếp theo là KCN Sóng Thần 1 hoàn toàn  không cần vốn của Nhà nước. Ai ngờ, đó lại là  hai KCN đầu tiên ở VN.  TPHCM cũng lên tìm hiểu để về thành lập 12 KCN. Năm 1995, Thủ tướng   Chính phủ ra Nghị định về KCN, thì KCN Bình Đường và Sóng Thần 1 đã hình  thành được mấy năm rồi. Do đón đúng nhu cầu phát triển, cả hai KCN ngay  sau khi hình thành đã được lắp kín bởi các dự án đầu tư trong và ngoài  nước.</p>
<p><strong><em>Là giám đốc một DN nhà nước đang phát triển, ăn  nên làm ra, có nhiều hoạt động kinh doanh như sơn mài, xăng dầu, chế  biến hạt điều rồi quản lý KCN…, nhưng lý do nào khiến ông đã quyết từ bỏ  để tự mình đầu tư xây dựng khu du lịch nổi tiếng này?</p>
<p></em></strong>-  Từ lâu tôi đã có ước nguyện làm được một việc gì đó có giá trị để lại  cho đời. Với ước nguyện đó, khi làm ăn có tiền, tôi đến đây mua đất. Khu  đất rộng lớn này là tôi tích cóp mua dần trong nhiều năm, sau đó làm  thủ tục thuê lại của Nhà nước. Sau khi nghỉ việc Nhà nước, tôi coi mình  như đi nghĩa vụ quân sự, chia tay gia đình ở thị xã đông vui, lên đây  dựng chòi cùng hai kỹ sư trẻ và một số người cộng sự thực hiện hoài bão.  Tất cả những gì hiện hữu hôm nay đều là ý tưởng của tôi và được các  cộng sự thực hiện.</p>
<p>Có người bảo tôi, với hơn 450ha đất dành xây  khu đô thị bán, sẽ ra bao nhiêu tiền của, vậy mà mang đi xây khu du  lịch, tốn kém hàng ngàn tỉ đồng, nhưng lại lượm bạc lẻ… Họ cho tôi điên,  chơi ngông… Quả thật như vậy, xây dựng khu du lịch Đại Nam, nếu tính  toán kinh tế sẽ không ai đầu tư. Tôi xây dựng công trình này hoàn toàn  không vì lợi nhuận mà mong muốn góp công sức để lại cho đời, cho mọi  người.</p>
<p>Khu du lịch rộng lớn là chuỗi các đình, đền, tường thành,  núi non, sông nước, biển nhân tạo, vườn thú, khu vui chơi giải trí  v.v&#8230; được xây dựng trải dài gần 20km, trên một diện tích đất rộng hàng  trăm hécta. Đặc biệt, với đền thờ Đại Nam &#8211; điểm nhấn của cả khu Đại  Nam, cùng hệ thống tường thành dài 13km, được thiết kế với nhiều tượng,  phù điêu dát vàng, tái hiện lịch sử dựng nước và giữ nước của đất nước  VN trải qua 4.000 năm. Hạng mục nào cũng hướng về cội nguồn, gợi nhớ  công ơn tổ tiên&#8230;</p>
<p>Nói như một lãnh đạo tỉnh Bình Dương, “không  dễ gì làm được một khu du lịch hướng về cội nguồn, có bản sắc dân tộc  như thế, nếu như người đẻ ra nó không có một tấm lòng”. Trong khi đó,  theo ông Dũng: “Tôi sẽ làm di chúc cho gia đình, con cháu của tôi: không  được mang khu Đại Nam ra thế chấp ngân hàng, không được bán buôn khu  Đại Nam như bất động sản&#8230; Con cháu chỉ được thừa kế tôn tạo, tu bổ,  nâng cấp, mà không được thừa kế như tài sản để có quyền mang ra chia  chác bán buôn&#8230; Vì vậy, hiện tôi không còn là một nhà doanh nhân như  xưa”.</p>
<p><strong><em>Nghe nói khu du lịch Đại Nam Văn Hiến ông xây  dựng không chỉ thu hút du khách mà ngay cả chim yến cũng kéo về làm tổ?<br />
</em></strong><br />
-  Lúc tôi xây 5 ngọn núi cao phía sau đền Đại Nam cốt tạ ơn, hiến dâng  trời đất, tổ tiên. Cả đời tôi có biết con chim yến là gì, càng không  biết nuôi nó ra sao. Thật kỳ lạ, núi xây xong, lập bàn thờ bách gia trăm  họ, không biết chim yến từ đâu kéo về hàng đàn làm tổ. Hiện nay, ước có  tới 6.000 con chim yến, mỗi tháng thu được 15kg yến sào; khả năng năm  sau là 30 kg/tháng. Mỗi kilô yến sào khoảng 40 triệu đồng. Mỗi năm, thu  hoạch yến sào cũng tròm trèm 6 tỉ đồng. Tôi có thêm nguồn kinh phí để  đầu tư lại cho khu du lịch.</p>
<p>Gần đây, người ta  thường thấy một  người đàn ông cưỡi chiếc xe gắn máy Wave Alpha, chạy lòng vòng trong khu  du lịch Đại Nam. Ít ai biết, đó chính là ông chủ của cả cơ ngơi khu du  lịch có giá gần 3.000 tỉ đồng này. Bình thường, ông giản dị như  mọi  nhân viên đang làm việc tại khu du lịch Đại Nam.</p>
<p>Ông Dũng cho  biết: “Mỗi ngày, tôi ăn chưa tới… 50.000 đồng. Một tháng, tôi ăn chay 4  ngày. Vậy mà hơn bao giờ hết, tôi thấy cuộc đời của mình hạnh phúc và  thanh thản như bây giờ. Trước đây, lúc thăng trầm, cái tâm lúc nào cũng  động, cũng dữ dội. Nhưng từ khi tôi ngộ ra một điều: con người ta gặt  hái được thành quả, ắt phải “đụng” nhiều. Đụng càng nhiều, tuệ càng rộng  mở, thì đó cũng là lẽ tự nhiên”.</p>
<p><strong><em>Bây giờ nhắc đến  Huỳnh Uy Dũng người ta còn biết đến là tác giả của hàng chục tác phẩm  thơ với hàng nghìn câu thơ mang đậm chất giáo lý Phật học, chạm đến chất  sử thi hùng tráng của dân tộc 4000 năm dựng nước và giữ nước. Điều gì  thôi thúc ông sáng tác thơ?<br />
</em></strong><br />
- Ban ngày tôi điều  hành, quản lý hoạt động khu du lịch, ban đêm tôi thức viết thơ. Thật lạ,  những dòng thơ tôi viết ra như có lập trình sẵn trong đầu, cứ ngồi viết  là tuôn chảy. Thơ tôi chẳng qua lấy hàng vạn những giọt nước mắt trằn  trọc năm canh, tự đánh mình những dấu hỏi lớn về huyền vi của vũ trụ, về  sự đen bạc của tình đời; chẳng qua bằng trăm ngàn lần tao ngộ với  nghịch cảnh thương đau mà thấu ra được chút “tuệ tu”, nên mạo muội viết  đôi dòng…, gọi là đền ơn trời phật, đất nước, tổ tiên, cha mẹ. Tôi xây  dựng khu du lịch Đại Nam Văn Hiến và viết nên những dòng thơ của lòng  mình cũng đều xuất phát từ cái tâm như vậy đó.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1499/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1499&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/27/hu%e1%bb%b3nh-uy-dung-khu-du-l%e1%bb%8bch-l%e1%ba%a1c-c%e1%ba%a3nh-d%e1%ba%a1i-nam-van-hi%e1%ba%bfn-%e2%80%9cm%e1%bb%97i-ngay-toi-an-ch%c6%b0a-t%e1%bb%9bi%e2%80%a6-50-000-d%e1%bb%93ng-m%e1%bb%99t/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.laodong.com.vn/avatar.aspx?ID=135262&#38;at=0&#38;ts=236&#38;lm=634087523529630000" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Eike Batista &amp; nỗi ám ảnh giàu sang</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/24/eike-batista-n%e1%bb%97i-am-%e1%ba%a3nh-giau-sang/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/24/eike-batista-n%e1%bb%97i-am-%e1%ba%a3nh-giau-sang/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 24 May 2010 07:16:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1496</guid>
		<description><![CDATA[Với tài sản ròng 27 tỉ USD, 2/3 trong số ấy đạt được trong 12 tháng qua, Batista đang nuôi tham vọng tiếp theo, đó là trở thành người giàu nhất thế giới. ham gia rất nhiều lĩnh vực, cuối cùng Batista cũng đã thỏa được ước nguyện trở thành người giàu nhất Brazil. Nhưng [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1496&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Với tài sản ròng 27 tỉ USD, 2/3 trong số ấy  đạt được trong 12 tháng qua, Batista đang nuôi tham vọng tiếp theo, đó  là trở thành người giàu nhất thế giới.</p>
<p>ham gia rất nhiều lĩnh vực,  cuối cùng Batista cũng đã thỏa được ước nguyện trở thành người giàu nhất  Brazil. Nhưng tham vọng của ông không dừng lại ở đó.</p>
<p><!-- END DESCRIPTION --></p>
<div id="pageTop">Trang 1 / 3</div>
<div>
<p>Cách đây 6 năm, Eike Batista tuyên bố sẽ trở thành người  giàu nhất Brazil. Và hiện nay, ông đã thực hiện được điều đó. Với tài  sản ròng 27 tỉ USD, ông đang nuôi tham vọng tiếp theo của mình, đó là  trở thành người giàu nhất thế giới (ông đang xếp thứ 8 trong danh sách  những người giàu nhất thế giới năm 2010).</p>
</div>
<p>Batista cho biết, tên của các công ty do ông thành lập  đều có chữ “X” là nhằm hàm ý rằng, ông muốn nhân lên gấp nhiều lần sự  giàu có của mình. Ông hầu như sống và thở vì điều này. Tham vọng không  có điểm dừng cùng với sự khôn ngoan, sắc sảo, những canh bạc biết tính  toán, biết chọn đúng điểm rơi và một chút may mắn đã đưa ông đến với  thành công của ngày hôm nay.</p>
<p>Nắm bắt cơn sốt giá dầu</p>
<p>Nuôi mộng làm giàu, Batista (53 tuổi) đã nhảy vào rất  nhiều lĩnh vực, từ khai thác kim loại quý cho đến logistics, bất động  sản, đóng tàu, du lịch, giải trí và đã tích lũy được không ít tài sản.  Tuy nhiên, 2/3 trong số 27 tỉ USD tài sản của ông lại đến từ một nguồn  tương đối mới là OGX Petróleo e Gas Participações, công ty khai thác dầu  khí mà ông thành lập vào tháng 7.2007 (OGX đã phát hành cổ phiếu ra  công chúng 1 năm sau đó). “Khi so sánh giữa tỉ lệ thành công trong ngành  khai thác vàng là 1:17.000 so với tỉ lệ 1:2 đối với việc khai thác dầu  mỏ, bạn có thể hiểu được tại sao tôi lại thành lập OGX”, ông nói.</p>
<p>Sau gần 25 năm khai thác kim loại quý, Batista quyết  định chuyển hướng sang đầu tư vào ngành dầu mỏ. Tháng 11.2007, 4 tháng  sau khi ông thành lập OGX, Tập đoàn Dầu khí Brazil Petrobras (thuộc sở  hữu nhà nước) tuyên bố đã phát hiện ra mỏ dầu Tupi, nằm ngoài khơi  Brazil về phía Đông Nam. Với trữ lượng tương đương 8 tỉ thùng dầu, mỏ  Tupi là khám phá lớn nhất vào thời điểm đó tại Brazil. Batista, vốn từ  lâu đã xây dựng được mối quan hệ tốt với Chính phủ Brazil, đã bắt liên  lạc với Paulo Mendonça, một “cựu chiến binh” có 34 năm làm việc tại  Petrobras. Ông này đã về hưu khi đang đứng đầu bộ phận thăm dò tại tập  đoàn này. Bằng việc trả mức lương cao, cùng với cổ phần trong OGX và  quyền chọn cổ phiếu, Batista đã thuyết phục được Mendonça về làm việc  cho OGX.</p>
<p>Bên cạnh đó, Batista cũng lôi kéo được 6 nhân vật gạo  cội khác trong ngành dầu mỏ về làm cho Công ty. “Nếu bạn đầu tư vào bí  quyết kinh doanh, bí quyết công nghệ thì rủi ro bạn phải gánh lấy sẽ  thấp hơn”, Batista nói. Rõ ràng, Batista càng nắm chắc phần thắng khi  các “bí quyết kinh doanh” này (tức các nhân vật gạo cội như Mendonça) đã  xây dựng được các mối quan hệ lớn trong ngành dầu khí Brazil.</p>
<p>OGX được thành lập kịp lúc để trở thành một trong  những công ty lớn đầu tiên trong cuộc đấu thầu giành quyền khai thác dầu  mỏ do Cơ quan Xăng dầu Quốc gia Brazil tổ chức. Chỉ 2 tuần trước khi  quyền khai thác mỏ dầu được đưa ra đấu thầu, Chính phủ Brazil đã quyết  định “rút” 41 lô tiềm năng nhất và gần mỏ Tupi nhất ra khỏi danh mục 312  lô được đưa ra đấu thầu (Chính phủ Brazil giải thích rằng, họ cần phải  đánh giá lại tiềm năng của các lô dầu này sau khi Petrobras khám phá ra  trữ lượng dầu mỏ lớn tại Tupi). Với động thái này, các tập đoàn đa quốc  gia, muốn giành quyền khai thác các mỏ dầu này, đã bị gạt ra rìa.</p>
<p>http://www.nhipcaudautu.vn/article.aspx?id=4119</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1496/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1496&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/24/eike-batista-n%e1%bb%97i-am-%e1%ba%a3nh-giau-sang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Mike Burry &#8211; Betting on the Blind Side</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/21/mike-burry-betting-on-the-blind-side/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/21/mike-burry-betting-on-the-blind-side/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 21 May 2010 19:17:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1491</guid>
		<description><![CDATA[http://www.vanityfair.com/business/features/2010/04/wall-street-excerpt-201004?currentPage=4 Burry always saw the world differently—due, he believed, to the childhood loss of one eye. So when the 32-year-old investor spotted the huge bubble in the subprime-mortgage bond market, in 2004, then created a way to bet against it, he wasn’t surprised that no one understood what he was doing. In an excerpt from [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1491&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>http://www.vanityfair.com/business/features/2010/04/wall-street-excerpt-201004?currentPage=4</p>
<p>Burry always saw the world differently—due, he believed, to the  childhood loss of one eye. So when the 32-year-old investor spotted the  huge bubble in the subprime-mortgage bond market, in 2004, then created a way to bet against it, he wasn’t surprised that no one understood what  he was doing. In an excerpt from his new book, <em>The Big Short,</em> the  author charts Burry’s oddball maneuvers, his almost comical dealings  with Goldman Sachs and other banks as the market collapsed, and the true  reason for his visionary obsession.</p>
<div>
<p><em>Excerpted from </em>The  Big Short: Inside the Doomsday Machine,<em> by Michael Lewis, to be  published this month by W. W. Norton; © 2010 by the author.</em></p>
<p>In early 2004 a 32-year-old stock-market  investor and hedge-fund manager, Michael Burry, immersed himself for the  first time in the bond market. He learned all he could about how money  got borrowed and lent in America. He didn’t talk to anyone about what  became his new obsession; he just sat alone in his office, in San Jose,  California, and read books and articles and financial filings. He wanted  to know, especially, how subprime-mortgage bonds worked. A giant number  of individual loans got piled up into a tower. The top floors got their  money back first and so got the highest ratings from Moody’s and  S&amp;P, and the lowest interest rate. The low floors got their money  back last, suffered the first losses, and got the lowest ratings from  Moody’s and S&amp;P. Because they were taking on more risk, the  investors in the bottom floors received a higher rate of interest than  investors in the top floors. Investors who bought mortgage bonds had to  decide in which floor of the tower they wanted to invest, but Michael  Burry wasn’t thinking about buying mortgage bonds. He was wondering how  he might short, or bet against, subprime-mortgage bonds.</p>
<p>Every mortgage bond came with its own mind-numbingly tedious 130-page  prospectus. If you read the fine print, you saw that each bond was its  own little corporation. Burry spent the end of 2004 and early 2005  scanning hundreds and actually reading dozens of the prospectuses,  certain he was the only one apart from the lawyers who drafted them to  do so—even though you could get them all for $100 a year from  10kWizard.com.</p>
<p>The subprime-mortgage market had a special talent for obscuring what  needed to be clarified. A bond backed entirely by subprime mortgages,  for example, wasn’t called a subprime-mortgage bond. It was called an  “A.B.S.,” or “asset-backed security.” If you asked Deutsche Bank exactly  what assets secured an asset-backed security, you’d be handed lists of  more acronyms—R.M.B.S., hels, helocs,  Alt-A—along with categories of credit you did not know existed  (“midprime”). R.M.B.S. stood for “residential-mortgage-backed security.”  hel stood for “home-equity loan.” heloc stood for “home-equity line of credit.” Alt-A  was just what they called crappy subprime-mortgage loans for which they  hadn’t even bothered to acquire the proper documents—to, say, verify the  borrower’s income. All of this could more clearly be called “subprime  loans,” but the bond market wasn’t clear. “Midprime” was a kind of  triumph of language over truth. Some crafty bond-market person had gazed  upon the subprime-mortgage sprawl, as an ambitious real-estate  developer might gaze upon Oakland, and found an opportunity to rebrand  some of the turf. Inside Oakland there was a neighborhood, masquerading  as an entirely separate town, called “Rockridge.” Simply by refusing to  be called “Oakland,” “Rockridge” enjoyed higher property values. Inside  the subprime-mortgage market there was now a similar neighborhood known  as “midprime.”</p>
<p>But as early as 2004, if you looked at the numbers, you could clearly  see the decline in lending standards. In Burry’s view, standards had  not just fallen but hit bottom. The bottom even had a name: the  interest-only negative-amortizing adjustable-rate subprime mortgage.  You, the homebuyer, actually were given the option of paying nothing at  all, and rolling whatever interest you owed the bank into a higher  principal balance. It wasn’t hard to see what sort of person might like  to have such a loan: one with no income. What Burry couldn’t understand  was why a person who lent money would want to extend such a loan. “What  you want to watch are the lenders, not the borrowers,” he said. “The  borrowers will always be willing to take a great deal for themselves.  It’s up to the lenders to show restraint, and when they lose it, watch  out.” By 2003 he knew that the borrowers had already lost it. By early  2005 he saw that lenders had, too.</p>
<p>A lot of hedge-fund managers spent time chitchatting with their  investors and treated their quarterly letters to them as a formality.  Burry disliked talking to people face-to-face and thought of these  letters as the single most important thing he did to let his investors  know what he was up to. In his quarterly letters he coined a phrase to  describe what he thought was happening: “the extension of credit by  instrument.” That is, a lot of people couldn’t actually afford to pay  their mortgages the old-fashioned way, and so the lenders were dreaming  up new financial instruments to justify handing them new money. “It was a  clear sign that lenders had lost it, constantly degrading their own  standards to grow loan volumes,” Burry said. He could see why they were  doing this: they didn’t keep the loans but sold them to Goldman Sachs  and Morgan Stanley and Wells Fargo and the rest, which packaged them  into bonds and sold them off. The end buyers of subprime-mortgage bonds,  he assumed, were just “dumb money.” He’d study up on them, too, but  later.</p>
<p>He now had a tactical investment problem. The various floors, or  tranches, of subprime-mortgage bonds all had one thing in common: the  bonds were impossible to sell short. To sell a stock or bond short, you  needed to borrow it, and these tranches of mortgage bonds were tiny and  impossible to find. You could buy them or not buy them, but you couldn’t  bet explicitly against them; the market for subprime mortgages simply  had no place for people in it who took a dim view of them. You might  know with certainty that the entire subprime-mortgage-bond market was  doomed, but you could do nothing about it. You couldn’t short houses.  You could short the stocks of homebuilding companies—Pulte Homes, say,  or Toll Brothers—but that was expensive, indirect, and dangerous. Stock  prices could rise for a lot longer than Burry could stay solvent.</p>
<p>A couple of years earlier, he’d discovered credit-default swaps. A  credit-default swap was confusing mainly because it wasn’t really a swap  at all. It was an insurance policy, typically on a corporate bond, with  periodic premium payments and a fixed term. For instance, you might pay  $200,000 a year to buy a 10-year credit-default swap on $100 million in  General Electric bonds. The most you could lose was $2 million:  $200,000 a year for 10 years. The most you could make was $100 million,  if General Electric defaulted on its debt anytime in the next 10 years  and bondholders recovered nothing. It was a zero-sum bet: if you made  $100 million, the guy who had sold you the credit-default swap lost $100  million. It was also an asymmetric bet, like laying down money on a  number in roulette. The most you could lose were the chips you put on  the table, but if your number came up, you made 30, 40, even 50 times  your money. “Credit-default swaps remedied the problem of open-ended  risk for me,” said Burry. “If I bought a credit-default swap, my  downside was defined and certain, and the upside was many multiples of  it.”</p>
<p>He was already in the market for corporate credit-default swaps. In  2004 he began to buy insurance on companies he thought might suffer in a  real-estate downturn: mortgage lenders, mortgage insurers, and so on.  This wasn’t entirely satisfying. A real-estate-market meltdown might  cause these companies to lose money; there was no guarantee that they  would actually go bankrupt. He wanted a more direct tool for betting  against subprime-mortgage lending. On March 19, 2005, alone in his  office with the door closed and the shades pulled down, reading an  abstruse textbook on credit derivatives, Michael Burry got an idea:  credit-default swaps on subprime-mortgage bonds.</p>
<p>The idea hit him as he read a book about the evolution of the U.S.  bond market and the creation, in the mid-1990s, at J. P. Morgan, of the  first corporate credit-default swaps. He came to a passage explaining  why banks felt they needed credit-default swaps at all. It wasn’t  immediately obvious—after all, the best way to avoid the risk of General  Electric’s defaulting on its debt was not to lend to General Electric  in the first place. In the beginning, credit-default swaps had been a  tool for hedging: some bank had loaned more than they wanted to to  General Electric because G.E. had asked for it, and they feared  alienating a long-standing client; another bank changed its mind about  the wisdom of lending to G.E. at all. Very quickly, however, the new  derivatives became tools for speculation: a lot of people wanted to make  bets on the likelihood of G.E.’s defaulting. It struck Burry: Wall  Street is bound to do the same thing with subprime-mortgage bonds, too.  Given what was happening in the real-estate market—and given what  subprime-mortgage lenders were doing—a lot of smart people eventually  were going to want to make side bets on subprime-mortgage bonds. And the  only way to do it would be to buy a credit-default swap.</p>
</div>
<p>He sensed that he was different from other  people before he understood why. Before he was two years old he was  diagnosed with a rare form of cancer, and the operation to remove the  tumor had cost him his left eye. A boy with one eye sees the world  differently from everyone else, but it didn’t take long for Mike Burry  to see his literal distinction in more figurative terms. Grown-ups were  forever insisting that he should look other people in the eye,  especially when he was talking to them. “It took all my energy to look  someone in the eye,” he said. “If I am looking at you, that’s the one  time I know I won’t be listening to you.” His left eye didn’t line up  with whomever he was trying to talk to; when he was in social  situations, trying to make chitchat, the person to whom he was speaking  would steadily drift left. “I don’t really know how to stop it,” he  said, “so people just keep moving left until they’re standing way to my  left, and I’m trying not to turn my head anymore. I end up facing right  and looking left with my good eye, through my nose.”</p>
<p>His glass eye, he assumed, was the reason that face-to-face  interaction with other people almost always ended badly for him. He  found it maddeningly difficult to read people’s nonverbal signals, and  their verbal signals he often took more literally than they meant them.  When trying his best, he was often at his worst. “My compliments tended  not to come out right,” he said. “I learned early that if you compliment  somebody it’ll come out wrong. For your size, you look good. That’s a  really nice dress: it looks homemade.” The glass eye became his private  explanation for why he hadn’t really fit in with groups. The eye oozed  and wept and required constant attention. It wasn’t the sort of thing  other kids ever allowed him to be unself-conscious about. They called  him cross-eyed, even though he wasn’t. Every year they begged him to pop  his eye out of its socket—but when he complied, it became infected and  disgusting and a cause of further ostracism.</p>
<p>In his glass eye he found the explanation for other traits peculiar  to himself. His obsession with fairness, for example. When he noticed  that pro basketball stars were far less likely to be called for  traveling than lesser players, he didn’t just holler at the refs. He  stopped watching basketball altogether; the injustice of it killed his  interest in the sport. Even though he was ferociously competitive, well  built, physically brave, and a good athlete, he didn’t care for team  sports. The eye helped to explain this, as most team sports were ball  sports, and a boy with poor depth perception and limited peripheral  vision couldn’t very well play ball sports. He tried hard at the less  ball-centric positions in football, but his eye popped out if he hit  someone too hard. He preferred swimming, as it required virtually no  social interaction. No teammates. No ambiguity. You just swam your time  and you won or you lost.</p>
<p>After a while even he ceased to find it surprising that he spent most  of his time alone. By his late 20s he thought of himself as the sort of  person who didn’t have friends. He’d gone through Santa Teresa High  School, in San Jose, U.C.L.A., and Vanderbilt University School of  Medicine, and created not a single lasting bond. What friendships he did  have were formed and nurtured in writing, by email; the two people he  considered to be true friends he had known for a combined 20 years but  had met in person a grand total of eight times. “My nature is not to  have friends,” he said. “I’m happy in my own head.” Somehow he’d married  twice. His first wife was a woman of Korean descent who wound up living  in a different city (“She often complained that I appeared to like the  idea of a relationship more than living the actual relationship”) and  his second, to whom he was still married, was a Vietnamese-American  woman he’d met on Match.com. In his Match.com profile, he described  himself frankly as “a medical resident with only one eye, an awkward  social manner, and $145,000 in student loans.” His obsession with  personal honesty was a cousin to his obsession with fairness.</p>
<p>Obsessiveness—that was another trait he came  to think of as peculiar to himself. His mind had no temperate zone: he  was either possessed by a subject or not interested in it at all. There  was an obvious downside to this quality—he had more trouble than most  faking interest in other people’s concerns and hobbies, for instance—but  an upside, too. Even as a small child he had a fantastic ability to  focus and learn, with or without teachers. When it synched with his  interests, school came easy for him—so easy that, as an undergraduate at  U.C.L.A., he could flip back and forth between English and economics  and pick up enough pre-medical training on the side to get himself  admitted to the best medical schools in the country. He attributed his  unusual powers of concentration to his lack of interest in human  interaction, and his lack of interest in human interaction … well, he  was able to argue that basically everything that happened was caused,  one way or the other, by his fake left eye.</p>
<p>This ability to work and to focus set him apart even from other  medical students. In 1998, as a resident in neurology at Stanford  Hospital, he mentioned to his superiors that, between 14-hour hospital  shifts, he had stayed up two nights in a row taking apart and putting  back together his personal computer in an attempt to make it run faster.  His superiors sent him to a psychiatrist, who diagnosed Mike Burry as  bipolar. He knew instantly he’d been misdiagnosed: how could you be  bipolar if you were never depressed? Or, rather, if you were depressed  only while doing your rounds and pretending to be interested in  practicing, as opposed to studying, medicine? He’d become a doctor not  because he enjoyed medicine but because he didn’t find medical school  terribly difficult. The actual practice of medicine, on the other hand,  either bored or disgusted him. Of his first brush with gross anatomy:  “one scene with people carrying legs over their shoulders to the sink to  wash out the feces just turned my stomach, and I was done.” Of his  feeling about the patients: “I wanted to help people—but not really.”</p>
<div>
<p>He was genuinely interested in computers, not for their own sake but  for their service to a lifelong obsession: the inner workings of the  stock market. Ever since grade school, when his father had shown him the  stock tables at the back of the newspaper and told him that the stock  market was a crooked place and never to be trusted, let alone invested  in, the subject had fascinated him. Even as a kid he had wanted to  impose logic on this world of numbers. He began to read about the market  as a hobby. Pretty quickly he saw that there was no logic at all in the  charts and graphs and waves and the endless chatter of many  self-advertised market pros. Then along came the dot-com bubble and  suddenly the entire stock market made no sense at all. “The late 90s  almost forced me to identify myself as a value investor, because I  thought what everybody else was doing was insane,” he said. Formalized  as an approach to financial markets during the Great Depression by  Benjamin Graham, “value investing” required a tireless search for  companies so unfashionable or misunderstood that they could be bought  for less than their liquidation value. In its simplest form, value  investing was a formula, but it had morphed into other things—one of  them was whatever Warren Buffett, Benjamin Graham’s student and the most  famous value investor, happened to be doing with his money.</p>
<p>Burry did not think investing could be  reduced to a formula or learned from any one role model. The more he  studied Buffett, the less he thought Buffett could be copied. Indeed,  the lesson of Buffett was: To succeed in a spectacular fashion you had  to be spectacularly unusual. “If you are going to be a great investor,  you have to fit the style to who you are,” Burry said. “At one point I  recognized that Warren Buffett, though he had every advantage in  learning from Ben Graham, did not copy Ben Graham, but rather set out on  his own path, and ran money his way, by his own rules.… I also  immediately internalized the idea that no school could teach someone how  to be a great investor. If it were true, it’d be the most popular  school in the world, with an impossibly high tuition. So it must not be  true.”</p>
<p>Investing was something you had to learn how to do on your own, in  your own peculiar way. Burry had no real money to invest, but he  nevertheless dragged his obsession along with him through high school,  college, and medical school. He’d reached Stanford Hospital without ever  taking a class in finance or accounting, let alone working for any Wall  Street firm. He had maybe $40,000 in cash, against $145,000 in student  loans. He had spent the previous four years working medical-student  hours. Nevertheless, he had found time to make himself a financial  expert of sorts. “Time is a variable continuum,” he wrote to one of his  e-mail friends one Sunday morning in 1999: “An afternoon can fly by or  it can take 5 hours. Like you probably do, I productively fill the gaps  that most people leave as dead time. My drive to be productive probably  cost me my first marriage and a few days ago almost cost me my fiancée.  Before I went to college the military had this ‘we do more before 9am  than most people do all day’ and I used to think I do more than the  military. As you know there are some select people that just find a  drive in certain activities that supersedes everything  else.” Thinking himself different, he didn’t find what happened to him  when he collided with Wall Street nearly as bizarre as it was.</p>
<p>Late one night in November 1996, while on a  cardiology rotation at Saint Thomas Hospital, in Nashville, Tennessee,  he logged on to a hospital computer and went to a message board called  techstocks.com. There he created a thread called “value investing.”  Having read everything there was to read about investing, he decided to  learn a bit more about “investing in the real world.” A mania for  Internet stocks gripped the market. A site for the Silicon Valley  investor, circa 1996, was not a natural home for a sober-minded value  investor. Still, many came, all with opinions. A few people grumbled  about the very idea of a doctor having anything useful to say about  investments, but over time he came to dominate the discussion. Dr. Mike  Burry—as he always signed himself—sensed that other people on the thread  were taking his advice and making money with it.</p>
<p>Once he figured out he had nothing more to learn from the crowd on  his thread, he quit it to create what later would be called a blog but  at the time was just a weird form of communication. He was working  16-hour shifts at the hospital, confining his blogging mainly to the  hours between midnight and three in the morning. On his blog he posted  his stock-market trades and his arguments for making the trades. People  found him. As a money manager at a big Philadelphia value fund said,  “The first thing I wondered was: When is he doing this? The guy was a  medical intern. I only saw the nonmedical part of his day, and it was  simply awesome. He’s showing people his trades. And people are following  it in real time. He’s doing value investing—in the middle of the  dot-com bubble. He’s buying value stocks, which is what we’re doing. But  we’re losing money. We’re losing clients. All of a sudden he goes on  this tear. He’s up 50 percent. It’s uncanny. He’s uncanny. And we’re not  the only ones watching it.”</p>
<p>Mike Burry couldn’t see exactly who was following his financial  moves, but he could tell which domains they came from. In the beginning  his readers came from EarthLink and AOL. Just random individuals. Pretty  soon, however, they weren’t. People were coming to his site from mutual  funds like Fidelity and big Wall Street investment banks like Morgan  Stanley. One day he lit into Vanguard’s index funds and almost instantly  received a cease-and-desist letter from Vanguard’s attorneys. Burry  suspected that serious investors might even be acting on his blog posts,  but he had no clear idea who they might be. “The market found him,”  says the Philadelphia mutual-fund manager. “He was recognizing patterns  no one else was seeing.”</p>
<p>By the time Burry moved to Stanford Hospital, in 1998, to take up his  residency in neurology, the work he had done between midnight and three  in the morning had made him a minor but meaningful hub in the land of  value investing. By this time the craze for Internet stocks was  completely out of control and had infected the Stanford University  medical community. “The residents in particular, and some of the  faculty, were captivated by the dot-com bubble,” said Burry. “A decent  minority of them were buying and discussing everything—Polycom, Corel,  Razorfish, Pets.com, TibCo, Microsoft, Dell, Intel are the ones I  specifically remember, but areyoukiddingme.com was how my brain filtered  a lot of it I would just keep my mouth shut, because I didn’t want  anybody there knowing what I was doing on the side. I felt I could get  in big trouble if the doctors there saw I wasn’t 110 percent committed  to medicine.”</p>
<p>People who worry about seeming sufficiently committed to medicine  probably aren’t sufficiently committed to medicine. The deeper he got  into his medical career, the more Burry felt constrained by his problems  with other people in the flesh. He had briefly tried to hide in  pathology, where the people had the decency to be dead, but that didn’t  work. (“Dead people, dead parts. More dead people, more dead parts. I  thought, I want something more cerebral.”)</p>
<p>He’d moved back to San Jose, buried his father, remarried, and been  misdiagnosed as bipolar when he shut down his Web site and announced he  was quitting neurology to become a money manager. The chairman of the  Stanford department of neurology thought he’d lost his mind and told him  to take a year to think it over, but he’d already thought it over. “I  found it fascinating and seemingly true,” he said, “that if I could run a  portfolio well, then I could achieve success in life, and that it  wouldn’t matter what kind of person I was perceived to be, even though I  felt I was a good person deep down.” His $40,000 in assets against  $145,000 in student loans posed the question of exactly what portfolio  he would run. His father had died after another misdiagnosis: a doctor  had failed to spot the cancer on an X-ray, and the family had received a  small settlement. The father disapproved of the stock market, but the  payout from his death funded his son into it. His mother was able to  kick in $20,000 from her settlement, his three brothers kicked in  $10,000 each of theirs. With that, Dr. Michael Burry opened Scion  Capital. (As a teen he’d loved the book <em>The Scions of Shannara.</em>)  He created a grandiose memo to lure people not related to him by blood.  “The minimum net worth for investors should be $15 million,” it said,  which was interesting, as it excluded not only himself but basically  everyone he’d ever known.</p>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1491/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1491&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/21/mike-burry-betting-on-the-blind-side/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Đặng Lê Nguyên Vũ &#8211; công ty cà phê Trung Nguyên</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/11/d%e1%ba%b7ng-le-nguyen-vu-cong-ty-ca-phe-trung-nguyen/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/11/d%e1%ba%b7ng-le-nguyen-vu-cong-ty-ca-phe-trung-nguyen/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 11 May 2010 20:50:17 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1488</guid>
		<description><![CDATA[Chứng kiến cảnh cha bị bệnh nặng, chỉ cần 2 triệu đồng chữa trị mà vay mượn cả đại gia đình cũng không đủ, cậu con trai 16 tuổi &#8211; Đặng Lê Nguyên Vũ đã thề với lòng: “Một ngày nào đó mình sẽ thay đổi cuộc sống của cả đại gia đình này!”. Những [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1488&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chứng kiến cảnh cha bị bệnh nặng, chỉ cần 2 triệu đồng chữa trị mà vay  mượn cả đại gia đình cũng không đủ, cậu con trai 16 tuổi &#8211; Đặng Lê  Nguyên Vũ đã thề với lòng: “Một ngày nào đó mình sẽ thay đổi cuộc sống  của cả đại gia đình này!”.</p>
<p>Những năm 1990, thầy cô và các sinh viên Trường Đại học Tây Nguyên không  ai không biết đến Đặng Lê Nguyên Vũ, chàng sinh viên khoa Y với nhiều  ước mơ và hoài bão vượt ra phạm vi đất nước. Nhận ra ngành Y không thể  đáp ứng được ước mơ và tham vọng của mình, năm thứ ba đại học, anh quyết  định nghỉ học và đón xe vào thành phố Hồ Chí Minh để tìm kiếm cơ hội.  Ra đi với hành trang duy nhất là tên và địa chỉ của một người chú chưa  từng biết mặt, anh tự hứa sẽ không trở về nhà cho đến khi sự nghiệp vững  vàng.</p>
<p>Nhận được nhiều lời khuyên chân thành và bổ ích từ người chú, Đặng Lê  Nguyên Vũ đồng ý trở lại trường vài ngày sau đó. Tuy vậy, trong anh vẫn  luôn nung nấu ý tưởng kinh doanh. Là nước xuất khẩu cà phê thứ 2 thế  giới nhưng hình ảnh cà phê của Việt Nam không hề được biết đến. Cà phê  Buôn Ma Thuột là một trong những loại ngon nhất thế giới nhưng thực tế  có được công nhận? Nhận thức như vậy, Đặng Lê Nguyên Vũ quyết định  nghiên cứu, tìm tòi, học hỏi. Anh muốn chế biến ra loại cà phê ngon nhất  và xuất khẩu ra thị trường quốc tế. Tham vọng lớn lao ấy thôi thúc  chàng sinh viên Y đến cháy bỏng. Trình bày suy nghĩ với bạn bè để tìm sự  chia sẻ, nhưng anh chỉ nhận được sự giễu cợt và cho là “thằng điên hạng  nặng” với những ý tưởng vượt xa tầm với. Cả trường đại học chỉ vài ba  người là chịu nói chuyện với anh.</p>
<p>Tuy nhiên, Đặng Lê Nguyên Vũ vẫn tìm được ba người cộng sự học cùng lớp  có chung bầu nhiệt huyết, nhưng họ hứa chỉ giúp anh trong chặng khởi đầu  chứ không theo con đường kinh doanh đó. Không ngần ngại, Đặng Lê Nguyên  Vũ bắt tay thực hiện ý tưởng của mình. Anh cùng các bạn tranh thủ ngày  chủ nhật, lặn lội tìm đến các thương gia cà phê nổi tiếng ở khắp các  tỉnh thành năn nỉ, thuyết phục họ truyền nghề. Cứ vậy, anh tích lũy được  vốn kiến thức sâu rộng về cà phê.</p>
<p><strong>Những khó khăn thử thách</strong></p>
<p>“Gã hoang tưởng” Đặng Lê Nguyên Vũ mà nhiều người đã gọi anh 4 năm về  trước giờ đã là một doanh nhân trên trương trường với vị thế rất nhiều  người mơ ước. Ước mơ cải thiện cuộc sống cho cả đại gia đình của cậu học  sinh ngày xưa giờ đã thành hiện thực. Hoài bão lớn lao, vượt xa tầm vi  mô của anh năm xưa cũng bắt đầu được thực hiện, đó chính là ước mơ được  bay khắp thế giới, bay trên bầu trời và “bay” trong cả thương giới.</p>
<p>Năm 2002, nhận thấy đã đến lúc Trung Nguyên phải ra khỏi Việt Nam, bên  cạnh việc tìm kiếm thị trường, Đặng Lê Nguyên Vũ đầu tư 3 triệu USD để  hoàn chỉnh hệ thống bảng hiệu, khẳng định giá trị của thương hiệu bằng  cách thuê luôn một hãng tư vấn đặt tại New Zealand, đồng thời để hoạt  động kinh doanh nhượng quyền được chuyên nghiệp, nhất quán hơn và đảm  bảo tính đồng nhất của thương hiệu. Trong năm 2002, quán Cà phê Trung  Nguyên đầu tiên xuất hiện ở Tokyo. “Đây là một bước rất quan trọng. Nếu  chúng tôi thành công ở Tokyo thì điều đó sẽ làm tăng tốc kế hoạch bành  trướng của Trung Nguyên ra nước ngoài”.</p>
<p>Trên thực tế, bên cạnh những khó khăn về mặt bằng, tài chính, hình ảnh  thì khó khăn lớn nhất mà Đặng Lê Nguyên Vũ phải đương đầu là Goliath cà  phê Starbucks, một tập đoàn cà phê lớn nhất thế giới của Mỹ. Sự thành  công của Trung Nguyên ở thị trường nội địa cũng giống như Starbucks ở  Mỹ, ngoại trừ việc Trung Nguyên thống trị thị trường nội địa của mình  chỉ trong 4 năm, trong khi Starbucks phải mất đến 15 năm. Tại Nhật,  Starbucks đã có đến gần 400 cửa hàng trong tổng số hơn 6000 cửa hàng của  nó trên khắp thế giới. Tuy nhiên, điều đáng ngạc nhiên là đại lý nhượng  quyền Trung Nguyên tại Nhật Bản lại ấn định giá mỗi tách cà phê Trung  Nguyên cao hơn 50% so với Starbucks và cao hơn 25% so với các cà phê nội  địa khác.</p>
<p>“Chúng tôi coi Tập đoàn Starbucks là một đối thủ đầy tiềm năng, nhưng  chúng tôi không sợ phải đối mặt với họ. Chúng tôi tập trung làm cho  Trung Nguyên trở thành một điển hình của Việt Nam trên thế giới, phản  ánh được nền văn hóa của đất nước qua cách thiết kế và cung cách phục  vụ” &#8211; anh nói.</p>
<p><strong>Con đường dẫn tới thành công</strong></p>
<p>Thành công của Trung Nguyên ở Nhật Bản đã thực sự giúp nó nhảy vọt. Đến  nay, thương hiệu Trung Nguyên đã có mặt ở Nhật Bản, Thái Lan, Singapore,  Trung Quốc và Cộng hòa Séc. Cà phê rang Trung Nguyên cũng có mặt trong  siêu thị và các cửa tiệm ở Mỹ, Đức, Đông Âu, Pháp và Nga. Hiện Đặng Lê  Nguyên Vũ đang triển khai các hợp đồng nhằm tìm kiếm thị phần cho Cà phê  Trung Nguyên tại 15 nước như Đức, Úc, Canada, Đài Loan, Malaysia,  Philippin…</p>
<p>Không chỉ tấn công thị trường quốc tế với mặt hàng cà phê rang, Đặng Lê  Nguyên Vũ thực sự gây kinh ngạc cho các nhà doanh nghiệp khi anh cho  tung ra sản phẩm cà phê hòa tan mang tên G7 vào tháng 11-2003 vừa qua.  Tên gọi cà phê hòa tan G7 trong ý tưởng của anh là một cái tên dễ tiếp  cận quốc tế nhưng không mang tính vọng ngoại mà mang sứ mạng chinh phục,  chiếm lĩnh thị trường 7 nước phát triển. G7 chính thức đối đầu với các  đại gia nước ngoài về cà phê hòa tan bằng “Ngày hội cà phê hòa tan G7”  tại Dinh Thống Nhất. Cuộc thử sản phẩm đem đến kết quả khá thú vị: 89%  người tham gia chọn cà phê hòa tan G7 là sản phẩm yêu thích, và chỉ có  11% chọn nhãn hiệu cà phê hòa tan Nescafe. Đây thật sự là một cuộc  chiến, nhưng điều quan trọng hơn của Trung Nguyên không phải là kết quả  cuộc thử mà là sự khơi dậy về ý chí quật cường, về lòng tự hào dân tộc  khi chọn lựa và tiêu dùng sản phẩm thương hiệu Việt. “Tại sao lại không  thắng những kẻ mạnh hơn ngay trên quê hương mình?”. Mục tiêu của anh là  không chỉ chiếm lĩnh thị phần mà còn đánh bại các “đại gia” nước ngoài  tại Việt Nam trước khi ra thế giới.</p>
<p>Quả thực chỉ mới ra mắt hơn 8 tháng nhưng sản phẩm G7 đã gây rất nhiều  khó khăn cho các đối thủ. Giấc mơ theo đuổi toàn cầu của Đặng Lê Nguyên  Vũ chỉ mới đang ở những bước đầu. “Tôi muốn có thương hiệu Trung Nguyên  của Việt Nam nổi tiếng trên thế giới. Cà phê của chúng tôi ngon. Không  có lý do gì chúng tôi không thể làm được điều đó” &#8211; thương gia trẻ này  tuyên bố.</p>
<p><strong>Kinh nghiệm kinh doanh</strong></p>
<p>Đi nhiều, thấy nhiều mọi điều trên thế giới, Đặng Lê Nguyên Vũ cảm thấy  tủi nhục trước cảnh hàng hóa Việt Nam bị coi thường. Nói đến Toyota,  Sony, Hitachi người ta nghĩ ngay đến nước Nhật; nói IBM, Intel, Ford là  biết Mỹ; Mercedes là nói đến Đức… Hình ảnh thương hiệu hàng hóa từ lúc  nào đã trở thành hình ảnh đối thoại của một quốc gia. Không có thương  hiệu, làm sao Việt Nam có thể hội nhập và đối thoại với thế giới? Vì  vậy, anh quyết tâm đi tiên phong, xây dựng thành công thương hiệu Trung  Nguyên trên trường quốc tế.</p>
<p>Việt Nam có rất nhiều mặt hàng được thế giới ưa chuộng, nhưng tại sao  không có sản phẩm nào có thương hiệu? Đặng Lê Nguyên Vũ thấy nếu cứ cảnh  “hồ tiêu trộn hạt đu đủ” xuất khẩu ra nước ngoài như đã thấy thì Việt  Nam sẽ không thể có được hình ảnh tốt với quốc tế. Bởi giá trị cốt lõi  của thương hiệu thực ra chính là uy tín. Anh quan niệm, hàng hóa phải là  hình ảnh con người, là nét văn hóa của quốc gia chứ không chỉ đơn thuần  là hàng hóa để bán.</p>
<p>Ngay từ đầu khi chọn logo cho Trung Nguyên, Đặng Lê Nguyên Vũ đã thể  hiện hoài bão của mình: logo mũi tên là hình ảnh cách điệu của nhà rông  Tây Nguyên &#8211; nơi khơi nguồn của cà phê Trung Nguyên, hình mũi tên hướng  thẳng lên trời thể hiện ý chí chinh phục đỉnh cao, khát vọng vươn lên,  phát triển vượt bậc. Ba vạch trắng trên logo là hình ảnh cách điệu của  lối lên nhà sàn, thể hiện văn hóa của công ty luôn muốn duy trì bản sắc  văn hóa Tây Nguyên. Màu trắng tượng trưng cho sự tinh khiết, là cam kết  an toàn vệ sinh thực phẩm. Mỗi vạch trắng tượng trưng cho một yếu tố  thiên, địa, nhân… Bảng hiệu của Trung Nguyên với sắc nâu là chính vì đó  là màu của đất, của cà phê, của cội nguồn dân tộc. Tất cả đó là thương  hiệu Trung Nguyên đậm chất văn hóa truyền thống Việt trên thương trường  quốc tế.</p>
<p>Với những ý tưởng đó, anh muốn Trung Nguyên phải là nơi cung cấp những  giá trị văn hóa, là môi trường “khơi nguồn sáng tạo”, nơi hướng con  người đến những điều tích cực chứ không chỉ là nơi bán cà phê. Xây dựng  hình ảnh Trung Nguyên mang đậm nét văn hóa dân tộc, từ ly tách, bàn ghế,  màu sắc bảng hiệu đến đồng phục, cung cách phục vụ của nhân viên,… Đặng  Lê Nguyên Vũ muốn rằng, khi Trung Nguyên đến quốc gia nào thì người dân  bản địa ở đó có được cảm giác như đang nghỉ ngơi từ 10 &#8211; 15 phút trong  một Việt Nam thu nhỏ, trước khi vào đất nước Việt Nam thật sự.</p>
<p>Đặng Lê Nguyên Vũ quan niệm: “Tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta cần ý thức được  giới hạn của cuộc sống để lựa chọn một lối sống. Theo tôi, có hai cách  sống: một là sống theo ý mình, sống hưởng thụ; hai là sống có trách  nhiệm. Tôi đã chọn cách thứ hai”. Anh là một trong những người đứng ra  khởi xướng chương trình “Sáng tạo vì thương hiệu Việt” vào năm 2002, với  mục đích kêu gọi doanh nghiệp ý thức xây dựng về thương hiệu Việt, kêu  gọi người tiêu dùng ủng hộ chọn lựa hàng hóa Việt. Tiếp đến năm 2003,  anh lại phát động chương trình “Xây dựng thương hiệu nông sản Việt Nam”.  Nếu như chương trình trên là bước khởi đầu đánh động vào ý thức tiêu  dùng hàng hóa Việt, thì chương trình tiếp theo là một bước cụ thể hơn về  thương hiệu cho ngành nông sản vốn là thế mạnh của Việt Nam.</p>
<p>Với các loại nông sản tiềm năng như gạo, hồ tiêu, cà phê, hạt điều, trái  cây… nhưng Việt Nam luôn tồn tại một nghịch lý là càng được mùa thì sản  phẩm nông nghiệp càng bị mất giá, người nông dân luôn luẩn quẩn với bài  toán về đầu ra cho sản phẩm. Đặng Lê Nguyên Vũ muốn nâng cao sức cạnh  tranh cho sản phẩm nông sản Việt Nam tự tin vươn ra thị trường thế giới.  Theo anh, xây dựng thương hiệu gắn với các địa danh, vị trí địa lý của  từng vùng là một cách tốt nhất để vẽ bản đồ nông sản Việt Nam trên thế  giới, góp thay đổi bộ mặt kinh tế của nước nhà.</p>
<p>“Nỗi nhục tụt hậu, thua kém không của riêng ai. Hơn nữa, trong thời đại  này thì doanh nhân là chiến sĩ thời bình. Tôi muốn mình là một chiến sĩ  thực thụ, chiến đấu trên thương trường vì thương hiệu Việt” &#8211; Đặng Lê  Nguyên Vũ khẳng khái.</p>
<p>Có lẽ chính lý tưởng và ý chí mãnh liệt đó là yếu tố chính đã giúp anh  thắng kiện Công ty Rice Field trong vụ tranh chấp quyền bảo hộ thương  hiệu Cà phê Trung Nguyên kéo dài hơn 2 năm tại Mỹ. Việc một doanh nghiệp  của Việt Nam có thể thắng kiện một công ty lớn của một quốc gia bá chủ  về kinh tế là Mỹ ngay trên nước họ là một điều không tưởng! Nhưng Đặng  Lê Nguyên Vũ đã buộc cả thế giới phải thay đổi suy nghĩ đó.</p>
<p><strong>Người biết ước mơ</strong></p>
<p>Hiện nay, Đặng Lê Nguyên Vũ không tiếp tục phát triển Trung Nguyên theo  chiều rộng mà anh đang đầu tư chiều sâu cho các cơ sở nội địa để hoàn  thiện hình ảnh, củng cố công cuộc kinh doanh, bảo vệ nó khỏi những đối  thủ cạnh tranh mới. Anh không ngừng điều chỉnh hình ảnh thương hiệu, sản  phẩm và cơ cấu tổ chức của Trung Nguyên để thích nghi với những thị  trường mới mà anh dự định sẽ thâm nhập, nhưng vẫn giữ được nét văn hóa  dân tộc. Anh không chỉ hăng say lao vào công việc vì sự lớn mạnh của  Trung Nguyên mà còn vì thương hiệu Việt, vì nhiều vấn đề của ngành nông  sản Việt Nam trên trường quốc tế.</p>
<p>“Thế giới đã từng biết đến rượu vang Pháp, cà phê Columbia, sữa tươi Hoa  Kỳ… Chúng ta cũng có quyền mơ một giấc mơ rằng cả thế giới phải biết  đến cà phê Buôn Ma Thuột, thanh long Bình Thuận, vải thiều Thanh Hà, sầu  riêng Cái Mơn… Ở Trung Nguyên, chúng tôi không chỉ tập hợp những người  biết bán cà phê hay sản xuất cà phê mà là tập hợp của những con người  tâm huyết, biết chia sẻ với cộng đồng, với mong ước tự tin ghi dấu ấn  riêng của mình vào sự thay đổi của dân tộc, của đất nước” Đặng Lê Nguyên  Vũ nói. Chính sự sáng tạo trong cách nghĩ, cách làm cộng với một chữ  tâm đầy nhiệt huyết đã làm nên thành công cho chúng tôi. Hơn bất kỳ một  tập thể, cộng đồng nào, Trung Nguyên khao khát chia sẻ tính sáng tạo với  tất cả mọi người.</p>
<p>Đặng Lê Nguyên Vũ bật mí: “Chiến lược phát triển công ty của chúng tôi  có 5 bước. Hiện tại chúng tôi đang hoàn thiện bước thứ 2. Bước đầu tiên  là hình thành gây dựng thương hiệu, hoàn chỉnh khâu phân phối. Bước thứ  hai là đưa chất văn hóa và sự đồng nhất vào sản phẩm, và vì bí mật kinh  doanh cho phép tôi không nói, chỉ biết, bước cuối cùng là một Trung  Nguyên toàn cầu”.</p>
<p>Anh luôn trăn trở về thế hệ sau mình: “Tôi biết trong cuộc sống vẫn có  rất nhiều bạn trẻ mang mặc cảm của sự nghèo khó, của lòng tự ti, nhưng  tiền bạc không phải là vốn mà điều quan trọng là phải có những ước mơ  lớn lao. Hiện nay, có nhiều bạn trẻ mang trong lòng những ước mơ rất hạn  hẹp về những giá trị vật chất mà thiếu đi “chất lửa” của một tuổi trẻ  khát khao được cống hiến, được chia sẻ và tâm huyết với những thay đổi  lớn lao của dân tộc, của đất nước &#8211; đó cũng là một phần lỗi không nhỏ  ảnh hưởng của nền giáo dục hiện nay đang làm bào mòn đi tính sáng tạo  trong suy nghĩ của họ”.</p>
<p>Với tất cả những gì đã và đang làm được, Đặng Lê Nguyên Vũ đã góp phần  tiếp sức để những hạt cà phê thấm đẫm sự nhọc nhằn của người nông dân  Việt Nam được chắp cánh xa hơn, chinh phục thị trường thế giới bằng  hương vị đậm đà và mang đậm bản sắc văn hóa của dân tộc.</p>
<p><strong>Các giải thưởng đã đạt được</strong></p>
<p>33 tuổi, Đặng Lê Nguyên Vũ đã tạo ra một đế chế cà phê mà danh tiếng của  nó vượt ra ngoài biên giới Việt Nam. Anh trở thành thần tượng trong suy  nghĩ của giới trẻ với những hoài bão lớn lao, những ý tưởng táo bạo  cùng sự thành công thần kỳ của mình. Đại diện cho giới doanh nhân trẻ cả  nước, đầu tháng 8 năm nay, Đặng Lê Nguyên Vũ &#8211; Tổng Giám đốc Công ty Cà  phê Trung Nguyên đã sang Brunei nhận giải Nhà Doanh nghiệp trẻ xuất sắc  nhất ASEAN năm 2004, giải thưởng do Hiệp hội các nhà Doanh nghiệp trẻ  Asean tổ chức 5 năm một lần.</p>
<p>Cùng với Trung Nguyên, anh được đánh giá là một “hiện tượng kinh tế” của  Việt Nam cuối thế kỷ 20.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1488/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1488&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/11/d%e1%ba%b7ng-le-nguyen-vu-cong-ty-ca-phe-trung-nguyen/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Vũ Thành Tự Anh: &#8220;Tận nhân lực, tri thiên mệnh&#8221;</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/03/vu-thanh-t%e1%bb%b1-anh-t%e1%ba%adn-nhan-l%e1%bb%b1c-tri-thien-m%e1%bb%87nh/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/03/vu-thanh-t%e1%bb%b1-anh-t%e1%ba%adn-nhan-l%e1%bb%b1c-tri-thien-m%e1%bb%87nh/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 03 May 2010 05:06:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1485</guid>
		<description><![CDATA[02/05/2010 11:33:17 - Anh nói, nhà kinh tế thường không nói chuyện giấc mơ mà chỉ đặt ra những mục tiêu. Và trong cuộc trò chuyện với chúng tôi, TS Vũ Thành Tự Anh luôn “chỉ chú trọng vào quá trình”, “tạo nên xu thế thay đổi”. Bởi theo anh, “về Việt Nam để góp [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1485&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h1 id="title"></h1>
<div id="date">02/05/2010 11:33:17</div>
<p><strong><img src="http://bee.net.vn/bee_logo.png" alt="" />- Anh nói, nhà  kinh tế thường không nói chuyện giấc mơ mà chỉ đặt ra những mục tiêu.  Và trong cuộc trò chuyện với chúng tôi, TS Vũ Thành Tự Anh luôn “chỉ chú  trọng vào quá trình”, “tạo nên xu thế thay đổi”. Bởi theo anh, “về Việt  Nam để góp phần tạo nên một nền móng, một bệ phóng cho các thế hệ sắp  tới.”</strong><strong><br />
</strong></p>
<table>
<tbody>
<tr>
<th>TIN LIÊN QUAN</th>
</tr>
<tr>
<td>
<ul>
<li> <a href="http://bee.net.vn/channel/1983/201004/Ba-lam-nam-va-nhung-giac-mo-rieng-chung-1751825/">Ba  lăm năm và những giấc mơ riêng, chung</a></li>
</ul>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<table id="table6" border="0" cellspacing="5" cellpadding="5" width="500" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><em>LTS:  Hiện là giảng viên kinh tế học, Giám đốc Nghiên cứu Chương trình Giảng   dạy Kinh tế Fulbright, TP.HCM và nhà nghiên cứu của Chương trình châu   Á, Harvard Kennedy School, TS Vũ Thành Tự Anh thuộc lớp nghiên cứu  sinh  chuyên ngành kinh tế học đầu tiên ở Mỹ sau khi Việt Nam và Mỹ bình   thường hóa quan hệ ngoại giao.</p>
<p>Anh nói,  ngay cả khi được thụ hưởng một trong những nền giáo dục tốt  nhất VN  vào thời điểm đó: chuyên toán Chu Văn An, rồi chuyên toán Hà Nội  &#8211;  Amsterdam nhưng &#8220;bước vào nền giáo dục của Mỹ, mà cụ thể tại trường   Boston College, tôi thấy choáng ngợp, theo nghĩa trước kia mình chỉ là   con cá quanh quẩn trong một cái hồ, giờ được lao mình vào đại dương tri   thức. Trong một môi trường đại học đích thực, điều quan trọng nhất là  đi  tìm chân lý một cách độc lập và sáng tạo&#8221;. Và khi về nước, anh trở   thành giảng viên tại Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright (Trường   Fulbright), là chương trình hợp tác giữa ĐH Kinh tế TP.HCM và trường ĐH   Harvard đào tạo thạc sỹ chính sách công.</p>
<p>Tại trường Kinh tế Fulbright, sinh viên ngồi cao hơn giáo viên. Tranh   luận bình đẳng. Sinh viên có quyền nêu câu hỏi, thậm chí là phản biện  và  chất vấn giáo viên, và giáo viên là người đối thoại và hướng dẫn chứ   không phải là truyền trao chân lý và khư khư bảo vệ ý kiến của mình.</p>
<p>Chúng tôi chọn Vũ Thành Tự Anh là một nhân  vật trong tuyến bài này không  phải chỉ do những gì mà cá nhân Vũ Thành  Tự Anh và Trường Fulbright đã  tư vấn cho chính phủ Việt Nam mà bởi  cách họ đang dạy từng học viên,  cách họ cố gắng tạo ra sự thay đổi, để  tạo nền cho giáo dục Việt Nam  hoàn thiện hơn.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><strong><br />
</strong><strong>Hai câu chuyện bắt bệnh nền giáo dục Việt Nam</strong></p>
<table cellspacing="3" cellpadding="3" width="260" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://bee.net.vn/dataimages/201005/original/images370937_Tu_Anh_3.jpg" alt="TS Vũ Thành Tự Anh" width="260" height="318" /></td>
</tr>
<tr>
<td align="center">TS Vũ Thành Tự Anh</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>&#8220;Sự khác khác  biệt giữa nền giáo dục Việt Nam và của các nước tiên tiến nói một cách  hình tượng có thể so sánh với khoảng cách từ Trái Đất lên Mặt Trăng chứ  không phải sự khác biệt có thể thu hẹp lại trong một sớm một chiều&#8221;.<br />
</em><br />
<strong>Câu chuyện cũ, cô giáo bảo cây bàng mùa  đông lá phải  màu đỏ</strong></p>
<p>Tôi có một người quen. Vì cô giáo của con giao  bài tập “Tả cây bàng mùa đông”, anh đã dẫn cháu đi ngắm một cây bàng  thật sự. Dù đang mùa đông nhưng cây bàng lá vẫn xanh mơn mởn. Cháu bé về  viết lại điều đó trong bài văn và bị 4 điểm. Lý do là theo đáp án của  cô giáo, cây bàng mùa đông lá phải đỏ.</p>
<p>Khổng Tử cách đây hơn  2500 năm đã dạy học trò tinh thần “cách vật trí tri”, nghiên cứu sự vật  để tìm ra tri thức, chứ không phải học thuộc lòng, rằng cái bàn này có  bốn chân, cây bàng nhà em mùa đông ra lá đỏ. Không phải ngẫu nhiên mà  Trung Quốc cho đến thế kỷ 15 vẫn là một quốc gia tiên phong trong nhiều  lĩnh vực, sáng tạo ra la bàn, thuốc súng, có hải thuyền mạnh nhất thế  giới. Tất nhiên sau đó Trung Quốc đã nhanh chóng tụt lại phía sau trong  con đường tiến đến văn minh do chủ trương bế quan tỏa cảng, trong khi  châu Âu đã sẵn sàng cho một phong trào khai phóng toàn diện và sâu sắc.</p>
<p>Nếu học sinh được phép tả cây bàng mùa đông đúng như chúng quan  sát thì có thể chúng ta đã có một nền giáo dục khác.<br />
<strong><br />
Câu chuyện mới về việc nội địa hóa ô tô ở Việt Nam</strong></p>
<p>Xét  trên khía cạnh kinh tế, khi một công ty nước ngoài cân nhắc chuyện sản  xuất ô tô ở một nước nào đó, họ sẽ xác định nước đó là thị trường tiêu  thụ chính, bởi ô tô là một mặt hàng cồng kềnh, việc xuất nhập khẩu sẽ  làm đội giá thành sản phẩm.</p>
<p>Thị  trường Việt Nam là thị trường  nhỏ, lại có nhiều công ty cùng sản xuất nên thị phần càng bị chia nhỏ  hơn. Vậy công ty sản xuất ô tô sẽ ứng xử thế nào? Đương nhiên họ không  đầu tư vào Việt Nam với quy mô đủ lớn để có thể sản xuất tại đây, đơn  giản chỉ là lắp ráp.</p>
<p>Kết quả là ở Việt Nam có hãng General  Motor nổi tiếng ở Mỹ, có Toyota Nhật, có Huyndai Hàn Quốc&#8230; Như vậy,  bài toán thu hút những hãng ô tô lớn của thế giới đã có một “lời giải  đẹp đẽ”, nhưng hệ quả của lời giải này sau gần 20 năm, là tỷ lệ nội địa  mới chỉ đạt khoảng 15%, tức là rất xa so với mục tiêu ban đầu.</p>
<p>Nếu như trong “câu chuyện cây bàng”, lời giải đúng với thực tế nhưng sai  đáp án bị cho điểm kém thì  trong “câu chuyện ô tô” lời giải đẹp đẽ cho  một bài toán bị đặt sai đề bài đã phải trả giá rất lớn về mặt hiệu quả  kinh tế. Triết lý giáo dục tiên tiến giúp cho học sinh sáng tạo, đi tìm  bài toán đúng chứ không chỉ dừng lại ở việc trau dồi kỹ năng giải bài  toán. Ở Trường Fulbright, chúng tôi đang cố gắng dạy các học viên đi tìm  bài toán đúng.</p>
<p><strong>Đặt nền móng để “bước lên Mặt Trăng”</strong></p>
<p><em>Được đào tạo tại một đại học danh tiếng ở Mỹ, trở về Việt Nam  hài lòng với vai trò một giảng viên, cách lựa chọn của anh có vẻ  “không  kinh tế”?</em></p>
<p>Mỗi khi phải ra quyết định, các nhà kinh tế  chúng tôi thường cân nhắc tới “giá trị gia tăng”. Về phương diện nghề  nghiệp, khi quyết định về Việt Nam, tôi đơn giản nghĩ rằng khả năng tạo  giá trị gia tăng của mình ở Việt Nam cao hơn ở nước ngoài.</p>
<p>Việt  Nam chúng ta đang trong quá trình chuyển đổi nhằm thu hẹp khoảng cách  với các nước phát triển trên mọi phương diện, vì vậy những người muốn  tham gia vào quá trình này sẽ có nhiều cơ hội cũng như tiềm tăng đóng  góp cao hơn.<br />
<em><br />
Hai câu chuyện anh vừa kể cũng dẫn đến một vấn  đề đã được bàn đi bàn lại mà chưa thay đổi, triết lý giáo dục của Việt  Nam hiện nay. Do chúng ta tác động chưa đúng đối tượng hay sao, thưa  anh?</em></p>
<p>Nguyễn Trường Tộ ngày xưa đã chỉ nói cho vua quan  nghe, nhưng rõ ràng như thế là chưa đủ. Nếu cả dân tộc Việt Nam trở nên  thông minh và thức thời hơn thì có thể những nỗ lực của ông đã có nhiều  khả năng thành công hơn. Để làm được điều này đòi hỏi một quá trình lâu  dài, bắt đầu với việc giúp cho mọi người trong xã hội hiểu bản chất  những gì đang xảy ra, từ đó thay đổi cách họ nghĩ, và qua đó ảnh hưởng  tới cách họ ứng xử. Nhiều người cùng thay đổi theo hướng tích cực như  vậy sẽ tạo nên một xã hội tốt đẹp hơn.</p>
<table cellspacing="0" cellpadding="3" width="480" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://bee.net.vn/dataimages/201005/original/images370957_2.jpg" alt="Chủ tịch Harvard Summers và Thủ tướng thảo luận về đào tạo sau ĐH ở  Việt Nam trong chuyến thăm do trường Kinh tế Fulbright phối hợp với ĐH  Havard tổ chức năm 2005. Ảnh Fulbright " width="480" height="320" /></td>
</tr>
<tr>
<td align="center">Thủ tướng Phan Văn Khải và Chủ tịch  Harvard Summers thảo luận về đào tạo sau ĐH ở Việt Nam trong chuyến thăm  do trường Kinh tế Fulbright phối hợp với ĐH Havard tổ chức năm 2005.  Ảnh Fulbright</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em><br />
Tác  động khiến từng học viên tự   thay đổi, rồi những học viên  đó lại khiến một ai khác nữa thay đổi, đó  là cách các anh cố gắng thay đổi triết lý giáo dục Việt Nam?</em></p>
<p>Cá nhân tôi chỉ cố gắng góp phần xây dựng một nền móng, một bệ phóng  cho các thế hệ sắp tới, tất nhiên cũng không biết là sẽ cần bao nhiêu  lâu. Từ nền móng đó, các thế hệ học viên sẽ tự phấn đấu để đạt được một  đỉnh cao hơn. Chúng tôi cũng không nhất thiết phải chứng kiến ngày  nền  móng đó được hoàn thành, chỉ cần thấy nền móng đó đang hình thành nghĩa  là chúng tôi đang đi đúng hướng.<br />
<em><br />
Dù chỉ hướng tới quá trình  nhưng chắc các anh cũng đã đạt được một vài kết quả nào đó chứ?</em></p>
<p>Dưới phương diện quá trình, những công việc của trường chúng tôi  đã tạo ra một số tác động tích cực.</p>
<p>Cuối năm 2007, đầu năm  2008, trường Fulbright có xuất bản một nghiên cứu với tên gọi “Lựa chọn  thành công”. Thông điệp chính của bài viết là việc Việt Nam theo mô hình  kinh tế nào, Đông Á hay Đông Nam Á, là sự lựa chọn của Việt Nam, Việt  Nam có khả năng và có quyền được lựa chọn chứ không bị đẩy vào thế phải  chấp nhận một cái nào đó như trước nữa.</p>
<p>Bài nghiên cứu tạo ra  một dư luận trong giới nghiên cứu kinh tế và chính sách, góp phần tạo ra  một khuôn khổ để thảo luận các vấn đề chính sách của VN trong bối cảnh  rộng lớn hơn chứ không phải thuần túy là vấn đề có tính nội địa.</p>
<p>Đặt nền kinh tế vào bức tranh rộng hơn, bài toán sẽ rõ ràng hơn. Như  tôi đã trình bày ở trên, đặt bài toán đúng là điều kiện tiên quyết để có  thể giải quyết được bản chất của vấn đề. Sự lựa chọn chỉ còn phụ thuộc  và quyết tâm chính trị và năng lực lãnh đạo của VN.</p>
<p><em>Như anh  đã nói, các nhà kinh tế thường không có giấc mơ mà chỉ có mục tiêu.  Vậy, mục tiêu ngắn hạn, trung hạn và dài hạn của anh hiện nay là gì?</em></p>
<p>Mục tiêu của tôi trong năm nay là hoàn thành một cuốn sách viết về  chính sách công nghiệp của VN với GS Dwight Perkins của ĐH Havard.</p>
<p>Mục tiêu trung hạn là cố gắng tiếp cận nghiên cứu nền kinh tế Trung  Quốc một cách có hệ thống, một mặt vì bản thân Trung Quốc quá quan trọng  đối với nền kinh tế toàn cầu, và mặt khác là vì những thách thức đối  với Trung Quốc ngày hôm nay rất có thể sẽ là những thách thức Việt Nam  phải đối diện ngày mai. Một lần nữa tôi chỉ hy vọng sẽ tạo ra một nền  móng nào đó, bắt đầu cho một quá trình, làm thế nào để những nhà kinh tế  VN hiểu Trung Quốc đầy đủ hơn, đúng hơn, toàn diện hơn.</p>
<p>Còn  kế hoạch dài hạn của tôi, vẫn như những gì đã nói, là cố gắng trở thành  một nhà nghiên cứu kinh tế và nhà giáo, giúp kiến tạo ra nền tảng cho  những thế hệ mai sau. Một người bạn vong niên mà tôi luôn coi như một  người thầy đã từng chia sẻ với tôi rằng phương châm sống và làm việc của  anh ấy là “tận nhân lực, tri thiên mệnh”. Tôi cũng đang cố gắng để đạt  được tới “cảnh giới” này (cười).</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1485/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1485&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/05/03/vu-thanh-t%e1%bb%b1-anh-t%e1%ba%adn-nhan-l%e1%bb%b1c-tri-thien-m%e1%bb%87nh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://bee.net.vn/bee_logo.png" medium="image" />

		<media:content url="http://bee.net.vn/dataimages/201005/original/images370937_Tu_Anh_3.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">TS Vũ Thành Tự Anh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://bee.net.vn/dataimages/201005/original/images370957_2.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Chủ tịch Harvard Summers và Thủ tướng thảo luận về đào tạo sau ĐH ở  Việt Nam trong chuyến thăm do trường Kinh tế Fulbright phối hợp với ĐH  Havard tổ chức năm 2005. Ảnh Fulbright </media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>John Paulson- Paulson hedge fund- biết mình, biết thời thế- “điều chắc chắn nhất là chẳng có gì chắc chắn cả“, “quy luật quan trọng nhất là chẳng có quy luật nào cả“ và “nguyên tắc tối thượng là cái gì cũng có thể xảy ra“</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/04/28/john-paulson-paulson-hedge-fund-bi%e1%ba%bft-minh-bi%e1%ba%bft-th%e1%bb%9di-th%e1%ba%bf-%e2%80%9cdi%e1%bb%81u-ch%e1%ba%afc-ch%e1%ba%afn-nh%e1%ba%a5t-la-ch%e1%ba%b3ng-co-gi-ch%e1%ba%afc-ch%e1%ba%af/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/04/28/john-paulson-paulson-hedge-fund-bi%e1%ba%bft-minh-bi%e1%ba%bft-th%e1%bb%9di-th%e1%ba%bf-%e2%80%9cdi%e1%bb%81u-ch%e1%ba%afc-ch%e1%ba%afn-nh%e1%ba%a5t-la-ch%e1%ba%b3ng-co-gi-ch%e1%ba%afc-ch%e1%ba%af/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 28 Apr 2010 02:20:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1482</guid>
		<description><![CDATA[Chỉ với một phi vụ đầu cơ, John Paulson đã lập kỷ lục về thu nhập, kiếm được 3,7 tỷ USD trong năm 2007. Như vậy, từ một người gần như vô danh, ông bỗng trở thành ngôi sao sáng trên bầu trời đêm của thế giới đầu cơ. Nước lặng là nước sâu Trước [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1482&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chỉ  với một phi vụ đầu cơ, John  Paulson đã lập kỷ lục về thu nhập, kiếm  được 3,7 tỷ USD trong năm 2007.  Như vậy, từ một người gần như vô danh,  ông bỗng trở thành ngôi sao sáng  trên bầu trời đêm của thế giới đầu cơ.</p>
<div>
<p><img src="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/04/21/JohnPaulsonbietminh56a1.jpg" alt="" width="600" /></p>
</div>
<div>Nước lặng là  nước sâu</div>
<p>Trước khi có được phi vụ đầu cơ để đời của mình, John  Paulson cũng đã  hành nghề đầu cơ được hơn chục năm. Sinh năm 1956 tại  New York, Paulson  theo học tại Trường Đại học Tổng hợp New York và sau  đó tốt nghiệp  Trường Đại học Haward. Những kiến thức lý thuyết và kinh  nghiệm thực  tiễn cần có để sau này tự khẳng định mình trong thế giới  đầu cơ được  Paulson tích lũy ở trường học và qua quá trình giúp việc  cho những nhân  vật gội cạo của thế giới tài chính như Leon Levy trong  công ty Odyssey  Partners, cho ngân hàng Bear Stearns và tập đoàn đầu tư  tài chính Gruss  Partners.</p>
<p>Giống như rất nhiều cư dân của thế  giới đầu cơ khi khởi nghiệp,  Paulson nhanh chóng nhận ra rằng, nếu chỉ  làm công ăn lương thôi hoặc  nếu chỉ trông cậy vào khoản tiền thưởng hay  hoa hồng sau mỗi phi vụ kinh  doanh thành công thì không thể nhanh  chóng trở nên giàu có. Muốn kiếm  tiền nhanh thì phải có gan liều và  chấp nhận rủi ro. Trong quan niệm của  Paulson, khái niệm “đầu tư“ chỉ  là mỹ từ đánh lừa nhận thức bởi thực  chất của đầu tư là đầu cơ, là bỏ  tiền ra nhằm vào cái gì đó hiện chưa  chắc có thành hiện thực trong  tương lai hay không. Bài học đó Paulson  học được khi còn đang làm thuê  cho ngân hàng Bear Stearns và gặp nhà đầu  tư tài chính Marty Gruss, chủ  tập đoàn Gruss Partners. Paulson chuyển  sang làm việc cho Gruss để rồi  năm 1994 thành lập công ty đầu tư riêng  với tên gọi Paulson &amp; Co,  với vài nhân viên và 2 triệu USD huy động  được. Paulson gõ cửa bước vào  thế giới đầu cơ năm đó và có thể nói Marty  Gruss là người đã quyến rũ  Paulson đến với thế giới đầu cơ.</p>
<p>Paulson cũng học được luôn từ  Marty Gruss triết lý đầu cơ: “Hãy để ý  đến xu thế giảm, còn xu thế tăng  thì tự nó sẽ đến&#8221;. Có nghĩa là: Hãy đi  tìm, hãy phát hiện và thậm chí  hãy gây dựng xu thế giảm giá trên thị  trường, còn tăng trở lại chỉ là  vấn đề thời gian. Vì sử dụng tiền của kẻ  khác nên Paulson ở thời kỳ đầu  không dám mạo hiểm, không đầu cơ vào bất  cứ cái gì liên quan đến bất  động sản mà thuần túy chỉ đầu cơ vào thành  công hay thất bại của các vụ  hợp nhất công ty. Đầu cơ như vậy gặp ít rủi  ro, không phải chờ đợi lâu  mới có được kết quả. Công ty của Paulson cứ  tà tà như thế và trong  vòng gần 10 năm biến Paulson thành triệu phú.  Nước lặng là nước sâu,  đứng trong bóng tối quan sát sự việc xảy ra ở khu  sáng, low profile –  hight profit là những phương châm chi phối toàn bộ  công chuyện kinh  doanh của Paulson. Paulson luôn ý thức được mình là ai  và muốn gì. Cũng  vì thế mà Paulson như thể chìm nghỉm trong thế giới đầu  cơ. Cho tới  năm 2005.</p>
<p>Trường kỳ mai phục</p>
<p>Sau  11 năm khám phá thế giới đầu cơ từ bên trong và khi vững vàng về  tài  chính rồi, Paulson mới mon men đầu cơ mạo hiểm hơn. Giữa năm 2005,   Paulson cho rằng kinh tế Mỹ tăng trưởng không năng động và bền vững như   thiên hạ tưởng và vì thế tập trung đầu cơ vào sự giảm giá của cổ phần   các doanh nghiệp. Nhưng tỷ giá chứng khoán ở Mỹ vẫn cứ tiếp tục tăng cho   tới cuối năm 2005. Paulson bị mất rất nhiều tiền, nhưng đổi lại được   bài học kinh nghiệm quý giá là không thể tin cậy được vào thông tin của   kẻ khác, vào đánh giá, nhận định và dự báo của kẻ bên ngoài cũng như  lại  phải trở lại với bài học sơ đẳng nhất trong nghiệp vụ đầu cơ là  “điều  chắc chắn nhất là chẳng có gì chắc chắn cả“, “quy luật quan trọng  nhất  là chẳng có quy luật nào cả“ và “nguyên tắc tối thượng là cái gì  cũng có  thể xảy ra“</p>
<p>Paulson lập ra bộ máy nghiên cứu phân tích  riêng. Paulson yêu cầu  cộng sự trả lời câu hỏi: “có thể đầu cơ vào  đâu?“.  Và Paulson mai phục  từ giữa năm 2005.</p>
<p>Chiến lược đầu cơ  của Paulson rất phức tạp về kỹ thuật, nhưng lại rất  đơn giản về ý  tưởng. Paulson cho rằng diễn biến trên thị trường bất  động sản ở Mỹ rất  không bình thường và sự gia tăng trên thị trường này  không thể cứ kéo  dài được mãi. Các ngân hàng thương mại cho vay tín dụng  với lãi suất ưu  đãi để khách hàng mua hoặc xây nhà, bảo lãnh bằng chính  bất động sản  đó. Paulson nhận thấy ở đấy chính là rủi ro không trả lại  được tín dụng  hay nói đúng hơn là cấp phát tín dụng không được bảo lãnh  tốt. Một khi  giá bất động sản sa sút thì sẽ tạo phản ứng dây chuyền  khiến rất nhiều  ngân hàng liên quan bị ảnh hưởng. Các ngân hàng đầu tư  mua lại những  chứng chỉ cho vay tín dụng không được bảo lãnh chắc chắn  nói trên, gộp  chúng lại thành những loại chứng khoán khác nhau và kinh  doanh chúng  như những hàng hóa bình thường khác trên thị trường chứng  khoán. Chúng  được gọi chung dưới cái tên “Collateralized Debt  Obligations – CDO“.  Những ai mua CDO thường phải sử dụng cái gọi là  Credit Default Swaps  (CDS) giống như một hình thức bảo hiểm cho trường  hợp không thể thanh  toán được CDO. CDS nhờ thế chiếm vị trí then chốt  trong chiến lược đầu  cơ của Paulson. Khi mọi chuyện xuôn sẻ thì giá của  CDS rất rẻ, nhưng  khi rủi ro không thanh toán được tín dụng tăng thì giá  của CDS rất đắt.  Paulson mua những CDS ấy với giá rẻ và chờ chúng tăng  giá vì tin rằng  sớm muộn thì thị trường bất động sản ở Mỹ cũng sẽ sụp  đổ.</p>
<p>Trong  lúc mọi người dồn của nhằm vào tăng giá bất động sản thì  Paulson lại  đầu cơ ngược lại. Chừng nào giá bất động sản còn tăng thì  chừng đó  Paulson còn thua lỗ. Nhưng Paulson vẫn kiên trì mai phục. Từng  loại  chứng khoán và tín dụng được mổ xẻ và phân tích, theo dõi và dự báo  kỹ  càng. Kết luận của Paulson là rủi ro không thanh toán được tín dụng  lớn  hơn và thực tế hơn nhiều so với những đánh giá và dự báo của các  hãng  đánh giá và dự báo lừng danh nhất. Paulson coi đó là “cơ hội mà tôi  đã  chờ đợi cả cuộc đời”.</p>
<p>Tín hiệu báo động đầu tiên xuất hiện vào  tháng 1/2006. Ngân hàng  Ameriquest phải trả cho 49 bang ở Mỹ 325 triệu  USD để tránh bị lôi ra  tòa về tội gian dối trong cấp phát tín dụng.  Paulson coi đó là sự khẳng  định dự báo của mình. Với tất cả tài sản có  được và số 150 triệu USD vốn  huy động được thêm từ các nhà đầu tư,  Paulson lập Paulson Credit  Opportunities Fund để đầu cơ vào sự sụp đổ  của thị trường bất động sản ở  Mỹ. Cho tới giữa tháng 6/2006, Paulson  vẫn còn bị mất tiền. Nhưng những  gì xảy ra sau đó thì đúng hệt như suy  tính của Paulson. Bear Stearns  sụp đổ. Khủng hoảng tài chính bung ra và  Paulson thu về 3,7 tỷ USD trong  năm 2007, vượt xa kỷ lục do George  Soros lập với 2,9 tỷ USD thu nhập  trong năm hay James Simons trước đó  với 2,8 tỷ USD. Và thế giới đầu cơ  lộ diện thêm một ngôi sao mới. Về  sau, có lần Paulson khái quát hóa bí  quyết thành công của mình là kiên  trì, biết mình và biết thời thế. Nghe  đơn giản vậy thôi mà đã có mấy kẻ  thực hiện thành công như Paulson đâu.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1482/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1482&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/04/28/john-paulson-paulson-hedge-fund-bi%e1%ba%bft-minh-bi%e1%ba%bft-th%e1%bb%9di-th%e1%ba%bf-%e2%80%9cdi%e1%bb%81u-ch%e1%ba%afc-ch%e1%ba%afn-nh%e1%ba%a5t-la-ch%e1%ba%b3ng-co-gi-ch%e1%ba%afc-ch%e1%ba%af/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://dddn.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/04/21/JohnPaulsonbietminh56a1.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Đại gia phố núi’, &#8216;công tử Đôla’&#8230; chưa thể đủ khi nói về con người này</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/04/15/d%e1%ba%a1i-gia-ph%e1%bb%91-nui%e2%80%99-cong-t%e1%bb%ad-dola%e2%80%99-ch%c6%b0a-th%e1%bb%83-d%e1%bb%a7-khi-noi-v%e1%bb%81-con-ng%c6%b0%e1%bb%9di-nay/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/04/15/d%e1%ba%a1i-gia-ph%e1%bb%91-nui%e2%80%99-cong-t%e1%bb%ad-dola%e2%80%99-ch%c6%b0a-th%e1%bb%83-d%e1%bb%a7-khi-noi-v%e1%bb%81-con-ng%c6%b0%e1%bb%9di-nay/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 15 Apr 2010 03:16:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/04/15/d%e1%ba%a1i-gia-ph%e1%bb%91-nui%e2%80%99-cong-t%e1%bb%ad-dola%e2%80%99-ch%c6%b0a-th%e1%bb%83-d%e1%bb%a7-khi-noi-v%e1%bb%81-con-ng%c6%b0%e1%bb%9di-nay/</guid>
		<description><![CDATA[Cập nhật lúc : 9:34 PM, 04/04/2010 Thời gian gần đây, Cường đô la là một trong những cái tên được tìm kiếm nhiều nhất trên Google VN, nhiều hơn cả những ngôi sao như Đàm Vĩnh Hưng, Mai Phương Thúy. Nhân vật này cũng là đề tài bàn tán sôi nổi nhất trên các [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1481&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Cập nhật lúc : 	9:34 PM, 04/04/2010</div>
<div><strong>Thời gian gần  đây, Cường đô la là một trong những cái tên được tìm kiếm nhiều nhất  trên Google VN, nhiều hơn cả những ngôi sao như Đàm Vĩnh Hưng, Mai  Phương Thúy. Nhân vật này cũng là đề tài bàn tán sôi nổi nhất trên các  diễn đàn.<br />
</strong></div>
<p>Người đưa thông tin,  kẻ thêm mắm thêm muối rồi cùng nhau bình luận, cùng khen, cùng chê, thậm  chí là.. cùng chửi, dù cố gắng tỏ ra hoàn toàn công tâm, nhưng trong  1001 lời bình luận đó, ai cũng nhìn thấy một chút ghen tị. Dư luận đang  “chóng mặt” nghi án “Ca sĩ H. đang có thai với Cường đô la”. Dù chưa một  lần công khai xuất hiện trước báo chí, nhưng mức độ hot của nhân vật  này được đánh giá còn vượt mặt cả người tình chân dài H.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c1.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Nguyễn Quốc Cường (thứ hai từ  trái qua phải) trong một chuyến du lịch Châu Âu. Bức hình ’bị’ rò rỉ  trong thời gian gần đây.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Mặc kệ những lời bàn tán sôi nổi, đúng sai lẫn lộn, nhân vật chính vãn  tuyệt nhiên không (hay không thèm) xuất hiện để thanh minh, giải thích  như những ngôi sao trong giới giải trí vẫn làm khi gặp scandal. Hãy cùng  chúng tôi mổ xẻ những câu chuyện xung quanh Cường đô la, với một cái  nhìn công bằng, khách quan nhất về những mặt tốt xấu, những thành công,  thất bại và cả những câu chuyện thị phi xung quanh nhân vật này.</p>
<p><strong>Tuổi thơ “khác thường” của đại công tử phố  núi</strong></p>
<p>Cường đô la tên thật là Nguyễn Quốc Cường, sinh năm  1982, là con trai của bà Nguyễn Thị Như Loan, một trong những người phụ  nữ giàu có nhất VN với tài sản vào thời hoàng kim ước tính phải lên tới  vài nghìn tỷ. Với những tiềm lực đó, cùng với sự thông minh, nhạy cảm,  bà lấn sân sang lĩnh vực bất động sản, xây dựng, kinh doanh&#8230;, lĩnh vực  nào cũng thành công rực rỡ, khiến nhiều người đàn ông phải ngả mũ khâm  phục. Là người phụ nữ sắc sảo, bà Loan được coi là người phụ nữ “có một  không hai” ở phố núi. Năm 2009, dù khủng hoảng kinh tế khiến tài sản suy  yếu nhiều, bà Loan vẫn là một trong những người phụ nữ giàu có nhất VN.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c2.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Bà Nguyễn Thị Như Loan trong buổi  họp cổ đông thường niên của công ty vào cuối năm ngoái</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Vì chồng mất sớm, nên bao nhiêu tình yêu thương, bà Loan dồn hết cho cậu  con trai Nguyễn Quốc Cường, chẳng tiếc tiền để chiều chuộng mọi sở  thích của cậu quý tử. Năm 11 tuổi, Nguyễn Quốc Cường đã nổi tiếng khắp  Pleiku vì chỉ tiêu tiền đô, cái tên Cường đô la cũng có từ khi đó.</p>
<p>Đã có nhiều lời đồn đoán về Cường đô la, cái thuở  Cường còn đang ở tuổi vị thành niên, từ việc Cường là một dân chơi khét  tiếng, đến việc Cường năm lần bảy lượt suýt bị đuổi học ở trường vì  nghịch ngợm nếu không có mẹ dùng quyền lực can thiệp. Thế nhưng, qua lời  của các thầy cô giáo và các bạn cùng lớp Cường đô la ngày ấy, thì những  lời đồn này có nhiều phần bị thổi phông và bóp méo. Cường là học sinh  lớp chuyên Toán của trường PTTH chuyên Hùng Vương, tuy học lực trung  bình nhưng suốt quảng thời gian đi học, không ai có thể nói Cường là học  sinh hư. Thầy V.H, một giám thị của trường khi đó có nói: “Cậu ta cũng  như bao học sinh khác trong trường, không có gì đặc biệt. Ở trường Cường  ngoan, chấp hành tốt nội quy nhà trường. Dĩ nhiên những chuyện nhất quỷ  nhì ma mà học trò nào cũng có thời đi học thì tôi nghĩ không cần phải  bới móc”.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c3.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td><strong>Hiền lành và ít nói nhưng  lại rất hay cười</strong></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Được bọc lụa từ khi mới sinh ra, Cường đô la đương  nhiên có cách cư xử khác người. Đam mê tốc độ từ khi còn đi học, dường  như xe cộ là người bạn thân nhất thuở thiếu thời của Cường. 16 tuổi,  Cường đô la đã có chiếc xe mô tô phân khối lớn đầu tiên. Những ngày còn  học lớp 12, Cường đô la đã tự cầm lái một chiếc xe Matiz đến trường và  về nhà.</p>
<p>Nhưng theo những người bạn của Cường thời phổ thông thì cậu quý tử ấy  ngoài đam mê xe cộ và tốc độ ra thì khá lặng lẽ trong cuộc sống hàng  ngày. Thúy Trần (bạn học cùng cấp 3 với Cường tại Hùng Vương) kể lại:  “Hồi học cấp 3, mình thấy Cường hiền khô, với lũ con gái bọn mình thì  không phải người bạo dạn mà còn hơi nhút nhát, thỉnh thoảng cậu ấy cũng  bị học sinh cùng trường bắt nạt, nhưng chỉ im lặng chịu đựng chứ không  về nhà “méc” người mẹ uy quyền của mình. Cường nói ít, chỉ hay cười,  nhưng hễ cứ nhắc tới xe cộ với tốc độ thì mắt sáng lên, nói nhiều và say  sưa. Từ hồi đó, khi mà bọn mình còn chẳng biết cái xe nào với xe nào,  thì Cường đã tường tận về những chiếc xế hộp đời mới nhất thế giới. Sau  khi Cường đi học ở Úc về, có cảm giác Cường trưởng thành lên nhiều, nhìn  thì vẫn bé nhỏ thư sinh nhưng phong thái thì ra dáng doanh nhân lắm,  nói năng rất đĩnh đạc, ăn mặc chỉn chu, nhưng có nụ cười hòn nhiên thì  không bao giờ thay đổi. Gặp bạn bè cũ, Cường vẫn rất thân thiện, mỉm  cười chào nhau từ xa. Rất nhiều người nói Cường thế này thế kia, cá nhân  mình, dù không chơi với Cường nhiều nhưng vẫn nghĩ là Cường không “hư”  như người ta đồn đại, đặc biệt là Cường không vì là đại gia lắm tiền  nhiều của mà coi khinh người khác”.</p>
<p><strong>Những câu chuyện về Cường đô la</strong></p>
<p>Ai cũng có một thời nông nổi, bồng bột và dễ mắc sai  lầm. Đam mê xe cộ và tốc độ, Cường đô la cũng gặp khá nhiều rắc rối vì  sở thích của mình. 16 tuổi, với chiếc mô tô Yamaha đắt tiền, Cường đô la  đã là một tay đua xe khét tiếng ở Pleiku. Một người bạn của Cường kể,  có lần trong một buổi đua xe, đối thủ của Cường xin rút lui vì hết tiền,  ngay lập tức Cường móc ví lấy ra tờ 100 USD để cuộc chơi không bị gián  đoạn.</p>
<p>Năm 2003, Cường đô la dính vào vụ đua xe ầm ĩ trên đường Điện Biên Phủ,  bị cáo buộc thêm tội danh “gây rối trật tự công cộng” và “đưa hối lộ”.  Vụ việc khá nghiêm trọng, nên Cường đã bị xử mức án 3 năm tù treo và  phạt tiền. Sau những rắc rối này, “thiếu gia” Pleiku đã bắt đầu “cải tà  quy chánh”, từ bỏ tốc độ và chỉ tập trung vào một thú vui lành hơn, an  toàn hơn, nhưng cũng hao tiền tốn của hơn là sưu tập xác siêu xe xịn  nhất thế giới. Cường đô la luôn là một trong những tay chơi đầu tiên ở  VN có cơ hội sở hữu những dòng xe mới nhất.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c4.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c5.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Hình ảnh một vài chiếc siêu xe  trong bộ sưu tập khổng lồ của Cường</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Đến thời điểm nay, thật khó có thể thống kê chính xác tổng số đời xe đã  từng qua tay Cường đô la sử dụng. Trong biệt  thự của Cường đô la tại  Sài Gòn lúc nào cũng có mặt đầy đủ các thương hiệu xe lớn nhất thế giới  như Ferrari, Rolls Royce, Lamborghini&#8230; trong đó phải kể đến các đời xe  Lamborghini Gallardo SE, Ferrari 360 Spider, Ferrari F430 spider, Rolls  Joyce Phantom cùng nhiều dòng xe cao cấp khác, với các biển đẹp mà bất  cứ dân chơi xe nào cũng mơ ước như chiếc Ferrari biển 81K-6789, chiếc  Rolls Royce biển 66S-6666. Những phụ kiện trong xe cũng được Cường đô la  đầu tư hàng trăm nghìn đô để nâng cấp cho thỏa sự đam mê của mình.</p>
<p>Ngoài thú chơi xe và mê tốc độ. Cường còn rất thích  chơi gofl. Không chỉ dừng ở mức độ chơi cho vui mà Cường thực sự mê môn  thể thao quý tộc này. Mặc dù rất bận rộn với công việc kinh doan, thường  xuyên đi lại nhiều nơi, nhưng Cường vẫn dành thời gian để tới sân gofl  tập luyện để thư giãn đồng thời tham gia những giải thi đấu nhỏ vừa. Năm  2009, Cường đô la đạt giải thưởng của cuộc thi “Gofl&amp;Life Magazine  Tourament 2009” do tạp chí Gofl&amp;Cuộc sống tổ chức.</p>
<p>Nhưng bên cạnh một Cường đô la với những thú chơi xa  xỉ, còn có một Cường đô la khác rất đời thường, rất con người và khó có  thể nói là “xấu”. Sức khỏe yếu nên Cường đô la ăn uống rất giản dị, mỗi  bữa chỉ một bát cơm. Những món ăn Cường thích cũng rất dân dã. Dù nhiều  người ác mồm bảo Cường là con nghiện heroin nặng nhưng sự thực thì Cường  yếu đến mức chỉ dám cho phép mình hút loại thuốc lá nhẹ dành cho phụ  nữ. Từ một cậu công tử chỉ biết ăn chơi, đua đòi, vài năm trở lại đây,  Cường đô la đang trở nên chín chắn hơn. Hình ảnh quen thuộc của Cường  khi đi ra ngoài là quần tây, áo sơ mi, hoặc quần bò, áo phông, một cặp  kính cận và một nụ cười hồn nhiên thường trực.</p>
<p>Cường đô la hiện là tổng giám đốc công ty phát triển  nhà ở Quốc Cường đồng thời tiếp quản một số công ty khác của mẹ. Ngoài  việc có sự hậu thuẩn lớn của mẹ, công bằng mà nói, Cường đô la đã đạt  được khá nhiều thành tích trên thương trường, khiến công ty phát triển  nhà Quốc Cường ngày càng trở thành một thương hiệu có uy tín trên thị  trường bất động sản.</p>
<p>Trong những lúc đi làm ăn, giao thiệp ở bên ngoài,  người ta thấy Cường đô la như lột xác, từ một “dân chơi” khét tiếng được  dư luận đồn đại trở thành một vị Tổng giám đốc đường hoàng, chững chạc,  ứng xử thông minh và dí dỏm. Nhiều người trong giới kinh doanh có quan  hệ làm ăn với công ty của Cường đều khẳng định, Cường đô la không phải  là một kẻ chỉ biết ăn chơi đua đòi nhờ đồng tiền của mẹ, ít ra thiếu gia  này cũng có khả năng kiếm tiền (thậm chí là rất nhiều tiền) dựa vào trí  tuệ và sự nhạy bén của chính mình, chứ không phải “dựa hơi” bà mẹ giầu  có và uy quyền.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c6.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>’Quá khứ’ của Cường đô la</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Những năm gần đây, tên tuổi của Cường đô la được biết đến nhiều hơn bởi  gắn liền với hai ngôi sao nổi tiếng của nền giải trí đương thời: T.H  (quá khứ) và N.H (hiện tại) chưa kể còn vô số tin đồn với các người mẫu,  ca sĩ trẻ tuổi khác. Tuy nhiên những người tinh ý thì sẽ thấy Cường rất  rõ ràng trong chuyện này, yêu ai là tuyên bố chính thức.</p>
<p>Gần đây khi có tin đồn qua lại với ca sĩ D.A Idol thì  ngay lập tức Cường tuyên bố trên facebook (blog cá nhân) của mình rằng:  “Hiện nay Cường chỉ quen với một người duy nhất là N.H, ngoài ra Cường  chẳng biết gì về D.A Idol và cũng chẳng quen ai tên D.A để mọi người có  thể nhầm lẫn như thế. Đó chỉ là tin tức giả”. Thế nên, không thể không  tính đến việc có một số những kiều nữ của làng giải trí tung tin cặp bồ  với Cường đô la để gây chú ý của dư luận.</p>
<p>Có một sự thật là tất cả bạn bè, nhân viên, hàng xóm  láng giềng hay những người mới chỉ tiếp xúc qua với Cường đô la đều công  nhận đó là Cường sống rất tình cảm và gần gũi với mọi người xung quanh.  Với bạn bè, Cường đô la chưa bao giờ tiếc bất cứ thứ gì (dĩ nhiên vì  Cường có tiền, nhưng bạn bè Cường bảo không phải ai có tiền cũng cư xử  đẹp như Cường).</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c7.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Một hình ảnh rất khác của đại gia  trẻ tuổi.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Hàng xóm quanh nhà Cường thì đặc biệt quý Cường, vì ngoài việc ra vào  gặp gỡ Cường đều tươi cười chào hỏi thì mỗi năm vào những dịp Tết, Cường  cũng thể hiện tình cảm và sự chu đáo của mình bằng việc đi mua quà và  đích thân qua chào hỏi từng nhà hàng xóm một, điều mà không phải thanh  niên thời nào cũng làm được.</p>
<p>Ít người biết rằng, Cường đô la cũng tham gia làm từ  thiện khá nhiều nhưng rất lặng lẽ. Những nông nổi, bồng bột một thời đã  khiến Cường có nhiều bài học và ngày càng trở nên chín chắn hơn. Mỗi lần  đi từ thiện, Cường đều ăn mặc giản dị như một cậu sinh viên, tự tay  chăm sóc người già và các em nhỏ ở trung tâm, rồi vui đu với những con  người có hoàn cảnh bất hạnh mà không có một chút kệch cỡm, giả vờ. Chỉ  cần nhìn nụ cười hiền lành của Cường bên những người già neo đơn hay bên  cạnh các em nhỏ, ai cũng sẽ thấy đó là một người khá khác so với những  điều dư luận đồn thổi, bàn tán.</p>
<p><strong>Cường đô la và những ồn ào với kiều nữ Việt</strong></p>
<p>Người đầu tiên được biết đến là người yêu của Cường  đô la là nữ diễn viên nổi tiếng T.H. Đến thời điểm này, dù chia tay đã  lâu nhưng những ồn ào của mối tình với đại gia Cường đô la vẫn chưa buôn  tha T.H. Rất nhiều người đã bảo T.H yêu Cường đô la vì tiền, đến nỗi nữ  diễn viên này đã phát bực mà đáp trả: “ Đại gia thì đã sao? Chẳng lẽ  đại gia thì không có quyền yêu và được yêu chân thành như người bình  thường?”.</p>
<p>Chia tay đã lâu và đã có bạn trai mới nhưng nhắc đến  Cường đô la, T.H vẫn dành cho người cũ những lời nhận xét tốt đẹp: “Lúc  gặp Cường, tôi cũng thấy sợ lắm, vì con người này nghe nhiều tai tiếng  quá. Ngay cả khi đã quen, trong đầu vẫn nghĩ Cường cũng không thật lòng.  Mãi sau này, cảm giác ấy mới dần xóa đi. Bạn bè tôi nói nhờ yêu tôi mà  Cường “ngoan” hơn. Tôi thì không nghĩ mình đã cảm hóa được anh ấy. Chỉ  đơn giản mình sông tốt với người ta thì người ta sẽ sống tốt với mình  thôi. Quyết định công khai tình yêu, cả tôi và Cường đều biết sẽ đón  nhận những lời xầm xì của dư luận nhưng không nghĩ nó kéo dài đến hơn 2  năm sau như thế này. May mà bên cạnh còn có gia đình, bạn bè động viên,  nếu không thì tôi đã ngã quỵ rồi. Ngày xưa, Cường chinh phục tôi bằng sự  chăm sóc chu đáo, tình cảm, tính quyết đoán và cởi mở. Có thời điểm tôi  quay phim ở Bến Tre, Vĩnh Long, cuối tuần nào Cường cũng lái xe vượt  mấy trăm cây số xuống thăm tôi. Đến giờ sau khi đã chia tay, tôi vẫn  nghĩ Cường là người tốt và không có gì phải chê trách. Đời người ai dám  chắc không có những lúc bồng bột, sai lầm. Lúc xảy ra chuyện, Cường còn  quá trẻ, quá bốc đồng chứ đâu đã là một người kinh doanh chững chạc như  bây giờ. Tại sao người ta cứ mãi đem câu chuyện của những năm trước để  phán xét cuộc sống của một con người hôm nay”.</p>
<p>Sau T.H, hàng loạt những kiều nữ của làng giải trí  đến hoa hậu cũng trở thành “nghi can” trong những tin đồn tình ái của  Cường đô la. Bản thân ca sĩ Y.N đã có lần tuyên bố mình từng có thời  gian đi lại với Cường đô la. Nhưng chính Cường đô la đã phủ nhận thông  tin này. Nhiều người cho rằng, đây chỉ là một chiêu tiếp thị của Y.N để  lôi kéo sự chú ý của dư luận. Một số ca sĩ khác khi nghe chuyện này thì  chỉ biết cười méo xệch vì “chưa hề biết Cường đô la tròn méo ngắn dài  thế nào”.</p>
<p>Trong rất nhiều lời đồn, có một lời đồn chính xác, đó  là sau khi chia tay T.H, mối tình tiếp theo của Cường đô la là cô ca sĩ  chân dài xinh đẹp N.H. Mấy năm nay, N.H trở thành hiện tượng của làng  giải trí Việt khi từ một chân dài đi hát, N.H đã trở thành một trong  những ca sĩ nổi tiếng nhất làng giải trí.</p>
<p>Theo những gì mà giới nghệ sĩ vẫn rỉ tai nhau, thì từ  khi yêu Cường đô la, N.H “được” rất nhiều. Tuy cát-sê của N.H mấy năm  trở lại đây rất cao, nhưng những người làm nghề đều biết, những ca sĩ  nổi tiếng sớm hơn N.H rất nhiều cũng phải vất vả lắm mới có thể tậu  cho  mình một dinh cơ khang trang. Thế mà N.H chỉ sau một thời gian ngắn trở  thành ca sĩ nổi tiếng, đã sở hữu một căn biệt thự sang trọng, với kiến  trúc xa hoa, lộng lẫy. Thế nên, tin đồn căn biệt tự này của N.H là do  Cường đô la mua tặng (hoặc ít ra cũng đóng góp phần nhiều) không phải là  một tin không có cơ sở.</p>
<p>Thời điểm trước tết Nguyên Đán, người ta thấy N.H lên  báo lấp lửng “đã đến lúc tôi phải nghĩ tới cuộc sống gia đình”, khi mà  sự nghiệp đang nở rộ nhất. Đó chính là lí do khiến “nghi án” N.H có bầu  càng trở nên có cơ sở, và cái tên được nhắc đến trong nghi án này là kẻ  mà ai cũng biết đó là ai. Khi dân tình gần như chắc chắn 90% về việc N.H  có bầu thì cô lại đột ngột xuất hiện và tuyên bố một loạt hoạt động  mới. Một số bạn bè của tôi trong làng giải trí nói rằng, sau một thời  gian yêu đương N.H thực sự muốn gắn bó với đại gia trẻ tuổi Cường đô la  để được hưởng cuộc sống giàu sang suốt đời, thế nhưng cô vấp phải sự  phản đối quyết liệt của bà Nguyễn Thị Như Loan, mẹ Cường đô la. Bởi “mẫu  hậu” Như Loan cho rằng, một cô gái trong làng giải trí, từng gắn với  nhiều mối tình rùm beng và nhận không ít tiền của con trai mình thì  không thể trở thành một người vợ hiền đảm, một hậu phương vững chắc cho  người thừa kế cơ ngơi của bà sau này.</p>
<p>Theo lời đồn ác miệng, N.H đã cố tình tung tin mình  có thai, để gây áp lực với mẹ Cường đô la. Nhưng bà Như Loan cũng không  phải vừa, khi kiên quyết bắt cô ca sĩ xinh đẹp đi khám thai, khiến sự  việc vỡ lở, mơ ước làm “con dâu nhà giàu” của N.H có vẻ tan vỡ đi đôi  phần. Cá nhân người viết bài cho rằng đây chỉ là tin đồn ác ý, chưa thể  nói đó là sự thực. Nhưng theo dõi thông tin về scandal ầm ĩ vừa qua của  N.H, một số người thạo tin cho rằng, chính N.H là người đã tung ra những  tin đồn này, để đánh bóng tên tuổi hay vì một mục đích nào đó khó có  thể lý giải ngay được.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c8.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>&#8220;Hiện tại&#8221; mà Cường công khai</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Nếu không có lí do gì, N.H bỗng nhiên ỡm ờ nói về chuyện lập gia đình,  rồi chuyện nghĩ ngơi “bồi bổ sức khỏe” nhất là hàng loạt những bức ảnh  thân mật của N.H với Cường đô la, trong đó có một bức ảnh N.H và Cường  đô la ôm nhau thân mật, chụp chung với bố mẹ cô ca sĩ này. Có cảm giác  N.H đang cố gắng công khai câu chuyện tình này (vì mục đích gì thì chỉ  cô mới hiểu) bởi những bức ảnh riêng tư như thế, nếu cô muốn giữ kín,  người ngoài khó lòng có được, nhất là nó lại xuất hiện trên báo vào một  thời điểm được cho là rất nhạy cảm sau những tin đồn bí bầu của N.H.</p>
<p>Sau vụ scandal “N.H có thai với Cường đô la” được dư  luận đoán già đoán non thời gian vừa qua, người ta thấy N.H xuất hiện  với dáng vẻ thanh mảnh, hoàn toàn không có dấu hiệu của việc mang bầu,  cũng không hề có một lời giải thích nào về vụ việc ầm ĩ trên. Cho đến  thời điểm này, Cường đô la vẫn hoàn toàn im lặng, hoàn toàn không phải  ứng gì, như từ trước đến giờ Cường vẫn làm để đối phó với những lời đồn  dư luận. Còn N.H lại xuất hiện, lại chụp ảnh, lại chuẩn bị hát hò, vẫn  xinh đẹp lộng lẫy như trước đến giờ vẫn thế. Sự thật việc N.H có bầu với  Cường đô la hay không, có lẽ vĩnh viễn sẽ chỉ có họ biết với nhau mà  thôi.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1481/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1481&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/04/15/d%e1%ba%a1i-gia-ph%e1%bb%91-nui%e2%80%99-cong-t%e1%bb%ad-dola%e2%80%99-ch%c6%b0a-th%e1%bb%83-d%e1%bb%a7-khi-noi-v%e1%bb%81-con-ng%c6%b0%e1%bb%9di-nay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c1.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c2.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c3.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c4.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c5.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c6.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c7.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://www.baodatviet.vn/Uploaded_CDCA/ngocha/20100404/c8.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Kiện tụng quanh việc ra đời Facebook</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/04/15/ki%e1%bb%87n-t%e1%bb%a5ng-quanh-vi%e1%bb%87c-ra-d%e1%bb%9di-facebook/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/04/15/ki%e1%bb%87n-t%e1%bb%a5ng-quanh-vi%e1%bb%87c-ra-d%e1%bb%9di-facebook/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 15 Apr 2010 00:46:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1479</guid>
		<description><![CDATA[Những tình tiết thú vị chung quanh sự ra đời mạng xã hội nổi tiếng Facebook do tờ Silicon Alley Insider tiết lộ sau cuộc điều tra kéo dài hai năm trời. Trong kinh doanh, tranh chấp về quyền sở hữu ý tưởng kinh doanh xảy ra thường xuyên nhưng với một mạng xã hội [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1479&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>Những  tình tiết thú vị chung quanh sự ra đời mạng xã hội nổi tiếng Facebook  do tờ </em>Silicon Alley Insider<em> tiết lộ sau cuộc điều tra  kéo dài hai năm trời.</em></p>
<p>Trong kinh doanh, tranh chấp về quyền sở hữu  ý tưởng kinh doanh xảy ra thường xuyên nhưng với một mạng xã hội lớn  như Facebook, có đến 400 triệu người sử dụng thường xuyên, được định giá  cỡ 5-10 tỷ đô-la Mỹ thì ý tưởng khai sinh Facebook ắt có giá hàng chục  triệu đô-la.</p>
<p>Chính  thức mà nói, Facebook do cậu sinh viên năm hai trường đại học Harvard  tên Mark Zuckerberg, lúc đó mới 19 tuổi thành lập vào ngày 4-2-2004. Chỉ  một tuần sau đó, ba sinh viên Harvard khác cáo buộc Mark ăn cắp ý tưởng  của họ. Việc cáo buộc bùng nổ thành một vụ kiện um xùm, kéo dài trong  mấy năm liền. Đến năm 2008, hai bên thỏa thuận dàn xếp ngoài tòa án, ba  sinh viên Harvard nhận một khoản tiền đền bù lên đến 65 triệu đô-la mặc  dù Mark khẳng định anh không ăn cắp ý tưởng của ai cả. Đây là câu chuyện  vào những ngày đầu tiên đó, theo tường thuật của <em>Silicon  Alley Insider</em> .</p>
<p><strong>Để tôi làm thử xem sao</strong></p>
<p>Mùa thu năm 2003, hai anh  em Cameron Winklevoss, Tyler Winklevoss cùng người bạn tên Divya  Narendra, tất cả đang là sinh viên năm cuối đại học Harvard đang cần tìm  một lập trình viên chuyên thiết kế trang web để biến một ý tưởng của họ  thành hiện thực. Đó là ý tưởng của Divya nảy sinh vào năm 2002: làm một  mạng xã hội cho sinh viên và cựu sinh viên Harvard, dự tính đặt tên là  HarvardConnections.com.</p>
<p>Trước đó họ đã nhờ một sinh viên Harvard khác nhưng anh này từ  chối và giới thiệu Mark Zuckerberg, một sinh viên năm hai nhưng đã khá  nổi tiếng vì đã xây dựng trang web Facemask. Facemask từng đẩy Mark vào  chỗ gặp phiền toái vì trang web này chuyên lấy hình ảnh của sinh viên  Harvard từ website chính thức của nhà trường rồi xếp từng cặp ảnh với  nhau. Người xem có thể bình chọn ảnh của người nào là hấp dẫn hơn, rồi  tổng hợp thành danh sách sinh viên Harvard theo mức độ hấp dẫn theo đánh  giá của bạn bè. Facemask ngay lập tức trở thành một hiện tượng trong  giới sinh viên, sau hai tuần có đến 22.000 lượt bình chọn. Trong lúc đó  nhiều sinh viên Harvard khác nổi giận, lôi Mark ra trước hội đồng kỷ  luật của sinh viên vì tội vi phạm an ninh mạng, vi phạm bản quyền, vi  phạm tính riêng tư của cá nhân.</p>
<p>Lúc được giới thiệu làm ăn với ba người định  khai sinh HarvardConnections, Mark đồng ý hẹn gặp. Tối ngày 30-11-2003,  bốn người hẹn nhau tại một nhà ăn trong khuôn viên trường; Cameron,  Tyler và Divya lần lượt trình bày ý tưởng của mình – xây dựng trang web  HarvardConnections, lúc đầu giới hạn cho những ai có địa chỉ email  harvard.edu tham gia và sau đó mở rộng ra các trường đại học ở Mỹ. Mark  tỏ vẻ thích thú với ý tưởng này.</p>
<p>Ngay tối hôm đó, Mark gởi email cho ba  người, nói rằng đã đọc những tài liệu ba người vừa gởi và vì cấu trúc  trang web không phức tạp lắm nên hứa sẽ bàn tiếp sau khi phác thảo xong  hình hài trang web ngay tối mai. Ngày hôm sau, Mark gởi thư tiếp cho  nhóm HarvardConnections, cho biết đã soạn xong hai trang đầu, phần đăng  ký làm thành viên, đang sửa lỗi và sẽ thông báo tiếp khi trang web hoạt  động hoàn chỉnh.</p>
<p>Ngược  lại với hai thư ban đầu này, chỉ mấy ngày sau đó, thư của Mark chuyển  giọng, không còn sự hào hứng thực hiện ngay ý tưởng đã bàn mà tìm mọi lý  do trì hoãn, như bận học, bận làm bài tập. Mọi nỗ lực liên lạc của nhóm  với Mark không thành công và cuối cùng đến ngày 8-1-2004, Mark gởi thư  cáo lỗi với các lý do bận rộn như từng viết và nói thêm là trang web  chưa có đủ chức năng cần thiết để hấp dẫn người dùng.</p>
<p>Nghiên cứu các thư từ  email trao đổi trong thời gian này, tờ<em> Silicon Alley Insider </em>kết luận đồng ý với cáo buộc của nhóm HarvardConnections là Mark  Zuckerberg tìm cách trì hoãn việc phát triển mạng HarvardConnections để  anh ta tự mình xây dựng một mạng tương tự và tung ra trước nhằm cạnh  tranh. Tờ báo này cho biết các email nói trên thì đã được công khai từ  lâu sau vụ kiện; kết luận của họ còn dựa vào những trao đổi tin nhắn  (chat) giữa Mark với bạn bè người thân trong giai đoạn này. Như trao đổi  giữa Mark và bạn đồng lớp, người sau này trở thành đồng sáng lập  Facebook &#8211; Eduardo Saverin vào ngày 7-12-2003.</p>
<p><strong>Họ chọn nhầm người – haha</strong></p>
<p>Cựu tổng giám đốc  PayPal thường được cho là nhà đầu tư đầu tiên bỏ tiền vào Facebook với  khoản tiền 500.000 đô-la vào tháng 9-2004 nhưng thật ra người tài trợ  cho Mark ngay từ đầu là Eduardo. Đây là một sinh viên giàu có hay ít  nhất bề ngoài của anh ta cho mọi người cảm giác như thế. Eduardo đồng ý  bỏ ra 15.000 đô-la để đổi lại 30% cổ phần trong công ty Facebook sẽ  thành lập. Và những ngày đầu khởi nghiệp đó, hai bên trao đổi tin nhắn  thường xuyên. Mark kể cho Eduardo chuyện ba người trong nhóm  HarvardConnections mời tham gia như thế nào, xong rồi viết: “Nhưng họ đã  chọn sai, haha. Họ chọn chính tớ để làm dự án này. Cho nên tớ sẽ trì  hoãn để mạng này không thể làm xong cho đến khi cái dự án facebook ra  đời”.</p>
<p>Như thế, tờ<em> Silicon Alley Insider</em> kết luận, trong vòng một tuần sau  khi gặp nhóm HarvardConnections, Mark đã có ý tưởng tự mình phát triển  một mạng xã hội tương tự và cũng đã đề ra kế hoạch ngăn cản đối thủ: trì  hoãn việc lập trình dù được thuê thực hiện.</p>
<p>Một vài tuần sau đó, Mark lại họp với bộ ba  Cameron, Tyler  và Divya nhưng không phải ở nhà ăn mà là khu nội trú của Mark. Phòng  của Mark có hành lang hẹp nối với các phòng khác. Khi Cameron và Tyler ngồi xuống trong  phòng của Mark, Cameron thoáng thấy ngoài hành lang một tấm bảng trắng  có ghi dòng chữ Harvard Connection, loại bảng mà nhà lập trình thường  dùng để vẽ sơ đồ ý tưởng trang web. Nhưng khi Cameron đứng lên bước ra  để nhìn cho rõ thì Mark yêu cầu Cameron không được vào hành lang.</p>
<p>Mark cũng thường xuyên  trao đổi tin nhắn với một người bạn khác tên Adam D&#8217;Angelo. Cả hai học  trường nội trú Phillips Exeter Academy và trong thời gian này, hai người  hợp tác viết phần mềm nghe nhạc MP3 Synapse, có khả năng học sở thích  của người dùng và đưa ra gợi ý thông minh. Tốt nghiệp trung học, Mark  vào Harvard còn Adam vào trường Cal Tech nhưng hai người duy trì liên  lạc thường xuyên. Sau này Adam vào làm Kỹ sư trưởng cho Facebook. Đọc  những trao đổi qua chat giữa hai người, <em>Silicon Alley  Insider</em> một lần nữa kết luận Mark song song làm hai dự án, Facebook  của riêng mình và cố ý trì hoãn HarvardConnections để tiêu diệt đối thủ  tiềm năng. Mặc dù Adam khuyên Mark nên  từ chối  thẳng nhóm HarvardConnections, Mark cho rằng nhóm này rất có tiềm năng,  cả về lập trình và tài chính hỗ trợ nên ngại nếu cả hai ra đời cùng lúc  thì tất cả đều thất bại.</p>
<p><strong>Tớ sẽ chơi họ</strong></p>
<p>Ngày 14-1-2004, Mark lại  họp với nhóm HarvardConnections, có vẻ như lần gặp nhau cuối cùng. Lúc  này Mark chưa làm xong Facebook nhưng đang nỗ lực hết sức, lấy tiền từ  Eduardo để thuê máy chủ, đăng ký tên miền thefacebook.com… Vấn đề còn  lại là có nên nói thẳng cho ba người kia chưa hay vẫn lần lữa chờ cho  xong mạng Facebook. Mark đã nỏi ý kiến của một người bạn – bạn khuyên  “không nên làm điều xấu cho ai cả”. Mark vẫn khẳng định: “Tớ sẽ chơi  họ”. Lần gặp ngày 14-1, Mark vẫn chưa từ chối hẳn dự án  HarvardConnections trong khi nhấn mạnh anh không có thời gian làm ngay.  Mark cũng không tiết lộ gì về Facebook.</p>
<p>Ngày 4-2-2004, Mark công khai dự án  Facebook, lúc đó có địa chỉ thefacebook.com; ngày 10-2-2004, Cameron gởi  thư cho Mark, cáo buộc anh vi phạm hợp đồng và ăn cắp ý tưởng. Cuối  tháng 5-2004, sau khi làm việc với hai nhà lập trình mới, nhóm  HarvardConnections cũng cho ra đời mạng ConnectU, kết nối 15 trường với  nhau nhưng không đạt được bất kỳ thành công nào.</p>
<p><strong>Thực tế</strong></p>
<p>Thực tế thì sau khi  Mark khai sinh Facebook, mạng xã hội này đã nhanh chóng trở thành một  hiện tượng trong giới sinh viên. Hè năm 2004, Mark bỏ học, chuyển sang California để điều  hành Facebook toàn thời gian. Đến tháng 8-2005, mạng xã hội chính thức  chuyển địa chỉ từ thefacebook.com sang facebook.com sau khi mua lại địa  chỉ này với giá 200.000 đô-la. Mọi chuyện sau đó về sự phát triển kỳ  diệu của Facebook thì ai cũng đã biết. Tháng 10-2007, Microsoft cho biết  họ đã mua 1,6% cổ phần Facebook với giá 240 triệu đô-la, tức tính ra  tổng giá trị của Facebook là chừng 15 tỷ đô-la Mỹ. Cho đến nay Mark vẫn  chưa bán Facebook cho ai và cũng chưa chịu đưa Facebook niêm yết trên  thị trường chứng khoán. Thông tin mới nhất cho rằng doanh thu hàng năm  của Facebook có thể lên đến 1 tỷ đô-la nhờ quảng cáo.</p>
<p>Về vụ kiện tụng chung  quanh những ngày đầu ra đời Facebook, tờ <em>Silicon Alley  Insider </em>cho rằng không có bằng chứng giấy trắng mực đen nào về hợp  đồng hợp tác giữa Mark Zuckerberg và nhóm HarvardConnections. Những ràng  buộc nếu có cũng chỉ ở dạng email hay chat mà tòa án từng kết luận chỉ  là “tán gẫu trong khu nội trú”. Cùng lúc với việc tiếp cận ý tưởng của  nhóm HarvardConnections, Mark cũng đã thai nghén ý tưởng cho mạng xã hội  Facebook, dù hướng đến cùng một đối tượng nhưng cách triển khai có  nhiều khác biệt. Tuy nhiên, Mark đã cố ý trì hoãn việc thực hiện mạng  HarvardConnections với ý đồ cạnh tranh. Vì thế <em>Silicon Alley  Insider </em>kết luận khoản tiền bồi thường 65 triệu đô-la mà Facebook  trả cho ba người Cameron, Tyler và Divya là  xứng  đáng, thậm chí còn quá hào phóng vì thời gian diễn ra tranh cãi này chỉ  kéo dài trong khoảng 2 tháng trong khi Mark đã mất đến 6 năm mới xây  dựng Facebook được như ngày nay.</p>
<p>Tuy vậy, <em>Silicon Alley Insider </em>cũng  chê trách Mark đã sử dụng những chiêu thức không hay ho gì khi sử dụng  thông tin truy cập Facebook để xâm nhập tài khoản của các phóng viên tờ  báo sinh viên của trường Harvard khi họ đang điều tra vụ kiện nói trên.  Nhưng đây là một câu chuyện khác, sẽ được lược thuật ở một dịp khác.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1479/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1479&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/04/15/ki%e1%bb%87n-t%e1%bb%a5ng-quanh-vi%e1%bb%87c-ra-d%e1%bb%9di-facebook/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tỷ phú người Mexico Carlos Slim- Hãng tin Reuters cho hay, ở tuổi đó, Slim đã biết cách kiếm tiền bằng cách bán đồ uống và bánh snack cho người thân trong gia đình.</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/03/13/t%e1%bb%b7-phu-ng%c6%b0%e1%bb%9di-mexico-carlos-slim-hang-tin-reuters-cho-hay-%e1%bb%9f-tu%e1%bb%95i-do-slim-da-bi%e1%ba%bft-cach-ki%e1%ba%bfm-ti%e1%bb%81n-b%e1%ba%b1ng-cach-ban-d%e1%bb%93-u/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/03/13/t%e1%bb%b7-phu-ng%c6%b0%e1%bb%9di-mexico-carlos-slim-hang-tin-reuters-cho-hay-%e1%bb%9f-tu%e1%bb%95i-do-slim-da-bi%e1%ba%bft-cach-ki%e1%ba%bfm-ti%e1%bb%81n-b%e1%ba%b1ng-cach-ban-d%e1%bb%93-u/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 13 Mar 2010 03:24:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1476</guid>
		<description><![CDATA[Tỷ phú số 1 thế giới mê kiếm tiền từ nhỏ Được đăng bởi tmtvietnam vào lúc 13:41 Ở tuổi 70, Slim đã có trong tay khối tài sản 53,5 tỷ USD, vượt tỷ phú Bill Gates của Mỹ để trở thành người giàu nhất thế giới &#8211; Ảnh: Reuters. Thật khó cho ai đó [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1476&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h3><a href="http://www.taichinh247.com/2010/03/ty-phu-so-1-gioi-me-kiem-tien-tu-nho.html">Tỷ phú số 1 thế giới mê kiếm tiền từ nhỏ</a></h3>
<div>Được đăng bởi tmtvietnam   vào lúc <a title="permanent link" rel="bookmark" href="http://www.taichinh247.com/2010/03/ty-phu-so-1-gioi-me-kiem-tien-tu-nho.html"><abbr title="2010-03-12T13:41:00+07:00">13:41</abbr></a></div>
<div><img src="http://vneconomy.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/03/11/030.jpg" border="0" alt="" width="550" height="364" />Ở tuổi 70, Slim đã có trong tay khối tài sản 53,5 tỷ USD, vượt tỷ phú Bill Gates của Mỹ để trở thành người giàu nhất thế giới &#8211; Ảnh: Reuters.</p>
</div>
<div><strong>Thật khó cho ai đó trải qua một ngày ở Mexico mà không “đóng góp” tiền bạc cho Carlos Slim</strong></div>
<p>Tỷ phú người Mexico Carlos Slim, người giàu nhất thế giới theo danh sách thường niên mà tạp chí Forbes của Mỹ vừa công bố, đã chứng tỏ tài năng kinh doanh từ khi còn là một cậu bé 10 tuổi.</p>
<p>Hãng tin Reuters cho hay, ở tuổi đó, Slim đã biết cách kiếm tiền bằng cách bán đồ uống và bánh snack cho người thân trong gia đình.</p>
<p>Khi trở thành một thanh niên, Slim thường xuyên ghi chép cẩn thận trong sổ sách số tiền kiếm được và các khoản chi tiêu. Anh còn mua trái phiếu tiết kiệm của Chính phủ và từ đó học được những bài học quý giá về lợi nhuận.</p>
<p>Hơn một nửa thế kỷ sau đó, ở tuổi 70, Slim đã có trong tay khối tài sản 53,5 tỷ USD, vượt tỷ phú Bill Gates của Mỹ để trở thành người giàu nhất thế giới. Dưới sự lãnh đạo của tỷ phú này là một “đế chế” kinh doanh trải rộng, từ những chuỗi siêu thị nổi tiếng nhất ở Mexico, mạng di động lớn nhất ở nước này, tới các khách sạn, nhà hàng, giàn khoan dầu lửa, các công ty xây dựng và cả một nhà băng.</p>
<p>Reuters cho biết, thật khó cho ai đó trải qua một ngày ở Mexico mà không “đóng góp” tiền bạc cho Carlos Slim! Bên ngoài biên giới của quốc gia Nam Mỹ này, Slim còn nắm giữ cổ phần trong những tên tuổi lớn như hãng bán lẻ Saks và tờ báo New York Times nổi tiếng của Mỹ.</p>
<p>Tuy nhiên, lĩnh vực hoạt động chính của Slim được xác định khi vào năm 1990, ông cùng một số đối tác mua lại công ty điện thoại quốc doanh Telmex đang dở sống dở chết với giá 1,7 tỷ USD. Sau khi biến Telmex thành một cỗ máy in tiền, ông tách ra một công ty có tên America Movil và mạnh tay phát triển công ty này thông qua các vụ mua lại. Hiện nay, America Movil là nhà mạng không dây lớn thứ tư trên thế giới.</p>
<p>Nhiều người chỉ trích rằng, Slim đã xây dựng khối tài sản của ông bằng sự độc quyền, nhưng tỷ phú này có một triết lý khá đơn giản về việc kiếm tiền. “Sự giàu có cũng giống như một vườn cây ăn trái. Với vườn cây đó, việc cần làm là làm nó lớn lên, tái đầu tư để làm nó rộng ra, hoặc mở rộng ra các lĩnh vực khác”, Slim phát biểu với Reuters hồi năm 2007.</p>
<p>Tỷ phú nghiện xì gà này được mệnh danh là “vua Midas”, vì hễ ông mua công ty gặp khó nào thì công ty đó đều trở thành một cỗ máy in tiền.</p>
<p>Năm 2008, Slim mua một lượng chứng quyền (quyền cho phép người sở hữu nó được mua một lượng cổ phiếu xác định, với một mức giá xác định, trong một thời hạn nhất định) của tập đoàn truyền thông New York Times với giá 250 triệu USD khi giá cổ phiếu của tập đoàn sụt giảm. Tới thời điểm hiện nay, số tiền lãi mà Slim thu về từ thương vụ này đã lên tới 80 triệu USD, đồng thời ông có thể nắm giữ tới 16% cổ phần trong tập đoàn này, dù ông tuyên bố không quan tâm tới việc trở thành một ông trùm truyền thông ở Mỹ.</p>
<p>Slim đã được cha thân sinh là Julian Slim Haddad, một người Lebanon nhập cư vào Mexico hồi đầu những năm 1900, truyền cho những bài học kinh doanh đầu tiên. Khi đặt chân tới Mexico, Slim Haddad đã mở một hiệu bách hóa mang tên Star of the Orient và mua bất động sản giá rẻ trong thời gian diễn ra cách mạng Mexico.</p>
<p>Vào năm 1987, khi giá cổ phiếu ở Mexico lao dốc chóng mặt vì tác động của khủng hoảng, Slim đã nhận thấy cơ hội lớn giữa lúc các nhà đầu tư khác lo sợ. Ông đã tranh thủ gom mua cổ phiếu giá rẻ và bán ra để thu lời khi thị trường hồi phục.</p>
<p>“Chúng tôi biết rằng các cuộc khủng hoảng luôn chỉ là vấn đề tạm thời và chẳng có sự cố nào kéo dài cả trăm năm. Cơ hội luôn luôn có. Khi xảy ra khủng hoảng, sự điều chỉnh sẽ được kéo theo, người ta thường phản ứng thái quá, khiến giá cả của các mặt hàng giảm dưới giá trị thực”, Slim từng nói.</p>
<p>Tài sản khổng lồ của Slim khiến người ta không thể hình dung ra lối sống tiết kiệm của ông. Người giàu nhất thế giới này đã sống trong một ngôi nhà duy nhất trong suốt 40 năm qua và lái một chiếc Mercedes Benz cũ kỹ, dù đây là một chiếc xe chống đạn và luôn có các vệ sĩ đi kèm. Ông cũng không sở hữu máy bay riêng, du thuyền hay những tài sản xa xỉ khác như giới thượng lưu ở Mexico thường có.</p>
<p>Sau khi tốt nghiệp đại học với tấm bằng kỹ sư, Slim đã thành lập một công ty địa ốc và từng làm nhân viên giao dịch ở sàn giao dịch chứng khoán Mexco. Khi có nhiều vốn hơn, ông đã mạnh dạn mở một công ty môi giới chứng khoán vào giữa thập niên 1960, và một thập kỷ sau đó bắt đầu việc mua lại những công ty làm ăn thua lỗ, bao gồm một công ty sản xuất thuốc lá, một công ty bách hóa, một hãng khai mỏ, một công ty sản xuất dây cáp và săm lốp&#8230;</p>
<p>Tới thập niên 1990, Slim bắt tay vào việc xây dựng “đế chế” viễn thông của mình sau khi mua lại Telmex. Tập đoàn America Movil của ông hiện có 201 triệu khách hàng từ khắp Brazil tới Mỹ.</p>
<p>Tỷ phú 70 tuổi này đã nhường quyền lãnh đạo công ty thường ngày cho ba con trai của ông và những phụ tá thân cận. Tuy nhiên, khi xuất hiện tại các sự kiện truyền thông, ông vẫn là người đứng đầu của America Movil.</p>
<p>Slim cũng là một tỷ phú tham gia khá tích cực vào cuộc chiến chống đói nghèo, thất học và cải thiện chăm sóc y tế cho người dân ở khu vực Mỹ Latin. Tuy nhiên, ông chưa bao giờ tuyên bố sẽ cống hiến phần lớn tài sản của mình cho hoạt động từ thiện như các tỷ phú Bill Gates hay Warren Buffett.</p>
<p>Slim cho rằng, các doanh nhân có thể giúp người khác bằng cách tạo ra việc làm và tài sản bằng con đường đầu tư hơn là “trở thành những ông già Noel”.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1476/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1476&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/03/13/t%e1%bb%b7-phu-ng%c6%b0%e1%bb%9di-mexico-carlos-slim-hang-tin-reuters-cho-hay-%e1%bb%9f-tu%e1%bb%95i-do-slim-da-bi%e1%ba%bft-cach-ki%e1%ba%bfm-ti%e1%bb%81n-b%e1%ba%b1ng-cach-ban-d%e1%bb%93-u/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vneconomy.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/03/11/030.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>The Origins Of Facebook And Its Founder and CEO, Mark Zuckerberg</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/03/08/the-origins-of-facebook-and-its-founder-and-ceo-mark-zuckerberg/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/03/08/the-origins-of-facebook-and-its-founder-and-ceo-mark-zuckerberg/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 08 Mar 2010 03:32:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1474</guid>
		<description><![CDATA[The following series of stories detail some of what happened in 2003 and 2004 after then Harvard-sophomore Mark Zuckerberg launched a site called theFacebook.com.  This site, of course, quickly grew into the dominant global site known as Facebook, which is now used by some 400 million people a month. At Last &#8212; The Full Story [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1474&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>The following series of stories detail some of what happened in 2003 and 2004 after then Harvard-sophomore <a href="http://www.businessinsider.com/mark-zuckerberg">Mark Zuckerberg</a> launched a site called <a href="http://www.businessinsider.com/facebook">theFacebook.com</a>.  This site, of course, quickly grew into the dominant global site known as Facebook, which is now used by some 400 million people a month.</p>
<ul>
<li><a href="http://www.businessinsider.com/how-facebook-was-founded-2010-3">At Last &#8212; The Full Story Of How Facebook Was Founded</a></li>
<li><a href="http://www.businessinsider.com/how-mark-zuckerberg-hacked-connectu-2010-3">How Mark Zuckerberg Hacked Into Rival ConnectU In 2004</a></li>
<li><a href="http://www.businessinsider.com/how-mark-zuckerberg-hacked-into-the-harvard-crimson-2010-3">How Mark Zuckerberg Hacked The Harvard Crimson Using Data From TheFacebook.com</a></li>
</ul>
<p>The stories are based on a long investigation into the origins of Facebook that included interviews with more than a dozen sources familiar with aspects of what happened, as well as what we believe to be relevant <a id="KonaLink0" href="http://www.businessinsider.com/the-origins-of-facebook-and-mark-zuckerberg-2010-3?utm_source=feedburner&amp;utm_medium=feed&amp;utm_campaign=Feed%3A+creditwritedownsnews+%28Credit+Writedowns%27+News+Feed%29&amp;utm_content=Google+Reader#" target="undefined"><span style="color:#1d637d;">IMs</span></a> and emails from the period.  Much of the information has never been reported.</p>
<p>The stories detail some troubling behavior by Facebook&#8217;s then 19-year old founder and CEO, Mark Zuckerberg, including using members&#8217; Facebook login information to break into members&#8217; <a id="KonaLink1" href="http://www.businessinsider.com/the-origins-of-facebook-and-mark-zuckerberg-2010-3?utm_source=feedburner&amp;utm_medium=feed&amp;utm_campaign=Feed%3A+creditwritedownsnews+%28Credit+Writedowns%27+News+Feed%29&amp;utm_content=Google+Reader#" target="undefined"><span style="color:#1d637d;">private email accounts</span></a> and hacking into a competitor&#8217;s site and changing user profiles.</p>
<p>A source close to the company suggests that the fallout from this behavior has played a profound role in shaping Facebook&#8217;s current <a id="KonaLink2" href="http://www.businessinsider.com/the-origins-of-facebook-and-mark-zuckerberg-2010-3?utm_source=feedburner&amp;utm_medium=feed&amp;utm_campaign=Feed%3A+creditwritedownsnews+%28Credit+Writedowns%27+News+Feed%29&amp;utm_content=Google+Reader#" target="undefined"><span style="color:#1d637d;">privacy policies</span></a> and Mark&#8217;s current attitudes and conduct as a now 25-year old CEO.  One can only hope so.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1474/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1474&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/03/08/the-origins-of-facebook-and-its-founder-and-ceo-mark-zuckerberg/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Phạm Phú Ngọc Trai- Cựu chủ tịch PepsiCo khu vực Đông Dương: Sống để yêu thương</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/03/06/ph%e1%ba%a1m-phu-ng%e1%bb%8dc-trai-c%e1%bb%b1u-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-pepsico-khu-v%e1%bb%b1c-dong-d%c6%b0%c6%a1ng-s%e1%bb%91ng-d%e1%bb%83-yeu-th%c6%b0%c6%a1ng/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/03/06/ph%e1%ba%a1m-phu-ng%e1%bb%8dc-trai-c%e1%bb%b1u-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-pepsico-khu-v%e1%bb%b1c-dong-d%c6%b0%c6%a1ng-s%e1%bb%91ng-d%e1%bb%83-yeu-th%c6%b0%c6%a1ng/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 06 Mar 2010 06:36:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1472</guid>
		<description><![CDATA[Người đảo ngược thế cờ cuộc chiến “đỏ và xanh” (Coca-Cola và Pepsi) tại thị trường Việt Nam, đưa Pepsi “qua mặt” Coca-Cola, liên tục tạo nên những kỳ tích bằng “cách nghĩ toàn cầu, văn hoá Việt Nam”, chính là anh. Việc Phạm Phú Ngọc Trai rời PepsiCo, trở thành nhà tư vấn chiến [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1472&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-family:Arial;">Người đảo ngược thế cờ cuộc chiến “đỏ và xanh” (Coca-Cola và Pepsi) tại thị trường Việt Nam, đưa Pepsi “qua mặt” Coca-Cola, liên tục tạo nên những kỳ tích bằng “cách nghĩ toàn cầu, văn hoá Việt Nam”, chính là anh.</p>
<p>Việc Phạm Phú Ngọc Trai rời PepsiCo, trở thành nhà tư vấn chiến lược cho các công ty Việt Nam ở đoạn cuối của cuộc đời là một lựa chọn đầy thách thức.</p>
<p>Là CEO đầu tiên và lâu dài của tập đoàn đa quốc gia hùng mạnh ngay sau khi Mỹ bỏ lệnh cấm vận, 18 năm vượt qua bao giông gió thời mở cửa, đưa đội ngũ hội nhập sâu vào môi trường kinh doanh toàn cầu, anh không chỉ mang về cho PepsiCo những con số ấn tượng, mà sau đó là chuỗi giá trị chuẩn mực trong hành xử của một doanh nghiệp, hướng đến sự phát triển bền vững.</p>
<p>Từng trải qua những ngày cầm chai nước ngọt đi chào hàng để gầy dựng Tribeco, từng có cổ phần lớn trong một số công ty tên tuổi, nhiều bạn bè thắc mắc sao anh không theo đuổi nghiệp làm giàu như các đại gia, mà lại chọn con đường trở thành nhà quản trị, dù sao cũng chỉ là một… giám đốc làm thuê?</p>
<p>Nhiều khi tôi cũng tự hỏi mình như thế, bởi không ít cơ hội để tôi làm giàu, kiếm tiền nhiều hơn. Nhưng tôi không tiếc, có ai muốn kinh doanh chỉ để trở thành trọc phú đâu. Thước đo lợi nhuận tuỳ thuộc vào suy nghĩ, lý tưởng của mỗi người.</p>
<p>Ngay từ thời còn trẻ, đang làm bia hơi Hải Âu rất phát đạt, qua Đức, thấy nhà máy của họ hiện đại quá, tôi mơ ước đem về Việt Nam, và gầy dựng Tribeco. Khi đất nước còn cấm vận, bằng mối quan hệ của mình, tôi đã cùng vài người bạn trực tiếp đàm phán không nhờ tư vấn với Coca-Cola trước, để rồi lại chọn Pepsi đưa vào Việt Nam qua liên doanh tay ba SP.CO (Việt Nam, Macondary Company Inc (Singapore) và PepsiCo).</p>
<p>Ở tuổi 30, đảm nhận vị trí chủ chốt một doanh nghiệp lớn của Mỹ là tham vọng, thách thức về khả năng. Bản tính tôi là người rất hiếu kỳ, nên lúc nào cũng muốn học, cộng thêm tính tự ái dân tộc, nên muốn làm việc trong môi trường đa quốc gia, để chứng tỏ khả năng của người Việt Nam.</p>
<p>Quản trị một số vốn vài tỉ khác biệt nhiều lắm so với vài ngàn tỉ. PepsiCo là môi trường rất tốt để tôi được tiếp xúc với cái mới, hội nhập được với những xu hướng marketing hiện đại từ sớm nhất để xây dựng thương hiệu. Suy nghĩ quốc tế nhưng hành động rất địa phương, thấm nhuần văn hoá Việt Nam, biết gắn bó với cộng đồng, có như vậy mới tạo được sự khác biệt, bền vững.</p>
<p>Con người chiến lược trong tôi được hình thành từ tính cách, tri thức, kinh nghiệm, cộng thêm bản tính của một người rất ham hoạt động xã hội… khiến tôi lúc nào cũng muốn dấn thân.</p>
<p>Trong kinh doanh, có bao giờ anh phải tranh cãi quyết liệt để bảo vệ chủ kiến của mình?</p>
<p>Tôi còn nhớ một lần, khi xu hướng khuyến mại trúng thưởng bằng xe máy, xe hơi đang nở rộ, thì miền Trung, miền Nam bị lũ lụt nặng nề. Tôi đã tranh cãi dữ dội để gác bỏ hết các chương trình khuyến mại khác, tập trung PR cho chiến dịch “Uống một lon Pepsi là dành 50 đồng ủng hộ đồng bào lũ lụt”.</p>
<p>Rất nhiều người lúc đó nghi ngờ, phản đối quyết liệt, nhưng tôi có niềm tin. Cái được lớn nhất là khách hàng biết Pepsi luôn sống với hơi thở của đồng bào mình, gắn bó với quê hương mình. Chữ “đồng bào” của người Việt mình lớn lắm, tinh thần lá lành đùm lá rách lớn lắm. Đây cũng là một khái niệm hết sức mới mẻ trong marketing.</p>
<p>Tôi rất vui là sau khi PepsiCo phát động, phong trào đã trở thành phản ứng dây chuyền, một số công ty khác cũng làm theo. Giá trị vật chất nhỏ thôi nhưng ý nghĩa rất lớn, doanh nghiệp bắt đầu có ý thức cộng đồng mạnh hơn. Một công ty thành công phải là một công dân xã hội tích cực.</p>
<p>Sau 18 năm làm việc tại PepsiCo, anh đã học được điều gì từ những người lãnh đạo tập đoàn, để chinh phục họ, và tạo lập niềm tin?</p>
<p>Đó là tầm nhìn của một công ty đa quốc gia, tính thực tế và những nguyên tắc trong quy trình quản trị để có những quyết định vượt lên chính mình, có thể làm những điều tốt đẹp cho chính tập đoàn, bảo đảm sự phát triển bền vững, sòng phẳng, không bị lay động bởi những yếu tố chủ quan.</p>
<p>Ngoài khả năng quản lý, lòng tự trọng của một người Việt Nam mới là cái để người ta quý trọng, anh em đến với mình. Chính lòng tự trọng khiến mình phải học hỏi nhiều hơn, vượt qua thách thức nhiều hơn, để chứng tỏ sự vượt trội trong quản trị. Ngoài việc học hỏi người ta, mình phải có cách đi, cách làm của mình, không để họ coi thường về văn hoá, từ đó mới tạo được giá trị cho công ty.</p>
<p>Trải qua nhiều bước ngoặt, nhiều cuộc chia tay, cuộc chia tay với PepsiCo có khiến anh hụt hẫng không? Là người theo đuổi dài lâu công việc trồng người, vì sao anh không tìm được người Việt Nam kế nhiệm xứng đáng?</p>
<p>Tôi là người luôn nghĩ tới phía trước, ít nuối tiếc, nên không cảm thấy hụt hẫng. Đây là cuộc ra đi mà tôi đã chủ động chuẩn bị chuyển giao từ năm năm nay. Dĩ nhiên buồn man mác, vì không có người Việt kế nhiệm ở PepsiCo. Từ mười năm nay tôi đã có ý định, kế hoạch thực hiện ở mức độ nào đó rồi. Lớp trẻ về khả năng lãnh đạo thì có, nhưng thiếu sự xông pha, dám hy sinh, thoát khỏi những tham vọng thông thường để có tham vọng lớn, và có lẽ do mình không đủ khả năng xây dựng, kiến thiết, lèo lái… Rất đáng tiếc.</p>
<p>Ở tuổi này, sao anh không yên ổn với những công việc kinh doanh của gia đình như làm resort, kinh doanh bất động sản, mà lại tiếp tục dấn thân với GIBC?</p>
<p>Khởi đầu một sự nghiệp mới lúc này, nhiều người cho là tôi… điên! Ước vọng từ lâu của tôi là muốn chia sẻ kinh nghiệm sau nhiều năm làm việc với PepsiCo cho các doanh nghiệp Việt Nam. Quản trị doanh nghiệp với quy mô ngày càng lớn đi kèm với những yêu cầu bức thiết về đa dạng hoá sản phẩm và dịch vụ, đổi mới công nghệ, gia tăng nguồn nhân lực. Nhưng làm thế nào để doanh nghiệp Việt Nam có thể từng bước chuyển mình? Mô hình, cấu trúc nào sẽ góp phần quyết định thắng lợi dài lâu?</p>
<p>Tái định hình, tái cấu trúc, tái tổ chức là những đòi hỏi bức thiết. Với sứ mệnh cùng doanh nghiệp kiến tạo sự phát triển và trường tồn, GIBC mong mỏi sát cánh cùng doanh nghiệp Việt Nam để tạo dựng sự nghiệp kinh doanh to lớn hơn, góp phần định hình rõ nét vị trí của Việt Nam trên bản đồ kinh thương thế giới.</p>
<p>Đằng sau những thành công của anh, cũng không ít mất mát, thất bại. Thất bại nào đối với anh là lớn nhất? Anh suy nghĩ gì sau tất cả những mất mát ấy, để cân bằng lại chính mình?</p>
<p>Thất bại thì nhiều, nhưng nghĩ cho cùng tôi không thấy tiếc những gì đã làm. Lao vào kinh doanh khi còn đầu xanh tuổi trẻ, bây giờ nhìn lại, mới thấy mình đi quá nhanh, đôi lúc rất mệt mỏi, chạnh lòng, nhưng chưa bao giờ gục xuống. Tôi chỉ bị “đánh bại” bởi những gì liên quan đến tình cảm, chứ chưa bao giờ ray rứt vì những lao lực trong kinh doanh.</p>
<p>Để cân bằng chính mình, tôi tìm đến những tình yêu đích thực, trở về nhà, tìm tới những người bạn thân, hay qua thăm mẹ. Xung quanh mình có nhiều điều tốt, nhiều người tốt lắm… Là người đàn ông quá đam mê công việc, nên tôi có ít thời gian để vun xới, chăm lo cho những người thân yêu, cho gia đình, bè bạn.</p>
<p>Tôi thấy mình có lỗi nhiều, nhưng hy vọng có được sự thấu hiểu của người thân về sự dấn thân của mình, về những giá trị mà mình đã mang lại cho cuộc sống. Bạn bè, con cái ngưỡng mộ mình không phải vì mình là chủ tịch PepsiCo, mà sẵn sàng tha thứ cho mình vì những giá trị mà mình đã chia sẻ. Tôi tin thế.</p>
<p>Trong mối quan hệ giữa con người với con người, anh coi trọng điều gì nhất? Có bao giờ anh gặp phải sự phản bội, đổ vỡ niềm tin?</p>
<p>Trong kinh doanh và cả cuộc sống, tôi coi trọng nhất là sự trung thực. Có thể lầm lỗi, thất bại, nhưng nếu sự trung thực hiện hữu thì mình sẵn sàng tha thứ, động viên, tạo cơ hội. Cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ, có nhiều điều không như mong đợi của mình, có lúc hụt hẫng, thất vọng, nhưng tôi không vì thế mà mất niềm tin. Quan điểm sống của tôi là sống để yêu thương, nhưng nếu yêu thương không đến thì mình ứng xử theo kiểu Trịnh Công Sơn: Tôi ơi, đừng tuyệt vọng. Khi mình sống có niềm tin, sẽ thấy yêu cuộc sống hơn, dễ tha thứ và bao dung hơn với người khác.</p>
<p>Là người sống vì bạn, theo anh gìn giữ được tình bạn tri âm tri kỷ có khó không? Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng viết tặng anh bài hát &#8220;Sóng về đâu&#8221;, tình bạn này đã mang lại cho anh điều gì?</p>
<p>Tôi may mắn có nhiều bạn, nhất là bạn bè trong giới nghệ sĩ. Bạn bè là nơi tôi chia sẻ mọi vui buồn, hạnh phúc, giúp tôi vơi đi những đau khổ. Để có được tình bạn tri âm, mình phải gìn giữ và nuôi dưỡng bằng sự chân thành, bằng mối thâm tình. Điều đó không khó, cũng không dễ, tuỳ theo tấm chân tình của mình đối với bạn thôi. Sự chân tình đem đến tình bạn bền vững. Tôi luôn áy náy mỗi khi không gọi điện thoại lại cho một người bạn, không hẹn hò được một buổi cơm tối với con. Bạn bè là nguồn động viên, khích lệ, giúp tôi có trách nhiệm hơn với những điều mà mình theo đuổi.</p>
<p>Người chia sẻ với tôi nhiều nhất trong kinh doanh chính là anh Sơn, mặc dù anh không biết gì về kinh doanh, nhưng triết lý kinh doanh của tôi ảnh hưởng rất nhiều từ triết lý trong âm nhạc của anh Sơn. Anh từng viết biển sóng, biển sóng đừng xô nhau, nơi nào đó có sự giàu có thì nơi khác sẽ có người bị mất đi… Triết lý của anh rất thực tế, đó là luật bù trừ mà. Trong hành xử kinh doanh, nếu không có tâm thì làm sao có thể hạnh phúc. Cuộc đời đầy bất trắc, nhưng mình đừng có hững hờ với cuộc đời, anh Sơn đã nói như thế.</p>
<p>Nhìn rộng ra ngoài xã hội, điều gì làm anh ray rứt nhất khi nghĩ về nhân tình thế thái? Về tình người?</p>
<p>Điều khiến tôi ray rứt nhất không phải là mất tiền, mất sức khoẻ, mà chính là phải chứng kiến những giá trị đạo lý đang bị đảo ngược do mối quan hệ xã hội và cuộc mưu sinh. Ngày càng nhiều những đối xử không công bằng, sự phản bội, khiến cho mối quan hệ con người mất đi sự trong sáng.</p>
<p>Tôi thường nói với các bạn trẻ rằng đôi lúc cần thực tế để sống, nhưng đừng nên quá thực dụng để trở thành nô lệ của đồng tiền, để bị rẻ rúng, khiến cho mình mất đi sự cân bằng. Với bạn bè, đến một ngày nào đó mà người ta đến với nhau, giúp nhau như một sự mua bán, thì đó quả thật là một bi kịch.</p>
<p>Anh muốn để lại điều gì cho những đứa con? Truyền thống hiếu học của dòng họ Phạm Phú đã được gìn giữ như thế nào trong gia đình anh?</p>
<p>Chưa bao giờ tôi nghĩ sẽ để lại cho con vật chất hay sự nghiệp, cũng không có khái niệm phân chia gia tài. Tôi muốn con sống có lý tưởng, biết chia sẻ với mọi người những giá trị sống mà người cha đã đeo đuổi, học hỏi cách đối nhân xử thế, học hỏi về tình yêu con người, để con có thể sống hạnh phúc. Tôi có thể cho con tất cả, nhưng hạnh phúc thì phải tự con tìm kiếm thôi.</p>
<p>Năm nào cũng vậy, gia đình tôi cùng anh em nghệ sĩ và tập thể PepsiCo luôn trở về Quảng Nam để trao tận tay các bé mồ côi cơ nhỡ những món quà nhỏ, dõi theo từng bước đi của các em trên con đường học vấn. Quảng Nam là vùng đất nghèo nhất miền Trung, chịu đựng nhiều nhất những mất mát trong chiến tranh, nhưng con người có ý chí mạnh lắm, sản sinh nhiều nhà trí thức cho đất nước, sống với nhau đùm bọc, nghĩa tình.</p>
<p>Tôi muốn các con tôi thấm vào máu những truyền thống đó của quê hương, dòng họ, để biết nhớ về nguồn cội, biết chăm sóc, sống vì mọi người nhiều hơn.</p>
<p>Bà Indra Nooyi, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc PepsiCo toàn cầu:</p>
<p>“Thực sự từ đáy lòng, tôi luôn mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh Trai. Trong suốt khoảng thời gian làm việc cùng PepsiCo, anh đã gầy dựng được một công ty phát triển đáng kinh ngạc tại Việt Nam, với doanh thu và biên độ lợi nhuận đáng để tự hào. Anh đã để lại những di sản kế thừa lớn lao cho thế hệ trẻ PepsiCo sau này”.</p>
<p>Ông Manu Anand, Tổng giám đốc PepsiCo Đông Nam Á:</p>
<p>“Là một nhà lãnh đạo doanh nghiệp và một người bạn, ông Trai luôn mang đến cái nhìn độc đáo qua những hiểu biết sâu sắc về công việc kinh doanh của PepsiCo tại thị trường địa phương cũng như từ kho kinh nghiệm to lớn của ông. Tôi thường xuyên phải trông cậy vào những lời khuyên và sự tư vấn của ông, cũng như những nhà lãnh đạo khác của PepsiCo, trong quá khứ và hiện tại. Những đóng góp của ông vượt ra ngoài biên giới Việt Nam, không chỉ ở Lào, Campuchia, mà còn Brunei, Singapore và các quần đảo thuộc Thái Bình Dương…”.</p>
<p>Kim Yến (SGTT)</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1472/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1472&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/03/06/ph%e1%ba%a1m-phu-ng%e1%bb%8dc-trai-c%e1%bb%b1u-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-pepsico-khu-v%e1%bb%b1c-dong-d%c6%b0%c6%a1ng-s%e1%bb%91ng-d%e1%bb%83-yeu-th%c6%b0%c6%a1ng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Đặng Lê Nguyên Vũ, ông chủ thương hiệu cà phê Trung Nguyên, là những chuyến “du học” cà phê</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/25/d%e1%ba%b7ng-le-nguyen-vu-ong-ch%e1%bb%a7-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-ca-phe-trung-nguyen-la-nh%e1%bb%afng-chuy%e1%ba%bfn-%e2%80%9cdu-h%e1%bb%8dc%e2%80%9d-ca-phe/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/25/d%e1%ba%b7ng-le-nguyen-vu-ong-ch%e1%bb%a7-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-ca-phe-trung-nguyen-la-nh%e1%bb%afng-chuy%e1%ba%bfn-%e2%80%9cdu-h%e1%bb%8dc%e2%80%9d-ca-phe/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 25 Feb 2010 21:27:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1470</guid>
		<description><![CDATA[“Du học” Cà phê TTCT &#8211; Những chuyến đi đáng nhớ nhất năm qua của Đặng Lê Nguyên Vũ, ông chủ thương hiệu cà phê Trung Nguyên, là những chuyến “du học” cà phê. TTCT trao đổi với anh về những bài học rút ra từ những chuyến “du học” này. Đặng Lê Nguyên Vũ (bìa [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1470&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>“Du học” Cà phê</p>
<p>TTCT &#8211; Những chuyến đi đáng nhớ nhất năm qua của Đặng Lê Nguyên Vũ, ông chủ thương hiệu cà phê Trung Nguyên, là những chuyến “du học” cà phê. <em>TTCT</em> trao đổi với anh về những bài học rút ra từ những chuyến “du học” này.</p>
<table border="0" cellspacing="2" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=399575" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Đặng Lê Nguyên Vũ (bìa trái) cùng GS Võ Tòng Xuân (bìa phải) tại vườn cà phê &#8211; Ảnh do nhân vật cung cấp</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Thế giới chỉ là nhìn cà phê dưới góc độ kinh tế</p>
<p>* Thế nào anh cũng phải tới Brazil, cường quốc số 1 về cà phê chứ?</p>
<p>- Tôi đi rải ra, tới gần chục nước và thấy công nghệ của họ tiến xa lắm rồi. Đi xem từ khâu trồng, chế biến, đóng gói. Vào tận nhà xưởng, đồn điền, bảo tàng cà phê thế giới. Đến Brazil, tôi tìm hiểu về cả một nền công nghiệp cao cấp, công nghệ phụ trợ hàng đầu thế giới, các loại máy công nghiệp cơ khí, lựa chọn hạt. Nước mình đứng thứ 2 thế giới về số lượng nhưng nền công nghiệp thì còn xa lắm. Tôi cũng thấy Brazil tuy là quốc gia xuất khẩu cà phê số 1 thế giới về số lượng nhưng lẽ ra phải làm được nhiều hơn. Họ còn bán thô là chính, sản xuất nội địa không ra được. Chuỗi giá trị chưa đưa ra được bao nhiêu.</p>
<p>* Còn ở các nước khác?</p>
<p>- Colombia xây dựng được 5-7% cà phê chất lượng cao, từ đó cả nền cà phê được hưởng lợi. Ở đó có sự trỗi dậy của một số hiệp hội cà phê. Họ muốn đem lại nhiều hơn, có tư tưởng cách mạng chuyển mình xử lý chuỗi giá trị, khiến quyền lực trở về với nước sản xuất gốc. Những nước này có thể không chỉ bán thô mà còn tham gia cả lưu thông phân phối. Ở Indonesia có những resort cổ xưa, chuỗi liên hoàn trải nghiệm cà phê từ trồng trọt, thu hái cho tới nghỉ dưỡng.</p>
<p>* Đã làm việc với những đối tác lớn như Viện bảo tàng cà phê của Nhật, Hiệp hội cà phê Colombia, nhà đầu tư cà phê hàng đầu thế giới Israel, Công ty Santa Clara &#8211; Brazil&#8230; và cả một số vị đại sứ, anh đưa ra nhận xét gì chung nhất quanh việc phát triển cà phê?</p>
<p>- Tôi nghĩ sứ mạng của chúng tôi là kết nối và phát triển những người đam mê cà phê trên thế giới. Chúng tôi có chung nỗi niềm: vì sao các nước có nguyên liệu gốc toàn bán thô, còn những nước giàu “ăn” hết. Tương quan kỳ lạ hiện nay: các nước uống cà phê nhiều nhất là những nước phát triển Mỹ, Nhật, Đức&#8230; Và một nghịch lý là nước trồng cà phê thì thu nhập không cao, hưởng lợi ít. Giá cả bị những thị trường London, New York&#8230; thao túng hết. Chúng ta phải giành lại sự kiểm soát số phận chất lượng. Đó là một cuộc chơi lớn.</p>
<p>* Anh nói các nhà kinh doanh thế giới mới nhìn cà phê dưới góc độ kinh tế. Vậy họ nên nhìn thế nào mới đầy đủ?</p>
<p>- Phải nhìn cà phê là một báu vật trời đất ban cho, đó cũng là di sản của nhân loại và có vai trò trong nền kinh tế tri thức. Đó là một học thuyết về chất lượng, sáng tạo, phát triển bền vững, không chỉ là một ngành kinh tế đơn thuần.</p>
<p>* Vậy có bài học gì cho một người làm cà phê ở Việt Nam?</p>
<p>- Cà phê Robusta của Việt Nam là nhất, nhưng làm không chuẩn. Qua giao dịch, buôn bán rồi mất hút. Nội ngành thì biết nhưng người uống ly cà phê không biết. Không có thương hiệu. Giống như số phận hạt gạo vậy. Trong khi các nước giỏi biết cách cho thế giới thấy bản chất và những thứ người ta muốn. Họ giỏi đóng gói giá trị đưa ra ham muốn, cảm xúc khác, chứ không chỉ có chất cà phê.</p>
<table border="0" cellspacing="2" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=399576" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Đặng Lê Nguyên Vũ &#8211; Ảnh do nhân vật cung cấp</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Đóng gói những giá trị</p>
<p>* Nhưng nói gì thì nói, cái gốc phải là cà phê ngon rồi mới đến trình bày kể chuyện, phải không thưa anh?</p>
<p>- Đúng rồi, công nghệ, nguyên liệu phải tốt nhất. Nhưng có ruột, phải có vỏ truyền thông điệp. Có sản phẩm, phải có guồng phân phối, thuyết phục. Phải có lý thuyết thông minh nữa.</p>
<p>* Vậy muốn theo đuổi cạnh tranh quốc tế, cà phê Việt Nam sẽ phải đóng gói kể chuyện gì?</p>
<p>- Cơ hội của Việt Nam rất lớn. Chúng ta tuy xuất phát sau nhưng nếu sở hữu quan điểm chất lượng tiến bộ, mới, có thông điệp triết lý thì sẽ thành công. Chất lượng sản phẩm phải là: nguyên liệu tốt nhất thế giới, máy móc công nghệ thiết bị tốt nhất &#8211; cái này có thể mua được. Nhưng bí quyết phương Đông, người ta không có. Bởi thời đại này công nghệ tiếp cận có thể như nhau. Bí quyết là của từng người. Thí dụ một ly nước cam như nhau nhưng do trình bày, không khí phục vụ, điều kiện thì bán ở khách sạn giá gấp chục lần ngoài chợ. Một ký cà phê các nước pha tới 80-120 ly, có 7g trong một ly. Việt Nam pha phin, có tới 25g. Ta phải kể được câu chuyện đó của mình.</p>
<p>* Trong những chuyến “du học” này, anh đặt ra những mục tiêu gì?</p>
<p>- Phương tiện bây giờ cho phép ngồi nhà cũng biết thế giới đang diễn ra cái gì. Nhưng tôi muốn đến trực tiếp để kiểm nghiệm lại hiểu biết của mình.</p>
<p>Ngoài cà phê, tôi đi để thử tìm hiểu hai câu hỏi: tại sao họ hùng mạnh và tại sao họ biến mất. Tôi tới Singapore, Mông Cổ, Ai Cập, Nga, một số nước nghèo ở Nam Mỹ. Tôi nhìn, ngẫm nghĩ và rút ra năm điều lớn cho một quốc gia muốn phát triển trường tồn, trong đó tài nguyên, dân số&#8230; chỉ là những điều kiện mang ý nghĩa tương đối. Singapore nhỏ hơn Phú Quốc, số dân không bằng Sài Gòn, xuất phát từ một làng chài, nước uống không có&#8230; vậy mà nay đang ảnh hưởng quốc tế mạnh mẽ.</p>
<p>Một quốc gia muốn phát triển phải có khát khao chinh phục, khám phá, tạo tinh thần quốc gia, vốn xã hội. Tạo sức mạnh thật sự vừa có quyền lực cứng, quyền lực mềm. Phải phục vụ sự phát triển, nếu chỉ tranh giành, chia rẽ sẽ là bi kịch. Cuối cùng là phát triển văn hóa, tư tưởng quyến rũ thế giới mới trường tồn.</p>
<p>* Theo anh, những tiêu chuẩn nào để một thương hiệu ra đến toàn cầu, từ một nước kém phát triển ra một quốc gia tiên tiến?</p>
<p>- Ba tiêu chuẩn. Đó là phải vươn lên hàng đầu của quốc gia mình, có thế mạnh, có khát khao của doanh nghiệp.</p>
<p>* Được biết sắp tới trong năm 2010, dự định một hội nghị quốc tế sẽ tổ chức ở Việt Nam với đề tài “Biến đổi khí hậu, nền kinh tế xanh và ngoại giao xanh”, anh có tham gia một tham luận. Đó sẽ là vấn đề gì?</p>
<p>- Tôi sẽ nói về tinh thần cà phê, phát triển bền vững và ngoại giao xanh.</p>
<p>* Xin cảm ơn anh và chúc các ước mơ của anh sớm thành công.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1470/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1470&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/25/d%e1%ba%b7ng-le-nguyen-vu-ong-ch%e1%bb%a7-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-ca-phe-trung-nguyen-la-nh%e1%bb%afng-chuy%e1%ba%bfn-%e2%80%9cdu-h%e1%bb%8dc%e2%80%9d-ca-phe/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=399575" medium="image" />

		<media:content url="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=399576" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Trần Ngọc Anh- Hãy là nét vẽ đẹp trong bức tranh lớn</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/08/tr%e1%ba%a7n-ng%e1%bb%8dc-anh-hay-la-net-v%e1%ba%bd-d%e1%ba%b9p-trong-b%e1%bb%a9c-tranh-l%e1%bb%9bn/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/08/tr%e1%ba%a7n-ng%e1%bb%8dc-anh-hay-la-net-v%e1%ba%bd-d%e1%ba%b9p-trong-b%e1%bb%a9c-tranh-l%e1%bb%9bn/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 08 Feb 2010 00:41:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1468</guid>
		<description><![CDATA[Trần Ngọc Anh vừa tốt nghiệp Tiến sĩ tại Đại học Harvard và được nhận làm Giảng viên Đại học Indiana, Hoa Kỳ. Mọi người biết đến anh như một người luôn đặt ra mục tiêu rõ ràng, và thực hiện đến cùng. Trần Ngọc Anh Luôn nhìn &#8220;bức tranh lớn&#8221; Nhìn vào những thành [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1468&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trần Ngọc Anh vừa tốt nghiệp Tiến sĩ tại Đại học Harvard và được nhận làm Giảng viên Đại học Indiana, Hoa Kỳ. Mọi người biết đến anh như một người luôn đặt ra mục tiêu rõ ràng, và thực hiện đến cùng.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.tienphong.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=231068" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Trần Ngọc Anh</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Luôn nhìn &#8220;bức tranh lớn&#8221;</p>
<p><em>Nhìn vào những thành công của anh, chắc nhiều người sẽ nghĩ: hồi nhỏ anh là một &#8220;thần đồng&#8221;, hoặc chí ít cũng là một người thuộc dạng&#8230; học &#8220;khủng&#8221;?</em></p>
<p>Thực sự năng lực bản thân tôi rất bình thường, không có gì nổi trội so với những bạn sinh viên cùng lứa. Khi tôi học ở Việt Nam, chưa bao giờ được đứng đầu lớp, thường thì cấp 1, 2 tôi hay đứng thứ 30-40 của lớp, lên cấp 3 cũng có khi lọt vào đội tuyển đi thi học sinh giỏi nhưng ít khi được giải.</p>
<p>Tôi nói điều đó là một sự thật, chứ chẳng phải quá khiêm tốn hay khách sáo khi nói chuyện với các bạn sinh viên.</p>
<p><em>Anh không định &#8220;đổ lỗi&#8221; cho cơ may đấy chứ?</em></p>
<p>Không. Tôi luôn cố gắng thấy &#8220;bức tranh lớn&#8221;, và không bao giờ tôi làm bất cứ điều gì mà không đặt trong tổng thể của cả bức tranh lớn. Hồi học phổ thông, tôi chưa có bức tranh lớn và chỉ nghĩ là mình cố gắng học tốt để được vào trường tốt, chứ cũng chẳng nghĩ được vào trường tốt để làm gì.</p>
<p>Khi lên đại học, bức tranh lớn của tôi bắt đầu hình thành và tôi thấy xã hội như một cuộc cạnh tranh. Trong bức tranh lớn ấy, tôi đặt ra cho mình mục tiêu là chiến thắng trong cạnh tranh, nghĩa là có thu nhập cao và vị trí trong xã hội.</p>
<p>Tôi bắt đầu đạt được những cái đó khi về làm việc cho Hãng Hàng không VN (Vietnam Airlines), chưa nhiều tiền lắm nhưng bắt đầu thành đạt. Nhưng khi đó tôi bắt đầu thấy không hài lòng với  mục tiêu đặt ra, vì khi được mọi người kính trọng, có nhiều tiền, công việc hay ho… bạn sẽ thấy chưa đủ.</p>
<p>Lúc đấy, bức tranh lớn của tôi thay đổi, tôi nhận ra là xã hội không chỉ có cạnh tranh, mà còn có sự giúp đỡ lẫn nhau. Khi đó, tôi muốn tìm một công việc nào đó nó ý nghĩa hơn, có giá trị cho xã hội. Đó là lý do để tôi  bắt đầu nghĩ rằng cần đi học tiếp sau đấy quay về làm một cái việc gì khác.</p>
<p><em>Thế anh thực hiện mục đích mới của mình thế nào?</em></p>
<p>Sau khi học tại Úc, tôi về làm ở Ban Nghiên cứu của Thủ tướng (thuộc Văn phòng Chính phủ), vì tôi nghĩ công việc ở đó có tác động lớn. Khi vào đấy, tôi mới có cơ hội nhìn thấy quá trình vận hành đất nước từ bên trong, và biết rõ hơn đâu là những khó khăn thực sự. Tôi muốn đi vào lĩnh vực là tư vấn chính sách vì nghĩ rằng mình có thế mạnh ở trong việc này.</p>
<p>Để làm tốt việc này, tôi nhận ra rằng mình phải có trình độ cao về chuyên môn, và tôi bắt đầu tìm một chương trình đào tạo hàng đầu về phân tích chính sách. Lúc đó, tôi bắt đầu nghĩ đến chương trình tiến sĩ tại Harvard.</p>
<p><em>Ra đi (học tiến sĩ) là muốn tư vấn chính sách cho Việt Nam, nhưng giờ lại trở thành một giáo sư đại học ở tận Hoa Kỳ, điều này có mâu thuẫn không?</em></p>
<p>Tốt nghiệp xong tiến sĩ thì tôi có hai sự lựa chọn: Một là quay về nước tiếp tục làm tư vấn chính sách, hai là đi làm ở nước ngoài. Lúc đó tôi nhận được một lời mời làm việc cho Liên Hợp Quốc tại NewYork, hoặc dạy tại một số đại học ở Anh, Mỹ, Singapore…</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="7" width="254" align="left" bgcolor="#e8eefa">
<tbody>
<tr>
<td><span style="font-family:Tahoma;">TS Trần Ngọc Anh </span></p>
<p><span style="font-family:Tahoma;">- Năm 1995: Tốt nghiệp Học viện Kinh tế Plekhanov (Nga). </span></p>
<p><span style="font-family:Tahoma;">- 1995-1997: Làm việc tại Hãng Hàng không Quốc gia VN (Vietnam Airlines). </span></p>
<p><span style="font-family:Tahoma;">- 1997: Nhận học bổng của Cộng đồng châu Âu, đến nhiều nước ở EU để học hỏi môi trường kinh doanh. </span></p>
<p><span style="font-family:Tahoma;">- 1999-2000: Nhận học bổng học Thạc sĩ ngành Kinh tế tại Đại học New South Wales (Australia). </span></p>
<p><span style="font-family:Tahoma;">-2000-2003: Chuyên viên ban Nghiên cứu của Thủ tướng </span></p>
<p><span style="font-family:Tahoma;">- 2003-2009: Nhận học bổng và tốt nghiệp Tiến sĩ ngành Chính sách công ĐH Havard </span></p>
<p><span style="font-family:Tahoma;">- 2009: Làm việc tại Đại học Indiana (Hoa Kỳ) với chức danh Assistant Professor </span></p>
<p><span style="font-family:Tahoma;">- Đồng tác giả cuốn sách &#8220;Kinh tế Việt Nam: Đánh thức con rồng ngủ quên&#8221; </span></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Lúc ấy, tiêu chuẩn của tôi xác định rất rõ ràng: vị trí nào mà có thể tác động tốt nhất cho xã hội Việt Nam thì sẽ là nơi tôi muốn làm. Và tôi nghĩ rằng, làm việc tại một trường đại học tốt trên thế giới, mang nguồn lực tri thức về giúp đất nước, thông qua giảng dạy, nghiên cứu và tư vấn chính sách là hay nhất. Đó là lý do tôi nhận về làm Giảng viên cho Đại học Indiana.</p>
<p><em>Vậy thì quả là may mắn luôn song hành cùng anh rồi?</em></p>
<p>Không hẳn vậy đâu. Tôi cũng gặp khá nhiều khó khăn trong cuộc sống, nhưng tôi cũng gặp may mắn nhiều. Vấn đề là ở chỗ, tôi cố gắng không quên bức tranh lớn. Thêm nữa, có người thất bại một lần là nản chí, nhưng tôi thì không.</p>
<p>Có những lúc tôi nộp học bổng với hy vọng được chấp nhận, thì tôi lại trượt các học bổng đấy. Nhưng năm sau lại tiếp tục. Tôi luôn nghĩ về bức tranh lớn, trong cái bức tranh đó lại nghĩ về vai trò của mình trong đó như thế nào. Thế còn chuyện để mình đạt được học bổng này, dự án kia… tất cả chỉ là những công cụ.</p>
<p>Nếu mình giữ được mục tiêu chính thì khi thất bại cái này sẽ có cơ hội khác. Người mà nhìn cuộc đời tích cực thì cơ hội sẽ luôn luôn đến. Tôi nghĩ, nếu mình có 10 cơ hội, chỉ thành công trong 1-2 cơ hội thôi, và thường trượt 8-9 cơ hội, nhưng thế là tốt rồi.</p>
<p>Một điểm nữa là tôi không quá căng thẳng và áp lực với những dự định mình đặt ra. Một Thiền sư từng nói rằng, tìm niềm vui trên mỗi chặng đường đi sẽ giúp sức cho mình đi xa hơn. Điều quan trọng là mình sống có ý nghĩa, mình thấy mình là nét vẽ nhỏ trong bức tranh lớn, để bức tranh lớn được đẹp trước hết mình phải là một nét vẽ đẹp.</p>
<p><em>Các bạn trẻ thường thấy bức tranh lớn không anh?</em></p>
<p>Tôi có một may mắn là từ bé luôn được học với nhiều người giỏi. Nhưng có một điểm chung là nhiều bạn chỉ tập trung vào giỏi một việc nhỏ, mà bỏ qua bức tranh lớn. Thực sự tôi rất muốn các bạn trẻ quan tâm đến bức tranh lớn. Cần đặt câu hỏi rằng mục đích trong cuộc sống của mình là gì, năng lực mình đến đâu và mình dùng năng lực ấy vào công việc gì.</p>
<p>&#8230; &#8220;Nét vẽ đẹp&#8221; cho đời và &#8220;món võ phòng thân&#8221;</p>
<p><em>Làm thế nào để mỗi bạn trẻ đều là một &#8220;nét vẽ đẹp&#8221; như anh nói? </em></p>
<p>Bây giờ xã hội mình cứ nói đại gia này, đại gia kia… khiến &#8220;đại gia&#8221; như là mục tiêu của cuộc sống.</p>
<p>Khi tiếp xúc với những người giàu có và quyền lực, mới thấy nhiều người không hạnh phúc. Lúc đó mới rõ rằng cuộc sống vật chất không đủ, còn cuộc sống tinh thần nữa. Có thời gian tôi tìm đọc sách triết học, tâm lý học, Phật học, để trả lời những câu hỏi như cuộc sống là gì?</p>
<p>Với tôi, mục tiêu đích thực của cuộc sống là trở thành người quân tử, là người đạt tới tri thức hiểu cuộc sống, biết cách sống thế nào để đem lại hạnh phúc cho bản thân và người khác.</p>
<p>Tri thức này không đo được qua bằng cấp. Khi mình là một người quân tử,  mình không có xu dính túi vẫn thấy thanh cao, tràn đầy hạnh phúc. Và tôi nghĩ rằng nếu nhiều người trẻ vươn tới, làm người quân tử thì đất nước sẽ tốt hơn rất nhiều. …</p>
<p><em>Anh tâm sự rằng hồi học phổ thông mình học rất bình thường trong khi xung quanh rất nhiều người giỏi, nhưng người ta thấy anh nhận được những học bổng rất danh giá. Bí quyết để có được điều đó là&#8230;?</em></p>
<p>Nhiều người nghĩ là đi học nước ngoài rất là khó nhưng thực ra là do chưa có người hướng dẫn mà thôi. Tôi nghĩ những người sau khi đi du học về sẽ là nguồn thông tin rất tốt cho các bạn trẻ.</p>
<p>Các trường đại học ở Mỹ bao giờ họ cũng cạnh tranh nhau để thứ hạng của trường tăng lên. Để cạnh tranh nhau thì một trong những cái họ yêu cầu ở người học là học giỏi và thi đạt kết quả cao.</p>
<p>Mình là người Việt Nam muốn vào học những chương trình học bổng chỉ cần chịu khó mà luyện và thi là  được, luyện thi thì không cần phải đi nước ngoài, ở ta có đầy sách vở để luyện. Lúc đó, cửa để đi học nước ngoài rất rộng mở. Người Trung Quốc, Ấn Độ tận dụng những cái này rất tốt.</p>
<p><em>Anh thấy sinh viên sẽ thế nào nếu hưởng thụ một hệ thống giáo dục yếu kém? </em></p>
<p>Hệ thống giáo dục của ta đúng là có rất nhiều yếu kém. Hôm vừa rồi tôi có ngồi với đứa em đang học đại học, nó than phiền là chương trình học quá lạc hậu so với kỹ năng mà thực tế cần.</p>
<p>Sau khi sinh viên ngồi trên ghế giảng đường trong nước suốt 4 &#8211; 5 năm, mới ngớ người ra thấy rằng: sau chừng đó thời gian hầu như mình học được rất ít những cái để có thể dùng được.</p>
<p>Lãng phí nhất là: 4-5 năm đấy là quãng thời gian đầu óc chúng ta minh mẫn nhất, thông minh nhất&#8230; thì lại phải học những  kiến thức quá nghèo nàn, lạc hậu, xa rời thực tiễn&#8230;</p>
<p>Nếu kiến thức chán như vậy thì sinh viên không muốn học, mà sinh viên không muốn học trong chính lúc cần phải tập thói quen học hỏi nhiều nhất thì lúc đó sẽ tạo ra những thói quen chán nản, lười, và không loại trừ cả thói giả dối.</p>
<p>Tôi rất day dứt về những chuyện này. Nó phản giáo dục ở cái nghĩa là nó không làm cho sinh viên tốt lên mà còn làm cho họ tệ đi, tức là bị nhiễm hoặc nảy sinh những thói quen, tật xấu. Lúc người học thấy kiến thức ở trường không giúp ích được gì cho mình thì họ sẽ chẳng học nữa. Không học thì sẽ sinh ra lười và sẽ đi làm những cái việc này, việc kia.</p>
<p><em>Khi môi trường giáo dục đang ở trong tình trạng như vậy, theo anh, sinh viên cần sử dụng thời gian như thế nào cho hợp lý, và có &#8220;món võ&#8221; nào để &#8220;phòng thân&#8221;?</em></p>
<p>Các bạn sinh viên nên dùng thời gian học tiếng Anh là bổ ích và cần thiết nhất. Một sinh viên ra trường khi vào phỏng vấn xin việc, câu hỏi đầu tiên người ta sẽ hỏi là: Trình độ ngoại ngữ của bạn thế nào? Bởi tiếng Anh là ngôn ngữ của &#8220;ngôi làng toàn cầu&#8221; rồi.</p>
<p>Khi có vốn tiếng Anh tốt, bạn có cơ hội đi học ở nước ngoài. Nhìn xa một chút, bạn phải học giỏi tiếng Anh thì con cái bạn sau này mới giỏi tiếng Anh được. Một khi bố mẹ tậm tịt về ngoại ngữ thì làm sao mà làm gương cho con cái được. Cho nên các bạn sinh viên học bây giờ không chỉ là học cho mình, mà là học cho gia đình, tương lai hậu duệ của các bạn nữa.</p>
<p>Đặc biệt, bây giờ sinh viên lại thu được rất ít kiến thức ở trong trường, nên người giỏi tiếng Anh sẽ tự tìm tòi tài liệu và tự mình khám phá được rất nhiều điều thú vị.</p>
<p><em>Ai đó hỏi anh về công việc của một giáo sư ở ĐH Indiana, anh sẽ nói gì?</em></p>
<p>Trường tôi đang làm việc là một đại học vào hạng khá. Về chuyên ngành của tôi (chính sách công) thì trường này đứng thứ hai ở Mỹ.</p>
<p>Năm vừa rồi Giáo sư Lin Ostrom ở trường vừa nhận giải Nobel Kinh tế. Nhiệm vụ của một giáo sư ở loại đại học này (Research University) không chỉ là truyền đạt tri thức mà là tạo ra tri thức. Nhiệm vụ số một phải là tạo ra tri thức thông qua các công trình khoa học; Nhiệm vụ số hai mới là chuyển giao tri thức.</p>
<p>Do vậy, mỗi năm tôi chỉ dạy 2 môn và dạy vào một học kỳ, tức là 4 tháng thôi. Môn thứ nhất mà tôi dạy là Kinh tế phát triển; môn thứ hai là Thương mại và Tài chính quốc tế. Trong các nghiên cứu khoa học của mình, tôi tập trung vào việc tìm ra phương pháp giúp các nước nghèo tăng trưởng kinh tế và phát triển xã hội tốt.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1468/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1468&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/08/tr%e1%ba%a7n-ng%e1%bb%8dc-anh-hay-la-net-v%e1%ba%bd-d%e1%ba%b9p-trong-b%e1%bb%a9c-tranh-l%e1%bb%9bn/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.tienphong.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=231068" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Don Lam- GD tập đoàn quản lý tài sản VinaCapital- Thực tiễn là trường huấn luyện lý tưởng</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/05/don-lam-gd-t%e1%ba%adp-doan-qu%e1%ba%a3n-ly-tai-s%e1%ba%a3n-vinacapital-th%e1%bb%b1c-ti%e1%bb%85n-la-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-hu%e1%ba%a5n-luy%e1%bb%87n-ly-t%c6%b0%e1%bb%9fng/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/05/don-lam-gd-t%e1%ba%adp-doan-qu%e1%ba%a3n-ly-tai-s%e1%ba%a3n-vinacapital-th%e1%bb%b1c-ti%e1%bb%85n-la-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-hu%e1%ba%a5n-luy%e1%bb%87n-ly-t%c6%b0%e1%bb%9fng/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 05 Feb 2010 20:27:24 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1465</guid>
		<description><![CDATA[VinaCapital là tập đoàn quản lý tài sản, quản lý đầu tư lớn nhất tại Việt Nam với vốn đầu tư khoảng 1,8 tỉ USD. Don Lam, Tổng Giám đốc tập đoàn, là một diễn giả khá quen thuộc tại nhiều hội thảo về đầu tư, được tạp chí Fortune xướng danh là “Mr. Wall [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1465&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>VinaCapital là tập đoàn quản lý tài sản, quản lý đầu tư lớn nhất tại Việt Nam với vốn đầu tư khoảng 1,8 tỉ USD. Don Lam, Tổng Giám đốc tập đoàn, là một diễn giả khá quen thuộc tại nhiều hội thảo về đầu tư, được tạp chí Fortune xướng danh là “Mr. Wall Street” (tên con phố tài chính ở New York, Mỹ) của Việt Nam. Là một cầu nối tin cậy đối với nhiều nhà đầu tư nước ngoài, nhưng người đàn ông 41 tuổi này tự trào rằng kỹ năng mình thành thục nhất sau 15 năm làm việc tại quê hương là “đi xin tiền”.</strong></p>
<p><em>Sinh ra ở Nha Trang. Mười tuổi theo gia đình sang định cư ở Canada. Hai mươi sáu tuổi về Việt Nam, gây dựng văn phòng đại diện của Coopers &amp; Lybrands (năm 1998 sáp nhập vào Pricewaterhouse thành Pricewaterhouse Coopers) trước khi trở thành đồng sáng lập VinaCapital với số vốn ban đầu chỉ 10 triệu USD cuối năm 2003. Tuy nhiên, cuộc trò chuyện giữa chúng tôi, diễn ra tại văn phòng của anh vào một buổi sáng cuối tuần, lại bắt đầu từ một thông tin đáng quan tâm. Anh nói:</em></p>
<p>Chúng tôi đã hết sức cố gắng và tích cực hỗ trợ Bộ Ngoại giao vận động hành lang Diễn đàn Kinh tế Thế giới và được tổ chức này chấp thuận tổ chức Diễn đàn Kinh tế Thế giới khu vực Đông Á với sự góp mặt của hàng ngàn nhà đầu tư quốc tế tại Việt Nam vào tháng 6/2010. Tôi tin rằng đây là một dịp tốt để cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam tiếp cận và tìm kiếm đối tác hợp tác sau khủng hoảng. Để tận dụng được cơ hội này, những doanh nghiệp trong nước nên chuẩn bị thông tin cần thiết, sẵn sàng cung cấp cho những nhà đầu tư, kêu gọi sự quan tâm của họ. Bên cạnh đó, các nhà đầu tư trong nước cũng cần tìm hiểu kỹ về lai lịch và hoạt động những nhà đầu tư sẽ tham gia diễn đàn bởi thời gian có hạn, số lượng nhà đầu tư thì đông và nếu không chủ động, chúng ta sẽ khó tìm được những người có khả năng hợp tác với mình.</p>
<table border="0" width="111" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://tuanvietnam.net/assets/images/an.jpg" alt="" width="250" height="333" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Tranh Hoàng Tường (DNSGCT)</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Năm 2010 rất quan trọng đối với nền kinh tế thế giới nói chung và kinh tế Việt Nam nói riêng.</p>
<p><em>- Việc FDI sụt giảm trong năm 2009 một phần là do nhiều quỹ đầu tư rút vốn hàng loạt từ năm 2008. Còn với VinaCapital thì sao?</em></p>
<p>Đúng là nửa sau năm 2008 là giai đoạn khó khăn nhất từ trước đến nay cho các quỹ đầu tư ở Việt Nam. Thị trường chứng khoán giảm hơn 60%, lạm phát cao. Lúc đó, tôi đi nước ngoài thường xuyên, ở trên trời nhiều hơn ở dưới đất, có khi cả tuần lễ mới về nhà thăm gia đình được một buổi. Tôi phải gặp gỡ từng nhà đầu tư, giải thích những khó khăn Việt Nam đang đối mặt chỉ là tạm thời, xảy ra trong ngắn hạn. Thay vì rút vốn, tôi còn thuyết phục được họ tăng vốn đầu tư vào thị trường này.</p>
<p><em>- Tại sao các cộng sự không &#8220;chia lửa&#8221; với anh?</em></p>
<p>Tôi phải trực tiếp làm vì mình là người nắm rõ nhất. Điều quan trọng nhất khi thuyết phục các nhà đầu tư là làm cho họ tin tưởng vào những gì mình tin tưởng. Chỉ một câu diễn đạt sai ý, hậu quả sẽ rất lớn, nhà đầu tư có thể quyết định không đầu tư tiếp, nhất là vào thời điểm đó, các nhà đầu tư đang bị chi phối bởi không khí hoảng loạn do khủng hoảng kinh tế. Tôi nói đùa với các anh em quen biết bên Bộ Kế hoạch &#8211; Đầu tư rằng đáng ra tôi phải được trả lương vì tích cực thu hút đầu tư như các anh ấy.</p>
<p>Là người điều hành, tôi chịu áp lực từ nhiều phía: từ nhà đầu tư, các quyết định đầu tư, tiến độ thực hiện các dự án&#8230; bởi chúng tôi chỉ là những người quản lý giùm tiền của các nhà đầu tư. Nhưng với tôi, mệt mỏi nhất là nghiên cứu những dự án mà bạn bè giới thiệu. Nhiều dự án không có tính khả thi, tôi buộc phải từ chối để bảo vệ các nhà đầu tư của mình. Ở nước ngoài, chuyện này rất bình thường nhưng ở Việt Nam, việc dự án không thể triển khai khiến bạn bè của tôi không vui và vì thế tôi cũng rất áy náy. Một phần có lẽ vì ở Việt Nam, tổng giám đốc thường được xem là người có tiếng nói quyết định. Với những tập đoàn như VinaCapital thì khác. Theo nguyên tắc, mỗi dự án chúng tôi thực hiện đều phải trải qua ba bước thẩm định. Bước thứ nhất là nhóm chuyên viên dự án cùng làm việc với tôi, tiếp đến là đánh giá của Hội đồng Đầu tư và cuối cùng là quyết định của Hội đồng Quản trị. Sau này, có thì giờ, nhất định tôi sẽ viết một chuyên đề về vấn đề này.</p>
<p><em>- Đã bao giờ anh mất bạn vì những chuyện đại loại như vậy?</em></p>
<p>Cũng có. Chỉ là khi người ta chưa thông hiểu lẫn nhau, nhưng cũng có thể điều này khiến cho tôi không có nhiều bạn ở Việt Nam.</p>
<p><em>- Anh có thể chơi với những người ngoài ngành với mình?</em></p>
<p>Cái này cũng khó nói. Có thể lúc này người đó chưa kinh doanh nhưng&#8230; ai biết được khi họ chuyển sang kinh doanh trong tương lai gần hay có những người bạn của họ đang kinh doanh, việc gì sẽ xảy ra?</p>
<p><em>- Công việc căng thẳng như vậy, anh làm thế nào để tìm lại sự cân bằng cho mình?</em></p>
<p>Tạm gác công việc sang một bên, về nhà chơi với các con của tôi là cách tốt nhất và duy nhất giúp đầu óc mình thư thái.</p>
<p><em>- Một mẫu đàn ông của công việc và gia đình&#8230;</em></p>
<p>Sở dĩ tôi hiếm khi la cà, bù khú là vì vừa không biết nhậu, vừa không có nhiều thì giờ. Thứ Bảy, Chủ nhật tôi vẫn làm việc bình thường. Thậm chí, hai ngày cuối tuần lại là khoảng thời gian tôi làm việc hiệu quả nhất. Bởi đó là lúc các đối tác của tôi thoải mái và tập trung nhất do bớt bị chi phối bởi công việc thường ngày. Suy cho cùng, đã bước vào ngành tài chính là phải chấp nhận áp lực, không thể khác được. Thêm nữa, tôi nghĩ, giai đoạn khó khăn nhất, mình đã vượt qua được.</p>
<p><em>- Anh có thể nói rõ hơn?</em></p>
<p>Năm 1994, tôi được ban lãnh đạo Coopers &amp; Lybrands giao nhiệm vụ về Việt Nam thành lập văn phòng đại diện. Đó là giai đoạn vô cùng khó khăn. Việt Nam mới mở cửa thị trường, Hoa Kỳ vẫn chưa bỏ cấm vận&#8230;, khả năng diễn đạt tiếng Việt của tôi rất hạn chế do theo gia đình qua Canada định cư từ nhỏ. Cho đến bây giờ, đó vẫn là giai đoạn khó khăn nhất mà tôi đã trải nghiệm.</p>
<p><em>- Những yếu tố bất lợi như vậy có thể làm chậm lại quá trình phát triển nghề nghiệp của anh?</em></p>
<p>Trong một chừng mực nào đó, môi trường khó khăn lại làm con người nhanh chóng trưởng thành. Công ty của tôi đưa ra hai tiêu chí để điều động nhân viên qua Việt Nam làm việc, một là có bằng kiểm toán quốc tế và hai là người gốc Việt. Nếu tôi nhớ không lầm thì trong công ty của tôi lúc đó cũng có vài ba người gốc Việt, nhưng chỉ riêng tôi đáp ứng được tiêu chuẩn thứ nhất. Tuy nhiên, cha mẹ tôi phản đối, cũng khá gay gắt, chuyện tôi về Việt Nam làm việc. Thuyết phục mãi hai cụ mới đồng ý cho tôi về làm việc một năm. Hồi đó mình mới 26 tuổi, còn trẻ, nên sung sức lắm.</p>
<p><em>- Bây giờ còn sung không?</em></p>
<p>Vẫn vậy. Vả lại, như đã nói, giai đoạn khó khăn nhất với tôi đã qua rồi. Nếu hồi đó ở tuổi này, có lẽ tôi không dám về. Ngoài công việc phải làm tại quê hương, trong thâm tâm tôi muốn làm một điều gì đó, đóng góp vào quá trình phát triển kinh tế nơi mình đã sinh ra mặc dù chưa biết mình sẽ làm gì. Tình cờ, tôi đọc một báo cáo của Ngân hàng Thế giới, tính toán bình quân cứ một triệu USD đầu tư nước ngoài vào nước nghèo thì có thể tạo ra công ăn việc làm cho một ngàn người. Chi tiết đó đã gợi mở cho tôi hướng đi phù hợp với năng lực của mình, tức là kêu gọi vốn từ các nhà đầu tư nước ngoài. Đương nhiên, việc này không dễ. Có khi 10 nhà đầu tư đến Việt Nam thì chỉ có một người quan tâm. Nhưng từ khi họ tỏ ra quan tâm đến lúc thực sự bỏ vốn đầu tư vào Việt Nam là một quãng đường rất dài và lại là một vấn đề khác nữa. Thông thường, họ mất khoảng hai, ba năm nghiên cứu thị trường trước khi quyết định đầu tư.</p>
<p><em>- Theo báo cáo chỉ số cạnh tranh cấp tỉnh (PCI) vừa được công bố, PCI của TP. Hồ Chí Minh và Hà Nội đều giảm. Theo anh, thực tế này sẽ tác động như thế nào đến quyết định của các nhà đầu tư?</em></p>
<p>Đây là một chỉ dấu quan trọng, nhưng không phải yếu tố quyết định. Cũng nên thông cảm với các cơ quan quản lý nhà nước, với các cấp chính quyền bởi quản lý, điều hành hoạt động của một đô thị phức tạp hơn nhiều so với việc điều hành một doanh nghiệp. Các nhà đầu tư lớn thường nhìn vào tầm trung và dài hạn. Như đã nói, tôi thuyết phục được các nhà đầu tư của mình tiếp tục tăng vốn một phần là bởi họ đặt niềm tin vào trung và dài hạn. Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta bỏ qua ngắn hạn. Năm 2008 chúng ta bị khủng hoảng kinh tế và lạm phát. Năm 2009 là vấn đề tỷ giá. Hai năm này là khoảng thời gian thử thách lòng kiên nhẫn của các nhà đầu tư. Tuy nhiên, sự kiên nhẫn nào cũng có giới hạn. Giới đầu tư quốc tế đang theo dõi rất sát sao những biến động kinh tế. Vậy nên, năm 2010 này có thể là một cơ hội lớn để chúng ta củng cố niềm tin của các nhà đầu tư, đặc biệt là vấn đề ổn định vĩ mô. Nhiều khả năng lạm phát có thể sẽ xảy ra sau Tết Nguyên đán do hàng hóa đang đồng loạt tăng giá. Điều khiến tôi lo ngại là chỉ số này sẽ biến động như thế nào, có nằm trong biên độ các nhà đầu tư chấp nhận được hay không. Câu trả lời phụ thuộc vào năng lực điều hành vĩ mô của Chính phủ và nhiều yếu tố khách quan khác như giá thế giới của một số mặt hàng chiến lược như dầu mỏ, vàng,&#8230;</p>
<p><em>- Trong gần mười năm đầu kể từ khi về Việt Nam, được biết anh đã rời Pricewaterhouse Coopers (PWC) Việt Nam qua Deutsche Bank gần một năm rồi quay trở lại. Việc anh rời vị trí phó tổng giám đốc PWC Việt Nam phụ trách tư vấn tài chính khu vực Đông Dương, trở thành đồng sáng lập VinaCapital, là sự chuẩn bị từ trước hay bởi nhìn thấy cơ hội chín muồi?</em></p>
<p>Một khách hàng được tôi tư vấn tái cấu trúc doanh nghiệp thành công đã rủ tôi ra ngoài thành lập công ty quản lý quỹ đầu tư. Đề nghị của anh ấy khiến tôi rất phân vân bởi công việc của mình lúc đó cũng đang thuận lợi. Tôi là người gốc Việt duy nhất thuộc nhóm quản lý cao cấp của công ty ở khu vực Đông Dương. Ngược lại, nếu về làm quản lý quỹ đầu tư, tôi không chỉ tham gia vào quá trình thu hút vốn đầu tư nước ngoài, mà còn có thể trực tiếp sử dụng đồng vốn. Suy đi tính lại, tôi trả lời rằng mình sẽ về nếu anh ấy huy động trước được 10 triệu USD. Kết quả là Vietnam Opportunities Fund (VOF), quỹ đầu tư đầu tiên ra đời. Trong thời gian làm việc ở PWC và Deutsche Bank, tôi tham gia kiểm toán trực tiếp hàng chục công ty tại nhiều lĩnh vực, ngành nghề. Nhờ vậy, tôi học hỏi được khá nhiều từ hoạt động của những đơn vị này. Thực tiễn là trường huấn luyện lý tưởng. Nói chung, kiểm toán là ngành học cần thiết đối với các nhà đầu tư.</p>
<p><em>- Việc anh học ngành kế toán, rồi lấy bằng kiểm toán viên quốc tế, có thể hiểu là một bước đệm được tính toán trên con đường trở thành một giám đốc điều hành?</em></p>
<p>Thời đi học, tôi chưa nhìn xa được như vậy. Tôi chọn kế toán vì nó là một trong những ngành có cơ hội xin được việc làm. Đơn giản chỉ có vậy thôi.</p>
<p><em><img src="http://tuanvietnam.net/assets/images/don-lam.jpg" alt="" width="450" height="320" /></em>Ông Don Lam và phu nhân Julie Lam tham gia buổi đấu giá từ thiện ngày 4/11/2009 cùng với<br />
diễn viên điện ảnh Thành Long nhằm góp vào ngân quỹ khoảng 40.000 USD<br />
hỗ trợ phẫu thuật các trẻ em bị sứt môi hở hàm ếch khắp Việt Nam. Ảnh: VNE</p>
<p><em><img src="http://tuanvietnam.net/assets/images/don-lam1.jpg" alt="" width="450" height="313" /></em>Cùng các doanh nhân trao đổi bên lề bữa tiệc. Ảnh: VNE</p>
<p><em>- Có những lời đồn đoán rằng phần lớn nguồn vốn của VinaCapital được rót từ Trung Quốc. Chuyện này thực hư ra sao?</em></p>
<p>Sai hoàn toàn. Hiện tại, 50% vốn của chúng tôi là từ châu Âu, 20% là Nhật Bản, 10% từ Mỹ và 20% còn lại từ Malaysia, Singapore, Hồng Kông. Tuy nhiên, phần vốn từ các nhà đầu tư tại Hồng Kông chủ yếu là từ các nhà đầu tư nước ngoài đang kinh doanh tại đặc khu kinh tế này. Tất cả các quỹ chúng tôi đang quản lý đều niêm yết trên Thị trường Chứng khoán London ngay từ ngày đầu thành lập. Tất cả luồng tiền vào &#8211; ra đều bị giám sát chặt chẽ. Bạn có thể truy cập vào trang web của Sở Giao dịch Chứng khoán London (LSE) là kiểm tra ngay được thôi.</p>
<p><em>- Thực tế cho thấy các quỹ đầu tư thường chiếm tỷ trọng khá lớn trong các giao dịch trên thị trường chứng khoán. Phải chăng đầu tư gián tiếp là hoạt động chủ yếu của các quỹ đầu tư?</em></p>
<p>Do không có đủ thông tin về hoạt động của các quỹ khác nên tôi không có ý kiến. Về phần mình, hoạt động kinh doanh của chúng tôi có hai mảng, một là đầu tư gián tiếp và đầu tư trực tiếp vào các doanh nghiệp trong nước. Về phần đầu tư gián tiếp, chỉ có quỹ VOF, với tổng vốn đầu tư gần 800 triệu USD, là đang tham gia hoạt động trên thị trường chứng khoán và vốn đầu tư cho hoạt động này chỉ chiếm chưa tới một phần ba tổng vốn đầu tư của VOF, phần còn lại của VOF dùng để đầu tư chung với các quỹ khác do VinaCapital quản lý. Về mặt đầu tư trực tiếp, tôi thiết nghĩ, một công ty nước ngoài bỏ 100% vốn xây dựng nhà máy sản xuất cung ứng cho thị trường trong nước là một hình thức đầu tư, nhưng thương hiệu là của họ. Cũng là đồng vốn nước ngoài, nhưng thay vì tự sản xuất, chúng tôi mua cổ phần của doanh nghiệp nội địa cần vốn thì cả hai bên cùng có lợi, vì chúng tôi vẫn tham gia đầu tư và bản thân doanh nghiệp có thể phát triển tốt hơn thương hiệu của họ, giữ nguyên bản thương hiệu Việt Nam.</p>
<p><em>- Giữa đầu tư trực tiếp và gián tiếp, mảng nào sinh lời nhiều hơn?</em></p>
<p>Đầu tư trực tiếp. Dự án đầu tiên của VinaCapital cũng là đầu tư trực tiếp vào Tập đoàn Kinh Đô. Chúng tôi đã cùng nhau đàm phán mua được kem Wall&#8217;s với giá rất tốt. Theo thỏa thuận, trong năm năm đầu, Wall&#8217;s không cạnh tranh với thương hiệu kem Kido&#8217;s của chúng tôi tại thị trường Việt Nam. Sau ba tháng, chúng tôi có lời ngay. Sang tháng thứ tư, số vốn 10 triệu USD của VOF được đầu tư hết (vượt kế hoạch là cần ba năm để đầu tư hết khoản tiền này), và chúng tôi tiếp tục huy động thêm. Đến nay, sau sáu năm, số vốn điều lệ VinaCapital quản lý đã lên đến 1,8 tỉ USD.</p>
<p><em>- Danh mục đầu tư của Vinacapital khá đa dạng, sản xuất thực phẩm, y tế, giáo dục, địa ốc, tài chính&#8230; Vậy hướng đầu tư của quỹ trong năm 2010 sẽ như thế nào?</em></p>
<p>Đa dạng là đúng nhưng những ngành này có một điểm chung là đều gắn liền với sự phát triển của kinh tế Việt Nam. Chúng tôi cũng đang quan tâm đến ngành công nghệ thông tin. Rất may mắn cho tôi là mời được anh Thân Trọng Phúc, nguyên Giám đốc Intel Việt Nam, về đảm nhiệm vị trí giám đốc điều hành cho quỹ đầu tư công nghệ DFJ VinaCapital. Tôi biết anh Phúc đã lâu, thuyết phục nhiều lần, nhưng gần đây anh ấy mới đồng ý.</p>
<p><em>- Vì mức lương hậu hĩnh hay còn lý do nào khác nữa?</em></p>
<p>Với những người giỏi tầm cỡ như anh Phúc, tài chính không phải là vấn đề quan trọng nhất. Họ chịu hợp tác có thể vì cảm nhận được sự thành tâm của mình hoặc được tạo điều kiện tối đa để phát huy hết khả năng.</p>
<p><em>- Là một quỹ đầu tư nước ngoài nhưng phần lớn các vị trí điều hành cao cấp của VinaCapital đều là người Việt. Một sự trùng hợp ngẫu nhiên?</em></p>
<p>Những người sáng lập đã thống nhất với nhau ngay từ đầu rằng lãnh đạo phải là người Việt. Người nước ngoài có kinh nghiệm về đầu tư, nhưng đó là vấn đề kỹ thuật, không khó. Khi một doanh nghiệp trong nước lựa chọn nhà đầu tư để huy động vốn, việc mình biết tiếng Việt, là một lợi thế quan trọng không chỉ trong quá trình đàm phán. Bởi sau khi hợp tác, làm việc với nhau hàng ngày phải thông qua một người phiên dịch thì cũng khó gần gũi. Chưa kể những tình huống khẩn cấp, nhấc điện thoại lên là có thể trao đổi trực tiếp với nhau.</p>
<p>Một nhiệm vụ quan trọng của tôi trong năm 2010 là tiếp tục huy động vốn từ các nhà đầu tư.</p>
<p><em>- Theo anh, đâu là tố chất quan trọng nhất đối với một người huy động vốn?</em></p>
<p>Sự trung thực.</p>
<p><em>- Làm thế nào để người đối thoại, nhất là những nhà đầu tư lần đầu tiên tiếp xúc, nhận ra sự trung thực của anh?</em></p>
<p>Phải tin vào điều mình nói.</p>
<p><em>- Ít ngày nữa là bước sang năm mới. Đầu năm cũng là thời điểm người Việt thường thể hiện ước nguyện của mình. Còn anh?</em></p>
<p>Theo quan sát của tôi, một số Việt kiều về nước làm ăn, đóng góp rất nhiều, nhưng họ chưa cảm thấy mình đang ở cùng một sân chơi với những doanh nhân trong nước. Chính phủ đã ban hành nhiều chính sách, luật lệ nhưng việc thi hành ở đâu đó vẫn còn sự dè dặt, lấn cấn&#8230; Mong là việc này sẽ tốt hơn trong thời gian tới</p>
<p><em>- Thời gian không chờ đợi ai cả?</em></p>
<p>Lực lượng người Việt ở nước ngoài còn nhiều. Sẽ là vô cùng lãng phí nếu không tận dụng được nguồn lực này để phát triển đất nước.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1465/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1465&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/05/don-lam-gd-t%e1%ba%adp-doan-qu%e1%ba%a3n-ly-tai-s%e1%ba%a3n-vinacapital-th%e1%bb%b1c-ti%e1%bb%85n-la-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-hu%e1%ba%a5n-luy%e1%bb%87n-ly-t%c6%b0%e1%bb%9fng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://tuanvietnam.net/assets/images/an.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://tuanvietnam.net/assets/images/don-lam.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://tuanvietnam.net/assets/images/don-lam1.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Trịnh Minh Giang- &#8220;Tìm cơ hội ở trường đời&#8221;</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/03/tr%e1%bb%8bnh-minh-giang-tim-c%c6%a1-h%e1%bb%99i-%e1%bb%9f-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-d%e1%bb%9di/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/03/tr%e1%bb%8bnh-minh-giang-tim-c%c6%a1-h%e1%bb%99i-%e1%bb%9f-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-d%e1%bb%9di/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 03 Feb 2010 19:05:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/03/tr%e1%bb%8bnh-minh-giang-tim-c%c6%a1-h%e1%bb%99i-%e1%bb%9f-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-d%e1%bb%9di/</guid>
		<description><![CDATA[Nhiều bạn trẻ hỏi tôi làm thế nào để cơ hội đến với mình khi ra trường. Tôi hỏi lại, vậy bạn có đủ kiên nhẫn để chờ cơ hội đến hay không? Nếu không đủ kiên nhẫn, hãy ra đường tìm cơ hội. Còn nếu bạn có đủ kiên nhẫn, cũng hãy cứ bước [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1463&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<p>Nhiều bạn trẻ hỏi tôi làm thế nào để cơ hội đến với mình khi ra trường. Tôi hỏi lại, vậy bạn có đủ kiên nhẫn để chờ cơ hội đến hay không? Nếu không đủ kiên nhẫn, hãy ra đường tìm cơ hội.</p>
<p>Còn nếu bạn có đủ kiên nhẫn, cũng hãy cứ bước ra ngoài, vì tôi cho rằng, nếu bạn chịu bước ra ngoài, thì khả năng nắm bắt cơ hội của bạn đã được tăng lên gấp bội phần. Ở cái thời hoàng kim của Internet này thì ra đường cũng có thể thay thế bằng việc vào mạng.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/86/86/Trinh-Minh-Giang2.jpg" border="0" alt="" width="130" height="160" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Ông Trịnh Minh Giang. Ảnh. <em>V.X.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Để có cơ hội tốt trong tương lai, bạn trẻ nên thử sức ngay bây giờ với những việc dù nhỏ hay có thể không đem lại nhiều lợi ích tài chính. Đi làm thêm, hoạt động tình nguyện, tham gia hoạt động đoàn hội, tham gia các cuộc thi… đều là những công việc. Những hoạt động hết sức có ích, vừa giúp trải nghiệm và tích lũy vốn sống và làm việc tập thể; vừa đánh dấu những điểm mốc trong hồ sơ cá nhân hay có thể là những bước nhảy khi xây dựng thương hiệu cá nhân cho riêng mình. Tìm kiếm các hội, nhóm trong trường, trên mạng, thử trở thành một thành viên tích cực của hội nhóm đó xem sao. Tham gia và duy trì cho mình một vài nhóm bạn, câu nói “giàu vì bạn” chẳng bao giờ sai cả.</p>
<p>Bản thân tôi, hồi còn học Đại học Thăng Long, tôi tham gia hoạt động Đoàn, Hội sinh viên, làm lớp trưởng, rồi là một thành viên của đội SV96. Lúc đó tôi chưa nghĩ được nhiều như bây giờ, chỉ thấy tham gia thì vui và có ý nghĩa. Giờ nghĩ lại mới thấy thầy cô giáo còn nhớ mình là vì vậy, mỗi khi kể lại đều thấy bồi hồi xen chút tự hào. Rồi nhóm bạn tôi chơi thân và quý mến cũng là thành viên của đội SV96. Những người giúp tôi đi du học, giới thiệu việc làm, đùm bọc tôi trong thời gian ở Pháp cũng là các anh trong đội SV96.</p>
<p>Ở Pháp, tôi lại cùng các anh tham gia tổ chức các giải bóng đá, ca nhạc sinh viên, hội thảo du học, rồi tham gia thành lập Hội Sinh viên Việt Nam tại Pháp. Thói quen hoạt động ấy giúp tôi có thêm nhiều bạn mới, có thêm nhiều người biết đến tôi hơn, cũng giúp cho cuộc sống du học của tôi khá thuận lợi. Các kỹ năng làm việc cũng từ đó mà dần được hình thành.</p>
<p>Giờ khi tuyển nhân viên, tôi cũng thường để ý đến điểm này và thường đặt câu hỏi về các hoạt động ngoại khóa mà ứng viên từng tham gia. Từ chính kinh nghiệm của bản thân mình tôi đã nhận thấy, những người có ích cho tổ chức nhất phải là những người biết hoạt động, làm việc theo nhóm, đội. Ngược lại dù có giỏi đến đâu, nếu họ không biết cách làm việc phối hợp với “đồng đội” của mình thì kết quả họ có thể mang lại cũng chỉ giới hạn ở một mức nào đó, vì thời gian và sức lực của mỗi người có hạn.</p>
<p>Ngay khi còn đi học, bạn trẻ cũng nên tìm cơ hội việc làm ngay trong gia đình và người quen, có thể là từ thầy cô giáo nữa. Đó là những nguồn việc làm thêm quý giá mà có thể bạn không ngờ tới. Hồi sinh viên tôi từng được làm ở Liên đoàn bóng đá Việt Nam hồi Tiger Cup 98 nhờ ba tôi, vốn là chuyên viên của Liên đoàn, giới thiệu. Không phải làm tình nguyện viên như nhiều bạn hồi đó mà làm thời vụ trong hai tháng như một nhân viên thực thụ của văn phòng Liên đoàn. Tôi giúp mọi người dịch thuật, xử lý văn bản giấy tờ chuẩn bị cho giải bóng đá, rồi kiêm cả chuyên gia máy tính nữa khi các anh chị cần giúp.</p>
<p>Một cơ hội tuyệt vời để vận dụng mọi khả năng về ngoại ngữ, tin học vốn có và bổ sung thêm những kỹ năng mà tôi còn thiếu. Khi giải bóng diễn ra, tôi tự thưởng cho mình bằng những tiếng hét lạc giọng vì cổ vũ cho đội tuyển và cũng vì vui sướng khi được tận hưởng thành quả mà mình góp phần chuẩn bị.</p>
<p>Sau khi rà soát và tận dụng các cơ hội từ gia đình, bạn bè, người quen, bạn có thể tiến thêm bước nữa: tìm kiếm thông tin tuyển dụng, qua các phương tiện thông tin đại chúng và Internet.</p>
<table border="1" cellspacing="1" cellpadding="3" width="250" align="right" bgcolor="#c8c8c8">
<tbody>
<tr>
<td>Ông Trịnh Minh Giang hiện là Giám đốc Giáo dục, hệ thống Giáo dục Hà Nội VIP. Đồng thời là thành viên HĐQT, công ty Cổ phần sách Alpha; Chủ tịch HĐQT, công ty Tư vấn Quản lý Việt &#8211; Viet Management Corp; Giám đốc Marketing, công ty Du lịch Bạn đồng hành. Ông đã tham gia biện soạn cuốn “Kết nối mạng và Kinh doanh &#8211; Networking and Business” dự tính xuất bản tháng 6/2010, dịch cuốn “Những điều trường Harvard vẫn không dạy bạn”, “Key Managament Models”…</p>
<p>Ngoài ra, ông từng là thành viên Nhóm Khoa học Trái đất VnGG (Vietnam Geosiciences Group) &#8211; Mảng Năng lượng, thành viên nhóm Kinh tế trẻ VES (Vietnam Economic Society), Bộ phận nghiên cứu, Đại học SUPELEC, Paris và nhiều tổ chức khác.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Cũng cần nói thêm về khả năng của bạn. Hãy dành thời gian nghĩ về mình vì “biết người ta biết, trăm trận trăm thắng”. Hãy xem điểm mạnh của mình là gì? Công việc nào phù hợp nhất với một “đứa” như mình? Đây là lúc bạn tư duy “matching” bạn với một công việc. Tất nhiên chưa chắc bạn sẽ ăn đời ở kiếp với công việc ấy đâu, nhưng hãy nhìn nó với một cái nhìn đủ dài.</p>
<p>Lấy tôi làm ví dụ nhé, tôi làm sách với Alpha Books, rồi làm giáo dục với VIP School, làm đào tạo với VIET Management, vì sao nhỉ? Tôi thích sách, thích đọc, thích viết, thích nghiên cứu nghiền ngẫm, thích chia sẻ kiến thức mình có và thích làm việc nữa, càng miệt mài càng thích. Được nói cái mà mình thích, tôi có thể nói cả buổi không chán. Tôi chẳng hút thuốc, không thích rượu bia nhậu nhẹt mấy, vậy thì còn việc nào thích hợp hơn. Mình chọn việc rồi dần dần việc nó sẽ chọn mình. “Hai đứa” thích nhau, chọn nhau, thế là có thể nói bạn có được một cơ hội tốt rồi đấy.</p>
<p>Tôi viết như thể bạn đang ngồi trước mặt tôi vậy, lời khuyên của một người trẻ với một người trẻ hơn, của một người đã gặp cơ hội tốt với một người sẽ gặp cơ hội tốt hơn. Và nếu bạn có suy nghĩ nào khác, hãy chia sẻ với tôi.</p>
<p><strong>Trịnh Minh Giang</strong><br />
<em>Giám đốc Giáo dục, Hệ thống Giáo dục Hà Nội VIP</em></p>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1463/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1463&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/02/03/tr%e1%bb%8bnh-minh-giang-tim-c%c6%a1-h%e1%bb%99i-%e1%bb%9f-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-d%e1%bb%9di/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/86/86/Trinh-Minh-Giang2.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Thân Trọng Phúc, giám đốc điều hành quỹ đầu tư DFJ thuộc VinaCapital &#8211; &#8220;Vẫn nhìn về phía trước</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/01/30/than-tr%e1%bb%8dng-phuc-giam-d%e1%bb%91c-di%e1%bb%81u-hanh-qu%e1%bb%b9-d%e1%ba%a7u-t%c6%b0-dfj-thu%e1%bb%99c-vinacapital-v%e1%ba%abn-nhin-v%e1%bb%81-phia-tr%c6%b0%e1%bb%9bc/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/01/30/than-tr%e1%bb%8dng-phuc-giam-d%e1%bb%91c-di%e1%bb%81u-hanh-qu%e1%bb%b9-d%e1%ba%a7u-t%c6%b0-dfj-thu%e1%bb%99c-vinacapital-v%e1%ba%abn-nhin-v%e1%bb%81-phia-tr%c6%b0%e1%bb%9bc/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 30 Jan 2010 06:36:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/01/30/than-tr%e1%bb%8dng-phuc-giam-d%e1%bb%91c-di%e1%bb%81u-hanh-qu%e1%bb%b9-d%e1%ba%a7u-t%c6%b0-dfj-thu%e1%bb%99c-vinacapital-v%e1%ba%abn-nhin-v%e1%bb%81-phia-tr%c6%b0%e1%bb%9bc/</guid>
		<description><![CDATA[SGTT &#8211; Gắn bó lâu năm với môi trường kinh doanh công nghệ cao ở Mỹ, việc anh trở về và thiết kế hậu trường để Intel đầu tư nhà máy ở Việt Nam là một đóng góp đáng kể làm thay đổi cục diện ngành công nghệ thông tin. Bởi thế, tin anh rời [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1462&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">SGTT &#8211; Gắn bó lâu năm với môi trường kinh doanh công nghệ cao ở Mỹ, việc anh trở về và thiết kế hậu trường để Intel đầu tư nhà máy ở Việt Nam là một đóng góp đáng kể làm thay đổi cục diện ngành công nghệ thông tin. Bởi thế, tin anh rời Intel khiến nhiều người ngỡ ngàng. Câu chuyện dưới đây hé mở phần nào những giá trị sống mà anh theo đuổi, và coi đó như một lựa chọn sống còn.</span></strong></p>
<table id="table6" border="0" cellspacing="3" cellpadding="3" width="100" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.sgtt.com.vn/HTMG/2010/0128/62569/01.jpg" border="0" alt="" width="150" height="205" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em><strong><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Nhắc đến Intel là người ta nhắc đến cái tên Thân Trọng Phúc. Những nỗ lực của riêng anh để kéo tập đoàn Intel vào Việt Nam?</span></strong></em></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Một mình tôi không thể làm được, mà có sự đóng góp của nhiều người, đặc biệt là ban quản lý Khu công nghệ cao TP.HCM và UBND TP.HCM, bộ Thông tin và truyền thông, bộ Khoa học và công nghệ, chủ tịch HĐQT công ty FPT… Về phía Intel có sự hỗ trợ nhiệt tình của một số lãnh đạo cấp cao, trong đó có bà Charlene Barshefsky, thành viên HĐQT Intel. Bà chính là người đại diện Chính phủ Mỹ ký hợp đồng BTA với Việt Nam nên rất nhiệt tình ủng hộ Việt Nam trong dự án này. Vai trò của tôi chỉ là kết nối sự hỗ trợ của nhiều người, tạo thành tiếng nói có trọng lượng để thuyết phục lãnh đạo Intel đầu tư vào Việt Nam.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em><strong>Những kiến nghị của riêng anh cho điều hành vĩ mô, để có thể tạo nên một cuộc cách mạng trong ngành công nghệ thông tin của đất nước?</strong></em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Biến Việt Nam thành một quốc gia về công nghệ thông tin là nguyện vọng của Chính phủ. Tâm huyết thì có rồi, cái cần là Chính phủ phải thể hiện quyết tâm đó bằng việc coi phát triển công nghệ thông tin là mũi nhọn hàng đầu của nền kinh tế, với những chính sách vững chắc, cụ thể. Theo quan điểm của riêng tôi, có ba điểm quan trọng nhất để công nghệ thông tin phát triển: thứ nhất là kiến thức, sự hiểu biết của giới lãnh đạo về môi trường kinh doanh trong và ngoài nước, để từ đó đưa ra những chính sách hữu hiệu, tạo cơ hội mở rộng thị trường. Trong nhiều quốc gia, khi những ngành chủ chốt phát triển sẽ kéo theo nhiều ngành khác. Thứ hai là Chính phủ cần có những chính sách hỗ trợ cho lĩnh vực truyền thông và tài chính phát triển. Ngành viễn thông của ta hiện vẫn là của Nhà nước, tư nhân hầu như chưa được tham gia vào cuộc chơi, hoặc tham gia nhưng với quy mô còn quá nhỏ. Phải có cơ chế để tư nhân có thể tham gia như mở rộng hơn về đầu tư tài chính để các quỹ có thể nhảy vào. Hiện các công ty kinh doanh trên mô hình internet còn gặp nhiều khó khăn do việc thanh toán, quảng cáo trên internet chưa phát triển. Khi thị trường phát triển, tiền sẽ được bỏ vào nhiều hơn, tạo được nguồn vốn lưu động lớn, có lợi cho tất cả mọi người… Thứ ba là Nhà nước cần có những chính sách giúp các doanh nghiệp vừa và nhỏ lớn lên. Trong thời gian qua, doanh nghiệp vừa và nhỏ rất vất vả trong cuộc cạnh tranh bất bình đẳng với các doanh nghiệp quốc doanh, nhất là trong lĩnh vực công nghệ thông tin.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em><strong>Với trọng trách mới tại VinaCapital, anh có nghĩ là sức sáng tạo của mình vẫn tiếp tục được phát huy, như anh đã làm được tại Intel?</strong></em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Môi trường quỹ đầu tư, nhất là lĩnh vực công nghệ cao cho phép tầm nhìn của một doanh nhân làm trong một lĩnh vực lâu năm như tôi được mở rộng hơn, tiếp xúc với nhiều lĩnh vực mới mẻ hơn như truyền thông, viễn thông, năng lượng sạch, công nghệ xử lý môi trường, công nghệ phát triển sinh vật, phần mềm… Điều đó giúp cho sự sáng tạo linh hoạt hơn, để đem lại lợi nhuận cho nhà đầu tư. Trong giai đoạn khó khăn này, quỹ đầu tư rất cần người có kinh nghiệm điều hành công ty để giúp các doanh nghiệp nhỏ và vừa cấu trúc lại, nên làm gì và phát triển mảng nào. Lẽ dĩ nhiên thử thách cũng nhiều hơn, tôi sẽ phải học hỏi thêm về tài chính, luật pháp… Đó cũng là lý do vì sao tôi rời Intel.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em><strong>Nhìn về giới trẻ, anh có đặt nhiều niềm tin vào họ? Liệu Việt Nam có thể tạo được những kỳ tích như Ấn Độ và Trung Quốc từng đạt trong ngành công nghệ thông tin?</strong></em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Việt Nam hầu như có tất cả những yếu tố nội lực giống Trung Quốc và Ấn Độ, nhưng để làm được như họ cần hai yếu tố cơ bản: thứ nhất là sự hiện diện của các đại học có tầm cỡ quốc tế. Sáng tạo công nghệ sẽ ra đời từ đó. Để nhà máy có thể hoạt động sớm, Intel cũng phải gửi sinh viên đi nước ngoài để đào tạo lại, chi phí rất cao. Trong tương lai không thể tiếp tục như thế. Thứ hai là các ngành công nghiệp hỗ trợ phải cùng phát triển, để chúng ta thoát khỏi tình trạng nhập siêu nguyên vật liệu. Với nhà máy của Intel, dù đã có chính sách hỗ trợ mua sản phẩm vật liệu trong nước nhưng vẫn phải nhập thiết bị nguyên liệu hơn 1 tỉ USD. Sự phát triển công nghiệp nội địa là rất cần thiết.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em><strong>Cuộc đời anh là một sự học hỏi, tìm kiếm không ngừng. Để làm giàu có hơn những giá trị sống, giá trị nào anh cho là quan trọng nhất?</strong></em></span></p>
<div>
<table id="table5" style="height:31px;" border="0" cellspacing="3" cellpadding="3" width="50%" align="right" bgcolor="#000000">
<tbody>
<tr>
<td bgcolor="#c0c0c0"><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Tôi đã học được từ sáng lập viên của Intel, cha đẻ phát minh ra bán dẫn Robert Noyce một điều quý giá: “Đừng bao giờ vương vấn bởi lịch sử, hãy bước ra và làm một cái gì đó tuyệt vời hơn”</span></td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Là người may mắn được trời phú cho một tư duy luôn nhìn về phía trước, không quá quyến luyến quá khứ, chính điều đó đã giúp tôi suy nghĩ, định hướng về tương lai rất rõ ràng, và không ngại thay đổi. Xa gia đình từ năm 14 tuổi, sang Mỹ một mình, tự học, tự làm, tôi biết sống tự lập từ rất sớm. Trước khi về làm ở Intel của Mỹ, tôi đã thay đổi công việc năm, sáu lần. Quyết định về Việt Nam, khởi động chuyện làm việc với Chính phủ để đưa Intel vào đầu tư tại Việt Nam cũng là một bước mạo hiểm, bởi tôi phải lấy tên tuổi của mình để chịu trách nhiệm với cả hai phía. Bây giờ, khi đa số các quỹ đang tan rã, đứng trước quyết định sống còn, mình lại lao vào chống chọi. Tôi đã học được từ sáng lập viên của Intel, cha đẻ phát minh ra bán dẫn Robert Noyce một điều quý giá: “Đừng bao giờ vương vấn bởi lịch sử, hãy bước ra và làm một cái gì đó tuyệt vời hơn”. Intel không còn gì mới với tôi nữa, không lẽ cứ ngồi đây suốt đời sao? Như thế cũng không công bằng với những người trẻ muốn có cơ hội vươn lên. Tôi nghĩ rất nhiều người ở cương vị như tôi, khi mọi cái đang rất ổn, rất tốt, họ cảm thấy rất chán, nhưng không biết thoát ra như thế nào. Tôi muốn đi ra làm một cái gì đó mới. Nói thì dễ, nhưng làm được thì khó, nhất là với một doanh nghiệp. Alan Kay, người nghĩ ra ý tưởng dùng con chuột điều khiển máy tính từng nói: “Cách tiên đoán tương lai tốt nhất là tự tạo ra tương lai”. Tư duy luôn hướng về phía trước và tự lèo lái hướng đi của mình đã giúp tôi có được những quyết định mạo hiểm để vượt qua một đoạn đường dài, và tôi nghĩ những người trẻ tuổi rất cần suy nghĩ như thế.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em><strong>Nhưng với những người trong gia đình, anh có gặp trở ngại không để thuyết phục vợ con cùng… mạo hiểm với mình?</strong></em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Gia đình luôn hỗ trợ tôi trong mọi quyết định. Ý định rời bỏ Intel, nơi đã gắn bó 23 năm qua, tôi đã nói với vợ từ ba năm trước. Quỹ đầu tư sẽ là chặng cuối của tôi, cũng là công việc mạo hiểm nhất trong những mạo hiểm, khi kinh doanh tiền của người khác. Suy nghĩ của tôi là luôn làm những gì trái ngược với người khác. Khi thị trường chạm đáy chính là thời cơ đầu tư tốt nhất.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em><strong>Anh có thể chia sẻ kinh nghiệm của mình về sự học, phương pháp tư duy, cách quản trị?</strong></em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Tôi là người không thích bị ép vào khuôn khổ, sống có lý tưởng, và có năng khiếu làm chính trị gia, nhưng lại dễ xúc cảm khi chạm đến những chuyện liên quan đến tình người, tình dân tộc, hay những mục đích cao cả. Phương châm của tôi là tôn trọng mọi người, luôn đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu họ muốn gì, nghĩ tốt trước khi nghĩ xấu. Người ta thường ví von một cách hình ảnh về ba phương pháp quản lý tiêu biểu: cầm roi đánh, vừa đánh vừa xoa, xoa trước đánh sau. Bản chất của tôi là hảo ngọt, thích cho kẹo, nhưng tôi biết muốn lãnh đạo phải biết vừa đánh vừa xoa, đánh khi cần thiết, cách thể hiện thì mềm mại, nhưng bên trong phải cứng rắn. (Đấy là áp dụng ở công ty thôi, chứ về nhà thì tôi phải… đầu hàng cô con gái hai tuổi. Khi con nhìn ba như vị cứu tinh và muốn đòi gì thì ba không thể từ chối được).</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Tôi được biết hơn 40% CEO của Mỹ xuất thân từ kỹ sư, trong ngành công nghệ cao tỷ lệ này chiếm đến 70 – 80%. Học về điện toán điện tử, giỏi toán giống như nhiều người Việt Nam khác, tôi không muốn trở thành một chuyên gia mà đi sâu vào quản lý. Chính tư duy logic của người kỹ sư đã tạo thói quen trong suy nghĩ, giúp tôi rất nhiều trong điều hành công ty. Sự tự học, tự tìm hiểu nhiều lĩnh vực khác, quan sát chuyển động của kinh tế vĩ mô trong sự liên quan với kinh tế thế giới cũng rất cần thiết với một doanh nhân.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em><strong>Anh đã từng thất bại trong làm ăn lần nào chưa? Anh đã vượt qua nó như thế nào?</strong></em></span></p>
<div>
<table id="table4" style="height:31px;" border="0" cellspacing="3" cellpadding="3" width="50%" align="right" bgcolor="#000000">
<tbody>
<tr>
<td bgcolor="#c0c0c0"><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Trong một xã hội đang phát triển như Việt Nam, chuyện chạy theo đồng tiền bằng mọi giá đang trở thành một cuộc đua cuốn rất nhiều người vào đó đến mức đánh mất cả cơ hội sống của chính mình. Để có thể chủ động trước đồng tiền, mỗi người nên tự đặt ra cái gì với mình là quan trọng nhất</span></td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Trong cuộc đời ai chẳng có thất bại. Kỷ niệm đáng nhớ nhất với tôi liên quan đến đầu tư cá nhân. Khi internet đang ở thời kỳ hoàng kim, giá cổ phiếu của Intel ở Mỹ rất cao, một số người khuyên tôi nên bán để đầu tư vào lĩnh vực khác, nhưng tôi vẫn giữ, để rồi mất một khoản tiền khá lớn vì giá cổ phiếu tụt xuống. Đó là bài học thứ nhất với người chơi cổ phiếu, là phải biết dừng lại đến một mức nào đó mà mình kỳ vọng, thanh toán và đi tiếp. Là con người, luôn phải đối diện với chuyện mất còn trong cuộc sống, mất tiền là cái mất nhẹ nhất. Mất tình mới đau đớn nhất. Nhưng hãy tin rằng thời gian sẽ giúp mình hàn gắn mọi vết thương thể xác và tâm hồn. Mình vẫn phải sống chứ có ai chết đâu.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em><strong>Là người rất mê âm nhạc, điều đó có giúp anh làm mới mình?</strong></em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Tuổi thơ của tôi là ở Đà Nẵng, một thành phố biển. Cả nhà tôi đều rất thích biển, và đi nghỉ ngoài biển bất cứ lúc nào có thể. Nghe nhạc nhẹ ngoài bờ biển giúp tôi thư giãn nhiều, thấy lạc quan hơn về cuộc sống. Tôi cũng rất mê vẽ, và hay mơ mộng, có lẽ nhờ thế mà luôn thấy mình mới mẻ.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em><strong>Anh suy nghĩ thế nào về đồng tiền? Nhìn rộng ra xung quanh, anh có thấy con người hiện đang quá lệ thuộc vào đồng tiền?</strong></em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Đồng tiền chỉ mang lại sự an toàn, để mình khỏi phải lo lắng, nhưng không nên lệ thuộc vào nó. Tôi thuộc týp người tiêu tiền chứ không phải loại người thích để dành, nhưng tiêu cho người khác nhiều khi hạnh phúc hơn là tiêu cho mình. Trong một xã hội đang phát triển như Việt Nam, chuyện chạy theo đồng tiền bằng mọi giá đang trở thành một cuộc đua cuốn rất nhiều người vào đó đến mức đánh mất cả cơ hội sống của chính mình. Để có thể chủ động trước đồng tiền, mỗi người nên tự đặt ra cái gì với mình là quan trọng nhất.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em><strong>Sống ở Mỹ suốt thời tuổi trẻ, những khác biệt giữa các nền văn hoá dường như giúp anh có được những hiểu biết tinh tế hơn về chính mình, và về người khác?</strong></em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Từ nhỏ tôi đã suy nghĩ luôn phải tìm cái gì hay để học và giữ lại những gì hay mình sẵn có, loại trừ những thói quen xấu. Tôi học được ở người phương Tây cách nhìn con người bình đẳng hơn, không phân biệt giai cấp, không phân biệt nam nữ. Phụ nữ Á Đông quá bị thiệt thòi. Trong tình yêu tôi là người tình cảm nhiều hơn lý trí, nên trong mình cũng có những xung đột khi bước vào môi trường kinh doanh, phải cố gắng dung hoà thôi. Tôi làm việc không phải vì tiền, mà vì đam mê làm cái gì đó thật sự khác biệt, để đem lại sự thay đổi tốt đẹp hơn cho những người xung quanh mình. Hạnh phúc nhất của tôi là thấy được sự thay đổi đó, như việc hình thành nhà máy Intel, thấy được nụ cười của một em bé khi nhận được chiếc máy tính…</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><em><strong>Có bao giờ anh cảm thấy cô đơn, trống trải, yếu đuối trước con đường mình đã chọn? Anh đã vượt qua nó như thế nào?</strong></em></span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Cô đơn thì không, nhưng yếu đuối thì luôn luôn có. Để có thể vững vàng trong cuộc sống, trong mối quan hệ con người, phải trải qua nhiều mất mát lắm. Nỗi mất lớn nhất với tôi là mất cha. Tôi đã học được rất nhiều từ ông nghị lực sống mãnh liệt, để có thể vượt qua bao thăng trầm của thời cuộc.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">thực hiện: <strong>Kim Yến</strong><br />
chân dung hội hoạ: <strong>Hoàng Tường</strong></span></p>
<p><strong><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Phạm Thanh Nga, phó giám đốc công ty truyền thông Galaxy:</span></strong></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">“Là đối tác nhiều năm với Intel, tôi hiểu anh đã phải nỗ lực như thế nào để có được những thông tin mật từ Intel bên Mỹ, tư vấn cho Chính phủ trong những quyết sách, và marketing một cách bài bản về hình ảnh Việt Nam với Intel, qua mặt được hai đối thủ cạnh tranh nặng ký là Trung Quốc và Ấn Độ, để kéo Intel đầu tư nhà máy tại Việt Nam. Hiền hậu, chân thành, tôn trọng và luôn tạo điều kiện cho cấp dưới vươn lên, anh là người sống có tâm với bạn bè và với đất nước”.</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1462/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1462&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/01/30/than-tr%e1%bb%8dng-phuc-giam-d%e1%bb%91c-di%e1%bb%81u-hanh-qu%e1%bb%b9-d%e1%ba%a7u-t%c6%b0-dfj-thu%e1%bb%99c-vinacapital-v%e1%ba%abn-nhin-v%e1%bb%81-phia-tr%c6%b0%e1%bb%9bc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.sgtt.com.vn/HTMG/2010/0128/62569/01.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>George Soros- Chỉ qua một đêm trở thành huyền thoại- Thiên tài hay tội nhân?</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/01/07/george-soros-ch%e1%bb%89-qua-m%e1%bb%99t-dem-tr%e1%bb%9f-thanh-huy%e1%bb%81n-tho%e1%ba%a1i-thien-tai-hay-t%e1%bb%99i-nhan/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/01/07/george-soros-ch%e1%bb%89-qua-m%e1%bb%99t-dem-tr%e1%bb%9f-thanh-huy%e1%bb%81n-tho%e1%ba%a1i-thien-tai-hay-t%e1%bb%99i-nhan/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 07 Jan 2010 02:18:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1460</guid>
		<description><![CDATA[Trong thế giới đầu cơ có một cư dân kiếm được nhiều tiền và rất nhanh nhờ đầu cơ, lại không hề giấu diếm bí quyết đầu cơ và dùng rất nhiều tiền có được từ đầu cơ để làm chính trị. Cư dân này tự tin đến mức dám tuyên bố công khai rằng: [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1460&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h1></h1>
<p>Trong thế giới đầu cơ có một cư dân kiếm được nhiều tiền và rất nhanh nhờ đầu cơ, lại không hề giấu diếm bí quyết đầu cơ và dùng rất nhiều tiền có được từ đầu cơ để làm chính trị. Cư dân này tự tin đến mức dám tuyên bố công khai rằng: “Tôi có thể làm thay đổi thế giới” &#8211; người đó là George Soros.</p>
<p>George Soros là một trong những nhà đầu cơ có được nhiều biệt danh phụ nhất, thậm chí còn được coi là “nguyên thủ quốc gia không có quốc gia”. Về mọi phương diện, con người này đều có những cá tính rất riêng.</p>
<p>Là người Do Thái, sinh năm 1930 ở Hungari, George Soros di cư sang Tây Âu năm 1946 và năm 1947 sang Anh, theo học Trường Đại học Khoa học chính trị và kinh tế London cho tới năm 1952 và sang Mỹ định cư từ năm 1956. Mấy dòng tiểu sử đơn giản ấy đủ để cho thấy hai nét đặc thù nhất xuyên suốt cả cuộc đời của nhà đầu cơ này là hoạt động kinh tế và chính trị, cụ thể hơn nữa là đầu cơ và dùng tiền có được từ đầu cơ để hậu thuẫn phe đối lập ở Liên Xô và các nước Đông Âu trước đây cũng như tài trợ cho các hoạt động chính trị theo hướng xây dựng “xã hội mở” ở rất nhiều quốc gia khác trên thế giới sau này.</p>
<p>Chỉ qua một đêm trở thành huyền thoại</p>
<p>Mười hai năm đầu tiên ở nước Mỹ là thời kỳ học việc của George Soros, là thời kỳ Soros để tâm nghiên cứu kinh tế và theo dõi biến động thị trường để tìm ra những khe hở có thể lợi dụng được. Không có nhiều vốn liếng, Soros biết rằng không thể làm ăn lớn ngay được, không thể kiếm tiền nhanh ngay được, lại càng không thể có chuyện đầu tư lâu dài, cho dù đó là đầu tư vào công nghiệp hay dịch vụ, bất động sản hay chứng khoán. Đầu cơ không chỉ có sức lôi kéo quyến rũ. Soros đủ tri thức để hiểu rằng, muốn thành công thì cũng phải biết cách đầu cơ. Giải pháp của Soros rất đơn giản: không có vốn thì phải sử dụng vốn của kẻ khác; muốn kiếm tiền nhanh thì phải trốn thuế và phải liên danh với đối tác để giảm bớt rủi ro.</p>
<p>Cơ hội đến với George Soros năm 1968 khi ông gặp Jim Rogers. Công bằng mà nói thì gặp George Soros cũng là cơ hội đối với Jim Rogers. Cuộc hội ngộ này, không biết do tình cờ hay là chủ ý của số phận, đã mở đường cho cả hai về sau đều nổi danh trong thế giới đầu cơ. Cả hai thành lập ra cái gọi là Quỹ bảo lãnh đầu tư Quantum Funds để huy động vốn của kẻ khác và sử dụng số vốn đó để đầu tư, trả cho người góp vốn hoặc là lãi suất, hoặc là lợi tức từ các phi vụ đầu tư. Quỹ này được đăng ký tại Curacao, một hòn đảo ở ngoài khơi Venezuela, nơi được coi là một trong những thiên đường thuế thời đó mà các cơ quan kiểm soát tài chính và chứng khoán Mỹ không với tới được. Trong kinh doanh chứng khoán, việc sử dụng thông tin của người trong cuộc bị xử phạt rất nặng vì nó thường đem lại lợi nhuận rất lớn. Soros và Rogers đã xây dựng mạng lưới thông tin riêng để thu lượm và khai thác triệt để nguồn thông tin này. Cả hai giàu lên nhờ đầu cơ trên cơ sở ấy. Về sau, có người nói họ may mắn, nhưng cũng có kẻ đổ cho sự yếu kém của bộ máy quản lý và kiểm soát thị trường chứng khoán mà cả hai đều không bị phát hiện. Nhưng thời kỳ Soros và Rogers đường ai nấy đi mới là thời kỳ huy hoàng nhất của Soros.</p>
<p>Phi vụ đầu cơ nổi tiếng đầu tiên của Soros được thực hiện vào năm 1988. Ngày ấy, Soros vận hành liên hoàn giữa mua và bán cổ phiếu của ngân hàng Societe Generale, một ngân hàng lớn của Pháp, và kiếm được 2,2 triệu USD. Mãi đến năm 2006, một tòa án ở Pháp mới kết tội Soros sử dụng thông tin của người trong cuộc ở vụ đầu cơ này và đòi Soros phải hoàn trả tất cả lợi nhuận. Soros kháng án lên tận Tòa án Nhân quyền của châu Âu. Một phán xử như vậy vào năm 1988 đủ để hủy hoại toàn bộ sự nghiệp đầu cơ của Soros, nhưng lại chẳng làm được gì nhà đầu cơ này vào thời điểm năm 2006.</p>
<p>Nhưng nổi tiếng nhất là vụ đầu cơ đồng Bảng Anh mà lịch sử đầu cơ thế giới cũng như lịch sử tài chính thế giới gọi là “Ngày thứ Tư đen tối” &#8211; ngày 16/9/1992. Ngày ấy, Soros cho rằng đồng Bảng Anh được giữ ở tỷ giá quá cao và sẽ không thể trụ lại lâu ở mức độ đó. Soros dùng tất cả vốn liếng của mình và vay mượn bằng đồng Bảng Anh với hết khả năng của mình để bỏ ra mua về đồng Deutsche Mark và USD, khuấy động hẳn một làn sóng đầu cơ nhằm vào đồng Bảng Anh, đến mức khiến Ngân hàng Anh buộc phải phá giá đồng Bảng Anh và nước Anh buộc phải ra khỏi Hệ thống Tiền tệ châu Âu, còn Ngân hàng Anh thì phải trải qua quá trình cải tổ. Khi đồng Bảng Anh bị phá giá, Soros bỏ ngoại tệ kia ra mua lại Bảng Anh &#8211; đương nhiên với giá thấp hơn, thanh toán công nợ và thu về 1 tỷ USD chỉ sau có một đêm. Vụ đầu cơ này giúp Soros trở thành huyền thoại sống trong thế giới đầu cơ.</p>
<p>Năm 1993, mục tiêu tấn công của Soros là đồng Deutsche Mark của Đức, năm 1998 là đồng Rúp của Nga và năm 1999 là đồng Euro. Thời điểm 1997 &#8211; 1998, Soros nhằm vào đồng Baht của Thái Lan và vì thế bị coi là người đã gây ra cuộc khủng hoảng tiền tệ ở châu Á. Thủ tướng Malaysia Mahathir thời đó đã công khai đổ trách nhiệm cho Soros, cho dù chẳng ai có thể chứng minh được rõ ràng và Soros bác bỏ hoàn toàn mọi trách nhiệm. Dù thế nào thì chúng cũng giúp Soros càng thêm nổi tiếng và được nể vì. Năm 2007, Soros trù đoán là kinh tế Mỹ còn suy thoái và nhận ra cơ hội đầu cơ tuyệt vời sau nhiều năm giải nghệ. Kết quả là chỉ một năm sau, Soros thu về được hơn 1 tỷ USD. Việc hậu thuẫn tài chính cho những lực lượng đối lập ở Liên Xô và các nước Đông Âu trước đây được coi là phi vụ đầu cơ chính trị đáng kể nhất của Soros và giúp Soros có được ảnh hưởng không nhỏ ở các quốc gia Đông Âu sau chiến tranh lạnh.</p>
<p>Công khai bí quyết</p>
<p>George Soros là một trong số rất ít nhà đầu cơ dám công khai bí quyết đầu cơ của mình. Qua những sách, bài viết, tham luận và trả lời phỏng vấn, người ta đã tổng kết nên 24 bí quyết đầu cơ thành công của Soros, trong đó nổi bật nhất là bí quyết “dám liều, nhưng liều có mức độ và thận trọng cao nhất có thể”. Nghe thì thấy rất dễ và không ai có thể phản bác được, nhưng thực hiện cụ thể mới là cái khó. Soros thực hiện đầu cơ rất thành công bởi nhà đầu cơ này rất am hiểu thị trường, am hiểu đến mức có thể đoán biết được trước phần nào diễn biến của thị trường trong thời gian tới. “Tôi hiểu thị trường tốt hơn những người khác. Vì thế tôi kiếm được tiền. Vì thế tôi nhận biết được những lỗi của thị trường”, Soros vẫn thường nói như vậy mà không hề cho rằng mình đã quá tự tin hay tự cao tự đại.</p>
<p>Soros chuyên đầu cơ tiền tệ và vì thị trường tiền tệ chịu tác động rất lớn bởi chính sách của các chính phủ và các ngân hàng trung ương quốc gia nên Soros luôn đặt hoạt động đầu cơ của mình trong mối liên hệ với các diễn biến trên chính trường. Những dự đoán của Soros làm cơ sở cho quyết định đầu cơ được dựa trên cơ sở ấy và triết lý đầu cơ của Soros cũng được đặt trên cơ sở ấy: dùng đầu cơ để tác động tới chính sách khiến chính sách buộc phải được điều chỉnh sao cho có lợi nhất cho hoạt động đầu cơ. Không phải lần nào Soros cũng thành công với chiến lược đầu cơ này, nhưng cho tới nay Soros vẫn luôn thắng ở những trận cần phải thắng nhất và đáng phải thắng nhất.</p>
<p>Đương nhiên, nhà đầu cơ trứ danh nào chẳng có tố chất năng khiếu đầu cơ bẩm sinh. Năng khiếu ấy cùng với tri thức và kinh nghiệm có được theo thời gian và ở thời khắc quyết định được xúc tác bằng tính liều lĩnh có tính toán chính là những thứ đã giúp Soros trở thành nhân vật có một không hai trong thế giới đầu cơ. Chứ còn những hoạt động chính trị của Soros chẳng phải là chuyện hiếm ở các cư dân của thế giới đầu cơ.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1460/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1460&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/01/07/george-soros-ch%e1%bb%89-qua-m%e1%bb%99t-dem-tr%e1%bb%9f-thanh-huy%e1%bb%81n-tho%e1%ba%a1i-thien-tai-hay-t%e1%bb%99i-nhan/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Bernanke &#8211; &#8220;con mọt sách&#8221; quyền lực của năm 2009</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/01/01/bernanke-con-m%e1%bb%8dt-sach-quy%e1%bb%81n-l%e1%bb%b1c-c%e1%bb%a7a-nam-2009/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/01/01/bernanke-con-m%e1%bb%8dt-sach-quy%e1%bb%81n-l%e1%bb%b1c-c%e1%bb%a7a-nam-2009/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 01 Jan 2010 04:22:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/01/01/bernanke-con-m%e1%bb%8dt-sach-quy%e1%bb%81n-l%e1%bb%b1c-c%e1%bb%a7a-nam-2009/</guid>
		<description><![CDATA[Nếu không có ông chủ đầy quyền lực của FED &#8211; Ben Bernanke &#8211; rất có thể cuộc khủng hoảng và suy thoái kinh tế toàn cầu năm nay sẽ còn nghiêm trọng hơn nữa. Với nhận định ấy, tạp chí Time (Mỹ) đã bình chọn Ben Bernanke là &#8220;Nhân vật của năm 2009&#8243;. Người [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1459&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Nếu không có ông chủ đầy quyền lực của FED &#8211; Ben Bernanke &#8211; rất có thể cuộc khủng hoảng và suy thoái kinh tế toàn cầu năm nay sẽ còn nghiêm trọng hơn nữa. Với nhận định ấy, tạp chí Time (Mỹ) đã bình chọn Ben Bernanke là &#8220;Nhân vật của năm 2009&#8243;.</strong></p>
<p>Người đàn ông là Giám đốc Cục Dự trữ Liên bang Mỹ với cái trán hói, bộ râu màu xám và đôi mắt mệt mỏi ngồi trong văn phòng rộng thênh thang của ông ở Washington DC và nói về kinh tế.</p>
<p>Không có cái vẻ bệ vệ, ông cũng chẳng phải người ăn nói cuốn hút đến độ không dứt ra được. Ông cũng không vênh vênh theo kiểu &#8220;hãy nhìn tôi đi&#8221;, &#8220;nghe tôi đây này&#8221; &#8211; điều thường thấy ở giới quan chức cao cấp tại Washington DC. Lập luận của ông không thiên lệch hay lý tưởng hóa, mà mạch lạch, căn cứ vào các dữ liệu và kết quả của những nghiên cứu mới nhất.</p>
<p>Khi không biết rõ điều gì đó, ông không nói ào ào cho qua đi hay tung hỏa mù mờ mịt. Ông điềm đạm như một giáo sư, điều này hoàn toàn dễ hiểu bởi vì ông quả thực là giáo sư.</p>
<p>Nói cách khác, ông không giống với mẫu người môi giới quyền lực điển hình. Ông ngại xuất hiện chốn đông đúc. Ông không hứng thú với những buổi dạ tiệc ở Washington D.C, mà chỉ thích ăn tối bên vợ con. Sau bữa tối, ông và vợ thường chơi ô chữ hoặc đọc sách. Bởi vì ông, Ben Bernanke, là con mọt sách đích thực.</p>
<p>Ông chỉ vô tình là con mọt sách quyền lực nhất trên hành tinh này.</p>
<table border="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://tuanvietnam.net/assets/Uploads/shalomhistory09.jpg" alt="" width="480" height="320" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Giám đốc Ben Bernanke <em>(Ảnh: Time)</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Bernanke, 56 tuổi, là Giám đốc Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED), lực lượng quan trọng nhất nhưng lại ít được hiểu rõ, góp phần định hình nền kinh tế Mỹ và toàn cầu. Kể từ khi thị trường tín dụng toàn cầu bắt đầu bùng nổ, vị giám đốc với phong thái ôn hòa này đã mở rộng đáng kể những sức mạnh của FED và tạo ra một FED mới.</p>
<p><strong>FED 2009 và FED của những năm 1930</strong></p>
<p>Giáo sư Bernanke của ĐH Princeton là học giả hàng đầu về Đại Suy thoái. Ông hiểu rõ FED thụ động và cứng nhắc của những năm 1930 đã góp một tay tạo ra thảm họa như thế nào khi ngang bướng từ chối mở rộng nguồn cung tiền, thiếu sự sáng tạo và thử nghiệm.</p>
<p>Bernanke kiên quyết không để mình trở thành vị giám đốc FED điều khiển Đại suy thoái phiên bản 2.0. Vì vậy, khi sự rối loạn trong thị trường bất động sản của Mỹ di căn thành cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất trên thị trường tài chính toàn cầu sau 80 năm, ông đã cho in hàng nghìn tỷ đô-la và đẩy chúng vào guồng quay kinh tế.</p>
<p>Ông còn tiến hành giải cứu hàng loạt những doanh nghiệp tư nhân đang trên bờ vực phá sản; hạ thấp tỷ lệ lãi suất xuống gần bằng 0; cho các quỹ tương hỗ, quỹ mạo hiểm, ngân hàng nước ngoài, ngân hàng đầu tư, các nhà sản xuất, bảo hiểm và những ai chưa bao giờ mơ đến việc nhận được tiền mặt cho vay từ FED; tiếp sức cho thị trường tín dụng đình trệ bằng tất cả mọi cách từ cho vay mua ôtô tới mua trái phiếu doanh nghiệp.</p>
<p>Cũng chính là ông đã tiến hành cuộc cách mạng tài chính bất động sản; mở rộng bảng cân đối kế toán của FED ra gấp ba lần so với quy mô hiện tại; và biến vũ đài phẳng lặng của nghiệp vụ ngân hàng thành sân khấu ứng biến liều lĩnh.</p>
<p>Bernanke không chỉ tái định hình chính sách tiền tệ của Mỹ. Ông dùng mọi nỗ lực để cứu nền kinh tế toàn cầu.</p>
<p>Vì vậy, chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi ánh mắt ông đầy vẻ mệt mỏi.</p>
<p>Ông là Ben Cứu trợ, vị thánh bảo mệnh cho những gã đầu xanh ở phố Wall. Ông ưa thích lạm phát đến mù quáng, dồn dập đổ tiền vào nền kinh tế; và say sưa với nạn thất nghiệp, tảng lờ những tiếng kêu khóc trên phố Main để hành động quyết liệt hơn.</p>
<p>Những người theo chủ nghĩa tự do (kinh tế) và những người phản đối đều tìm mọi cách để ngăn ông tiếp tục đảm nhiệm nhiệm kỳ bốn năm lần thứ hai; còn Quốc hội Mỹ thì cân nhắc những dự luật tước đi của FED phần nào quyền lực và sự độc lập.</p>
<p>Vì vậy, Bernanke phải ngồi đây, trong chiếc áo sơ mi dính mực và bộ complet khoác ngoài đã cũ, để kiên trì giải thích những việc ông làm, tình hình hiện tại của người Mỹ và điều gì sẽ xảy ra sau đó.</p>
<table border="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://tuanvietnam.net/assets/Uploads/bernanke-money.jpg" alt="" width="468" height="446" /></td>
</tr>
<tr>
<td>(Ảnh: ritholtz.com)</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Ông biết nền kinh tế hiện đang trong tình trạng tồi tệ, tỷ lệ thất nghiệp 10% là quá cao, các chủ ngân hàng trên phố Wall là những kẻ vô ơn tham lam, và phố Main đang rên xiết. Các ngân hàng tiếp tục đưa ra những khoản thưởng hậu hĩnh trong khi vẫn không chịu cho vay nhiều.</p>
<p>Về cơ bản, nước Mỹ đã vượt qua giai đoạn suy thoái, nhưng tăng trưởng vẫn còn rất yếu và phụ thuộc nhiều vào các chương trình của chính phủ.</p>
<p><em>&#8220;Tôi hiểu tại sao mọi người lại giận dữ. Tôi cũng như các bạn&#8221;</em> &#8211; Bernanke trần tình. <em>&#8220;Tôi không thuộc nhóm những kẻ coi đây là trò chơi. Tôi cũng xuất thân từ phố Main, từ một thị trấn nhỏ hiện đang bị suy thoái nặng nề. Tất cả những điều này đều rất chân thật&#8221;.</em></p>
<p>Nhưng Bernanke cũng hiểu rõ nền kinh tế sẽ tồi tệ hơn rất, rất nhiều nếu FED không có những biện pháp quyết liệt để ngăn ngừa cơn hoảng loạn. Có sự khác biệt rất lớn giữa tỷ lệ thất nghiệp 10% và 25%, giữa tăng trưởng yếu và tăng trưởng âm.</p>
<p><em>&#8220;Chúng ta đã tiến đến rất, rất gần với suy thoái&#8230; Thị trường đang trong giai đoạn sốc phản vệ&#8221;</em> &#8211; ông trả lời Time trong một cuộc phỏng vấn. <em>&#8220;Tôi cũng chẳng vui sướng gì với tình hình hiện tại, nhưng thế này đã tốt hơn rất nhiều so với khi chúng ta làm khác đi&#8221;.</em></p>
<p><strong>Người đàn ông đến từ phố Main</strong></p>
<p>Khi còn nhỏ, Ben Bernanke là đứa trẻ thông minh nhất ở Dillon, S.C., một thị trấn thuần nông nhỏ bé nằm ven sông Little Pee Dee. Mẹ ông, bà Edna là giáo viên; còn cha ông, ông Phil là dược sĩ. Sự ham học của Ben được truyền lại từ cha mẹ.</p>
<p><em>&#8220;Lúc nào Ben cũng muốn tôi đọc cho nó nghe&#8221;</em> &#8211; bà Edna nhớ lại, <em>&#8220;rồi một ngày nó nói, Mẹ ơi, con có thể tự đọc được này!&#8221;</em>. Ben nhảy cóc qua lớp 1 và giành nhiều thành tích xuất sắc trong học tập.</p>
<p>Ngay từ khi đó, ông đã luôn mong muốn được đi tới những vùng đất khác. <em>&#8220;Dillon chỉ là một thị trấn tỉnh lẻ miền nam, và bất kỳ ai hiểu chuyện cũng biết Ben hết sức sáng dạ&#8221;</em> &#8211; người bạn cũ Manning, hiện đang giảng dạy tại MIT, kể lại.</p>
<p>Chính Manning là người đã mở ra một con đường, ông kể cho Bernanke nghe về Harvard và khuyến khích Bernanke xin học ở đây. <em>&#8220;Tôi không muốn Ben lãng phí tài năng của mình,</em>&#8221; Manning giải thích.</p>
<p>Ở Harvard, Bernanke biết rằng ông không còn có thể dễ dàng lấy điểm A mà chẳng học hành gì, học toán theo kiểu tự mày mò không phải là sự chuẩn bị lý tưởng để theo đuổi toán học cao cấp.</p>
<p>Ông nhảy qua ba chuyên ngành &#8211; toán, vật lý và tiếng Anh &#8211; trước khi dừng lại với kinh tế học. Và rồi ông nhanh chóng trở thành ngôi sao sáng, tốt nghiệp thủ khoa và làm tiến sĩ tại MIT.</p>
<p>Cuộc đời học giả của Bernanke khá mẫu mực. Ông kết hôn với Anna, giáo viên và cũng là một con mọt sách chẳng kém gì ông. Họ có hai đứa con, người con trai theo học y khoa còn cô con gái vừa tốt nghiệp đại học.</p>
<p><strong>Có phải là một Greenspan thứ hai?</strong></p>
<p>Bernanke trở thành Giám đốc FED vào thời kỳ hoàng kim của kỷ nguyên Greenspan, ngay sau khi cuốn tiểu sử không tiếc lời ca ngợi &#8220;vị nhạc trưởng tài ba&#8221; của Bob Woodward ra đời.</p>
<p>Bernanke nhanh chóng nổi lên như một người bảo vệ trung thành FED của Greenspan và các chính sách tiền tệ nới lỏng của nó. Bernanke cho rằng tăng tỷ lệ lãi suất để xì hơi quả bóng dotcom trước khi nó nổ chẳng khác gì dùng chiếc búa tạ để phẫu thuật não.</p>
<p>Ông kêu gọi chuẩn bị vũ khí sẵn sàng chống lại giảm phát, đề xuất những giải pháp giúp FED kích thích nền kinh tế ngay cả khi tỷ lệ lãi xuất tụt xuống còn 0. Khi nhận chức Giám đốc FED năm 2006, ông khẳng định ưu tiên hàng đầu của ông là tiếp tục những chính sách của Greenspan. &#8220;<em>Ben và tôi chưa bao giờ bất đồng nặng nề với nhau&#8221; -</em> Greenspan cho biết.</p>
<table border="0" width="399" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://tuanvietnam.net/assets/Uploads/shalomhistory08.jpg" alt="" width="480" height="320" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Sau 8 tháng trên cương vị thành viên Hội đồng tư vấn kinh tế của cựu Tổng thống Bush, Ben Bernanke chính thức nhậm chức Chủ tịch Hội đồng Thống đốc Cục dự trữ liên bang Mỹ (FED) sau khi cựu Chủ tịch Alan Greenspan nghỉ hưu</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Trên thực tế, Bernanke đã tiến hành những thay đổi hết sức tinh vi, ông thúc đẩy sự minh bạch và rõ ràng, phát biểu sau cùng thay vì đầu tiên trong các cuộc học xác lập tỷ giá để tránh áp đặt quan điểm.</p>
<p>Và trong khi Greenspan giữ lập trường không can thiệp về những trách nhiệm bị lờ đi của FED, thì Bernanke lại thực hiện đến cùng những cuộc cải cách cho vay dưới tiêu chuẩn quá hạn lâu năm 2007.</p>
<p>Tuy nhiên, cũng như Greenspan, Bernanke hoàn toàn không có chút dự cảm gì về cơn bão sắp tới. Ông bỏ qua những lời cảnh báo về bong bóng nhà đất, bảo vệ đến cùng quan điểm cho rằng các yếu tố cơ bản của nền kinh tế vẫn mạnh.</p>
<p>Tháng 3 năm 2007, ông cam đoan với Quốc hội rằng &#8220;có thể giải quyết vấn đề trên thị trường cho vay dưới tiêu chuẩn&#8221;. Một ngày trước khi cuộc khủng hoảng toàn cầu nổ ra với sự sụp đổ của một ngân hàng ở Pháp, FED vẫn khẳng định lo ngại chính của cơ quan này là lạm phát.</p>
<p><em>&#8220;Bernanke không hay biết điều gì đang diễn ra&#8221;</em> &#8211; một thống đốc ngân hàng trung ương nước khác trả lời trên TIME. <em>&#8220;Khi nhận ra, Ben thật sự hiểu rõ tình hình và ông ngay lập tức hành động kiên quyết. Nhưng đã mất một khoảng thời gian&#8221;.</em></p>
<p><strong>Sóng gió nổi lên</strong></p>
<p>Bernanke thừa nhận ông đã không lường trước được nỗi lo sợ về khoản cho vay dưới tiêu chuẩn 1 tỷ đô-la có thể làm tê liệt nền kinh tế toàn cầu 60 tỷ đô-la, và thị trường cho vay qua đêm có thể kẹt cứng trong một đêm.</p>
<p>Ông không có cùng đức tin lý tưởng rằng thị trường luôn biết điều gì là tốt nhất như Greenspan, nhưng Ben không khỏi ngạc nhiên khi các hãng tài chính có tiếng lại không đánh giá đúng mức rủi ro trong hồ sơ đầu tư của riêng họ, và các chứng khoán hóa nợ, bảo hiểm tín dụng phái sinh và các vũ khí tài chính có sức hủy diệt hàng loạt khác lại tát vào mặt họ.</p>
<p>Khi Bernanke nhận ra thảm họa đang thành hình, ông vẫn cố gắng giữ bình tĩnh dù rằng phải làm việc bảy ngày một tuần, trắng đêm liên tục, hay khi đủ kiểu người trên phố Wall vây quanh ông la ó và chửi thề.</p>
<p>Bernanke cũng quyết định tránh lặp lại những sai lầm mà các thống đốc ngân hàng của những năm 1930 mắc phải &#8211; keo kiệt từ chối cung cấp tiền mặt và suy nghĩ cứng nhắc, hạn chế. Ông treo ảnh họ trong văn phòng, chủ trì những buổi thảo luận động não để thu hút những ý tưởng phi chính thống.</p>
<p>Một điều khoản luật mập mờ đã mang lại cho Hội đồng FED gần như toàn quyền xử lý &#8220;<em>trong những hoàn cảnh cấp bách, bất thường&#8221;</em> và Bernanke đã làm bất cứ điều gì cần thiết. &#8220;<em>Trong hoàn cảnh đặc biệt</em>&#8221; &#8211; Thống đốc NHTW châu Âu Jean-Claude Trichet nhận định &#8211; <em>&#8220;ông ấy đã làm được những điều phi thường.&#8221;</em></p>
<p>Chưa có một vị giám đốc nào của FED kiên trì giải thích hành động của mình cho công chúng như Bernanke, tổ chức họp, viết báo, và trả lời phỏng vấn. Trong suốt năm 2009, ông đã 13 lần ra làm chứng trước Quốc hội và không giống như ngài Greenspan cố tình khoác vẻ khó hiểu, ông đã cố gắng làm cho mọi thứ rõ ràng.</p>
<p>Nhưng điều này cũng khiến nhiều người bối rối, cách đối phó với khủng hoảng bằng tất cả biện pháp nào nếu cần của Cục Dự trữ khiến nó trở thành mục tiêu bàn tán rôm rả.</p>
<p><em>&#8220;Chúng tôi là ngân hàng trung ương xông xáo nhất trong lịch sử thế giới&#8221;</em> &#8211; Kenvin Warsh, một thành viên Hội đồng Thống đốc và là người bạn tâm giao của Bernanke nhận xét. Cục Dự trữ đã dùng khoản tiền thần kỳ của mình dọn sạch những khoản nợ bất thường trị giá 1,6 nghìn tỷ đô la và mua vào 1,7 nghìn tỷ đô-la tài sản bất thường.</p>
<p><strong>Tại sao lại là Ben Bernanke?</strong></p>
<table border="0" width="505" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://tuanvietnam.net/assets/Uploads/1261462235shalomhistory06.jpg" alt="" width="480" height="320" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Sau khi rời Harvard với học vị Tiến sĩ, Ben Bernanke giảng dạy tại Học viện công nghệ Massachusett, nơi ông gặp gỡ Anna, một sinh viên đến từ Wellesley, người sau này trở thành vợ ông. Họ có với nhau 2 người con, một đang theo học ngành dược và một vừa tốt nghiệp phổ thông</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Chúng ta cần giải thích tại sao khuôn mặt ông lại xuất hiện trên trang bìa của số báo Time. Nổi lên trong năm 2009 là câu chuyện về nền kinh tế &#8211; sự tụt dốc thê thảm của nó, và những điều đã giúp nó trụ nổi trước sóng gió khủng hoảng. Đây là năm chứng kiến sự ngừng sản xuất, phá sản, tịch thu tài sản để thế nợ.</p>
<p>Đây cũng là năm bão lớn đã qua, Dow hồi phục và cảm giác mong manh rằng chúng ta đã vượt qua thời kỳ tồi tệ nhất.</p>
<p>Ngay cả những câu chuyện chính trị nóng nhất của năm 2009 &#8211; nỗ lực lớn của Đảng Dân chủ, cuộc chuyển giao quyền lực của Đảng Cộng Hòa, các gói kích thích kinh tế, thâm hụt, GM và Chrysler; phản ứng dữ dội về các gói cứu trợ; những cuộc tranh luận nảy lửa xung quanh các vấn đề y tế, năng lượng và điều tiết tài chính; tiếng trống đều đặn thúc giục việc làm, việc làm, việc làm &#8211; về bản chất, tất cả đều là những câu chuyện về kinh tế và đó là nền kinh tế của Bernanke.</p>
<p>Lý do chính khiến Ben Shalom Bernanke trở thành Nhân vật của năm 2009 theo bình chọn của Time là vì <strong>ông là cầu thủ quan trọng nhất dẫn dắt nền kinh tế quan trọng bậc nhất thế giới.</strong> Đường lối lãnh đạo đầy sáng tạo của ông đã giúp đảm bảo rằng 2009 là giai đoạn phục hồi yếu, chứ không phải giai đoạn suy thoái thê thảm.</p>
<p>Ông vẫn là người nắm quyền lực vô đối đối với đồng tiền của người Mỹ, việc làm của Mỹ, tài sản tiết kiệm của người Mỹ, và tương lai của nước Mỹ. Những quyết định của ông trước đây và sau này sẽ định hình sự thịnh vượng của người Mỹ, hướng đi chính trị và mối quan hệ của người Mỹ với thế giới.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1459/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1459&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2010/01/01/bernanke-con-m%e1%bb%8dt-sach-quy%e1%bb%81n-l%e1%bb%b1c-c%e1%bb%a7a-nam-2009/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://tuanvietnam.net/assets/Uploads/shalomhistory09.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://tuanvietnam.net/assets/Uploads/bernanke-money.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://tuanvietnam.net/assets/Uploads/shalomhistory08.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://tuanvietnam.net/assets/Uploads/1261462235shalomhistory06.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Ma Wenya- Chàng sinh viên 5 triệu nhân dân tệ- “Tôi theo dõi thông tin tài chính của vùng này mỗi ngày, dần dần theo dõi quá trình phát triển khiến tôi nhận thấy sự hứa hẹn&#8221;</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/29/ma-wenya-chang-sinh-vien-5-tri%e1%bb%87u-nhan-dan-t%e1%bb%87-%e2%80%9ctoi-theo-doi-thong-tin-tai-chinh-c%e1%bb%a7a-vung-nay-m%e1%bb%97i-ngay-d%e1%ba%a7n-d%e1%ba%a7n-theo-doi-qua-trinh-phat-tri/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/29/ma-wenya-chang-sinh-vien-5-tri%e1%bb%87u-nhan-dan-t%e1%bb%87-%e2%80%9ctoi-theo-doi-thong-tin-tai-chinh-c%e1%bb%a7a-vung-nay-m%e1%bb%97i-ngay-d%e1%ba%a7n-d%e1%ba%a7n-theo-doi-qua-trinh-phat-tri/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 29 Dec 2009 00:49:41 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1457</guid>
		<description><![CDATA[TTO - Gọi điện cho Ma Wenya để hẹn gặp, anh chàng vẫn bận bịu với công việc thường nhật của mình: thương thảo hợp đồng. Ma Wenya &#8211; Ảnh: Global Times Không giống hầu hết sinh viên năm cuối khác phải vất vả tìm kiếm việc làm, Ma &#8211; hiện theo học ngành nghiên cứu và phân tích [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1457&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>TTO - Gọi điện cho Ma Wenya để hẹn gặp, anh chàng vẫn bận bịu với công việc thường nhật của mình: thương thảo hợp đồng.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://tuoitre.com.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=385869" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Ma Wenya &#8211; Ảnh: <em>Global Times</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Không giống hầu hết sinh viên năm cuối khác phải vất vả tìm kiếm việc làm, Ma &#8211; hiện theo học ngành nghiên cứu và phân tích thị trường truyền thông tại Trường đại học Truyền thông CUC, có trụ sở tại Bắc Kinh &#8211; đã kiếm được 5 triệu nhân dân tệ (khoảng 732.500 USD) nhờ đầu tư vào thị trường nhà đất và chứng khoán.</p>
<table border="0" cellspacing="5" cellpadding="5" width="200" align="right">
<tbody>
<tr>
<td valign="center" bgcolor="#cfe6f9"><strong>“Tôi tới Thượng Hải năm 2002 cùng với cha mẹ. Cảm nhận được sự giàu sang ở đây, nơi mọi người đều có tiền và xe hơi, tôi mơ ngày nào đó mình cũng trở thành một trong số họ”, Ma chia sẻ.</strong></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Ước mơ làm giàu từ bé</p>
<p>Với giấc mơ trở nên giàu có trên đất Thượng Hải, năm 2003 ở tuổi 15, lần đầu tiên Ma tính chuyện đầu tư buôn bán. Dùng 20.000 nhân dân tệ dành dụm từ tiền lì xì năm mới, Ma thuyết phục cha mẹ đầu tư vào một biệt thự ở quận Mẫn Hàng, Thượng Hải với mức giá 4.000 nhân dân tệ/m<sup>2</sup>.</p>
<p>“Tôi theo dõi thông tin tài chính của vùng này mỗi ngày, dần dần theo dõi quá trình phát triển khiến tôi nhận thấy sự hứa hẹn. Giá của nó tương đối thấp, vùng này cũng tốt và phong cách kiến trúc  phương Tây thật sự hợp với mình. Do đó, tôi thuyết bố mẹ mua Oriental Garden”, Ma kể lại.</p>
<p>Một lần nữa, nhờ vào khả năng nắm bắt tình hình tài chính phi thường, Ma khuyên bố mẹ cậu bán ngôi biệt thự với mức giá 8.000 nhân dân tệ/m<sup>2</sup>, gấp đôi mức giá đã bỏ ra để mua. Ma dành dụm được 80.000 nhân dân tệ nhờ vào cảm quan tài chính nhạy bén.</p>
<p>Với số tiền kiếm được, Ma tiếp tục nghiên cứu và tìm kiếm những cơ hội đầu tư suốt những năm học phổ thông.</p>
<p>“Tôi đã đầu tư trên 10 dự án nhà đất ở Thượng Hải trong vòng ba năm, tất cả đều thu được lợi nhuận. Thời gian đó kinh doanh nhà đất thật sự ăn nên làm ra. Cùng lúc tôi tốt nghiệp cấp III và có 500.000 nhân dân tệ trong tay”.</p>
<p>Mặc dù trước khi tốt nghiệp phổ thông nắm trong tay không ít tiền bạc, nhưng chuyện học hành của Ma lại tuột dốc vì cậu dành hết thời gian vào việc nghiên cứu kinh tế, tài chính. Điểm đậu vào đại học của Ma cũng thấp nhất lớp. Khi nộp hồ sơ vào CUC năm 2006, Ma đã chọn ngành thị trường truyền thông cùng với số điểm thi khiêm tốn.</p>
<p>Bài học từ thị trường chứng khoán</p>
<table border="0" cellspacing="5" cellpadding="5" width="200" align="right">
<tbody>
<tr>
<td valign="center" bgcolor="#cfe6f9"><strong>“Đó là một đòn đau phải gánh. Tôi bắt đầu cảm thấy mọi chuyện mất kiểm soát và còn rất nhiều thứ phải học” (Ma Wenya)</strong></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Đôi khi sự tự tin thái quá vào tài năng thiên bẩm có thể khiến người ta nhận được những bài học quý giá. Ma cũng vậy. Ở năm đầu đại học, Ma thay đổi hướng tập trung của mình từ đầu tư đất đai sang thị trường chứng khoán. Ma thua đau ở mặt trận mới ngay khi hướng vào mảnh đất cổ phiếu.</p>
<p>“Tôi đã đầu tư vào chứng khoán từ thời phổ thông nhưng chủ yếu cho vui. Sau đó mới chính thức hướng tới cổ phiếu nhiều hơn. Trước khi kết thúc năm 2007, lúc thị trường đạt đỉnh tôi kiếm lời được 200.000 nhân dân tệ, với vốn đầu tư là 500.000 nhân dân tệ. Nhưng mọi chuyện tốt đẹp ngắn chẳng tày gang”.</p>
<p>“Cổ phiếu của tôi bắt đầu lao dốc và chỉ có thể giữ được cho đến khi số tiền về lại con số ban đầu đã bỏ ra”, Ma nhớ lại.</p>
<p>Và quyết định thay đổi</p>
<p>Chán nản vì thất bại, Ma quyết định tạm dừng chuyện kiếm tiền để tập trung vào học hành và chờ đợi những cơ hội mới. Mãi đầu năm 2009, khi tìm được một cơ hội từ đất đai ở Hương Hà, tỉnh Hà Bắc, Ma mới dành dụm tất cả những gì đang có để mua hai căn biệt thự cùng với một nhóm các nhà đầu tư.</p>
<p>“Tôi chỉ còn lại 500.000 nhân dân tệ, không đủ để đầu tư ở Bắc Kinh. Nhưng vụ đầu tư gần đây đã cho lãi”.</p>
<p>Mặc dù ngành đầu tư tài chính luôn gắn với rủi ro, nhưng điều đó không có nghĩa Ma sẽ bỏ cuộc chơi. Bí mật của Ma nằm ở tài năng thiên bẩm để có thể đưa ra những quyết định trong lúc đầu tư.</p>
<p>“Khi còn là một cậu bé, tôi chưa từng chơi bóng rổ vì nghĩ nó có thể nguy hiểm. Tôi không thích làm những gì có tính mạo hiểm cao, mà chỉ đôi chút nhạy cảm với các xu hướng thị trường để tìm kiếm những cơ hội tiềm năng. Tôi nghiên cứu rất nhiều trước khi nắm lấy cơ hội”.</p>
<p>Khi chuẩn bị tốt nghiệp, Ma lên kế hoạch tiếp tục nghiên cứu để trở thành chuyên gia tài chính nhờ vào khả năng của mình, nhưng khi được hỏi sẽ làm gì nếu ngày mai tay trắng, Ma trả lời: sẽ tiếp tục dành niềm say mê cho việc dạy học.</p>
<p>“Tôi sẽ dạy học ở ngành tài chính để có thể giúp sinh viên biết họ không nên làm gì nhằm tránh sai lầm tôi đã mắc phải”, Ma cười.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1457/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1457&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/29/ma-wenya-chang-sinh-vien-5-tri%e1%bb%87u-nhan-dan-t%e1%bb%87-%e2%80%9ctoi-theo-doi-thong-tin-tai-chinh-c%e1%bb%a7a-vung-nay-m%e1%bb%97i-ngay-d%e1%ba%a7n-d%e1%ba%a7n-theo-doi-qua-trinh-phat-tri/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://tuoitre.com.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=385869" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>PGS Nguyễn Thị Hoè- “Tôi hạnh phúc vì có khát vọng</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/27/pgs-nguy%e1%bb%85n-th%e1%bb%8b-hoe-%e2%80%9ctoi-h%e1%ba%a1nh-phuc-vi-co-khat-v%e1%bb%8dng/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/27/pgs-nguy%e1%bb%85n-th%e1%bb%8b-hoe-%e2%80%9ctoi-h%e1%ba%a1nh-phuc-vi-co-khat-v%e1%bb%8dng/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 27 Dec 2009 19:45:32 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1454</guid>
		<description><![CDATA[Bà từng ngủ ở gầm cầu thang hàng tháng và sân bay Mỹ cả tuần vì không có tiền thuê khách sạn, từng ở Mỹ hai tháng với 500 đôla trong túi nhưng chưa từng bị các nhà khoa học nước này coi thường. Bà là PGS.TS Nguyễn Thị Hoè, một trong số hiếm hoi [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1454&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="excerpt">Bà từng ngủ ở gầm cầu thang hàng tháng và sân bay Mỹ cả tuần vì không có tiền thuê khách sạn, từng ở Mỹ hai tháng với 500 đôla trong túi nhưng chưa từng bị các nhà khoa học nước này coi thường. Bà là PGS.TS Nguyễn Thị Hoè, một trong số hiếm hoi các nhà khoa học kinh doanh được bằng những kết quả nghiên cứu của mình.</p>
<p>Hiện bà đang có 11 công ty với một gia sản không nhỏ. Thật đáng ngạc nhiên, khi một phụ nữ có ba con nhỏ và cũng chỉ 24 giờ đồng hồ mỗi ngày, lại làm được tất cả những điều ấy mà không thấy mình bận rộn, không thấy mình cô đơn và cần phải dựa vào ai đó.</p></div>
<p>Bà vừa trao giải thưởng Kova cho các tập thể, cá nhân có ảnh hưởng tốt tới cộng đồng và học bổng cho hơn 30 sinh viên nghèo. Ðiều gì đã khiến bà dựng lên một giải thưởng theo cách riêng của mình như vậy?</p>
<p>Giải thưởng này đã được tôi trao bảy năm liên tiếp cho những tấm gương toả sáng với cộng đồng. Thường hiện nay các giải thưởng sau khi trao người ta chỉ rủ nhau đi liên hoan một bữa là hết, nên tự nhiên ý nghĩa của giải thưởng không nhiều. Nhưng giải thưởng tôi trao cho sinh viên thì ngấm sâu vào từng em. Các em được tài trợ sẽ dùng tiền đó để học tiếp, không bỏ dở. Khi tổ chức ra giải thưởng này, đầu tiên tôi chỉ nghĩ được đến thế.</p>
<p>Nhiều giải thưởng hiện nay người giàu được nhận, còn người nghèo thì ít cơ hội. Bởi vậy tôi chọn người học giỏi mà quá nghèo. Các em dùng đồng tiền đó để học tiếp và sau này cống hiến cho xã hội. Tất cả các sinh viên tôi trao học bổng trong bảy năm qua giờ đều thành đạt. Bản thân tôi cũng xuất phát từ một sinh viên rất nghèo nhưng bây giờ tôi đã có tiền, số tiền đó sau này chết đi tôi cũng không mang theo được nên tôi dùng chia sẻ với mọi người, trong đó việc quan trọng nhất là giúp cho sinh viên nghèo. Giải thưởng này chú ý đến phụ nữ, những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, thậm chí có những em cha mẹ là tội phạm mà học giỏi thì vẫn được học bổng. Miễn là cá nhân họ tốt là được.</p>
<p>Sau khi trao học bổng cho sinh viên, tôi nhận thấy còn rất nhiều tấm gương sáng khác sống vì cộng đồng, như hai người nông dân vượt lũ dữ cứu được mấy chục người ở Quảng Bình, tập thể bác sĩ chăm sóc các bệnh nhân AIDS… Tôi thấy cần phải khuyến khích những tấm gương như vậy. Sau đó tôi trao thêm giải cho những nhà khoa học, nhưng phải là các công trình nghiên cứu ứng dụng được trong cuộc sống, không phải lý thuyết một mớ. Ví dụ như người sáng chế ra máy tuốt lúa và mấy trăm sáng kiến cải tiến nông cụ giúp nông dân ở Tiền Giang, một ông ở Quảng Bình lắp hệ thống vô tuyến báo bão cho ngư dân… Những người đó đã làm được những thứ vô cùng vĩ đại, cứu được bao nhiêu người. Ðó là những công trình khoa học giá trị thực sự vì có ích cho người dân.</p>
<p>Giải thưởng này có tài trợ từ nước ngoài. Bà có gặp nhiều khó khăn khi thuyết phục các đối tác nước ngoài chi tiền không?</p>
<p>Thực ra tôi không đi xin tiền cho giải thưởng. Những đối tác của tôi rất mê giải thưởng này nên họ tự nguyện. Họ hiểu tôi và hiểu giá trị những điều tôi đang làm. Thực tế có nhiều nơi muốn tham gia nhưng tôi không đồng ý. Tôi có lòng tự trọng của tôi. Tôi tổ chức ra giải thưởng thì tôi phải có đủ tiền để trao. Tôi trao giải một đồng thì phải chi ra ba đồng, từ tiền tàu xe ăn ở tới tiền đi thẩm định các cá nhân tại địa phương… Tôi làm không để quảng cáo. Tôi mong muốn các em nhận giải thưởng có động lực để phấn đấu, những người khác sẽ theo gương đó. Năm ngoái tôi trao giải cho tập thể bệnh viện Ðống Ða, Hà Nội do rất xúc động trước hình ảnh những bác sĩ bị bệnh nhân AIDS đe doạ chọc kim tiêm vào người nhưng vẫn phục vụ bệnh nhân hết lòng. Có những tấm gương sinh viên sáng đi học chiều nhặt rác để bán lấy tiền học, hay năm ngoái tôi trao giải cho một cậu sinh viên cả năm nằm dưới gầm giường bệnh chăm sóc người mẹ nuôi bị ung thư, trong khi ngoài xã hội đang có những đứa con ruột bỏ cha mẹ mình…</p>
<p>Nguyên phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình:</p>
<p>“Tiến sĩ Hoè là người nhiều khát vọng cống hiến. Tôi bị thuyết phục bởi ý chí của em. Khi đất nước còn khó khăn, Hoè đã vươn lên và đạt được nhiều thành tựu trong nghiên cứu khoa học. Quan trọng là những nghiên cứu của em bây giờ mang lại lợi ích thực sự cho sự phát triển đất nước”</p>
<p>Ông Rajeev Vaidya, giám đốc điều hành công ty Dupont Titanium Technologies (Mỹ):</p>
<p>“Tôi cùng tiến sĩ Hoè biết tới nhau đầu tiên qua nghiên cứu khoa học, sau đó chúng tôi hợp tác kinh doanh cùng nhau. Những câu chuyện về sinh viên nghèo vượt khó để vươn lên trong học tập, các nhà khoa học đã áp dụng kỹ năng và sự tận tuỵ của họ để cống hiến cho cộng đồng, nhiều người không ngại khó khăn để bảo vệ người khác… được tiến sĩ Hoè tôn vinh đã làm tôi bị thuyết phục.</p>
<p>Những gì nữ tiến sĩ Hoè đã làm đem lại nguồn cảm hứng cho chúng ta, nhất là đối với các em sinh viên. Bà có thể là hình mẫu về ý chí vươn tới thành công&#8221;</p>
<p>Bà có nói là chỉ trao giải cho những phát minh sáng chế ứng dụng tốt trong thực tế. Vậy nói về khoa học một chút, hiện có nhiều công trình khoa học được đầu tư tốn kém nhưng không có giá trị ứng dụng. Theo bà cần phải làm gì để hạn chế sự lãng phí ấy?</p>
<p>Cách đây 17 năm tôi đã nói trước một hội nghị các nhà khoa học toàn quốc, rằng một trong những nguyên nhân làm nghèo đất nước có vai trò của các nhà khoa học chúng ta, nghĩa là có tôi trong đó. Bởi trong thực tế có đề tài Nhà nước cho một đống tiền, cử một đoàn đi vòng quanh thế giới năm nọ qua năm kia, tới khi về nước thì kết luận là đề tài không thể triển khai, trong khi tiền đã chi rồi. Tại sao chúng ta không khảo sát trước? Rõ ràng điều đó làm nghèo đất nước khi nhiều người dân còn đói và nhiều nhà khoa học khác không có tiền để nghiên cứu. Tôi cho sẽ là sai lầm, nếu kết quả trong phòng thí nghiệm mới chỉ thành công 10%. Sự thành công phải là các sản phẩm được sản xuất đại trà.</p>
<p>Bà thuộc nhóm hiếm hoi các nhà khoa học thành công cả trong kinh doanh. Ðâu là chìa khoá mang tới sự thành công ấy?</p>
<p>Có nhiều nhà khoa học nghiên cứu được nhưng không có tiền để ứng dụng. Vay Nhà nước thì phải trả. Bản thân tôi từng đi vay 200 triệu đồng để ứng dụng đề tài đánh bóng bằng bột mài crôm, nhưng một năm phải trả ngay. Mình phải tự xoay xở để có tiền nghiên cứu và ứng dụng. Tôi sang Mỹ từng phải nằm sàn nhà sân bay một tuần vì không có tiền ngủ khách sạn. Ðó là đầu những năm 90, tôi nghèo lắm. Nhiều năm sau tôi có quen biết một số Việt kiều nên đến nhà họ ngủ nhờ. Tôi đi Mỹ, tự bỏ tiền mua vé máy bay, trong túi chỉ có 500 đô la để tiêu trong hai tháng. Tôi đã phải mang tới 20kg mì gói để ăn. Tôi ngủ ở gầm cầu thang, hết cầu thang nọ tới cầu thang kia trong hai tháng trời ròng rã và chỉ ăn mì. Có nhiều người mời ăn nhưng không phải ai mời tôi cũng ăn. Những ngày ấy tôi phải tiết kiệm như thế để nghiên cứu. Tôi nghĩ chính điều đó giúp tôi thành công như ngày nay.</p>
<p>Ðiều gì đã khiến một phụ nữ bé nhỏ như bà có được ý chí mãnh liệt để đạt nhiều thành công trong nghiên cứu khoa học?</p>
<p>Lúc đó tôi nghĩ rất đơn giản, chỉ muốn vươn lên và thành công trong khoa học. Khi ấy tôi đang là cán bộ giảng dạy đại học ở TP.HCM và Cần Thơ, tôi có hướng dẫn nhiều sinh viên các đề tài nghiên cứu nhưng những đề tài đó không được thành công lắm. Ðến khi sang Mỹ, nhìn phòng thí nghiệm của họ tôi thấy choáng ngợp. Họ phân tích một mẫu chì chỉ hết 59 giây, trong khi ở Việt Nam là 4 tiếng đồng hồ! Lúc đó tôi có khát vọng là làm được như người Mỹ, chứ không nghĩ là mình làm để giàu.</p>
<p>Lý do nào bà đứng trong danh sách 1.000 phụ nữ được đề cử giải thưởng Nobel Hoà bình năm 2005?</p>
<p>Ngày đó uỷ ban giải thưởng sang Mỹ, nghe tiếng tôi bên đó rất nhiều nên họ sang Việt Nam để điều tra, điều tra từ bộ Giáo dục và đào tạo đến TP.HCM… sau đó đưa tôi vào danh sách mấy chục ngàn người. Việt Nam lúc đó cũng có mấy người. Một năm sau, họ gửi cho tôi thông báo là tôi có tên trong danh sách 1.000 phụ nữ trên thế giới được xem xét trao giải Nobel Hoà bình. Cuối cùng họ chọn ông chủ ngân hàng tại Bangladesh với mô hình tín dụng cho người nghèo. Tôi thấy ông ấy rất tuyệt vời và xứng đáng.</p>
<p>Nếu so sánh cái thời đi Mỹ với 500 đôla trong túi với bây giờ, lúc nào bà thấy hạnh phúc hơn?</p>
<p>Tôi không nghĩ là tôi hạnh phúc hơn ngày xưa. Tôi vẫn thế, vẫn rất tiết kiệm dù có nhiều tiền để làm mọi thứ. Tôi đi nhiều nước nhưng vẫn không phung phí vì tôi luôn tự nghĩ có nhiều người đang rất nghèo. Tôi không có được cái cảm giác hạnh phúc hơn ngày xưa, cũng có thể do đã nhiều tuổi. Ngày ấy tôi còn sung sức và tràn trề khát vọng. Ngày ấy tôi hạnh phúc vì tôi có khát vọng. Mỗi khi nghiên cứu thành công đề tài nào, tôi sung sướng tới mức không cần ăn. Bây giờ đôi khi còn cảm thấy mình không hạnh phúc bằng ngày ấy vì mọi thứ đã quá bão hoà. Chỉ khác biệt là bây giờ ốm đau bệnh tật tôi đã có tiền mua những loại thuốc tốt nhất, và giúp được cho nhiều người.</p>
<p>Trong quá khứ, đã bao giờ bà thấy mình thực sự chông chênh hay có cảm giác sụp đổ về một điều gì đó?</p>
<p>Tôi chưa bao giờ có cảm giác ấy. Tôi lập gia đình sớm, có con sớm nên khi vào đại học năm 21 tuổi, tôi đã có ba con. Chồng tôi là người tốt, chăm chỉ làm ăn nhưng lại không muốn tôi làm khoa học. Anh ấy muốn tôi ở nhà, nuôi lợn, nuôi gà và trồng cây, nấu ăn… Chồng tôi đòi hỏi tôi phải là một người phụ nữ cổ điển phục dịch chồng con. Khi chúng tôi chia tay nhau, tôi thấy rất bình thường, không hề đau khổ. Tôi cũng thấy mình thật lạ, chưa bao giờ cảm thấy trống trải cô đơn. Có người nói tôi phải được nhận&#8230; huân chương vì sự chịu đựng trong cuộc sống gia đình, nhưng tôi nghĩ họ nhầm vì tôi đã có niềm đam mê khác, đó là khoa học.</p>
<p>Tôi thật sự vẫn day dứt vì nước mình vẫn còn nhiều người nghèo quá! Cứ đi quyên góp để ủng hộ người nghèo có lẽ không phải là cách tốt nhất</p>
<p>Bây giờ mối quan hệ của bà với chồng cũ thế nào?</p>
<p>Chúng tôi vẫn rất tốt với nhau. Chồng cũ tôi sau này có một trang trại ở Long Thành, Ðồng Nai, tôi đã mua lại trang trại đó và biến nó thành vườn cây ăn trái sum suê. Tất cả khách dù là người quen hay lạ vào đó đều được ăn uống miễn phí.</p>
<p>Làm cách nào để một người mẹ có ít thời gian như bà có thể dạy dỗ con mình chu đáo và thành đạt như ngày hôm nay?</p>
<p>Tôi cũng ba chìm bảy nổi với con. Tôi sinh con dày quá cũng vất vả, ba năm ba đứa. Ðứa bé cứ đòi làm chị đứa lớn hơn. Ngày ấy ngoài nuôi ba đứa con nhỏ, tôi còn nuôi thêm ba con lợn, trồng rau, nuôi gà… đủ cả. Tôi cũng không có nhiều thời gian cho con, chỉ quan tâm chủ yếu tới việc học hành. Sau này khi con lớn lên, tôi luyện thi đại học cho con. Nhưng dẫu sao bây giờ tôi vẫn phải nói: cám ơn cuộc đời vì tôi đã có những đứa con ngoan.</p>
<p>Bà đã đạt được vị trí cao trong nghiên cứu khoa học và kinh doanh, vậy bà có thấy mình còn điều gì chưa làm được?</p>
<p>Suốt một chặng đường dài, tới thời điểm này tôi khá hài lòng về bản thân. Tôi đã từng trải qua cảm giác đói khát, chỉ thèm một miếng khoai khi ngồi trên giảng đường đại học, còn bây giờ tôi đã gây dựng được một sự nghiệp lớn, giải quyết việc làm cho mấy ngàn người, tôi có tiền để tài trợ cho những sinh viên nghèo…</p>
<p>Nhưng tôi thật sự vẫn day dứt vì nước mình vẫn còn nhiều người nghèo quá! Cứ đi quyên góp để ủng hộ người nghèo có lẽ không phải là cách tốt nhất. Một mình tôi không thể làm được gì. Tôi chỉ có thể giúp đỡ một số sinh viên nghèo, còn quá nhiều người tôi chưa thể giúp được họ. Làm cách nào để giảm nghèo nhanh hơn, giải quyết tận gốc vấn đề nghèo đói. Quan trọng là cách làm, mình làm chưa tốt thì có thể đi học. Và cơ bản, người ta phải có khát vọng làm bằng được điều đó.</p>
<p>thực hiện Tây Giang<br />
chân dung hội hoạ Hoàng Tường (SGTT)</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1454/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1454&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/27/pgs-nguy%e1%bb%85n-th%e1%bb%8b-hoe-%e2%80%9ctoi-h%e1%ba%a1nh-phuc-vi-co-khat-v%e1%bb%8dng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Eberstein, Nehemias và Voss &#8211; Montblanc</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/eberstein-nehemias-va-voss-montblanc/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/eberstein-nehemias-va-voss-montblanc/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 22 Dec 2009 23:19:42 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1451</guid>
		<description><![CDATA[Đầu thế kỷ XX diễn ra cuộc gặp gỡ định mệnh giữa ba người đàn ông là thương gia Claus-Johannes Voss, kỹ sư August Eberstein và Giám đốc Ngân hàng Hamburg Alfred Nehemias. Không ai có thể nghĩ rằng cuộc gặp gỡ vào năm 1906 đó lại là điểm khởi đầu để tạo nên một [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1451&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;"><em>Đầu thế kỷ XX diễn ra cuộc gặp gỡ định mệnh giữa ba người đàn ông là thương gia Claus-Johannes Voss, kỹ sư August Eberstein và Giám đốc Ngân hàng Hamburg Alfred Nehemias. Không ai có thể nghĩ rằng cuộc gặp gỡ vào năm 1906 đó lại là điểm khởi đầu để tạo nên một thương hiệu nổi danh trên toàn thế giới: Montblanc. </em></p>
<p></span></div>
<div><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;"> </span><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Trước đó, Eberstein, Nehemias và Voss đã từng sáng tạo nên một chiếc bút máy hoàn toàn mới, lần đầu tiên xuất hiện trên thế giới cho phép người dùng không cần phải chấm mực như trước bởi chiếc bút này được thiết kế với một ống bơm mực riêng. Sau nhiều lần trao đổi và làm việc với nhau, ba người đàn ông tâm huyết quyết định thành lập một công ty &#8220;liên doanh” như cách gọi ngày nay, với quyết tâm cùng chung sức, chung tài phát triển doanh nghiệp của mình trên toàn thế giới nhưng vẫn không quên đề phòng những rủi ro có thể phải đương đầu trên thương trường.</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;"><strong>Khi &#8220;Đỏ và Đen&#8221; gặp &#8220;Đen và Trắng&#8221;</strong></span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Công ty mới thành lập được đặt tại khu Schanzen tại Hamburg (Đức). Mong muốn của ba nhà sáng lập là đưa công ty trở thành nơi kinh doanh những sản phẩm bút viết đơn giản, dễ sử dụng, với số lượng hạn chế nhưng phải đạt được chất lượng tốt nhất. Và tên gọi ban đầu của công ty &#8220;Simplo Filler Pen Company&#8221; được bắt nguồn từ định hướng kinh doanh trên, trong đó từ&#8221;Simplo&#8221; được lấy từ chữ &#8220;simple&#8221; liên quan đến việc thiết kế cây bút máy mới bên trong có ống bơm mực đơn giản mà tiện lợi. Ba năm sau (1909), họ tung ra bộ sưu tập bút máy đầu tiên của mình mang tên Rouge et Noir (Đỏ và Đen). Được chế tạo từ nhựa ebonit đen và mang trên mình chiếc nắp màu đỏ, cái tên Rouge et Noir được lấy cảm hứng từ tiểu thuyết cùng tên của văn hào Pháp Stendhal. Lời quảng cáo cho cây bút &#8220;Bạn sẽ chẳng bao giờ làm rớt bất cứ giọt mực nào với bút máy Rouge et Noir&#8221; ngay lập tức đã thu hút sự chú ý của các khách hàng khi ấy, khiến họ an tâm khi gắn cây bút trên nắp túi sơ mi. Và rất nhanh sau đó, &#8220;Cô bé quàng khăn đỏ&#8221; đã trở thành một biệt danh đáng yêu mà công chúng dành tặng cho những cây bút trong bộ sưu tập thành công này.</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;"><a href="http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SzD0Yy-YddI/AAAAAAAABUU/onDbOhLNCC4/s1600-h/mont.jpg"><img src="http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SzD0Yy-YddI/AAAAAAAABUU/onDbOhLNCC4/s400/mont.jpg" border="0" alt="" /></a> </span><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Một năm sau, công ty cho ra mắt chiếc bút máy Montblanc mang màu đen cùng ngôi sao trắng trên nắp. Với kỹ thuật sản xuất hoàn hảo, Montblanc bắt đầu bước vào thời kỳ huy hoàng của mình. Hình ảnh &#8220;ngôi sao sáu cánh tròn màu trắng trên nắp gợi nhớ đến đỉnh Mont Blanc&#8221; &#8211; ngọn núi cao nhất tại châu Âu quanh năm tuyết phủ. Cái tên này đã được đăng ký thương hiệu gắn liền với tất cả các sản phẩm bút viết của công ty. Đó cũng là một biểu tượng hàm ý cho chiếc bút đẹp và chất lượng nhất châu Âu mà Montblanc muốn mang tới khách hàng. Cây bút Montblanc đạt được thành công vang dội tới mức tên gọi của công ty từ &#8220;Simplo Filler Pen Company” về sau đã được đổi thành &#8220;Montblanc Simplo GmbH”.</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;"><strong>Một truyền thuyết ra đời</strong></span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Thành công trong nước đã dần đưa Montblanc tiến ra thị trường nước ngoài. Thương hiệu Montblanc xuất hiện liên tiếp ở nhiều nước. Sau Berlin, Leipzig, Breslau, Hanovre và Breme, nhiều văn phòng đại diện mới của hãng đã có mặt tại Paris, London hay Barcelona. Các bộ sưu tập cũng ngày càng phát triển đa dạng. Ngoài bút máy, Montblanc còn giới thiệu với công chúng các sản phẩm như giấy viết thư, mực viết và bút chì kim, tất cả đều được trang trí hình ngôi sao sáu cánh, biểu tượng đặc trưng của nhà Montblanc. </span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;"><a href="http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SzD0jmU3x_I/AAAAAAAABUc/PIX4RQWGHgY/s1600-h/mont2.jpg"><img src="http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SzD0jmU3x_I/AAAAAAAABUc/PIX4RQWGHgY/s400/mont2.jpg" border="0" alt="" /></a> </span><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Tới năm 1924 , sự ra đời của cây bút máy đặc biệt Meisterstuck đánh dấu một bước tiến lớn, một giai đoạn phát triển vượt bậc của Montblanc sau gần 20 năm thành lập. Ngòi bút được khắc số 4810 tượng trưng cho chiều cao của núi Mont Blanc theo kết quả đo đạc lúc bấy giờ. Với kiểu dáng thiết kế hoàn hảo và trường tồn với thời gian, cây bút Meisterstuck 149 đã trở thành huyền thoại của nhà Montblanc và là biểu tượng cho di sản văn hóa bút viết, giúp tên tuổi của công ty được cả thế giới biết đến với tư cách là hãng sản xuất bút máy cao cấp hàng đầu.</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;"><strong>Những cây bút được bảo hành &#8220;suốt đời”</strong></span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Cuối những năm 1920, thương hiệu Montblanc đã vươn xa đến 50 quốc gia trên thế giới. Cùng với đó, hãng đã tiến hành các chiến dịch quảng cáo đầy ấn tượng với những chiếc xe hơi được trang trí bằng những cây bút máy khổng lồ có gắn logo Montblanc trên đỉnh bút hay lần đầu tiên sử dụng máy bay để quảng cáo, đưa tên tuổi Montblanc bay đến với công chúng và đứng ở hàng thứ ba trong bảng xếp hạng những sự kiện thu hút sự chú ý nhất thế kỷ. </span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Tới năm 1935, trước tình trạng lạm phát gia tăng và tâm lý ngại chi tiêu của khách hàng, Montblanc đã đưa ra tuyên bố bảo hành &#8220;suốt đời&#8221; cho chiếc bút Meisterstuck, thể hiện sự tự tin của Montblanc cũng như thuyết phục người tiêu dùng tin vào chất lượng tuyệt hảo của những cây bút do hãng chế tạo với ba chiếc nhẫn bằng vàng hoặc bạch kim được chạm khắc trên phần nắp, đuôi và thân bút, Meisterstuck (trong tiếng Đức có nghĩa là &#8220;tuyệt tác”) thường được nhắc đến với biệt danh &#8220;tàu đô đốc&#8221; của hãng Montblanc. Cái tên Meistertuck giống như một thông điệp, một lời hứa về chất lượng của sản phẩm được bảo đảm bởi tay nghề của những nghệ nhân Montblanc kiệt xuất cũng như về thời gian bảo hành không giới hạn của nó. Đi ngược lại với xu hướng cho ra đời các sản phẩm giá rẻ vào thời kỳ hậu chiến, Meistertuck đã đánh bại mọi đối thủ để gặt hái được thành công lớn ngay tức thì. Ở thời điểm đó, cây bút với kiểu dáng thiết kế quyến rũ và đẹp mãi với thời gian này không chỉ được xem là một cuộc cách mạng trong ngành công nghiệp bút viết mà còn được đánh giá là một biểu tượng của nghệ thuật khi góp mặt trong bộ sưu tập của Bảo tàng Nghệ thuật hiện đại thành phố New York. Cùng với đó, Meisterstuck còn là cây bút nổi trội thường được sử dụng trong những cuộc ký kết thoả thuận quốc tế quan trọng trên mọi lĩnh vực từ kinh tế tới chính trị hay văn hoá. Nhưng trong dòng sản phẩm này, cây bút xa xỉ nhất phải kể đến là Meisterstuck Solitaire Royal với 4810 viên kim cương nạm quanh thân bút. Mỗi viên kim cương được chế tác với 35 mặt và giá trị của chúng lên tới khoảng 125.000 đô la.</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;"><a href="http://1.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SzD0yio47UI/AAAAAAAABUk/xUUJ16KQQCI/s1600-h/mont11.jpg"><img src="http://1.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SzD0yio47UI/AAAAAAAABUk/xUUJ16KQQCI/s400/mont11.jpg" border="0" alt="" /></a> </span><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Sau chiến tranh Thế giới thứ II, những tổn thất của Montblanc nhanh chóng được khắc phục. Sản phẩm của họ lúc này đã được sản xuất cả ở Đan Mạch, cùng với sự xuất hiện của nhiều văn phòng đại diện ở nước ngoài. Đồng thời, cùng với dòng sản phẩm truyền thống Meisterstuck, Montblanc xuất xưởng dòng sản phẩm mới 60 Line. Sản phẩm này mau chóng trở thành biểu tượng cho một phong cách thiết kế mới và góp phần vào thành công lớn đầu tiên của họ thời hậu chiến.</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;"><strong>Thời kỳ phục hưng và đỉnh cao phát triển</strong></span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Tới năm 1986, sản phẩm mới &#8220;Montblanc &#8211; the Art of writing&#8221; (Montblanc &#8211; Nghệ thuật bút viết) đã được nhà Montblanc cho ra mắt công chúng và được xem là kiểu mẫu lý tưởng cho rất nhiều nhãn hiệu xa xỉ cùng loại. Đây là bước khởi đầu đánh dấu thời kỳ phục hưng của công ty trong những năm 80. Bên cạnh đó, còn có sự góp mặt của bộ sưu tập Meistertuck Solitaire ra đời từ năm 1983. Là phiên bản mới của bộ sưu tập Meistertuck nổi tiếng, Meisterstuck Solitaire bao gồm những sản phẩm bút viết được chế tạo từ những chất liệu quý hiếm như vàng và bạc khối hay bạc mạ vàng.</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Đầu thập niên 90 thế kỷ XX, Montblanc bắt đầu bước chân vào thị trường châu Á và điểm đến đầu tiên của hãng là Hồng Kông &#8211; nơi Montblanc khai trương cửa hàng đại diện vào năm 1990. Bắt đầu từ năm 1992, Montblanc hướng đến việc sản xuất những sản phẩm với số lượng hạn chế nhằm tôn vinh tên tuổi và tài năng của những nhân vật danh tiếng trong giới nghệ thuật, từ các nhà văn cho tới những nhạc sĩ hay các Mạnh Thường Quân bảo trợ các hoạt động nghệ thuật. Trong số những sản phẩm đó, không thể không kể tới “Lorenzo De Medicil” và &#8220;Hemingway&#8221;là hai trong số những cây bút mơ ước của rất nhiều nhà sưu tập bút trên thế giới. Đồng thời, trong những năm 90, sự hình thành của một thế giới các sản phẩm cao cấp với nhiều chủng loại đa dạng mang biểu tượng ngôi sao trắng đã làm phong phú thêm cho nhãn hiệu Montblanc. Vậy là, ngoài bút viết, Montblanc còn được biết đến qua các phụ kiện sản xuất thủ công (bộ sưu tập đồ da Meisterstuck dành cho thương gia và khách du lịch), các kiểu kính thời trang, trang sức bạc cao cấp (Meisterstuck Jewellery) và đồng hồ độc quyền Swiss Made được sản xuất tại trụ sở Montblanc Montre S.A ở Le Locle – trung tâm ngành công nghiệp đồng hồ Thụy Sĩ. </span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Vào năm 2000, sau dịp kỉ niệm 75 năm ngày ra đời những chiếc bút viết đầu tiên của mình, Montblanc đã cho xuất xưởng một bộ sưu tập những sản phẩm mang tên Bohém có quy mô lớn thứ hai sau Meisterstuck, cùng bức thông điệp về sự tận hưởng và niềm đam mê cuộc sống. Cũng trong năm này, còn có sự xuất hiện của bộ sưu tập Meisterstuck Sports với bảy chiếc đồng hồ đa chức năng, sành điệu và khỏe khoắn, là biểu tượng của một sức sống năng động và trẻ trung. Ba năm sau, Montblanc lại có dịp giới thiệu với công chúng thế hệ mới của sản phẩm bút viết StarWalker và bộ sưu tập đồng hồ TimeWalker dành cho khách hàng trên toàn thế giới, những người yêu thích và đánh giá cao các mẫu thiết kế và nghệ thuật điêu khắc thẩm mỹ của hãng. Vào năm 2004, trong phong trào chống nạn mù chữ và nhấn mạnh tầm quan trọng của chữ viết trên toàn thế giới, Montblanc đã kết hợp với Quỹ nhi đồng LHQ UNICEF mời 149 nhân vật danh tiếng của thế giới như Mikhail Gorbachev, Bianca Jagger, Nodja Auermann, Luciano Pavarotti, v.v&#8230;viết cảm nghĩ của họ về chủ đề “Tôi thích viết vì&#8230;”, bằng cây bút Meisterstuck 149. Lời phát biểu được đính kèm với chiếc bút máy có khắc chữ ký của họ đã được đưa lên eBay đấu giá và tất cả số tiền thu được chuyển trực tiếp tới tổ chức UNICEF. Sau hơn 100 năm kể từ ngày ra đời, những sản phẩm quyến rũ của ngôi sao Montblanc hiện đã có mặt tại 313 cửa hiệu độc quyền và hơn 9000 điểm bán trên những tuyến phố thương mại xa hoa nhất của 70 quốc gia trên thế giới.</span></p>
<p><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;">Xã hội biến đổi với tốc độ chóng mặt, kéo theo sự thay đổi trong lối sống của con người. Cuộc sống vội vã gấp gáp khiến những tình bạn gắn bó lâu dài và đáng tin cậy cũng trở nên khan hiếm hơn. Hiểu được điều này và luôn mong muốn những sản phẩm của mình sẽ trở thành người bạn thân cận và hữu ích của tất cả khách hàng, từ hơn 100 năm qua, Montblanc đã dấn thân vào cuộc tìm kiếm chất lượng và kinh nghiệm thủ công. Những nguyên tắc bất di bất dịch về kiểu dáng sản phẩm, tay nghề và tính thủ công luôn được thể hiện rõ nét qua mỗi sản phẩm mang biểu tượng ngôi sao sáu cánh. Sự hoàn hảo và tinh tế bậc nhất là khẩu hiệu mà Montblanc hướng đến, là mục đích làm nên những cây bút đỉnh cao nhờ những bàn tay khéo léo, tỉ mỉ cùng những phương thức thiết kế và sản xuất truyền thống.</span></p>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1451/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1451&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/eberstein-nehemias-va-voss-montblanc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://2.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SzD0Yy-YddI/AAAAAAAABUU/onDbOhLNCC4/s400/mont.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://4.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SzD0jmU3x_I/AAAAAAAABUc/PIX4RQWGHgY/s400/mont2.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://1.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SzD0yio47UI/AAAAAAAABUk/xUUJ16KQQCI/s400/mont11.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Đặng Hồng Anh (địa ốc SG Thương Tín Sacomreal), Lương Văn Lý, Phạm Việt Anh (LeftBrain Connector)- Nếu nói thất bại là mẹ thành công chỉ là an ủi. Nếu bạn liên tục thất bại thì khó thành công. Bạn phải nhìn lại nguyên nhân thất bại</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/d%e1%ba%b7ng-h%e1%bb%93ng-anh-d%e1%bb%8ba-%e1%bb%91c-sg-th%c6%b0%c6%a1ng-tin-sacomreal-l%c6%b0%c6%a1ng-van-ly-ph%e1%ba%a1m-vi%e1%bb%87t-anh-leftbrain-connector-n%e1%ba%bfu-noi-th%e1%ba%a5t-b/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/d%e1%ba%b7ng-h%e1%bb%93ng-anh-d%e1%bb%8ba-%e1%bb%91c-sg-th%c6%b0%c6%a1ng-tin-sacomreal-l%c6%b0%c6%a1ng-van-ly-ph%e1%ba%a1m-vi%e1%bb%87t-anh-leftbrain-connector-n%e1%ba%bfu-noi-th%e1%ba%a5t-b/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 22 Dec 2009 23:15:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1449</guid>
		<description><![CDATA[Ông Phạm Việt Anh Tôi làm giàu chẳng có bí quyết gì cả. Thực tế là tôi làm giàu bằng &#8220;não phải&#8221; (sáng tạo) và tiêu tiền bằng &#8220;não trái&#8221; (thông minh). Kiếm tiền cũng không hẳn là khó, tiêu tiền thì khó hơn, do vậy để phát triển bền vững, bạn cần phải có [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1449&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Ông Phạm Việt Anh </strong>Tôi làm giàu chẳng có bí quyết gì cả. Thực tế là tôi làm giàu bằng &#8220;não phải&#8221; (sáng tạo) và tiêu tiền bằng &#8220;não trái&#8221; (thông minh). Kiếm tiền cũng không hẳn là khó, tiêu tiền thì khó hơn, do vậy để phát triển bền vững, bạn cần phải có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa &#8220;não trái&#8221; và &#8220;não phải&#8221;.</p>
<p><strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Đúng là nhiều nhà đầu tư nước ngoài phàn nàn về môi trường hành chính thiếu minh bạch, thiếu hiệu quả; luật pháp chậm hoàn chỉnh, còn quá nhiều khoảng trống và kẽ hở, lại hay thay đổi; sự thiếu vắng quy hoạch và chiến lược phát triển kinh tế. Ngoài ra, xã hội Việt Nam nói chung là xã hội trong đó vai trò quan hệ cá nhân, quen biết bạn bè là rất quan trọng có thể góp phần vào thành công hay thất bại của công việc kinh doanh.</p>
<p><strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Chưa bao giờ tôi thấy áp lực giảm mà trái lại cứ lớn thêm. Những lúc như vậy tôi quyết định quên áp lực đi, đọc sách, đi bơi, xem phim hành động, gọi điện thoại cho vài người bạn để bù khú. Đây là khoảng lặng hết sức cần thiết để lấy lại sự bình tâm.</p>
<p>Giống như nhân vật Sacrlett trong <em>Cuốn theo chiều gió</em>, khi gặp khó khăn thì quyết định đi ngủ một giấc với lời tự nhủ &#8220;ngày mai mọi việc sẽ tốt hơn&#8221;. Sau khoảng lặng đó, sáng hôm sau tôi sẽ bắt đầu tìm giải pháp cho vấn đề, trước hết bằng cách trao đổi tham khảo ý kiến của đồng nghiệp, đàn anh đã đi trước và sau đó, tự mình suy nghĩ tìm giải pháp.</p>
<p><strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Có chứ, phải xây dựng thương hiệu riêng của cá nhân (nhân hiệu) rồi mới đến công ty (thương hiệu). Vì là người trẻ do vậy để xây dựng được thương hiệu uy tín công ty sẽ mất rất nhiều thời gian. Nên bắt đầu từ những uy tín, thành tích của cá nhân, vì những điều đấy sẽ góp phần xây dựng nên thương hiệu doanh nghiệp. Thương hiệu cá nhân thường được tích cóp và vun đắp thông qua những kinh nghiệm có tính thành tích trong thời kỳ chuẩn bị lập nghiệp.</p>
<p>&#8216;Làm giàu chân chính rất khó&#8217;</p>
<p>Chia sẻ kinh nghiệm làm giàu và đưa ra những lời khuyên bổ ích, ba doanh nhân thành đạt đã trao đổi xung quanh nội dung của hơn 2.000 câu hỏi độc giả gửi tới buổi tọa đàm trên VnExpress.net chiều 22/12.</p>
<p>- <em>Quan niệm của các ông như thế nào là giàu? (Thanh Mai, 28 tuổi, TP HCM)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> <em>Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần địa ốc Sài Gòn Thương Tín (Sacomreal):</em> Giàu là thành đạt, có địa vị xã hội, được mọi người nhìn nhận một cách quý trọng.</p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> <em>Tổng Giám đốc Công ty cổ phần tư vấn Đại Nam Long (DNL):</em> Rất khó có câu trả lời chung. Trên thế giới khi xếp hạng những người giàu có rất nhiều hạng và không có định nghĩa giàu tuyệt đối. Nhiều tiền hay thành công là quan trọng hơn? Theo tôi thành công trong công việc chính đáng quan trọng hơn.</p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong><em> Chủ tịch Hội đồng thành viên Left Brain Connectors:</em> Có nhiều quan điểm nhưng với tôi cần làm giàu có ý nghĩa: Một là làm giàu tri thức qua nhà trường, thứ hai là tôi luyện phẩm chất qua xã hội, cuối cùng sau khi đạt được hai điều trên thì sẽ giàu về tiền bạc.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/g1.jpg" border="1" alt="Buổi tọa đàm trực tuyến do VnExpress.net tổ chức chiều 22/12. Ảnh: Đức Quang" width="480" height="350" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Buổi tọa đàm trực tuyến do VnExpress.net tổ chức chiều 22/12. Ảnh: <em>Đức Quang</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>- <em>Tại sao không ít người Việt Nam vẫn có cái nhìn thiếu thiện cảm với người giàu có? (Quỳnh Anh, 24 tuổi, Hà Nội)</em></p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Giàu là người thành công trong công việc của mình hay còn gọi là thành đạt, có nhiều người khâm phục, ngưỡng mộ nhưng đồng thời cũng không tránh khỏi có nhiều người ganh tỵ. Việt Nam có điểm xuất phát thấp, đại đa số người dân có mức sống khiêm tốn nên người giàu là thiểu số. Giữa đại đa số người dân có cuộc sống còn khó khăn thì người giàu sẽ phải có cách cư xử khéo léo hơn vì chắc chắn họ sẽ được nhìn nhận, đánh giá bằng một cặp mắt khắt khe. Người giàu ở Việt Nam thường bị nhìn thiếu thiện cảm hơn ở nước ngoài.</p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh: </strong>Chuyện giàu nghèo là điều tự nhiên của nền kinh tế mở. Đứng ở góc độ tâm lý xã hội thì việc thiếu thiện cảm giữa người giàu và nghèo xuất phát từ việc người giàu &#8220;quá tự tin&#8221; còn người nghèo thì &#8220;quá tự ti&#8221;. Theo tôi, nếu tất cả người giàu có đủ tri thức và phẩm chất tốt của một người thành đạt thì sẽ giúp phần xóa dần những khoảng cách tâm lý ấy thông qua những hành vi và thái độ ứng xử&#8230;</p>
<p><em>- Theo quan điểm của các ông, làm giàu khó hay dễ? Và tại sao? (Phạm Khuyên, 27 tuổi, Nam Định)</em></p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Làm giàu chân chính theo tôi rất khó. Người muốn thành công vượt trội trong công việc phải là người có năng lực thực sự: năng lực chuyên môn và năng lực quản trị. Muốn có năng lực này phải được đào tạo bài bản, chu đáo. Ngoài ra, đó phải là người có bản lĩnh mới có thể làm giàu. Người thành công là người có cái tâm ngay thẳng, chân chính. Đây không không phải là điều ai cũng có được. Nó đòi hỏi một quá trình và mất nhiều thời gian. Không có chuyện làm giàu nhanh chóng, nếu ai muốn thực hiện điều này thì hãy quên ngay đi. Theo tôi, làm giàu rất khó.</p>
<p>Việt Nam đang trong giai đoạn trở mình phát triển, cơ hội rất nhiều, có thể gọi là bùng nổ. Luật pháp chỉ đang từng bước hoàn thiện. Vì thế, làm giàu nhanh tại Việt Nam là chuyện có thật. Tuy nhiên, cơ hội sẽ ngày càng ít đi. Gây dựng cơ nghiệp lúc đầu có thể không khó nhưng đảm bảo cho cơ nghiệp đó ngày càng phát triển thì cần làm ăn bài bản. Do đó cần phải không ngừng nâng cao trình độ và năng lực thông qua đào tạo.</p>
<p>- <em>Tuổi trẻ chúng ta rất có khát vọng làm giàu, nhưng với các thanh niên không hề có tài sản, kiến thức không vào loại xuất chúng, chưa có kinh nghiệm thì nên bắt đầu từ đâu? (Nguyễn Ngọc Dung, 25 tuổi, Hà Nội)</em></p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/honganh1.jpg" border="1" alt="" width="480" height="350" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Ông Đặng Hồng Anh, Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty cổ phần địa ốc Sài Gòn Thương Tín (Sacomreal). Ảnh: <em>Đ.Q</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Làm giàu phải có quá trình, bạn phải nhìn nhận nền tảng của bản thân có gì. Nếu không có tài sản, bạn phải xem tính cách mình phù hợp với ngành nghề nào. Ví dụ: Nếu nhanh nhạy, bạn có thể thử sức ở lĩnh vực kinh doanh, kỹ thuật&#8230; Từ đó xác lập được mục tiêu cho mình.</p>
<p>-<em> Khi khởi nghiệp, thất bại là không thể tránh khỏi, vậy làm gì để đứng dậy sau thất bại? Xin các anh chia sẻ những kinh nghiệm thực tế (Thanh Bình, 25 tuổi, Gò Vấp, TP HCM)</em></p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Trên thực tế, không có chiến lược nào đúng đắn hoàn toàn, điều đó có nghĩa sẽ có rất nhiều chiến lược sai lầm dẫn đến thất bại. Do vậy, nhiệm vụ của người làm kinh doanh là nên chọn lọc những chiến lược nào ít sai lầm nhất để giảm thiểu rủi ro, thất bại. Tôi rất tâm đắc với quan niệm của tiến sĩ Lê Đăng Doanh: &#8220;Phá sản là tàn phá sáng tạo. Khi thất bại mà còn sáng tạo thì còn cơ hội làm lại từ đầu&#8221;.</p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh: </strong>Nếu nói thất bại là mẹ thành công chỉ là an ủi. Nếu bạn liên tục thất bại thì khó thành công. Bạn phải nhìn lại nguyên nhân thất bại (điều hành, quản trị, bố trí nhân sự&#8230;). Đối với doanh nghiệp, không thể để thất bại vì thất bại sẽ ảnh hưởng đến an nguy cho doanh nghiệp, chỉ có không đạt được mục tiêu, kế hoạch đề ra so với nhiều mục tiêu đề ra.</p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Làm thế nào để đứng dậy? Điều đầu tiên là phải muốn đứng dậy, thu mình lại, gom lại tất cả sức lực dồn vào đầu gốc để đứng dậy. Như tôi đã nói 2 năm qua là giai đoạn hết sức khó khăn. Doanh nghiệp mở thêm sản phẩm giải quyết xung đột, giải quyết tranh chấp để các bên tìm ra tiếng nói chung.</p>
<p>- <em>Với đa số mọi người, suy nghĩ làm giàu là phải thành lập doanh nghiệp, tự mình làm chủ. Liệu có thể làm một người nhân viên, một người làm thuê giàu đuợc không? (Kim Chi, 26 tuổi, TP HCM)</em></p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Mình không nghĩ vậy. Làm giàu có nhiều cách, vấn đề là quan niệm về giàu của mọi người như thế nào. Người làm thuê cũng có thể kiếm được hàng triệu đô la, trong khi đó chưa chắc người làm chủ đã có thể làm được điều tương tự. Vấn đề là cơ hội của mỗi người đều không giống như nhau.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/vietanh1.jpg" border="1" alt="" width="480" height="350" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Ông Phạm Việt Anh, Chủ tịch Hội đồng thành viên Left Brain Connectors. Ảnh: <em>Đ.Q</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>- Đối với các anh, tiềm năng của nền kinh tế Việt Nam nằm trong lĩnh vực nào, liệu có một ngành nào đó đột biến trong thời gian tới? (Minh Hoài, 26 tuổi, Quy Nhơn)</em></p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Đây là một câu khó trả lời vì cho tới giờ, Việt Nam chưa có chiến lược phát triển kinh tế quốc gia nên chưa có những ngành mũi nhọn được lựa chọn để phát triển trong những năm tới. Tôi nhớ có chuyên gia marketing đề nghị Việt Nam nên chọn thức ăn chẳng hạn như &#8230; phở để phát triển. Thật ra cho đến nay cũng chưa ai biết đó sẽ là ngành nào.</p>
<p>Bản thân tôi cũng chưa thấy ngành nào là đột biến cho kinh tế VN. Bởi lẽ đột biến không thể từ trên trời rơi xuống, sự đột biến cần sự vun đắp, bồi dưỡng để phát triển.</p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Cá nhân tôi không phải là chuyên gia kinh tế vĩ mô nên không thể đưa ra ngành nào đột biến, do vậy cho dù ngành nào có đột biến đi chăng nữa thì cũng bắt đầu từ tư duy sáng tạo có tính đột phá. Vì phải đột phá mới có tính đột biến.</p>
<p>- <em>Theo ông, giới trẻ làm giàu trong bối cảnh hiện nay có thuận lợi và khó khăn gì? Ông có cho rằng trong vài năm nữa, tại Việt Nam sẽ xuất hiện làn sóng thế hệ 9X làm giàu? (Nguyễn Hoài Anh, 25 tuổi, Đà Nẵng)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Điều thuận lợi với giới trẻ hiện nay là đất nước thoát khỏi chiến tranh, kinh tế thị trường mở cửa, nhà đầu tư nước ngoài vào nhiều, việc tiếp cận tri thức, khoa họa kỹ thuật tiên tiến cũng dễ dàng, thuận lợi hơn. Tuy nhiên, nhiều bạn trẻ chưa có định hướng, mục tiêu, kế hoạch để phấn đấu đạt được. Theo tôi, giới trẻ càng ngày càng nhiệt huyết hơn nữa, làn sóng làm giàu từ đó sẽ mạnh mẽ hơn.</p>
<p><em>- Là doanh nhân trẻ đã phải đối mặt với rất nhiều thách thức khi kinh tế vĩ mô nói chung bị khủng hoảng, có lúc nào ông thấy mệt mỏi và suy sụp? Những lúc như thế ông thường làm gì để lấy lại thăng bằng? (Vũ Chí Anh, 31 tuổi, TP Hải Phòng)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Áp lực điều hành, chi trả cổ tức cho cổ đông lớn, thêm vào đó, cuộc khủng hoảng kinh tế vừa qua càng tạo áp lực lên doanh nghiệp. Tuy nhiên, tôi may mắn xuất thân từ gia đình có truyền thống giáo dục tốt, nhận được sự chia sẻ từ gia đình, bạn bè, cán bộ cốt cán tại công ty&#8230; Họ giúp tôi rất nhiều trong những lúc khó khăn.</p>
<p>Tôi rất mê thể thao, golf là một môn thể thao giúp tôi rất nhiều trong công việc.</p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Chưa bao giờ tôi thấy áp lực giảm mà trái lại cứ lớn thêm. Những lúc như vậy tôi quyết định quên áp lực đi, đọc sách, đi bơi, xem phim hành động, gọi điện thoại cho vài người bạn để bù khú. Đây là khoảng lặng hết sức cần thiết để lấy lại sự bình tâm.</p>
<p>Giống như nhân vật Sacrlett trong <em>Cuốn theo chiều gió</em>, khi gặp khó khăn thì quyết định đi ngủ một giấc với lời tự nhủ &#8220;ngày mai mọi việc sẽ tốt hơn&#8221;. Sau khoảng lặng đó, sáng hôm sau tôi sẽ bắt đầu tìm giải pháp cho vấn đề, trước hết bằng cách trao đổi tham khảo ý kiến của đồng nghiệp, đàn anh đã đi trước và sau đó, tự mình suy nghĩ tìm giải pháp.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/ly2.jpg" border="1" alt="" width="480" height="350" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Ông Lương Văn Lý, Tổng Giám đốc Công ty cổ phần tư vấn Đại Nam Long (DNL). Ảnh: <em>Đ.Q</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>- <em>Anh Hồng Anh rất nổi tiếng. Anh có thể chia sẻ gì về quá trình đạt đến điều này ngoài những trợ giúp từ bác Đặng Văn Thành? Theo anh, đâu là điểm cân bằng giữa: sự nổi tiếng thông thường, sự thành đạt trong kinh doanh và sự cống hiến cho xã hội? (Vũ Thọ, 32 tuổi, Nam Định)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Tôi không phủ nhận mình có xuất phát điểm tốt hơn những bạn đồng trang lứa, nhưng đây chỉ là một trong những yếu tố thuận lợi. Những thành quả đạt được của Sacomreal sau 5 năm hoạt động đã chứng minh cho những cố gắng và năng lực của bản thân tôi.</p>
<p><em>- Xin ông cho biết việc giới trẻ ngày nay có nên tự xây dựng thương hiệu riêng cho công ty của mình hay không? Nếu có, trong việc xây dựng thương hiệu thường gặp phải những khó khăn nào? Ngoài ra, để định hướng tốt cho mục tiêu của mình cần nhất những yếu tố nào? (Việt Hùng, 28 tuổi, TP HCM)</em></p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Có chứ, phải xây dựng thương hiệu riêng của cá nhân (nhân hiệu) rồi mới đến công ty (thương hiệu). Vì là người trẻ do vậy để xây dựng được thương hiệu uy tín công ty sẽ mất rất nhiều thời gian. Nên bắt đầu từ những uy tín, thành tích của cá nhân, vì những điều đấy sẽ góp phần xây dựng nên thương hiệu doanh nghiệp. Thương hiệu cá nhân thường được tích cóp và vun đắp thông qua những kinh nghiệm có tính thành tích trong thời kỳ chuẩn bị lập nghiệp.</p>
<p>- <em>Làm sao để “Tiền lại đẻ ra tiền”? Anh Đặng Hồng Anh có thể chia sẻ về vấn đề này không? (Trần Nhật Hoa, 28 tuổi, TP HCM)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Để tiền đẻ ra tiền bạn phải đầu tư, nhưng sẽ có rủi ro. Hiện có 3 kênh đầu tư thông dụng nhất: chứng khoán, bất động sản, vàng. Bạn phải nghiên cứu, am hiểu, lựa chọn đơn vị tư vấn cho tốt để hạn chế rủi ro. Còn nếu muốn an toàn, bạn hãy gửi tiết kiệm.</p>
<p>Hiện kênh đầu tư từ vàng và chứng khoán khá bất ổn. Cho nên nếu có tiền (khoảng 100 triệu), bạn có thể chọn kênh bất động sản, vì giữ chắc tài sản trong tay (đất, sổ đỏ).</p>
<p><em>- Cho tôi hỏi các anh đã có gia đình chưa? Mẫu bạn gái của các anh là gì? Bà xã của anh Lý quan niệm như thế nào về chuyện làm giàu của chồng? (Nguyệt Anh, 26 tuổi, TP HCM)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Tôi may mắn có một người vợ rất tốt và hai bé trai kháu khỉnh (một bé 1 tuổi, một bé 4 tuổi).</p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> MBA (thạc sỹ quản trị kinh doanh)! (cười)</p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn</strong> <strong>Lý: </strong>Làm giàu sẽ trả giá đắt. Tiền bạc, thời gian và sức khỏe. Càng ham làm giàu thì càng hy sinh nhiều thời gian. Không có thời gian thì có khi không có sức khỏe và không còn thời gian chăm sóc gia đình. Cần cân bằng 3 yếu tố trên. Bà xã là người cổ vũ tôi mạnh mẽ ra tư nhân. Vai trò của vợ tôi rất quan trọng đối với công việc hiện tại của tôi. Vợ tôi làm công việc giảng dạy tại trường Đại học Khoa học tự nhiên TP HCM.</p>
<p><em>- Chú Lý vốn là người làm nhà nước. Chú có thể đưa ra một lời khuyên thẳng thắn cho các bạn sinh viên mới ra trường là nên làm nhà nước hay làm ngoài không ạ? Có nhiều câu trả lời về vấn đề này nhưng hay chung chung kiểu &#8220;biện chứng&#8221; cả hai đều tốt! Cũng mong nhận được câu trả lời về &#8220;tổng số dự trữ tài sản&#8221; của chú. (Trương D, 23 tuổi, Hà Nội)</em></p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Làm việc cho nhà nước có nhiều cái lợi. Trước hết có kinh nghiệm về phương thức vận hành bộ máy nhà nước, sau này ra làm tư nhân sẽ có kinh nghiệm. Bởi lẽ, khi ra làm tư nhân hầu như ngày nào cũng phải giải quyết công việc liên quan đến nhà nước. Việc giải thích luật pháp và vận hành luật pháp ở Việt Nam cực kỳ quan trọng. Trong luật pháp có nhiều khoảng trống không rõ ràng, sẽ phụ thuộc vào cách lý giải của quan chức nhà nước.</p>
<p>Kinh nghiệm làm việc tập thể: lấy ý kiến tập thể, tôn trọng ý kiến tập thể. Nhà nước làm việc tôn trọng tập thể. Trong khi đó, thực tế doanh nghiệp tư nhân lại chuộng chế độ thủ trưởng. Mấy chục năm làm nhà nước tôi học được cách làm việc tập thể. Làm việc nhà nước là quá trình học hỏi giúp ích. Chỉ mới 3 năm ra tư nhân trong giai đoạn khủng hoảng này nên chưa có dự trữ.</p>
<p><em>- Công ty của anh Việt Anh lấy tên Left Brain Connectors từ ý tưởng nào? Phải chăng hoạt động tư vấn không cần tư duy cảm xúc của não phải? (Trần Diệu Thùy, 25 tuổi, Hà Nội)</em></p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Bản chất của tiếp thị sáng tạo là sử dụng bán cầu não phải (tư duy sáng tạo, tầm nhìn bối cảnh, trực giác) trong khi tiếp thị truyền thống sử dụng bán cầu não trái (tư duy logic, tuyến tính, chức năng). Khi sử dụng đồng thời cả hai tư duy này sẽ làm tăng gấp bội khả năng tiếp thị, nâng tầm thương hiệu và mang lại hiệu quả kinh doanh tối ưu.</p>
<p>Công việc của Left Brain Connectors không thay thế tiếp thị truyền thống (não trái). Nó là sự bổ sung thuần túy (não phải), là một chức năng cần được bổ sung cho bộ phận tiếp thị, một chức năng cần đến sự toàn tâm toàn ý, có hệ thống và tính chuyên nghiệp của quy trình.</p>
<p><em>- Anh Hồng Anh đã nói rằng anh chỉ ngủ một đêm là sáng hôm sau có thêm 1 tỷ đồng trong tài khoản&#8230; Nhưng nếu cha mẹ anh không có tiền để anh làm vốn kinh doanh thì liệu anh có thể có ngay 1 tỷ đồng đó hay không? (Trần Văn Minh, 22 tuổi, 32 Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Hiện tại, số tiền hàng ngày mà tôi kiếm được, phụ thuộc vào kế hoạch kinh doanh của Sacomreal.</p>
<p><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/honganh4.jpg" border="1" alt="" width="480" height="350" /></p>
<p><em>- Một ngày làm việc của quý vị là bao lâu? (Đặng Bắc Phương, 30 tuổi, 141-143 Hàm Nghi, Quận 1, TP HCM)</em></p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Bình thường tôi làm việc 10 giờ đồng hồ một ngày. Nếu tính những buổi tiếp khách cũng là thời gian làm việc thì có thể là 14-15 tiếng đồng hồ. Tôi ít khi nào ngủ trước 12h khuya, thông thường tôi thức dậy vào lúc 6 giờ sáng.</p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Một ngày làm việc của tôi khoảng 3 tiếng tuy nhiên thời gian tư duy cho công việc thì mất từ 12-15 giờ. Do công việc liên quan đến sáng tạo tôi có thể làm việc ở bất cứ mọi nơi, mọi lúc khi cảm hứng trào dâng. Thậm chí đôi lúc khi ngủ cũng bừng tỉnh cầm giấy viết ghi lại những ý tưởng ùa về, để sáng mai họp lại với đội ngũ để triển khai cho kịp tiến độ công việc do khách hàng giao phó.</p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Một ngày làm việc của tôi từ 10 giờ đồng hồ trở lên. Thời gian dành cho việc tiếp khách 4-5 ngày và có thể kéo dài đến khuya, do tính chất ngành nghề của mình phải thường xuyên giao tiếp.</p>
<p><em>- Các anh quan niệm thế nào về một người phụ nữ có khát khao làm giàu và khẳng định bản thân trong lĩnh vực kinh doanh? Liệu những người phụ nữ ấy có thể vẫn giữ được vai trò làm vợ làm mẹ hay không? (Lan Nguyen, 23 tuổi, Hà Nội)</em></p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Tôi nghĩ đàn ông hay phụ nữ đều như nhau, làm giàu là việc nên khuyến khích và nên cỗ vũ và không nên có bất cứ sự phân biệt nào. Tuy nhiên làm giàu có cái giá của nó, điều này không loại trừ nam hay nữ. Chính vì thế không nên để mình phải trả cái giá cao quá, không nên để cho việc làm giàu lấn át đi đến triệt tiêu thời gian dành cho bản thân mình, bạn bè và cho gia đình.</p>
<p><em>- Nhân vật nổi tiếng nào trong giới kinh doanh mà các ông yêu mến nhất? Vì sao? Xin cảm ơn! (Hung, 29 tuổi, Bắc Ninh)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Đó là ba của tôi (ông Đặng Văn Thành, Chủ tịch Hội đồng quản trị Sacombank). Ba tôi là thần tượng của tôi. Tôi kế thừa và học được ở ba cách nghĩ, kinh nghiệm trong quản trị, điều hành doanh nghiệp&#8230;</p>
<p>- <em>Gửi anh Việt Anh. Các hãng nước ngoài làm dịch vụ marketing, branding tốt hơn các công ty Việt Nam. Có thể thấy các chiến dịch marketing của các mạng di động lớn của Việt Nam có sử dụng nhiều đến dịch vụ của các hãng nước ngoài. Có phải tư duy chiến lược của người nước ngoài tốt hơn người Việt Nam? Quan điểm của anh về digital marketing trong kinh doanh? (Nguyễn Mạnh Tiến, 25 tuổi, Cầu Giấy, Hà Nội)</em></p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Có những chương trình các agency Việt Nam làm tốt hơn agency nước ngoài, do vậy tính phù hợp của năng lực agency và nhu cầu của chương trình sẽ quyết định việc chọn lọc agency tốt nhất. Không hẳn tư duy chiến lược của người nước ngoài tốt hơn VN, hay ngược lại. Điều này phụ thuộc vào tính chuyên nghiệp và sự thấu hiểu của thị trường mục tiêu trước khi xây dựng chiến lược.</p>
<p>Tất cả những nhà hoạch định chiến lược đều sử dụng chung một phương pháp như nhau là lấy khách hàng làm trọng tâm cho việc xây dựng chiến lược, do vậy những chiến lược tốt nhất phải bắt đầu từ việc thấu hiểu khách hàng tốt nhất. Chính vì thế, khi anh hiểu sai thị trường (đầu vào) thì đầu ra sẽ sai. Không phân biệt anh là agency nước ngoài hay trong nước.</p>
<p><em>- Bí quyết làm giàu của các anh là gì? Tôi có ước mơ làm giàu từ lâu nhưng quả thực chưa biết phải bắt đầu từ đâu và như thế nào! Việt Nam đang trên con đường hội nhập một cách rộng rãi với thế giới. Là một công dân Việt Nam tôi mong muốn mỗi người sẽ làm giàu cho đất nước mình ngày một đàng hoàng hơn, to đẹp hơn. (Nguyễn Ngọc Mai, 28 tuổi, Hà Nội)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Theo tôi, đó là sự nhạy bén, quyết đoán, nhiệt huyết trong công việc.</p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Tôi làm giàu chẳng có bí quyết gì cả. Thực tế là tôi làm giàu bằng &#8220;não phải&#8221; (sáng tạo) và tiêu tiền bằng &#8220;não trái&#8221; (thông minh). Kiếm tiền cũng không hẳn là khó, tiêu tiền thì khó hơn, do vậy để phát triển bền vững, bạn cần phải có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa &#8220;não trái&#8221; và &#8220;não phải&#8221;.</p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Chúng tôi là một công ty tư vấn nên chúng tôi tập trung cố gắng giữ cho được khách hàng cũ đồng thời tìm được càng nhiều khách hàng mới càng tốt. Muốn như vậy, chất lượng dịch vụ phải ngày càng tốt hơn, đáp ứng cao hơn lợi ích của khách hàng và thời gian cung cấp dịch vụ phải ngày càng ngắn hơn. Nếu làm được như vậy chúng tôi có thể giữ phí dịch vụ của chúng tôi ở mức cao. Đó là bí quyết làm giàu.</p>
<p><em>- Khi tư vấn cho các doanh nghiệp trong thời điểm có suy thoái, ông nói gì với họ? (Nguyễn Minh Vân, 29 tuổi, Hải Phòng</em>)</p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Công ty DNL chuyên tư vấn đề đầu tư. Chúng tôi tư vấn cho khách hàng các khía cạnh: pháp lý, tài chính (soạn thảo kế hoạch kinh doanh), thủ tục xin giấy chứng nhận đầu tư, giúp khách hàng thỏa thuận với đối tác&#8230; các khâu từ lúc dự án được soạn thảo trên giấy tờ cho đến khi dự án được thực hiện trên thực địa.</p>
<p>DNL không tư vấn về chiến lược và sách lược kinh doanh nên hầu như không có khách hàng đến hỏi ý kiến về kế hoạch thoát khỏi suy thoái, khủng hoảng.</p>
<p>- <em>Cái giá phải trả cho khát vọng làm giàu của anh là gì? Vì em nghĩ để làm giàu có hàng nghìn cách, nhưng mỗi cách có cái giá của nó. Sinh viên tụi em có thể nghĩ ra hàng nghìn cách để thực hiện khát vọng, nhưng để biết cái giá của nó thì chỉ có cách trải nghiệm, lúc ấy cũng khá muộn màng để sửa chữa mọi thứ! (Trương Thị Nguyệt Hằng, 21 tuổi, Đồng Nai)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Đối với tôi, đó là thời gian và sức khỏe.</p>
<p>- <em>Gửi anh Đặng Hồng Anh. Anh có thể chia sẻ cho tôi biết phương cách quản lý và điều hành nhân sự của anh được không? Làm thế nào để anh có thể điều khiển được công ty với nhiều nhân sự lớn tuổi và kinh nghiệm hơn anh? Anh có cho rằng Sacomreal do anh lãnh đạo đã đi đúng hướng?(Trần Minh Đức, 29 tuổi, E7 Bách Khoa Hà Nội)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Sau 5 năm, những thành quả mà Sacomreal đạt được đã phần nào trả lời cho 3 câu hỏi đó.</p>
<p><em>- Các ông có bao nhiêu chân dài theo đuổi (Thùy Chi, 22 tuổi, Mỹ)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> (cười)</p>
<p>- <em>Em chào anh Phạm Việt Anh. Em vừa mở công ty riêng được 3 tháng nhưng vẫn chưa có thu nhập. Trong 3 tháng đó em cũng rất cố gắng đưa ra nhiều ý tưởng nhưng không thành. Em mong anh tư vấn những giải pháp hợp lý để đưa công ty phát triển. (Nguyễn Văn Cao, 24 tuổi, TP HCM)</em></p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Ba tháng là khoảng thời gian quá ngắn để quyết định việc ổn định kinh doanh của một doanh nghiệp. Theo mình hiểu thì bạn đang kinh doanh một ngành nghề có tính đặc thù (kỹ thuật, tư vấn&#8230;), khác với việc kinh doanh buôn bán thông thường chỉ cần vốn liếng và sự nhạy bén bẩm sinh thì những ngành này đòi hỏi những kinh nghiệm có tính thành tích của cá nhân rất cao trong công việc điều hành và kinh doanh vì nó được nhìn nhận là những vốn liếng có giá trị vô hình giúp tạo dựng niềm tin của khách hàng khi làm việc với mình.</p>
<p><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/vietanh5.jpg" border="1" alt="" width="480" height="350" /></p>
<p>Với việc mới ra trường mà đã quyết định làm ngay là hơi sớm khi chưa có nhiều thành tích. Việc quyết định sự thành bại của kinh doanh phải bằng mục tiêu. Ví dụ nếu mục tiêu năm năm đầu của bạn là tạo dựng uy tín và kinh nghiệm thì mục tiêu lợi nhuận vẫn là thứ yếu. Sau khi đã có đầy đủ những &#8220;vốn liếng vô hình&#8221; trên, thì giá trị doanh nghiệp sẽ được gia tăng, tùy theo nghệ thuật xây dựng thương hiệu của bạn.</p>
<p><em>- Hiện tại các ông đang kinh doanh theo hướng nào:&#8221; Bán cái mọi người cần hay bán cái mình đang có&#8221;? Vì sao lại kinh doanh theo hướng đó ? (Hoàng Hà, 22 tuổi, Lạch Tray, Hải Phòng)</em></p>
<p><strong>- Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Hiện tại, tôi đang kinh doanh theo cách hài hòa giữa 2 hướng mà bạn nêu ra. Với những cái đang có, chúng tôi phải nghiên cứu, trau chuốt cho nó phù hợp với nhu cầu của khách hàng. Còn đối với cái mọi người cần, thì đó là định hướng để chúng tôi đáp ứng nhu cầu đó.</p>
<p><em>- Có rất nhiều nhà đầu tư nước ngoài vào Việt Nam nhưng hiện tại họ rất là chán và sợ môi trường đầu tư của Việt Nam vì hay bị thay đổi về cách làm, về luật pháp. Rất khó lấy các dự án của Việt Nam vì thông thường phải thông qua các công ty con của các sếp mới có thể lấy được. Và phải chung chi, ăn nhậu?(Trần Văn Minh, 22 tuổi, 32 Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội)</em></p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Đúng là nhiều nhà đầu tư nước ngoài phàn nàn về môi trường hành chính thiếu minh bạch, thiếu hiệu quả; luật pháp chậm hoàn chỉnh, còn quá nhiều khoảng trống và kẽ hở, lại hay thay đổi; sự thiếu vắng quy hoạch và chiến lược phát triển kinh tế.</p>
<p>Ngoài ra, xã hội Việt Nam nói chung là xã hội trong đó vai trò quan hệ cá nhân, quen biết bạn bè là rất quan trọng có thể góp phần vào thành công hay thất bại của công việc kinh doanh. Còn những yếu tố tiêu cực khác thì không phải chỉ ở Việt Nam mới có và doanh nhân, nhà đầu tư cũng có trách nhiệm góp phần với các cơ quan chức năng đấu tranh chống lại những hiện tượng tiêu cực đó.</p>
<p><em>- Cách làm giàu của người Việt Nam và cách làm giàu của những nước khác (Mỹ, Trung Quốc) giống và khác nhau ở điểm nào? Khi làm giàu, theo các anh, nhưng điều kiện cần &amp; đủ như thế nào? (Nguyễn Long, 30 tuổi, 457 Xô Viết Nghệ Tỉnh, P26, Bình Thạnh)</em></p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Với những doanh nhân chân chính và chuyên nghiệp, việc làm giàu tại Việt Nam và thế giới đều giống nhau ở điểm là thấu hiểu thị trường, có khát vọng làm giàu, có ý tưởng độc đáo và quan trọng nhất là năng lực biến ý tưởng đó thành hiện thực. Ở thời đại công nghệ thông tin như hiện nay, ý tưởng không phải là thứ &#8220;hàng hóa&#8221; quá hiếm mà quan trọng là việc biến nó thành lợi nhuận. Nếu ý tưởng này không thành thì sẽ còn nhiều ý tưởng khác, song nếu mất đi lửa làm giàu và năng lực triển khai thì dù có triệu ý tưởng độc đáo cũng chỉ là &#8220;ước mơ&#8221; và &#8220;mơ ước làm giàu&#8221;.</p>
<p><em>- Quảng cáo là một nghệ thuật. Theo các anh làm thế nào để một công ty thu hút được nhiều sự chú ý nhất? (Trần Tùng, 27 tuổi, 15 Đinh Tiên Hoang &#8211; Q.1)</em></p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Ý tưởng, ý tưởng và ý tưởng (độc đáo nhưng phù hợp). Cũng giống như trong kinh doanh bất động sản, yếu tố quan trọng nhất là: Địa điểm, địa điểm và địa điểm!</p>
<p>- <em>Thưa anh Hồng Anh, thị trường bất động sản Việt Nam năm 2010 sẽ phát triển theo xu hướng nào? Xu hướng thu đất để đầu tư bất động sản, anh thấy như thế nào? (Trương Bá Quang, 25 tuổi, 12AB Thanh Đa, Phường 27, quận Bình Thạnh, TP HCM)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Theo tôi, nó sẽ phát triển theo chiều hướng tích cực, bởi sẽ có nhiều sản phẩm để nhà đầu tư và khách hàng chọn lựa. Các chủ đầu tư sẽ phải chú trọng đến tiến độ và chất lượng sản phẩm với tinh thần trách nhiệm cao nhất, để giữ uy tín và thu hút nhiều khách hàng hơn nữa.</p>
<p><em>- Kính thưa ông Lý, một người bạn nước ngoài của tôi đã nói: &#8220;Người Việt Nam không kinh doanh bằng Não mà kinh doanh bằng cái Mồm. Có nghĩa là hay nói xấu lẫn nhau hoặc chơi xấu lẫn nhau&#8221;. Theo ông, làm gì và làm như thế nào để mọi người Việt Nam không kinh doanh bằng mồm nữa mà nên kinh doanh theo đúng nghĩa của nó, thương yêu nhau nhiều hơn nữa trong môi trường kinh doanh? (Trần Văn Minh, 22 tuổi, 32 Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội)</em></p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Nếu doanh nhân Việt Nam không kinh doanh bằng não thì chúng ta không có được những doanh nhân thành đạt và giàu có để nói chuyện lý thú như hôm nay. Không ai kinh doanh bằng mồm mà có thể thành tỷ phú được. Còn nói về sự thiếu hợp tác lẫn nhau điều này có thể thấy được ở một vài doanh nghiệp, một vài doanh nhân; đây là vết tích của một thời gian dài làm ăn nhỏ lẻ manh mún, cạnh tranh với nhau theo kiểu &#8220;tao sống thì mày phải chết&#8221;.</p>
<p>Vết tích này sẽ nhanh chóng biến mất khi nền kinh tế Việt Nam lớn mạnh, hiện đại và hội nhập, đòi hỏi các doanh nhân Việt Nam phải thực sự bắt tay nhau kết hợp sức mạnh của nhau để tồn tại và phát triển trong môi trường cạnh tranh toàn cầu.</p>
<p><em>- Anh sẽ đề nghị tôi làm gì để trở thành một nhà triệu phú. Những cuốn sách mà anh tâm đắc nhất? Ai là thần tượng của anh? (Lương Chí Hiếu, 30 tuổi, TP HCM)</em></p>
<p>- <strong>Ông PhạmViệt Anh:</strong> Người Nhật có cách nghĩ muốn kiếm tiền thì phải đổ mồ hôi, muốn không đổ mồ hôi mà có tiền thì phải suy nghĩ. Cuốn sách tôi thích nhất là cuốn Whatever you think, think the opposite (tạm dịch: Bất cứ điều gì bạn nghĩ nên nghĩ thêm điều ngược lại), của Paul Arden. Một cuốn sách giúp khích lệ tinh thần khởi nghiệp và sáng tạo vốn có trong bạn. Có thể tôi không có thần tượng nhưng có những doanh nhân đàn anh làm tôi ngưỡng mộ, là nguồn khích lệ tính khởi nghiệp của tôi như Lý Quý Trung, Đặng Lê Nguyên Vũ, Lý Ngọc Minh&#8230;</p>
<p>- <em>Gửi anh Đặng Hồng Anh. Khi bắt đầu thành lập công ty kinh doanh địa ốc khó khăn lớn của anh là gì? Làm thế nào để vượt qua các khó khăn đó khi mọi chuyện mới chỉ là bắt đầu? (Ngô Thành Liêm, 28 tuổi, Lai Vung, Đồng Tháp)</em></p>
<p>-<strong> Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Thời điểm thành lập Sacomreal năm 2004 là giai đoạn thị trường địa ốc đang đóng băng. Tôi đã cùng với các định chế tài chính đưa ra mô hình tài trợ mua bán bất động sản dài hạn 20 năm. Nhờ thế, các khách hàng có được nguồn hỗ trợ về tài chính để thực hiện giao dịch. Và từ đó, thị trường bất động sản ấm dần lên.</p>
<p>- Tôi rất khâm phục ông Lý đã từ quan để thực hiện những khát vọng của mình. Giả sử sau khi từ quan về bỗng dưng ông mất hết tài sản và trắng tay, vậy ông có quay trở lại làm quan hay vào một công ty, tổ chức nào đó không? (Phạm Ngọc Hưng, 27 tuổi, Hà Nội)</p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Quyết định không làm việc cho nhà nước nữa là một quyết định đã được chuẩn bị hết sức kỹ lưỡng trong một thời gian khá dài. Không thể có yếu tố ngẫu nhiên hay &#8220;bỗng dưng&#8221; trong việc này được.</p>
<p>- <em>Là người trẻ và kinh doanh trong lĩnh vực xây dựng thương hiệu khá mới mẻ, ông nghĩ đây là thời cơ hay thách thức? (Hà Hải, 27 tuổi, Hải Phòng)</em></p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Thách thức là cái tôi nghĩ tới đầu tiên chứ không phải cơ hội, vì ngành tư vấn thương hiệu vốn còn rất mới mẻ tại VN và là thế mạnh nhiều năm của những tập đoàn quốc tế. Do đây là một ngành non trẻ tại VN thì đấy lại là thời cơ của những doanh nghiệp tư vấn thương hiệu Việt như Left Brain Connectors tiên phong từng bước khẳng định mình.</p>
<p>Ở Left Brain Connectors hiện hội tụ đầy đủ nhiều nhân sự đã có kinh nghiệm và thành công nhất định cho những tập đoàn tư vấn truyền thông và thương hiệu đa quốc gia đang điều hành và quản lý. Do vậy, mọi sản phẩm hay dịch vụ do Left Brain Connectors cung cấp đều đạt chuẩn tắc nghề nghiệp mang tính quốc tế.</p>
<p>- <em>Từ năm 2006, VnExpress.net đã bình chọn và công bố danh sách 100 người giàu trên sàn chứng khoán. Hoạt động này nay thành thường niên để tôn vinh doanh nghiệp làm ăn chân chính thành đạt và thay đổi quan niệm xã hội về người làm giàu cho đất nước. Các ông nghĩ gì về chương trình này, trong khi thế giới không lạ gì chuyện xếp hạng người giàu? (Trần Minh Long, 28 tuổi, TP HCM)</em></p>
<p>- <strong>Ông Đặng Hồng Anh:</strong> Tôi cũng cảm ơn <em>VnExpress.net</em> Thông qua việc bình chọn này, đã trả lời một phần nào đó công sức mà giới doanh nhân đã nỗ lực cố gắng làm việc. Tôi rất vui và tự hào vì nhiều năm liền lọt vào top người giàu trên sàn chứng khoán do <em>VnExpress.net</em> bình chọn.</p>
<p>Các bạn trẻ phải xác định được định hướng và mục tiêu nghề nghiệp của mình, sau đó kiên trì và nhiệt huyết để đạt được nó. Thế hệ 8X và 9X là thế hệ được kế thừa và kỳ vọng rất nhiều, nên các bạn trẻ cần phải cố gắng và nỗ lực thật nhiều để đạt được hoài bão và ước mơ của mình.</p>
<p>Nếu gặp phải thất bại, các bạn cũng hãy bình tĩnh, đừng nản lòng mà hãy nhìn nhận, đánh giá những thất bại này để đúc kết kinh nghiệm cho bản thân, đồng thời xây dựng cho mình định hướng mới.</p>
<p>- <strong>Ông Lương Văn Lý:</strong> Như tôi đã nói từ đầu, làm giàu chính đáng rất đáng hoan nghênh, nên cổ vũ. Đây cũng là quan điểm chính thức của lãnh đạo VN. Điều tôi mong muốn là trong vòng 5 năm nữa, chúng ta sẽ có những doanh nhân VN không những được xếp hạng trong nước như <em>VnExpress.net</em> đang làm mà còn được xếp hạng hàng năm trong danh sách Forbes.</p>
<p>- <strong>Ông Phạm Việt Anh:</strong> Đây là một chương trình tốt để công khai khuyến khích việc làm giàu chân chính đối với doanh nhân và đồng thời xây dựng nhận thức đúng đắn của xã hội về sự thành đạt xứng đáng của doanh nghiệp trong thời kỳ đổi mới, hội nhập. VN là một nền kinh tế đang phát triển và bản thân chữ &#8220;đang phát triển&#8221; đã chứa đựng nhiều cơ hội. Vậy còn chờ gì nữa! Các bạn hãy bắt đầu và chỉ bắt đầu khi bạn nhìn thấy những cơ hội mà không gì giữ chân bạn được (cho dù là mức lương nghìn đô từ những công việc ổn định khác).</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1449/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1449&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/d%e1%ba%b7ng-h%e1%bb%93ng-anh-d%e1%bb%8ba-%e1%bb%91c-sg-th%c6%b0%c6%a1ng-tin-sacomreal-l%c6%b0%c6%a1ng-van-ly-ph%e1%ba%a1m-vi%e1%bb%87t-anh-leftbrain-connector-n%e1%ba%bfu-noi-th%e1%ba%a5t-b/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/g1.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Buổi tọa đàm trực tuyến do VnExpress.net tổ chức chiều 22/12. Ảnh: Đức Quang</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/honganh1.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/vietanh1.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/ly2.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/honganh4.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6F/91/vietanh5.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>warren buffett</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/warren-buffett/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/warren-buffett/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 22 Dec 2009 20:42:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1447</guid>
		<description><![CDATA[Buffett is born August 30, 1930, in Omaha, Nebraska to Howard and Leila Buffett. Howard, a stock broker, is later elected to Congress. Buffett has two sisters, Doris and Bertie. The Buffetts had already been a business-focused family for generations. According to The Snowball by Alice Schroeder, the only authorized biography, Warren&#8217;s grandfather, Ernest, owned [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1447&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><img src="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b2c0a0e0000000000ea3792&amp;maxX=400&amp;maxY=300" border="0" alt="Born" /></div>
<p>Buffett is born August 30, 1930, in Omaha, Nebraska to Howard and Leila Buffett. Howard, a stock broker, is later elected to Congress.</p>
<p>Buffett has two sisters, Doris and Bertie.</p>
<p>The Buffetts had already been a business-focused family for generations.</p>
<p>According to <em><a href="http://www.amazon.com/gp/product/0553384619/ref=pd_lpo_k2_dp_sr_1?pf_rd_p=486539851&amp;pf_rd_s=lpo-top-stripe-1&amp;pf_rd_t=201&amp;pf_rd_i=0553805096&amp;pf_rd_m=ATVPDKIKX0DER&amp;pf_rd_r=0XJNSE2BZ887GQREYRES">The Snowball</a></em> by Alice Schroeder, the only authorized biography, Warren&#8217;s grandfather, Ernest, owned a lucrative grocery store; Warren&#8217;s father started a successful stock brokerage firm amidst the turmoil of the free-falling U.S. economy in 1931.</p>
<p>The family motto is &#8220;Spend less than you make,&#8221; a saying that becomes deeply ingrained in Buffett.</p>
<p>Buffett is a competitive businessman early.</p>
<p>According to <em><a href="http://www.amazon.com/gp/product/0553384619/ref=pd_lpo_k2_dp_sr_1?pf_rd_p=486539851&amp;pf_rd_s=lpo-top-stripe-1&amp;pf_rd_t=201&amp;pf_rd_i=0553805096&amp;pf_rd_m=ATVPDKIKX0DER&amp;pf_rd_r=0XJNSE2BZ887GQREYRES">The Snowball</a></em>, he begins selling packs of gum and bottles of Coke at six-years-old to make money, putting the change in his favorite accessory: a nickel-plated money changer attached to his belt. He also learns about the stock market at his father&#8217;s brokerage office, where he spends much of his free time.</p>
<p><em> </em>His favorite book? <em>One Thousand Ways to Make $1,000. </em></p>
<div><img src="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b2bead00000000000ac95e8&amp;maxX=400&amp;maxY=300" border="0" alt="Rebellious phase" /></div>
<p>At age 14, Buffett files his first tax return, having made $1,000 from his paper route, according to <em><a href="http://www.amazon.com/gp/product/0553384619/ref=pd_lpo_k2_dp_sr_1?pf_rd_p=486539851&amp;pf_rd_s=lpo-top-stripe-1&amp;pf_rd_t=201&amp;pf_rd_i=0553805096&amp;pf_rd_m=ATVPDKIKX0DER&amp;pf_rd_r=0XJNSE2BZ887GQREYRES">The Snowball</a></em>.</p>
<p>Although succeeding at business, he is not doing as well in the other areas of adolescent life. According to the biography, Buffett is rebellious: he and his friends regularly steal from the local department store, and he struggles in middle school for lack of interest.</p>
<p>When his father threatens to take away his source of income, the paper route, Buffett shapes up and starts applying himself.</p>
<p>In 1944, Buffett joins the rest of his family in Washington, D.C., where his father had been elected to Congress. He begins attending Woodrow Wilson High School as a sophomore.</p>
<p>According to Schroeder, &#8220;He thought like a businessman but did not look like one. He fit uncomfortably into the high school crowd, showing up with the same tattered sneakers and droopy socks peeking out from under baggy trousers day after day&#8230;&#8221; Understanding that he needs to be liked in order to be more successful, his new favorite book becomes Dale Carnegie&#8217;s <em>How to Win Friends and Influence People</em>.</p>
<p>Buffett&#8217;s most lucrative endeavor during high school is a series of pinball machines that he and his friend set up in several barbershops, where they rake in the profits.</p>
<div><img src="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b02f143000000000085417d&amp;maxX=400&amp;maxY=300" border="0" alt="University" /></div>
<p>In 1947, Buffett graduates sixteenth out of 350 students. Underneath his picture in the school yearbook is the self-awarded title of &#8220;future stockbroker,&#8221; according to <em><a href="http://www.amazon.com/gp/product/0553384619/ref=pd_lpo_k2_dp_sr_1?pf_rd_p=486539851&amp;pf_rd_s=lpo-top-stripe-1&amp;pf_rd_t=201&amp;pf_rd_i=0553805096&amp;pf_rd_m=ATVPDKIKX0DER&amp;pf_rd_r=0XJNSE2BZ887GQREYRES">The Snowball</a></em>.</p>
<p>He attends The Wharton School at the University of Pennsylvania that fall, but he is unenthused about undergraduate life. &#8220;What was the point?&#8221; Buffett remembers thinking in the book. &#8220;I was making enough money to live on. College was only going to slow me down.&#8221;</p>
<p>During his time at Wharton, Buffett pledges Alpha Sigma Phi, the fraternity to which his father and uncles belong as well. In 1949, after his father loses a Congressional election and returns to Nebraska, Buffett also chooses to go home.</p>
<p>He transfers to the University of Nebraska, where he graduates in 1950 with a B.S. in Economics.</p>
<p>After learning that two of his favorite investers, Benjamin Graham and David Dodd, teach there, Buffett applies to and is accepted by the Graduate School of Business at Columbia. He graduates with a M.S. in Economics in 1951, and returns to Omaha to work as an investment salesman at his father&#8217;s firm, <em>Buffett-Falk &amp; Co</em>, according to <em><a href="http://www.amazon.com/gp/product/0553384619/ref=pd_lpo_k2_dp_sr_1?pf_rd_p=486539851&amp;pf_rd_s=lpo-top-stripe-1&amp;pf_rd_t=201&amp;pf_rd_i=0553805096&amp;pf_rd_m=ATVPDKIKX0DER&amp;pf_rd_r=0XJNSE2BZ887GQREYRES">The Snowball</a></em>.</p>
<p>In 1953, Buffett marries Susan Thompson, and the next year, they welcome their first child &#8212; Susan Alice Buffett.</p>
<div><img src="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b2bed9b0000000000ff3db9&amp;maxX=400&amp;maxY=300" border="0" alt="Birth of Buffett Associates" /></div>
<p>In 1954, Buffett accepts a job with his idol, Benjamin Graham, at Graham-Newman Corp. in New York. That same year, the Buffetts have their second child, Howard Graham Buffett (pictured with sister Susie).</p>
<p>In 1956, Graham decides to retire and offers Buffett the chance to become a general partner. But according to Schroeder: &#8220;Without Ben there, it wasn&#8217;t worth it to stay, not even to be thought of as Graham&#8217;s intellectual heir.&#8221; He refuses the opportunity and instead returns to Omaha to start his own firm: Buffett Associates, Ltd.</p>
<p>Among the seven total partners, Buffett puts in the smallest share at only $100. &#8220;I was brimming with ideas, but I was not brimming with capital,&#8221; he remarks in <em><a href="http://www.amazon.com/gp/product/0553384619/ref=pd_lpo_k2_dp_sr_1?pf_rd_p=486539851&amp;pf_rd_s=lpo-top-stripe-1&amp;pf_rd_t=201&amp;pf_rd_i=0553805096&amp;pf_rd_m=ATVPDKIKX0DER&amp;pf_rd_r=0XJNSE2BZ887GQREYRES">The Snowball</a></em>.</p>
<p>In 1957, Buffett buys a five-bedroom stucco house in Omaha, according to <em><a href="http://www.amazon.com/gp/product/0553384619/ref=pd_lpo_k2_dp_sr_1?pf_rd_p=486539851&amp;pf_rd_s=lpo-top-stripe-1&amp;pf_rd_t=201&amp;pf_rd_i=0553805096&amp;pf_rd_m=ATVPDKIKX0DER&amp;pf_rd_r=0XJNSE2BZ887GQREYRES">The Snowball</a></em>, where he will continue to live through the present. It costs $31,500 and totals about 6,000 square feet, according to <em><a href="http://www.forbes.com/2005/03/10/cx_bill05_homeslide_2.html?thisSpeed=6000000000">Forbes</a></em>.</p>
<p>The next year, he welcomes his third child, Peter Andrew Buffett.</p>
<p>Warren is introduced to Charlie Munger in 1959 (pictured), who becomes a close friend and ultimately Vice Chairman of Berkshire Hathaway.</p>
<p>In 1962, Buffett is a millionaire for the first time and the Buffett Partnership, which began with $105,000, is worth $7.2 million, according to <a href="http://beginnersinvest.about.com/cs/warrenbuffett/a/aawarrentimeln_2.htm"><em>About.com</em></a>.</p>
<p>Buffett also begins buying shares in a textile manufacturing firm, Berkshire Hathaway, at the same time as moving the partnership&#8217;s operations to Kiewit plaza (above), where the company remains.</p>
<p>The minimum investment is raised from $25,000 to $100,000, according to <em><a href="http://beginnersinvest.about.com/cs/warrenbuffett/a/aawarrentimeln_2.htm">About.com</a>. </em></p>
<p>In 1967, Buffett is personally worth more than $10 million, according to <a href="http://beginnersinvest.about.com/cs/warrenbuffett/a/aawarrentimeln_2.htm"><em>About.com</em></a>. He briefly considers leaving investing and pursuing other interests.</p>
<p>In 1969, Buffett closes the partnership and liquidates its assets to his partners, according to <em><a href="http://www.amazon.com/gp/product/0553384619/ref=pd_lpo_k2_dp_sr_1?pf_rd_p=486539851&amp;pf_rd_s=lpo-top-stripe-1&amp;pf_rd_t=201&amp;pf_rd_i=0553805096&amp;pf_rd_m=ATVPDKIKX0DER&amp;pf_rd_r=0XJNSE2BZ887GQREYRES">The Snowball</a></em>. His personal stake now stands at $25 million; he&#8217;s only 39 years old, according to <a href="http://beginnersinvest.about.com/cs/warrenbuffett/a/aawarrentimeln_2.htm"><em>About.com</em></a>.</p>
<p>In 1973, Berkshire began to acquire stock in the Washington Post Company, run by Katharine Graham, who becomes a lifelong friend (pictured). Buffett also invests in other newspapers.</p>
<div><img src="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b2bf80500000000001b1ff5&amp;maxX=400&amp;maxY=300" border="0" alt="Accumulation of wealth" /></div>
<p>In 1977, wife Susie and Buffett separate, but remain married. Warren is introduced to Astrid (pictured) by Susie a year later, who becomes his companion, according to <em><a href="http://www.amazon.com/gp/product/0553384619/ref=pd_lpo_k2_dp_sr_1?pf_rd_p=486539851&amp;pf_rd_s=lpo-top-stripe-1&amp;pf_rd_t=201&amp;pf_rd_i=0553805096&amp;pf_rd_m=ATVPDKIKX0DER&amp;pf_rd_r=0XJNSE2BZ887GQREYRES">The Snowball</a></em>.</p>
<p>Professionally Buffett makes the Forbes 400 Richest Americans list for the first time in 1979 with a net worth of $620 million, according to <em><a href="http://beginnersinvest.about.com/cs/warrenbuffett/a/aawarrentimeln_3.htm">About.com</a></em>. Warren continues to live on his annual salary of $50,000.</p>
<div><img src="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4a9e6ded20e9e05d48542805&amp;maxX=400&amp;maxY=300" border="0" alt="Cherry Coke" /></div>
<p>The stock market crashes in 1987, and Berkshire loses 25% of its value, dropping from $4,230 per share to around $3,170, according to <em><a href="http://beginnersinvest.about.com/cs/warrenbuffett/a/aawarrentimeln_3.htm">About.com</a></em>. The day of the crash, Buffett loses $342 million personally.</p>
<p>A long-time fan of Coca-Cola &#8212; especially Cherry Coke &#8212; Buffett began buying its stock in 1988. It proves to be one of Berkshire Hathaway&#8217;s most profitable investments.</p>
<p>Buffett eventually purchases up to 7 percent of the company for $1.02 billion, according to <em><a href="http://beginnersinvest.about.com/cs/warrenbuffett/a/aawarrentimeln_3.htm">About.com</a></em>.</p>
<div><img src="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b027cf10000000000314922&amp;maxX=400&amp;maxY=300" border="0" alt="Lost touch?" /></div>
<p>Berkshire&#8217;s stock price goes as high as $80,000 per share in the 1990s.</p>
<p>Still, some wonder if Buffett had &#8220;lost his touch&#8221; during the dot-com bubble at the end of the decade, according to <em><a href="http://beginnersinvest.about.com/cs/warrenbuffett/a/aawarrenbio_5.htm">About.com</a></em>.</p>
<p>&#8220;In 1999, when Berkshire reported a net increase of 0.5% per share, several newspapers ran stories about the demise of the Oracle,&#8221; says the article. &#8220;Confident that the technology bubble would burst, Warren Buffett continued to do what he did best: allocate capital into great businesses that were selling below intrinsic value.&#8221;</p>
<p>By 2007, Buffett&#8217;s holding company is well-diversified.</p>
<p>As <em>Forbes</em> <a href="http://www.forbes.com/lists/2008/10/billionaires08_Warren-Buffett_C0R3.html">notes</a>, there&#8217;s insurance (Geico, General Re), jewelry (Borsheim&#8217;s), utilities (MidAmerican Energy), food (Dairy Queen, See&#8217;s Candies), nearly 80 businesses in total.</p>
<p>Buffett is worth an estimated $62 billion in early 2008.</p>
<p>In June 2006, Buffett announces he will give away 85 percent of his fortune &#8212; about <a href="http://www.nytimes.com/2006/06/26/business/26buffett.html">$37.4 billion at the time</a> &#8212; all in Berkshire stock.</p>
<p>Most of it &#8212; $31 billion &#8212; goes to the Bill &amp; Melinda Gates Foundation, now the largest charitable foundation in the world.</p>
<p>Buffett uses the financial crisis to snap up what he considers undervalued stocks.</p>
<p>In September 2008, Berkshire Hathaway buys <a href="http://money.cnn.com/2008/09/23/news/companies/goldman_berkshire/index.htm">$5 billion worth of preferred Goldman Sachs stock</a> and urges investors to &#8220;<a href="http://www.nytimes.com/2008/10/17/opinion/17buffett.html">buy American</a>&#8221; in a <em>New York Times</em> op-ed.</p>
<p>Buffett also resists some fire-sales, like a <a href="http://swampland.blogs.time.com/2009/09/15/warren-buffett-could-have-saved-lehma/">last ditch effort from AIG</a> for a loan. He also was asked to bailout Lehman Brothers, but does not after reviewing the firm&#8217;s financial reports, according to the <a href="http://online.wsj.com/article/SB126056572135687829.html?mod=rss_Today%27s_Most_Popular"><em>Wall Street Journal</em></a>.</p>
<p>As America pulls out of the recession and the stock market comes back to life, Buffett continues making big bets.</p>
<p>Berkshire Hathaway helps Dow Chemical pay for its takeover of Rohm &amp; Haas with a <a href="http://ftalphaville.ft.com/blog/2008/07/11/14430/buffett-helps-dow-pay-19bn-for-rh/">$3 billion investment</a> in July 2008. In September 2008, Buffett invests <a href="http://money.cnn.com/2009/04/13/technology/gunther_electric.fortune/">$230 million in BYD</a>, a Chinese electric car company, and seeks to increase the 10% stake <a href="http://www.reuters.com/article/idUSHKG34756820090831">less than a year later</a>. In October, he puts <a href="http://online.wsj.com/article/SB126056572135687829.html?mod=rss_Today%27s_Most_Popular">$3 billion into General Electric</a>.</p>
<p>Then Berkshire&#8217;s biggest deal ever. In November 2009, Buffett buys railroad Burlington Northern Santa Fe for <a href="http://www.msnbc.msn.com/id/33599744/ns/business-us_business/">$34 billion</a> and bets on the future of the U.S. economy.</p>
<p>Buffett&#8217;s legacy is secure.</p>
<p>At 79, he&#8217;s worth $40 billion, according to <em><a href="http://www.forbes.com/lists/2008/10/billionaires08_Warren-Buffett_C0R3.html">Forbes</a></em>, although that&#8217;s part of the 85% of his fortune that&#8217;s been pledged to charity. He has no plans to retire and is already reaping the profits of his big financial crisis bets, like on Goldman Sachs.</p>
<p>He&#8217;s remarried to long-time companion Astrid, whom he wed after the death of first-wife Susie in 2004.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1447/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1447&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/warren-buffett/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b2c0a0e0000000000ea3792&#38;maxX=400&#38;maxY=300" medium="image">
			<media:title type="html">Born</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b2bead00000000000ac95e8&#38;maxX=400&#38;maxY=300" medium="image">
			<media:title type="html">Rebellious phase</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b02f143000000000085417d&#38;maxX=400&#38;maxY=300" medium="image">
			<media:title type="html">University</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b2bed9b0000000000ff3db9&#38;maxX=400&#38;maxY=300" medium="image">
			<media:title type="html">Birth of Buffett Associates</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b2bf80500000000001b1ff5&#38;maxX=400&#38;maxY=300" medium="image">
			<media:title type="html">Accumulation of wealth</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4a9e6ded20e9e05d48542805&#38;maxX=400&#38;maxY=300" medium="image">
			<media:title type="html">Cherry Coke</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://static.businessinsider.com/%7E%7E/f?id=4b027cf10000000000314922&#38;maxX=400&#38;maxY=300" medium="image">
			<media:title type="html">Lost touch?</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Đặng Thành Tâm- TGD Phát triển đô thị Kinh Bắc- giàu nhất sàn chứng khoán 2007- &#8220;Tôi tập cho mình thói quen không kêu than mà sẵn sàng chấp nhận”</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/d%e1%ba%b7ng-thanh-tam-tgd-phat-tri%e1%bb%83n-do-th%e1%bb%8b-kinh-b%e1%ba%afc-giau-nh%e1%ba%a5t-san-ch%e1%bb%a9ng-khoan-2007-toi-t%e1%ba%adp-cho-minh-thoi-quen-khong-keu-than-ma-s%e1%ba%b5n-sang/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/d%e1%ba%b7ng-thanh-tam-tgd-phat-tri%e1%bb%83n-do-th%e1%bb%8b-kinh-b%e1%ba%afc-giau-nh%e1%ba%a5t-san-ch%e1%bb%a9ng-khoan-2007-toi-t%e1%ba%adp-cho-minh-thoi-quen-khong-keu-than-ma-s%e1%ba%b5n-sang/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 22 Dec 2009 00:41:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1445</guid>
		<description><![CDATA[Thích xem phim hành động, đi ăn quán vỉa hè để rồi co chân chạy khi công an đuổi và thất nghiệp hai năm trời trước khi tỏa sáng là những bí mật được ông Đặng Thành Tâm, người từng giàu nhất sàn chứng khoán Việt Nam &#8220;bật mí&#8221;. Áo quần không là lượt, tóc [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1445&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="excerpt">Thích xem phim hành động, đi ăn quán vỉa hè để rồi co chân chạy khi công an đuổi và thất nghiệp hai năm trời trước khi tỏa sáng là những bí mật được ông Đặng Thành Tâm, người từng giàu nhất sàn chứng khoán Việt Nam &#8220;bật mí&#8221;.</p>
<p>Áo quần không là lượt, tóc tai cũng chẳng chải chuốt bảnh bao, Chủ tịch Tập đoàn Đầu tư Sài Gòn (SGI), chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Tông công ty Phát triển đô thị Kinh Bắc, Đặng Thành Tâm tranh thủ gặp Vnexpress.net sau khi đáp chuyến bay từ TP HCM ra Hà Nội.</p>
<p>Sinh ra trong một gia đình nghèo tại đất cảng Hải Phòng, điều duy nhất mà cậu bé Tâm nhận được từ cha là lòng đam mê học hỏi không ngừng nghỉ. Đi Liên Xô (cũ) về, ai cũng vác đầy nồi áp suất, xà bông, còn cha Tâm ngày đó mang về mấy container đầy sách. Cũng không ai ngờ chính đống container đó là tài sản vô giá mà người cha truyền lại cho các con. &#8220;Ba tôi nói hoài, nói mãi về sự cơ cực của gia đình và nhắc nhở 4 chị em chúng tôi cần phải học. Ba nói nhiều tới mức chúng tôi ngấm vào máu lòng khao khát học lúc nào không hay”, Đặng Thành Tâm bắt đầu cuộc trò chuyện với VnExpress bằng sự hồi tưởng về người cha trong một quán café tại phố Ngô Quyền &#8211; Hà Nội.</p></div>
<p>Người ta nhắc đến Đặng Thành Tâm nhiều trên sàn chứng khoán nhưng ít ai ngờ trước khi tỏa sáng, chàng thanh niên Tâm đã từng bị&#8230; thất nghiệp. Hồi đó, ngành hàng hải đang rất &#8220;hot&#8221; bởi mỗi chuyến đi thủy thủ được trợ cấp 50 USD. Nhưng sau này, chuyến tàu ít đi, vậy là hai năm trời chàng thanh niên Tâm bơ vơ. Đến khi &#8220;dạt&#8221; vào làm ở công ty của chị gái, tố chất kinh doanh mới được thổi bùng lên. Sau này khi đã trở thành doanh nhân nổi tiếng, ít ai biết, tiền góp vốn đổ vào các tập đoàn của người giàu nhất trên sàn chứng khoán Việt Nam có đến 80% phải đi vay. Nhưng cái giỏi của ông là biến những khoản vay đó trở thành lợi nhuận kếch xù. Theo ông, cuộc đời kinh doanh là những thách đố, đầy rẫy niềm vui và cũng không ít nỗi buồn mà con người phải đánh đu. &#8220;Khó để tìm mọi thứ vẹn tròn. Nguyên lý cuộc đời là nước luôn chảy chỗ trũng. Nghệ thuật ở chỗ làm sao đào hố của mình sâu hơn để nước chảy vào&#8221;, vị Chủ tịch hóm hỉnh.</p>
<p>Từng học khoa điều khiển tàu biển, ngành sỹ quan chỉ huy, tốt nghiệp thêm bằng luật, MBA, để rồi trở thành một doanh nhân nổi tiếng, là thành viên hội đồng tư vấn kinh doanh APEC, thành viên hội đồng tư vấn cao cấp chương trình hoạt động hậu WTO của Chính phủ, nhưng đối với Đặng Thành Tâm, những ngày tháng lênh đênh trên biển đã tác động đến tính cách ông nhiều nhất. Công tác sỹ quan chỉ huy dạy cho chàng thanh niên trẻ biết cách ra lệnh, đối mặt với bão tố và lên kế hoạch cho những chuyến đi dài ngày. Đến sau này, khi trở thành một CEO thành đạt, chính nguyên tắc chỉ huy thẳng thắn dứt khoát ấy đã giúp cho ông vững vàng chèo lái con thuyền doanh nghiệp gặt hái thành công.</p>
<p>VNEXPRESS</p>
<p>Khủng hoảng kinh tế năm 1997- 1998 đánh sập nhiều doanh nghiệp thì Khu công nghiệp Tân Tạo, nơi ông từng làm Tổng giám đốc lại coi khủng hoảng là… ân nhân. Chi phí cho Dự án Tân Tạo hết khoảng 32 triệu đôla, vốn điều lệ công ty chỉ vẻn vẹn 1 triệu đôla, đang loay hoay không biết xoay đâu ra tiền thì chạm trán ngay khủng hoảng. Nhưng cũng chính nhờ nó mà Đặng Thành Tâm có cơi hội tiếp cận vốn vay ngân hàng. Trong khi nhiều doanh nghiệp phải đóng cửa vì suy thoái, thì Đặng Thành Tâm đã chớp cơ hội giá vật liệu xây dựng giảm 50%, được Nhà nước hỗ trợ lãi suất, ông mạnh dạn vay vốn xây nhà xưởng. Xây xong cũng là lúc khủng hoảng đi qua, giá cả phục hồi, vậy là lãi được gấp đôi.</p>
<p>Chiến thuật tương tự được vị doanh nhân này áp dụng trong cuộc khủng hoảng năm 2008 vừa qua. Lúc thị trường đi xuống, nhiều doanh nghiệp phải bán tháo bất động sản, ông đã tranh thủ mua lại với giá rẻ ở khu Ngoại giao đoàn, đường Láng Hạ (Hà Nội) và ẵm luôn 1 ha đất ở quận Bình Tân (TP HCM) với giá 2 triệu đồng mỗi m2. Chiến công lớn gây xôn xao dư luận gần đây của Đặng Thành Tâm là đánh bật nhiều đối thủ nặng ký để giành được dự án khách sạn 5 sao Lotus, một trong những dự án hàng đầu Hà Nội với tổng mức đầu tư lên tới 500 triệu USD do Tập đoàn Riviera (Nhật Bản) làm chủ đầu tư trước đó. Nhờ vậy mà thị trường ốm yếu, Tổng công ty Phát triển đô thị Kinh Bắc vẫn có hàng nghìn tỷ trong tài khoản.<br />
Ông Đặng Thành Tâm cùng Thủ tướng Nhật Bản tại hội nghị ABAC năm 2009. Ảnh: KBC.</p>
<p>Là người giàu nhất trên sàn chứng khoán năm 2007 và năm nay, nhiều người tin rằng, một lần nữa cái tên Đặng Thành Tâm sẽ lại được xướng danh. Chia sẻ cảm xúc này, Đặng Thành Tâm nói, ông lấy làm vui, vì được mọi người tin tưởng. Song, điều khiến ông tự hào nhất vẫn là muốn được trở thành một CEO tài ba, bởi theo ông, đó mới là hạnh phúc nhất của người làm lãnh đạo.</p>
<p>Nói về những thất bại của đời mình, vị chủ tịch cười tươi: “Đời tôi thất bại nhiều rồi, nhưng tôi coi đó là những chi phí cuộc đời bắt mình đánh đổi. Tôi tập cho mình thói quen không kêu than mà sẵn sàng chấp nhận”.</p>
<p>Thất bại lớn mà ông nhớ mãi là chật vật kêu gọi vốn đầu tư cho khu công nghiệp Quế Võ (Bắc Ninh). Quay cuồng vay vốn khắp nơi không ai cho, kêu gọi thành viên Tân Tạo góp sức cũng không được, ông tưởng mình chết chắc khi dự án còn đang phôi thai mà nguồn vốn không có. Bơ phờ, mệt mỏi, nhưng ông xác định rõ, nếu không có vốn đầu tư thì sẽ mất tất cả, công sức bao lâu sẽ đổ hết xuống sông biển. Nghĩ vậy, ông lại lao đi khắp nơi, tất tả kêu gọi đầu tư. Nhờ duyên may gặp gỡ kèm tài thương thuyết, vị Tổng Giám đốc trẻ tuổi đã thuyết phục được nhiều nhà đầu tư rót vốn. Đến nay, sau gần chục năm, Khu công nghiệp Quế Võ đã có hơn 50 dự án đầu tư được cấp phép và đi vào hoạt động với tổng vốn đầu tư hàng trăm triệu đôla và hàng nghìn tỷ đồng. Ông ví chấp nhận thất bại như việc gieo hạt chờ cây nẩy mầm. Khi gieo 10 hạt giống, chỉ cần hai cây sống là đã thành công. &#8220;Hai cây sống sót thì phải chiết cành. Tôi đã phải học cách chiết để nhân rộng thành công”, vị Chủ tịch tâm sự.</p>
<p>Những thời khắc cuối cùng của năm, cùng với nhịp sống nhanh gấp để chuẩn bị đón Tết, Đặng Thành Tâm đáp chuyến bay đến Hà Nội lúc 14h và đặt vé máy bay trở lại Sài Gòn vào 11h30 trưa hôm sau. Ông xin lỗi vì: “Phải về gấp để tối nay dự sinh nhật cô con gái nhỏ”. Chuyến bay bất ngờ bị hoãn lại đến 15h, Đặng Thành Tâm vui vẻ nán lại thêm giây phút để chia sẻ với VnExpress về cuộc sống riêng tư ít người biết đến.</p>
<p>Thời gian rảnh rỗi vị CEO 46 tuổi này thư giãn bằng những bộ phim hành động hoặc lang thang vỉa hè kiếm những món ăn mà khách sạn 5 sao không bao giờ có như cá kho dưa, cá chiên, rau muống&#8230; Ra Hà Nội, ông lại tranh thủ lượn lờ mấy quán ăn vỉa hè ở phố Hai Bà Trưng để rồi mỗi khi công an đuổi lại chạy bán sống bán chết. Bôn ba chinh chiến trên thương trường suốt 14 năm, song đối với Đặng Thành Tâm, thành công lớn nhất của cuộc đời vẫn là chinh phục được &#8220;bà xã&#8221;. Tự nhận mình là kẻ &#8220;xấu trai&#8221;, suốt ngày lọc cọc chiếc xe đạp, ông thấy số mình quá may mắn khi cách đây hai chục năm được cô gái sắc nước hương trời kém mình 6 tuổi để mắt tới và sau này trở thành mẹ của các con ông.</p>
<p>Đối với ông, công việc kinh doanh thú vị, song gia đình vẫn là điều quan trọng nhất. Không muốn con cái xa rời mình, dù bận đến đâu ông cũng cố gắng lắng nghe suy nghĩ của lũ trẻ. Giật mình, ngã ngửa người khi tình cờ đọc được lời trách &#8220;ba không quan tâm đến chúng con&#8221; của cô con gái 13 tuổi trên &#8230; blog, người cha ngoài tuổi tứ tuần chột dạ xem lại mình. &#8220;Có những lúc con bật nhạc &#8220;tằng tằng&#8221; nghe chối hết tai nhưng tôi vẫn cố nghe để hiểu. Đến lúc hiểu rồi thì thấy bài hát cũng rất thú vị&#8221;, ông chia sẻ.</p>
<p>Kể về dự định trước mắt, Đặng Thành Tâm nói, ông muốn khẳng định hình ảnh và vị thế của Kinh Bắc tại Hà Nội, TP HCM và tập trung phát triển Công ty cổ phần Khoáng sản Sài Gòn Quy Nhơn. Và một bí mật được &#8220;bật mí&#8221;, ông còn phải dành thời gian để học&#8230; nhảy đầm, đánh golf. &#8220;Hai năm nữa tôi sẽ lui về làm cố vấn. Đóng góp với cuộc đời là vô tận, mình làm mãi rồi, cũng phải để cho lớp trẻ đi lên chứ&#8221;, ông cười tươi hóm hỉnh.</p>
<p>Hoàng Lan</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1445/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1445&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/22/d%e1%ba%b7ng-thanh-tam-tgd-phat-tri%e1%bb%83n-do-th%e1%bb%8b-kinh-b%e1%ba%afc-giau-nh%e1%ba%a5t-san-ch%e1%bb%a9ng-khoan-2007-toi-t%e1%ba%adp-cho-minh-thoi-quen-khong-keu-than-ma-s%e1%ba%b5n-sang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Doan Nguyen Duc- chairman of HAGL Corp- Tycoon confident he’ll be Vietnam’s first billionaire</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/19/doan-nguyen-duc-chairman-of-hagl-corp-tycoon-confident-he%e2%80%99ll-be-vietnam%e2%80%99s-first-billionaire/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/19/doan-nguyen-duc-chairman-of-hagl-corp-tycoon-confident-he%e2%80%99ll-be-vietnam%e2%80%99s-first-billionaire/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 19 Dec 2009 06:34:13 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1443</guid>
		<description><![CDATA[LookAtVietnam - Doan Nguyen Duc says he’s sure he’ll become the first ever Vietnamese dollar – billionaire next year. The chairman of Hoang Anh Gia Lai Joint Stock Company (HAG) has maintained his top position on the list of the ten richest Vietnamese citizens for the second year in a row, according to rankings by [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1443&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<table border="0" cellspacing="2" cellpadding="3" width="1" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"><img src="http://media.lookatvietnam.com/2009/12/images1885122_1.jpg" alt="" width="260" height="200" /></span></td>
</tr>
<tr>
<td align="middle"></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">LookAtVietnam -<strong> Doan Nguyen Duc says he’s sure he’ll become the first ever Vietnamese dollar – billionaire next year.</strong></span><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;"> The chairman of Hoang Anh Gia Lai Joint Stock Company (HAG) has maintained his top position on the list of the ten richest Vietnamese citizens for the second year in a row, according to rankings by Thanh Nien newspaper. </span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">The listings rate wealth based on current stockholdings, of which Duc owns more than VND12.22 trillion (US$683.5 million) in HAG.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Last year, he topped the chart with 97.77 million of the Gia Lai Province-based company’s stocks worth a total of VND5.8 trillion ($325 million).</span></p>
<p><strong><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">No surprise</span></strong></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">With his usual confidence and short answers, Duc tells Thanh Nien via phone from a business trip in China that the ranking did not surprise him.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">“I didn’t feel anything special when I heard. I had predicted that. Only news can be surprising, right?”</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">The 47-year-old entrepreneur says he is proud of his wealth and fame and has no intention of concealing it.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">“I think people deceive themselves when they’re reluctant to talk about their riches. I have made money legally and everyone knows that. There is nothing to conceal when you work legally.”</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">That’s not to say that Duc has not been followed by rumors of illegal business moves throughout his career.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Duc says his confidence is misconstrued as showing-off, which prompts his critics to spread rumors about him.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">“Many people hate me and have spread a number of bad rumors but I’m not afraid,” he says. “I work legally and I am not afraid to tell the truth.”</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Late last year, HAG asked the State Bank of Vietnam and the Ministry of Public Security to investigate rumors circulating about the company and its shareholders.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">The inspections found the rumors untrue and Duc said experts always knew the company’s financial status was clear and transparent, but that some members of the public had been influenced by the rumors because they didn’t have access to official information.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">One rumor last year said that the HAG chairman had been banned from traveling abroad due to bank debts. However, the story turned out to be false as Duc had in fact made several trips abroad during the period.</span></p>
<p><strong><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Business, not pleasure</span></strong></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Asked about his travels around the world, on which he takes his own private jet, Duc says he doesn’t live extravagantly.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">“I have no time to go around for personal things,” he says. “HAG has offices in several countries, so that’s helpful.”</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Duc says he never visits tourism spots or goes sightseeing on business trips. He virtually never relaxes.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">He’s been traveling for 20 years, but never for pleasure, even though he owns the first private aircraft in Vietnam since 1975. He paid $7 million for a 12-seater Beechcraft King Air 300 bought from the US in Maylast year, including nearly $2 million for pilot training and other airport services. </span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Duc is proud to have his craft piloted by Nguyen Thanh Trung, who was an agent for the National Front for the Liberation of Vietnam enlisted in the US-backed, Saigon-based air force toward the end of the Vietnam War. Trung became famous when he used one of the regime’s own aircrafts to bomb its headquarters, then known as Independence Palace, on April 8, 1975.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Duc and Trung rarely have time to “enjoy” their travels, but Duc says he doesn’t consider his busy schedule a sacrifice.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">“It’s not like I’m paying a heavy cost by not traveling for pleasure. Everyone has their own hobbies and happiness. I know I am working too much but it doesn’t mean I am not pleased with my current life. My success at work and watching and playing football are my true joys.”</span></p>
<p><strong><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Jeans and a T-shirt</span></strong></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">In faded old blue jeans and a plain pull-over T-shirt, Duc does not look like a business magnate.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">But the US Consulate in Ho Chi Minh City found out the hard way that looks can be deceiving.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">According to former US Consul Robert Silberstein, Duc was denied a visa to the US four years ago after the visa officer had said “he looked more like a worker than a boss.”</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Duc shouted at the officer who had rejected him: “I’m chairman of a premier football club! I own a giant corporation with thousands of workers and hundreds of million dollars in revenue per year! How can you reject me?”</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Two days later, the consulate called him a back and gave him a visa.</span></p>
<p><strong><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Up for the down stroke</span></strong></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Many international billionaires did not fare well through the global financial crisis, but Duc has made a lot more money than he’s lost since the crisis began. His worth has nearly doubled after the crisis, increasing by about VND6.2 trillion ($347.4 million) since 2008.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">However, Duc admits that the company had suffered the impacts of the crisis on other levels.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">“Our growth did not meet previous targets due to the crisis. In other words, I could have been a dollar billionaire this year, instead of next year, if there hadn’t been the economic crisis.”</span></p>
<p><strong><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Going international</span></strong></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Duc founded his company in 1993 on a small mill that made tables and chairs for schools in the Central Highlands province of Gia Lai. He’s since grown the business into a multi-national mini -Vietnamese empire that includes construction materials, furniture making, real estate, property development and professional sports teams.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">HAG owns the Vietnam Premier Football Division’s (V-League) football club Hoang Anh Gia Lai and opened the HAG – Arsenal JMG Football Academy in Gia Lai Province in 2007 under a cooperation agreement between the company and the English Premier League club Arsenal.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">“Our target is to make HAGL an international brand and that’s what we’ve been doing over the past three years,” Duc says.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">“Ten years ago, I never would have thought I would one day be where I am today.”</span></p>
<p><strong><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">SPREAD IT AROUND</span></strong></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Jonathan Pincus, dean of the Fulbright Economics Teaching Program, talks to Thanh Nien Weekly about the accumulation of private wealth in Vietnam.</span></p>
<p><em><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">What would be the significance of Vietnam having a dollar billionaire, possibly Doan Nguyen Duc, chairman of the Hoang Anh Gia Lai Joint Stock Company?</span></em></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Jonathan Pincus: Vietnam will eventually have billionaires, whether now or in the future. This is a natural result of a healthy market economy. Some businesses will thrive and their founders and perhaps large shareholders will get rich. The relevant policy question is whether the tax laws and implementation of the tax laws are clear, transparent and enforced, as a result these rich, successful people are contributing to society through payment of corporate, personal and land taxes. It is also important that the only way to get rich is to create value and compete in the market. If other ways of getting rich are closed off, people will put their energies into running competitive companies.</span></p>
<p><em><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Will the wealthiness of several tycoons change foreign donors’ perspectives about poverty in Vietnam? Does it reflect the economic development of the country?</span></em></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Development aid has never been very important to Vietnam. Poverty has fallen because of policy changes that allowed companies and individuals to take advantage of market opportunities. Farmers were allowed to sell into national and international markets. Foreign and domestic investors could set up companies for export and for the domestic market, creating jobs for millions of people. Development aid has helped build needed infrastructure and has provided balance of payments support. But it was never decisive. In any case, most aid donors will be pleased that some Vietnamese people are succeeding and becoming wealthy. This will not change their view about Vietnam.</span></p>
<p><em><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">Anything else you’d like to share about the accumulation of private wealth in Vietnam?</span></em></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">It is important to remember that the stock markets and land markets go down as well as up. In the United States, homeowners felt very rich in 2007 because house prices had risen so quickly. Many of them thought house prices would go up forever, and so they borrowed too much money and bought big houses that they could not afford. When house prices fell, they were unable to pay back their loans. This set off the chain of events that eventually led to the global crisis of 2008- 2009. This was not just a failure of individual households. It was also a failure of the system. Rules were in place to prevent people from borrowing too much money, but these rules were not enforced. The same applies to Vietnam and other developing market economies. Asset price bubbles are a major source of economic instability. Rules must be in place to prevent companies and individuals from borrowing too much money.</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">THE TEN RICHEST VIETNAMESE BY STOCKHOLDINGS<br />
On October 15</span></p>
<p><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">1. Doan Nguyen Duc, 47, chairman of Hoang Anh Gia Lai Joint Stock Company (HAG); VND12,221 billion ($683 million).<br />
2. Pham Nhat Vuong, 41, chairman of Vinpearland JSC and Vincom JSC; VND5,108 billion ($286 million).<br />
3. Dang Thanh Tam, 45, chairman of Kinh Bac Urban Development JSC, Tan Tao Investment and Industry Corporation and Saigon Telecommunication and Technologies Corporation; VND3,932 billion ($220 million).<br />
4. Tran Dinh Long, 48, chairman of Hoa Phat Group; VND3,847 billion ($215 million).<br />
5. Le Phuoc Vu, 46, chairman of Hoa Sen Group; VND1,665 billion ($93 million).<br />
6. Nguyen Duy Hung, 47, chairman of Saigon Securities Inc.; VND1,232 billion ($69 million).<br />
7. Truong Thi Le Khanh, 48, chairman of Vinh Hoan Corporation; VND1,140 billion ($64 million).<br />
8. Truong Gia Binh, 53, chairman of FPT Corporation; VND1,079 billion ($60 million).<br />
9. Nguyen Chinh Nghia, 54, chairman of Royal International Corporation; VND997 billion ($56 million).<br />
10. Doan Toi, 55, chairman of Nam Viet JSC; VND805 billion ($45 million).</span></p>
<p><em><span style="font-family:Arial;font-size:x-small;">VietNamNet/Thanh Nien</span></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1443/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1443&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/19/doan-nguyen-duc-chairman-of-hagl-corp-tycoon-confident-he%e2%80%99ll-be-vietnam%e2%80%99s-first-billionaire/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://media.lookatvietnam.com/2009/12/images1885122_1.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Nguyễn Mạnh Hùng- Chủ tịch HĐQT kiêm Giám đốc Thái Hà Book- &#8220;ai bảo làm giàu là không khó?&#8221;</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/17/nguy%e1%bb%85n-m%e1%ba%a1nh-hung-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-hdqt-kiem-giam-d%e1%bb%91c-thai-ha-book-ai-b%e1%ba%a3o-lam-giau-la-khong-kho/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/17/nguy%e1%bb%85n-m%e1%ba%a1nh-hung-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-hdqt-kiem-giam-d%e1%bb%91c-thai-ha-book-ai-b%e1%ba%a3o-lam-giau-la-khong-kho/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 17 Dec 2009 15:06:00 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1441</guid>
		<description><![CDATA[Làm giàu, ai bảo không khó? Thế giới có biết bao tỷ phú chật vật với con đường khởi nghiệp, thất bại ê chề và có lúc trắng tay. Nhiều doanh nhân không có đêm ngon giấc, và có lúc họ gần như phát điên. Như vậy, ai bảo làm giàu là không khó? Tôi [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1441&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Làm giàu, ai bảo không khó? </strong></p>
<p>Thế giới có biết bao tỷ phú chật vật với con đường khởi nghiệp, thất bại ê chề và có lúc trắng tay. Nhiều doanh nhân không có đêm ngon giấc, và có lúc họ gần như phát điên. Như vậy, ai bảo làm giàu là không khó?</p>
<p>Tôi trăn trở nhiều khi viết bài này. Ngay chỉ cái tên thôi cũng làm tôi suy nghĩ nhiều. Nên đặt là “Làm giàu rất khó” hay “Làm giàu không hề dễ”. Đặt thế nào để toát lên ý mình định nói, để tránh hiểu lầm. Tôi viết bài này bởi đã được nghe nhiều người nói, thuyết giảng rằng &#8211; làm giàu không khó.</p>
<p>Nếu coi ý kiến “làm giàu không khó” là lời khích lệ, là sự động viên, là cách để những người muốn làm giàu không bị nhụt chí thì tôi hoàn toàn đồng ý. Cần khuyến khích, cổ vũ các bạn trẻ và những ai chưa giàu có làm giàu một cách chính đáng. Còn chuyện để trở nên giàu có, thực sự giàu có, giàu có bằng chính trí tuệ, công sức của mình thì tôi thấy không hề dễ. Thậm chí là khó.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6A/77/hung.jpg" border="0" alt="" width="380" height="324" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Giám đốc Nguyễn Mạnh Hùng. Ảnh: <em>P.H.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Tôi có đọc và nghiên cứu về cuộc đời cũng như cách và quá trình làm giàu của nhiều tỷ phú trên thế giới thì thấy rằng phần nhiều họ có xuất phát điểm không thuận lợi. Có nhiều người trong số họ khởi nghiệp khá vất vả. Họ trải qua nhiều thất bại. Họ đồng hành cùng biết bao thử thách. Không ít lần, họ trở thành người trắng tay. Không biết bao đêm, họ mất ngủ. Chẳng biết bao lần, họ gần như phát điên. Họ ngày đêm trăn trở với sự nghiệp, với việc làm giàu của mình. Và họ trở nên giàu có. Họ thật sự trân trọng những đồng tiền họ kiếm được. Họ biết rằng làm giàu là quá khó. Các doanh nhân Việt Nam cũng vậy. Những người giàu Việt Nam cũng rất cực nhọc để làm ra đồng tiền. Và, họ hiểu rằng làm giàu không hề dễ.</p>
<p>Tôi không bao giờ quên những đồng tiền đầu tiên tôi kiếm được khi học lớp 4. Ông bà nội tôi ở quê nuôi lợn. Vào thời đó, người ta dùng phân chuồng để bón ruộng, mà phân chuồng hình thành từ rơm, rạ, cỏ và phân lợn. Sau khi được những chú lợn quần nát để rồi rơm, rạ, cỏ ngấm cùng những gì lợn thải ra trong nửa năm trời người nông dân có phân chuồng để bón ruộng. Một năm cấy 2 vụ lúa, tức một năm cần 2 mẻ phân chuồng.</p>
<p>Tôi đã nhận ra cơ hội này và đã “dành” được “hợp đồng” đầu đời của mình. Tôi đi cắt cỏ bán lại cho chính ông bà nội mình. Mỗi gánh cỏ được một hào. Đống cỏ cao ngất trước cửa chuồng lợn nhà ông bà nội tôi là kết quả của “hợp đồng” đáng nhớ này. Cũng nhờ sức lao động, sự cần cù chăm chỉ và sự “đàm phán” với ông bà nội mà tôi có đến cả chục đôla khi còn bé xíu. Để rủng rỉnh tiền mua bút mực, giấy vở, dụng cụ học tập và sách,… Nhà tôi khi đó nghèo lắm. Nghèo kiết xác &#8211; như người làng vẫn nói.</p>
<p>Tôi cũng không quên các năm từ lớp 4 đến lớp 7 mình đi cắt cỏ nuôi trâu và thực hiện “hợp đồng” với ông bà nội cùng “dụng cụ hành nghề” là đôi quang gánh phải buộc lên rất cao. Người tôi quá thấp để có thể sử dụng được đôi quang và chiếc đòn gánh của người lớn! Thời đó người ta chưa làm ra quanh gánh cho trẻ con. Tôi cũng chẳng bao giờ quên được những lần bị gió thổi bay xuống ruộng hay bờ đê bởi mình không đủ sức chống chọi với gió. Nhất là gió của những ngày giông tố bất ngờ.</p>
<p>Và có lẽ ngay khi mới học lớp 7 tôi đã có số tiền vài chục đồng, tương đương với cả vài chục đôla thời bây giờ. Những đồng tiền đã giúp tôi không phải xin tiền cha mẹ. Tôi thậm chí đã biết và có cơ hội trợ giúp cha mẹ mình trong miếng cơm, chén nước mỗi ngày. Cũng từ khi đó đến mãi bây giờ tôi không phải xin tiền bố mẹ nữa.</p>
<p>Một trăm đôla đầu tiên tôi tự mình kiếm được khi học dự bị tiếng Nga (chuẩn bị trở thành sinh viên năm thứ nhất đại học) khi học tại khoa Dự bị trường Đại học Tổng hợp Matxcơva mang tên Lomonosov. Khu ký túc xá chúng tôi ở khi đó là phố Svernhika, số nhà 19. Ngay năm dự bị này tôi đã có cơ hội cầm trên tay, có cơ hội sở hữu thật sự những đồng đôla thật. Câu chuyện là khi đó các bạn sinh viên nước ngoài, nhất là sinh viên da đen bán đôla Mỹ lấy rúp Nga để tiêu (3 rúp một đôla). Những người có nhu cầu mua lại với giá 3,3 rúp lấy 1 đôla. Lãi suất 10%. Quay vòng càng nhanh, lãi càng nhiều. Vốn không phải bỏ ra thì còn gì tốt hơn. Nhưng kiếm những đồng đôla đầu tiên đó cũng không dễ. Tổn hại nơ ron thần kinh. Mất thời gian. Nguy hiểm. Rủi ro. Và tôi biết ngay từ khi đó rằng làm giàu không dễ.</p>
<p>Cùng trong năm dự bị tiếng Nga tại thủ đô của Liên Xô những năm 80 của thế kỷ trước tôi được sở hữu 1.000 đôla đầu tiên. Thời đó đôla Mỹ bị cấm. Người Việt Nam (và cả người dân các nước xã hội chủ nghĩa) không được dùng đôla nói chi đến chuyện sở hữu. Chỉ có người các nước tây Âu, châu Phi, châu Mỹ… mới có quyền có và sử dụng ngoại tệ mạnh. Nếu bị phát hiện sở hữu hay sử dụng ngoại tệ mạnh có nguy cơ bị đuổi về nước.</p>
<p>1.000 đôla lúc đó tương đương với quãng 3.000 rúp là con số rất rất lớn đối với những ai chuẩn bị là sinh viên năm thứ nhất. Mà nó cũng là rất lớn đối với tất cả mọi người vì học bổng một tháng chỉ có 80 rúp, một chiếc bàn là chỉ có 7 rúp, một dây may xo để làm bếp điện chỉ có 25 xu, 1 cốc nước có ga chỉ là 1-3 xu mà thôi. Tiền giá trị vô cùng. Nhất là khi dùng tiền đó mua thuốc tây, mua đồ điện, áo bay gửi về Việt Nam.</p>
<p><span style="color:#000000;"><strong>Từ mốc 1.000 đôla lên mốc 10.000 đôla là cả một câu chuyện</strong></span></p>
<p><span style="color:#000000;">Kiếm tiền và làm giàu ai đó tưởng dễ nhưng không hẳn như vậy.</span> Người kinh doanh phải tính toán và lo đủ thứ. Phải tính được các rủi ro. Phải tự lên kế hoạch kinh doanh chi tiết. Phải có tư duy tổng thể. Phải quản lý được tiền. Phải quay vòng đồng tiền nhanh nhất. Mà thời đó có ai trong chúng tôi được học về quản trị kinh doanh, về bán hàng, về kiếm tiền đâu. Bao cấp mà. Nhất là lũ sinh viên ngu ngơ từ vùng quê nghèo xuất ngoại chúng tôi.</p>
<p>Một kỷ niệm không bao giờ quên trong cuộc đời là tôi đã phải chứng kiến nỗi buồn tê tái: Mất 17.000 đôla trong khi tổng tài sản chỉ có 13.000. Tôi đã hầu như mất trí nhớ. Tôi đã hầu như phát điên. Tôi đã thất vọng và cảm thấy chán nản vô cùng. Tôi thấy cô đơn và bất lực. Và khi đó, tôi mới thấu hiểu ý nghĩa của 2 từ thiêng liêng này. Cô đơn và bất lực. Số tiền mất mát quá lớn. Lớn quá mức tưởng tượng của một cậu bé thời đó.</p>
<p>Một bài học cũng rút ra từ đó trong tôi rằng tư duy làm giàu là quan trọng nhất. Muốn giàu thì phải có tư duy làm giàu. Nếu có tư duy làm giàu rồi thì dù có mất trắng tay cũng bắt đầu lại từ đầu và làm giàu lại một cách nhanh chóng hơn và không quá đỗi khó khăn. Tư duy làm giàu là mấu chốt, là bắt đầu của mọi bắt đầu. Sau này có cơ hội đi Mỹ, đi Anh, đi Australia, đi Nhật,… tôi có mua mua được nhiều sách dạy làm giàu bằng đủ các thứ tiếng. Tôi đã đọc ngấu nghiến để học, để hiểu, để biết cách làm giàu một cách bài bản. Tôi cũng đã may mắn mua được cuốn “Think and grow rich” của Napoleon Hill. Ở đó tôi tìm thấy nhiều điểm giống tư duy của tôi ngày xưa. Cuốn sách trở thành cẩm nang, sách gối đầu giường của tôi ngay từ khi mua được. Đi đâu cũng thường mang theo. Để đọc. Để ngẫm. Để ứng dụng. (Và may mắn thay chúng tôi đã mua được bản quyền cuốn này và xuất bản ra tiếng Việt với cái tên “Think and grow rich &#8211; 13 nguyên tắc nghĩ giàu làm giàu”). Cuốn sách đã mang lại lợi lộc lớn cho rất nhiều doanh nhân, rất nhiều bạn bè tôi, rất người muốn và đang làm giàu (như chị Trang, giám đốc John Robert Powers, như anh Steve Gandy phó chủ tịch tập đoàn Metso…)</p>
<p><strong>Cái mốc có 100.000 đôla rất đáng nhớ</strong></p>
<p>Tôi không bao giờ quên rằng mình đã để nguyên cọc tiền còn nguyên đai nguyên kiện, nguyên serie, còn bọc nguyên trong bao ny lông trong suốt để ngắm. Tôi đã ngắm rất lâu. Tôi đã ngủ cùng cọc tiền nguyên đai này suốt một đêm và trải qua những phút giây sung sướng hiếm có. Sau này khi có nhiều tiền hơn, những cảm giác ngất ngây khi sở hữu và ngắm những đồng tiền không còn nữa. Hay nói đúng hơn là không thể bằng một phần của cái ngày đáng nhớ này.</p>
<p>Tôi nhớ rằng đã không biết bao nhiêu lần mình bị đói khi đang sở hữu một đống tiền. Đói vì nhiều khách hàng đến mua hàng. Mà toàn những lô hàng lớn, những hợp đồng “ngon”. Mình thì không muốn từ chối. Không muốn mất khách. Họ đến lấy hàng đúng vào lúc ăn trưa, ăn tối. Nhiều ngày đứt bữa. Nhiều hôm nhai cơm như nhai rơm, nhai trấu. Còn cảm giác gì nữa đâu.</p>
<p>Tôi không thể quên rằng đã bao lần nằm đói ở sân bay. Tiền có bao nhiêu đã mua hết hàng. Chỉ tính toán để có đủ tiền đi taxi, tiền thuê bốc vác. Nhưng máy bay chậm vì sương mù, vì tuyết rơi nhiều, vì sự cố kỹ thuật, vì trăm nghìn nguyên nhân khác. Biết vậy nhưng lần khác vẫn đói, vẫn không còn tiền để ăn &#8211; tham quá. Người kinh doanh luôn dùng tối đa số tiền, huy động tối đa tài chính để kiếm tiền, để xoay vòng. Để giàu nhanh. Để thật nhanh.</p>
<p>Người có tiền, sở hữu nhiều tiền nhưng phải chịu rét cắt da cắt thịt. Phải chịu cái nóng như thiêu như đốt. Phải chịu muỗi cắn, ong châm. Phải “ngấm” mồ hôi đầm đìa như tắm. Người có nhiều tiền nhưng nhiều khi cũng chẳng được hưởng thụ, được sướng, được làm người giàu.</p>
<p>Mỗi đồng tiền kiếm ra là những giọt mồ hôi. Những giọt mồ hôi không chỉ thấm trên quần, trên áo, trên tóc, trên da mà ngấm vào từng đồng tiền. Mồ hôi ngấm vào khi ta nhận, khi ta đếm. Mỗi đồng tiền kiếm ra là chứa đựng những nơ ron thần kinh bị hao tổn, những suy nghĩ và tính toán, những phương án và biện pháp. Nhiều khi người doanh nhân có tâm trạng hơn cả ngồi trên đống lửa. Nhiều khi doanh nhân gần như điên khùng, nhiều khi tưởng chừng không thể vượt qua. Nhất là khi khủng hoảng.</p>
<p>Mỗi đồng tiền kiếm ra là những vất vả, gian nan, những cực nhọc khó tưởng tượng. Bao đêm không ngủ. Bao sáng thức giấc khi cả thế giới đang ngủ ngon. Bao nhiêu ngày không nhìn thấy ánh mặt trời. Bao đêm thức chỉ nghe thấy tiếng tíc tắc của đồng hồ.</p>
<p>Bao doanh nhân chúng ta ăn trưa chỉ là cái bánh mỳ kẹp, là bát phở nguội, là đĩa cơm bình dân. Ngồi ăn ngay tại bàn làm việc. Bao doanh nhân phải ngủ gục trên bàn. Nhiều doanh nhân, tôi biết, qua đêm tại cơ quan. Chuyện nửa đêm mò về nhà khi cả nhà đã ngủ say là chuyện thường. Cá biệt, có những trường hợp cha con cả tuần không gặp nhau: cha về thì con đã ngủ. Con đi học sáng thì cha chưa tỉnh giấc.</p>
<p>Tôi viết bài này trong lúc đang triển khai chương trình “15 phút tư duy” giai đoạn 2 tại các trường đại học trên cả nước. Tôi muốn các em sinh viên thay đổi tư duy. Cần có tư duy đúng trong mọi phương diện, trên mọi lĩnh vực. Tư duy làm giàu. Tư duy thành công. Tư duy quản lý mới. Tư duy học và hành. Tư duy khởi nghiệp. Tư duy đọc sách siêu tốc…. Các trường đại học tại HN và TP HCM đã tổ chức và tôi đến để mong muốn giúp các em thay đổi tư duy. Ngay sáng nay là chương trình tư duy sáng tạo tại Đại học FPT TP HCM.</p>
<p>Từ hàng chục chương trình này, với hàng nghìn bạn sinh viên tham gia tôi nhận thấy rằng, các bạn trẻ ngày nay khát khao làm giàu. Quyết tâm làm giàu của thế hệ trẻ thật là mạnh mẽ. Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng các em sẽ thành công. Trong quá trình giảng dạy, thuyết giảng hay trao đổi, tôi nhận thấy sinh viên Việt Nam chúng ta nắm kiến thức kinh doanh cơ bản khá tốt. Các em rất thông minh, nhanh nhẹn, có nhiều ý tưởng. Tuy nhiên, các em đang thiếu thực tế thương trường, ít va chạm. Các em chưa thật sự có những người “thầy” có kinh nghiệm và trải nghiệm. Hơn nữa có lẽ các em chưa có tư duy làm giàu thật sự đúng, khát khao làm giàu chân chính chưa thật sự mạnh. Tôi muốn các em học được nhiều hơn nữa từ những người đi trước: từ thành công và thất bại. Để các em rút ngắn thời gian, giảm bớt vấp ngã và trở nên giàu có nhanh hơn và bền vững. Tôi muốn các em hiểu rằng làm giàu không dễ nhưng hoàn toàn có thể. Muốn giàu có phải có tư duy của một người giàu. Muốn trở thành triệu phú phải có tư duy của triệu phú.</p>
<p>Làm giàu không dễ. Tuy nhiên làm giàu cũng là trách nhiệm của mỗi chúng ta. Cần phải làm giàu để giúp mình, giúp gia đình mình, giúp quê hương mình và giúp đất nước mình. Đất nước Việt Nam chúng ta sẽ trở nên giàu có khi có rất nhiều, rất nhiều doanh nhân, rất nhiều, rất nhiều người giàu.</p>
<p><strong><br />
</strong><em></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1441/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1441&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/17/nguy%e1%bb%85n-m%e1%ba%a1nh-hung-ch%e1%bb%a7-t%e1%bb%8bch-hdqt-kiem-giam-d%e1%bb%91c-thai-ha-book-ai-b%e1%ba%a3o-lam-giau-la-khong-kho/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/6A/77/hung.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Ngô Bảo Châu: Cần nhất là &#8220;thổi lại&#8221; tinh thần hiếu học</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/16/ngo-b%e1%ba%a3o-chau-c%e1%ba%a7n-nh%e1%ba%a5t-la-th%e1%bb%95i-l%e1%ba%a1i-tinh-th%e1%ba%a7n-hi%e1%ba%bfu-h%e1%bb%8dc/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/16/ngo-b%e1%ba%a3o-chau-c%e1%ba%a7n-nh%e1%ba%a5t-la-th%e1%bb%95i-l%e1%ba%a1i-tinh-th%e1%ba%a7n-hi%e1%ba%bfu-h%e1%bb%8dc/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 16 Dec 2009 14:41:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/16/ngo-b%e1%ba%a3o-chau-c%e1%ba%a7n-nh%e1%ba%a5t-la-th%e1%bb%95i-l%e1%ba%a1i-tinh-th%e1%ba%a7n-hi%e1%ba%bfu-h%e1%bb%8dc/</guid>
		<description><![CDATA[Kim Dung thực hiện Theo Tuần VN &#8220;Tổ chức xây dựng những nhóm nghiên cứu khoa học trẻ, năng động, là con đường lâu dài để tổ chức lại, để tạo một sức sống mới cho khoa học nước ta.&#8221; &#8211; GS Ngô Bảo Châu. Ngày 9/12, Tạp chí &#8220;Thời đại&#8221; (Time) đã xếp công [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1440&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div id="nodeAuthor">Kim Dung thực hiện</div>
<div id="nodeSource"><a href="http://www.tuanvietnam.net/2009-12-14-gs-ngo-bao-chau-can-nhat-la-thoi-lai-tinh-than-hieu-hoc" target="_blank">Theo Tuần VN</a></div>
<div>
<p><em><strong>&#8220;Tổ chức xây dựng những nhóm nghiên cứu khoa học trẻ, năng động, là con đường lâu dài để tổ chức lại, để tạo một sức sống mới cho khoa học nước ta.&#8221; &#8211; GS Ngô Bảo Châu.</strong></em></p>
<p>Ngày 9/12, Tạp chí &#8220;Thời đại&#8221; (Time) đã xếp công trình chứng minh <a href="http://vietnamnet.vn/khoahoc/200912/Bo-de-cua-toan-hoc-duoc-nha-toan-hoc-VN-chung-minh-883612/">Bổ đề cơ bản chương trình Langland</a> của GS Ngô Bảo Châu là một trong 10 phát minh khoa học tiêu biểu nhất năm 2009. Với phát minh này, Ngô Bảo Châu hiện là ứng viên sáng giá cho giải thưởng toán học danh giá nhất trên thế giới &#8211; giải thưởng Fields.</p>
<p>Theo GS. TS Ngô Việt Trung: &#8220;Chương trình Langland là một chương trình toán học đồ sộ nhằm thống nhất hình học và số học. Bổ đề cơ bản là cơ sở cho việc xây dựng một lý thuyết toán học theo chương trình Langland. Nhiều nhà toán học đã tiến hành những nghiên cứu dựa trên việc công nhận trước Bổ đề cơ bản. Với việc chứng minh Bổ đề cơ bản, có thể nói Ngô Bảo Châu đã đưa chương trình Langland bước sang một trang mới. Bổ đề cơ bản đã tồn tại hơn 30 năm mà không có ai chứng minh được.</p>
<p>Nó khó đến nỗi mà khi Ngô Bảo Châu và thầy của mình là GS Laumon mới giải quyết được một trường hợp đặc biệt thì Bảo Châu và GS Laumon đã được nhận giải thưởng Clay (năm 2004). Đây là một trong những giải thưởng danh giá nhất về toán học trên thế giới.</p>
<p>Ngô Bảo Châu còn nhận được giải thưởng của Viện Nghiên cứu Toán học Oberwolfach dành cho các nhà toán học trẻ chấu Âu (2007) và giải thưởng của Viện Hàn lâm Pháp (2008).</p>
<p>Sau khi giải quyết được một trường hợp đặc biệt, Ngô Bảo Châu đã tập trung tâm trí để chứng minh Bổ đề cơ bản một cách tổng quát. Thực tế là nhà toán học này đã hoàn thành công trình của mình năm 2008. Nhưng để kiểm chứng công trình gần 200 trang này, các nhà toán học đã mất gần một năm để có thể hoàn toàn khẳng định chứng minh của Ngô Bảo Châu là đúng.</p>
<p>Với công trình này, Ngô Bảo Châu là một trong những ứng cử viên hàng đầu cho giải thưởng toán học Fields danh giá.</p>
<p>Đây là giải thưởng toán học được ví với giải Nobel (không có giải Nobel trong lĩnh vực toán học), nhưng 4 năm mới tổ chức một lần và chỉ dành cho các nhà toán học dưới 40 tuổi. Đại hội toán học thế giới năm 2010 sẽ bỏ phiếu để trao tặng giải thưởng này.<br />
Ngô Bảo Châu cũng đã được mời làm báo cáo toàn thể tại Đại hội này.&#8221;</p>
<p>Nhân dịp này, Tuần Việt Nam có cuộc trò chuyện với vị GS trẻ tuổi Ngô Bảo Châu.</p>
<h2>Cái cần làm nhất là&#8230;</h2>
<p><em>- Thưa GS Ngô Bảo Châu, cách đây nhiều năm, khi học sinh VN có những giải toán quốc tế đầu tiên, tại một hội nghị của ngành GD về đào tạo học sinh giỏi, tôi bị ám ảnh (cho tới tận giờ), câu nói của GS Hoàng Xuân Sính: Ngay cả trên thế giới, có rất ít học sinh giỏi toán trên con đường phát triển trở thành &#8220;nhà toán&#8221;. Bằng thực tiễn trải nghiệm ở các môi trường sống và nghiên cứu khác nhau, GS có nhận xét gì về sự &#8220;khắc nghiệt&#8221; của hành trình này?</em></p>
<p>Ở bậc phổ thông, hiện vẫn chỉ có toán và văn là hai thước đo chính cho học sinh. Khó mà khác được. Vì ta phải giúp trẻ nhỏ hình thành một nhân cách, phát triển một tư duy chính xác, để rồi đối mặt với một cuộc sống ngày một khó khăn phức tạp. Ở mức độ cao hơn, ai cũng sẽ phải học cho mình một cái nghề và cuộc sống thì muôn màu muôn vẻ. Tất cả học sinh giỏi toán mà đi học toán cả thì gay go. Tôi nghĩ là xã hội cần nhiều người có tư duy mạch lạc, chính xác hơn là nhiều nhà toán học chuyên nghiệp.<br />
GS Ngô Bảo Châu.</p>
<p><em>-&#8221;Hiền tài là nguyên khí quốc gia&#8221;. Câu tổng kết của người xưa ứng với mọi quốc gia, đòi hỏi quốc gia nào cũng phải có chiến lược đào tạo người tài. GS có thể cho biết một vài nét rất cơ bản về chiến lược này ở Pháp, Mỹ?</em></p>
<div>
<div>
<div><img src="http://danluan.org/misc/quoleft.png" alt="" /></div>
<p>Làm sao để con em ta biết yêu việc học một cách vô tư, độc lập với chuyện miếng cơm manh áo, độc lập với cái mong ước (không có gì đáng chê) của cha mẹ là con mình trở thành bác sĩ, kỹ sư luật sư &#8230;<img src="http://danluan.org/misc/quoright.png" alt="" /></div>
<div>» Ngô Bảo Châu</div>
</div>
<p>Tôi chỉ xin phép bàn về người tài theo khía cạnh học thuật. Ở cả Pháp và Mỹ, bên cạnh việc phổ cấp hóa đại học, người ta vẫn coi việc giữ gìn một số cơ sở đào tạo nhóm người ưu tú là câu chuyện sống còn. Ở Pháp có trường Normale, trường Polytechnique. Ở Mỹ có Harvard, Yale, Princeton và một số trường khác.Mỗi một con người, dù ưu tú đến đâu, cũng chỉ có thể đóng góp cho sự tiến bộ của khoa học, của tri thức vào một thời điểm nhất định. Trong cuộc sống, ai cũng phải chịu một số ràng buộc nhất định, về tiền nong, về hành chính và vô số những cái khác. Tôi thấy ở Pháp, và đặc biệt là ở Mỹ, người ta rất ý thức trong hạn chế tối đa những ràng buộc kể trên nếu họ nhìn ra cái khả năng của anh tạo ra một bước tiến cho khoa học.</p>
<p>Chuyện chênh lệch trong xã hội là tất yếu và theo tôi là chấp nhận được trong chừng mực không vi phạm đến phẩm giá của mỗi người. Nếu biết tổ chức tốt, chính sự chênh lệch xã hội tạo nên một động lực rất lớn cho sự phấn đấu của mỗi người. Trong thế giới học thuật, ít nhất là đến một chừng mực nào đó, ai cũng hiểu được rằng, để tiến bộ anh không có lựa chọn nào khác là giữ gìn một tinh thần học tập toàn vẹn, trong sáng, và phấn đấu không mệt mỏi.</p>
<p><em>- Ở nước ta, hệ thống trường chuyên tạo nguồn đào tạo người tài phát triển đã gần 45 năm, mỗi năm, ngành GD chọn lựa trong số đó một số ít em đi thi quốc tế, giật giải; nhưng nhiều ý kiến nhận xét đó vẫn là cách luyện gà nòi, là giải pháp tình thế. Ý kiến của GS về nhận xét đó là đúng hay sai?</em></p>
<p>Tôi nghĩ nhận xét này sai hoàn toàn. Thật ngây thơ khi ta đưa chuyện giật giải quốc tế của một học sinh lên thành một thành tích của ngành giáo dục. Nhưng không phải là giải quốc tế không có ý nghĩa: Nó là một một sự khuyến khích rất lớn để các bạn trẻ cố gắng học giỏi hơn. Học nghiêm túc là một việc rất khó nên cần được xã hội khuyến khích.</p>
<p>Đối với một quốc gia, việc đào tạo một nhóm người ưu tú (gà nòi) là chuyện sống còn. Nhưng những người được đào tạo như gà nòi, thì lại hoàn toàn không nên chấp nhận cái thân phận gà nòi của mình.</p>
<p><em>- Nếu được giao trọng trách đào tạo người tài cho đất nước, GS sẽ ưu tiên chọn giải pháp nào? GS sẽ bắt đầu từ đâu? Và theo ông, đào tạo ĐH VN hiện nay cần sự thay đổi gì nhất?</em></p>
<p>Nếu chỉ nói một câu, tôi chỉ xin thưa rằng cái cần làm nhất là thổi lại cái tinh thần hiếu học của con người Việt Nam. Theo nhận xét của tôi, cái tinh thần này đã bị mai một nhiều rồi đấy. Phải đặt lại việc học tập lên vị trí cao nhất ít nhất trong môi trường nhà trường.</p>
<p>Người Do Thái lang thang vạn dặm cả ngàn năm nay. Nhưng họ vẫn nâng niu cái truyền thống giảng kinh Talmud của họ. Họ biết yêu cái việc học, học để mà học, vì học hỏi là lẽ sống. Đó là một phần lý do tại sao ta thấy nhiều nhà khoa học, nhà tư tưởng, nghệ sĩ gốc Do Thái xuất sắc như thế.</p>
<p>Làm sao để con em ta biết yêu việc học một cách vô tư, độc lập với chuyện miếng cơm manh áo, độc lập với cái mong ước (không có gì đáng chê) của cha mẹ là con mình trở thành bác sĩ, kỹ sư luật sư &#8230;</p>
<div>
<div>
<div><img src="http://danluan.org/misc/quoleft.png" alt="" /></div>
<p>Để thực hiện việc thượng tôn học tập, việc cần làm đầu tiên là xây dựng lại vị trí xã hội của người thầy. Việc cải cách chính sách lương bổng cho giáo viên là cấp thiết hơn nhiều so với việc viết lại sách giáo khoa, mua lại chương trình giảng dạy ở nước ngoài.<img src="http://danluan.org/misc/quoright.png" alt="" /></div>
<div>» Ngô Bảo Châu</div>
</div>
<p>Để thực hiện việc thượng tôn học tập, việc cần làm đầu tiên là xây dựng lại vị trí xã hội của người thầy. Việc cải cách chính sách lương bổng cho giáo viên là cấp thiết hơn nhiều so với việc viết lại sách giáo khoa, mua lại chương trình giảng dạy ở nước ngoài.</p>
<h2>Toán học khoẻ mạnh phải mở rộng cửa</h2>
<p><em>- Được biết, nước ta đã có chính sách &#8220;trải thảm đỏ&#8221; để đón người tài là Việt kiều về nước đóng góp. Tuy nhiên, thực chất chính sách này tỏ ra không hiệu quả lắm. Theo GS vì sao? Vì chính sách lương bổng, môi trường hay cơ chế làm việc không phù hợp?</em></p>
<p>Có hai cách tuyển người. Một là tuyển những người đã thành danh: Việc này tốn rất nhiều tiền, vì mình phải trả họ ít nhất tương đương với mức lương của họ đang được hưởng ở nước ngoài. Việc này nên làm nhưng chắc chắn phải rất hạn chế một là vì ngân sách, hai là vì sự chênh lệch quá lớn về ưu đãi giữa cán bộ vẫn làm việc trong nước và cán bộ được tuyển từ nước ngoài về lâu dài sẽ gây mâu thuẫn.</p>
<p>Cách thứ hai là phát hiện ra những nhà khoa học trẻ, vào cỡ tuổi sau PhD, đã trải qua hai năm PostDoc. Ta cần biết cách ưu đãi họ, bằng đồng lương xứng đáng với tài năng của họ, tương ứng với vị trí xã hội, ưu đãi về nhà cửa và điều kiện để tổ chức một nhóm nghiên cứ khoa học.</p>
<p>Tổ chức xây dựng những nhóm nghiên cứu khoa học trẻ, năng động, là con đường lâu dài để tổ chức lại, để tạo một sức sống mới cho khoa học nước ta. Tôi cho là mô hình thứ hai là mô hình cần được nhân rộng.</p>
<p>Liệu có thể đặt một qui tắc cấp kinh phí mới làm sao cho các trường đại học buộc phải đấu tranh để dành được về mình những cá nhân ưu tú nhất. Như thế sớm muộn, các trường đại học từ trung ương đến địa phương sẽ tìm tự ra cách riêng của họ để lôi kéo về cho mình những nhóm nghiên cứu có triển vọng.</p>
<p>Câu chuyện này không có gì mới, đấy là cách người ta tổ chức khoa học khắp nơi trên thế giới. Làm sao cho trong đầu các ông hiệu trưởng, trưởng khoa, việc lôi kéo được giảng viên giỏi về cho trường, cho khoa mình, trường mình những nhà khoa học trẻ có triển vọng, cũng quan trọng không kém việc xây dựng cơ sở vật chất.</p>
<p>Và tôi nghĩ chúng ta cần có ý thức lập nên một qui trình đề đào thải một cách triệt để tất cả những hiện tượng hữu danh vô thực. Điển hình là việc phong giáo sư như phong phẩm hàm quí tộc theo hình thức hiện nay. Tôi có được phong giáo sư vào năm 2005. Tất nhiên là tôi rất hãnh diện về sự công nhận của các đồng nghiệp trong nước. Nhưng cho đến thời điểm này, tôi vẫn tự thắc mắc rằng liệu việc tôi chấp nhận học vị giáo sư có phải là một sai lầm hay không.</p>
<p><em>- GS thường xuyên về VN giảng dạy, theo GS, toán học VN đang đứng ở đâu? Và để có những nhà toán học VN thực thụ, nhà nước cần có chính sách gì với họ?</em></p>
<p>Nếu so với các nước trong khu vực, thì chúng ta có vẻ bị tụt hậu. Cả một mảng toán ứng dụng rộng lớn hình như hoàn toàn bị lãng quên từ ứng dụng của xác suất, của phương trình vi phân và phương trình đạo hàm riêng, cho đến ứng dụng của số học và đại số vào khoa học máy tính. Toán học khỏe mạnh phải mở rộng cửa để đón nhận các câu hỏi, các gợi ý, ý tưởng từ vật lý, khoa học vật liệu, khoa học máy tính và các ngành khoa học khác.</p>
<p>Để duy trì và cải thiện vị trí của toán học VN, ta vẫn phải tiếp tục gửi sinh viên giỏi ra nước ngoài đào tạo PhD, nhưng phải bắt đầu suy nghĩ cách cuốn hút họ trở về nước sau khi bảo về, và qua hai, ba năm postdoc. Có thể theo hình thức tổ chức các nhóm khoa học trẻ như tôi trình bày ở trên.</p>
<p>Mặt bằng chung về trình độ của giáo viên đại học toán, và thực ra của tất cả các ngành khác, cần được cải thiện. Có người đăt ra cái ý kiến khôi hài là các cán bộ hành chính của Hà Nội cần có bằng tiến sĩ. Vậy tại sao ta lại dè dặt trong việc đòi hỏi tất cả giảng viên đại học phải có bằng tiến.</p>
<div><strong><a href="http://www.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=173131&amp;ChannelID=13">Lời hứa của Bộ Trưởng Nguyễn Thiện Nhân năm 2006: Đến 2010, nhà giáo có thể sống được bằng lương</a></strong>&#8230; Bộ trưởng cũng chia sẻ với các nhà giáo lão thành những công việc bộ dự kiến thực hiện trong thời gian tới. Trong đó, có việc sẽ tái lập Cục Giáo viên và cán bộ quản lý giáo dục làm đầu mối tập trung chăm lo công tác xây dựng và phát triển đội ngũ nhà giáo. Đồng thời, rà soát lại những qui định để sửa đổi kịp thời hoặc bổ sung những chính sách nhằm chăm lo đời sống vật chất và tinh thần cho đội ngũ giáo viên, giảng viên.</p>
<p>Ngoài ra bộ sẽ trình Chính phủ đề án cải cách tiền lương nhà giáo với lộ trình từng bước, mục tiêu đến năm 2010 nhà giáo có thể sống được bằng đồng lương của mình. Bên cạnh đó, bộ sẽ tiến hành rà soát, thống kê lại tình hình nhà ở, điều kiện làm việc&#8230; để có kế hoạch phối hợp với các địa phương chăm lo, hỗ trợ nhà cho những GS còn khó khăn về chỗ ở. Bộ cũng sẽ yêu cầu các trường ĐH, CĐ phải bảo đảm bố trí phòng hoặc chỗ làm việc riêng cho các GS.</p>
</div>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1440/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1440&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/16/ngo-b%e1%ba%a3o-chau-c%e1%ba%a7n-nh%e1%ba%a5t-la-th%e1%bb%95i-l%e1%ba%a1i-tinh-th%e1%ba%a7n-hi%e1%ba%bfu-h%e1%bb%8dc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://danluan.org/misc/quoleft.png" medium="image" />

		<media:content url="http://danluan.org/misc/quoright.png" medium="image" />

		<media:content url="http://danluan.org/misc/quoleft.png" medium="image" />

		<media:content url="http://danluan.org/misc/quoright.png" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Hồ Việt Hải đã là ông chủ trẻ của một công ty với dự án game xã hội thuần Việt.</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/14/h%e1%bb%93-vi%e1%bb%87t-h%e1%ba%a3i-da-la-ong-ch%e1%bb%a7-tr%e1%ba%bb-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-cong-ty-v%e1%bb%9bi-d%e1%bb%b1-an-game-xa-h%e1%bb%99i-thu%e1%ba%a7n-vi%e1%bb%87t/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/14/h%e1%bb%93-vi%e1%bb%87t-h%e1%ba%a3i-da-la-ong-ch%e1%bb%a7-tr%e1%ba%bb-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-cong-ty-v%e1%bb%9bi-d%e1%bb%b1-an-game-xa-h%e1%bb%99i-thu%e1%ba%a7n-vi%e1%bb%87t/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 14 Dec 2009 01:53:38 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/14/h%e1%bb%93-vi%e1%bb%87t-h%e1%ba%a3i-da-la-ong-ch%e1%bb%a7-tr%e1%ba%bb-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-cong-ty-v%e1%bb%9bi-d%e1%bb%b1-an-game-xa-h%e1%bb%99i-thu%e1%ba%a7n-vi%e1%bb%87t/</guid>
		<description><![CDATA[Ba giấc mơ, một người trẻ (PL)- Theo đuổi đến cùng mơ ước về một game xã hội thuần Việt và một công ty tiếp thị kỹ thuật số &#8211; loại hình tiếp thị trực tuyến khá mới mẻ tại Việt Nam, 24 tuổi Hồ Việt Hải đã là ông chủ trẻ của một công [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1438&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h2>Ba giấc mơ, một người trẻ</h2>
<p>(PL)- Theo đuổi đến cùng mơ ước về một game xã hội thuần Việt và một công ty tiếp thị kỹ thuật số &#8211; loại hình tiếp thị trực tuyến khá mới mẻ tại Việt Nam, 24 tuổi Hồ Việt Hải đã là ông chủ trẻ của một công ty với dự án game xã hội thuần Việt.</p>
<div id="contentdetail">
<p>Khởi nghiệp từ một website phi lợi nhuận</p>
<p>Hồ Việt Hải tốt nghiệp chuyên ngành truyền thông tại Đại học Quốc tế Buffalo (Mỹ), chi nhánh tại Singapore. Năm 2007, khi Yahoo!360 phát triển nở rộ, anh cùng với một người bạn ở Singapore phát triển một website cung cấp giao diện blog cho các blogger. Thời điểm đỉnh cao, website có số lượng thành viên lên đến 500.000 người. Những lợi nhuận phát sinh từ quảng cáo trực tuyến, thanh toán trực tuyến, tổ chức offline cho cộng đồng thành viên khiến Hải nghĩ đến việc thành lập công ty để quản lý.</p>
<p>Từ Singapore, Hải nhờ bạn bè và người thân làm thủ tục thành lập “Công ty truyền thông i360”, đặt trụ sở tại&#8230; Đà Nẵng. Công ty này chủ yếu quản lý 360themes từ xa. Tháng 6-2008, Hồ Việt Hải trở về Việt Nam và bắt tay xây dựng chiến lược cho i360. May mắn là khi anh về Việt Nam, Yahoo! cũng bắt đầu xâm nhập thị trường, nghiên cứu về hiện trạng và xu hướng người dùng trẻ. 360themes là website có lượng thành viên của Yahoo vào loại đông nhất nên họ đặt vấn đề nghiên cứu, tổ chức sự kiện với i360. Công ty bắt đầu hình thành từ những hợp đồng nhỏ như thế.</p>
<p><img src="http://phapluattp.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/12/12/11-chot.jpg" alt="" width="360" /></p>
<p>Hồ Việt Hải tại hội thảo doanh nghiệp dẫn đầu nơi hoài bão.</p>
<p>Các thành viên của i360 chỉ hơn 10 người và ai cũng còn khá trẻ, 20-25 tuổi nhưng thành viên nào cũng có khát vọng khai thác một hướng đi mới trong tiếp thị và PR tại Việt Nam. Thế nhưng không phải lúc nào mọi việc cũng suôn sẻ.</p>
<p>Thời điểm cuối năm 2008 đầu 2009, i360 rơi vào tình trạng khó khăn, những tưởng không thể tháo gỡ nổi. Khủng hoảng kinh tế làm cho các khách hàng lần lượt rút quảng cáo. Các gói tổ chức sự kiện và cân đối tài chính trong một hợp đồng vì sơ sót đã làm thất thoát những khoản tài chính lớn. Thêm vào đó, các dự án đang thực hiện bất ngờ bị đình trệ. Vì vậy, i360 gần như không có một nguồn thu nào suốt mấy tháng và rơi vào khó khăn liên tiếp tưởng chừng không thể tháo gỡ được.</p>
<p>“Khi ấy, mỗi ngày tôi làm việc rất nhiều, ngoài i360 phải làm thêm nơi khác để công ty tồn tại. Các thành viên trong công ty cùng bảo nhau phải lao ra thị trường, tìm kiếm hợp đồng, làm việc liên tục&#8230;” &#8211; Hải tâm sự. Những ngày gian nan ấy giúp Hải nhận ra rằng khi rơi vào thời điểm khủng hoảng kinh tế thì nhu cầu giải trí trong nhà, chia sẻ cộng đồng và quảng cáo trực tuyến là khá lớn so với cách quảng cáo truyền thống.</p>
<p>Vậy là các thành viên đã ngồi lại với nhau, tập trung xây dựng những gói dự án với giá cả hợp lý, đánh mạnh vào các mạng xã hội, cũng như tìm kiếm và chăm sóc thành viên cho những thương hiệu lớn&#8230; Lần lượt đi qua những khó khăn, i360 trở thành đối tác của những khách hàng lớn (Yahoo!, Kaspersky&#8230;) vì thế mạnh này.</p>
<p>Những giấc mơ tre</p>
<p>Mong ước làm được những cái mới, Hồ Việt Hải đang cùng với năm người bạn nữa trong iVi Game studio &#8211; Công ty Phát triển và kinh doanh game phát triển một dự án game xã hội Đại phú hào. Đây là một game tự viết, tự làm 3D từ đầu đến cuối các công đoạn, đang trong quá trình hoàn thiện và đợi ngày tung ra thị trường.</p>
<p>Đây là dự án đánh vào thị trường game xã hội, một thị trường mà hiện nay các công ty như Zynga, Playfish&#8230; đang phát triển khá mạnh và thu lợi nhuận hàng trăm triệu USD mỗi năm. Hồ Việt Hải chia sẻ: “Thế mạnh của game xã hội là đi sâu vào đời sống xã hội. Mọi nhu cầu chia sẻ của người chơi đều có trong game xã hội. Đồng thời, Đại phú hào online còn giúp dân văn phòng tự cân đối tài chính, tư vấn tài chính&#8230;”.</p>
<p>Hải hy vọng sẽ xây dựng được một game xã hội thuần Việt, len lỏi vào đời sống người Việt và đi xa hơn đến thị trường quốc tế. Giữa lúc thị trường game chủ yếu là game nhập ngoại và bạo lực, việc phát triển một game xã hội theo xu hướng của mạng xã hội thì dự án của Việt Hải có nhiều cơ sở để thành công.</p>
<p>Tưởng chừng hai giấc mơ đã là quá nhiều để chia sẻ và thay đổi, chúng tôi rất bất ngờ khi anh chia sẻ thêm giấc mơ thứ ba đang theo đuổi: “Thị trường thanh toán trực tuyến”. Hiện nay anh đang là giám đốc phát triển kinh doanh của một dự án mà anh chưa thể nói tên với đích nhắm là thị trường thanh toán Việt Nam.</p>
<p>Vấn đề là thời gian để theo đuổi ba giấc mơ như vậy. “Ba giấc mơ nhưng đều có điểm chung là giải quyết bài toán phát triển thị trường trực tuyến. Đây là một bài toán với ba phương án để giải quyết” &#8211; Hải khẳng định.</p>
<p>Là dân truyền thông, khi được hỏi “Hồ Việt Hải là người thế nào, khẩu hiệu của Hải là gì?”, anh cười rất tươi: “Tôi là người thiết kế cuộc sống cho mình, thích làm những điều mới mẻ trong cuộc sống. Còn khẩu hiệu? Hình như chẳng cần khẩu hiệu cho riêng mình nếu đã biết mục đích mình đang theo đuổi là gì”.</p>
<p>TRẦN QUÂN</p>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1438/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1438&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/14/h%e1%bb%93-vi%e1%bb%87t-h%e1%ba%a3i-da-la-ong-ch%e1%bb%a7-tr%e1%ba%bb-c%e1%bb%a7a-m%e1%bb%99t-cong-ty-v%e1%bb%9bi-d%e1%bb%b1-an-game-xa-h%e1%bb%99i-thu%e1%ba%a7n-vi%e1%bb%87t/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://phapluattp.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2009/12/12/11-chot.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Nguyễn Ngọc Hiếu- Đi lên từ con số 0</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/10/nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-hi%e1%ba%bfu-di-len-t%e1%bb%ab-con-s%e1%bb%91-0/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/10/nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-hi%e1%ba%bfu-di-len-t%e1%bb%ab-con-s%e1%bb%91-0/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 10 Dec 2009 17:16:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1436</guid>
		<description><![CDATA[Đi lên từ con số 0 &#60;!&#8211;NGay gio Modified &#8211;&#62; 08/12/2009 15:12 Nguyễn Ngọc Hiếu &#8211; Ảnh: nhân vật cung cấp Tự học, làm nhiều nghề như thiết kế website, phụ trách truyền thông và online marketing, rồi thành Giám đốc điều hành mảng digital cho Tập đoàn Ringier của Thụy Sĩ, có thể nói [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1436&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Đi lên từ con số 0</div>
<p><!-- Date --> &lt;!&#8211;NGay gio Modified</p>
<div>
<table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="100%">
<tr>
<td valign="top">
<div id="WebPartWPQ5">
<div id="ctl00_PlaceHolderMain_g_6d1f50ca_cb6b_4731_b468_cedf462a71c5">
<div class='dateModi'></div>
</div>
</div>
</td>
</tr>
</table>
</div>
<p>&#8211;&gt; 					 	<!-- Author --></p>
<div>
<div>08/12/2009 15:12</div>
</div>
<p><!-- Page Img &amp; Content  --> <!-- Page Img  --></p>
<table cellspacing="0" cellpadding="0">
<tbody>
<tr>
<td>
<div><img src="http://www.thanhnien.com.vn/News/Picture200901/151255775.jpg" alt="" /></div>
</td>
</tr>
<tr>
<td>
<div>Nguyễn Ngọc Hiếu &#8211; Ảnh: nhân vật cung cấp</div>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div id="PublishingImage_Container">Tự học, làm nhiều nghề như thiết kế website, phụ trách truyền thông và online marketing, rồi thành Giám đốc điều hành mảng digital cho Tập đoàn Ringier của Thụy Sĩ, có thể nói Nguyễn Ngọc Hiếu đã thành công dù chưa từng tốt nghiệp đại học.</div>
<p><strong><em>* Hiếu có thể chia sẻ kinh nghiệm thành công với những bạn trẻ mới bắt đầu chọn nghề?</em></strong></p>
<p>- Nếu đam mê leo núi thì dẫu hành trình có gian nan vất vả, chúng ta vẫn luôn vui vẻ. Trong công việc cũng vậy, tôi cho đam mê là điều quan trọng nhất. Một khi đã có đam mê, ta sẽ luôn tìm thấy niềm vui và nhiệt huyết trong công việc, cả sự nghiệp sẽ như một hành trình đầy thú vị.</p>
<p><strong><em>* Theo bạn, người làm nhiều việc, làm nhiều ngành nghề khác nhau có phải là người giỏi hay không?</em></strong></p>
<p>- Nếu người đó có thể làm tốt tất cả những việc đó thì họ không những giỏi mà là rất giỏi. Tuy nhiên tôi cho là ít người có khả năng như vậy.</p>
<p><strong>* Bạn có tin vào câu “nhất nghệ tinh, nhất thân vinh” của ông cha ta ngày trước? Theo bạn, một người trẻ muốn vững vàng về chuyên môn và muốn xây dựng một sự nghiệp vững chắc thì cần những yếu tố nào?</strong></p>
<p>- Tôi luôn tin vào những lời dạy của cha ông. Nhưng trong công việc hiện nay, chúng ta không thể chỉ gói gọn kiến thức trong lĩnh vực chuyên môn. Có được những hiểu biết bao quát của các bộ phận sẽ giúp sự phối hợp công việc được tốt hơn. Tôi đánh giá cao khả năng tự học, đó là một nhu cầu thời đại khi mọi ngành đều luôn phát triển rất nhanh. Tôi cũng đánh giá cao sự tự tin. Có kiến thức và tự tin, đó là nền tảng để làm mọi việc.</p>
<p><strong><em>* Chưa từng học đại học, đi lên bằng tay trắng, nhưng giờ đây bạn đã có nhà riêng, xe hơi riêng, dù tuổi đời còn rất trẻ. Phải chăng bạn thành công một phần cũng nhờ vào việc quyết định chọn nghề và chuyển nghề đúng thời điểm?</em></strong></p>
<p>- Tôi vào đời sớm khi gia đình khó khăn nên buộc phải đi từ những vị trí thấp nhất. Song, với tất cả công việc đã làm, tôi đều gắn bó cùng đam mê của mình, nhờ vậy tôi luôn tìm thấy niềm vui trong công việc. Có thể tôi may mắn chọn đúng ngành thị trường đang cần, tuy nhiên tôi cho rằng ở ngành nào cũng vậy, nhân sự có tay nghề sẽ được đánh giá cao.</p>
<p><strong><em>* Bạn có thể cho biết rõ hơn về online marketing và theo bạn, ngành nghề này có tương lai ra sao ở nước ta? Nếu muốn đi theo ngành này, các bạn trẻ cần trang bị những gì?</em></strong></p>
<p>- Online marketing về căn bản là những cách thức tiếp cận khách hàng thông qua internet. Ở nước ta, thị trường internet rất tiềm năng, ngày càng được các công ty chú trọng. Tuy nhiên nhân lực lại đang rất thiếu, do đó tôi tin đây sẽ là một ngành có triển vọng. Với ngành này, tự nghiên cứu sẽ là cách tiếp cận hiệu quả nhất: nghiên cứu tài liệu, tham khảo từ internet và từ những người trong ngành (đó là lý do tôi thường viết bài chia sẻ kinh nghiệm của mình qua trang web cá nhân). Ngoài ra ngoại ngữ cũng là yếu tố rất quan trọng.</p>
<p><strong><em>* Thế còn kế hoạch sắp tới của bạn ra sao? </em></strong></p>
<p>- Tôi đang viết một quyển sách về online marketing từ những kinh nghiệm đã có. Ngoài ra sắp tới tôi cũng nhận lời tham gia giảng dạy cho một số hoạt động từ thiện. Tôi mong muốn được làm điều gì đó cho cộng đồng và những người còn kém may mắn.</p>
<p>Nguyễn Ngọc Hiếu sinh năm 1982. Bắt đầu đi làm từ năm 2000, từng làm việc cho các công ty: Dizatec Singapore, Sony (Web Marketing Officer), VON (Marketing Manager), Y&amp;R (Interactive Manager); hiện là Giám đốc điều hành mảng digital cho Tập đoàn Ringier (Thụy Sĩ). Trang web: <em><a href="http://www.ngochieu.com/">http://www.ngochieu.com/</a>. </em></p>
<p><!--Session data--></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1436/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1436&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/10/nguy%e1%bb%85n-ng%e1%bb%8dc-hi%e1%ba%bfu-di-len-t%e1%bb%ab-con-s%e1%bb%91-0/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.thanhnien.com.vn/News/Picture200901/151255775.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Dương Thị Bạch Diệp:Người phụ nữ tay không trở thành triệu phú đôla</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/10/d%c6%b0%c6%a1ng-th%e1%bb%8b-b%e1%ba%a1ch-di%e1%bb%87png%c6%b0%e1%bb%9di-ph%e1%bb%a5-n%e1%bb%af-tay-khong-tr%e1%bb%9f-thanh-tri%e1%bb%87u-phu-dola/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/10/d%c6%b0%c6%a1ng-th%e1%bb%8b-b%e1%ba%a1ch-di%e1%bb%87png%c6%b0%e1%bb%9di-ph%e1%bb%a5-n%e1%bb%af-tay-khong-tr%e1%bb%9f-thanh-tri%e1%bb%87u-phu-dola/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 10 Dec 2009 07:10:52 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/10/d%c6%b0%c6%a1ng-th%e1%bb%8b-b%e1%ba%a1ch-di%e1%bb%87png%c6%b0%e1%bb%9di-ph%e1%bb%a5-n%e1%bb%af-tay-khong-tr%e1%bb%9f-thanh-tri%e1%bb%87u-phu-dola/</guid>
		<description><![CDATA[Share Tue at 3:01am Khi đi tìm hiểu tư liệu viết phóng sự này, tôi đã gặp bà Dương Thị Bạch Diệp – Giám đốc Công ty TNHH Địa ốc Diệp Bạch Dương (thường gọi là bà Bạch Diệp). Người phụ nữ nổi tiếng vừa sở hữu chiếc xe Rolls-Royce siêu sang nhất Việt Nam, [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1435&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<div>
<div></div>
<div><a title="Send this to friends or post it on your profile." rel="dialog" href="http://www.facebook.com/ajax/share_dialog.php?s=4&amp;appid=2347471856&amp;p[]=589337991&amp;p[]=223230133318">Share</a></div>
</div>
<div>Tue at 3:01am</div>
</div>
<p>Khi đi tìm hiểu tư liệu viết phóng sự này, tôi đã gặp bà Dương Thị Bạch Diệp – Giám đốc Công ty TNHH Địa ốc Diệp Bạch Dương (thường gọi là bà Bạch Diệp). Người phụ nữ nổi tiếng vừa sở hữu chiếc xe Rolls-Royce siêu sang nhất Việt Nam, trị giá tới hơn 23 tỷ đồng. Song qua câu chuyện kể, rất nhiều lần bà Bạch Diệp phải lấy khăn lau nước mắt.</p>
<p>Bà nói, để có được cuộc sống như hôm nay, đã nhiều lúc bà phải “ăn chay, niệm Phật”… phải “nhịn đói nhịn khát” và, đã có thời gian phải đương đầu với cả chốn lao tù, rồi “mũi tên, hòn đạn” nữa. Biết bao sóng gió cuộc đời truân chuyên với người phụ nữ này… Bà đã phải làm đủ thứ nghề để kiếm sống.</p>
<p>Song tất cả gian nan khổ ải ấy, người con gái đất võ Bình Định cứ lừng lững đứng lên, bà như cây bạch dương xanh thắm giữa gió ngàn. Trước thương trường của tháng ngày đổi mới, bà càng khẳng định được vị thế của mình, từ hai bàn tay trắng trở thành người phụ nữ thành danh, nổi tiếng, làm chủ nhiều bất động sản có giá trị lớn tại TP Hồ Chí Minh.</p>
<p>Tuổi thơ và những kỷ niệm khó quên ở miền Bắc</p>
<p>Câu chuyện đầu tiên bà Bạch Diệp kể cho tôi nghe là những năm tháng tuổi thơ trên quê hương miền Bắc. Bà Diệp sinh năm 1948 tại thành phố Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. Năm 1954 – khi ấy ông Dương Thâu (SN 1926, ba sinh ra bà Diệp) là Thị đội trưởng TP Quy Nhơn. Bà Diệp là một trong số con em cán bộ miền Nam được chọn cho ra miền Bắc học tập. Vào những năm 1964 – 1965, giặc Mỹ bắt đầu leo thang đánh phá miền Bắc, năm 1964 Trường học sinh miền Nam số 13 tạm thời giải tán, bà chuyển về ở nơi gia đình, học cấp 3 ở Trường Thái Phiên, Hải Phòng.</p>
<p>Cũng như bao học sinh khác, bà thấu hiểu cuộc chiến tàn khốc do đế quốc Mỹ gây ra ở cả hai miền Nam – Bắc. Những tiếng kẻng báo động, tiếng bom đạn và máy bay Mỹ gầm rú… và cảnh sơ tán, trú hầm… đến bây giờ nhắc lại, bà Diệp vẫn như còn cảm thấy rất gần. Sơ tán về Trường cấp 3 Kim Thành, Hải Dương (lúc ấy bà Diệp đang học lớp 10 hệ 10/10) dù còn nhỏ tuổi, là học sinh ở miền Nam ra, song cô gái Bạch Diệp đã nếm đủ vị đắng, ngọt của cuộc đời.</p>
<p>Bà Bạch Diệp nhớ lại: “Những năm tháng chiến tranh, miền Bắc là hậu phương cho tiền tuyến và khó khăn thiếu thốn đủ bề nhưng Đảng và Bác Hồ cũng như đồng bào miền Bắc luôn dành cho học sinh miền Nam những điều kiện tốt nhất cả trong cuộc sống cũng như trong học tập… Nhiều câu chuyện “nhường cơm sẻ áo đến bây giờ mỗi khi nhớ lại không sao cầm nổi nước mắt”… Trong rất nhiều câu chuyện bà Bạch Diệp kể về tháng ngày sống ở miền Bắc, bà còn nhớ như in chuyện khi đã có chồng, sinh con, có lúc phải đi mót khoai về ăn.</p>
<p>Bà Bạch Diệp xúc động nói: “Vào năm 1972, khi ấy đói khủng khiếp. Tôi sinh cháu Nguyễn Thị Châu Hà, nhiều khi nhà nghèo quá, không có gạo, phải ăn củ sắn, khoai lang thay cơm. Nhiều bà mẹ miền Bắc thấy tôi là con gái miền Nam, ai cũng thương. Các bà, các mẹ thường đến an ủi, cảm thông, song tất cả ai cũng nghèo nên về vật chất chẳng giúp đỡ nhau được gì. Nhưng chính cái tình, cái nghĩa cao cả ấy, đã giúp mẹ con tôi vượt qua nhiều thử thách, khó khăn…”.</p>
<p>Chuyến đi B và những ngày đầu vượt lên số phận</p>
<p>Đến bây giờ, có rất nhiều thông tin đồn thổi về người phụ nữ nổi danh này với những thật hư khác nhau, nhưng tất cả đều không đúng sự thật. Điều đầu tiên phải khẳng định ngay là bà Bạch Diệp được học hành tử tế. Thời bao cấp bà đã có nhiều năm tiếp cận nghề buôn bán kinh doanh, mà kinh doanh trong nhà nước hẳn hoi chứ không phải mua gian, bán lậu.</p>
<p>Năm 1971, khi đã tốt nghiệp Trường Đại học Ngoại thương Hà Nội, vừa ra trường bà Bạch Diệp được điều về nhận công tác tại Chi nhánh Thủ công Mỹ nghệ Hải Phòng. Qua thời gian thử việc, trải nghiệm thực tế, lãnh đạo chi nhánh thấy tính bà kiên định và trung thực nên phân công cho bà làm cán bộ lao động tiền lương. Bà Bạch Diệp tâm sự, những năm chiến tranh là sinh viên Trường Đại học Ngoại thương, bà chưa dám nghĩ nhiều đến chuyện bán buôn sau này.</p>
<p>Nhưng khi về làm việc ở Chi nhánh Thủ công mỹ nghệ, làm cán bộ lao động tiền lương nhưng bà rất mê hàng hoá trang trí nội thất, nhất là vôi ve ngành xây dựng. Đã nhiều lần bà theo ba đi ra cảng giao hàng (ba bà Diệp là cán bộ mậu dịch đối ngoại Hải Phòng, thuộc Bộ Ngoại thương), gặp gỡ và tiếp xúc với rất nhiều khách hàng bà biết chữ tín trong thương trường là vô cùng quan trọng.</p>
<p>Trong khi đã có chồng, hai con và đã yên bề gia thất nơi đất Cảng, đùng một cái cuối tháng 1 năm 1975 bà Bạch Diệp hay tin chuẩn bị lo sắp xếp gia đình để đi B (vào Nam). Bà vừa nói đến đây, tôi thắc mắc ngay: Vì sao bà đang làm trong ngành Ngoại thương, đã có chồng con, hơn nữa là phụ nữ, biết đánh đấm gì mà lại đi B?</p>
<p>Hiểu ý tôi, bà Diệp cười vui: “Nói là đi B cho oai vậy thôi chứ thực ra là đi theo tàu biển chở vũ khí, súng đạn và một số nhu yếu phẩm chuẩn bị cho chiến trường miền Nam… Đoàn của chúng tôi đi chủ yếu là bộ khung để vô tiếp quản vùng giải phóng B2…”. Qua câu chuyện tôi biết, dù tuổi thơ của bà phần lớn là sống ở nhiều nơi trên miền Bắc, song trong sâu thẳm từ đáy lòng bà vẫn ngày đêm đau đáu nhớ về khúc ruột miền Trung. Chính vì thế mà sau khi được tổ chức thông báo, bà sẵn sàng xuống tàu vào Nam. C</p>
<p>huyến tàu TV1 của Công ty Vận tải biển Việt Nam xuất phát từ Cảng Hải Phòng vào tối ngày 27/3/1975. Buổi chia tay với thành phố Cảng không chỉ có chồng, con và người thân. Trước lúc xuống tàu, bà đã không cầm nổi nước mắt khi những kỷ niệm vùng đất Cảng thân yêu đã bao năm gắn bó, chở che bom đạn cho gia đình bà. Bà thú thực rằng phải can đảm lắm mới dứt ra mà đi được bởi cái tình nghĩa bao dung, rộng lớn ấy.</p>
<p>Sau ba ngày đêm lênh đênh trên sông, biển, khi tàu đã vào đến hải phận miền Trung bà mới biết được chiến trường miền Nam đang thắng lớn. Miền Nam sắp giải phóng. Mỗi lần nghe bản tin của Đài Phát thanh tiếng nói Việt Nam, anh chị em trên tàu ai nấy đều cảm kích, phấn chấn, mong từng phút, từng giờ được đặt chân lên đất Mẹ.</p>
<p>Tối 29/3/1975, khi tàu vào đến địa phận Đà Nẵng cũng là lúc tất cả mọi người trên tàu hay tin Đà Nẵng đã giải phóng. Mọi người hò reo chờ đợi từng phút khi tàu cặp Cảng Sơn Trà (Đà Nẵng). Sau hơn 20 năm xa cách, đặt chân đến mảnh đất miền Trung… bà thầm cảm ơn biết bao người đã anh dũng hy sinh, hoặc phải bỏ lại một phần xương máu ở chiến trường để có được giờ phút nghẹn ngào vì vui sướng khi quê hương đã độc lập, tự do. Nhưng cũng chính những năm tháng sau chiến tranh ấy, không biết bao đắng cay và có cả tai ương đã giáng xuống đầu bà.</p>
<p>Những tai họa khủng khiếp đến không ngờ…</p>
<p>Càng đi sâu tìm hiểu về cuộc đời nữ doanh nhân Dương Thị Bạch Diệp, tôi càng thêm những bất ngờ về cuộc đời truân chuyên của bà. Cho dù bây giờ bà đã thành danh trở thành “triệu phú đô la” nhưng cái quá khứ ngập tràn chông gai ấy có mấy ai biết được tại An Giang bà đã từng bị bọn tham nhũng, trộm cắp thuê tên sát nhân nã cả băng đạn AK vào mình. Câu chuyện có thật “một trăm phần trăm này” thoạt nghe ai cũng phải ớn lạnh, nổi da gà.</p>
<p>Sau khi từ Tổng kho Trung Trung Bộ (có trụ sở tại Bình Định) bà Bạch Diệp về quê chồng, công tác tại Công ty Vận tải thủy An Giang. Khi ấy đất nước mới giải phóng, kinh tế còn nhiều khó khăn, đặc biệt là mặt hàng xăng dầu. Công ty Vận tải thủy An Giang có mấy cặp xà lan chở xăng dầu.</p>
<p>Cũng vì hám lợi mà không ít kẻ đã bán rẻ danh dự, câu kết với số cán bộ, công nhân viên biến chất bòn rút của công, trộm cắp xăng dầu của Nhà nước. Là một cán bộ có uy tín của Công ty, bà Bạch Diệp đã được rất nhiều quần chúng tốt phản ánh nạn ăn cắp xăng dầu trên xà lan.</p>
<p>Đầu tháng 6/1978 bà hay tin 2 chiếc xà lan chở xăng, dầu của Công ty bị chìm. Lúc đầu mọi người ai cũng nghĩ là do sự cố kỹ thuật nên xà lan bị thủng vỡ, đây là sự cố ngoài ý muốn.</p>
<p>Bà Bạch Diệp nhớ lại: “Lúc đầu tôi cũng tin đây là sự cố. Nhưng xâu chuỗi lại những sai phạm trước đó, tôi thấy có điều gì không ổn. Chính vì vậy nên tôi đã cất công đi xác minh, gặp một số quần chúng cùng đi trên xà lan, tìm rõ nguyên nhân sự việc. Cuối cùng kết quả đúng như tôi dự đoán, đây không phải là sự cố kỹ thuật, hay tai nạn bất ngờ mà chính một số thủy thủ trên tàu câu kết với bộ phận giám sát hàng hóa đã hút hết xăng đem bán, sau đó chúng đục xà lan cho dầu nhớt dơ chảy ra… hòng hủy tang chứng…”.</p>
<p>Khi sự việc bị bại lộ, một số đối tượng sợ bà Bạch Diệp tố cáo nên đã thuê người giết hại bà. Vào 2 giờ chiều ngày 9/6/1978, bà Bạch Diệp vừa bước vào phòng làm việc thì gặp Tô Văn Hùng là nhân viên bảo vệ Công ty xách khẩu súng AK chạy vào, như một tên cướp táo tợn, không nói không rằng hắn lạnh lùng giương súng siết cò… hàng loạt tiếng nổ chát chúa vang lên khiến bà Diệp choáng váng đổ vật ra nền nhà.</p>
<p>Sau giây phút hoàn hồn, bà Diệp nhổm dậy. Phát hiện thấy bà Diệp còn sống, tên Hùng lại lao tới siết cò. May mắn làm sao viên đạn cuối cùng (sau này khám nghiệm được biết đó là viên đạn AK thứ 20) bị hóc ngay ổ khóa nòng nên bà Diệp thoát chết. Những kẻ đứng sau vụ án này thuê tên Tô Văn Hùng là nhân viên bảo vệ nã súng giết bà Diệp, song kẻ sát nhân đã run sợ trước việc làm phi nghĩa nên hắn đã không “hạ” được mục tiêu như dự định đê hèn. Những viên đạn quái ác ấy đều sượt tóc bà Diệp, bắn trúng 4 công nhân đang ngồi chờ lãnh lương, cách chỗ bà Diệp ngồi chừng 40 m, tất cả đều bị gãy xương đùi.</p>
<p>Sau lần hoảng sợ và thoát chết ấy, bà Diệp và gia đình phải đến xin lánh nạn tại Ủy ban Kiểm tra tỉnh An Giang. Câu chuyện động trời này đã gây xôn xao tỉnh An Giang và các vùng lân cận. Trong dịp về kiểm tra công tác tại An Giang, hay tin đích thân đồng chí Đỗ Mười (khi ấy đồng chí Đỗ Mười là Phó Thủ tướng Chính phủ) đã đến thăm gia đình bà Bạch Diệp, bà Bạch Diệp khẳng định: “Tôi còn nhớ như in lời đồng chí Đỗ Mười nói với ông Tư Việt Thắng (Bí thư Tỉnh ủy An Giang): “Các anh phải giải quyết ngay việc này, chứ không thể để cộng sản tị nạn cộng sản như thế này được…’’.</p>
<p>Để giải quyết khó khăn cho gia đình bà Diệp, Ủy ban Kiểm tra Đảng cũng như một số ban ngành của An Giang đã tạo mọi điều kiện giúp đỡ gia đình bà Bạch Diệp, ba tháng sau khi gặp nạn, vợ chồng bà Bạch Diệp chuyển công tác tại Công ty Bao bì xuất khẩu của Bộ Ngoại thương, đóng tại TP Hồ Chí Minh.</p>
<p>Hai lần bị bắt giam oan…</p>
<p>Đầu tháng 12/1982, đang lúc bà Bạch Diệp và bạn bè đồng nghiệp vui mừng hay tin bà đã có quyết định bổ nhiệm… thì một lần nữa, tai họa lại ập đến với bà. Hôm đó là ngày 9/12/1982, khi bà đang có mặt ở cơ quan thì Công an quận Tân Bình đến đọc lệnh bắt giam bà với tội danh “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản riêng của công dân…”.</p>
<p>Bà Diệp choáng váng. Đến khi gặp cán bộ xét hỏi, bà Diệp mới vỡ lẽ rằng, bà làm ơn đã mắc oán. Nội dung chỉ đơn giản là sự quen biết với một người bạn thân của ba bà Diệp. Ông ấy có người cháu biết mối quan hệ của bà Diệp ở Sài Gòn nên đã thông qua bà Diệp nhờ nhập hộ khẩu cho mình vào TP Hồ Chí Minh. Nghe lời anh này, bà Diệp đã viết giấy có nhận của anh ta 13.000đ (trị giá gần 1 chỉ vàng) để bà Diệp đưa cho người giúp đỡ, gọi là chi phí tiền, trà nước…</p>
<p>Khi những người quen cho biết không thể lo được cho người cháu kia, bà Diệp đã nhiều lần gặp anh ta xin trả lại số tiền trên, song anh ta nhất định không nhận. Một lần nữa bà Diệp lại đến năn nỉ những người quen cố gắng giúp và toàn bộ số tiền 13.000đ ấy, bà Diệp đưa hết cho họ. Khi đã được nhận vào làm việc ở Công ty Xây lắp ngoại thương và sắp có hộ khẩu, người cháu của ông bạn ba bà Diệp vội đến gặp bà. Vì anh ta sợ khi xong việc sẽ phải đưa giấy nhận giữ 13.000 trả lại cho bà Diệp nên anh ta nại ra việc mất giấy, yêu cầu bà Diệp viết lại giấy lần 2 (vẫn nội dung như trước).</p>
<p>Vì tin người và nghĩ rằng mình không vụ lợi nên bà Diệp đã viết giấy. Song sau đó anh ta cầm tờ giấy này làm bằng chứng tố cáo bà Diệp với Công an Tân Bình.</p>
<p>Quá trình điều tra, khi xác minh, biết rõ bản chất sự việc, bà Diệp vì tin người, nể nang bạn bè mà ra tay lo giúp chứ mảy may không hề có vụ lợi, hay chiếm đoạt tiền bạc của người khác, chiều 3/2/1983 (tức chiều 30 Tết) bà Diệp được tạm tha và sau đó là quyết định miễn tố, trả tự do cho bà Diệp.</p>
<p>Bị tạm giam 2 tháng 15 ngày về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản của công dân” rồi được minh oan nhưng nào có mấy ai hiểu được. Bà Diệp thở dài. Thấy bà vẫn còn mặc cảm về cảnh tù tội, tôi mang chuyện làm ăn, kinh doanh ra đàm đạo với bà. Như lại gặp phải mồi lửa, bà đứng phắt dậy: “Chuyện kinh doanh, chuyện của doanh nhân ư? Khoan hãy nói đến. Anh là nhà báo Công an hỏi kinh doanh tôi kể cho anh nghe câu chuyện này cũng liên quan đến kinh doanh, nhưng nó lại là chuyện tôi bị… tù oan lần nữa đấy. Tôi sém bị mù vì hơn 6 tháng nằm tại trại tạm giam…”. Bà Bạch Diệp thuật lại câu chuyện này như đã thuộc lòng.</p>
<p>Vụ việc liên quan đến hợp đồng mua bán nhà 37 Nguyễn Thị Diệu (NTD). Hợp đồng được lập vào ngày 30/7/1993. Trong rất nhiều đơn thư kêu cứu lúc bấy giờ, bà Bạch Diệp đều khẳng định: Hai bản hợp đồng mua bán nhà 37 NTD là sự lừa lọc, chỉ vì tin người mà bà đã đặt bút ký: “Bấy giờ mỗi khi đọc lại 2 hợp đồng này tôi chỉ muốn chạy ra đường mà không cần biết trước mặt mình là cái gì, vì đó là 2 hợp đồng lừa đảo mà tôi tin người nên đã ký…”. Bà Bạch Diệp nói.</p>
<p>Điều oái oăm thay, bà Bạch Diệp đã phải mất không số tiền quy ra vàng lên đến hàng trăm lượng vàng, nhưng ngày 12/11/1994, bà Diệp lại bị bắt giam. Bà Bạch Diệp ngồi lặng hồi lâu, nước mắt ứa ra: “Em cứ hình dung xem, người ta lừa chị, lấy của chị hàng trăm lượng vàng. Chị phải cắn răng chịu đựng. Tưởng mọi việc yên ổn ai dè tai họa ập xuống”. Hơn 6 tháng bị tạm giam, bà Bạch Diệp khóc sưng húp mắt. Hằng đêm bà réo gọi tên con… kêu oan và lại cầu trời, niệm Phật… Thế rồi, điều tra mãi không tìm được bằng chứng gì phạm tội, ngày 23/5/1995 bà Bạch Diệp nhận được quyết định trả tự do.</p>
<p>Con đường lập nghiệp</p>
<p>Trong số đại gia ở các tỉnh, thành phía Nam, chẳng mấy ai không biết đến bà Bạch Diệp. Nhưng những người nổi tiếng ăn chơi sành điệu thì vừa rồi phải giật mình khi hay tin bà Giám đốc Diệp Bạch Dương dẫn về “con xe” Rolls-Royce mới cáu cạnh với biển số “tứ quý 7″ đắt tiền và sang nhất Việt Nam. Có người nói rằng bà chơi ngông vậy thôi, chứ cái công ty gia đình chưa đến chục người mà đã có đến 6,7 chiếc xe ôtô loại sang rồi thì việc mua thêm chiếc Rolls Royce rõ là chuyện lãng phí. Trái với luồng thông tin trên, giới buôn bán bất động sản ở TP Hồ Chí Minh đa phần cho rằng: “Bà Diệp có mua đến cả chục chiếc Rolls Royce cũng chẳng thấm vào đâu so với những tài sản kếch sù mà bà đang làm chủ…”.</p>
<p>Kể về tài sản, về sự giàu có của bà Bạch Diệp theo như cánh báo chí chúng tôi hay nói: “Có mà kể cả ngày…”. Điều tôi quan tâm tìm hiểu chính là cái sự bắt đầu, giai đoạn tay trắng mà bà Bạch Diệp gây dựng cơ đồ kia. Hẹn tới hẹn lui, cuối cùng bà Bạch Diệp cũng dành cho tôi khoảng thời gian, tuy không nhiều nhưng cũng đủ hiểu về cuộc đời bà. Như đã nêu ở phần trên, sau khi bị nhốt giam oan 2 tháng 15 ngày trở về; bà thấy chán nản và không còn mặn mà chuyện công tác ở cơ quan nữa.</p>
<p>Bà xin nghỉ chế độ chính sách. Bà Bạch Diệp nói: Ở nhà mãi cũng chán. Nhìn trước ngó sau tài sản chỉ có vài vật dụng cũ cùng căn hộ chung cư 72/lầu 2 Ký Con, phường 19 – nay là phường Nguyễn Thái Bình, quận 1, TP Hồ Chí Minh. Nhiều lần ngược xuôi các con đường trung tâm Sài Gòn, bà Bạch Diệp cứ mông lung nghĩ hoài về nhiều căn nhà ở giữa trung tâm thành phố, bán giá rẻ như bèo mà rất ít người mua. Những căn nhà ấy nếu được nâng cấp, xây mới… chắc chắn khi bán sẽ sinh lợi nhiều…</p>
<p>Để làm thử, bà về nhà thiết kế, sửa sang ngay chính căn hộ chung cư của mình (đây là căn hộ do 2 căn ghép lại khoảng 160m2). Do có đầu óc thẩm mỹ, lại yêu nghề xây dựng từ nhỏ nên bà đã sửa chữa căn hộ rất đẹp. Đúng như dự kiến ban đầu, bà Bạch Diệp bán căn hộ chung cư này với giá 12 lượng vàng.</p>
<p>Cũng trong năm 1984, bà mua ngay căn nhà số 100 đường Trần Hưng Đạo (một trong những con đường trung tâm thành phố) với giá 4 lượng vàng. 12 lượng vàng bán căn hộ chung cư Ký Con, vay mượn bạn bè, bà xây căn nhà số 100 Trần Hưng Đạo lên 3 tầng lầu… tất cả hết 20 lượng vàng. Vừa xây xong, Công ty Savimex đến mua và bà bán ngay được 80 lượng vàng. Có tiền trong tay, bà mua tiếp căn nhà 92 Trần Hưng Đạo, rồi lại sửa, lại xây và… lại bán. Cứ thế, chỉ trong thời gian ngắn, bà Bạch Diệp đã mua được nhiều nhà trên đường Trần Hưng Đạo.</p>
<p>Bà Bạch Diệp kể cho tôi nghe liền một mạch chuyện mua, bán nhà. Trong câu chuyện bà thừa nhận rằng: “Thật không ai tin được, vào thập niên 80 – 90 của thế kỷ trước, chuyện mua bán nhà cửa lại rẻ mạt và dễ dàng đến thế. Mà thời kỳ bao cấp rất ít người nghĩ đến chuyện buôn bán kinh doanh bất động sản…”. Có được số vốn trong tay hàng ngàn lượng vàng, bà Bạch Diệp đến các khu biệt thự trong thành phố, nếu ai bán nhà, bất cứ lớn nhỏ bà cũng mua ngay. Chính vì những tính toán, đoán trước được vận hội của đất nước nên khi đất nước đổi mới chuyển sang nền kinh tế thị trường thì bà Bạch Diệp đã có cả chục năm trải nghiệm qua thực tế rồi.</p>
<p>Bà Bạch Diệp phân tích cặn kẽ tình hình thời cuộc ngay từ những năm khó khăn của thời bao cấp. Bà triết lý: Khi mọi người đổ xô chạy trốn ra nước ngoài thì bà lại bình thản đón nhận cuộc sống thực tế. Ngay lúc ấy bà đã tiên đoán rằng: “Khó khăn, gian khổ như thời đánh Mỹ mình còn thắng được, chắc chắn Đảng và Nhà nước sẽ tìm ra được lối thoát để người dân no ấm. Họ có chạy trốn vượt biên hay tìm mọi cách ra nước ngoài, sớm muộn cũng phải về thôi. Và trong số ấy, sẽ có nhiều người tìm đến thuê nhà mở điểm kinh doanh và nhiều người sẽ mua nhà của tôi…”.</p>
<p>Bắt đầu mua, bán bất động sản từ năm 1984, sau hơn 20 năm bà Dương Thị Bạch Diệp đã trở thành một giám đốc siêu hạng trong lĩnh vực kinh doanh bất động sản; tại TP Hồ Chí Minh, hàng chục căn biệt thự, nhiều khu đất vàng thuộc công ty của bà và các con đồng sở hữu. Có những khu đất bà chuẩn bị xây dựng khách sạn 5 sao trị giá nhiều triệu đôla. Vì rất nhiều lý do tế nhị, tôi không muốn hỏi cặn kẽ tài sản của bà trị giá bao nhiêu trăm, bao nhiêu triệu đôla. Tôi chỉ ghi nhận hơn 20 năm ấy, ở một thành phố năng động và rộng lớn như TP Hồ Chí Minh, một người kinh doanh từng trải và uy tín như bà, nếu như có đến cả tỷ đôla âu cũng là lẽ thường tình.</p>
<p>Vì tuổi thơ bà đã chịu nhiều lam lũ nên bà rất thấu hiểu cảnh đơn côi, gian khó của người bất hạnh, người nghèo. Từ những lợi nhuận thu được trong thương trường, năm nào cũng vậy, bà đều dành tiền, hàng đến tặng những người gặp hoàn cảnh đặc biệt khó khăn hoặc thông qua các tổ chức xã hội làm từ thiện. Chỉ trong mấy năm gần đây bà đã dành hàng chục tỷ đồng chia sẻ khó khăn với những người nghèo. Riêng các chương trình từ thiện do Báo CAND tổ chức bà đã đóng góp hơn 3 tỷ đồng.</p>
<p>Bà Dương Thị Bạch Diệp có kể cho tôi nghe một ý tưởng, có thể nói là rất mới ở Việt Nam. Từ thực tế cuộc đời mình, đặc biệt là những oan khiên mà bao người gặp phải, bà muốn bước đầu sẽ dành 200 tỷ đồng xây dựng quỹ, tên gọi cụ thể thì bà chưa quyết định, song toàn bộ số tiền trên sẽ gửi vào tài khoản, hàng năm trích ra trao giải cho những “Bao Công” đích thực trong ngành Tư pháp; giải thưởng có thể cả triệu đô la.</p>
<p>Mặc dù đã bước sang tuổi 60 nhưng bà Bạch Diệp vẫn đang ấp ủ hàng loạt những dự án tầm cỡ quốc tế và rất khả thi. Bà vui vì bà sống trong gia đình rất hạnh phúc; các con đều học hành thành đạt từ nước ngoài, nay cùng về giúp bà điều hành công ty. Bà nói chắc rằng phần bà dành cho các con lớn nhất là sự trải nghiệm trong thương trường và đức hạnh làm người. Số tài sản lớn ấy, bà sẽ dành phần nhiều cho các hoạt động xã hội. Khi chia tay, tôi chúc bà mãi mãi như cây bạch dương xanh giữa miền nhiệt đới và ngày càng làm rạng danh người phụ nữ Việt Nam.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1435/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1435&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/12/10/d%c6%b0%c6%a1ng-th%e1%bb%8b-b%e1%ba%a1ch-di%e1%bb%87png%c6%b0%e1%bb%9di-ph%e1%bb%a5-n%e1%bb%af-tay-khong-tr%e1%bb%9f-thanh-tri%e1%bb%87u-phu-dola/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Steve Jobs- CEO của Thập kỷ</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/11/29/steve-jobs-ceo-c%e1%bb%a7a-th%e1%ba%adp-k%e1%bb%b7/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/11/29/steve-jobs-ceo-c%e1%bb%a7a-th%e1%ba%adp-k%e1%bb%b7/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 29 Nov 2009 16:50:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/11/29/steve-jobs-ceo-c%e1%bb%a7a-th%e1%ba%adp-k%e1%bb%b7/</guid>
		<description><![CDATA[Tỷ phú Steve Jobs không còn trẻ, nhưng có quá nhiều người trẻ &#8220;say mê&#8221; ông cũng như những sản phẩm mà &#8220;quả táo cắn dở&#8221; của ông tung ra trên thế giới. Chẳng ngoa khi người ta đã xưng tụng về một &#8220;thời đại&#8221; của doanh nhân hàng đầu này. CEO của Thập kỷ [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1434&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;"><strong>Tỷ phú Steve Jobs không còn trẻ, nhưng có quá nhiều người trẻ &#8220;say mê&#8221; ông cũng như những sản phẩm mà &#8220;quả táo cắn dở&#8221; của ông tung ra trên thế giới. Chẳng ngoa khi người ta đã xưng tụng về một &#8220;thời đại&#8221; của doanh nhân hàng đầu này.</strong></p>
<p></span></div>
<div><span style="font-family:Times New Roman;font-size:small;"><strong>CEO của Thập kỷ</strong></p>
<p>Những thành tích xuất sắc luôn gắn liền với Steve Jobs kể từ khi ông còn là một chàng trai trẻ. Giờ đây ông đã 54 tuổi, chỉ danh mục những thành tích ông đạt được cũng đủ để giải thích tại sao ông vừa được tạp chí Fortune bình chọn là CEO của Thập kỷ (mặc dù ông vẫn tiếp tục tiến bước trên con đường của mình).</p>
<p>Trong vòng 10 năm qua, ông đã tái thiết lập trật tự căn bản của ba thị trường: âm nhạc, điện ảnh, điện thoại di động, và tầm ảnh hưởng tới lĩnh vực gốc của ông- ngành máy tính, vẫn tiếp tục lớn mạnh.</p>
<p><a href="http://1.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SxKGkiqu5hI/AAAAAAAABLw/N6DTIM3W03g/s1600/01.jpg" target="_blank"><img src="http://1.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SxKGkiqu5hI/AAAAAAAABLw/N6DTIM3W03g/s400/01.jpg" border="0" alt="" /></a></p>
<table>
<tbody>
<tr>
<td>Ở tuổi 21, năm 1971, Steve Jobs đồng sáng lập ra Apple với Steve Wozniak tại gara ô tô của gia đình ở Los Altos, California. Cha Jobs đã di rời thiết bị trùng tu xe hơi của ông và mua về nhà một chiếc bàn làm việc bằng gỗ của thợ mộc để làm cơ sở sản xuất đầu tiên cho Apple. Jobs quay trở lại chiếc gara trống năm 1996 để chụp ảnh cho Fortune</td>
<td>Với Steve Jobs, có thể người tiêu dùng không bao giờ để mắt tới bản báo cáo thường niên hoặc thậm chí là tờ tạp chí kinh doanh nhưng lại có thể nói rất nhiều về thị hiếu thiết kết của ông, các cửa hàng bán lẻ tao nhã của Apple và cách thức quảng cáo &#8220;hút hồn&#8221; của &#8220;Quả táo&#8221;.</p>
<p>Cũng chính vì thế mà ông nổi tiếng như một &#8220;ông bầu&#8221;, một tài năng bán hàng bẩm sinh, một nhà ảo thuật, một người cầu toàn chuyên quyền. Tất nhiên những mô tả đó hoàn toàn chính xác và những mô tả này đóng góp vào câu chuyện huyền thoại của ông.</p>
<table border="0" width="307" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://lh5.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDwDYqx1I/AAAAAAAABLA/cjH2VYN-xMk/02.jpg" alt="" width="300" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Jobs cùng Steve Wozniak năm 1979, bức hình chụp cho tạp chí Life với chiếc Apple II, sản phẩm đột phá đầu tiên của Apple</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Tất cả công việc ông làm với người viết bài quảng cáo, các nhà thiết kế và các nhà soạn nhạc đều không mắc sai lầm bởi Jobs luôn toàn tâm toàn ý với công việc kinh doanh. Ông có thể không quan tâm tới việc nghiên cứu khách hàng, nhưng ông sẵn sàng làm việc một cách &#8220;điên rồ&#8221; để tạo ra sản phẩm mà khách hàng sẽ mua.Ông là một người nhìn xa trông rộng, nhưng ông cũng biết cách đặt nền móng đề biến ước mơ thành hiện thực, giám sát chặt chẽ hoạt động của Apple và các nguyên tắc hoạt động của thị trường.</p>
<p>Larry Ellison &#8211; CEO của Orcacle &#8211; một người bạn của ông, cho rằng: Ông không lấy đồng tiền làm động cơ hoạt động kinh doanh. Thay vào đó, động cơ giúp ông xây dựng lên Apple &#8211; mối tình đầu của ông &#8211; chính là nhuệ khí có tính bản năng.</p>
<p>Các kết quả tài chính chẳng có gì đáng kinh ngạc cả &#8211; đối với cả Apple và đối với Jobs. Năm 2000 trị giá của Apple đạt khoảng 5 tỉ đô la, chỉ ngay trước khi Jobs tung ra chiến lược &#8220;phong cách sống kỹ thuật số&#8221;. Ngày nay, với trị giá khoảng 170 triệu đô la, Apple được định giá lớn hơn Google một chút.</p>
<p>&#8220;Thập kỷ&#8221; của Steve thực sự đã bắt đầu từ năm 1997, khi ông quay trở lại Apple sau khi bị trục xuất khỏi công ty 12 năm trước đó. Đó là một năm của mức đầu tư khiêm tốn từ Microsoft, năm giảm bớt dòng sản phẩm của Apple xuống mức tối thiểu chỉ còn bốn dòng sản phẩm.</p>
<p><strong>Jobs đã biến đổi Apple như thế nào?</strong></p>
<p>Việc đầu tiên là Jobs đã hoàn thành quá trình tuyển dụng một đội ngũ quản lý mới, gồm một số nhà quản lý từ các công ty trước của ông. Những nhà quản lý hàng đầu này hình thành nên hạt nhân bộ tham mưu của Jobs trong gần 10 năm.</p>
<p>Ngay sau khi trở lại, sản phẩm đầu tiên ông tung ra là Macintosh, dòng máy tính iMac thuộc dạng &#8220;tất cả &#8211; trong &#8211; một&#8221; đã mang đến đột phá cho Apple, giúp doanh thu của hãng ổn định trở lại.</p>
<table border="0" width="618" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://lh4.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDwVOAPyI/AAAAAAAABLE/n_3co-1oeg8/03.jpg" alt="" width="500" /></td>
</tr>
<tr>
<td>First Macjobs  và đội của ông – cùng ngồi lại quanh bàn thảo luận của Apple tại trụ sở chính của công ty ở Cupertino – làm việc về chiếc máy tính Macintosh qua bữa trưa hồi năm 1982. Sản phẩm có tính bước ngoặt này đã được tung ra thị trường hai năm sau đó</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Thành công của dòng máy tính đắt tiền iMac, cùng với việc cắt giảm chi phí quyết liệt, đã giúp Jobs xây dựng được một bước đệm tiền mặt vững chắc. Qua việc hồi phục bảng cân đối kế toán của Apple, ông đã chuẩn bị để công ty sẵn sàng đón nhận những khoản đầu tư lớn, một động thái kinh doanh khôn ngoan hiếm có. Jobs đã tạo dựng nền tảng vững chắc cho bước nhảy của Apple khi mọi thứ dường như đang trong giai đoạn đen tối nhất.Năm 2000, Apple đã không đạt được các mục tiêu tài chính của hãng trong bản thông báo doanh thu tháng 9, khiến cho giá cổ phiếu của hãng sụt giảm nghiêm trọng trong những tháng tiếp theo, chỉ còn tương đương với 7 đô la theo giá hiện thời.</p>
<p>Tuy vậy, vào thời điểm đó, Jobs đã lên kế hoạch sắp xếp những nhân tố căn bản để trẻ hóa Apple. Trong suốt giai đoạn năm 2001, khi thị trường toàn cầu tụt dốc và thế giới rơi vào tình trạng suy thoái, Apple đã tung ra thị trường phần mềm âm nhạc iTunes (trong tháng 1), hệ điều hành Mac OS X (tháng 3), những cửa hàng bán lẻ Apple đầu tiên (tháng 5), và chiếc iPod đầu tiên (tháng 11) và mô hình 5GB mà Apple quảng cáo là có sức chứa tới 1,000 bài hát.</p>
<p>Thị trường đã không kịp thời nắm bắt tầm quan trọng của những sự kiện trên. iTunes chỉ là phần mềm chơi nhạc nhúng vào Macs và thiếu cửa hàng trực tuyến bán nhạc. Hệ điều hành mới, mặc dù rất ấn tượng, chỉ đóng vai trò là sản phẩm ngách.</p>
<table border="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://lh4.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDwtiPb4I/AAAAAAAABLI/CUsrKH2wSpc/04.jpg" alt="" width="500" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Nổi tiếng vì không mua đồ đạc trong nhà. Jobs chụp ảnh tại nhà của ông ở Los Gatos, California<br />
cho tạp chí Time năm 1982</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Do giá cổ phiếu của công ty sụt giảm nghiêm trọng, các tin đồn về việc Apple bị mua lại đã xuất hiện ở khắp nơi. Điều chưa bao giờ được thông báo một cách chính thức đó là việc Jobs đã nhờ sự trợ giúp của tập đoàn mua lại mới thành lập là Silver Lake Partners. Thương vụ mua lại của Apple có lẽ sẽ là thương vụ của thập kỷ, nhưng cuối cùng Jobs đã dập tắt những tin đồn này.Đó thực sự là đề xuất nghiêm túc lần thứ hai về việc mua Apple. Trong năm 1997, một người bạn của Jobs là Ellison, sau này là một thành viên của Hội đồng quản trị Apple, đã lên kế hoạch tài chính mua lại công ty với giả định rằng Jobs sẽ tiếp tục điều hành công ty.</p>
<p>Trong một cuộc phỏng vấn gần đây, Ellison cho rằng Jobs đã không thích ý tưởng trở thành &#8220;người nói sau&#8221; nếu có vẻ như ông trở lại chỉ đơn giản để kiếm tiền.</p>
<p>Ellison cho biết: <em>&#8220;Ông ấy đã giải thích cho tôi rằng với nền tảng đạo đức vững chắc, ông nghĩ rằng ông có thể đưa ra những quyết định dễ dàng hơn và trang nhã hơn&#8221;.</em> Với những ai quan tâm tới công ty sau sự trở lại của Jobs thì vị CEO chính là người đã chỉ thị đường đi nước bước của Apple.</p>
<table border="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://lh3.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDw2q9MdI/AAAAAAAABLM/7I3jezZQ6MM/05.jpg" alt="" width="500" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Jobs chụp ảnh với chiếc Macintosh, sản phẩm được giới thiệu hồi tháng Một năm 1984 trong<br />
buổi họp thường niên của Apple</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Đầu năm 2002, trong một cuộc phỏng vấn với Time, Jobs cho biết: <em>&#8220;Tôi thà cạnh tranh với Sony còn hơn cạnh tranh với Microsoft trong danh mục sản phẩm khác. Chúng tôi chỉ là công ty sử hữu phần mềm, phần cứng,và hệ điều hành. Chúng tôi có thể hoàn toàn chịu trách nhiệm về trải nghiệm của người sử dụng. Chúng tôi có thể làm những thứ mà người khác không thể làm được&#8221;.</em>Jobs tin rằng người sử dụng sẽ quay trở lại với Apple, nhưng chỉ khi ông có thể nói trực tiếp với họ &#8211; và không chỉ là với những người sử dụng Macintosh trung thành, một câu lạc bộ bao gồm phần lớn là những nghệ sĩ và sinh viên.</p>
<p>Chiến lược xây dựng các cửa hàng bản lẻ thuộc quyền sở hữu của công ty, là một phần không thể thiếu của Apple ngày nay, đã bị chế nhạo tại thời điểm đó khi công ty đang lâm vào tình trạng khan hiếm nguồn tiền mặt.</p>
<p>Bill Campbell &#8211; cựu quản lý của Apple, người sau này trở thành chủ tịch hội đồng quản trị của Intuit và là một thành viên của hội đồng quản trị Apple &#8211; cho rằng: &#8220;<em>Ông đã thực hiện chiến lược này cùng một hội đồng quản trị đầy mối quan ngại. Ông biết rằng đó chính là thứ khách hàng mong muốn&#8221;.</em></p>
<p>Điều đáng chú ý nhất khi nhìn lại đó là số lượng sản phẩm bán ở các cửa hàng Apple gốc ít như thế nào. Jobs biết làm cách lấp đầy cửa hàng bằng rất nhiều các dòng sản phẩm khác.</p>
<p>Jobs cho rằng ông cần phải biết mọi thứ về Apple. Ông tham gia vào từng chi tiết mà nhiều khi bạn không nghĩ rằng một CEO cần phải biết chi tiết đến vậy. Phương châm hoạt động của Jobs là &#8220;nghĩ khác&#8221; trước khi bất kỳ sản phẩm mới nào được giới thiệu ra ngoài thị trường.</p>
<p>Khả năng kết hợp hiếm hoi giữa quản lý vi mô với tầm nhìn xa trông rộng chính là sự khác biệt của Jobs với các nhà lãnh đạo khác. Ngay khi mới quay trở lại Apple, ông đã nhận ra rằng thiết kếbắt mắt, tinh tế chính là đặc điểm tạo sự khác biệt của Apple trong ngành công nghiệp máy tính vốn do Dell, Microsoft và Intel nắm giữ.</p>
<table border="0" width="627" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://lh6.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-GqPfTI/AAAAAAAABLU/U89qQ0BJugQ/06.jpg" alt="" width="500" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Jobs và cựu CEO của Apple John Sculley cùng ngồi ở Central Park năm 1984 với chiếc Macintosh đóng trong hộp. Một năm sau, Jobs bị đuổi khỏi Apple.<br />
Sau đó ông mở công ty máy tính Next và gắn bó với công này trong suốt 12 năm cho tới khi ông quay trở lại Apple vào năm 1997. Sculley giữ cương vị CEO của Apple cho tới năm 1993</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>CEO của công ty tư vấn thiết kế sản phẩm Ideo, Tim Brown đã viết trong cuốn sách mới của ông &#8220;Change by Design&#8221; (tạm dịch là Thay đổi bằng thiết kế) rằng: &#8220;Tôi không thể đếm được có bao nhiêu khách hàng bước chân vào và nói &#8220;cho tôi chiếc iPod tiếp theo&#8221;.Jobs cũng có sở trường nắm bắt cơ hội vào đúng thời điểm. Ngành công nghiệp âm nhạc đã rất nhiều lần không thành công trong việc phát triển thị trường âm nhạc kỹ thuật số trước khi Apple tung ra sản phẩm iTunes &#8211; chính là dòng sản phẩm được chuẩn bị để trở thành cửa hàng bán âm nhạc.</p>
<p>Bản thân Jobs cũng rất cẩn trọng tránh né việc bàn tán quá lâu về một sản phẩm chưa có thực, ông chỉ thích nói khi đã có sản phẩm trong tay, và sẽ sẵn sàng xúc tiến quảng cáo.</p>
<p>Ông không tiết lộ về ca phẫu thuật ung thư năm 2004 của mình cho tới khi nó diễn ra, và chỉ được thông báo một cách chiến lược qua thư điện tử của một nhân viên.</p>
<p>Tương tự như vậy, ông nói với thế giới về thời gian nghỉ phép gần đây của ông thông qua công văn của một nhân viên khác mà không thêm vào bất kỳ một bình luận nào từ phía ông hay từ bất kỳ ai ở Apple.</p>
<table border="0" width="621" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://lh6.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-XPyZMI/AAAAAAAABLY/_3G9qrGoWlM/07.jpg" alt="" width="500" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Jobs với các nhân viên của Next trên xe buýt sau chuyến thăm nhà máy chưa đi vào hoạt động của công ty ở Fremont, California năm 1987. Chiếc máy tính đầu tiên của Next được tung ra thị trường một năm sau đó</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Không một ai trong &#8220;đế chế&#8221; của Jobs nói mà không có sự cho phép của nhóm quan hệ công chúng của công ty, nhóm này luôn báo cáo công việc trực tiếp lên Jobs. Apple đã từ chối để Jobs tham gia một cuộc phỏng vấn về vấn đề này.Lúc đầu Jobs cũng giữ im lặng về vụ xì căng đan ghi lùi ngày quyền mua cổ phần có liên quan tới cả cựu giám đốc tài chính và luật sư của công ty. Jobs đã xin lỗi về vụ xì căng đan đình đám này và gọi sự việc này là &#8220;hoàn toàn không đúng với tính cách của Apple&#8221;.</p>
<p>Jobs quản lý tiền mặt, thông điệp, các thương vụ, thiết kế và hơn thế nữa. Xem xét một cách công bằng thì kẻ thích sống lập dị trong ngành công nghiệp máy tính này đã xây dựng một ngành kinh doanh đầy ấn tượng và công ty của ông là có một không hai. Sự việc ông bị ốm trong thời gian gần đây chính là lời nhắc nhở rằng Steve Jobs là bất diệt. Khi ông đi xa, công ty của ông sẽ thịnh vượng được bao lâu nữa?</p>
<p><strong>Tương lai của Apple</strong></p>
<p>Tháng chín năm nay, khi công chúng vui mừng đón nhận sự trở lại của Steve Jobs, ông đã gửi lời cảm ơn chính xác tới một nhà quản lý của Apple: Tim Cook, giám đốc điều hành của Apple.</p>
<table border="0" width="612" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://lh3.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-VNX2sI/AAAAAAAABLc/G066sNgJXI4/08.jpg" alt="" width="500" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Năm 1991, Fortune mời Jobs và Bill Gates cùng tham gia thảo luận về tương lai của máy tính cá nhân. Jobs lúc đó đang lãnh đạo Next, và Gates đã là một tỉ phú. Họ gặp nhau tại ngôi nhà ở  Palo Alto của Jobs vào một buổi tối chủ nhật</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Trong một sự kiện giới thiệu dòng sản phẩm mới của iPods, Jobs trước hết đã thông báo với toàn thể nhà báo, các nhà phân tích và các nhà phát triển Apple rằng hiện tại ông đang sở hữu gan của một &#8220;người hiến tặng gan ngoài hai mươi tuổi đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi.&#8221;.Sau đó ông cảm ơn Cook và toàn thể đội quản lý vì đã &#8220;khéo léo&#8221; điều hành Apple khi ông vắng mặt. Đáp trả lại, Cook đã hoan nghênh nhiệt liệt Jobs.</p>
<p>Với sự trở lại của Jobs, cuộc đàm luận bị trì hoãn ở việc liệu Cook hay bất kỳ ai đang chuẩn bị để thế chân Jobs. Ở Apple, hệ thống cấp bậc do Steve quyết định. Có rất nhiều giá trị trong &#8220;những gì Steve nói&#8221;.</p>
<p>Có những dấu hiệu cho thấy Jobs đã làm rất tốt công việc đào tạo để có một đội ngũ quản lý công ty đủ mạnh khi không có ông. Apple được đào tạo kỹ càng để có lối suy nghĩ như Steve. Đó là lý do tại sao sáu tháng qua công ty hoạt động rất tốt.</p>
<table border="0" width="618" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://lh4.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-eGM18I/AAAAAAAABLg/_mbKk5BQzCs/09.jpg" alt="" width="500" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Steve Jobs ngồi trên chiếc ghế này hàng ngày ở nhà kể từ khi ông hồi phục sau giai đoạn điều trị ung thư tuyến tụy năm 2004. Ông đã phẫu thuật trong tháng bảy năm đó để cắt bỏ khối u</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Trong thực tế, Jobs không chỉ truyền cảm hứng làm việc cho các nhân viên trong Apple mà còn cả các công ty khác nữa. Nhà tư bản mạo hiểm Marc Andreesen, đồng sáng lập ra Netscape, cho biết ông thường nhớ tới Jobs về những lời khuyên của ông dành cho các doanh nhân. Ông thường tự hỏi mình: trở ngại khi tung ra sản phẩm đầu tiên là gì? Steve Jobs sẽ làm gì?Trong thập kỷ tiếp theo, Jobs có thể sẽ tự hỏi bản thân ông một biến thái của câu hỏi này: Sau khi tạo ra hơn 150 tỉ đô la tài sản cổ phần, biến đổi ngành công nghiệp điện ảnh, điện thoại, âm nhạc và máy tính, Steve Jobs sẽ làm gì tiếp theo?</p>
<p>Với sở thích giữ bí mật và tạo sự ngạc nhiên cho mọi người và một tài năng xuất chúng như Steve, có lẽ chúng ta nên đợi ông nói cho chúng ta biết khi ông sẵn sàng.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="5" width="440" align="center">
<tbody>
<tr>
<td>Các &#8220;ngôi sao&#8221; nói gì về Steve Jobs</td>
</tr>
<tr>
<td>1. <strong>Andy Grove</strong> &#8211; <em>Cựu chủ tịch hội đồng quản trị và CEO của Intel:</em>Khi nói về Steve, bạn cần phải phân biệt giữa Jobs 1 &#8211; chàng trai trẻ sáng lập ra Apple, và Jobs 2 – người “sáng lập” ra thời đại của mình</p>
<p><strong>2. Andrea Jung</strong> &#8211; <em>Chủ tịch hội đồng quản trị và CEO của Avon:</em></p>
<p>Tất cả chúng ta đều cần phải tập trung vào khách hàng và người tiêu dùng cuối cùng như cách mà Steve đã làm – đó là niềm đam mê điên cuồng để có được chiếc điện thoại tốt nhất, chiếc MP3 tốt nhất, máy tính cá nhân tốt nhất, kinh nghiệm bán lẻ tốt nhất.</p>
<p><strong>3</strong>. <strong>Larry Ellison</strong> &#8211; <em>Người đồng sáng lập và là CEO của Oracle:</em></p>
<p>Tôi nhớ khi Steve còn là hàng xóm của tôi ở Woodside, California, và ông không có đồ đạc gì. Điều đó khiến tôi hiểu rằng không có đồ đạc gì là điều đủ tốt với Steve trên thế giới này. Ông thà không có gì nếu ông không thể có sự hoàn hảo.</p>
<p><strong>4. Marc Andreessen</strong> &#8211; <em>General partner, Andreessen Horowitz:</em></p>
<p>Khi Steve quay trở lại vào năm 1997, công ty đang trên bờ vực phá sản. Ông đã đi từ bờ vực phá sản để xây dựng lên những dòng sản phầm nổi tiếng ngày nay.</p>
<p><strong>5. Bob Iger</strong></p>
<p>Một điều đáng chú ý về Steve đó là cách thức ông đặt kỳ vọng vào mọi người. Tôi đã làm việc cho Roone Arlegde trong 10 năm. Ông đòi hỏi sự hoàn hảo, không bao giờ chấp nhận những việc tầm thường, xoàng xĩnh. Steve cũng vậy. Tôi thấy điều này trong cách ông quản lý nhân viên của ông. Ông đặt kỳ vọng cho chất lượng, thách thức cho hiện trạng – và không bao giờ chấp nhận câu trả lời không.</p>
<p><strong>6. Ralph de la Vega</strong> &#8211; <em>Chủ tịch kiêm CEO của AT&amp;T:</em></p>
<p>Khi lần đầu tiên nhìn thấy chiếc iPhone, mặc dù nó chưa hoàn chỉnh, tôi đã bị kinh ngạc trước thứ Steve có thể đặt vào thiết bị đó.</p>
<p><strong>7. Jimmy Iovine</strong> &#8211; <em>Người sáng lập và chủ tịch hội đồng quản trị của Interscope Records:</em></p>
<p>Bất kể mọi người nói gì về Apple, nều đó không phải là về Steve Jobs thì sẽ không có cửa hàng âm nhạc trực tuyến chính thống.</p>
<p><strong>8. Bill Campbell</strong> &#8211; <em>Chủ tịch hội đồng quản trị và cựu CEO của Intuit:</em></p>
<p>Điều lớn lao nhất mà tôi học từ ông đó là quan sát cách thức ông tuyển dụng. Ông là một phỏng vấn viên xuất sắc. Ông hiểu thứ ông muốn, và ông biết làm thế nào để có được những người tài năng. Và nếu bạn quan sát đội quản lý của ông sau 12 năm, một số người vẫn làm việc cho ông, một số người đã ra đi, nhưng dù ở bất kỳ vị trí nào, bạn đều thấy họ là một người quản lý chất lượng cao.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Nguồn: <a href="http://tuanvietnam.net/2009-11-24-thap-ky-cua-steve-jobs-" target="_blank">Tuần Việt Nam</a></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p></span></div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1434/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1434&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/11/29/steve-jobs-ceo-c%e1%bb%a7a-th%e1%ba%adp-k%e1%bb%b7/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://1.bp.blogspot.com/_HuK_8QR-el4/SxKGkiqu5hI/AAAAAAAABLw/N6DTIM3W03g/s400/01.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://lh5.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDwDYqx1I/AAAAAAAABLA/cjH2VYN-xMk/02.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://lh4.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDwVOAPyI/AAAAAAAABLE/n_3co-1oeg8/03.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://lh4.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDwtiPb4I/AAAAAAAABLI/CUsrKH2wSpc/04.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://lh3.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKDw2q9MdI/AAAAAAAABLM/7I3jezZQ6MM/05.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://lh6.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-GqPfTI/AAAAAAAABLU/U89qQ0BJugQ/06.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://lh6.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-XPyZMI/AAAAAAAABLY/_3G9qrGoWlM/07.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://lh3.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-VNX2sI/AAAAAAAABLc/G066sNgJXI4/08.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://lh4.ggpht.com/_HuK_8QR-el4/SxKE-eGM18I/AAAAAAAABLg/_mbKk5BQzCs/09.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Trần Ngọc Anh vừa tốt nghiệp Tiến sĩ tại Đại học Harvard và được nhận làm Giảng viên Đại học Indiana, Hoa Kỳ</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/11/15/tr%e1%ba%a7n-ng%e1%bb%8dc-anh-v%e1%bb%aba-t%e1%bb%91t-nghi%e1%bb%87p-ti%e1%ba%bfn-si-t%e1%ba%a1i-d%e1%ba%a1i-h%e1%bb%8dc-harvard-va-d%c6%b0%e1%bb%a3c-nh%e1%ba%adn-lam-gi%e1%ba%a3ng-vien-d%e1%ba%a1i-h/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/11/15/tr%e1%ba%a7n-ng%e1%bb%8dc-anh-v%e1%bb%aba-t%e1%bb%91t-nghi%e1%bb%87p-ti%e1%ba%bfn-si-t%e1%ba%a1i-d%e1%ba%a1i-h%e1%bb%8dc-harvard-va-d%c6%b0%e1%bb%a3c-nh%e1%ba%adn-lam-gi%e1%ba%a3ng-vien-d%e1%ba%a1i-h/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 15 Nov 2009 02:27:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1429</guid>
		<description><![CDATA[Hãy là nét vẽ đẹp trong bức tranh lớn Trần Ngọc Anh vừa tốt nghiệp Tiến sĩ tại Đại học Harvard và được nhận làm Giảng viên Đại học Indiana, Hoa Kỳ. Mọi người biết đến anh như một người luôn đặt ra mục tiêu rõ ràng, và thực hiện đến cùng. Trần Ngọc Anh [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1429&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="pTitle">Hãy là nét vẽ đẹp trong bức tranh lớn</p>
<p class="pHead">Trần Ngọc Anh vừa tốt nghiệp Tiến sĩ tại Đại học Harvard và được nhận làm Giảng viên Đại học Indiana, Hoa Kỳ. Mọi người biết đến anh như một người luôn đặt ra mục tiêu rõ ràng, và thực hiện đến cùng.</p>
<table style="border-collapse:separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.tienphong.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=231068" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td class="tLegend">Trần Ngọc Anh</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="pSubTitle">Luôn nhìn &#8220;bức tranh lớn&#8221;</p>
<p class="pBody"><em>Nhìn vào những thành công của anh, chắc nhiều người sẽ nghĩ: hồi nhỏ anh là một &#8220;thần đồng&#8221;, hoặc chí ít cũng là một người thuộc dạng&#8230; học &#8220;khủng&#8221;?</em></p>
<p class="pBody">Thực sự năng lực bản thân tôi rất bình thường, không có gì nổi trội so với những bạn sinh viên cùng lứa. Khi tôi học ở Việt Nam, chưa bao giờ được đứng đầu lớp, thường thì cấp 1, 2 tôi hay đứng thứ 30-40 của lớp, lên cấp 3 cũng có khi lọt vào đội tuyển đi thi học sinh giỏi nhưng ít khi được giải.</p>
<p class="pBody">Tôi nói điều đó là một sự thật, chứ chẳng phải quá khiêm tốn hay khách sáo khi nói chuyện với các bạn sinh viên.</p>
<p class="pBody"><em>Anh không định &#8220;đổ lỗi&#8221; cho cơ may đấy chứ?</em></p>
<p class="pBody">Không. Tôi luôn cố gắng thấy &#8220;bức tranh lớn&#8221;, và không bao giờ tôi làm bất cứ điều gì mà không đặt trong tổng thể của cả bức tranh lớn. Hồi học phổ thông, tôi chưa có bức tranh lớn và chỉ nghĩ là mình cố gắng học tốt để được vào trường tốt, chứ cũng chẳng nghĩ được vào trường tốt để làm gì.</p>
<p class="pBody">Khi lên đại học, bức tranh lớn của tôi bắt đầu hình thành và tôi thấy xã hội như một cuộc cạnh tranh. Trong bức tranh lớn ấy, tôi đặt ra cho mình mục tiêu là chiến thắng trong cạnh tranh, nghĩa là có thu nhập cao và vị trí trong xã hội.</p>
<p class="pBody">Tôi bắt đầu đạt được những cái đó khi về làm việc cho Hãng Hàng không VN (Vietnam Airlines), chưa nhiều tiền lắm nhưng bắt đầu thành đạt. Nhưng khi đó tôi bắt đầu thấy không hài lòng với  mục tiêu đặt ra, vì khi được mọi người kính trọng, có nhiều tiền, công việc hay ho… bạn sẽ thấy chưa đủ.</p>
<p class="pBody">Lúc đấy, bức tranh lớn của tôi thay đổi, tôi nhận ra là xã hội không chỉ có cạnh tranh, mà còn có sự giúp đỡ lẫn nhau. Khi đó, tôi muốn tìm một công việc nào đó nó ý nghĩa hơn, có giá trị cho xã hội. Đó là lý do để tôi  bắt đầu nghĩ rằng cần đi học tiếp sau đấy quay về làm một cái việc gì khác.</p>
<p class="pBody"><em>Thế anh thực hiện mục đích mới của mình thế nào?</em></p>
<p class="pBody">Sau khi học tại Úc, tôi về làm ở Ban Nghiên cứu của Thủ tướng (thuộc Văn phòng Chính phủ), vì tôi nghĩ công việc ở đó có tác động lớn. Khi vào đấy, tôi mới có cơ hội nhìn thấy quá trình vận hành đất nước từ bên trong, và biết rõ hơn đâu là những khó khăn thực sự. Tôi muốn đi vào lĩnh vực là tư vấn chính sách vì nghĩ rằng mình có thế mạnh ở trong việc này.</p>
<p class="pBody">Để làm tốt việc này, tôi nhận ra rằng mình phải có trình độ cao về chuyên môn, và tôi bắt đầu tìm một chương trình đào tạo hàng đầu về phân tích chính sách. Lúc đó, tôi bắt đầu nghĩ đến chương trình tiến sĩ tại Harvard.</p>
<p class="pBody"><em>Ra đi (học tiến sĩ) là muốn tư vấn chính sách cho Việt Nam, nhưng giờ lại trở thành một giáo sư đại học ở tận Hoa Kỳ, điều này có mâu thuẫn không?</em></p>
<p class="pBody">Tốt nghiệp xong tiến sĩ thì tôi có hai sự lựa chọn: Một là quay về nước tiếp tục làm tư vấn chính sách, hai là đi làm ở nước ngoài. Lúc đó tôi nhận được một lời mời làm việc cho Liên Hợp Quốc tại NewYork, hoặc dạy tại một số đại học ở Anh, Mỹ, Singapore…</p>
<table style="border-collapse:separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="7" width="254" align="left" bgcolor="#e8eefa">
<tbody>
<tr>
<td>
<p class="pSubTitle"><span style="font-family:Tahoma;">TS Trần Ngọc Anh </span></p>
<p class="pBody"><span style="font-family:Tahoma;">- Năm 1995: Tốt nghiệp Học viện Kinh tế Plekhanov (Nga). </span></p>
<p class="pBody"><span style="font-family:Tahoma;">- 1995-1997: Làm việc tại Hãng Hàng không Quốc gia VN (Vietnam Airlines). </span></p>
<p class="pBody"><span style="font-family:Tahoma;">- 1997: Nhận học bổng của Cộng đồng châu Âu, đến nhiều nước ở EU để học hỏi môi trường kinh doanh. </span></p>
<p class="pBody"><span style="font-family:Tahoma;">- 1999-2000: Nhận học bổng học Thạc sĩ ngành Kinh tế tại Đại học New South Wales (Australia). </span></p>
<p class="pBody"><span style="font-family:Tahoma;">-2000-2003: Chuyên viên ban Nghiên cứu của Thủ tướng </span></p>
<p class="pBody"><span style="font-family:Tahoma;">- 2003-2009: Nhận học bổng và tốt nghiệp Tiến sĩ ngành Chính sách công ĐH Havard </span></p>
<p class="pBody"><span style="font-family:Tahoma;">- 2009: Làm việc tại Đại học Indiana (Hoa Kỳ) với chức danh Assistant Professor </span></p>
<p class="pBody"><span style="font-family:Tahoma;">- Đồng tác giả cuốn sách &#8220;Kinh tế Việt Nam: Đánh thức con rồng ngủ quên&#8221; </span></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="pBody">Lúc ấy, tiêu chuẩn của tôi xác định rất rõ ràng: vị trí nào mà có thể tác động tốt nhất cho xã hội Việt Nam thì sẽ là nơi tôi muốn làm. Và tôi nghĩ rằng, làm việc tại một trường đại học tốt trên thế giới, mang nguồn lực tri thức về giúp đất nước, thông qua giảng dạy, nghiên cứu và tư vấn chính sách là hay nhất. Đó là lý do tôi nhận về làm Giảng viên cho Đại học Indiana.</p>
<p class="pBody"><em>Vậy thì quả là may mắn luôn song hành cùng anh rồi?</em></p>
<p class="pBody">Không hẳn vậy đâu. Tôi cũng gặp khá nhiều khó khăn trong cuộc sống, nhưng tôi cũng gặp may mắn nhiều. Vấn đề là ở chỗ, tôi cố gắng không quên bức tranh lớn. Thêm nữa, có người thất bại một lần là nản chí, nhưng tôi thì không.</p>
<p class="pBody">Có những lúc tôi nộp học bổng với hy vọng được chấp nhận, thì tôi lại trượt các học bổng đấy. Nhưng năm sau lại tiếp tục. Tôi luôn nghĩ về bức tranh lớn, trong cái bức tranh đó lại nghĩ về vai trò của mình trong đó như thế nào. Thế còn chuyện để mình đạt được học bổng này, dự án kia… tất cả chỉ là những công cụ.</p>
<p class="pBody">Nếu mình giữ được mục tiêu chính thì khi thất bại cái này sẽ có cơ hội khác. Người mà nhìn cuộc đời tích cực thì cơ hội sẽ luôn luôn đến. Tôi nghĩ, nếu mình có 10 cơ hội, chỉ thành công trong 1-2 cơ hội thôi, và thường trượt 8-9 cơ hội, nhưng thế là tốt rồi.</p>
<p class="pBody">Một điểm nữa là tôi không quá căng thẳng và áp lực với những dự định mình đặt ra. Một Thiền sư từng nói rằng, tìm niềm vui trên mỗi chặng đường đi sẽ giúp sức cho mình đi xa hơn. Điều quan trọng là mình sống có ý nghĩa, mình thấy mình là nét vẽ nhỏ trong bức tranh lớn, để bức tranh lớn được đẹp trước hết mình phải là một nét vẽ đẹp.</p>
<p class="pBody"><em>Các bạn trẻ thường thấy bức tranh lớn không anh?</em></p>
<p class="pBody">Tôi có một may mắn là từ bé luôn được học với nhiều người giỏi. Nhưng có một điểm chung là nhiều bạn chỉ tập trung vào giỏi một việc nhỏ, mà bỏ qua bức tranh lớn. Thực sự tôi rất muốn các bạn trẻ quan tâm đến bức tranh lớn. Cần đặt câu hỏi rằng mục đích trong cuộc sống của mình là gì, năng lực mình đến đâu và mình dùng năng lực ấy vào công việc gì.</p>
<p class="pSubTitle">&#8230; &#8220;Nét vẽ đẹp&#8221; cho đời và &#8220;món võ phòng thân&#8221;</p>
<p class="pBody"><em>Làm thế nào để mỗi bạn trẻ đều là một &#8220;nét vẽ đẹp&#8221; như anh nói? </em></p>
<p class="pBody">Bây giờ xã hội mình cứ nói đại gia này, đại gia kia… khiến &#8220;đại gia&#8221; như là mục tiêu của cuộc sống.</p>
<p class="pBody">Khi tiếp xúc với những người giàu có và quyền lực, mới thấy nhiều người không hạnh phúc. Lúc đó mới rõ rằng cuộc sống vật chất không đủ, còn cuộc sống tinh thần nữa. Có thời gian tôi tìm đọc sách triết học, tâm lý học, Phật học, để trả lời những câu hỏi như cuộc sống là gì?</p>
<p class="pBody">Với tôi, mục tiêu đích thực của cuộc sống là trở thành người quân tử, là người đạt tới tri thức hiểu cuộc sống, biết cách sống thế nào để đem lại hạnh phúc cho bản thân và người khác.</p>
<p class="pBody">Tri thức này không đo được qua bằng cấp. Khi mình là một người quân tử,  mình không có xu dính túi vẫn thấy thanh cao, tràn đầy hạnh phúc. Và tôi nghĩ rằng nếu nhiều người trẻ vươn tới, làm người quân tử thì đất nước sẽ tốt hơn rất nhiều. …</p>
<p class="pBody"><em>Anh tâm sự rằng hồi học phổ thông mình học rất bình thường trong khi xung quanh rất nhiều người giỏi, nhưng người ta thấy anh nhận được những học bổng rất danh giá. Bí quyết để có được điều đó là&#8230;?</em></p>
<p class="pBody">Nhiều người nghĩ là đi học nước ngoài rất là khó nhưng thực ra là do chưa có người hướng dẫn mà thôi. Tôi nghĩ những người sau khi đi du học về sẽ là nguồn thông tin rất tốt cho các bạn trẻ.</p>
<p class="pBody">Các trường đại học ở Mỹ bao giờ họ cũng cạnh tranh nhau để thứ hạng của trường tăng lên. Để cạnh tranh nhau thì một trong những cái họ yêu cầu ở người học là học giỏi và thi đạt kết quả cao.</p>
<p class="pBody">Mình là người Việt Nam muốn vào học những chương trình học bổng chỉ cần chịu khó mà luyện và thi là  được, luyện thi thì không cần phải đi nước ngoài, ở ta có đầy sách vở để luyện. Lúc đó, cửa để đi học nước ngoài rất rộng mở. Người Trung Quốc, Ấn Độ tận dụng những cái này rất tốt.</p>
<p class="pBody"><em>Anh thấy sinh viên sẽ thế nào nếu hưởng thụ một hệ thống giáo dục yếu kém? </em></p>
<p class="pBody">Hệ thống giáo dục của ta đúng là có rất nhiều yếu kém. Hôm vừa rồi tôi có ngồi với đứa em đang học đại học, nó than phiền là chương trình học quá lạc hậu so với kỹ năng mà thực tế cần.</p>
<p class="pBody">Sau khi sinh viên ngồi trên ghế giảng đường trong nước suốt 4 &#8211; 5 năm, mới ngớ người ra thấy rằng: sau chừng đó thời gian hầu như mình học được rất ít những cái để có thể dùng được.</p>
<p class="pBody">Lãng phí nhất là: 4-5 năm đấy là quãng thời gian đầu óc chúng ta minh mẫn nhất, thông minh nhất&#8230; thì lại phải học những  kiến thức quá nghèo nàn, lạc hậu, xa rời thực tiễn&#8230;</p>
<p class="pBody">Nếu kiến thức chán như vậy thì sinh viên không muốn học, mà sinh viên không muốn học trong chính lúc cần phải tập thói quen học hỏi nhiều nhất thì lúc đó sẽ tạo ra những thói quen chán nản, lười, và không loại trừ cả thói giả dối.</p>
<p class="pBody">Tôi rất day dứt về những chuyện này. Nó phản giáo dục ở cái nghĩa là nó không làm cho sinh viên tốt lên mà còn làm cho họ tệ đi, tức là bị nhiễm hoặc nảy sinh những thói quen, tật xấu. Lúc người học thấy kiến thức ở trường không giúp ích được gì cho mình thì họ sẽ chẳng học nữa. Không học thì sẽ sinh ra lười và sẽ đi làm những cái việc này, việc kia.</p>
<p class="pBody"><em>Khi môi trường giáo dục đang ở trong tình trạng như vậy, theo anh, sinh viên cần sử dụng thời gian như thế nào cho hợp lý, và có &#8220;món võ&#8221; nào để &#8220;phòng thân&#8221;?</em></p>
<p class="pBody">Các bạn sinh viên nên dùng thời gian học tiếng Anh là bổ ích và cần thiết nhất. Một sinh viên ra trường khi vào phỏng vấn xin việc, câu hỏi đầu tiên người ta sẽ hỏi là: Trình độ ngoại ngữ của bạn thế nào? Bởi tiếng Anh là ngôn ngữ của &#8220;ngôi làng toàn cầu&#8221; rồi.</p>
<p class="pBody">Khi có vốn tiếng Anh tốt, bạn có cơ hội đi học ở nước ngoài. Nhìn xa một chút, bạn phải học giỏi tiếng Anh thì con cái bạn sau này mới giỏi tiếng Anh được. Một khi bố mẹ tậm tịt về ngoại ngữ thì làm sao mà làm gương cho con cái được. Cho nên các bạn sinh viên học bây giờ không chỉ là học cho mình, mà là học cho gia đình, tương lai hậu duệ của các bạn nữa.</p>
<p class="pBody">Đặc biệt, bây giờ sinh viên lại thu được rất ít kiến thức ở trong trường, nên người giỏi tiếng Anh sẽ tự tìm tòi tài liệu và tự mình khám phá được rất nhiều điều thú vị.</p>
<p class="pBody"><em>Ai đó hỏi anh về công việc của một giáo sư ở ĐH Indiana, anh sẽ nói gì?</em></p>
<p class="pBody">Trường tôi đang làm việc là một đại học vào hạng khá. Về chuyên ngành của tôi (chính sách công) thì trường này đứng thứ hai ở Mỹ.</p>
<p class="pBody">Năm vừa rồi Giáo sư Lin Ostrom ở trường vừa nhận giải Nobel Kinh tế. Nhiệm vụ của một giáo sư ở loại đại học này (Research University) không chỉ là truyền đạt tri thức mà là tạo ra tri thức. Nhiệm vụ số một phải là tạo ra tri thức thông qua các công trình khoa học; Nhiệm vụ số hai mới là chuyển giao tri thức.</p>
<p class="pBody">Do vậy, mỗi năm tôi chỉ dạy 2 môn và dạy vào một học kỳ, tức là 4 tháng thôi. Môn thứ nhất mà tôi dạy là Kinh tế phát triển; môn thứ hai là Thương mại và Tài chính quốc tế. Trong các nghiên cứu khoa học của mình, tôi tập trung vào việc tìm ra phương pháp giúp các nước nghèo tăng trưởng kinh tế và phát triển xã hội tốt.</p>
<p class="pBody"><em>Xin cảm ơn anh!</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1429/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1429&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/11/15/tr%e1%ba%a7n-ng%e1%bb%8dc-anh-v%e1%bb%aba-t%e1%bb%91t-nghi%e1%bb%87p-ti%e1%ba%bfn-si-t%e1%ba%a1i-d%e1%ba%a1i-h%e1%bb%8dc-harvard-va-d%c6%b0%e1%bb%a3c-nh%e1%ba%adn-lam-gi%e1%ba%a3ng-vien-d%e1%ba%a1i-h/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.tienphong.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=231068" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Michelle Obama &#8220;chính là biểu tượng cho thấy nước ta (Mỹ) đã tiến xa như thế nào và chúng ta là ai&#8221;,</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/15/michelle-obama-chinh-la-bi%e1%bb%83u-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-cho-th%e1%ba%a5y-n%c6%b0%e1%bb%9bc-ta-m%e1%bb%b9-da-ti%e1%ba%bfn-xa-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-nao-va-chung-ta-la-ai/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/15/michelle-obama-chinh-la-bi%e1%bb%83u-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-cho-th%e1%ba%a5y-n%c6%b0%e1%bb%9bc-ta-m%e1%bb%b9-da-ti%e1%ba%bfn-xa-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-nao-va-chung-ta-la-ai/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 15 Oct 2009 19:51:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1427</guid>
		<description><![CDATA[Hành trình từ đồn điền tới Nhà Trắng Michelle Obama &#8220;chính là biểu tượng cho thấy nước ta (Mỹ) đã tiến xa như thế nào và chúng ta là ai&#8221;, một tác gia bình luận về những phát hiện mới trong nghiên cứu của một nhà phả hệ học về nguồn gốc của Đệ nhất [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1427&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hành trình từ đồn điền tới Nhà Trắng</p>
<p>Michelle Obama &#8220;chính là biểu tượng cho thấy nước ta (Mỹ) đã tiến xa như thế nào và chúng ta là ai&#8221;, một tác gia bình luận về những phát hiện mới trong nghiên cứu của một nhà phả hệ học về nguồn gốc của Đệ nhất phu nhân Mỹ.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/45/C8/obb.jpg" border="1" alt="Frasier Robinson III và vợ ông, Marian, cùng hai con của họ Craig và Michelle, hiện là đệ nhất phu nhân Mỹ. Ảnh: NYT." width="400" height="216" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Frasier Robinson III và vợ ông, Marian, cùng hai con của họ Craig và Michelle, hiện là đệ nhất phu nhân Mỹ. Ảnh: NYT.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Năm 1850, David Patterson &#8211; một chủ đồn điền ở Nam Carolina &#8211; đặt bút phân chia tài sản của ông cho những người thừa kế. Giữa những tài sản gồm các guồng máy quay tơ, liềm hái, khăn trải bàn, gia súc, có một cô bé nô lệ 6 tuổi, sau này có giá 475 USD.</p>
<p>Trong di chúc, cô được mô tả đơn giản là &#8220;cô bé da đen Melvinia&#8221;. Sau khi Patterson qua đời, Melvinia bị đưa đi khỏi đồn điền ở Nam Carolina và tới Georgia, bang Alabama. Lúc ở độ tuổi thiếu nữ, cô có con với một người đàn ông da trắng bí ẩn.</p>
<p>Trong biên niên sử chế độ nô lệ ở Mỹ, câu chuyện đau lòng này không hề có gì nổi bật, trừ một lý do: mối quan hệ diễn ra khoảng hai năm trước Nội chiến đó là khởi đầu cho một dòng họ, xuất phát từ vùng nông thôn của Georgia, tới Birmingham bang Alabama đến Chicago và cuối cùng dừng chân ở Nhà Trắng. Melvinia Shields &#8211; cô bé nô lệ mù chữ &#8211; và người đàn ông bí ẩn khiến cô mang thai chính là cụ tổ 5 đời của Michelle Obama &#8211; đương kim đệ nhất phu nhân nước Mỹ.</p>
<p>Được coi là một biểu tượng về sự phát triển và thành công của người da đen, Michelle Obama lớn lên với không nhiều liên hệ về tổ tiên của bà. Trong quãng thời gian vận động tranh cử tổng thống cùng chồng năm ngoái, bà được biết ông cố của mình là cựu nô lệ ở Nam Carolina, song phần còn lại của dòng họ bà vẫn là một bí ẩn lớn.</p>
<p>Giờ đây, nhờ một nghiên cứu mới công bố, bản đồ phả hệ của gia đình bà Michelle Obama dần dần rõ ràng lên với sự góp mặt của Melvinia, người đàn ông da trắng và con trai của họ, tên là Dolphus T. Shields. Mối quan hệ này lần đầu tiên giúp kết nối gia đình đệ nhất phu nhân với lịch sử nô lệ của Mỹ. Nghiên cứu của nhà phả hệ học Megan Smolenyak và báo The <em>New York Times</em> đã làm sáng tỏ những đồn đoán về dòng máu trộn lẫn trắng &#8211; đen của Michelle Obama.</p>
<p>&#8220;Bà ấy chính là biểu tượng cho thấy nước ta đã tiến xa thế nào và chúng ta là ai&#8221;, Edward Ball, nhà sử học từng viết cuốn hồi ký danh tiếng &#8220;Những nô lệ trong gia đình&#8221;. Ông phát hiện bản thân mình cũng có dòng máu da đen khi nghiên cứu về phả hệ của dòng họ. &#8220;Chúng ta không phải là những chủng tộc riêng rẽ người Latin, da trắng hay da đen. Chúng ta trộn lẫn vào nhau từ nhiều thế kỷ nay&#8221;.</p>
<p>Gia đình Michelle Obama từ chối bình luận về phát hiện này vì cho rằng đây là vấn đề riêng tư.</p>
<p>Smolenyak, nhà nghiên cứu từng tìm nguồn gốc của nhiều nhân vật nổi tiếng, bắt đầu nghiên cứu về gia đình Michelle Obama trong khi viết bài cho <em>The New York Times</em> hồi đầu năm. Bà phát hiện ra Melvinia khi nghiên cứu di chúc từ thế kỷ 19, giấy kết hôn đã ngả màu vàng, những tấm ảnh đã mờ và ký ức của một người phụ nữ lớn tuổi về gia đình này.</p>
<p>Trong hàng chục người họ hàng của Michelle, Smolenyak nhận định Melvinia dường như có mối liên hệ rõ ràng nhất. Năm 1852, khi David Patterson qua đời, Melvinia được đưa đến đồn điền khác ở Georgia ở với chủ mới là con gái ông, Christianne, và con rể Henry Shields. Khi ở Nam Carolina, cô sống cùng 21 nô lệ khác, còn ở Georgia, cô là một trong ba nô lệ. Cô phải trồng và gặt hái lúa mì, ngô, khoai tây, bông và chăm sóc 3 con ngựa, 5 con bò, 17 con lợn và 20 con cừu. Các con số này dựa trên điều tra xã hội học thời đó.</p>
<p>Việc xác định ai đã khiến Melvinia mang thai rất khó. Cô sinh Dolphus năm 1859 khi mới 15 tuổi. Henry Shields lúc đó ngoài 40 và có 4 con trai từ 19 tới 24 tuổi. Tuy nhiên, nhiều người đàn ông khác cũng lui tới đồn điền này.</p>
<p>Vào năm 1870, ba trong số bốn người con của Melvinia được ghi vào trong giấy tờ là lai da trắng. Người con thứ 4 của Melvinia được sinh ra sau thời giải phóng nô lệ, cho thấy mối quan hệ với người đàn ông da trắng bí ẩn kia vẫn tiếp diễn. Melvinia lấy họ Shields cho các con, có thể ám chỉ tới danh tính cha của chúng. Tuy nhiên, các nô lệ cũng thường lấy họ theo chủ.</p>
<p>Dù đã được giải phóng, Melvinia vẫn ở lại đồn điền, làm việc chân tay cho nhà Charles Shields &#8211; con trai của Henry. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian khi ngoài 30 tới ngoài 40 tuổi, Melvinia bỏ đi và tái hợp với những nô lệ cũ ở nhà Patterson &#8211; Mariah và Bolus Easley. Họ đến hạt Barlow, gần biên giới bang Alabama, sinh sống. Dolphus cưới một trong các cô gái nhà Easley &#8211; Alice &#8211; là bà cố của Michelle Obama. &#8220;Bằng cách nào đó, một cộng đồng bị chia cách đã tái hợp&#8221;, nhà phả hệ học Smolenyak nhận xét.</p>
<p>Melvinia vẫn không hề biết rõ về thân phận của bà. Trong giấy tờ khi bà qua đời năm 1938, ô ghi tên cha mẹ có chữ &#8220;không biết&#8221;. Như thế, Melvinia, khi qua đời ở tuổi ngoài 90 tuổi, có lẽ cũng không hề hay biết về gốc gác của bà.</p>
<p>Vào năm 1888, Dolphus và Alice Shields chuyển tới Birmingham, thành phố công nghiệp có nhiều nhà máy thu hút những nô lệ cũ từ khắp miền nam về làm việc. Lúc này đã ngoài 30 tuổi và có làn da sáng, Dolphus Shields trông không khác gì người da trắng. Ông là thợ mộc và chăm chỉ đi nhà thờ, có thể đọc và viết. Năm 1900, Dolphus đã mua được nhà. Năm 1911, ông mở một xưởng mộc tư nhân.</p>
<p>Dolphus đồng sáng lập hai nhà thờ First Ebenezer Baptist Churt và Trinity Baptist Church, sau này là nơi khởi nguồn phong trào về dân quyền. Ông dạy các lớp học chủ nhật ở cả hai nhà thờ và Missionary Baptist Church.</p>
<p>Dolphus giúp đưa gia đình ông vươn tới tầng lớp lao động và chuyển tới sống ở khu vực của người da đen sở hữu hoặc có tiền thuê nhà. Trong nhà ông, không ai được hút thuốc lá, chửi bậy, không có kẹo cao su, không son môi. Các thành viên trong gia đình không được nghe nhạc blues của người da đen mà chỉ nghe thánh ca. Bà Bobbie Holt, 73 tuổi, được Dolphus và bà vợ thứ 4 của ông nuôi nấng, cho hay gia đình này tới nhà thờ mỗi tối.</p>
<p>Dolphus thường mang kẹo bạc hà trong túi để cho trẻ con hàng xóm và hay kể chuyện về thời thanh niên. Tuy nhiên, những người khác trong gia đình ông thì sống chật vật. Người vợ đầu tiên &#8211; Alice Easley Shields &#8211; vất vả kiếm sống kể từ khi hai người chia tay. Bà làm thợ may và hầu gái. Hai con trai của họ cũng không khá khẩm gì.</p>
<p>Robert Lee Shields &#8211; cụ của Michelle Obama &#8211; cưới vợ vào năm 1906. Ông làm công nhân và thợ khuân vác, sau đó không thấy xuất hiện trên giấy tờ nữa kể từ sinh nhật lần thứ 32. Willie Arthur Shields, từng được cấp bằng sáng chế vì cải tiến hoạt động máy giặt khô, cuối cùng làm nghề bảo dưỡng.</p>
<p>Dolphus Shields không mấy khi nói về tổ tiên của ông. &#8220;Chúng tôi thường tới những nơi mà không ai biết rằng chúng tôi quen biết nô lệ. Chẳng ai muốn nói về điều đó&#8221;, Bà Helen Heath, đi nhà thờ cùng Dolphus, cho biết. Bà cho rằng ông có họ hàng da trắng vì màu da sáng và tóc mềm.</p>
<p>Vào lúc người da đen tuyệt vọng vì bị phân biệt chủng tộc &#8211; không được đi bỏ phiếu, không được làm việc trong thành phố, nhà hàng chỉ phục vụ người da trắng &#8211; Dolphus Shields là mối dây liên kết hiếm hoi giữa những cộng đồng bị chia rẽ sâu sắc. Cửa hiệu đồ mộc của ông nằm ở khu vực dành cho người da trắng trong vùng, và ông tiếp xúc bình thường với người da trắng. &#8220;Họ thường đến hiệu của ông và trò chuyện&#8221;, bà Holt nói.</p>
<p>Đến khi Dolphus qua đời năm 1950 ở tuổi 91, nước Mỹ đã bắt đầu thay đổi. Trên tờ <em>The Birmingham World</em> số ra ngày 9/6/1950 có tin ông chết cũng đăng một tin lớn: Tòa án Mỹ cấm phân biệt ở nhà hàng và trường trung học. Tòa án Tối cao Mỹ khi đó cũng cấm tình trạng phân biệt trên chỗ ngồi ở tàu hỏa và các trường đại học ở Texas và Oklahoma.</p>
<p>Cháu của Dolphus &#8211; họa sĩ Purnell Shields, ông của Michelle Obama &#8211; đã nắm lấy cơ hội lớn này để phát triển ở Chicago.</p>
<p>Khi các hậu duệ của Dolphus tiến xa, họ mất dần liên hệ với quá khứ. Ngày nay, Dolphus Shields an nghỉ ở khu nghĩa trang dành cho người da đen bị lãng quên, cỏ mọc quá đầu gối và nhiều ngôi mộ bị phá hoại.</p>
<p>Holt, y tá đã nghỉ hưu, cho biết bà thấy ông trong mơ tháng trước. Bà tìm lại bức ảnh của ông và không nghĩ rằng Dolphus Shields chính là ông cố của đệ nhất phu nhân. &#8220;Chúa ơi&#8221;, bà Holt nói. &#8220;Tôi luôn kính trọng ông ấy nhưng không bao giờ có thể tưởng tượng điều này. Lạy Chúa, chúng ta đã tiến thật xa&#8221;.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1427/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1427&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/15/michelle-obama-chinh-la-bi%e1%bb%83u-t%c6%b0%e1%bb%a3ng-cho-th%e1%ba%a5y-n%c6%b0%e1%bb%9bc-ta-m%e1%bb%b9-da-ti%e1%ba%bfn-xa-nh%c6%b0-th%e1%ba%bf-nao-va-chung-ta-la-ai/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/45/C8/obb.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Frasier Robinson III và vợ ông, Marian, cùng hai con của họ Craig và Michelle, hiện là đệ nhất phu nhân Mỹ. Ảnh: NYT.</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Huynh Công Thịnh- Gặp MVP trẻ nhất Việt Nam được Microsoft trao giải</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/15/huynh-cong-th%e1%bb%8bnh-g%e1%ba%b7p-mvp-tr%e1%ba%bb-nh%e1%ba%a5t-vi%e1%bb%87t-nam-d%c6%b0%e1%bb%a3c-microsoft-trao-gi%e1%ba%a3i/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/15/huynh-cong-th%e1%bb%8bnh-g%e1%ba%b7p-mvp-tr%e1%ba%bb-nh%e1%ba%a5t-vi%e1%bb%87t-nam-d%c6%b0%e1%bb%a3c-microsoft-trao-gi%e1%ba%a3i/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 15 Oct 2009 19:37:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1424</guid>
		<description><![CDATA[Huỳnh Công Thịnh, sinh viên năm cuối Học viện Công nghệ bưu chính viễn thông, được Microsoft phong tặng danh hiệu MVP năm 2009 vì,những đóng góp cho cộng đồng người dùng hệ điều hành Windows. MVP (Most Valuable Professional &#8211; Những chuyên gia có giá trị nhất) là giải thưởng lớn của Microsoft nhằm [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1424&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Huỳnh Công Thịnh, sinh viên năm cuối Học viện Công nghệ bưu chính viễn thông, được Microsoft phong tặng danh hiệu MVP năm 2009 vì,những đóng góp cho cộng đồng người dùng hệ điều hành Windows.  							 							 								MVP (Most Valuable Professional &#8211; Những chuyên gia có giá trị nhất) là giải thưởng lớn của Microsoft nhằm ghi nhận và tôn vinh các cá nhân xuất sắc thông qua nhiều đóng góp cho cộng đồng công nghệ thông tin, cũng như những bước phát triển đột phá của Microsoft.</p>
<p><em>- Chúc mừng Thịnh về giải thưởng MVP. Có phải Thịnh là người Việt Nam duy nhất đạt được giải thưởng trong năm nay?</em></p>
<p>- Cứ mỗi quý Microsoft lại có một đợt xét duyệt đề cử các MVP trên toàn thế giới, theo Thịnh được biết thì khoảng đầu tháng 7 Việt Nam có anh Nguyễn Bá Quang cũng được Microsoft MVP ở lĩnh vực Sharepoint. Thịnh chỉ là MVP trẻ nhất trong gia đình MVP có 9 người ở Việt Nam hiện tại và là MVP đầu tiên của Việt Nam mình ở lĩnh vực Windows Desktop Experience (chia sẻ kinh nghiệm sử dụng hệ điều hành).</p>
<p><img src="http://www.thehe8x.net/data/images/15-10-2009/khcnthinh1.jpg" alt="" /><br />
<em><span style="font-size:x-small;">Huỳnh Công Thịnh chụp chung với MC Minh Vũ, khi tham gia Đường lên đỉnh Olympia năm thứ 5.<br />
</span></em><br />
<em>- Thịnh có thể mô tả cụ thể hơn về giải thưởng MVP và công việc của mình?</em></p>
<p>- Giải thưởng MVP là danh hiệu của Microsoft dành cho những cá nhân xuất sắc trong cộng đồng công nghệ. Microsoft bắt đầu chương trình MVP vào năm 1993 với khởi điểm là 38 người. Những MVP được chọn phần lớn vì chất lượng và số lượng của các chỉ dẫn chuyên môn mà họ tình nguyện đưa ra miễn phí trên các diễn đàn công nghệ hoặc blog.</p>
<p>Ngày 22/6/2007, Thịnh thành lập ra VistaVietNam.Net. Đúng như tên gọi Thịnh muốn tạo ra một cộng đồng hỗ trợ người dùng Windows Vista ở Việt Nam mình, giúp đỡ họ sử dụng hệ điều hành Vista (thời gian đó chỉ có Windows Vista là hệ điều hành mới nhất của Microsoft). Đến sau này khi mà Microsoft cho ra mắt Windows 7 thì Thịnh và ban quản trị quyết định sẽ chuyển hướng, giúp Windows 7 trở nên thân thiện với với người dùng.</p>
<p>Để được công nhận là Microsoft MVP bạn phải thể hiện khả năng và tâm huyết của mình khi chia sẻ kiến thức với cộng đồng. Hỗ trợ người sử dụng Windows, các hệ điều hành khác, các vấn đề chung về công nghệ thông tin… Đặc biệt là việc giữ bản quyền hợp pháp Windows và tất cả các phần mềm thương mại khác.</p>
<p>Để có được kết quả này là công sức thời gian cố gắng khá lâu của Thịnh đối với việc chia sẻ và giúp đỡ cộng đồng người dùng Windows nói riêng và công nghệ thông tin nói chung.</p>
<p><em>- Sau giải thưởng MVP, anh có dự định gì trong công việc?</em></p>
<p>- Tìm hiểu các kiến thức, công nghệ, sản phẩm mới là đam mê của Thịnh, vì vậy cho nên Thịnh sẽ gắn bó với những cái Thịnh đã, đang làm.</p>
<p>Hiện diễn đàn của mình có hơn 50.000 thành viên và khoảng 95.000 bài viết. Số thành viên và số bài viết tăng lên đồng nghĩa với Thịnh và các thành viên Ban quản trị khác phải quản lý tốt lượng thông tin vào ra trên diễn đàn. Rất vui là WindowsVn có lực lượng Ban quản trị toàn là sinh viên nhưng nhiều kiến thức và nhiệt tình bên cạnh đó là số lượng thành viên tham gia hỗ trợ lẫn nhau rất tốt.</p>
<p><em>- Để nội dung diễn đàn luôn sinh động và đổi mới Thịnh cùng ban quản trị diễn đàn có những ý tưởng hay cách thức nào? Nguồn bài vở của diễn đàn khai thác ở đâu?</em></p>
<p>- Ngoài các bài viết, các bài viết đánh giá cá nhân hay các trang Web trong nước về một chức năng của hệ điều hành hay một sản phẩm nào đó thì Thịnh cùng Ban quản trị thường hay vào các trang web nước ngoài để tìm kiếm và đưa tin mới lên trang tin, diễn đàn đang xây dựng một cổng thông tin về Microsoft &amp; Windows cập nhật.</p>
<p>Trong cảnh nhà nhà làm forum, người người làm forum nên việc thành lập muộn, đi sau người khác luôn là khó khăn lớn của các forum còn non trẻ. Vì vậy forum của bạn phải cái gì đó khác biệt với những forum ra trước đó. Chúng tôi tự hào là forum “sạch” ở Việt Nam với việc không thảo luận, gởi bài viết liên quan đến vi phạm bản quyền phần mềm, crack, bẻ khóa phần mềm… và luật sở hữu trí tuệ. Duy trì và phát triển những gì đã làm được, windowsvn cố gắng trở thành diễn đàn hỗ trợ người sử dụng Windows tốt nhất ở Việt Nam.</p>
<p><strong><em>Theo Đức Toàn &#8211; Datviet</em></strong></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1424/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1424&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/15/huynh-cong-th%e1%bb%8bnh-g%e1%ba%b7p-mvp-tr%e1%ba%bb-nh%e1%ba%a5t-vi%e1%bb%87t-nam-d%c6%b0%e1%bb%a3c-microsoft-trao-gi%e1%ba%a3i/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.thehe8x.net/data/images/15-10-2009/khcnthinh1.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Nữ tỷ phú với thương hiệu Miss Áo dài</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/01/n%e1%bb%af-t%e1%bb%b7-phu-v%e1%bb%9bi-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-miss-ao-dai/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/01/n%e1%bb%af-t%e1%bb%b7-phu-v%e1%bb%9bi-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-miss-ao-dai/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 01 Oct 2009 22:12:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/01/n%e1%bb%af-t%e1%bb%b7-phu-v%e1%bb%9bi-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-miss-ao-dai/</guid>
		<description><![CDATA[Nữ tỷ phú với thương hiệu Miss Áo dài Giám đốc thương hiệu Miss Áo dài nổi tiếng trên đất Nhật Bản Dương Thanh Thủy là một phụ nữ 45 tuổi rất dung dị. Chị là nữ doanh nhân người Việt thành đạt đầu tiên được các tạp chí Nhật chọn phỏng vấn. Miss Áo [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1418&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span>Nữ tỷ phú với thương hiệu Miss Áo dài </span></p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="1" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img style="position:relative;z-index:1;" src="http://www.hoahoctro.vn/Controls/ThumbnailSizeOrigin.aspx?swidth=200&amp;sheight=0&amp;imageurl=upload/20090930/brit/59438.jpg" border="0" alt="" align="left" /></td>
</tr>
<tr>
<td align="center"></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><span> Giám đốc thương hiệu Miss Áo dài nổi tiếng trên đất Nhật Bản Dương Thanh Thủy là một phụ nữ 45 tuổi rất dung dị. Chị là nữ doanh nhân người Việt thành đạt đầu tiên được các tạp chí Nhật chọn phỏng vấn. </span></p>
<p align="justify">
<p>Miss Áo dài cũng được một công ty Nhật Bản ký hợp đồng chuyển nhượng thương hiệu tại Nhật. Vậy nhưng, nếu hỏi về những năm tháng đã qua, câu trả lời đầu tiên bao giờ cũng là: &#8220;Chị không có thời thơ ấu&#8221;.</p>
<p><strong>Từ trẻ mồ côi đến &#8220;phe chợ trời&#8221;!</strong></p>
<p>Tám tháng tuổi, ba chị một liệt sĩ thời kỳ đánh Mỹ, bị tử hình dưới thời Ngô Đình Diệm. Nghèo quá, mẹ tái hôn, cả con riêng, con chung lên tới 15 đứa! Người mẹ buộc phải gạt nước mắt đưa bốn đứa con riêng lên Sài Gòn ở với bà nội. Năm 7 tuổi, nội qua đời, chị bắt đầu cuộc đời &#8220;di động&#8221;, có nghĩa là cứ cô chú nào cần người giữ em, giúp việc nhà, chị lại đến để giúp, để được đi học.</p>
<p>17 tuổi, chị bắt đầu tự kiếm sống bằng nghề đan giỏ, học làm các mặt hàng thủ công mỹ nghệ bằng phim, dây cước&#8230; Loay hoay như vậy, năm 1978 chị đậu vào trường Dược. Nhưng sóng gió cuộc đời không dừng lại ở đây, anh Hai bị bắt, cả nhà mất trụ cột chính, đang học dở dang năm thứ 4 trường Dược, chị quyết định từ giã cổng trường đại học để thay anh kiếm tiền nuôi gia đình. Những năm đó, khách quốc tế đến Tp.HCM nhiều lên, họ rất mê những chiếc thuyền làm bằng gỗ, những chiếc giỏ lác, xe đạp làm bằng phim&#8230;</p>
<p>Hàng thủ công mỹ nghệ có đất sống, nhưng không may, bà chủ cửa hàng vẫn đặt hàng chị, làm ăn thua lỗ, dẹp tiệm. Đường cùng, chị quyết định đi vay mượn &#8220;mẹ chồng tương lai&#8221; 2 chỉ vàng để tự ra thuê chỗ kinh doanh. Năm đó chị mới 21 tuổi.</p>
<p>Không đủ tiền thuê gian hàng riêng, chị chia chỗ một góc kiốt trên đường Nguyễn Huệ. Nhờ biết tiếng Anh, hàng chị bán rất chạy. Thời đó người Nga đến Tp.HCM rất đông, chị đổi hàng thủ công mỹ nghệ lấy bơ, thịt hộp, voska, nồi áp suất&#8230; Nga rồi &#8220;phân phối&#8221; lại cho dân ta.</p>
<p>Để công việc làm ăn thuận lợi, ban ngày chị còn đi bán, ban đêm đi học thêm tiếng Nga. Những năm 90, người Đài Loan tìm đến Việt Nam đầu tư, buôn bán. Dân Đài Loan mê hổ phách Nga, vậy là chị nghĩ ngay ra ý tưởng, thu mua hổ phách của khách Nga bán cho khách Đài Loan. Vẫn là bài học của lần kinh doanh trước, kinh doanh muốn thành công phải biết ngôn ngữ, chị lại xách giỏ mỗi tối đi học thêm tiếng Hoa! Vận may bắt đầu với chị.</p>
<p>Sau bao nhiêu năm lận đận vì không có chỗ buôn bán ổn định, lần này chị quyết tâm có bao nhiêu tiền lãi, gom góp hết đi mua nhà. Khởi đầu là ý định để có một địa điểm mở cửa hàng ổn định, không sợ bị đuổi, có bao nhiêu tiền chị đổ hết vào những căn nhà mặt tiền đường Nguyễn Huệ, Đông Du. Thời đó nhà lại rẻ, chưa sốt như bây giờ, chị đã kịp trong tay 4, 5 căn nhà lớn, toàn khu trung tâm thành phố.</p>
<p>Đùng một cái, giá nhà lên vùn vụt, tài sản của chị từ vài chục triệu đồng vọt lên vài chục tỷ, rồi cứ tăng dần theo thời gian&#8230; Vậy nhưng, thời đó, dân buôn bán chạy chợ như chị bị gọi là dân phe, dân chợ trời. Chị bị gia đình chồng phản đối không cho cưới với lập luận &#8220;ai lại đường đường bác sĩ mà lại đi lấy con buôn chợ trời&#8221;.</p>
<p>May nhờ mẹ chồng nghĩ cách can thiệp, bởi thế mỗi khi nói đến ngày Doanh nhân, chị lại cười vui :&#8221;Nếu ngày Doanh nhân có sớm hơn, tôi đâu phải suýt mất chồng&#8221;.</p>
<p><strong>Tỷ phú với&#8230; áo dài</strong></p>
<p>Còn bây giờ, &#8220;dân phe&#8221; ngày xưa đã trở thành nữ Giám đốc Công ty Trung Thuỷ, được tham gia các đoàn xúc tiến thương mại ra nước ngoài với lãnh đạo thành phố.</p>
<p>Kể lại câu chuyện này, chị Thủy không quên những bước ngoặt lịch sử&#8230; Chuyện đời đúng là khó đoán trước, nhờ có luật Doanh nghiệp, doanh nhân được tôn trọng, chị lập công ty. Vẫn là kinh doanh hàng thủ công mỹ nghệ cho du khách, nhưng lên công ty chị làm ăn bài bản hơn, hoành tráng hơn. Tôi thắc mắc: &#8220;Sáng kiến thương hiệu Miss Áo dài từ đâu ra?&#8221;.</p>
<p>Chị Thủy cho biết, mấy năm gần đây dòng khách du lịch Nhật đổ vào thị trường Tp.HCM, nghe khách đến cửa hàng cứ hỏi &#8220;Ao dzai, ao dzai ?&#8221;, thấy dân Nhật mê áo dài như vậy chị liền lấy luôn thương hiệu mới cho công ty mới Miss Áo dài. Chiêu tiếp thị độc đáo cũng được tung ra: đến Miss Áo dài được may áo dài miễn phí&#8230;Vậy là Miss Áo dài nổi như cồn ở Nhật, xuất khẩu được cả thương hiệu qua đất nước Phù Tang.</p>
<p>Chị quả là xứng danh với danh hiệu nữ tỷ phú thời đại @. Không chỉ phát triển kinh doanh qua mạng, một năm vài lần xách cặp đi hội chợ quảng bá tại Nhật&#8230;, tối tối chị lại xách cặp đi học tiếng Nhật. Nhờ biết tiếng, nhờ am hiểu thị trường, chưa có doanh nghiệp kinh doanh hàng thủ công mỹ nghệ nào bán đắt hàng cho khách Nhật như chị! Có lẽ chị cũng là nữ tỷ phú đầu tiên ở VN nói được đến 5 thứ tiếng!</p>
<p>Cuối năm nay, Miss Áo dài bắt đầu nhảy sang một lĩnh vực kinh doanh mới: dịch vụ Spa cao cấp. Các đối tác Nhật phàn nàn rằng, Việt Nam đẹp nhưng dịch vụ quá thiếu, vậy là bà chủ Miss Áo dài không bỏ qua cơ hội kinh doanh mới.</p>
<p>Sau khi nghiên cứu hết tài liệu về Spa, chị bay ngay sang Thái và đi hết 26 Spa lớn của Thái. Có ngày, bà chủ Miss Áo dài phải bỏ tiền đi massage đến 5 lần! Chị cũng không quên sang Nhật và tấp vào các điểm Spa nổi tiếng. Trở về Tp.HCM, một trung tâm Spa theo tiêu chuẩn của Nhật Bản ra đời, kịp tiếp thị dịp Lễ hội Việt-Nhật với cái giá cạnh tranh chỉ bằng 1/4 ở Nhật và 1/2 so với Thái.</p>
<p>Sẽ rất bất ngờ nếu biết rằng, bà chủ Miss Áo dài đồng thời cũng là chủ nhân thắng thầu lô đất đấu giá đầu tiên của TP.HCM. Công ty Trung Thủy của chị đang đầu tư xây dựng cùng một lúc ba dự án: cao ốc văn phòng và căn hộ The Lancaster 18 tầng; 1 Trung tâm Thương mại Miss Áo dài 12 tầng; 1 trạm dừng cho du lịch quốc tế tại Tiền Giang. Tổng vốn đầu tư cho cả 3 công trình lên đến gần 200 tỷ đồng.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1418/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1418&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/01/n%e1%bb%af-t%e1%bb%b7-phu-v%e1%bb%9bi-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-miss-ao-dai/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.hoahoctro.vn/Controls/ThumbnailSizeOrigin.aspx?swidth=200&#38;sheight=0&#38;imageurl=upload/20090930/brit/59438.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Exclusive Interview: Facebook&#8217;s Mark Zuckerberg on the Value of Viral Loops</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/01/exclusive-interview-facebooks-mark-zuckerberg-on-the-value-of-viral-loops/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/01/exclusive-interview-facebooks-mark-zuckerberg-on-the-value-of-viral-loops/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 01 Oct 2009 20:28:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1415</guid>
		<description><![CDATA[BY Adam PenenbergMon Sep 21, 2009 at 11:03 AM This interview was conducted during research for my book, Viral Loop. You can read an excerpt here at Fast Company, or find out what your friends are really worth by installing the Viral Loop widget. While still a teenager Mark Zuckerberg coded and launched Facebook&#8211;a digital [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1415&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><cite>BY <a title="View user profile." href="http://www.fastcompany.com/user/adam-penenberg">Adam Penenberg</a></cite>Mon Sep 21, 2009 at 11:03 AM</p>
<p><!--paging_filter--><em>This interview was conducted during research for my book, <a href="http://search.barnesandnoble.com/Viral-Loop/Adam-L-Penenberg/e/9781401323493">Viral Loop</a>. You can <a href="http://www.fastcompany.com/magazine/139/loop-de-loop.html">read an excerpt here</a> at Fast Company, or find out what your friends are really worth by installing the <a href="http://apps.facebook.com/viralloop">Viral Loop widget</a>.</em></p>
<p>While still a teenager Mark Zuckerberg coded and launched Facebook&#8211;a digital version of the traditional college facebook&#8211;in his Harvard dorm room in February 2004. Within weeks virtually the entire campus had signed up. He and his roommates, Chris Hughes and Dustin Moscowitz, then ported the social networking site to other Ivy League campuses, and the rest, as they say, is history. Today Facebook continues to grow at a frantic rate, with hundreds of millions of users across the globe.</p>
<p><img src="http://farm3.static.flickr.com/2613/3929242420_ff2b5a4439_o.jpg" alt="mark zuckerberg" width="620" height="374" /></p>
<p><strong>Penenberg:</strong> How did you get into coding? What was your experience with it from a young age?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> Well I got my first computer in the 6th grade or so. As soon as I got it, I was interested in finding out how it worked and how the programs worked and then figuring out how to write programs at just deeper and deeper levels within the system.</p>
<p><strong>Penenberg:</strong> Did you take things apart and put them back?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> I did that more with software than with hardware. You hear these stories about people who take apart their radio and put it back. Or just learn a lot from taking it apart. But I wasn&#8217;t as into that stuff as I was just into how computer programs work..</p>
<p><strong>Penenberg:</strong> Did you teach yourself coding or what?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> Yea, I mean I bought a book. Kinda messed around myself. Asked a lot of people questions.</p>
<p><strong>Penenberg:</strong> When you first created Facebook, were you surprised that it took off so fast on campus?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> Yea. I wasn&#8217;t expecting that it would grow as quickly as it did. We had to keep building new infrastructure to deal with the scale that it was operating at.</p>
<p><strong>Penenberg:</strong> What was driving you?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> There are a few other things that I built when I was at Harvard that were kind of smaller versions of Facebook. One such program was this program called Match. People could enter the different courses that they were taking, and see what other courses would be correlated with the courses they are taking. And over my time at Harvard I built programs like that. On a small scale.</p>
<p><strong>Penenberg:</strong> When you opened Facebook to other Ivy League schools and you saw the same kind of growth were you surprised at that?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> There were a couple of things going on. One was that we had a sense of the type of dynamics we were tapping into were pretty universal and could apply in all places. The thing that was surprising was that our implementation, specifically, was so efficient at doing it. We didn&#8217;t realize the magnitude of what we were onto with our version. After launching at Harvard, a bunch of schools wrote to us and asked if we could launch it at those schools. The first 3 schools we launched at after Harvard, were Yale, Stanford and Columbia and we selected them because they all had some kind of other school community Web site which almost everyone was using. We wanted to make sure that we had an implementation that was so efficient that even though everyone already had something they were using, they would just switch and start using ours. After we launched at those three and that happened within the first couple of weeks and there was a widespread switch from whatever the local one was to Facebook, then we knew that it would be something that could expand really far. So we launched at about 25 more schools that semester and it just picked up really quickly because there was no local community thing at those schools.</p>
<p><strong>Penenberg:</strong> Did you notice powerlaw curve. How early was it that you saw that the rate of user acceptance was like that?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> It was pretty quick. I remember we had these graphs up on our wall about how each school is adopting. They were normal S curves. The bigger the school, the longer it took to get into full inflection. At schools like Cornell, that were a bit bigger, it took about a couple of weeks before it really started taking off. But the nature of it was that in these schools everyone was on it.</p>
<p><strong>Penenberg:</strong> Were you aware of the network effects and viral growth from the very beginning?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> Yeah. I think the concept of network effects is pretty intuitive in something like this. Its basically that the value that people get is tied to how much information everyone is sharing.</p>
<p><strong>Penenberg:</strong> How early was the invitation system phased into the program?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> The ability for people to easily import their contacts from an email program, is I think what you&#8217;re talking about, was added in late 2006.</p>
<p><strong>Penenberg:</strong> Does growth continue at the same rate?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> At first, we focused on getting everyone at a specific college to sign up. I think that now the growth curve that we have is very similar to that, except instead of colleges we have countries. Where there are some countries like Canada where almost 40 percent of Internet users are on Facebook, its still growing but its not growing at that exponential rate because too many people are using it. Then there&#8217;s a lot of countries that are just starting off now that we are translating into other languages. So the growth rate question is a more complex question. Last year we saw growth rates of 3 percent a week for almost the whole year. And I mean is the aggregate user base growing by 3 percent everyday? No, it&#8217;s really a combination of markets that are more saturated with other new markets that are just starting to grow exponentially.</p>
<p><strong>Penenberg:</strong> How were you able to scale without a lot of major dramas, whereas other sites have had tremendous problems scaling?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> I think there were a few phases that were really important. The first was early on we weren&#8217;t structured as a company, and we didn&#8217;t have a lot of money, and we were running ads to make money to buy more servers to launch at more schools. But because we knew we were going to be constrained, we built into the system that not everyone at the system could sign on at once, so in a lot of ways we had slowed down our growth. But the flipside of that was that as we were growing, we were able to not fall over.</p>
<p><strong>Penenberg:</strong> Marketing to one&#8217;s social graph offers a number of huge advantages. Why is that?</p>
<p><strong>Zuckerberg:</strong> I think the basic idea here is that there is a phenomenon in peoples&#8217; interaction. The message that you get, in a lot of ways, is actually less important than who you get it from. If you get it from someone that you trust a lot more then you&#8217;ll really listen to it. Whereas if you get it from someone you don&#8217;t trust you might actually believe the opposite of what they said because you don&#8217;t trust them. I think that&#8217;s the basis of the value that people get on the site. I go to someone&#8217;s profile and see that they like this band. That means more to me than if I just saw a billboard for that band. We figured that in the really organic way to make money and sustain the company, that these interests would be aligned.</p>
<p><strong> </strong></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1415/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1415&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/10/01/exclusive-interview-facebooks-mark-zuckerberg-on-the-value-of-viral-loops/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://farm3.static.flickr.com/2613/3929242420_ff2b5a4439_o.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">mark zuckerberg</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Qi Lu &#8211; “Khẩu thần công” của Microsoft chống lại Google</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/09/18/qi-lu-%e2%80%9ckh%e1%ba%a9u-th%e1%ba%a7n-cong%e2%80%9d-c%e1%bb%a7a-microsoft-ch%e1%bb%91ng-l%e1%ba%a1i-google/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/09/18/qi-lu-%e2%80%9ckh%e1%ba%a9u-th%e1%ba%a7n-cong%e2%80%9d-c%e1%bb%a7a-microsoft-ch%e1%bb%91ng-l%e1%ba%a1i-google/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 18 Sep 2009 21:21:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1413</guid>
		<description><![CDATA[Dân trí) &#8211; Không còn là cái tên xa lạ đối với các chuyên gia công nghệ hàng đầu thế giới, nhưng thời điểm này, Qi Lu được nhắc đến nhiều hơn với vai trò “cầm quân” ở Microsoft trong cuộc chiến chống lại kẻ thống trị Google. Qi Lu &#8211; &#8220;Quân bài tẩy&#8221; của [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1413&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Dân trí) &#8211; Không còn là cái tên xa lạ đối với các chuyên gia công nghệ hàng đầu thế giới, nhưng thời điểm này, Qi Lu được nhắc đến nhiều hơn với vai trò “cầm quân” ở Microsoft trong cuộc chiến chống lại kẻ thống trị Google.<br />
Qi Lu &#8211; &#8220;Quân bài tẩy&#8221; của Microsoft trong cuộc chiến tìm kiếm trực tuyến.</p>
<p>Suốt gần một thập kỷ qua, Qi Lu luôn đóng vai trò đầu tàu trong việc xây dựng bộ máy tìm kiếm và công nghệ quảng cáo của Yahoo. Các nỗ lực này có tầm quan trọng đến mức Yahoo đã dùng số tiền đầu tư lên đến hàng tỷ USD để mua lại các hãng công nghệ mới, thuê kỹ sư phát triển những hệ thống riêng. Tuy Yahoo vẫn đang đứng vững trên thị trường nhưng nhiều nhà phân tích khẳng định hãng này vẫn bị gã khổng lồ Google đánh bại.</p>
<p>Ở tuổi 47, Qi Lu đã rời Yahoo được 14 tháng nhưng ông lại một lần nữa tìm thấy chính mình khi quay lại đương đầu cuộc chiến chống lại Google. Lần này, Qi Lu có được sự hậu thuẫn của một “ông bầu” với lời tuyên bố sẽ “chi đậm” hơn trong sứ mệnh này: Microsoft.</p>
<p>“Đây là một nhiệm vụ còn dang dở mà tôi luôn muốn “chiến đấu” đến cùng”, Qi Lu khẳng định.</p>
<p>Thách thức với Qi Lu và đồng sự vẫn rất lớn và thậm chí dấu hiệu thành công còn chưa lấy gì làm sáng sủa. Nhưng từ khi Steven Ballmer, giám đốc điều hành Microsoft, bổ nhiệm Qi Lu vào chức giám đốc bộ phận các dịch vụ trực tuyến của hãng vào tháng 12 năm ngoái, Qi Lu vẫn được tin tưởng là một kỹ sư khiêm tốn, một trong những nhà điều hành kín đáo và khác biệt nhất trong ngành công nghiệp Internet, hứa hẹn sẽ mang lại niềm tin cho “quân đoàn” Microsoft và “liều thuốc” lạc quan cho đội quân đang là kẻ chiến bại.</p>
<p>Sở hữu khả năng chịu đựng phi thường và cung cách làm việc khác lạ, Qi Lu cùng các đồng sự đã mang lại cho Microsoft một chiến thắng quan trọng. Trong những cuộc họp đêm suốt vài tuần qua, Qi Lu đã dựa vào các quản lý của mình để tìm ra những cách thức sáng tạo nhằm thiết lập mối quan hệ hợp tác sâu rộng và đoàn kết với Yahoo.</p>
<p>Thỏa thuận giữa hai bên vừa được kí kết trong tháng 7 hứa hẹn sẽ mang lại cho Microsoft những lợi thế trong nhiều năm tới. Hãng có thể mở rộng thị phần tìm kiếm trực tuyến bằng công cụ tìm kiếm Bing nhờ vào chính khách hàng, người dùng của Yahoo để cạnh tranh trực tiếp với Google.</p>
<p>Nhưng Qi Lu và đồng nghiệp của ông vẫn còn rất nhiều việc phải làm. Ngay cả khi đã có được lượng truy cập của Yahoo, thị phần của Bing trong “chiếc bánh” tìm kiếm trực tuyến vẫn chưa bằng một nửa của Google. Lấp đầy khoảng cách này là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn, một phần bởi hầu hết người dùng hiện nay đang rất hài lòng với Google, vốn cũng đang ra sức cải tiến dịch vụ tìm kiếm.</p>
<p>Trong một cuộc phỏng vấn khá dài tuần trước ngay tại trụ sở chính của Microsoft, Qi Lu cho biết ông không đánh giá thấp những thách thức sẽ gặp phải. Nhưng không lâu nữa, Microsoft sẽ có cơ hội cung cấp một dịch vụ khác biệt và đủ hấp dẫn để có thể cạnh tranh hiệu quả.</p>
<p>Với Microsoft, thành công trên thị trường tìm kiếm trực tuyến là yếu tố quan trọng đối với sự sống còn lâu dài của hãng. Với Qi Lu, đó là một nhiệm vụ mà ông cảm thấy mình phải có trách nhiệm gánh vác.</p>
<p>“Tôi làm vì nghĩ rằng đây là câu trả lời cho cái gọi là bổn phận”, Qi Lu nói.</p>
<p>Mặc áo phông có logo Bing bỏ gọn gàng vào chiếc quần jean với thắt lưng đen, mang đôi sandal nâu và tất trắng, trông Qi Lu thực sự dẻo dai và giống một kĩ sư hơn là một giám đốc điều hành cấp cao.</p>
<p>Và với lập luận của một kỹ sư, Qi Lu giải thích những lý do ông quay lại để “chen ngang” vào cuộc chiến này. Công cụ tìm kiếm là lực lượng kinh tế hùng mạnh nhất trên Internet. Ngành kinh doanh này quá quan trọng để bị kiếm soát bởi chỉ một doanh nghiệp độc lập.</p>
<p>Lớn lên trong cảnh nghèo khó ở Trung Quốc, Qi Lu hiểu rằng thật lãng phí khi không chớp lấy những cơ hội đến với mình. Qi Lu phải sớm xa cha mẹ để đến sống với ông bà trong một làng quê nghèo, không có điện và nước máy.</p>
<p>Thông minh, sáng dạ, Qi Lu đã thi đỗ vào Trường đại học Fudan, Thượng Hải. Sau khi giành được bằng thạc sĩ khoa học máy tính, Qi Lu đã tham dự buổi nói chuyện của giáo sư Edmund M. Clarke ở trường Carnegie Mellon. Ấn tượng với những câu hỏi và công trình nghiên cứu của Qi Lu, giáo sư Clarke đã dành cho ông một suất học bổng tiến sĩ.</p>
<p>Với khoản trợ cấp 10 USD mỗi tháng cho vị trí trợ giảng ở trường đại học, Qi Lu đã không thể kiếm được đủ tiền đóng lệ phí dự tuyển, do đó, các giáo sư đã sắp xếp để Qi Lu được miễn và ông đã được thừa nhận.</p>
<p>Qi Lu cho rằng những thách thức ông đã phải đối mặt và trải qua thời niên thiếu bỗng trở thành một điều may mắn. “Bạn có thể cho rằng nó quả là kinh khủng, nhưng với tôi ít nhất nó cũng đã dạy cho mình rất nhiều thứ”.</p>
<p>Sau khi giành được học vị Tiến sĩ vào năm 1996, Qi Lu vào làm việc ở viện nghiên cứu danh tiếng của IBM.</p>
<p>Năm 1998, Qi Lu chuyển sang làm cho Yahoo. Một vài năm sau khi Google và Yahoo tỏ ra cân sức, Qi Lu nắm giữ vai trò trưởng nhóm phát triển các công nghệ quảng cáo và tìm kiếm trực tuyến của Yahoo.</p>
<p>Bằng tất cả niềm đam mê,Qi Lu đã dành toàn bộ trái tim và linh hồn mình cho sứ mệnh này. Ban đầu chỉ được nhận vào làm việc với tư cách một kỹ sư, Qi Lu đã nhanh chóng nắm lấy những vị trí cao hơn không chỉ ở khát vọng cá nhân mà nhờ vào năng lực trí tuệ tuyệt vời cộng với tinh thần trách nhiệm luôn muốn được cống hiến. Hiện giờ, Qi Lu đang điều hành một đội ngũ khoảng 3.000 kỹ sư.</p>
<p>Tim Cadogan, giám đốc điều hành Open X, một hãng phát triển công nghệ quảng cáo, người từng thân cận với Lu khi còn ở Yahoo, cho biết “Qi Lu chính là một trong những ngôi sao từng ở Yahoo”.</p>
<p>Các đồng nghiệp ở Yahoo và Microsoft đều khẳng định những thói quen làm việc của Lu chỉ phù hợp với một người tài năng như ông. Mỗi đêm Qi Lu chỉ ngủ 3-4 tiếng. Ông thường tỉnh dậy vào lúc 4 giờ sáng, lướt qua xem hộp thư điện tử, tiếp đến vừa chạy bộ trên chiếc máy hỗ trợ tập thể dục 4 dặm, vừa nghe nhạc cổ điển, xem tin tức.</p>
<p>Qi Lu thích ở văn phòng vào khoảng 5 – 6 giờ sáng để không bị ngắt quãng khi chuẩn bị cho một ngày làm việc mới của mình. Ông thường gửi mail tới các đồng sự cho đến khi đêm xuống. Qi Lu đã kết hôn và có hai cô con gái. Những ngày cuối tuần, Lu dành thời gian cho gia đình.<br />
Qi Lu và Jerry Yang &#8211; đồng sáng lập Yahoo.</p>
<p>Lần đầu tiên gặp Lu, Jeff Weiner, cựu giám đốc cấp cao ở Yahoo đang quản lý mạng xã hội LinkedIn, người sau này làm việc với Lu trong nhiều năm, đã nghĩ rằng kế hoạch làm việc bận rộn cả ngày của Lu sẽ chẳng thể bền lâu. Nhưng quản lý của Lu đã lập tức xóa tan mọi lo lắng của Weiner khi khẳng định: “Thế mới là Qi”.</p>
<p>“Tôi đã phải nhìn lại bởi chẳng ai có thể theo được Qi Lu. Bất kỳ ai làm những gì mà Lu đã từng thực hiện đều sẽ cháy xém mất! Với tôi, Qi là một trong những người sáng tạo nhất mình từng được cộng tác”, Weiner chia sẻ.</p>
<p>Đạo đức nghề nghiệp và năng lực đặc biệt đã giúp Lu giành được sự kính nể và ca ngợi từ các đối thủ: “Tôi dành sự tôn trọng ở mức cao nhất cho Lu. Có lẽ Lu là một trong những đối thủ đáng gờm nhất tôi phải đối mặt”, Udi Manber, phó chủ tịch phụ trách công nghệ tìm kiếm của Google, người từng làm việc với Lu khi còn ở IBM và Yahoo, cho hay.</p>
<p>Tinh thần trách nhiệm và tính kỷ luật của Lu vẫn được mọi người hết sức kính nể. Ngày cuối cùng còn làm việc cho Yahoo, Lu vẫn cùng các kỹ sư tìm mọi cách để chữa một lỗi cơ sở dữ liệu mới xuất hiện. Ông chỉ rời nhiệm sở cũ vào nửa đêm, khi email và hệ thống mạng của riêng mình tự động ngừng hoạt động.</p>
<p>Hơn thế, Lu đã từ chối bàn chuyện với Ballmer, khi CEO Microsoft tỏ ra hứng thú với tài năng của ông. Chỉ cho đến khi đã quyết định rời Yahoo, Qi Lu mới nghĩ lại.</p>
<p>Sau khi để lại một khoảng trống khó lấp đầy ở Yahoo, Lu dự tính có thể sẽ kiếm sống bằng cách đầu tư vốn hoặc thậm chí là trở lại Trung Quốc. Nhưng Lu đã quyết định thay đổi kế hoạch sau khi Ballmer bay tới Silicon Valley cùng với hai kỹ sư cao cấp để chính thức thương thảo về cơ hội thương mại từ tìm kiếm trực tuyến với kỹ sư người châu Á.</p>
<p>Ấn tượng với những chia sẻ của Qi Lu, Ballmer đã ngay lập tức mời ông về nhiệm sở mới. “Qi Lu đi ra khỏi phòng và tôi đang nói chuyện với hai người khách khác, rồi tôi nói “Lạy chúa, tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện với người này về việc tiến đến với Microsoft” ”, Ballmer kể lại trong một cuộc phỏng vấn.</p>
<p>Họ đã ngay lập tức gọi vào di động của Qi Lu. “Anh ấy quay trở lại và chúng tôi bắt đầu cuộc thảo luận về việc anh ấy gia nhập công ty. Cuối cùng mọi việc cũng đã suôn sẻ”.</p>
<p>Qi Lu biết rõ còn rất nhiều thứ phải làm để có thể sớm hiện thực hóa mục tiêu đã đặt ra. “Còn rất, rất nhiều thứ việc phía trước đang đợi chúng tôi”, ông chia sẻ.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1413/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1413&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/09/18/qi-lu-%e2%80%9ckh%e1%ba%a9u-th%e1%ba%a7n-cong%e2%80%9d-c%e1%bb%a7a-microsoft-ch%e1%bb%91ng-l%e1%ba%a1i-google/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Hội thảo kinh doanh VietAbroader 2009 &#8220;Sáng tạo và đổi mới”</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/20/h%e1%bb%99i-th%e1%ba%a3o-kinh-doanh-vietabroader-2009-sang-t%e1%ba%a1o-va-d%e1%bb%95i-m%e1%bb%9bi%e2%80%9d/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/20/h%e1%bb%99i-th%e1%ba%a3o-kinh-doanh-vietabroader-2009-sang-t%e1%ba%a1o-va-d%e1%bb%95i-m%e1%bb%9bi%e2%80%9d/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 20 Aug 2009 18:48:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1410</guid>
		<description><![CDATA[Chia lửa khát vọng TTO &#8211; Nhiều câu chuyện sinh động với đủ ngọt bùi đắng cay trên đường khởi nghiệp, nhiều kinh nghiệm đúc kết từ tháng ngày xông pha thương trường, nhiều thông điệp đẹp về niềm đam mê, bản lĩnh, dấn thân… đã được sẻ chia với những trái tim nhiệt huyết tại một [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1410&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Chia lửa khát vọng</p>
<p>TTO &#8211; Nhiều câu chuyện sinh động với đủ ngọt bùi đắng cay trên đường khởi nghiệp, nhiều kinh nghiệm đúc kết từ tháng ngày xông pha thương trường, nhiều thông điệp đẹp về niềm đam mê, bản lĩnh, dấn thân… đã được sẻ chia với những trái tim nhiệt huyết tại một hội thảo do các bạn trẻ tổ chức và khách mời hầu hết cũng là người trẻ.</p>
<p><span style="color:#030303;">Đó là hội thảo kinh doanh VietAbroader 2009 &#8220;Sáng tạo và đổi mới” diễn ra sáng 17-8-2009 tại Trung tâm Hội nghị White Palace (Q.Phú Nhuận, TP.HCM). </span></p>
<p>Bốn chủ đề được thảo luận tại hội thảo gồm: Đổi mới các ngành kinh doanh truyền thống: câu chuyện từ ngày kinh doanh thực phẩm; Khi nhạc Việt ngắc ngoải? Tiến thoái lưỡng nan trong ngành công nghiệp âm nhạc VN; Gây dựng sự nghiệp trong doanh nghiệp: phát triển thương hiệu cá nhân và khả năng lãnh đạo trong cuộc chơi lớn, Gây dựng doanh nghiệp riêng của bạn: những góc cạnh của khởi nghiệp kinh doanh.</p>
<p><em>“Truyền thống trong nội hàm có sự phát triển”</em></p>
<table style="border-collapse:separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=355203" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Các diễn giả của diễn đàn “Đổi mới các ngành kinh doanh truyền thống: câu chuyện từ ngày kinh doanh thực phẩm”, từ trái sang: nhà sử học Dương Trung Quốc, anh Ngô Cúc Mẫn &#8211; chủ chuỗi cửa hàng cơm tấm Thuận Kiều và chị Nguyễn Thị Kim Oanh &#8211; chủ chuỗi nhà hàng Wrap @ Roll &#8211; Ảnh: Trung Uyên</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Hai doanh nhân kinh doanh trong lĩnh vực thực phẩm tham gia <strong>diễn đàn Đổi mới các ngành kinh doanh truyền thống: câu chuyện từ ngày kinh doanh thực phẩm</strong> là anh Ngô Cúc Mẫn &#8211; chủ chuỗi cửa hàng cơm tấm Thuận Kiều và chị Nguyễn Thị Kim Oanh &#8211; chủ chuỗi nhà hàng Wrap @ Roll. Cùng trò chuyện với các bạn trẻ về chủ đề này còn có nhà sử học Dương Trung Quốc.</p>
<p>Từng trải qua nhiều công việc khác nhau, anh Ngô Cúc Mẫn tâm sự việc tiếp quản cơm tấm Thuận Kiều như một cách anh trả hiếu với cha mẹ. Những kinh nghiệm tích lũy được từ những ngày bôn ba bên ngoài và những kiến thức được học trở thành vốn liếng để anh mạnh dạn xây dựng thương hiệu cơm tấm Thuận Kiều theo hướng mới.</p>
<p>Chị Nguyễn Thị Kim Oanh &#8211; chủ chuỗi nhà hàng Wrap @ Roll &#8211; cũng làm nhiều bạn trẻ thú vị với câu chuyện của mình: chưa tốt nghiệp đại học, ấp ủ ý tưởng tạo dựng một nhà hàng các món cuốn suốt hai năm, không ngừng quan sát các nhà hàng khi đi nước ngoài và chuẩn bị tiềm lực để cho ra đời nhà hàng Wrap @ Roll và chỉ trong một năm đã phát triển lên bảy nhà hàng.</p>
<table style="width:234px;border-collapse:separate;height:193px;" border="0" cellspacing="5" cellpadding="5" width="234" align="right">
<tbody>
<tr>
<td valign="center" bgcolor="#cfe6f9"><span style="color:#686868;"><span style="color:#fafafa;"><span style="color:#030303;">VietAbroader được thành lập vào năm 2004 bởi các du HS VN tại Mỹ, được sự chấp thuận của Bộ Giáo dục Hoa Kỳ vào năm 2007 và chính thức được công nhận là tổ chức phi lợi nhuận vào tháng 2-2008, hiện có 18.000 thành viên đăng ký tham gia. Tổ chức này có website tại <a href="http://vietabroader.org/">http://vietabroader.org/</a>. Hội thảo kinh doanh VietAbroader là một trong các hoạt động của VietAbroader thu hút sự quan tâm của nhiều SV, du học sinh VN. </span></span></span></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Nhà sử học Dương Trung Quốc chia sẻ với các bạn trẻ câu chuyện về món cơm tấm ngày xưa vốn dĩ là món ăn phổ biến của người lao động. Hạt cơm tấm dẻo thơm từ những nơi bình dân đã vào đến những nhà hàng sang trọng. Ông nhấn mạnh: “Những món cuốn vốn là sản phẩm truyền thống nay cũng được gọi tên mới để phù hợp với tâm lý giới trẻ và xu thế xã hội. Yếu tố truyền thống được hiện đại hóa và đó cũng là một nội hàm của truyền thống”.</p>
<p>Anh Ngô Cúc Mẫn cũng chỉ ra những thách thức: “Chúng ta đang có lợi thế sân nhà, lợi thế về một nền văn hóa riêng nhưng những thương hiệu ẩm thực mạnh của nước ngoài vẫn là những đối thủ lớn. Để tồn tại, chúng ta không còn cách nào khác là phải đổi mới liên tục”.</p>
<p><em>&#8220;Khi nhạc Việt ngắc ngoải? Tiến thoái lưỡng nan trong ngành công nghiệp âm nhạc VN&#8221;</em></p>
<table style="border-collapse:separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=355207" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Nhạc sĩ Đức Trí (bìa phải) trao đổi tại diễn đàn “Khi nhạc Việt ngắc ngoải? Tiến thoái lưỡng nan trong ngành công nghiệp âm nhạc VN” &#8211; Ảnh: Trung Uyên</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Làm thế nào để xây dựng một ngành công nghiệp âm nhạc VN vững mạnh, làm thế nào để xuất khẩu âm nhạc VN&#8230; đã được nhạc sĩ Đức Trí và các đại diện của website <a href="http://www.nhaccuatui.com/">www.nhaccuatui.com</a>, RiverOrchid Vietnam, kênh truyên hình YANTV và Nokia trao đổi với các bạn trẻ trong diễn đàn cùng tên.</p>
<p>Sunny Hermano - tổng giám đốc RiverOrchid Vietnam - chia sẻ: “Âm nhạc là ngôn ngữ quốc tế và chúng ta có thể mang âm nhạc của chúng ta đến khắp nơi trên thế giới”. Nhạc sĩ Đức Trí bày tỏ thái độ cân nhắc hơn: “Đem âm nhạc của ta ra nước ngoài không khó nhưng phải xem lại ta đã có một nền âm nhạc đủ mạnh chưa đã. Và cũng phải trả lời được câu hỏi xuất khẩu âm nhạc để làm gì”.</p>
<p>Chuyện sống chung với âm nhạc miễn phí trên mạng cũng được các diễn giả trao đổi. Một câu chuyện nhỏ khá thú vị được anh Nhan Thế Luân - đại diện cho website <a href="http://www.nhaccuatui.com/">www.nhaccuatui.com</a> &#8211; chia sẻ: “Thị trường phát triển nhanh, cách nghe nhạc đã khác. Chúng tôi từng thử đưa thông báo nộp phí 15.000 đồng để nghe nhạc miễn phí trên website trong một năm và nhận được khoảng 10.000 lời than phiền”.</p>
<p>Các diễn giả cùng đồng ý rằng để có một nền công nghiệp âm nhạc phát triển rất cần sự tương tác giữa người sản xuất và người thưởng thức. Nhạc sĩ Đức Trí khép lại diễn đàn với mong muốn: “Chúng ta quên nhắc đến vấn đề giáo dục âm nhạc một cách bài bản cho những người sẽ hoạt động trong lĩnh vực này. Làm được như vậy, chúng ta mới có thể tạo ra những sản phẩm âm nhạc tốt. Âm nhạc VN sẽ vẫn tồn tại nhưng sẽ phát triển thế nào còn phụ thuộc vào việc chung tay xây dựng và nuôi dưỡng của mỗi người”.</p>
<p>Xác định thiên hướng bản thân và gìn giữ đam mê</p>
<table style="border-collapse:separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=355208" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Các diễn giả của diễn đàn “Gây dựng sự nghiệp trong doanh nghiệp: phát triển thương hiệu cá nhân và khả năng lãnh đạo trong cuộc chơi lớn”, từ trái sang, chị Đường Thu Hương &#8211; giám đốc đối ngoại và điều hành Quỹ đầu tư mạo hiểm IDG, Nguyễn Công Ái &#8211; giám đốc Công ty Thuế và kiểm toán KPMG VN và anh Nguyễn Minh Triết &#8211; giám đốc điều hành Strategy Asia Group &#8211; Ảnh: Trung Uyên</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>“Gây dựng sự nghiệp trong doanh nghiệp: phát triển thương hiệu cá nhân và khả năng lãnh đạo trong cuộc chơi lớn”</em> và <em>“Gây dựng doanh nghiệp riêng của bạn: những góc cạnh của khởi nghiệp kinh doanh</em>” là hai diễn đàn thu hút nhiều nhất sự quan tâm của các bạn trẻ tại hội thảo. Các diễn giả là những gương mặt kinh doanh thành công hay chỉ vừa khởi nghiệp vài năm.</p>
<p>Anh Nguyễn Minh Triết &#8211; giám đốc điều hành Strategy Asia Group &#8211; cho biết: “Trước khi đến được công việc mình yêu thích, tôi trải qua nhiều công việc khác nhau. Điều lớn nhất tôi nhận ra là thiên hướng của bản thân còn quan trọng hơn cả đam mê. Nếu sớm xác định mục tiêu, định hướng phát triển nghề nghiệp, bạn sẽ có những bước đi phù hợp”.</p>
<p>Chung quan điểm này, anh Nguyễn Công Ái &#8211; giám đốc Công ty Thuế và kiểm toán KPMG VN &#8211; bổ sung: “Thước đo cho sự thành công trong mỗi công việc không phải bằng tiền, danh tiếng, sự ca ngợi của người khác mà chính là sự thỏa mãn của bản thân. Vì vậy, khi chọn sai nghề, bạn sẽ mất đi một khoảng thời gian”.</p>
<p>Chị Đường Thu Hương &#8211; giám đốc đối ngoại và điều hành Quỹ đầu tư mạo hiểm IDG &#8211; gợi mở: “Trong quá trình học tập, bạn hãy tự hỏi mình muốn gì, mình có dám đi đến cùng điều mình muốn không. Trả lời được hai câu hỏi ấy tức là bạn đã giải mã được 80% sự nghiệp của mình”.</p>
<p>Những câu chuyện khởi nghiệp nhiều “mùi vị” của những ông chủ rất trẻ: Lê Danh Hoàng (Hoàng Yến Group), Trịnh Minh Giang (Hệ thống giáo dục Hà Nội VIP) thu hút sự chú ý của nhiều bạn trẻ. Khởi nghiệp từ khi là SV năm 2, từng đi làm cho doanh nghiệp khác để có tiền trả lương cho nhân viên của mình, công thức của anh Lê Danh Hoàng là: “Tuổi trẻ + Hai bàn tay + Không có gì = Làm đi”.</p>
<p>Anh Trịnh Minh Giang cũng từng trải qua thời điểm khắc khởi nghiệp “đau đớn”: “Lúc khởi nghiệp mình làm vì liều mà không có chiến lược, sau một năm thì không còn tiền. Khi tỉnh táo nhìn lại mới thấm thía rằng thành lập doanh nghiệp mà không chuẩn bị tốt thì rủi ro rất cao”.</p>
<p>Làm chủ hay làm thuê cũng là nội dung được trao đổi sôi nổi. Anh Trịnh Minh Giang gợi ý nên đi làm trước rồi hãy khởi nghiệp để giảm thiểu yếu tố rủi ro. Anh Lê Danh Hoàng thì cho rằng không có xác định nào cho thời điểm khởi nghiệp mà quan trọng là có sự kết hợp giữa sự chuẩn bị, thời cơ và may mắn. Còn chị Đường Thu Hương gợi mở: “Bất luận bạn khởi nghiệp lúc nào, điều quan trọng là kết quả bạn đạt được. Và hi vọng rằng trong hành trình đó bạn vẫn không đánh mất đam mê”.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1410/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1410&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/20/h%e1%bb%99i-th%e1%ba%a3o-kinh-doanh-vietabroader-2009-sang-t%e1%ba%a1o-va-d%e1%bb%95i-m%e1%bb%9bi%e2%80%9d/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=355203" medium="image" />

		<media:content url="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=355207" medium="image" />

		<media:content url="http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=355208" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Đổng Tư Dương, nữ Tổng giám đốc thế hệ 8X của Trung Quốc- Nữ Tổng giám đốc 21 tuổi</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/09/d%e1%bb%95ng-t%c6%b0-d%c6%b0%c6%a1ng-n%e1%bb%af-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-th%e1%ba%bf-h%e1%bb%87-8x-c%e1%bb%a7a-trung-qu%e1%bb%91c-n%e1%bb%af-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-21-tu%e1%bb%95i/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/09/d%e1%bb%95ng-t%c6%b0-d%c6%b0%c6%a1ng-n%e1%bb%af-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-th%e1%ba%bf-h%e1%bb%87-8x-c%e1%bb%a7a-trung-qu%e1%bb%91c-n%e1%bb%af-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-21-tu%e1%bb%95i/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 09 Aug 2009 08:05:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/09/d%e1%bb%95ng-t%c6%b0-d%c6%b0%c6%a1ng-n%e1%bb%af-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-th%e1%ba%bf-h%e1%bb%87-8x-c%e1%bb%a7a-trung-qu%e1%bb%91c-n%e1%bb%af-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-21-tu%e1%bb%95i/</guid>
		<description><![CDATA[Thứ Sáu, 07/08/2009, 15:58 GMT+7 Trẻ đẹp, giàu có, ăn mặc thời trang, đó là chân dung Đổng Tư Dương, nữ Tổng giám đốc thế hệ 8X của Trung Quốc. Không ai ngờ rằng, từ ba năm nay, cô gái trẻ này đã là sếp của hơn một ngàn nhân viên và được mọi người [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1407&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<table id="table43" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="98%">
<tbody>
<tr>
<td style="font-family:Times New Roman;font-size:14pt;font-weight:bold;padding:5px;"></td>
</tr>
<tr>
<td>
<p style="margin-right:10px;" align="right"><span style="font-family:Arial;font-size:xx-small;"><span style="color:#ffffff;"> </span> Thứ Sáu, 07/08/2009, 15:58 GMT+7</span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td height="5"></td>
</tr>
<tr>
<td style="padding:5px;">
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://www.thehe8x.net/images/content/2009/08/32/21892_s.jpg" border="1" alt="Xem hình đúng cỡ" width="85" height="100" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p style="font-family:Times New Roman;font-size:11pt;font-weight:bold;line-height:130%;text-align:justify;">Trẻ đẹp, giàu có, ăn mặc thời trang, đó là chân dung Đổng Tư Dương, nữ Tổng giám đốc thế hệ 8X của Trung Quốc. Không ai ngờ rằng, từ ba năm nay, cô gái trẻ này đã là sếp của hơn một ngàn nhân viên và được mọi người nể phục.</p>
</td>
</tr>
<tr>
<td style="font-family:Times New Roman;font-size:11pt;line-height:130%;text-align:justify;padding:8px;">Đổng Tư Dương sinh ở Đại lục vào năm 1985. Ngay từ nhỏ, cô mơ ước trở thành ca sỹ. Năm 13 tuổi, cô sang Singapore du học.</p>
<p>Một thân một mình nơi đất khách quê người, cô vừa học, vừa đi làm bằng cách phụ cho cửa hàng bán hoa và quen dần với cách sống tự lập.</p>
<p><img src="http://www.thehe8x.net/data/images/07-08-2009/218924.jpg" alt="" /><br />
<em><span style="font-size:x-small;">Đổng Tư Dương</span></em></p>
<p><strong>Khát vọng làm giàu<br />
</strong><br />
Năm 17 tuổi, cô được đọc cuốn &#8220;Những câu chuyện về doanh nhân châu Á&#8221; và tự nhủ mình sẽ trở thành nữ doanh nhân Trung Quốc thành đạt nhất lịch sử.</p>
<p>Để thực hiện giấc mơ, Đổng Tư Dương làm đủ mọi việc: mở hiệu bán đồ trang sức, đi tiếp thị, làm trợ lý chủ hiệu&#8230; Cho đến một dịp Tết, nhờ kinh doanh cây quất cảnh, cô có được khoản tiền vốn lớn đầu tiên là 500 ngàn đô la Singapore và quyết định mở công ty.</p>
<p>Hiện nay, Đổng Tư Dương là Tổng giám đốc Tập đoàn quốc tế Phụng Bác Hồng Kông với tài sản hàng trăm triệu đô la Hồng Kông và làm Phó hội trưởng Hội Trí tuệ phụ nữ châu Á.</p>
<p>Cô tốt nghiệp Đại học Nam Dương Singapore và có bằng Thạc sỹ quản lý kinh doanh Đại học Dân tộc Mỹ.</p>
<p>Từ tháng 3/2007, cô bắt đầu mở hệ thống cửa hàng Hỉ Khách Đa ở Thượng Hải và dần dần phát triển hệ thống tiêu thụ thực phẩm chức năng ra khắp Trung Quốc.</p>
<p>Ngoài sự thông minh, cần cù phấn đấu, dám nghĩ, dám làm, một yếu tố đặc biệt quan trọng đưa đến sự thành công của Đổng Tư Dương chính là biết sử dụng các mối quan hệ cá nhân. Hiện nay, bạn bè của cô có ở khắp các giới kinh doanh, quan chức, giải trí, báo chí.</p>
<p>Lúc đầu, công ty của cô chỉ có ba nhân viên, nay phát triển thành tập đoàn Phụng Bác hùng mạnh với hơn 1.000 công nhân viên. Đổng Tư Dương cho rằng, cốt lõi đưa đến thành công là có một ê &#8211; kíp xuất sắc. Khi quay về Trung Quốc làm ăn, suốt nửa năm đầu, công việc chính của cô là đi khắp nơi để tìm kiếm và thu hút người tài về với mình.</p>
<p><img src="http://www.thehe8x.net/data/images/07-08-2009/218925.jpg" alt="" /><br />
<em><span style="font-size:x-small;">Cuốn tự truyện của Đổng Tư Dương</span></em></p>
<p><strong>Hệ thống cửa hàng Hỉ Khách Đa<br />
</strong><br />
Trong thời gian sang Mỹ du học, một lần nghe thuyết giảng về vấn đề dinh dưỡng, Đổng Tư Dương chợt phát hiện ra thực phẩm chức năng là một thị trường đầy tiềm năng. Sau đó, cô cùng một người bạn học MBA ở Canada kết hợp làm ăn.</p>
<p>Hai người phát hiện thấy lượng tiêu thụ thực phẩm hữu cơ thế giới đang tăng trưởng với mức độ 20 &#8211; 25%/năm, trong đó riêng thị trường Mỹ có kim ngạch 9 tỷ USD/năm.</p>
<p>Mặc dù thị trường Trung Quốc mới chiếm tỷ trọng 0,2% nhưng đang phát triển rất nhanh, dự đoán trong 10 năm tới lượng thực phẩm chức năng xuất khẩu sẽ đạt 1 &#8211; 2 tỷ USD và chiếm 3 &#8211; 5% thị trường thực phẩm trong nước.</p>
<p>Năm 2006, Đổng Tư Dương về Thượng Hải mở chuỗi cửa hàng kinh doanh thực phẩm chức năng mang tên Hỉ Khách Đa. Đây là kiểu nhà hàng phục vụ trà và các món ăn nhẹ kiểu Tây và kiểu Hồng Kông.</p>
<p>Nhà hàng được trang trí kiểu Tây, được quản lý theo kiểu phương Tây rất rõ từ nhân sự, kinh doanh, đóng gói đến giao hàng. Để thuận tiện cho khách hàng, cửa hàng mở cửa kinh doanh suốt 24 giờ.</p>
<p>Cửa hàng có các mặt hàng dành riêng cho các loại đối tượng khách hàng như trẻ em, người già, phụ nữ có thai&#8230; Nhà hàng còn phục vụ qua điện thoại, nhận đặt giúp vé máy bay, cung cấp các loại sách báo về sức khỏe và đời sống&#8230; để khách hàng được hưởng không khí ấm cúng như gia đình.</p>
<p>Để đảm bảo nguồn nguyên liệu, Đổng Tư Dương đầu tư trồng hàng vạn mẫu lương thực, thực phẩm sạch. Nhờ đó, hệ thống nhà hàng Hỉ Khách Đa đã lan ra các thành phố lớn của Trung Quốc với tốc độ rất nhanh.</p>
<p>Đổng Tư Dương cho rằng, thành công thực sự là nỗ lực giúp đỡ người khác. Cho nên, dù bận rộn với hơn 12 tiếng làm việc mỗi ngày, cô vẫn dành thời gian để viết blog chia sẻ kinh nghiệm thành công của mình. Cô hy vọng, blog của mình sẽ là ánh sáng, niềm vui đối với mọi người và có ích đối với thanh thiếu niên.</p>
<p>Đổng Tư Dương vẫn đang mải mê với sự nghiệp, chưa bàn tính đến chuyện hôn nhân. Tuy nhiên, trung tuần tháng Bảy vừa qua, tại một cuộc họp báo công bố thành lập &#8220;Quỹ phát triển sinh viên&#8221;, người ta thấy xuất hiện bên cô một chàng thanh niên đẹp trai.</p>
<p>Những người thân quen với Đổng Tư Dương cho biết, đó là Jimmy, bạn trai thân thiết người Singapore, từ New Zealand sang Thượng Hải để chúc mừng nhân dịp tự truyện của cô phát hành được 60 vạn bản.</p>
<table border="1" cellspacing="1" cellpadding="1" width="90%" align="center">
<tbody>
<tr>
<td bgcolor="#ccccff">Tính đến tháng 6/2009, sau một năm xuất bản, cuốn tự truyện &#8220;Nữ Tổng giám đốc tuổi 21&#8243; của cô bán được tới 60 vạn bản, trở thành sách bán chạy nhất năm 2008 &#8211; 2009. Nhân dịp này, Đổng Tư Dương tặng một triệu tệ (ba tỷ đồng) để lập &#8220;Quỹ phát triển sinh viên&#8221; hỗ trợ cho các sinh viên trẻ.</p>
<p>Hiện Đổng Tư Dương là thần tượng của thế hệ 8X. Mỗi ngày, cô nhận được hơn 100 bức thư. Blog của cô có trên 10 triệu lượt page view.</p>
<p>Sự thành công nhanh chóng của Đổng Tư Dương cũng gây nên những ý kiến dị nghị, thậm chí có người bày tỏ nghi ngờ về sự trung thực của cô qua cuốn tự truyện.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><strong><em>Theo Lan Hương &#8211; Tienphong báo/Trung Quốc</em></strong></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1407/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1407&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/09/d%e1%bb%95ng-t%c6%b0-d%c6%b0%c6%a1ng-n%e1%bb%af-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-th%e1%ba%bf-h%e1%bb%87-8x-c%e1%bb%a7a-trung-qu%e1%bb%91c-n%e1%bb%af-t%e1%bb%95ng-giam-d%e1%bb%91c-21-tu%e1%bb%95i/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.thehe8x.net/images/content/2009/08/32/21892_s.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Xem hình đúng cỡ</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.thehe8x.net/data/images/07-08-2009/218924.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://www.thehe8x.net/data/images/07-08-2009/218925.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Bán hàng sang thị trường Mỹ qua eBay</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/ban-hang-sang-th%e1%bb%8b-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-m%e1%bb%b9-qua-ebay/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/ban-hang-sang-th%e1%bb%8b-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-m%e1%bb%b9-qua-ebay/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:45:49 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1404</guid>
		<description><![CDATA[eBay VN đang tìm kiếm các đối tác tham gia chương trình thử nghiệm bán lẻ xuyên biên giới, theo đó doanh nghiệp về thủ công &#8211; mỹ nghệ, may mặc, tặng phẩm &#8211; lưu niệm, thực phẩm&#8230; có thể kinh doanh trên eBay Mỹ dễ dàng hơn. Trước đây, việc rao bán qua eBay [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1404&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-weight:bold;">eBay VN đang tìm kiếm các đối tác tham gia chương trình thử nghiệm bán lẻ xuyên biên giới, theo đó doanh nghiệp về thủ công &#8211; mỹ nghệ, may mặc, tặng phẩm &#8211; lưu niệm, thực phẩm&#8230; có thể kinh doanh trên eBay Mỹ dễ dàng hơn.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Trước đây, việc rao bán qua eBay rất khó khăn vì người Việt Nam thường không thể giao dịch được bằng tài khoản PayPal, thiếu kỹ năng tiếng Anh và kinh nghiệm bán hàng. Ông Nguyễn Hòa Bình, Giám đốc Chợ điện tử &#8211; eBay, cho biết họ đang dần gỡ bỏ rào cản này để doanh nghiệp trong nước gia nhập một cách bình đẳng vào thị trường thương mại điện tử toàn cầu.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Hiện nay, doanh nghiệp có thể bán thử các mặt hàng lên website đấu giá lớn nhất thế giới bằng cách cung cấp thông tin mô tả chi tiết, hình ảnh sản phẩm và giá cả cho eBay VN. Nếu được chọn, người bán sẽ đặt cọc 1 triệu đồng vào tài khoản thanh toán trực tuyến của mình tại nganluong.vn (được trả lại khi dừng bán) trước khi đăng sản phẩm trên eBay.com bằng một tài khoản đặc biệt.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Chương trình thử nghiệm thăm dò thị trường này đang đạt kết quả đáng khích lệ, ví dụ cửa hàng lưu niệm Hanoi Moment đã bán được những chiếc xe máy hay đồng hồ làm bằng giấy lên đến 40 USD, gấp 4 lần giá tại cửa hàng.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Oliver Hua, Giám đốc điều hành của eBay khu vực Trung Quốc và Đông Nam Á, cho biết thị trường châu Á chiếm 9% tổng thu nhập của eBay trong quý I/2009 và các giao dịch xuyên biên giới đóng góp 17% tổng giá trị giao dịch của eBay toàn cầu. Những mặt hàng bán lẻ thành công từ châu lục này là quần áo, đồ chơi và bộ sưu tập và đồ điện tử. Dự án của Chợ điện tử &#8211; eBay góp phần giúp doanh nghiệp trong nước đưa các sản phẩm mang thương hiệu Việt dần tiến vào thị trường quốc tế. Người bán có thể đăng ký tham gia thử nghiệm tại ebay.chodientu.vn/Thumoi-seller-110609/</span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1404/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1404&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/ban-hang-sang-th%e1%bb%8b-tr%c6%b0%e1%bb%9dng-m%e1%bb%b9-qua-ebay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Xây dựng thương hiệu qua Web</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/xay-d%e1%bb%b1ng-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-qua-web/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/xay-d%e1%bb%b1ng-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-qua-web/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:45:27 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1402</guid>
		<description><![CDATA[Hầu như, mỗi ngày chúng ta đều bị tấn công tới tấp bởi các quảng cáo thái quá, những quảng cáo ngớ ngẩn trên web. Tất cả những thứ đó được xây dựng để đánh vào điểm yếu của người tiêu dùng, nhu cầu của họ để phát triển, để trở thành tốt nhất mà [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1402&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div style="text-align:justify;"><span style="font-weight:bold;">Hầu như, mỗi ngày chúng ta đều bị tấn công tới tấp bởi các quảng cáo thái quá, những quảng cáo ngớ ngẩn trên web. Tất cả những thứ đó được xây dựng để đánh vào điểm yếu của người tiêu dùng, nhu cầu của họ để phát triển, để trở thành tốt nhất mà họ có thể, và để đạt được một vài kết quả có thể đo lường sự thỏa mãn, liên quan đến cuộc sống của họ&#8230;</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Thay đổi là điều tất nhiên sẽ xảy ra: Khi một nền kinh tế trưởng thành, già đi và cuối cùng chuyển đổi sang một hình thái mới hơn, thì hoạt động kinh doanh, marketing và xây dựng thương hiệu cũng cần phải thay đổi sao cho phù hợp.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Thất bại trong việc thích nghi với môi trường kinh doanh mới sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, không hề được được mong đợi trong tương lai.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Tất cả chúng ta đều biết nền kinh tế hiện đại phát triển như thế nào từ chỗ dựa vào nông nghiệp, rồi dựa vào công nghiệp và kế đến là dựa vào thông tin. Nhưng hiện tại, chúng ta đang dứng ở đâu? Có phải nền kinh tế thông tin đã chết? Nếu thế, tiếp theo sẽ là cái gì?</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Chúng ta cần có tầm nhìn xa hơn những gì được thể thể hiện trong biểu đồ của Maslow, để thấy được sự phát triển song song giữa sự thỏa mãn cá nhân và nền kinh tế trong nền kinh tế hiện đại.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Nền kinh tế trồng trọt đem đến mức độ thỏa mãn thấp nhất trong biểu đồ của Maslow bằng việc cung cấp đầy đủ nhu cầu nhu yếu phẩm, trong khi đó giai đoạn công nghiệp cung cấp sản phẩm cần thiết để thỏa mãn các nhu cầu đa dạng, từ nhu cầu an toàn cho đến nhu cầu được xã hội công nhận và nhu cầu khẳng định địa vị. Nền kinh tế thông tin cho chúng ta câu trả lời về nhu cầu nhận thức và khát vọng kiến thức của con người.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Nhưng khi mọi thứ vừa thay đổi, web đã phá vỡ tính thông thường trong hoạt động kinh doanh. Ảnh hưởng của nó không chỉ là sâu sắc, mà còn gây áp lực lên các lĩnh vực điện ảnh, báo, phát hành sách, ngành công nghiệp phần mềm, và các lĩnh vực khác.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Châm ngôn: “thích nghi hay chết” trong thời điểm này đúng hơn bao giờ hết. Vậy, chúng ta đang ở đâu trên biều đồ phát triển của sự thỏa mãn cá nhân và nền kinh tế?</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Hãy trở thành tất cả những gì mà bạn có thế</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Trên đỉnh của biều đồ hình tháp của Maslow là “tự khẳng định”. Khát vọng muốn cho cả thế giới biết mình đang tồn tại của con người (tương tự như câu slogan Sáu bước để xây dựng thương hiệu qua web thành côngcủa quân đội Mỹ: Be All Can You Be”). Đây chính là vấn đề trung tâm trong nền kinh tế ngày nay, nền kinh tế trải nghiệm.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">B. Joseph Pine và James H. Gilmore, tác giả của The Experience Economy cho rằng: Công việc là rạp hát, mỗi doanh nghiệp như sân khấu, và những gì doanh nghiệp cần tập trung trong nền kinh tế ngày nay: “khi hàng hóa có thể thay thế được, sản phẩm là hữu hình, dịch vụ là vô hình, trải nghiệm là đáng nhớ, và sự biến đổi là hiệu quả. Tất cả những gì mà nền kinh tế cung cấp, phải làm sao không dẫn đến sự dư thừa.”</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">“Trải nghiệm là đáng nhớ, biến đổi là hiệu quả” nên là câu “thần chú” của chiến lược marketing mới của bạn, hoạt động của bạn phải đáp ứng đủ nhu cầu thị trường: Để trở thành tất cả những gì mà bạn có thể.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Trải nghiệm là đáng nhớ, biến đổi là hiệu quả</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Trải nghiệm là đáng nhớ, chuyển đổi là hiệu quả. Điều đó có nghĩa gì? – để đem lại hiệu quả cho sự thay đổi – để biến những khán giả của web thành khách hàng – các marketer phải phân phối cả những thứ không phải là hàng hóa, giá cả hay sự tiện lợi. Những doanh nghiệp sẽ thành công trong nền kinh tế trải nghiệm là những doanh nghiệp cung cấp cho khách hàng những trải nghiệm đáng giá chứ không đơn thuần chỉ là hàng hóa và dịch vụ.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Chúng ta đang bị bao bọc bởi cả mộ trường trực tuyến lẫn môi trường bên ngoài. Sự tăng trưởng của nhãn hiệu cà phê Starbucks không phải là do cà phê ngon mà là do những trải nghiệm họ cung cấp cho các khách hàng quen thuộc trên trực tuyến, Itunes, những kinh nghiệm đó đã thỏa mãn được những nhu cầu bị lãng quên của những người yêu nhạc, yêu sách và những phụ nữ có cá tính. Máy tính Mac cuối cùng đã dành được thị phần vì những trải nghiệm mà người tiêu dùng có với Ipods, những trải nghiệm đó đã thỏa mãn được họ và bây giờ công ty đã sẵn sàng đưa những trải nghiệm đó vào Mac.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Yếu tố then chốt cho sự tồn tại của doanh nghiệp không phải là 1 tính năng mới, hay giá rẻ mà là sự trải nghiệm có thể thỏa mãn được tâm hồn khách hàng.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Trải nghiệm thỏa mãn tâm hồn.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Những tư tưởng trong kinh doanh truyền thống đã tụt lại phía sau khá xa so với những khát khao tinh thần phức tạp của người tiêu dùng trong nền kinh tế trải nghiệm. Các trường kinh tế đào tạo ra nhiều nhân lực có chuyên môn cao và những người rất giỏi trong lĩnh vực thống kê, có khả năng nắm bắt thực tế của nền kinh tế, đang có xu hướng thiên về trải nghiệm và được thúc đẩy nhờ những hiểu biết sâu rộng về web, sự hiểu biết này có khả năng phát tán những nhu cầu chủ yếu về cảm xúc của người tiêu dùng</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Kế hoạch gồm 6 bước cho quảng bá thương hiệu qua web</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Mục tiêu: Biến đổi thông qua tự khẳng định mình</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Kết quả cuối cùng của nổ lực của chúng ta là biến những người xem website thành khách hàng. Nhưng để đạt được điều đó chúng ta phải lùi lại 1 bước. Nền kinh tế trải nghiệm đòi hỏi cách suy nghĩ mới về khán giả của mình và chính xác về những thứ bạn đang bán.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Từ bây giờ, bất cứ quyết định nào của bạn về marketing nên dành sự ưu tiên cho yếu tố tự khẳng định bản thân. Tìm yếu tố đó, xây dựng chiến lược marketing của bạn xung quanh nó.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Hãy quên giá, chất lượng và dịch vụ đi. Tất cả điều đó không còn là yếu tố chủ đạo trong chiến lược của bạn.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Bước 1: Phải hiểu rằng mục tiêu marketing của bạn là biến những khán giả của bạn từ những người xem khó tính không hài lòng sang khách hàng hài lòng.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Điều kiện tiên quyết: Sự mong đợi</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Marketing thành công là tạo ra sự mong đợi thực tế, có thể tin được và sự mong đợi đó có thể được đáp ứng.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Hầu như, mỗi ngày chúng ta đều bị tấn công tới tấp bởi các quảng cáo thái quá, những quảng cáo ngớ ngẩn trên web. Tất cả những thứ đó được xây dựng để đánh vào điểm yếu của người tiêu dùng, nhu cầu của họ để phát triển, để trở thành tốt nhất mà họ có thể, và để đạt được một vài kết quả có thể đo lường sự thỏa mãn, liên quan đến cuộc sống của họ. Tạo ra sự mong đợi sai có thể dẫn tới 1 lần giao dịch nhưng không phải là khách hàng lâu dài.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Bước 2: Tạo ra sự mong đợi phù hợp, đáng tin cậy mà bạn có thể thỏa mãn</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Sản phẩm: Khán giả</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Một cách hướng tâm trí của bạn xoay quanh cách tiếp cận mới này là nghĩ về khán giả của bạn như thể họ là sản phẩm của bạn. Bạn đang biến họ từ người tìm kiếm không hài lòng sang khách hàng thỏa mãn – đó chính là công việc của bạn. Bạn không chỉ muốn tạo ra giao dịch mà là tạo ra sự hài lòng, nhiều người tiêu dùng được thỏa mãn sẽ kể với mọi người về về những trải nghiệm của họ về bạn</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Đưa mọi người vào danh sách email của bạn là vẫn chưa đủ tốt. Bạn phải biến họ thành những người tin tưởng vào bạn và từ bỏ những niềm tin cũ.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Bước 3: Sản phẩm của marketing của bạn chính là khán giả. Biến khán giả trang web của bạn thành người tin tưởng tuyệt đối, người sẽ truyền đạt niềm tin vào khả năng của bạn có thể đem lại sự hài lòng. </span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Phương pháp luận: Trải nghiệm</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Trải nghiệm cần được trải qua và được gia tăng hơn nhờ vào sức mạnh của câu chuyện bạn kể. Công ty Springwise có một ví dụ điển hình hoàn hảo về sức mạnh của câu chuyện thú vị, độc đáo.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Hai anh em Emil và Magnus Gerbola của Đan Mạch nhập khẩu rượu của Ý bán tại các bar rượu, nhà hàng, khách hàng của công ty. Nhưng những trải nghiệm về việc mua riệu tại Gerbola Vin rất khác khi bạn mua riệu tại nơi khác. Hai anh em này là con trai của một diễn viên hề trong đoàn xiếc lưu động của Ý vừa mới mở một cửa tiệm nhỏ ở một kho than dưới lòng đất được xây dựng vào năm 1942.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Còn điều gì tốt hơn việc ngồi với bạn bè thưởng thức những chai rượu nhập khẩu và giải trí bằng những câu chuyện của người buôn riệu, con của một diễn viên hề trong rạp xiếc và cửa hàng hoạt động trong một kho than.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Bước 4: Tạo ra những câu chuyện khác biệt, đó là dạng cơ bản của những trải nghiệm</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Phạm vi hoạt động: Web</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Hãy tin vào nó hoặc không, một vài doanh nghiệp vẫn không thể hiểu hết được việc sử dụng web như là một phương tiện chủ chốt, và cũng có một số không nhận ra rằng web là một kênh đa truyền thông, chứ không chỉ là nguồn cung cấp những tờ rơi, catologs kỹ thuật số.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Web làm gia tăng gấp nhiều lần những nghịch lý trong chọn lựa, và nguyên tắc đó là càng nhiều chọn thì càng khó ra quyết định. Như kết quả tất yếu, web phải phát tán những thông điệp marketing khác biệt, những thông điệp đó sử dụng kỹ thuật web đa truyền thông làm gia tăng những trải nghiệm.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Bước 5: Web không còn là nơi tập hợp tất cả mọi thông tin nữa mà là một sân chơi tinh vi, là nơi tạo ra sự trải nghiệm thông qua việc phát tán những câu chuyện mang tính chất giải trí, cung cấp nhiều thông tin có ích, hấp dẫn và đáng nhớ.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Phương tiện truyền bá: Video</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Không có cách nào tốt hơn để rút ngắn khoảng cách của web và khách hàng tiềm năng bằng video. Khi chúng ta nói đến video chúng ta không nói về các màn trình bằng hình ảnh, và những hình động vì nó chuyển động nhưng không có nghĩa là nó hiệu quả. Cách mà bạn kể chuyện và truyền tải thông điệp phải cảm xúc, tầm quan trọng, sự hấp dẫn, cá tính, và ảnh hưởng</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Bước 6: Gửi thông điệp marketing của bạn, hay một câu chuyện độc đáo, khác biệt và nhất quán về thương hiệu của bạn thông qua 1 video khéo léo, tinh vi và đáng nhớ trên web.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Suy nghĩ cuối cùng</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Nếu bạn đang kinh doanh, bạn sẽ rất bận.. và bạn khiến mọi thứ dần trở nên phức tạp, bạn cắt giảm nhiều thứ, tạo ra những nhiệm vụ vô nghĩa</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Không may, khách hàng luôn phức tạp và kinh doanh luôn khó khăn, Pine và Gilmore đã nói rõ về điều đó trong cuốn sách Experience Economy rằng, công việc là rạp hát còn mỗi doanh nghiệp là một sân khấu.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Hay nếu bạn thích câu nói của Shakespeare hơn: “ Thế giới là sân khấu, còn tất cả đàn ông và phụ nữ đều là diễn viên.” Nếu bạn muốn thành điễn viên, bạn phải học cách để giao tiếp hiệu quả với khán giả của mình thông qua sức mạnh và ảnh hưởng của marketing trải nghiệm.</span></p>
<p><span style="font-style:italic;font-weight:bold;">(Theo LantaBrand)</span></div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1402/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1402&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/xay-d%e1%bb%b1ng-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-qua-web/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Giải bài toán giao hàng trực tuyến</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/gi%e1%ba%a3i-bai-toan-giao-hang-tr%e1%bb%b1c-tuy%e1%ba%bfn/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/gi%e1%ba%a3i-bai-toan-giao-hang-tr%e1%bb%b1c-tuy%e1%ba%bfn/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:44:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1400</guid>
		<description><![CDATA[Hoạt động giao hàng của kênh bán hàng trực tuyến rất quan trọng. Đây chính là một trong những yếu tố làm nên sự khác biệt giữa các công ty bán hàng trên mạng. Thông số kỹ thuật của hàng hóa có thể xem trên mạng nhưng chất lượng dịch vụ giao hàng thì phải [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1400&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<div style="text-align:justify;"><span style="font-weight:bold;">Hoạt động giao hàng của kênh bán hàng trực tuyến rất quan trọng. Đây chính là một trong những yếu tố làm nên sự khác biệt giữa các công ty bán hàng trên mạng.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Thông số kỹ thuật của hàng hóa có thể xem trên mạng nhưng chất lượng dịch vụ giao hàng thì phải chờ khi nhận hàng mới đánh giá được. Đối với một số loại hàng, như thực phẩm tươi sống, nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng khách mua hàng trực tuyến ưu tiên hàng đầu là yếu tố tiện lợi chứ không phải giá cả. Vì vậy, nếu tạo uy tín tốt về dịch vụ giao hàng như nhanh chóng, tiện lợi, an toàn, doanh nghiệp sẽ chinh phục được niềm tin của khách hàng. Ngược lại, nếu khâu giao hàng làm không tốt, khách hàng sẽ không hài lòng và có thể không quay trở lại.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Để đảm bảo chất lượng giao hàng trong kênh trực tuyến, doanh nghiệp có thể chọn lựa hai chiến lược kể ra dưới đây.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Chiến lược thứ nhất là tự tổ chức việc giao hàng. Khi tham gia mua hàng trực tuyến, khách hàng thường có yêu cầu phải giao hàng tận nhà. Không chỉ các cửa hàng trực tuyến mà các siêu thị cũng luôn gặp khó khăn trong việc này vì chi phí xây dựng và quản lý đội ngũ giao hàng khá tốn kém và phức tạp.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Kinh nghiệm từ các công ty ở Mỹ cho thấy rằng, để đảm bảo việc giao nhận hàng hiệu quả, đầu tiên các doanh nghiệp phải tăng cường số hóa (digitalize) việc trao đổi thông tin giữa các bộ phận trong công ty, từ khâu tiếp nhận đơn hàng, xử lý đơn hàng, báo cáo tình trạng làm hàng đến khâu giao hàng cho khách. Cần hạn chế tối đa việc trao đổi thông tin bằng giấy tờ theo cách truyền thống. Kế đến, doanh nghiệp phải khai thác tối đa và hiệu quả cơ sở vật chất hiện hữu. Nếu công ty đã có một hệ thống nhiều kho hàng ở nhiều địa điểm thì phải thiết lập hệ thống thông tin sao cho thông tin đơn hàng của khách sẽ tự động chạy về kho hàng gần nhất (dựa trên địa chỉ giao hàng của khách). Trong thời gian đầu, khi quy mô của mảng bán hàng trực tuyến chưa lớn, doanh nghiệp nên để bộ phận xử lý đơn hàng theo kênh truyền thống đảm nhiệm luôn việc thực hiện những đơn hàng trực tuyến. Nếu cần thiết thì tăng thêm người chứ không nên lập một bộ phận riêng. Việc này giúp giảm áp lực chi phí của bộ phận bán hàng trực tuyến và tăng hiệu quả kinh tế.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Một trong những vấn đề hóc búa nhất trong lĩnh vực bán hàng tươi sống trên mạng là khâu giao nhận. Đặc thù ngành này là đơn hàng thường có giá trị không cao, lợi nhuận biên thấp và nếu tính không khéo, doanh nghiệp sẽ bị lỗ cho mỗi lần giao hàng. Vì không nghiên cứu kỹ động cơ mua hàng của khách hàng, nhiều công ty đã sai lầm khi định giá các món hàng đi chợ trực tuyến bằng giá hàng khách tự mua tại siêu thị trong khi điều cốt lõi mà khách hàng quan tâm là sự tiện lợi. Kết quả là lợi nhuận không bù đắp nổi chi phí. Điển hình nhất cho việc kinh doanh thất bại trong lĩnh vực này là Webvan, một công ty được thành lập năm 1999 chuyên bán hàng tươi sống. Sau 18 tháng hoạt động, công ty này phá sản và làm cho cổ đông lỗ khoảng 850 triệu đô la Mỹ, trong đó có phần tài trợ vốn chính từ Ngân hàng đầu tư Goldman Sachs và tập đoàn Yahoo!. Đây được coi là vụ phá sản kỷ lục của thời bong bóng Internet 1999- 2001 (sau đó Amazon.com đã mua lại Webvan).</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Tuy nhiên, cũng có những công ty thành công trong lĩnh vực này. Streamline, một công ty có trụ sở ở Boston, Mỹ, đã giải được bài toán chi phí giao nhận. Công ty không đầu tư nhà kho trung tâm cho bộ phận giao hàng trực tuyến mà bộ phận này sẽ ra quầy kệ siêu thị để lấy hàng cho khách. Chính sách này làm giảm rất nhiều chi phí hoạt động cho công ty.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Đối với những cộng đồng khách hàng ở xa, công ty xây dựng các nhà kho nhỏ gần khách hàng. Những nơi này thường có giá thuê bất động sản rẻ, cho nên chi phí thuê kho vẫn rẻ hơn phương án dùng xe vận chuyển từng đơn hàng từ siêu thị trung tâm đến khách hàng. Công ty cung cấp dịch vụ giao hàng tận nhà cố định vào một ngày nào đó trong tuần, cùng một ngày cho khách hàng trong cùng một khu vực. Điều này giúp tăng số lượng hàng cho mỗi chuyến đi, giảm chi phí xử lý đơn hàng. Streamline cũng cung cấp miễn phí cho khách hàng những thùng chứa đồ có khóa mật mã, đặt ở nhà xe của khách hàng, để giải quyết vấn đề khách đi vắng đột xuất.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Tại Việt Nam, dù chưa có cửa hàng trực tuyến đúng nghĩa, nhưng dịch vụ giao hàng tận nhà bằng xe gắn máy cho khách có hóa đơn mua hàng trên 200.000 đồng của một số hệ thống siêu thị được tổ chức khá ấn tượng với chất lượng dịch vụ khá tốt. Với những trải nghiệm đã qua, trong tương lai gần, khi các doanh nghiệp này quyết định phát triển kênh siêu thị trực tuyến, họ sẽ không gặp nhiều khó khăn như các công ty chỉ thuần túy có trang web gặp phải khi tham gia bán hàng trực tuyến.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Doanh nghiệp bán hàng trực tuyến có thể lựa chọn chiến lược thứ hai, là sử dụng một phần hoặc toàn bộ dịch vụ giao hàng từ đối tác thứ ba.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Không phải công ty nào cũng có đủ nguồn lực để tự tổ chức việc giao hàng tận nhà cho khách, nhất là những doanh nghiệp nhỏ và vừa. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là họ không thể tham gia vào việc bán hàng trực tuyến. Ngược lại, họ vẫn có thể thực hiện việc giao hàng đúng thời gian và quy cách cho khách hàng bằng cách sử dụng dịch vụ từ một đối tác thứ ba.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Bikeworld (bikeworld.com), nhà sản xuất xe đạp cao cấp ở Texas, đã bắt đầu bán xe đạp qua mạng từ năm 1996. Khi đó Bikeworld chỉ có 16 nhân viên nhưng họ thấy được sức mạnh của Internet có thể giúp bán xe đạp khắp thế giới. Vì nguồn lực hạn chế, Bikeworld quyết định “outsource” khâu giao nhận hàng hóa đến khách hàng lẻ cho FedEx. Quy trình như sau: Khi khách hàng đặt hàng trên mạng, thông tin đặt hàng được đưa đồng thời đến máy chủ của Bikeworld và máy chủ của FedEx. Bikeworld sẽ làm hàng và chuyển cho FedEx, FedEx sẽ chuyển hàng trực tiếp cho khách hàng. Lưu ý là FedEx tham gia tích hợp hệ thống với Bikeworld ngay từ đầu là để khách hàng nếu cần có thể vào trang web của FedEx để xem tình trạng đơn hàng (đang ở khâu nào, đã lắp ráp xong chưa, hay đang trên đường vận chuyển, ngày giao hàng). Kết quả rất ấn tượng, bốn năm sau, doanh số của Bikeworld tăng gấp bốn lần và vượt con số 7,5 triệu đô la Mỹ.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Doanh số bán hàng trực tuyến phát triển mạnh, giúp tạo ra một loại hình công ty làm dịch vụ giao nhận chuyên nghiệp cho các công ty bán hàng trực tuyến là Ecline (Ecline.net). Đây là công ty cung cấp dịch vụ giao nhận hàng ở Hàn Quốc, đã có hơn 70 khách hàng là các công ty bán hàng trực tuyến. Chiến lược của Ecline là thiết lập một hệ thống các đại lý giao nhận cấp quận, huyện. Công ty tập trung làm thật tốt việc giao nhận hàng bằng xe tải lớn ở các tuyến đường chính đến cấp đại lý. Đại lý sau khi nhận hàng, thông qua phương tiện là xe gắn máy, hoặc xe tải nhỏ, sẽ đảm nhiệm việc giao nhận hàng tận nhà cho khách. Trong mô hình kinh doanh này, các bên gồm công ty bán hàng trực tuyến, Ecline, đại lý, và người mua hàng đều có lợi.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Khi tham gia kênh bán hàng trực tuyến, doanh nghiệp cần nghiên cứu và nhận dạng những yếu tố cốt lõi mà khách hàng mong muốn khi chọn mua hàng qua kênh trực tuyến. Doanh nghiệp cần đảm bảo chất lượng dịch vụ bán hàng trực tuyến mà trong đó chất lượng của dịch vụ giao nhận hàng là một yếu tố quan trọng. Tùy vào nguồn lực doanh nghiệp và thực tế thị trường, doanh nghiệp có thể chọn một trong hai chiến lược: hoặc tự thực hiện, hoặc chuyển việc giao nhận này cho đối tác thứ ba. Dù là cách nào, cũng cần đảm bảo hai điều: phải làm khách hàng hài lòng và đảm bảo lợi nhuận cho công ty.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">* Bán hàng qua mạng Internet được gọi là bán hàng trực tuyến, một ngành kinh doanh khá mới mẻ, chỉ bắt đầu xuất hiện từ những năm giữa của thập niên 1990 nhờ vào sự phát triển của Internet. Trên thế giới việc bán hàng trực tuyến gần như đã phủ khắp mọi ngành.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Trong năm 2008, mặc dù suy thoái kinh tế nhưng ngành bán lẻ trực tuyến tại các nền kinh tế lớn vẫn tăng trưởng. Theo Verdict Research, tại Anh, doanh số bán lẻ trực tuyến (hiện nay khoảng 19,5 tỉ bảng Anh, chiếm 7% tổng doanh số bán lẻ) vẫn tăng 32%, trong khi doanh số kênh phân phối truyền thống chỉ tăng 1,2%. Tại Mỹ, trong năm vừa qua, rất nhiều doanh nghiệp bán lẻ có kết quả kinh doanh tạm ổn là nhờ doanh số kênh bán lẻ trực tuyến tăng trưởng và bù đắp cho kênh truyền thống, đạt khoảng 200 tỉ đô la Mỹ trong năm 2008 và dự đoán sẽ đạt 335 tỉ đô la Mỹ vào năm 2012.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Sở dĩ kênh bán hàng trực tuyến vẫn tăng trưởng bất chấp suy thoái là vì nó mang lại những lợi ích rất đặc biệt cho người tiêu dùng: tìm kiếm món hàng cần mua một cách nhanh chóng, dễ dàng so sánh giá, tiết kiệm được chi phí và thời gian di chuyển. Hơn nữa, người tiêu dùng có thể chọn mua hàng bất kỳ lúc nào, từ tờ mờ sáng đến đêm hôm khuya khoắt khi mà đa số các cửa hàng bán lẻ đều đóng cửa.</span></p>
<p><span style="font-weight:bold;">Tại Việt Nam, bán hàng trực tuyến cũng đang trên đà phát triển và đã mở rộng ra rất nhiều ngành hàng: kim khí điện máy, điện thoại di động, sách, văn phòng phẩm, trang sức, nước hoa&#8230; Với khoảng một phần tư dân số (khoảng 19 triệu người) sử dụng Internet (theo thống kê của Trung tâm Internet Việt Nam năm 2008), và con số này sẽ tăng rất nhanh trong thời gian tới, kênh bán hàng trực tuyến sẽ phát triển rất mạnh trong tương lai gần.</span></p>
<p><span style="font-style:italic;font-weight:bold;">(Theo TBKTSG)</span></div>
<div><img src="https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5102376551699173476-5694920132113819956?l=pcr-giaiphapkinhdoanh.blogspot.com" alt="" width="1" height="1" /></div>
</div>
<div>Xem đầy đủ bài viết tại: <a href="http://pcr-giaiphapkinhdoanh.blogspot.com/2009/07/giai-bai-toan-giao-hang-truc-tuyen.html">Giai Phap Kinh Doanh : Kinh Doanh Truc Tuyen &#8211; Mua Ban Truc Tuyen &#8211; Thuong Mai Dien Tu</a></div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1400/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1400&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/gi%e1%ba%a3i-bai-toan-giao-hang-tr%e1%bb%b1c-tuy%e1%ba%bfn/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5102376551699173476-5694920132113819956?l=pcr-giaiphapkinhdoanh.blogspot.com" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>29 đặc sản được tăng cường sức cạnh tranh</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/29-d%e1%ba%b7c-s%e1%ba%a3n-d%c6%b0%e1%bb%a3c-tang-c%c6%b0%e1%bb%9dng-s%e1%bb%a9c-c%e1%ba%a1nh-tranh/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/29-d%e1%ba%b7c-s%e1%ba%a3n-d%c6%b0%e1%bb%a3c-tang-c%c6%b0%e1%bb%9dng-s%e1%bb%a9c-c%e1%ba%a1nh-tranh/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:44:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/29-d%e1%ba%b7c-s%e1%ba%a3n-d%c6%b0%e1%bb%a3c-tang-c%c6%b0%e1%bb%9dng-s%e1%bb%a9c-c%e1%ba%a1nh-tranh/</guid>
		<description><![CDATA[Ăn quả nhớ kẻ trồng cây –&#62; ăn xong phải nghĩ cách phát triển thương hiệu nông sản cho quê hương chứ, đúng không, hehe Sau khi được cấp chứng nhận đăng ký chỉ dẫn địa lý, các đặc sản nổi tiếng như vải thiều Lục Ngạn, chè Shan Tuyết Mộc Châu, gạo Tám Hải [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1399&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color:#ff0000;"><strong>Ăn quả nhớ kẻ trồng cây –&gt; ăn xong phải nghĩ cách phát triển thương hiệu nông sản cho quê hương chứ, đúng không, hehe</strong></span></p>
<p>Sau khi được cấp chứng nhận đăng ký chỉ dẫn địa lý, các đặc sản nổi tiếng như vải thiều Lục Ngạn, chè Shan Tuyết Mộc Châu, gạo Tám Hải Hậu… đều có giá bán cao hơn trước đây.</p>
<p>Ngày 17/7, Bộ Khoa học và Công nghệ tổ chức Hội nghị sơ kết 3 năm thực hiện Chương trình Hỗ trợ và phát triển tài sản trí tuệ của doanh nghiệp (Chương trình 68) với sự tham dự của nhiều Bộ, ngành liên quan.</p>
<p>Theo Thứ trưởng KH&amp;CN Trần Quốc Thắng, năm 2005, Bộ chủ trì xây dựng và trình Chính phủ phê duyệt Chương trình 68 (giai đoạn 2005-2010) với mục tiêu nâng cao nhận thức và khả năng cạnh tranh của doanh nghiệp về bảo hộ sở hữu trí tuệ, thông qua việc hỗ trợ, xác lập, khai thác, bảo vệ và phát triển tài sản trí tuệ.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/15/DE/Khoa-hoc1.jpg" border="0" alt="Ảnh: Tiến Dũng." width="450" height="301" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Thứ trưởng Trần Quốc Thắng: “Thực tế cho thấy, giá trị tài sản trí tuệ có thể lớn hơn rất nhiều so với giá trị các tài sản hữu hình”. Ảnh: <em>Tiến Dũng.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Từ năm 2005 tới nay, đã có 29 đặc sản nổi tiếng của hầu hết địa phương được hỗ trợ xác lập, quản lý và phát triển tài sản trí tuệ như xây dựng, quản lý và phát triển chỉ dẫn địa lý cho <em>bưởi Đoan Hùng, cà phê Buôn Ma Thuột, cói Nga Sơn, vải thiều Lục Ngạn, nón lá Huế</em>…; tạo lập và phát triển nhãn hiệu chứng nhận cho <em>hoa Đà Lạt, hồ tiêu Chư Sê, đá mỹ nghệ Non Nước</em>…; và phát triển nhãn hiệu tập thể cho <em>chè Thái Nguyên, tỏi Lý Sơn…</em></p>
<p>Ngoài ra, trong năm 2010, sẽ xem xét hỗ trợ 26 đặc sản địa phương như <em>vải thiều Thanh Hà</em> (Hải Dương), <em>chè Shan Tuyết Mộc Châu</em> (Sơn La), <em>chè Tân Cương</em> (Thái Nguyên), <em>chè suối Giàng</em> (Yên Bái), <em>su su Sa Pa</em> (Lào Cai)…</p>
<p>Đại diện Sở Khoa học và Công nghệ Bắc Giang cho biết, sau khi công bố Giấy chứng nhận đăng ký chỉ dẫn địa lý, vải thiều Lục Ngạn đã thu hút sự chú ý của nhiều nhà phân phối trong và ngoài nước. Vụ vải năm 2008 và 2009, giá bán tại Lục Ngạn cao hơn các nơi khác từ 2-3,5 lần.</p>
<p>Còn TS Phạm Văn Mạch, Vụ phó Vụ KH – CN – MT (Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn nhận định, sau khi được đăng bạ, giá chè Shan Tuyết Mộc Châu tăng khoảng 15%, giá gạo Tám Hải Hậu tăng 15-20%…</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/15/DE/Khoa-hoc2.jpg" border="0" alt="Ảnh: Tiến Dũng." width="450" height="294" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Chương trình đã xây dựng chỉ dẫn địa lý “Huế” cho sản phẩm nón lá của Thừa Thiên – Huế. Ảnh: <em>Tiến Dũng.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Mặc dù chương trình đã đem lại những lợi ích nhất định nhưng Thứ trưởng Trần Quốc Thắng thẳng thắn thừa nhận, hệ thống sở hữu trí tuệ vẫn chưa được khai thác hiệu quả. Điều này thể hiện ở số lượng đơn, văn bằng bảo hộ (đặc biệt là sáng chế, giải pháp hữu ích) của Việt Nam còn rất ít. Hiện tượng xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ còn diễn ra phổ biến và chưa có giải pháp mạnh để ngăn chặn, xử lý.</p>
<p>Để định hướng phát triển Chương trình 68 giai đoạn (2011 – 2015), Cục Sở hữu trí tuệ cho biết sẽ tiếp tục triển khai chương trình với quy mô toàn diện và tổ chức nhân rộng, xây dựng và đưa vào hoạt động các trung tâm hỗ trợ phát triển tài sản trí tuệ… Đồng thời, hoàn thiện cơ chế tài chính cũng như cơ chế quản lý…</p>
<p align="right"><strong>Tiến Dũng</strong></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1399/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1399&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/29-d%e1%ba%b7c-s%e1%ba%a3n-d%c6%b0%e1%bb%a3c-tang-c%c6%b0%e1%bb%9dng-s%e1%bb%a9c-c%e1%ba%a1nh-tranh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/15/DE/Khoa-hoc1.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Ảnh: Tiến Dũng.</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/15/DE/Khoa-hoc2.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Ảnh: Tiến Dũng.</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Điểm Nhấn trong thủ thuật Quảng Cáo</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/di%e1%bb%83m-nh%e1%ba%a5n-trong-th%e1%bb%a7-thu%e1%ba%adt-qu%e1%ba%a3ng-cao/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/di%e1%bb%83m-nh%e1%ba%a5n-trong-th%e1%bb%a7-thu%e1%ba%adt-qu%e1%ba%a3ng-cao/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:42:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1397</guid>
		<description><![CDATA[Tạm bỏ qua các lý thuyết về ngôn ngữ quảng cáo hoặc nghệ thuật thị giác trong quảng cáo, hãy thử đi thẳng vào vài thủ thuật quảng cáo. Hãy khám phá cách nào để truyền thông điệp quảng cáo một cách hiệu quả nhất tới khách hàng mục tiêu Thế giới quảng cáo ngày [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1397&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Tạm bỏ qua các lý thuyết về ngôn ngữ quảng cáo hoặc nghệ thuật thị giác trong quảng cáo, hãy thử đi thẳng vào vài thủ thuật quảng cáo. Hãy khám phá cách nào để truyền thông điệp quảng cáo một cách hiệu quả nhất tới khách hàng mục tiêu</p>
<p>Thế giới quảng cáo ngày nay là quảng cáo mọi lúc mọi nơi, trong mọi môi trường, theo khái niệm “360-degree branding” (quảng cáo thương hiệu ở mọi góc độ). Chúng ta có thể thấy “quảng cáo 360 độ&#8221; trong cuộc sống hằng ngày, đặc biệt trong môi trường đô thị. Từ hình thức “nguyên thủy” là cưỡi xe đạp với thùng loa phát thanh “keo dính chuột” đến tinh vi hơn qua những kiểu quảng cáo trá hình, thể hiện ở nhiều chiến thuật tiếp thị khác nhau.</p>
<p>“Quảng cáo du kích”</p>
<p>Quảng cáo trá hình, với dân quảng cáo chuyên nghiệp, được gọi là “quảng cáo du kích” (guerrilla advertising). Như thế nào là “quảng cáo du kích”? Thử xem một ví dụ.</p>
<p>Trong một quán bar tại New York, người ta tò mò nghe một nhóm thanh niên cãi nhau ầm ĩ về một loại thức uống mới. Cuộc tranh luận thú vị đến mức nhiều người xung quanh bắt đầu kéo ghế đến ngồi cùng bàn với nhóm thanh niên trên. Qua câu chuyện, mới được biết rằng họ đang “cãi” nhau về món cocktail “Hennessy Martini” đang được bán ở quán này. Thế là thiên hạ sập bẫy! Không bích chương và không cả truyền hình, Hennessy Martini đã được tiếp thị bằng phương pháp “quảng cáo du kích” như trên.</p>
<p>Phương pháp này do Công ty quảng cáo New York Kirshenbaum Bond &amp; Partners thực hiện lần đầu tiên vào giữa thập niên 1990 khi nhận hợp đồng quảng cáo cho hãng rượu cognac Hennessy. Giám đốc Công ty quảng cáo Kirshenbaum đã nghĩ ra màn thuê diễn viên, tung họ đến hầu hết quán bar lớn tại New York, kháo nhau về “một loại thức uống mới” để tạo dư luận. Một cách nào đó, hình thức quảng cáo này đã “lẻn” vào tầm quan sát của người tiêu dùng mà họ gần như không nhận biết.</p>
<p>Đến nay, nhiều kiểu quảng cáo bất qui ước như vậy đã trở nên thiên biến vạn hóa và tất cả đều nhằm xoay quanh khái niệm “quảng cáo 360 độ”, như Hilary Dart (chủ tịch Hãng mỹ phẩm Calvin Klein Cosmetics) từng nói: “Chúng tôi cần đưa thương hiệu mình đến người tiêu dùng chứ không đợi người tiêu dùng đến với chúng tôi”.</p>
<p>Mùa thu 2003, Calvin Klein Cosmetics đã tung chiến dịch 45 triệu USD để quảng cáo nước hoa phái nam Crave bằng hình thức “du kích” (trong đó có màn xây logo Crave bằng cát tại một số bãi biển lớn ở Mỹ), trước khi chiến dịch quảng cáo kiểu truyền thống chính thức ra mắt.</p>
<p>Một số nhà xã hội học đã bắt đầu nghiên cứu tác động của “quảng cáo du kích” đối với xã hội và cùng lúc cũng xuất hiện nhiều ý kiến không đồng tình. Jeffrey Chester (giám đốc điều hành Trung tâm dân chủ kỹ thuật số) cho rằng hiện tượng quảng cáo du kích đang “tẩy não công chúng” và ngay cả một số người hoạt động trong ngành quảng cáo cũng cho rằng đó là hình thức lừa gạt, như ý kiến của Keith Reinhard, chủ tịch Công ty quảng cáo DDB Worldwide.</p>
<p>Tuy nhiên, đây là xu hướng; và trong thực tế, kỹ thuật “quảng cáo du kích” (vài tài liệu khác gọi là “quảng cáo ăn theo” &#8211; embedded advertising) không hề giảm mà ngày càng tăng, với mức độ tinh quái được nâng lên. Trong Advertising Today (một trong những quyển sách được đánh giá là cẩm nang của công nghiệp quảng cáo), tác giả Warren Berger cho biết Fusion 5 &#8211; chi nhánh công ty quảng cáo khổng lồ WPP Group &#8211; từng đưa đời xe mới sản xuất Ford Focus cho diễn viên Adam Sandler và Madonna để họ chạy thử.</p>
<p>Mục đích là để chiếc Ford Focus xuất hiện tại nơi sang trọng hoặc tiệc tùng thượng lưu nhằm gây chú ý. Tại các liên hoan điện ảnh, các hãng thời trang thường lo phần trang phục và trang sức cho các ngôi sao để gián tiếp quảng cáo các sản phẩm này. Nói rằng các sản phẩm đó ăn theo các ngôi sao là như vậy!</p>
<p>Trong bài viết về hình thức quảng cáo “ăn theo”, Washington Post (25/2/2004) cho biết thêm trong phim hành động The Italian Job tung ra hè 2003, cảnh cô đào Charlize Theron phóng chiếc Mini (tên thương hiệu) thật ra là màn quảng cáo trá hình mà nhà sản xuất BMW đã ký hợp đồng với Hãng phim Paramout (ngoài trường hợp này còn vô số ví dụ tương tự, viết rải rác trên nhiều báo khác).</p>
<p>Một biến thể nữa của “quảng cáo 3600” là “Infomercial” (từ chữ Information -thông tin và Commercial &#8211; quảng cáo thương mại) &#8211; một từ ngữ mỹ miều chỉ việc cung cấp thông tin sản phẩm bằng nhiều hình thức không thông qua quảng cáo truyền thống. Nếu bạn thấy “lời khuyên” hoặc “hướng dẫn” sử dụng sản phẩm nào đó trong một “bài nghiên cứu” hoặc “công trình khảo sát” thì đó chính là “Infomercial”.</p>
<p>Biến thể “quảng cáo 360” hiện nay là “Emmercial” (từ chữ Email &#8211; thư điện tử và Commercial), thường được biết đến với tên gọi spam, tức thư rác. Dù liên tục bị lên án và sắp sửa bị bài trừ bởi pháp luật, thư rác vẫn tiếp tục “xâm lăng” toàn cầu, đột nhập vào từng hộp thư điện tử khiến Internet tắc nghẽn và khiến máy tính của bạn tê liệt hàng giờ (do phải tải về hàng đống thư rác). Cuối cùng, tại vài nước phát triển, kỹ thuật tiếp thị mọi lúc mọi nơi còn được thực hiện bằng điện thoại và fax. Theo Hiệp hội Tiếp thị trực tiếp (Mỹ), năm 2003 các công ty Mỹ đã chi 193 tỉ USD cho quảng cáo email, điện thoại và thư tín (USA Today 3-3-2004)! (còn tiêp</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1397/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1397&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/di%e1%bb%83m-nh%e1%ba%a5n-trong-th%e1%bb%a7-thu%e1%ba%adt-qu%e1%ba%a3ng-cao/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>7 Ý TƯỞNG CHO MỘT CHUYẾN DU LỊCH GỌN NHẸ</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/7-y-t%c6%b0%e1%bb%9fng-cho-m%e1%bb%99t-chuy%e1%ba%bfn-du-l%e1%bb%8bch-g%e1%bb%8dn-nh%e1%ba%b9/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/7-y-t%c6%b0%e1%bb%9fng-cho-m%e1%bb%99t-chuy%e1%ba%bfn-du-l%e1%bb%8bch-g%e1%bb%8dn-nh%e1%ba%b9/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:41:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1395</guid>
		<description><![CDATA[1. Giỏ cho phụ kiện laptop Khi đi xa chúng ta thường hay bị lạc mất những phụ kiện nho nhỏ như chuột, usb, viết… và đây là giải pháp hết sức gọn: vừa là một cái bao nhỏ cho tất cả phụ kiện vừa là miếng lót chuột: 2. Không lo thiếu ổ cắm: [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1395&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div style="text-align:justify;">
<div>
<p><strong>1. Giỏ cho phụ kiện laptop</strong><br />
Khi đi xa chúng ta thường hay bị lạc mất những phụ kiện nho nhỏ như chuột, usb, viết… và đây là giải pháp hết sức gọn: vừa là một cái bao nhỏ cho tất cả phụ kiện vừa là miếng lót chuột:</p>
<p><img src="http://i625.photobucket.com/albums/tt335/Toiyeumarketing/Share/Idea/hiRes_F5L008-KHK_2.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></p>
<p><span> </span></p>
<p><img src="http://i625.photobucket.com/albums/tt335/Toiyeumarketing/Share/Idea/hiRes_F5L008-KHK.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></p>
<p><strong>2. Không lo thiếu ổ cắm:</strong><br />
Cách đây nửa năm trong 1 chuyến đi chơi Vũng Tàu, TYM “rơi” vô một hotel mà cả phòng chỉ có đúng 2 ổ cắm điện mà 1 cái đã dành cho cái tủ lạnh, hix hix. Lúc đó mà có ý tưởng này thì khỏi lo rồi, cũng không cần mang ổ cắm nặng nề chi cho mệt, một sợi dây là xong:</p>
<p><img src="http://i625.photobucket.com/albums/tt335/Toiyeumarketing/Share/Idea/SqHZoTWKZ2xjoqn4RtlDaQbc_400.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></p>
<p><strong>3. Dép giấu tiền</strong></p>
<p>Đi du lịch sợ nhất là nạn trộm cắp móc túi. Với cách giấu tiền độc đáo dưới đế dép này, bạn có thể yên tâm về tài sản của mình như tiền bạc, chìa khóa hay giấy tờ quan trọng rồi đấy. Nhưng hãy cẩn thận đừng đi vào chỗ ẩm ướt nhé.</p>
<p><a href="http://farm3.static.flickr.com/2651/3712625944_155d364727.jpg?v=0"><img title="reef sandal" src="http://farm3.static.flickr.com/2651/3712625944_155d364727.jpg?v=0" alt="" width="500" height="365" /></a></p>
<p>(www.mocoloco.com)</p>
<p><strong>4. Gia vị bỏ túi</strong></p>
<p>Đồ ăn ở mỗi vùng một khác nhau và không phải lúc nào cũng hợp khẩu vị của bạn. Nhiều khi bạn cần thêm một chút muối, một chút tiêu hay ớt bột…Khi đó bạn sẽ ước gì mình có một cuốn sổ gia vị bỏ túi như thế này, chỉ cần thả tờ giấy ướp gia vị vào nước sôi hay chảo dầu là gia vị sẽ tan ra ngay. Thật thú vị phải không!</p>
<p><a href="http://farm3.static.flickr.com/2552/3712626110_c132c603eb.jpg?v=0"><img title="spice1" src="http://farm3.static.flickr.com/2552/3712626110_c132c603eb.jpg?v=0" alt="" width="468" height="378" /></a></p>
<p><a href="http://farm3.static.flickr.com/2560/3712626140_58311b6c09.jpg?v=0"><img title="spice2" src="http://farm3.static.flickr.com/2560/3712626140_58311b6c09.jpg?v=0" alt="" width="468" height="343" /></a></p>
<p><a href="http://farm3.static.flickr.com/2613/3711814121_d229ac183c.jpg?v=0"><img title="spice3" src="http://farm3.static.flickr.com/2613/3711814121_d229ac183c.jpg?v=0" alt="" width="468" height="241" /></a></p>
<p>(www.opentravel.com)</p>
<p><strong>5. Dao nướng bánh mini</strong></p>
<p>Thiết bị nướng bánh mini này có hình một lưỡi dao nhỏ gọn, bạn chỉ cần hơ qua hơ lại vài lần trên lát bánh mỳ là có ngay món bánh mỳ nóng hổi rồi đấy!</p>
<p><a href="http://farm3.static.flickr.com/2492/3711814229_42fff611be.jpg?v=0"><img title="toaster1" src="http://farm3.static.flickr.com/2492/3711814229_42fff611be.jpg?v=0" alt="" width="433" height="382" /></a></p>
<p><a href="http://farm3.static.flickr.com/2636/3712626292_a431d62307.jpg?v=0"><img title="toaster2" src="http://farm3.static.flickr.com/2636/3712626292_a431d62307.jpg?v=0" alt="" width="415" height="240" /></a></p>
<p>(www.opentravel.com)</p>
<p><strong>6. Giường nằm cho máy khi sạc điện<br />
</strong></p>
<p>Những thiết bị điện tử như điện thoại hay máy MP3 luôn phải để ở những nơi thật sạch sẽ và khô ráo. Nhưng những ổ cắm lại thường bố trí gần dưới đất nên sẽ rất nguy hiểm cho máy khi sạc điện. Với chiếc “giường nằm” nhỏ xinh như thế này máy của bạn sẽ luôn được an toàn.</p>
<p><a href="http://farm3.static.flickr.com/2450/3712625904_8ce718b400.jpg?v=0"><img title="phone holder" src="http://farm3.static.flickr.com/2450/3712625904_8ce718b400.jpg?v=0" alt="" width="317" height="405" /></a></p>
<p>(www.store.underoneroof.org)</p>
<p><strong>7. Áo hỏi đường</strong></p>
<p>Làm thế nào để hỏi đường khi mà bạn không biết ngôn ngữ địa phương? Chiếc áo này đã vẽ sẵn những biểu tượng như bệnh viện, quán ăn, sân bay, trạm điện thoại…Chỉ cần bạn chỉ tay vào là bất cứ người nào cũng hiểu bạn đang cần tìm đường tới đâu.</p>
<p><a href="http://farm4.static.flickr.com/3420/3711814311_6de8e9894f.jpg?v=0"><img title="travel shirt" src="http://farm4.static.flickr.com/3420/3711814311_6de8e9894f.jpg?v=0" alt="" width="350" height="337" /></a></p>
<p>(www.mobilewhack.com)</p>
<p>Đọc xong 7 ý tưởng tuần này hẳn là ai cũng “thèm” 1 chuyến du lịch với những vật dụng gọn, nhẹ mà vô cùng tiện lợi trên phải không? Trong số 7 ý tưởng, TYM nghĩ rằng mình có thể học hỏi cái số 7 bằng cách vẽ các biểu tượng thông dụng vào một cuốn sổ nhỏ gọn và luôn mang theo người. Còn các bạn khác thì sao? Mình cùng nhào vô comment lấy khí thế cho tuần mới thêm sôi động đi nào!</p></div>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1395/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1395&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/7-y-t%c6%b0%e1%bb%9fng-cho-m%e1%bb%99t-chuy%e1%ba%bfn-du-l%e1%bb%8bch-g%e1%bb%8dn-nh%e1%ba%b9/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i625.photobucket.com/albums/tt335/Toiyeumarketing/Share/Idea/hiRes_F5L008-KHK_2.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i625.photobucket.com/albums/tt335/Toiyeumarketing/Share/Idea/hiRes_F5L008-KHK.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i625.photobucket.com/albums/tt335/Toiyeumarketing/Share/Idea/SqHZoTWKZ2xjoqn4RtlDaQbc_400.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://farm3.static.flickr.com/2651/3712625944_155d364727.jpg?v=0" medium="image">
			<media:title type="html">reef sandal</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://farm3.static.flickr.com/2552/3712626110_c132c603eb.jpg?v=0" medium="image">
			<media:title type="html">spice1</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://farm3.static.flickr.com/2560/3712626140_58311b6c09.jpg?v=0" medium="image">
			<media:title type="html">spice2</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://farm3.static.flickr.com/2613/3711814121_d229ac183c.jpg?v=0" medium="image">
			<media:title type="html">spice3</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://farm3.static.flickr.com/2492/3711814229_42fff611be.jpg?v=0" medium="image">
			<media:title type="html">toaster1</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://farm3.static.flickr.com/2636/3712626292_a431d62307.jpg?v=0" medium="image">
			<media:title type="html">toaster2</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://farm3.static.flickr.com/2450/3712625904_8ce718b400.jpg?v=0" medium="image">
			<media:title type="html">phone holder</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://farm4.static.flickr.com/3420/3711814311_6de8e9894f.jpg?v=0" medium="image">
			<media:title type="html">travel shirt</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Cười ra bài học…</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/c%c6%b0%e1%bb%9di-ra-bai-h%e1%bb%8dc%e2%80%a6/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/c%c6%b0%e1%bb%9di-ra-bai-h%e1%bb%8dc%e2%80%a6/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:40:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1393</guid>
		<description><![CDATA[Cười ra bài học… Chủ nhật, 28/06/2009 &#8211; 00:16 AM Posted in PR Articles, PR Case Study<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1393&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Cười ra bài học…</div>
<div>Chủ nhật, 28/06/2009 &#8211; 00:16 AM</div>
<div><a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=picturejmh.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/picturejmh.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=img0464isf.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/img0464isf.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=anh0381.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/anh0381.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=37604358.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/37604358.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=92911922.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/92911922.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=20092584515.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/20092584515.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=anh033i.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/anh033i.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=xe-may.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/xe-may.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=xe-cho-xe.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/xe-cho-xe.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=xe_B.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/xe_B.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=xe11.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/xe11.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=Sapa.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/Sapa.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=Pq149T.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/Pq149T.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=kara2e-1.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/kara2e-1.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=kara1m.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/kara1m.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=dendo111.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/dendo111.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a> <a href="http://s537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/?action=view&amp;current=cuba80tuoi8doc.jpg"><img src="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/cuba80tuoi8doc.jpg" border="0" alt="Photobucket" /></a></div>
<p>Posted in PR Articles, PR Case Study</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1393/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1393&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/c%c6%b0%e1%bb%9di-ra-bai-h%e1%bb%8dc%e2%80%a6/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/picturejmh.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/img0464isf.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/anh0381.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/37604358.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/92911922.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/20092584515.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/anh033i.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/xe-may.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/xe-cho-xe.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/xe_B.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/xe11.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/Sapa.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/Pq149T.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/kara2e-1.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/kara1m.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/dendo111.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i537.photobucket.com/albums/ff332/hungkhpt/cuba80tuoi8doc.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Photobucket</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Bí ẩn về thương hiệu Levi’s</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/bi-%e1%ba%a9n-v%e1%bb%81-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-levi%e2%80%99s/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/bi-%e1%ba%a9n-v%e1%bb%81-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-levi%e2%80%99s/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:39:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/bi-%e1%ba%a9n-v%e1%bb%81-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-levi%e2%80%99s/</guid>
		<description><![CDATA[Levi’s là một thương hiệu điển hình được tạo ra bởi một người nhập cư trong những năm chiến tranh chết chóc ở miền tây nước Mỹ. Và quần jean Levi’s ngày nay đã có một biểu tượng nổi bật khắp toàn cầu. Bằng nhiều cách Levi’s đã đạt tới bản chất của từ thương [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1392&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div style="overflow:hidden;">
<p>Levi’s là một thương hiệu điển hình được tạo ra bởi một người nhập cư trong những năm chiến tranh chết chóc ở miền tây nước Mỹ. Và quần jean Levi’s ngày nay đã có một biểu tượng nổi bật khắp toàn cầu.</p>
<p>Bằng nhiều cách Levi’s đã đạt tới bản chất của từ thương hiệu hơn bất kỳ một sản phẩm nào khác. Bí mật nằm đằng sau sự thành công đáng kinh ngạc của Levi’s là khả năng hình tượng hóa cùng lúc cả sự độc đáo và sự phổ biến. Không một thương hiệu nào khác có thể trở thành một phần của toàn thể nhưng vẫn giữ được những yếu tính nổi loạn, cách mạng và phản văn hóa của riêng mình. Levi’s vừa là thời trang vừa là phản thời trang. Hãy thử tìm ra một ai đó, một người bạn quen mà lại không sở hữu ít nhất một cái quần Levi’s.</p>
<p>Tuy nhiên, bất kể sự phổ biến mà nó đã đạt được, thương hiệu này phải đối mặt với khó khăn trong thời gian gần đây khi mãi lực tụt giảm từ 7,9 tỷ đôla năm 1996 xuống còn 4,3 tỷ đôla trong năm 2001.</p>
<p>Như với mọi thảm họa thương hiệu khác, vấn đề đối với Levi’s là vô số. Giám đốc điều hành của công ty, ông Robert Haas phát biểu với báo <em>The Financial Times</em> vào năm 1998 như sau: “Chúng tôi đang kinh doanh niềm an ủi. Tôi không muốn nói đến sự an ủi vật chất mà là đến sự an ủi về tinh thần – cảm giác về tính an toàn. Khi bạn bước vào nhà một ai đó dù xa lạ hay thân quen, bạn đều nhận thấy ngay tính được chấp nhận của thương hiệu mà bạn đang mặc trên người. Cho dù sự an ủi tinh thần này được người tiêu dùng đánh giá khác nhau từ phân đoạn phụ này đến phân đoạn phụ khác”. Thế nhưng mỉa mai thay – 1998 lại là một trong những năm không được như ý của thương hiệu này.</p>
<p>Trong nỗ lực để trở nên nhạy cảm với những thay đổi bất thường về thị hiếu của công chúng mặc quần jean, Levi’s đã đa dạng hóa thương hiệu của họ bằng cách tạo thành nhiều phong cách jean khác nhau. Rõ ràng nhất là họ đã tách ra khỏi loại nhãn đỏ truyền thống của họ với việc giới thiệu một thương hiệu phụ gọi là ‘Silvertab’. Họ cũng sản xuất một dòng jean rẻ hơn mang nhãn màu cam.</p>
<p>Hơn nữa, chiến dịch quảng cáo để cổ động cho dòng sản phẩm Silvertab trong năm 2001 được xem là một trong những chiến dịch quảng cáo bị ghét nhất trong lịch sử cận đại. Tạp chí Ad Age gọi chiến dịch này là ‘xấc xược’ và chỉ trích là nó thiếu tính thiết lập thương hiệu cần phải có. Cũng tương tự như thế, các quảng cáo trong năm 2002 để cổ động cho loại Levi’s đũng ngắn cũng bị chỉ trích và bị phản đối tương tự.</p>
<p>Nhưng dù sao cũng không phải là mọi vấn đề đều do Levi’s gây ra. Ví dụ như họ có thể tác động một ít để kiểm soát sự gia tăng những mẫu thiết kế jean tương tự như các loại jean của Calvin Klein, Diesel hay Tommy Hilfiger. Tất cả những gì mà Levi’s có thể làm để đối phó với các đối thủ là nỗ lực gìn giữ tính phổ biến của thương hiệu. Ngay trong nỗ lực này họ cũng phải đương đầu với những khó khăn.</p>
<p>Mở đầu thiên niên kỷ mới, người Anh đã chứng kiến cuộc chiến giữa Levi’s và siêu thị Tesco’s. Tesco’s yêu cầu được bán Levi’s trong các cửa hàng của họ với một mức lời ít hơn vì cho rằng người tiêu dùng đã phải trả một giá quá cao cho những chiếc jean Levi’s. Nhưng Levi’s đã từ chối bán các loại quần jean cao cấp, như Levi’s 501, qua siêu thị này và đã đưa vụ việc ra tòa để chặn đứng việc nhập khẩu các loại quần này của họ từ bên ngoài châu Âu.</p>
<p>“Thương hiệu là tài sản quan trọng nhất của chúng tôi”, Joe Middleton, Tổng giám đốc Levi’s châu Âu giải thích. “Nó quan trọng hơn tất cả, hơn các nhà máy, cơ sở vật chất, kho hàng v.v… của chúng tôi. Chúng tôi phải có quyền để kiểm soát số phận của thương hiệu”.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/0D/F1/anh.jpg" border="0" alt="" width="400" height="304" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Quấn jean Levi’s đang thu hút sự chú ý của giới trẻ. Ảnh: <em>adsoftheworld.</em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Ngay cả chính phủ Anh cũng vào cuộc, họ thuyết phục liên minh châu Âu nên chấp nhận cho những siêu thị như Tesco’s được quyền nhập hàng từ bất cứ nơi nào trên thế giới. Nhưng Levi’s vẫn chống chế rằng Tesco’s đã không nắm vững được vấn đề, lầm lẫn giữa chi phí sản xuất quần jean và chi phí để tiếp thị chúng. “Điểm quan trọng là”, Middleton giải thích: “Tất cả các chi phí này đều là những đầu tư vào thương hiệu. Chi phí thật cho một cái quần jean không chỉ có chi phí sản xuất mà còn nhiều hơn thế”. Chính phủ Anh không muốn chấp nhận hình ảnh một nước “Anh đắt đỏ” nên đã đứng về phía siêu thị Tesco’s và vì vậy Levi’s có vẻ như đã thua trong trận chiến này.</p>
<p>Bất kể những yếu tố không may từ bên ngoài này, không thể chối bỏ một thực tế là những vấn đề đối với thương hiệu Levi’s là do chính tự thân họ tạo ra. Bị trói chặt trong các yêu cầu bất tận để là ‘đột phá’ và ‘trẻ trung’, họ đã không ngừng tung ra nhiều phong cách jean mới; lúc này Levi’s đang chứng tỏ cho quy luật về giảm thiểu lợi nhuận. Chi phí marketing tiếp tục lớn lên trong khi giá trị thật của thương hiệu suy giảm.</p>
<p>Đến năm 2000, công ty đã thất bại khi không có tên trong 75 thương hiệu hàng đầu toàn cầu tính theo giá trị của Báo cáo Khảo sát Giá trị Thương hiệu quốc tế 2000. Sự góp mặt của những thương hiệu đối thủ như Gap và Benetton trong 75 thương hiệu này càng làm cho vết thương của Levi’s thêm đau nhức.</p>
<p>Hầu hết những chuyên gia thiết lập thương hiệu ngày nay đều đồng ý là nếu Levi’s muốn giành lại vị thế mà họ đã nắm giữ vào những năm 80 và đầu 90, họ cần phải thu hẹp tầm ngắm của họ lại. Người tiêu dùng ngày nay không còn chắc chắn về những gì mà Levi’s đại diện. Quần jean, đương nhiên. Nhưng kiểu gì? Loại nào? Bó, thùng thình, đũng ngắn, chắp vá, cổ điển hay hiện đại? Bạn cứ đặt tên là Levi’s có hết.</p>
<p>Vì vậy, cần phải thoát ra khỏi cái được gọi là ‘hội chứng Miller’. Như Miller đã từng quyết định phải là mọi loại bia dành cho mọi loại người, Levi’s đã làm điều y hệt với quần jean của họ. Nhưng như vậy không có nghĩa là Levi’s không nên tung ra những phong cách mới mà chỉ là họ không nên làm như vậy dưới cùng một nhãn Levi’s. Họ đã từng đạt được điều này với một thành công lớn nhất của công ty trong thời gian gần đây khi họ sáng tạo ra một đặc trưng hoàn toàn mới dưới hình thức một thương hiệu tên Dockers được tung ra thị trường vào năm 1986.</p>
<p>Với bản thân thương hiệu Levi’s, như với nhiều thương hiệu có vấn đề khác, giải pháp là tái tạo những giá trị truyền thống của mình. Quả vậy, đã có những dấu hiệu tích cực cho thấy điều này là đúng đắn. Năm 2001, công ty đã bán ra một chiếc quần jean cổ nhất còn hiện hữu mà họ lưu giữ được với giá 46.532 đôla, được gọi là jean Nevada, khi họ quảng cáo cái quần này trên trang web eBay. Vài tháng sau, công ty đã sản xuất và tung ra thị trường một bộ 500 cái quần nhái lại cái quần Nevada và chúng đã lập tức được bán hết ngay khi vừa được giới thiệu.</p>
<p>Chỉ có thời gian mới có thể cho thấy bộ sưu tập cổ điển này có trở thành một hành động biểu tượng cho một hướng phát triển mới của công ty hay không.</p>
<p>Các bài học từ vụ Levi’s:</p>
<p>- Tập trung chứ đừng dàn trải. Thay vì nhấn mạnh đến những giá trị thương hiệu chính yếu của họ, Levi’s lại làm cho người tiêu dùng lẫn lộn với những phong cách khác nhau và vô số những kiểu dáng xa lạ. Như chuyên gia thương hiệu Al Ries đã nói: ‘Về lâu dài, việc mở rộng thương hiệu sẽ làm suy yếu hình ảnh và sức mạnh của thương hiệu’.</p>
<p>- Chú tâm đến các điểm mạnh của mình. Nếu Levi’s là đại diện cho một cái gì thì đó là loại quần jean truyền thống. Để có thể hồi phục hoàn toàn họ cần phải tập trung và củng cố cho đặc trưng này.</p>
<p>- Đừng xem thường thương hiệu nguyên thủy của bạn. Khi Levi’s tung ra thị trường dòng sản phẩm Silvertab, họ đã rơi vào cùng một cái bẫy như khi Coca-Cola tung ra dòng sản phẩm New Coke của họ. Nhà báo và là một chuyên gia thương hiệu tên Ian Cocoran đã nhận định: ‘Hầu như vấn đề chính với Levi’s lúc này lại là phải thuyết phục người tiêu dùng rằng việc sở hữu một cái quần nhãn đỏ là việc vẫn đáng để bỏ tiền ra’.</p>
<p align="right">(Trích cuốn “100 thất bại thương hiệu lớn nhất mọi thời đại” do Công ty First News <em>phát hành</em>)</p>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1392/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1392&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/bi-%e1%ba%a9n-v%e1%bb%81-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-levi%e2%80%99s/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/0D/F1/anh.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Bài tập tình huống Marketing căn bản</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/bai-t%e1%ba%adp-tinh-hu%e1%bb%91ng-marketing-can-b%e1%ba%a3n/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/bai-t%e1%ba%adp-tinh-hu%e1%bb%91ng-marketing-can-b%e1%ba%a3n/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:38:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1390</guid>
		<description><![CDATA[Bài tập tình huống Marketing căn bản Chủ nhật, 28/06/2009 &#8211; 21:56 PM Sau khi đọc kỹ lý thuyết Marketing căn bản, các bạn có thể áp dụng để phân tích các tình huống sau : 1. Hãy phân tích yếu tố môi trường marketing vĩ mô ảnh hưởng thế nào đến thị trường xe [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1390&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Bài tập tình huống Marketing căn bản</div>
<div>Chủ nhật, 28/06/2009 &#8211; 21:56 PM</div>
<p><span style="color:#ff0000;"><strong>Sau khi đọc kỹ lý thuyết Marketing căn bản, các bạn có thể áp dụng để phân tích các tình huống sau :</strong></span></p>
<div>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">1.	Hãy phân tích yếu tố môi trường marketing vĩ mô ảnh hưởng thế nào đến thị trường xe máy.</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">2. Mô tả việc phân khúc thị trường, xác định khách hàng mục tiêu và định vị hàng hóa trên thị trường mục tiêu của bia Laser thuộc công ty Tân Hiệp Phát.</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">3. Để thiết lập một chiến dịch quảng cáo cho một lọai nước giải khát, lọai thông tin nào sau đây sẽ hữu ích cho bạn: thông tin về nhân khẩu của người tiêu dùng hay thông tin về lối sống của người tiêu dùng? Hãy cho các ví dụ cụ thể để chứng minh tại sao bạn chọn lựa như vậy.</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">4. Hãy phân tích tâm lý khách hàng Việt nam khi mua hàng qua mạng internet? Có cơ hội nào cho các doanh nghiệp e-commerce phát triển?</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;"> </span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">5.	Hãy phân tích chiến lược sản phẩm trong chu kỳ sống sản phẩm của Ford Focus.</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;"> </span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">6.	Hãy phân tích chiến lược sản phẩm trong chu kỳ sống sản phẩm của Nokia ( chọn 1 nhãn hiệu cụ thể)</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;"> </span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">7.	Hãy phân tích phân phối cho sản phẩm dầu gội đầu vào thị trường bình dân thành phố hồ chí minh.</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;"> </span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">8.	Hãy phân tích phân phối cho sản phẩm điện thọai di dộng vào thị trường cao cấp thành phố hồ chí minh.</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;"> </span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">9. Hãy phân tích chiến lược định giá mà công ty S-fone đã sử dụng cho sản phẩm mạng điện thọai di động của mình tại thị trường Việt nam</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;"> </span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">10.Hãy phân tích và so sánh các chiến lược định giá (dựa trên yếu tố cạnh tranh) mà các công ty mạng điện thọai di động( mobile phone, Vinaphone, S-fone, Viettel) đã sử dụng tại thị trường Việt nam.</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;"> </span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">11.Hãy lập chiến lược chiêu thị để xây dựng thương hiệu cho Thuận Kiều plaza.</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;"> </span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#0000ff;">12.Hãy lập chiến lược chiêu thị để xây dựng thương hiệu cho Trường tiểu học quốc tế Việt Úc.</span></strong></div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1390/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1390&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/bai-t%e1%ba%adp-tinh-hu%e1%bb%91ng-marketing-can-b%e1%ba%a3n/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Hot boy, hot girl – Thế lực mới trong ngành truyền thông</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/hot-boy-hot-girl-%e2%80%93-th%e1%ba%bf-l%e1%bb%b1c-m%e1%bb%9bi-trong-nganh-truy%e1%bb%81n-thong/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/hot-boy-hot-girl-%e2%80%93-th%e1%ba%bf-l%e1%bb%b1c-m%e1%bb%9bi-trong-nganh-truy%e1%bb%81n-thong/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:37:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1388</guid>
		<description><![CDATA[Vào thời điểm mà những cảnh riêng tư của diễn viên chính loạt phim dành cho teen “Nhật ký vàng anh” được tung lên internet, bộ phim nhanh chóng được ngừng phát sóng kéo theo tiền bạc, công sức của nhà tài trợ HT Mobile tan thành mây khói. Người ta gọi đó là “khủng [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1388&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<p><strong>Vào thời điểm mà những cảnh riêng tư của diễn viên chính loạt phim dành cho teen “Nhật ký vàng anh” được tung lên internet, bộ phim nhanh chóng được ngừng phát sóng kéo theo tiền bạc, công sức của nhà tài trợ HT Mobile tan thành mây khói.</strong><br />
Người ta gọi đó là “khủng hoảng thương hiệu”. Nhưng nay thì gió đã đổi chiều, có ít nhất vài chục nhãn hàng đang muốn mời cô Vàng Anh làm đại sứ thương hiệu và chắc cũng có đến cả ngàn marketer cũng đang lăm le đưa thượng hiệu của mình cuốn theo trào lưu “hot boy, hot girl”.</p>
<p><strong>Con đường để trở thành “hot boy, hot girl”</strong></p>
<p>Tiêu chuẩn đầu tiên của một cô gái, chàng trai muốn trở thành “hot boy, hot girl” là phải đẹp, sành điệu, tích cực chụp ảnh và cập nhật liên tục thông tin của mình lên mạng. Sự nổi tiếng của các “hot boy, hot girl” giờ đây không thể tách rời khỏi những tấm ảnh đẹp lung linh trên mạng.</p>
<p>Tiêu chuẩn thứ hai là phải được biết đến vì một lý do nào đó nổi bật. Có thể là tài năng, ví dụ như một cô gái chỉ từng là một stylist phụ việc của một tờ báo dành cho phụ nữ nhưng nhờ vào bộ ảnh hot, ai cũng tưởng là một stylist tài năng. Hay một anh chàng tự nhận là “người mẫu quốc tế” nhưng khi hỏi về các tờ báo đã đăng tải ảnh của anh chàng thì chỉ biết ngắc ngư “Họ chụp tôi, còn có sử dụng hay không là quyền của họ”. Cũng có trường hợp nổi tiếng do những phát ngôn gây shock trên mạng hoặc nhờ có trong tay chiếc xế hộp mà các doanh nhân giàu kết xù còn phải ao ước. Kém nhất thì các “hot boy, hot girl” cũng phải được biết đến với vai trò người mẫu teen của tạp chí này hay tờ báo kia hoặc từng tham dự cuộc thi sắc đẹp nào đó thì mới được xem là cái cớ để nổi tiếng.</p>
<p>Nhưng đòn bẩy để nổi tiếng nhanh nhất chính là yếu tố “sexy” và “scandal”. Giới trẻ Việt Nam tư tưởng bây giờ hết sức hiện đại và thông thoáng, cộng thêm với sự tò mò về giới tính, các yếu tố giật gân được tung hô sau thời gian dài bị bao bọc trong định kiến phương Đông của các thế hệ đi trước. Ngày nay sexy hay scandal không còn được gắn cho cái gì đó xấu xa nữa, mà được tung hô như là biểu tượng mới của giới trẻ tự do và cá tính. Thử điểm qua một số gương mặt hot girl đã nổi tiếng, không thể xa rời chữ sexy, dù vô tình hay cố ý. Những chàng, nàng đã nổi tiếng rồi thì lâu lâu phải tung một quả bom sexy nếu không muốn thiên hạ sao nhãng sự chú ý. Những ai chưa nổi tiếng thì cố gắng làm một vụ “ lộ ảnh nóng trong phòng tắm” hay tuyên bố “tôi chọn sexy làm phong cách của mình” để nương theo gió mà lên.</p>
<p>Nhưng yếu tố át chủ bài để làm nên trào lưu “hot boy, hot girl” chính là sự lăng nhiệt tình để câu khách của các diễn đàn, mạng xã hội, các tờ báo lá cải làm cho cơ hội nổi tiếng chưa bao giờ đến một cách dễ dàng như thế.</p>
<p><strong>Hot boy, hot girl “hút hàng” như thế nào</strong></p>
<p>Cứ thường xuyên có mặt các buổi tiệc họp báo hay tiệc dành cho người nổi tiếng thì biết, các hot girl còn có sức hút hơn cả các ca sĩ, diễn viên… nổi tiếng nhất trên thị trường hiện nay. Tất cả máy ảnh đổ dồn vào các chàng, nàng, hàng chục phóng viên tấp nập phỏng vấn, đưa tin về sự xuất hiện của họ. Kèm theo đó là lực lượng fan đông đảo xin chữ ký và chụp ảnh càng làm tăng thêm phần xôm tụ ở những nơi “hot boy, hot girl” bước tới.</p>
<p>Để phục vụ cho nhu cầu thông tin của một lượng lớn báo chí, mạng xã hội, blog, diễn đàn… ngày qua ngày đang mọc lên như nấm, nhiều “hot boy, hot girl” trở thành yếu tố để họ đưa tin đến công chúng. Nhờ vậy, các “hot boy, hot girl” được đông đảo dư luận biết đến, họ còn khéo léo gây chú ý và biết chủ động cung cấp thông tin cho các phương tiện truyền thông – điều mà không phải ngôi sao nào cũng làm tốt. Sau đó, bởi vì sự chú ý và tò mò của dư luận, đến lượt các phương tiện truyền thông lại luôn ở trong “cơn khát” thông tin về các “hot boy, hot girl” để câu người đọc. Chu trình khép kín này đã tạo nên sự phủ sóng dày đặc của các “hot boy, hot girl” trên các phương tiện truyền thông đại chúng.</p>
<p>Giờ đây, họ có tầm ảnh hưởng rộng rãi không kém gì các ngôi sao. Họ sẵn sàng bán hình ảnh độ quyền cho trang web này, hay từ chối cung cấp thông tin cho tờ báo khác nếu làm họ phật ý.</p>
<p>Họ cũng có một đội ngũ fan hùng hậu theo dõi từng đường đi nước bước. Sự kiện nào có mặt của “hot girl, hot boy” thì khán giả kéo đến rất đông, nào là fanclub, nào là băng rôn, poster cổ động … đủ cả.</p>
<p><strong>Thương hiệu hưởng lợi từ trào lưu “hot boy, hot girl”</strong></p>
<p>Không như ở nước ngoài, khi có scandal xảy ra với người nổi tiếng, rất có thể hàng loạt hợp đồng quảng cáo của họ sẽ bị hủy bỏ. Nhưng ở Việt Nam hiện nay, dường như càng gây scandal thì càng đắt show quảng cáo. Thậm chí nhiều người làm marketing còn chủ động gây scandal bằng cách mời một hot girl nào đó quảng cáo cho mình sau đó tung ra một scandal làm cho người ta chú ý đến hot girl đó làm thương hiệu cũng được “chú ý lây”. Vì thế mà trên thị trường đang diễn ra một cơn sốt đi săn lùng hot boy, hot girl để quảng cáo cho sản phẩm, dịch vụ của mình.</p>
<p><img src="http://mail.google.com/mail/?name=5503175d9d663a46.jpg&amp;attid=0.1&amp;disp=vahi&amp;view=att&amp;th=120c37700715b3f4" alt="" /><br />
<em>Buổi ăn tối cùng Hoàng Thùy Linh là sự tưởng thưởng cho các gamer của VTC game.</em></p>
<p>Gần đây nhất, Hoàng Thùy Linh được mời làm đại diện cho game Linh Vương của VTC game trong khi Thủy Top được mời tham gia vào chiến dịch “72 giờ thử thách sức bền” đầy ồn ào của Samsung. Đó là chưa kể đến các show giao lưu, trình diễn… nhiều không đếm được từ thành phố lớn đến tỉnh lẻ, khiến các nàng bận rộn đến chóng cả mặt. Sản phẩm, dịch vụ nào cũng muốn sự góp mặt của các hot girl này vì sức hút của họ là không thể phủ nhận</p>
<p><img src="http://mail.google.com/mail/?name=f70cca383f9f34e7.jpg&amp;attid=0.1&amp;disp=vahi&amp;view=att&amp;th=120c37700715b3f4" alt="" /></p>
<p><em>Thủy Top sánh vai cùng những người nổi tiếng khác trong việc quảng bá cho thương hiệu Samsung</em></p>
<p>Điều này dễ giải thích vì sự tò mò của công chúng dành cho các hot boy, hot girl có khi còn cao hơn các ngôi sao trong khi chi phí cho một hot boy, hot girl làm đại sứ thương hiệu thấp hơn rất nhiều lần so với việc mời một ngôi sao vào “vai diễn” đó.</p>
<p>Để thành công trong việc gắn thương hiệu với trào lưu hot boy, hot girl này, những người làm marketing hãy xác định xem thương hiệu của mình có phù hợp với hình ảnh đó hay không. Những thương hiệu với phần lớn khách hàng là nam giới như game, công nghệ, mỹ phẩm nam… thường rất phù hợp với đại sứ là các hot girl có vẻ ngoài hơi sexy. Các sản phẩm dành cho giới trẻ cũng thường phù hợp để đi kèm hình ảnh hot boy, hot girl trong khi các sản phẩm dành cho phụ nữ có gia đình, hay ông già bà cả thì không nên khiên cưỡng ép mình vào trào lưu này.</p>
<p>Tiếp đó người làm marketing cần phải hoạch định ra một kế hoạch để đi cùng “hình ảnh thương hiệu” của mình. “Đại sứ thương hiệu” sẽ xuất hiện trên vật phẩm quảng cáo thế nào, với thông điệp ra sao, sẽ tham gia vào các hoạt động gì… để làm sao cho nhắc đến hot boy, hot girl đó là người ta nhớ đến thương hiệu. Tất cả những điều đó cần được làm rõ để tận dụng tối đa hình ảnh của “đại sứ thương hiệu”.</p>
<p>Cần biết thêm là các hot girl, hot boy rất quan tâm đến việc được lăng xê nên hãy chỉ ra cho họ thấy họ có cơ hội lớn để được lăng xê cùng thương hiệu qua kế hoạch marketing của bạn. Việc này vừa giúp bạn dễ dàng đạt được một thỏa thuận hời từ mối quan hệ hợp tác có tính bổ sung, “đôi bên cùng tiến” này , thêm vào đó việc củng cố tên tuổi của “đại sứ thương hiệu”, suy cho cùng lại càng làm lợi thương hiệu của bạn.</p>
<p>Tuy nhiên việc đánh đu theo tên tuổi của các hot girl cũng chẳng khác gì đang đánh một canh bạc, có thể thương hiệu của bạn sẽ thắng lớn nhưng cũng có thể gặp nhiều rủi ro. Hoàng Thùy Linh đã khá thành công trong vai trò “đại sứ” của game Linh Vương nhưng nên nhớ thương hiệu HT Mobile đã từng một phen sóng gió vì cô nàng. Nhãn hàng trang sức Zaa rất có thể đã nổi tiếng vì Hot girl Hiyosho nếu không gặp một số rắc rối về pháp lý và kiện tụng từ gia đình của hot girl mới 15 tuổi này khiến hình ảnh của Zaa trên truyền thông tệ đi rất nhiều. Thói đỏng đảnh nắng mưa, nhận thức non nớt, và cả bồng bột của những bạn trẻ tuổi teen này luôn gây ra sự hồi hộp cho bất kỳ đối tác nào.</p>
<p>Bên cạnh việc liên tục quan sát, nhắc nhở những biểu hiện chệch đường ray của các đại sứ thương hiệu , hãy đảm bảo rằng hợp đồng của bạn với họ có những ràng buộc chặt chẽ đến từng chi tiết, nhằm hạn chế thấp nhất các rủi ro mà “đại sứ” có thể gây ra cho thương hiệu của mình.</p>
<p><strong>Bánh bèo – Bài trên TC Marketing</strong></div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1388/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1388&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/hot-boy-hot-girl-%e2%80%93-th%e1%ba%bf-l%e1%bb%b1c-m%e1%bb%9bi-trong-nganh-truy%e1%bb%81n-thong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://mail.google.com/mail/?name=5503175d9d663a46.jpg&#38;attid=0.1&#38;disp=vahi&#38;view=att&#38;th=120c37700715b3f4" medium="image" />

		<media:content url="http://mail.google.com/mail/?name=f70cca383f9f34e7.jpg&#38;attid=0.1&#38;disp=vahi&#38;view=att&#38;th=120c37700715b3f4" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>3 Học thuyết Quản trị nhân lực phương Tây</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/3-h%e1%bb%8dc-thuy%e1%ba%bft-qu%e1%ba%a3n-tr%e1%bb%8b-nhan-l%e1%bb%b1c-ph%c6%b0%c6%a1ng-tay/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/3-h%e1%bb%8dc-thuy%e1%ba%bft-qu%e1%ba%a3n-tr%e1%bb%8b-nhan-l%e1%bb%b1c-ph%c6%b0%c6%a1ng-tay/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:36:06 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1386</guid>
		<description><![CDATA[Quản trị nhân lực là một lĩnh vực cụ thể của Quản trị, nó xuất hiện rất sớm cùng với sự xuất hiện của loài người. Khi nói đến Quản trị nhân lực chúng ta không thể không nhắc đến các học thuyết phương Đông được hình thành từ rất sớm là “Đức trị” của [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1386&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>Quản trị nhân lực là một lĩnh vực cụ thể của Quản trị, nó xuất hiện rất sớm cùng với sự xuất hiện của loài người. Khi nói đến Quản trị nhân lực chúng ta không thể không nhắc đến các học thuyết phương Đông được hình thành từ rất sớm là “Đức trị” của Khổng Tử và “Pháp trị” của Hàn Phi Tử, bên cạnh đó cũng có những học thuyết kinh điển của Phương Tây. Đó là học thuyết X và Y được Douglas Mc Gregor tổng hợp từ các lý thuyết quản trị nhân lực được áp dụng trong các xí nghiệp phương Tây. Học thuyết Z được W. Ouchi, một kiều dân Nhật ở Mỹ nghiên cứu phương thức quản lý trong các doanh nghiệp Nhật Bản và đưa ra.<br />
<hr />Chúng ta sẽ phân tích lần lượt ba học thuyết kinh điển X, Y, Z trên để từ đó so sánh được ba học thuyết với nhau và so sánh được học thuyết Quản trị nhân lực Phương Tây và Phương Đông.</p>
<p><strong>Thứ nhất là học thuyết X</strong></p>
<p>Học thuyết X được Douglas Mc Gregor đưa ra vào những năm 1960, đó là kết quả của việc tổng hợp các lý thuyết quản trị nhân lực được áp dụng trong các xí nghiệp ở phương Tây lúc bấy giờ. Học thuyết X đưa ra giả thiết có thiên hướng tiêu cực về con người như sau:</p>
<p>* Lười biếng là bản tính của con người bình thường, họ chỉ muốn làm việc ít.<br />
* Họ thiếu chí tiến thủ, không dám gánh vác trách nhiệm, cam chịu để người khác lãnh đạo.<br />
* Từ khi sinh ra, con người đã tự coi mình là trung tâm, không quan tâm đến nhu cầu của tổ chức.<br />
* Bản tính con người là chống lại sự đổi mới.<br />
* Họ không được lanh lợi, dễ bị kẻ khác lừa đảo và những kẻ có dã tâm đánh lừa</p>
<p>Từ những giả thiết về bản tính con người nói trên, học thuyết X cũng cung cấp phương pháp lý luận truyền thống là: “Quản lý nghiêm khắc” dựa vào sự trừng phạt; “Quản lý ôn hòa” dựa vào sự khen thưởng; “Quản lý ngiêm khắc và công bằng” dựa vào cả sự trừng phạt và khen thưởng. Học thuyết X cũng được khái quát theo ba điểm sau:</p>
<p>* nhà quản trị phải chịu trách nhiệm tổ chức các doanh nghiệp hoạt động nhằm đạt được những mục tiêu về kinh tế trên cơ sở các yếu tố như: tiền, vật tư, thiết bị, con người.<br />
* đối với nhân viên, cần chỉ huy họ, kiểm tra, điều chỉnh hành vi của họ để đáp ứng nhu cầu của tổ chức.<br />
* dùng biện pháp thuyết phục, khen thưởng, trừng phạt để tránh biểu hiện hoặc chống đối của người lao động đối với tổ chức.</p>
<p>Khi nhận xét về học thuyết X ta thấy rằng đây là học thuyết có cái nhìn mang thiên hướng tiêu cực về con người và là một lý thuyết máy móc. Theo học thuyết này thì các nhà quản trị lúc bấy giờ chưa hiểu hết về các mức nhu cầu của con người nên chỉ hiểu đơn giản là người lao động có nhu cầu về tiền hay chỉ nhìn phiến diện và chưa đầy đủ về người lao động nói riêng cũng như bản chất con người nói chung. Chính điều đó mà những nhà quản trị theo học thuyết X này thường không tin tưởng vào bất kỳ ai. Họ chỉ tin vào hệ thống những quy định của tổ chức và sức mạnh của kỷ luật. Khi có một vấn để nào đó xảy ra, họ thường cố quy trách nhiệm cho một cá nhân cụ thể để kỷ luật hoặc khen thưởng.</p>
<p>Tuy có những hạn chế như trên nhưng chúng ta không thể kết luận rẳng học thuyết X là học thuyết sai hoàn toàn vì những thiếu sót của học thuyết X xuất phát từ thực tế lúc bấy giờ &#8211; đó là sự hiểu biết về quản trị còn đang trong quá trình hoàn chỉnh. Như vậy, việc nhìn ra những thiếu sót của học thuyết X lại là tiền đê để cho ra đời những lý thuyết quản trị tiến bộ hơn. Từ khi xuất hiện cho đến nay học thuyết X vẫn có ý nghĩa và được ứng dụng nhiều nhất là trong các ngành sản xuất và dịch vụ. Học thuyết X giúp các nhà quản trị nhìn nhận lại bản thân để chỉnh sửa hành vi cho phù hợp và nó cũng trở thành học thuyết quản trị nhân lực kinh điển không thể bỏ qua để giảng dậy trong các khối kinh tế.</p>
<p><strong>Thứ hai là học thuyết Y</strong></p>
<p>Học thuyết Y cũng được Douglas Mc Gregor đưa ra vào những năm 1960, có thể coi học thuyết Y là sự “sửa sai” hay tiến bộ hơn về lý thuyết quản trị nhân lực. Xuất phát từ việc nhìn nhận được những chỗ sai lầm trong học thuyết X, học thuyết Y đã đưa ra những giả thiết tích cực hơn về bản chất con người, đó là:</p>
<p>* Lười nhác không phải là bản tính bẩm sinh của con người nói chung. Lao động trí óc, lao động chân tay cũng như nghỉ ngơi, giải trí đều là hiện tượng của con người.<br />
* Điều khiển và đe dọa không phải là biện pháp duy nhất thúc đẩy con người thực hiện mục tiêu của tổ chức.<br />
* Tài năng con người luôn tiềm ẩn vấn đề là làm sao để khơi gợi dậy được tiềm năng đó.<br />
* Con người sẽ làm việc tốt hơn nếu đạt được sự thỏa mãn cá nhân.</p>
<p>Từ cách nhìn nhận về con người như trên, học thuyết Y đưa ra phương thức quản trị nhân lực như:</p>
<p>* Thực hiện nguyên tắc thống nhất giữa mục tiêu của tổ chức và mục tiêu của cá nhân.<br />
* Các biện pháp quản trị áp dụng đối với người lao động phải có tác dụng mang lại &#8220;thu hoạch nội tại”.<br />
* Áp dụng nhưng phương thức hấp dẫn để có được sự hứa hẹn chắc chắn của các thành viên trong tổ chức.<br />
* Khuyến khích tập thể nhân viên tự điều khiển việc thực hiện mục tiêu của họ, làm cho nhân viên tự đánh giá thành tích của họ.<br />
* Nhà quản trị và nhân viên phải có ảnh hưởng lẫn nhau.</p>
<p>Như vậy từ nội dung của học thuyết Y ta thấy học thuyết này có tích cực và tiến bộ hơn học thuyết X ở chỗ nó nhìn đúng bản chất con người hơn. Nó phát hiện ra rằng, con người không phải là những cỗ máy, sự khích lệ đối với con người nằm trong chính bản thân họ. Nhà quản trị cần cung cấp cho họ một môi trường làm việc tốt thì nhà quản trị phải khéo léo kết hợp mục tiêu của cá nhân vào mục tiêu tổ chức. Tức là làm cho nhân viên hiểu rằng để thỏa mãn mục tiêu của mình thì mình cần phải thực hiện tốt mục tiêu của tổ chức. Việc đánh giá nhân viên theo học thuyết Y này hết sức linh động, các nhà quản trị để cho nhân viên tự đặt ra mục tiêu, tự đánh giá thành tích công việc của mình, khiến cho nhân viên cảm thấy cảm thấy họ thưc sự được tham gia vào hoạt động của tổ chức từ đó họ có trách nhiệm và nhiệt tình hơn. Tuy có những điểm tiến bộ như trên, học thuyết Y cũng có những hạn chế đó là việc tuân theo học thuyết Y có thể dẫn đến sự buông lỏng quá trong quản lý hoặc trình độ của tổ chức chưa phù hợp để áp dụng học thuyết này. Vì vậy học thuyết Y chỉ có thể được phát huy tốt trong các tổ chức có trình độ phát triển cao và yêu vầu sự sáng tạo như các tập đoàn kinh tế lớn như Microsoft; Unilever; P&amp;G… Và cũng như học thuyết X, học thuyết Y cũng đã được coi là học thuyết kinh điển trong quản trị nhân lực, được đưa vào giảng dậy trong các khối kinh tế.</p>
<p><strong>Thứ ba là học thuyết Z</strong></p>
<p>Học thuyết Z được tiến sỹ W. Ouchi đưa ra vào những năm 70 của thế kỷ trước, học thuyết này được xây dựng dựa trên thực tiễn và lý luận. Học thuyết Z còn có một tên khác đó là “Quản lý kiểu Nhật” vì học thuyết này là kết quả của việc nghiên cứu phương thức quản lý trong các doanh nghiệp Nhật Bản từ năm 1973. Sau này học thuyết Z được phổ biến khắp thế giới vào thời kỳ bùng nổ kinh tế của các nước châu Á vào thập niên 1980. Nếu như thuyết X có cách nhìn tiêu cực về người lao động thì thuyết Z lại chú trọng vào việc gia tăng sự trung thành của người lao động với công ty bằng cách tạo sự an tâm, mãn nguyện; tôn trọng người lao động cả trong và ngoài công việc. Cốt lõi của thuyết này là làm thỏa mãn và gia tăng tinh thần của người lao động để từ đó họ đạt được năng suất chất lượng trong công việc.</p>
<p>Xuất phát từ những nhận xét về người lao động trên, thuyết Z có nội dung như sau:</p>
<p>* Thể chế quản lý phải đảm bảo cho cấp trên nắm bắt được tình hình của cấp dưới một cách đầy đủ. Duy trì việc ra quyết định và nâng cao trách nhiệm tập thể bằng cách tạo điều kiện cho nhân viên tham gia vào các quyết sách, kịp thời phản ánh tình hình cho cấp trên. Để nhân viên đưa ra những lời để nghị của họ rồi sau đó cấp trên mới quyết định.<br />
* Nhà quản lý cấp trung gian phải thực hiện được những vai trò thống nhất tư tưởng, thống nhất chỉnh lý và hoàn thiện những ý kiến của cấp cơ sở, kịp thời báo cáo tình hình với cấp trên và đưa ra những kiến nghị của mình.<br />
* Đảm bảo chế độ làm việc lâu dài để nhân viên phát huy tính tích cực, khuyến khích họ đưa ra những phương án để nghị của mình.<br />
* Nhà quản lý cấp trung gian phải thực hiện được vai trà thống nhất tư tưởng, thống nhất chỉnh lý và hoàn thiện những ý kiến của cấp cơ sở, kịp thời báo cáo tình hình với cấp trên và đưa ra những kiến nghị của mình.<br />
* Đảm bảo chế độ làm việc lâu dài để nhân viên yên tâm và tăng thêm tinh thần trách nhiệm, cùng doanh nghiệp chia sẻ vinh quang và khó khăn, gắn bó vận mệnh của họ vào vận mệnh của họ vào vận mệnh của doanh nghiệp.<br />
* Nhà quản lý phải thường xuyên quan tâm đến tất cả các vấn đề của người lao động, kể cả gia đình họ. Từ đó tạo thành sự hòa hợp, thân ái, không cách biệt giữa cấp trên và cấp dưới.<br />
* Làm cho công việc hấp dẫn thu hút nhân viên vào công việc.<br />
* Chú ý đào tạo và phát triển nhân viên.<br />
* Đánh giá nhân viên phải toàn diện, rõ ràng, cẩn trọng và có biện pháp kiểm soát tế nhị, mềm dẻo, giữ thể diện cho người lao động.</p>
<p>Qua nội dung của học thuyết Z ta thấy tuy nó là một học thuyết khá hiện đại và là học thuyết phương Tây nhưng vì nó dựa trên sự quản lý của các doanh nghiệp Nhật Bản nên nó cũng có những đặc điểm tư duy phương Đông. Đầu tiên phải nói đến là người Nhật nói riêng và người phương Đông nói chung rất coi trọng sự trung thành và lòng tự trọng hay cái “tôi” cá nhân. Họ coi trọng điều đó hơn là tiền bạc trong nhiều trường hợp. Người Nhật đã vận dụng được điều đó để đưa vào phương pháp quản trị của mình. Bên cạnh đó người phương Đông thường luôn cố gắng hướng đến sự hòa hợp, trong học thuyết Z ta thấy sự hòa hợp của ba yếu tố đó là năng suất lao động, sự tin cậy và sự khôn khéo trong quan hệ giữa người với người. Đó là những điểm làm nên sự khác biệt cũng như thành công của học thuyết Z.</p>
<p>Tuy nhiên cũng như hai học thuyết X, Y  học thuyết Z cũng có nhược điểm đó là tạo ra sức ỳ lớn trong nhân viên.</p>
<p>Khi so sánh ba học thuyết X, Y, Z ta thấy chúng không hề phủ nhận nhau mà sự ra đời của thuyết sau là sự khắc phục những mặt còn yếu kém của các thuyết trước.</p>
<p>Thuyết X thì nhìn theo thiên hướng tiêu cực về con người nhưng nó đưa ra phương pháp quản lý chặt chẽ.</p>
<p>Thuyết Y nhìn nhận con người hơi quá lạc quan nhưng nó cũng đưa ra cách quản lý linh động phù hợp với một số lĩnh vực có tri thức cao và đòi hỏi sự sáng tạo của nhân viên.</p>
<p>Thuyết Z còn có nhược điểm tạo sức ỳ trong nhân viên nhưng nó cũng đưa ra phương pháp quản lý hiệu quả dẫn đến sự thành công cho nhiều công ty và trở thành thuyết quản trị nhân lực kinh điển mà đến nay vẫn được áp dụng trong nhiều doanh nghiệp.</p>
<p>Và nếu nhìn tổng quan hơn ta thấy từ học thuyết X đến học thuyết Z, đó là một quá trình tự hoàn chỉnh về tri thức trong khoa học quản trị mà cụ thể là quản trị nhân lực. Điều đó thể hiện ước muốn của con người là đạt tới một trình độ quản lý nhân sự ưu việt nhằm đem lại những lợ ích thiết thực cho người lao động; cho doanh nghiệp và cho xã hội.</p>
<p>Khi so sánh học thuyết quản trị phương Đông và quản trị phương Tây ta thấy chúng giống nhau ở chỗ: các học thuyết này đều xoay quanh việc điều chỉnh hành vi của con người, lấy con người là trọng tâm của mọi lý thuyết. Mỗi học thuyết đều cố gắng phân tích để “nhìn rõ” bản chất con người để đưa ra những phương pháp điều chỉnh phù hợp. Các học thuyết còn giống nhau ở điểm là cố gắng tạo ra sự công bằng trong đánh giá, xử phạt, bằng các hệ thống chính sách khen, thưởng, kỷ luật của mình.</p>
<p>Sự khác biệt giữa học thuyết quản trị phương Đông và phương Tây là ở chỗ: Phương Tây lấy hiệu quả công việc làm mục tiêu, các học thuyết phương Đông thì đề cao “Đức” và “Tâm” của con người hơn.</p>
<p>Qua sự phân tích các học thuyết phương tây X, Y, Z ta thêm hiểu hơn về trị thức quản trị nhân sự. Mỗi học thuyết đều có chỗ hay chỗ còn thiếu sót, tuy nhiên do quản trị còn là một nghệ thuật, không cứng nhắc nên việc kết hợp các học thuyết trên là hoàn toành có thể và hiệu quả đến đâu là còn tùy thuộc vào mỗi nhà quản trị. Việc tìm hiểu các phong cách quản trị cũng cho nhà quản trị biết cách chọn cho mình quan điểm quản trị phù hợp với khu vực quản trị, điều này là quan trọng với nhà quản trị toàn cầu.</p>
<p>www.SAGA.vn &#8211; sontinhthuytinh</p></div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1386/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1386&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/3-h%e1%bb%8dc-thuy%e1%ba%bft-qu%e1%ba%a3n-tr%e1%bb%8b-nhan-l%e1%bb%b1c-ph%c6%b0%c6%a1ng-tay/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Sáng tạo nghệ thuật trong logo Google</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/sang-t%e1%ba%a1o-ngh%e1%bb%87-thu%e1%ba%adt-trong-logo-google/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/sang-t%e1%ba%a1o-ngh%e1%bb%87-thu%e1%ba%adt-trong-logo-google/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:34:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1384</guid>
		<description><![CDATA[TTO – Chắc ở trời Tây, Google không ngờ rằng tên tuổi của mình đã đi vào thơ của dân gian thời hiện đại, với nhiều dị bản, mà ví dụ đây là một bằng chứng: “Cái gì nghĩ mãi không ra/ lên internet mà tra Google”. Hôm rồi có dịp đọc cuốn sách Google [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1384&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>TTO – Chắc ở trời Tây, Google không ngờ rằng tên tuổi của mình đã đi vào thơ của dân gian thời hiện đại, với nhiều dị bản, mà ví dụ đây là một bằng chứng: “Cái gì nghĩ mãi không ra/ lên internet mà tra Google”.</p>
<table style="border-collapse:separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343481" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Hôm rồi có dịp đọc cuốn sách <em>Google – câu chuyện thần kỳ</em> (David Vise và Mark Malseed - bản tiếng Việt do Alphabooks và NXB Tri thức xuất bản) rồi nhìn vào những biến thể của logo Google qua các dịp này dịp kia, mới hiểu sao Google có thể ”bành trướng” đến vậy.</p>
<p>Sáng tạo không ngừng có lẽ là phương châm hành động của Google. Hãy nhìn vào logo của Google mà xem, không phải lúc nào cũng chết dí một kiểu. Hoặc là hoa lá cỏ cây, hoặc là các con vật, hoặc là những bức tranh, các hình khối, hoặc là các kiểu chữ… nhìn rất gần gũi và nghệ thuật.</p>
<p>Sự sáng tạo ấy không là một sự sáng tạo bừa bãi, mà bám rất sát với những gì diễn ra ở cuộc đời, từ tiết trời xuân hạ thu đông, cho đến những dịp lễ tết, lẫn những ngày kỉ niệm liên quan đến các danh nhân… Như thể, điều Google muốn nói : chẳng có gì trong cuộc đời này bị Google lãng quên.</p>
<table style="border-collapse:separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343488" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Để nhớ nhà sinh vật học Charles Robert Darwin</td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343484" border="1" alt="" hspace="0" width="321" height="146" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Thám tử Sherlock Holmes của nhà văn Conan Doyle</td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343486" border="1" alt="" hspace="0" width="321" height="117" /></td>
</tr>
<tr>
<td>và… bức tranh Tiếng thét của danh họa Edvard Munch</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Cũng có lẽ vậy, mà nhiều bài báo vì lý do này kia đã từng được đăng trên mạng sau đó lại bị xóa đi. Nhưng Google vẫn có cách lưu lại vết tích.</p>
<p>Chính thế, nên Google cũng không lặp lại chính mình dù thời gian có là sự lặp lại. Hình ảnh Google “Ngày của cha” năm nay không đụng hàng với hình ảnh của những năm trước. Cũng là Halloween nhưng “ma quỷ” xuất hiện trên logo của Google mỗi mùa cũng mỗi khác. Hình ảnh Google không lặp lại cũng như sự tìm kiếm của Google là không bị trùng lặp kết quả.</p>
<table style="border-collapse:separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343493" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Từ sinh nhật của Google lần thứ 10</td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343494" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>đến hình ảnh của mùa xuân</td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343498" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>nhắc nhớ đến Ngày trái đất</td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343499" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Ngày của cha</td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343502" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Lễ Halloween</td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343505" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Mừng năm mới</td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343507" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Chào đón Thế vận hội</td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343510" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Ngày tình yêu…</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Tò mò quá về Google, bèn thay vì lật lại tập sách đã đọc, ngồi vào máy google cụm từ: “Google ra đời như thế nào?” mới thấy ngạc nhiên với tuổi đời của Google còn rất ư non trẻ, khai sinh ngày 7-9-1998. Và liên tục 10 năm sau, từ 1999 đến 2009, những logo của Google ngập tràn sáng tạo cũng từ đó sinh sôi nảy nở.</p>
<p>Khuôn khổ một bài viết, không thể ôm đồm tất cả các logo của Google, hãy để bạn tự làm một phép Google với từ khóa là Google logo thử xem. Tương tự, thử tìm kiếm hình ảnh của những logo Yahoo!, và những công cụ tìm kiếm trong và ngoài nước khác, xem ai sáng tạo đến mức nào.</p>
<p>Giờ thì thử dành ít phút, đoán xem, Google đang muốn gợi nhắc đến chuyện gì với những logo này?</p>
<table style="border-collapse:separate;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="40" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343514" border="1" alt="" hspace="0" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343515" border="1" alt="" hspace="0" width="328" height="125" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343516" border="1" alt="" hspace="0" width="327" height="122" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343517" border="1" alt="" hspace="0" width="330" height="166" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img style="width:333px;height:124px;" src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343518" border="1" alt="" hspace="0" width="327" height="122" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343519" border="1" alt="" hspace="0" width="332" height="113" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343520" border="1" alt="" hspace="0" width="331" height="122" /></td>
</tr>
<tr>
<td><img src="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343521" border="1" alt="" hspace="0" width="330" height="122" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Nếu mà vẫn chưa nghĩ ra/ Xin bạn cứ… tự nhiên tra Google</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1384/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1384&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/sang-t%e1%ba%a1o-ngh%e1%bb%87-thu%e1%ba%adt-trong-logo-google/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343481" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343488" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343484" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343486" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343493" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343494" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343498" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343499" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343502" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343505" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343507" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343510" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343514" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343515" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343516" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343517" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343518" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343519" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343520" medium="image" />

		<media:content url="http://nhipsongso.tuoitre.com.vn/ImageView.aspx?ThumbnailID=343521" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Cuộc chiến quảng cáo Pepsi – Coca Cola</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/cu%e1%bb%99c-chi%e1%ba%bfn-qu%e1%ba%a3ng-cao-pepsi-%e2%80%93-coca-cola/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/cu%e1%bb%99c-chi%e1%ba%bfn-qu%e1%ba%a3ng-cao-pepsi-%e2%80%93-coca-cola/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:33:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1382</guid>
		<description><![CDATA[Không một cuộc chiến nào trong làng quảng cáo căng thẳng như giữa hai nhãn hiệu nước giải khát hàng đầu thế giới, Coca Cola và Pepsi. Hai đại gia này công khai tuyên chiến với nhau trên cả báo, tạp chí lẫn truyền hình… Coca-Cola xuất hiện trên thị trường lần đầu tiên năm [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1382&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Không một cuộc chiến nào trong làng quảng cáo căng thẳng như giữa hai nhãn hiệu nước giải khát hàng đầu thế giới, Coca Cola và Pepsi. Hai đại gia này công khai tuyên chiến với nhau trên cả báo, tạp chí lẫn truyền hình…</p>
<p>Coca-Cola xuất hiện trên thị trường lần đầu tiên năm 1886 tại Atlanta (bang Georgia, Mỹ) và thường được nhắc đến với tên Coke. Pepsi có mặt trên thị trường muộn hơn, vào năm 1903, nhưng sau đó cả hai công ty này đều chiến đấu rất căng thẳng thông qua các quảng cáo in, video… để chiếm lĩnh vị trí của nhau. Một số hình ảnh quảng cáo in và truyền hình về “cuộc chiến quảng cáo” của hai hãng nước ngọt nổi tiếng này.</p>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/07/ED/W1.jpg" border="1" alt="" width="420" height="266" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Nhân viên Pepsi uống Coca Cola.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/07/ED/W2.jpg" border="1" alt="" width="420" height="298" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Quảng cáo của Coca Cola và…</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/07/ED/W3.jpg" border="1" alt="" width="420" height="315" /></td>
</tr>
<tr>
<td>… của Pepsi.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/07/ED/W4.jpg" border="1" alt="" width="370" height="522" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Một quảng cáo của Pepsi được công bố vào ngày “Cá tháng tư”.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="1" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><img src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/07/ED/W5.jpg" border="1" alt="" width="370" height="501" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Nhân viên Pepsi bị sa thải vì… “xét nghiệm cho thấy dương tính với Coca Cola”.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<table border="0" cellspacing="0" cellpadding="3" width="413" align="center" bgcolor="#ffffff">
<tbody>
<tr>
<td>* <a href="http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Kinh-nghiem/2009/06/3BA107ED/page_5.asp">Một số quảng cáo bằng hình ảnh khác về Pepsi và Coca Cola </a></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div style="text-align:center;width:100%;">//</div>
<p align="left"><em>Các video clip khác</em></p>
<p>- Một cuộc chiến quảng cáo Pepsi – Coca Cola có sự xuất hiện của Thành Long. <a href="http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Kinh-nghiem/2009/06/3BA107ED/page_2.asp">Xem clip</a></p>
<p>- Nhân viên Pepsi mê Coca Cola còn nhân viên Coca Cola lại khoái Pepsi. <a href="http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Kinh-nghiem/2009/06/3BA107ED/page_3.asp">Xem clip</a></p>
<p>- Một chú bé đứng lên hai lon Coca Cola để với nút bấm Pepsi trên máy bán hàng tự động. <a href="http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/Kinh-nghiem/2009/06/3BA107ED/page_4.asp">Xem clip</a></p>
<p><strong>Tâm Anh</strong> (theo <em>Magazinely, BestAds</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1382/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1382&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/cu%e1%bb%99c-chi%e1%ba%bfn-qu%e1%ba%a3ng-cao-pepsi-%e2%80%93-coca-cola/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/07/ED/W1.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/07/ED/W2.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/07/ED/W3.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/07/ED/W4.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/07/ED/W5.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Đặc điểm của những con người thành đạt.&#8221; “Đánh mất mục tiêu chính là bạn đang mất đi hướng đi của mình”. Vì vậy bạn nên xác định rõ ràng mình là ai và cái đích mà bạn đang hướng tới là gì.</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/d%e1%ba%b7c-di%e1%bb%83m-c%e1%bb%a7a-nh%e1%bb%afng-con-ng%c6%b0%e1%bb%9di-thanh-d%e1%ba%a1t-%e2%80%9cdanh-m%e1%ba%a5t-m%e1%bb%a5c-tieu-chinh-la-b%e1%ba%a1n-dang-m%e1%ba%a5t-di-h%c6%b0%e1%bb%9bng-di/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/d%e1%ba%b7c-di%e1%bb%83m-c%e1%bb%a7a-nh%e1%bb%afng-con-ng%c6%b0%e1%bb%9di-thanh-d%e1%ba%a1t-%e2%80%9cdanh-m%e1%ba%a5t-m%e1%bb%a5c-tieu-chinh-la-b%e1%ba%a1n-dang-m%e1%ba%a5t-di-h%c6%b0%e1%bb%9bng-di/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 04 Aug 2009 23:32:44 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1380</guid>
		<description><![CDATA[1. Tự đặt mục tiêu cho mình: Nhà triết học thế kỉ 19 người Đức, Friedrich Nietzsche đã viết rằng “Đánh mất mục tiêu chính là bạn đang mất đi hướng đi của mình”. Vì vậy bạn nên xác định rõ ràng mình là ai và cái đích mà bạn đang hướng tới là gì. [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1380&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>1. Tự đặt mục tiêu cho mình:</strong> Nhà triết học thế kỉ 19 người Đức, Friedrich Nietzsche đã viết rằng “Đánh mất mục tiêu chính là bạn đang mất đi hướng đi của mình”. Vì vậy bạn nên xác định rõ ràng mình là ai và cái đích mà bạn đang hướng tới là gì. Từ đó hãy làm hết sức mình để hoàn thiện bản thân. Bạn cũng đừng nên bằng lòng với việc chỉ chống chọi cuộc sống này một cách đơn thuần. Bạn cần phải tập trung mình vào những thành quả cần đạt được chứ không phải chỉ là sự ngợi khen bình thường của người khác. Để ngày càng tiến bộ hơn thì bạn nên biết rằng chắc chắn bản thân bạn phải có sự thay đổi nào đó. Vì thế mà người khác sẽ nhìn nhận bạn là một con người nghiêm túc và sống có mục đích. T. S. Eliot &#8211; một nhà thơ người Mĩ cũng đã từng nói với chúng ta rằng “Chỉ có những ai mạo hiểm đi xa mới có thể phát hiện ra họ có thể đi được bao xa”. Cũng tương tự như vậy nhà văn Washington Irving viết “Những bộ óc vĩ đại có mục đích của họ còn những kẻ khác thì chỉ có ước muốn mà thôi”.</p>
<p><strong>2. Biết ưu tiên:</strong> Bạn hãy xác định những gì là hữu ích nhất đối với mình và thực hiện chúng. Dù cho chúng có khó đến đâu thì bạn cũng nên cố gắng hoàn thành chúng. Hãy hướng mình vào kết quả của công việc. Hãy là một nhà quản lí thời gian hiệu quả nhất. Hãy biết cách cân bằng giữa hoạt động thể xác với hoạt động trí óc hay tinh thần. Không nên nói theo quán tính câu “Đồng ý” với tất cả mọi người hay mọi việc. Người Bồ Đào Nha có một câu nói rằng “Nghĩ ra thì nhiều làm được thì ít”.</p>
<p><strong>3. Biết tin tưởng vào bản thân:</strong> Hình ảnh của bản thân bạn phản ánh những điều mà người khác tin tưởng bạn dựa trên năng lực của bạn. Bạn nên tin tưởng vào những khả năng của mình. Bạn nên biết rằng tất cả mọi vấn đề đều có cách giải quyết của chúng. Hãy là người luôn tin tưởng vào bản thân mình. Không nên trông chờ người khác sẽ giải quyết công việc cho bạn. Thử thách chính bản thân mình sẽ giúp bạn có nhiều tiến bộ hơn là việc chỉ cạnh tranh với những người khác. Bạn phải luôn có động lực muốn làm việc. Hãy thật thiết tha với tương lai rực rỡ đang chờ phía trước của mình. Hãy tự tạo nên sự khởi đầu cho bản thân. Và hãy chuẩn bị tinh thần để có thể chịu đựng được những thử thách sau này trong cuộc sống. Đừng nên phân tâm chỉ vì sợ bị phê bình, vì bị người khác từ chối hay gặp một thất bại nào đó. Đừng e ngại rằng mình quan tâm đến quá nhiều việc. Nhà quân sự và cũng là một ngôi sao truyền hình Chuck Norris đã nói rằng “Hãy luôn nhớ rằng thành công của bạn bắt đầu từ chính bên trong con người của bạn &#8211; nếu bạn không thể nhận ra nó thì không một ai khác có thể nhận ra điều này được”.</p>
<p><strong>4. Hiểu vấn đề và biết kiên nhẫn:</strong> Bạn đang làm việc có nghĩa là bạn đang xóa đi mọi sự bực tức, cáu giận, mất kiên nhẫn, sự ích kỉ, ngu dốt, sự lười biếng, tính ghen tị, sự thù hận và những suy nghĩ tiêu cực trong cuộc sống của bạn. Bạn làm việc còn là giải thoát chính bản thân mình khỏi những định kiến cá nhân. Hãy tôn trọng quyền của những người khác. Hãy tự nhủ rằng mình không nên tham gia vào bất kì cuộc mâu thuẫn nào. Bạn không nên lúc nào cũng lãng phí thời gian vào việc cho rằng mình tài giỏi hơn những người khác. Vì như thế bạn sẽ nhanh chóng quên đi những khuyết điểm mà người khác đã mắc phải hay quên đi những việc mà họ không hoàn thành được. Làm việc sẽ giúp bạn gây dựng và thúc đẩy sự hiểu biết lẫn nhau giữa bạn và mọi người. Một trăm năm trước kia, William Jennings Bryan &#8211; ứng cử viên 3 lần cho chức Tổng thống Mĩ và cũng là một nhà hùng biện đã nói rằng “ Đừng bao giờ lo sợ khi đứng về phía thiểu số khi mà lẽ phải thuộc về thiểu số bởi một ngày kia thiểu số sẽ trở thành đa số. Nhưng phải biết sợ khi đứng về phía đa số khi mà đa số mắc sai lầm bởi một ngày kia đa số sẽ trở thành thiểu số.”</p>
<p><strong>5. Luôn cứng cỏi:</strong> Bạn hãy đối mặt với những thử thách. Bằng việc chấp nhận và vượt qua những thử thách thì bạn sẽ trở nên cứng cỏi hơn bao giờ hết. Hãy hiểu hết ý nghĩa trong câu nói sau của người Đức “Nỗi sợ hãi làm cho con sói to hơn bạn tưởng”. Bạn đừng nên tự tạo ra cho mình những áp lực. Bạn cũng đừng cố ra vẻ như mọi việc đều tuyệt cả dù cho thực tế không phải như vậy. Không sợ rằng mình trông như một kẻ ngốc nghếch khi bạn đang học hỏi và tạo cho mình một tính cách cứng cỏi. Không những thế bạn cũng không nên nói dối với chính bản thân mình hay bất cứ ai khác. Hãy chuẩn bị sẵn sàng cho mọi công việc, chuẩn bị tinh thần để cống hiến hết sức mình để bạn có thể học thật tốt, có thể kiếm được nhiều tiền như bạn mong muốn, để bạn luôn khỏe mạnh, để là một người con hay một người cha, người mẹ có trách nhiệm và để sống một cách cao cả. Bạn phải có một cam kết thật rõ ràng gắn liền với một tiêu chuẩn đạo đức nào đó. Bạn đừng có ý định tìm kiếm những lí do bào chữa cho mình. Những gì hơi khác thường một chút sẽ không thể làm cho bạn sợ hãi. Anais Nin, một nhà văn người Pháp đã viết rằng “Cuộc đời của một người khó khăn hay thuận lợi tỉ lệ thuận với sự dũng cảm của anh ta”. Bạn đừng sợ tham gia vào những cuộc tranh luận mà đối lập với quan điểm của bạn. Bạn hãy tạo cho mình thói quen làm những việc mà người khác không thể làm. Khi cần thiết bạn có thể thử thách lí do tại sao mình phải làm một việc gì đó, thử thách sự kiên nhẫn và tính kiềm chế của mình. Hãy chấp nhận rằng cuộc sống có thể không công bằng. Dù cho bạn có những nghi ngờ, lo sợ thì hãy vứt bỏ chúng đi để tiến lên. Hiếm có ai có thể mạnh mẽ và cứng cỏi hơn Nelson Mandela cựu Tổng thống Nam Phi &#8211; người đã nói “Bí quyết của sự thành công là biết cách chấp nhận những cái không thể, làm một việc gì đó mà thiếu đi những thứ cần thiết và biết cách chịu đựng việc thiếu đi sự thông cảm.”</p>
<p><strong>6. Là một tấm gương cho những người khác:</strong> Con cái bạn hay những người làm công cho bạn sẽ không phải băn khoăn phải giải quyết vấn đề như thế nào mà việc duy nhất họ phải làm là quan sát cách bạn làm việc. Bạn hãy sẵn sàng để luôn là người dẫn đầu và hãy là một gương sáng cho mọi người. Lời nói của bạn có một ý nghĩa nhất định nào đó. Song bạn không nên quá mong chờ vào sự hoàn hảo. Ngược lại cái mà bạn phải làm là hãy tự hoàn thiện mình. Hãy là người đảm đương trách nhiệm trong mọi công việc. Bạn nên chăm chỉ, luôn kiên định và hãy là một người đáng tin cậy. Hãy luôn thể hiện sự kiên trì, bền bỉ của bạn. Bạn phải luôn hoàn thành những gì mà lúc đầu bạn đã làm. Nhờ thế mà bạn sẽ có một ảnh hưởng nhất định với người khác, trở thành một người có sức lôi cuốn lạ kì và biết đưa ra những lời khuyên để giúp đỡ mọi người. Làm một tấm gương sáng sẽ đem lại cho chính bạn uy tín và sức mạnh để bạn hoàn thành tốt mọi việc của mình. Cựu Tổng thống Mĩ Henry Kissinger đã từng nói “Nhiệm vụ của một nhà lãnh đạo là đưa người dân của mình đến với những gì mà họ chưa bao giờ được hưởng thụ”. Ông còn nhắc nhở chúng ta rằng “Lịch sử của những gì không xảy ra thì sẽ không bao giờ được viết lại.”</p>
<p><strong>7. Luôn có một thái độ tích cực:</strong> Bạn cần phải biết rằng mình sẽ có một tương lai tốt đẹp bởi chính bạn là người kiến tạo ra tương lai ấy. Hãy tự hào cả về những thay đổi nhỏ bởi bạn biết rằng chính những thay đổi này cuối cùng đem lại cho bạn những thành công lớn. Bạn hãy biết chấp nhận một cách thực tế những phiền muộn và vấn đề rắc rối của cuộc sống, tuy nhiên bạn nên chọn cách giải quyết với một thái độ tích cực và đúng theo hướng của những vấn đề đó. Hãy biết cách kiềm chế thái độ của mình. Biết lắng nghe những gì lương tâm bạn mách bảo. Dù cho bạn biết chắc chắn là không hề có sự đảm bảo nào nhưng bạn vẫn cứ làm những gì mà bạn mong muốn. Cuộc sống của bạn đồng nghĩa với những gì bạn nói, bạn quan niệm. Bạn hãy hưởng thụ cuộc sống, học hỏi những điều thú vị từ sách vở, phim ảnh. Hãy tin tưởng vào bản thân mình. Đừng nên cho phép nỗi nghi hoặc làm hỏng những giấc mơ của bạn. Vì thế mà bạn ưa thích những thử thách trong quá trình bạn hoàn thiện bản thân và học hỏi những điều mới lạ. Bạn hãy đón chào một ngày mới một cách tràn đầy sinh lực. Ghandi đã từng dạy học trò của mình rằng “Nếu tôi tin rằng mình không thể làm được một điều gì đó thì ý nghĩ đó sẽ khiến cho tôi không thể làm được. Nhưng khi tôi tin rằng mình có thể thì tôi sẽ có được khả năng để thực hiện được việc ấy dù cho lúc đầu tôi thực sự không có khả năng.” Nhà viết kịch người Ailen George Bernard Shaw cũng nói là “ Một người có đầu óc và biết được khả năng của mình chắc chắn sẽ đánh bại mười người không có đầu óc và không nhận thức được năng lực của họ.”</p>
<p><strong>8. Biết quyết tâm:</strong> Bằng cách tự thúc đẩy bản thân mình bạn sẽ luôn có động lực để thực hiện mọi việc mà bạn mong muốn. Luôn nhắc đi nhắc lại những quyết tâm của mình là một thói quen tốt mà bạn nên tạo ra cho mình. Hãy viết những quyết tâm ấy vào những mẩu giấy và đọc lại chúng một lần nữa. Sau đó bạn chỉ nên chọn những quyết tâm nào mà bạn tin tưởng một cách sâu sắc rằng mình sẽ thực hiện được. Và hãy thực hiện chúng ngay lập tức. Học tập theo những thành công trước đó. Không ngừng hoàn thiện mình. Những ai dám làm nghĩ dám làm mới có thể giành được chiến thắng. Hãy biết cách tránh đi những nỗi đau và tìm kiếm sự hạnh phúc. Đầu tư cho hôm nay chính là đầu tư cho ngày mai. Bạn cũng cần phải có thái độ biết ơn cần thiết. Bạn có thể làm được tất cả những gì mà bạn quyết tâm muốn khẳng định.</p>
<p><strong>9. Vươn tới một sức mạnh lớn lao:</strong> Bạn xây dựng cuộc sống của mình dựa trên những gì mà bạn tin tưởng. Hãy luôn giữ một niềm tin trong mình. Đừng e sợ nói chúng với những người khác. Bạn hãy đấu tranh cho những gì là giá trị tích cực. Trong mọi việc bạn nên luôn giữ đúng nguyên tắc xử sự của mình. Hãy cầu nguyện và suy ngẫm kĩ càng để bạn có đủ dũng khí đối mặt với những nỗi sợ hãi trong mình. Hãy cầu nguyện và suy ngẫm kĩ để bạn có sức mạnh chấp nhận, chịu đựng những khó khăn trên con đường dẫn đến thành công, để bạn có thể vượt qua chúng và giành chiến thắng. Bạn hãy phát huy những gì tốt đẹp mà bạn tìm thấy trong cuộc sống. Victor Frankl &#8211; một nhà tâm lí học nổi tiếng và cũng là người sống sót trong vụ thảm sát người Do Thái của Hitler đã viết rằng “ Một niềm tin yếu ớt sẽ bị những khó khăn và tai họa làm cho yếu mềm, ngược lại một niềm tin mãnh liệt lại được củng cố bởi chính niềm tin ấy.”</p>
<p><strong>10. Luôn có mong muốn giúp đỡ người khác:</strong> Bạn hãy cố gắng nhận ra những điểm tốt đẹp nhất ở con người mình cũng như ở những người khác. Khi ấy niềm tin sẽ luôn thấm nhuần trong bạn. Bạn muốn giúp đỡ người khác hoàn thành mục tiêu của họ. Vì thế mà bạn bỏ đi sự ích kỉ trong mình. Khi ấy bạn sẽ chẳng hề chần chờ một điều gì mà bạn lập tức giúp đỡ họ. Bạn bắt tay ngay vào công việc. Hãy bắt đầu cho bóng lăn, dẫn dắt nó và mọi người sẽ theo sau bạn. Hãy làm việc chăm chỉ để ngày càng tăng cường sự đoàn kết. Bạn nên chấp nhận một thực tế là chính những người cần đến sự giúp đỡ của bạn nhất lại là những người kém biết ơn bạn nhất. Một nhà cải cách Mĩ đồng thời cũng là một nhà giáo dục học Booker T. Washington từng nói “ Tôi nghĩ là mình đã bắt đầu hiểu ra rằng những người hạnh phúc nhất là những người sẽ làm được nhiều điều nhất cho những người khác.” Hay như nhà lãnh đạo đấu tranh giành quyền bình đẳng cho người da đen ở Mĩ &#8211; Martin Luther King đã phát biểu như sau “ Một vấn đề dai dẳng và cấp bách nhất của cuộc sống chính là Bạn đã làm được gì cho những người khác?” Còn Barbara Walters, một bình luận viên trên truyền hình Mĩ lại nói “ Xuất sắc có nghĩa là đạt được những giấc mơ cao nhất của mình. Nhưng khi có thể bạn còn phải giúp đỡ những người khác đạt được ước mơ của họ. Thành công của cá nhân sẽ là vô nghĩa nếu như bạn không cảm thấy mình đã tác động một cách tích cực đến cuộc sống của người khác.”</p>
<p><strong>11. Tìm kiếm sự ủng hộ từ phía những người khác:</strong> Walt Disney đã từng nói rằng “ Tất cả những gì bạn phải làm là thẳng thắn với những sự kém hiểu biết của chính mình bởi khi đó bạn sẽ nhận ra ai là người sẵn lòng làm sáng tỏ vấn đề cho bạn.” Khi giúp đỡ người khác, bạn không nên quá tự hào về việc làm đó bởi bạn sẽ không thể nhờ họ giúp đỡ bạn một vấn đề nào khác. Bạn hãy mãnh mẽ như bạn đang có một mình bởi khi ấy bạn sẽ tự nhận ra mình không đơn độc. Là một người đáng yêu bạn sẽ được nhiều người yêu quí. Là một người hay hỏi thì bạn sẽ có nhiều người muốn được giúp đỡ bạn. Nếu là một người tốt bụng thì lại có nhiều người muốn làm thay công việc cho bạn và muốn kết bạn với bạn. Còn nếu bạn là một người sùng tín ngưỡng thì bạn lại đặt niềm tin của mình nơi Chúa trời. Benjamin Franklin một chính khách Mĩ đã nhấn mạnh rằng “ Người nào không được một ai khuyên bảo thì cũng sẽ không nhận được sự giúp đỡ nào cả.”</p>
<p><strong>12. Luôn quyết đoán:</strong> Plato đã nói rằng “ Khởi đầu của một công việc bao giờ cũng là phần quan trọng nhất .” Bạn hãy bắt tay ngay vào công việc của mình. Đừng nên chần chờ gì cả. Và bạn cũng đừng ngồi một chỗ than phiền hay đợi chờ cho điều bạn mong muốn xảy ra. Nếu bạn không làm gì thì sẽ chẳng có điều gì xảy ra. Khi có vấn đề trục trặc nào đó thì nhiệm vụ của bạn là hãy bắt tay vào để giải quyết, để sửa sai. Phải luôn tập trung và biết đề ra mục tiêu của mình. Bạn hãy suy ngẫm ý nghĩa của câu tục ngữ mà người xưa vẫn hay nói “ Một nghề thì sống đống nghề thì chết.” Nếu bạn muốn biết cách để làm được một cái gì đó, hãy bắt tay ngay vào để học. Bạn không nên mong là sẽ có người nào đó chấp nhận tất cả những lời biện bạch lí do của bạn. Mà bạn phải nhìn nhận lại thực tế. Và xem xét một cách kĩ lưỡng tất cả sự lựa chọn của mình. Bạn nên linh hoạt, tháo vát và sẵn sàng thích nghi với tất cả mọi việc mỗi khi cần thiết. Hãy tìm ra sự lựa chọn tốt nhất cho mình và đừng bao giờ băn khoăn về sự lựa chọn đó. Bạn cần phải tự tin vào mình. Hãy làm những gì mà bạn cho là cần phải làm. Phải luôn mạnh mẽ. Mỗi khi bạn thay đổi, hãy chấp nhận những mạo hiểm của của sự thay đổi đó. Khi ấy bạn đừng nên cố tìm ra những lời biện minh hay cố đổ lỗi cho ai. Ngược lại bạn phải thẳng thắn và chấp nhận những khó khăn và mạo hiểm. Tổng thống Mĩ Theodore Roosevelt đã nói rằng “ Trong khoảnh khắc phải đưa ra một quyết định nào đó hãy làm những gì tốt nhất bạn có thể, đừng nên làm điều gì tồi tệ.” Trong khi đó Martin Luther King – nhà lãnh đạo cuộc đấu tranh giành quyền bình đẳng cho người da đen tại Mĩ lại nói “ Sự dũng cảm có thể đối mặt được với những nỗi sợ hãi và nhờ đó mà có thể làm chủ được những nỗi sợ hãi ấy.” Còn nhà tư bản công nghiệp Mĩ Lee Iacocca thì từng viết là “ Nếu phải nói gói gọn trong một từ cái gì tạo nên một nhà quản lí giỏi thì tôi xin nói đó chính là sự quyết đoán. Bạn có thể dùng một chiếc máy vi tính tuyệt vời nhất để tập hợp tất cả các con số nhưng cuối cùng bạn vẫn phải lập cho mình một thời gian biểu và thực hiện theo nó.”</p>
<p><strong>13. Biết học tập làm theo người khác:</strong> Bạn hãy tìm cho mình những mẫu hình thật xác định, cụ thể nào đó theo và hãy thi đua với họ. Họ phải là những con người mang những tính cách mà bạn luôn ngưỡng mộ chẳng hạn như: trung thực, bình tĩnh, dũng cảm, thân thiện, hào phóng, công bằng, vui tính, duyên dáng, biết tha thứ, nhẫn nại, thông minh, nhiệt tình và có năng lực.</p>
<p><strong>14. Luôn muốn tìm hiểu mọi việc:</strong> Người châu Phi có một câu tục ngữ là “ Không biết là xấu. Không muốn biết còn tồi tệ hơn.” Bạn có thể học bất cứ điều gì mà mình muốn. Hãy biết xin lời khuyên từ những người khác. Biết lắng nghe theo những lời khuyên ấy. Bạn hãy quan tâm đến mọi vấn đề trong cuộc sống và muốn học hỏi được nhiều điều hơn nữa. Bạn hãy suy nghĩ thoáng một chút. Vì khi ấy cuộc sống sẽ biến thành một cuộc khám phá hết sức diệu kì. Bạn sẽ thấy cả những thời cơ hay cơ hội mới để mình học tập. Bạn sẽ phải mất rất nhiều thời gian tìm hiểu một việc gì đó trước khi bạn nói là mình không thể làm được nó. Trường lớp, các khóa học, các cuộc thảo luận, các buổi thuyết trình, các trang web, sách vở, băng hình hay các quyển tạp chí đều là những cơ hội tốt để bạn học hỏi kiến thức. Hãy biết rằng một kẻ lanh lợi thông minh có thể đánh bại được một kẻ khỏe mạnh. Vì thế bạn hãy không ngừng tự đặt ra các câu hỏi. Đừng sợ hãi sự thật. Đừng e sợ khi bạn phải nói câu “Tôi không biết.” Như Thủ tướng Anh Benjamin Disraeli ở thế kỉ 19 đã từng nhấn mạnh rằng “Kẻ ngốc chỉ thấy ngạc nhiên còn người khôn ngoan lại biết đặt câu hỏi.” Publilius Syrus &#8211; một nhà văn người La Mã cũng nêu lên một quan điểm tương tự “Nhiều kẻ nhận lấy lời khuyên. Chỉ có người khôn ngoan là biết cách tận dụng những lời khuyên ấy.” Ông còn nói thêm rằng “ Một người khôn ngoan là một người biết tự sửa chữa bản thân từ những sai sót của người khác.”</p>
<p><strong>15. Thừa nhận những nỗi sợ hãi và yếu điểm của bản thân:</strong> Trên đời này không có ai là hoàn hảo và cũng không có ai là thật sự không có những nỗi sợ của riêng mình. Bạn hoàn toàn có thể là một người nghiêm khắc với bản thân. Hãy biết tiếp thu một số vấn đề nào đó. Khi bạn thẳng thắn thừa nhận với mình những yếu điểm của chính bạn cũng có nghĩa là bạn đã đối mặt hay sửa chữa được ít nhất phân nửa những khuyết điểm đó. Hãy đối mặt với nỗi sợ hãi và bằng cách này bạn đã tự tạo cho mình một tính cách tốt. Bạn sẽ phải đối mặt với rất nhiều hiểm nguy khi bạn muốn nếm trải đủ mọi hương vị của cuộc sống này. Đừng e dè khi phải nói câu “Tôi xin lỗi. Tôi đã sai.” T.S. Eliot đã nói rằng “ Một nửa những gì có hại mà con người gây ra trên thế giới này đều bởi người ta muốn có cảm giác mình là quan trọng.”</p>
<p><strong>16. Học từ chính những sai sót của mình:</strong> Sự khác biệt giữa những người thành công và những người khác không phải là liệu họ có phạm sai lầm nào không, mà sự khác biệt là ở chỗ họ đối mặt với những sai lầm đó như thế nào. Sẽ là một sai lầm lớn nếu bạn suy nghĩ là bạn không bao giờ được phạm một sai lầm nào cả. Bạn đừng nên hờn giận chỉ vì mọi việc không theo ý muốn của mình. Hãy xác định xem điều gì đã xảy ra và bạn có thể làm gì khác. Bạn nên đề ra những chiến lược hành động mới cho mình. Bạn hãnh viết nên một kế hoạch mới và thử làm lại một lần nữa. Khi bạn đã tìm ra một cách nào đó để giải quyết công việc tốt hơn thì bạn nên thực hiện luôn. Hãy nhớ những thành công mà trước đây bạn đã đạt được. Bởi vì những sai sót chỉ là thi thoảng. Bạn hãy vượt lên trên chính những sai sót của mình. Winston Churchill cũng đã không e sợ khi thú thật rằng “ Hiểu từng lời mình nói ra sẽ chẳng bao giờ khiến cho tôi không thể hiểu được vấn đề của mình.”</p>
<p><strong>17. Theo đuổi những chuẩn mực cao cả:</strong> Hãy tìm ra những gì là ưu điểm nhất của bạn và làm mọi việc để có thể đạt tới mức độ cao nhất đó. Bạn hãy tự hào về sự chính trực, tính thành thật và niềm tin vào sự công bằng của mình. Hãy nhớ rằng nói dối sẽ chỉ dẫn đến nói dối nhiều hơn mà thôi. Vì thế cam kết luôn làm hết khả năng của mình mà bạn đã hứa với bản thân đem lại nhiều ích lợi cho những ai gặp gỡ và làm việc với bạn. Bạn không nên từ bỏ những nguyên tắc và tiêu chuẩn cốt lõi của cá nhân mình. Nhà văn Mĩ Helen Keller dù cho bị mù và điếc nhưng ông vẫn có thể phát biểu đầy cảm hứng rằng “ Nhiều người đã có một suy nghĩ sai lầm về cái gì đã tạo nên sự hạnh phúc. Hạnh phúc không gắn liền với sự tự mãn mà gắn với sự trung thực với những mục tiêu đáng coi trọng.”</p>
<p><strong>18. Luôn tốt bụng với mọi người xung quanh:</strong> Bạn hãy yêu quí tất thảy mọi người. Biết nhẫn nại và biết lắng nghe. Luôn mỉm cười. Dịu dàng và biết thông cảm. Bạn cũng nên thoáng hơn với những thỏa thuận hợp lí. Bạn hãy biết cách giúp đỡ người khác và tạo được sự tin cậy với họ. Luôn tôn trọng những người khác. Không nên áp đặt với mọi người. Hãy biết khen ngợi những việc làm tốt hay những nỗ lực của những người xung quanh. Bạn cũng nên có một chút hài hước dí dỏm. Biết thông cảm, khoan dung, thân thiện, lịch sự và cư xử đúng mực. Hãy tỏ rõ sự biết ơn của bạn với những gì tốt đẹp mà người khác làm cho bạn. Bạn nên giúp đỡ người khác mà không hề có đòi hỏi hay than phiền gì. Hãy cầu mong cho người khác gặp được những điều tốt đẹp. Bạn đối xử với mọi người như thế nào sẽ nhận được sự đối xử tương tự từ họ. Luôn nhiệt tình. Và hơn hết là phải luôn vui vẻ. Người Nhật Bản vẫn thường nói là “ Một lời nói tốt đẹp có thể sưởi ấm cả ba tháng mùa đông lạnh giá.” Hay như ông cha ta đã khuyên rằng “ Ở hiền thì gặp lành.”</p>
<p>Theo Tầm nhìn</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1380/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1380&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/08/04/d%e1%ba%b7c-di%e1%bb%83m-c%e1%bb%a7a-nh%e1%bb%afng-con-ng%c6%b0%e1%bb%9di-thanh-d%e1%ba%a1t-%e2%80%9cdanh-m%e1%ba%a5t-m%e1%bb%a5c-tieu-chinh-la-b%e1%ba%a1n-dang-m%e1%ba%a5t-di-h%c6%b0%e1%bb%9bng-di/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>The World&#8217;s Greatest Collection of Lies</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/07/25/the-worlds-greatest-collection-of-lies/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/07/25/the-worlds-greatest-collection-of-lies/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 25 Jul 2009 22:34:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1378</guid>
		<description><![CDATA[The World&#8217;s Greatest Collection of Lies To get lies, go here: Entrepreneurs Engineers Venture capitalists Marketers Lawyers Corporate partners CEOs Guy Kawasaki To get truths, go here: Entrepreneurship Engineering Venture capital Marketing, branding, and advertising. Law Leadership Read more: http://blog.guykawasaki.com/2009/07/the-worlds-greatest-collection-of-lies.html#ixzz0MJTpF6yw<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1378&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h3>The World&#8217;s Greatest Collection of Lies</h3>
<div>
<div><img src="http://guykawasaki.typepad.com/.a/6a00d8341c527353ef0115712ab3e7970c-pi" border="0" alt="Fotolia_1181683_XS.jpg" width="140" height="105" align="right" />To get lies, go here:</p>
<ol>
<li><a href="http://blog.guykawasaki.com/2006/01/the_top_ten_lie_1.html">Entrepreneurs</a></li>
<li><a href="http://www.openforum.com/idea-hub/topics/the-world/article?postguid=933b8f7c-233c-4d6d-8230-cdc80be21b8c">Engineers<img style="border:0 none;max-height:2000px;max-width:2000px;min-width:0;min-height:0;font-style:normal;font-weight:normal;font-family:&quot;float:none;position:static;left:auto;top:auto;line-height:normal;background-image:url('http://i.ixnp.com/images/v6.1/theme/silver/palette.gif');background-color:transparent;visibility:visible;width:14px;height:12px;background-position:-1128px 0;background-repeat:no-repeat;text-decoration:none;vertical-align:top;display:inline;margin:0!important;padding:1px 0 0;" src="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" alt="" /></a></li>
<li><a href="http://blog.guykawasaki.com/2006/01/the_top_ten_lie.html">Venture capitalists</a></li>
<li><a href="http://blog.guykawasaki.com/2006/04/the_top_ten_lie_1.html">Marketers</a></li>
<li><a href="http://blog.guykawasaki.com/2007/09/the-top-ten-six.html">Lawyers</a></li>
<li><a href="http://blog.guykawasaki.com/2006/05/the_top_ten_lie.html">Corporate partners</a></li>
<li><a href="http://blog.guykawasaki.com/2006/05/the_top_sixteen.html">CEOs</a></li>
<li><a href="http://blog.guykawasaki.com/2006/05/the_top_ten_lie_1.html">Guy Kawasaki </a></li>
</ol>
<p>To get truths, go here:</p>
<ol>
<li><a href="http://startups.alltop.com/">Entrepreneurship<img style="border:0 none;max-height:2000px;max-width:2000px;min-width:0;min-height:0;font-style:normal;font-weight:normal;font-family:&quot;float:none;position:static;left:auto;top:auto;line-height:normal;background-image:url('http://i.ixnp.com/images/v6.1/theme/silver/palette.gif');background-color:transparent;visibility:visible;width:14px;height:12px;background-position:-1128px 0;background-repeat:no-repeat;text-decoration:none;vertical-align:top;display:inline;margin:0!important;padding:1px 0 0;" src="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" alt="" /></a></li>
<li><a href="http://engineering.alltop.com/">Engineering<img style="border:0 none;max-height:2000px;max-width:2000px;min-width:0;min-height:0;font-style:normal;font-weight:normal;font-family:&quot;float:none;position:static;left:auto;top:auto;line-height:normal;background-image:url('http://i.ixnp.com/images/v6.1/theme/silver/palette.gif');background-color:transparent;visibility:visible;width:14px;height:12px;background-position:-1128px 0;background-repeat:no-repeat;text-decoration:none;vertical-align:top;display:inline;margin:0!important;padding:1px 0 0;" src="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" alt="" /></a></li>
<li><a href="http://venturecapital.alltop.com/">Venture capital <img style="border:0 none;max-height:2000px;max-width:2000px;min-width:0;min-height:0;font-style:normal;font-weight:normal;font-family:&quot;float:none;position:static;left:auto;top:auto;line-height:normal;background-image:url('http://i.ixnp.com/images/v6.1/theme/silver/palette.gif');background-color:transparent;visibility:visible;width:14px;height:12px;background-position:-1128px 0;background-repeat:no-repeat;text-decoration:none;vertical-align:top;display:inline;margin:0!important;padding:1px 0 0;" src="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" alt="" /></a></li>
<li><a href="http://marketing.alltop.com/">Marketing<img style="border:0 none;max-height:2000px;max-width:2000px;min-width:0;min-height:0;font-style:normal;font-weight:normal;font-family:&quot;float:none;position:static;left:auto;top:auto;line-height:normal;background-image:url('http://i.ixnp.com/images/v6.1/theme/silver/palette.gif');background-color:transparent;visibility:visible;width:14px;height:12px;background-position:-1128px 0;background-repeat:no-repeat;text-decoration:none;vertical-align:top;display:inline;margin:0!important;padding:1px 0 0;" src="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" alt="" /></a>,  <a href="http://branding.alltop.com/">branding<img style="border:0 none;max-height:2000px;max-width:2000px;min-width:0;min-height:0;font-style:normal;font-weight:normal;font-family:&quot;float:none;position:static;left:auto;top:auto;line-height:normal;background-image:url('http://i.ixnp.com/images/v6.1/theme/silver/palette.gif');background-color:transparent;visibility:visible;width:14px;height:12px;background-position:-1128px 0;background-repeat:no-repeat;text-decoration:none;vertical-align:top;display:inline;margin:0!important;padding:1px 0 0;" src="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" alt="" /></a>, and <a href="http://adage.alltop.com/">advertising<img style="border:0 none;max-height:2000px;max-width:2000px;min-width:0;min-height:0;font-style:normal;font-weight:normal;font-family:&quot;float:none;position:static;left:auto;top:auto;line-height:normal;background-image:url('http://i.ixnp.com/images/v6.1/theme/silver/palette.gif');background-color:transparent;visibility:visible;width:14px;height:12px;background-position:-1128px 0;background-repeat:no-repeat;text-decoration:none;vertical-align:top;display:inline;margin:0!important;padding:1px 0 0;" src="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" alt="" /></a>.</li>
<li><a href="http://law.alltop.com/">Law<img style="border:0 none;max-height:2000px;max-width:2000px;min-width:0;min-height:0;font-style:normal;font-weight:normal;font-family:&quot;float:none;position:static;left:auto;top:auto;line-height:normal;background-image:url('http://i.ixnp.com/images/v6.1/theme/silver/palette.gif');background-color:transparent;visibility:visible;width:14px;height:12px;background-position:-1128px 0;background-repeat:no-repeat;text-decoration:none;vertical-align:top;display:inline;margin:0!important;padding:1px 0 0;" src="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" alt="" /></a></li>
<li><a href="http://leadership.alltop.com/">Leadership<img style="border:0 none;max-height:2000px;max-width:2000px;min-width:0;min-height:0;font-style:normal;font-weight:normal;font-family:&quot;float:none;position:static;left:auto;top:auto;line-height:normal;background-image:url('http://i.ixnp.com/images/v6.1/theme/silver/palette.gif');background-color:transparent;visibility:visible;width:14px;height:12px;background-position:-1128px 0;background-repeat:no-repeat;text-decoration:none;vertical-align:top;display:inline;margin:0!important;padding:1px 0 0;" src="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" alt="" /></a></li>
</ol>
</div>
</div>
<p>Read more: <a href="http://blog.guykawasaki.com/2009/07/the-worlds-greatest-collection-of-lies.html#ixzz0MJTpF6yw">http://blog.guykawasaki.com/2009/07/the-worlds-greatest-collection-of-lies.html#ixzz0MJTpF6yw</a></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1378/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1378&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/07/25/the-worlds-greatest-collection-of-lies/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://guykawasaki.typepad.com/.a/6a00d8341c527353ef0115712ab3e7970c-pi" medium="image">
			<media:title type="html">Fotolia_1181683_XS.jpg</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" medium="image" />

		<media:content url="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" medium="image" />

		<media:content url="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" medium="image" />

		<media:content url="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" medium="image" />

		<media:content url="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" medium="image" />

		<media:content url="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" medium="image" />

		<media:content url="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" medium="image" />

		<media:content url="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" medium="image" />

		<media:content url="http://i.ixnp.com/images/v6.1/t.gif" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>7 slogan nổi tiếng của thế kỉ 20</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/07/19/7-slogan-n%e1%bb%95i-ti%e1%ba%bfng-c%e1%bb%a7a-th%e1%ba%bf-k%e1%bb%89-20/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/07/19/7-slogan-n%e1%bb%95i-ti%e1%ba%bfng-c%e1%bb%a7a-th%e1%ba%bf-k%e1%bb%89-20/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 19 Jul 2009 16:03:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/07/19/7-slogan-n%e1%bb%95i-ti%e1%ba%bfng-c%e1%bb%a7a-th%e1%ba%bf-k%e1%bb%89-20/</guid>
		<description><![CDATA[(Dân trí) &#8211; Tất cả các công ty danh tiếng trên thế giới, mỗi khi tung ra những sản phẩm mới đều thực hiện các chiến dịch quảng cáo rầm rộ. Tuy nhiên sự thật là khách hàng thường không thể nhớ hết các mục quảng cáo. Và slogan là một vị cứu tinh. Slogan [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1377&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>(Dân trí) &#8211; Tất cả các công ty danh tiếng trên thế giới, mỗi khi tung ra những sản phẩm mới đều thực hiện các chiến dịch quảng cáo rầm rộ. Tuy nhiên sự thật là khách hàng thường không thể nhớ hết các mục quảng cáo. Và slogan là một vị cứu tinh.</p>
<p>Slogan là một hay nhiều câu mà công ty đưa ra để diễn tả một lời hứa, một giá trị hay hướng phát triển cho sản phẩm hoặc dịch vụ “đinh” của họ. Do đó slogan quảng cáo là bức thông điệp kinh doanh quan trọng.</p>
<p>Một slogan thành công sẽ luôn cũng được coi là một “tác phẩm” xuất chúng. Nó không chỉ góp phần làm rạng danh những thương hiệu lớn mà nó còn mang trong mình các giá trị ngôn ngữ điển hình.</p>
<p>Sau đây là 7 slogan nổi tiếng nhất mà giá trị của nó đã được chứng thực qua thời gian và những biến động thương trường. Thêm vào đó, mỗi slogan là một câu chuyện thú vị.</p>
<p><strong>1. Ngon tới giọt cuối cùng (Good to the last drop &#8211; 1907)</strong></p>
<p>Năm 1907, Tổng thống Mỹ Roosevelt nổi tiếng là một người thích uống cà phê. Biết được điều này, nhà buôn Joel Owley Cheek đã cố tình phô bày tài chế biến của ông tại hội chợ vùng Mashville, Tennessee, nơi Tổng thống sẽ ghé qua.</p>
<p>Khi Roosevelt đi ngang qua gian hàng của Joel, ngài được mời một ly cà phê bốc khói thơm lừng. Giai thoại kể rằng, Roosevelt đã quay sang nhóm người đi cùng và tuyên bố: “Ngon tới giọt cuối cùng!” Câu nói đã mang lại mùa xuân cho nhãn hiệu cà phê Maxwell House. Chính xác là 100 năm qua, slogan này vẫn tiếp tục mang hương vị thơm ngon và lời cam kết chất lượng của nó để làm vừa lòng các khách hàng của họ.</p>
<p><strong>2. Kim cương là vĩnh cửu (Diamond is forever! &#8211; 1948)</strong></p>
<p>Đây là slogan được ngành quảng cáo chọn là một trong top 10 slogan của thế kỉ 20. Được N.W.Ayer tạo ra năm 1948 cho Công ty kim cương De Beers Consolidated. Slogan này đã truyền tải thông điệp rằng kim cương đồng nghĩa với sự bất diệt, và do đó đồ trang sức là biểu tượng của một tình yêu vĩnh cửu. Ngày nay, người ta sử dụng câu nói này hằng ngày, và hiển nhiên là nó bắt nguồn từ một chiến dịch quảng cáo.</p>
<p><strong>3. Chúng tôi sẽ cố gắng hơn nữa (We’re No 2. We try harder &#8211; 1962)</strong></p>
<p>Được viết bởi Doyle Dane Bernbach vào năm 1962, đây được coi là một trong những slogan tuyệt nhất thế kỉ 20. Chỉ với 2 câu đơn giản, nó đã “bắt” được tinh thần và tham vọng của Avis, một tập đoàn chuyên cho thuê xe hơi.</p>
<p>Avis muốn nhấn mạnh lời cam kết rằng công ty sẽ cố gắng hơn nữa để chứng minh với khách hàng tính tích cực của họ. Đây rõ ràng là một slogan khôn ngoan. Nó lôi kéo sự ủng hộ của khách hàng bởi sự khiêm tốn và cầu tiến. Và trên thực tế, chiến dịch quảng cáo này đã thành công rực rỡ.</p>
<p><strong>4. Hãy dùng tay thay vì dùng chân! (Let Your Fingers Do The Walking &#8211; 1962)</strong></p>
<p>Geers Gross đã viết nó năm 1962 cho Yellow Pages, và đến  nay slogan này vẫn chưa “nghỉ hưu”. Theo nghiên cứu của ORC năm 2004, có khoảng 55% số người sử dụng Yellow Pages &#8211; cả on hay offline &#8211; để tìm kiếm thông tin về những doanh nghiệp địa phương, trong khi số người tìm qua internet chỉ đạt 12%.</p>
<p>Một slogan cổ điển nhưng rất thú vị. Hãy tưởng tượng mà xem, thật khoan khoái khi bạn ngồi thoải mái ở nhà lần giở những trang vàng để tra cứu thông tin thay vì phải đi lòng vòng trên đường phố. Đây là slogan mà có lẽ những trang tìm kiếm trên Internet cũng khao khát được sở hữu.</p>
<p><strong>5. Hàng chính hiệu (It’s the Real Thing &#8211; 1969)</strong></p>
<p>Đây là một slogan rất “hot”, không chỉ trong giới  quảng cáo. Vì những nhà bảo vệ nhân quyền đã sử dụng chính những từ này để tuyên truyền chống lại những chính sách bị cho là thô bạo của công ty Coca Cola đối với công nhân từ cuối thập kỷ 80.</p>
<p>Khởi nghiệp từ năm 1886, Coca Cola đã và đang sử dụng hơn 45 slogan. Tuy nhiên, “It’s the Real Thing” vẫn được xem là trội hơn cả. Không chỉ được coi là một slogan mẫu mực, nó còn thâm thúy ở chỗ đã ám chỉ những sản phẩm cola khác chỉ là… hàng nhái, hàng ăn theo.</p>
<p><strong>6. Tới nơi an toàn, đúng hẹn (When It Absolutely, Positively Has To Be There Overnight  &#8211; 1982) </strong></p>
<p>Được phát triển bởi Ally &amp; Gargano vào năm 1982, slogan này ngày nay không còn được tập đoàn FedEx sử dụng nữa. Tuy nhiên nó vẫn được nhắc đến như một slogan cổ điển, dễ hiểu, hoàn toàn làm hài lòng bất cứ ai muốn sử dụng dịch vụ vận chuyển hàng hóa. FedEx đã tạo nên một tiêu chuẩn vàng trong công nghiệp vận chuyển, khiến cho các đối thủ của họ phải chạy dài để bắt kịp.</p>
<p><strong>7. Uống sữa nhé! (Got Milk? &#8211; 1993)</strong></p>
<p>Sáng tạo bởi Goodby Silverstein &amp; Partners cho nhà máy chế biến sữa California với mục đích thúc đẩy doanh số bán sữa. Got milk đã góp phần đưa nhãn sữa trở thành một trong những nhãn hiệu mạnh nhất trong lịch sử ngành quảng cáo Hoa Kỳ. Không chỉ giúp cho một chiến dịch quảng cáo tăng sản lượng sữa bán ra thị trường, slogan này còn khiến một quảng cáo bình thường thành một quảng cáo tiêu biểu kiểu Mỹ.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1377/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1377&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/07/19/7-slogan-n%e1%bb%95i-ti%e1%ba%bfng-c%e1%bb%a7a-th%e1%ba%bf-k%e1%bb%89-20/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Warren Liu, Author of &#8216;KFC in China: Recipe for Success</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/07/19/warren-liu-author-of-kfc-in-china-recipe-for-success/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/07/19/warren-liu-author-of-kfc-in-china-recipe-for-success/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 19 Jul 2009 15:27:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1375</guid>
		<description><![CDATA[seekingalpha Everyone seems to be trying to come up with their own secret to success for doing business in the Chinese marketplace. In his book, KFC in China: Recipe for Success, Warren Liu aims to do just that. KFC is the market leader in China’s quick food services industry, and as Vice President of Yum! [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1375&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://seekingalpha.com/article/146569-interview-with-warren-liu-author-of-kfc-in-china-recipe-for-success">seekingalpha</a></p>
<p><span>Everyone seems to be trying to come up with their own secret to success for doing business in the Chinese marketplace. In his book, <em>KFC in China:</em> <em>Recipe for Success</em>, Warren Liu aims to do just that. KFC is the market leader in China’s quick food services industry, and as Vice President of Yum! Brands Greater China, and a member of the Executive Committee from 1997-2000, Warren instilled many of the winning practices that helped KFC achieve such tremendous success. </span></p>
<p><span> </span></p>
<blockquote><p><strong><span>JB: Warren, to start with can you provide our readers with an overview of your book <em>KFC in China: Recipe for Success </em>(Wiley,2008)?</span></strong></p>
<p><span> </span></p>
<p><span>WL: Since 2000, KFC has been the single largest restaurant chain in China. How did an American fast food brand rise to such high plateau in a country known for its thousands of years of distinct culinary history? How did KFC, at best a follower in other markets around the world, overtake other international and domestic brands in China? My book aims primarily to identify and investigate the factors which have contributed to KFC’s success in this very unique marketplace. The book describes the context behind the company’s 20 year history in China, followed by an examination, chapter by chapter of the key factors which contributed to its success including characteristics of the leadership team on the ground, its business strategy, and the implementation of that strategy touching upon local partnerships, franchise and JV partnerships, government relations, localization, supply-chain and back end functions and the establishment of an effective corporate culture. The book provides insight into key management successes and strategies that are applicable for executives and students of business interested in doing business in China.</span></p>
<p><span> </span><span> </span></p>
<p><strong><span>JB: Mainland China is the number one market for Yum! Brands and KFC China alone has contributed to over 20 percent of global revenue for Yum! Brands. You joined the team in the late 90s shortly after KFC first began franchising in China. How do you believe you positioned yourself differently from the popular McDonald’s China franchise or others like Burger King that have been successful in other Asian markets like Singapore, but have yet to expand significantly throughout Mainland China?</span></strong></p>
<p><span> </span></p>
<p><span>WL: KFC has been positioned in China as a Western brand, even an American brand, with Chinese characteristics – a conscientious decision made at the beginning of KFC’s initial entry into China in 1987. Over the years, KFC China’s branding strategy has been modified through product localization and differentiated marketing practices. While McDonald’s entered China in 1990 and has remained a distinctively American brand since, KFC’s success can be attributed greatly to the fact that it has re-positioned itself, over time as a foreign brand with local characteristics. From an advertising perspective, specifically TV advertising, the divergence in branding strategies is rather pronounced. While McDonald’s continues to focus on the young and hip by placing emphasis on individual expression, relying on young sporting stars and pop stars as brand spokespersons, KFC expanded its target market focus to include family and friends of all age brackets, reflecting its business volume growth and brand maturity in the process.</span><span><br />
</span></p>
<p><span> </span></p>
<p><strong><span>JB: During the localization process, I’ve observed that some foreign brands that are low-end in their home markets instead promote themselves as high-end brands in China, for example ABInbev’s Budweiser brand beer. Localization is certainly a key aspect of any food and beverage MNC’s market entry strategy. How are you able to localize the KFC experience for the Chinese market, having it both suit local tastes yet also position itself as a higher-end alternative to traditional family dining?</span></strong></p>
<p><span> </span></p>
<p><span>WL: The eventual brand perception of KFC is based on circumstances and context. When KFC opened its first restaurant by Tiananmen Square in Beijing in November of 1987 it became an instant success. This was not because KFC positioned itself at a higher brand level, but instead was because of its very unique brand proposition as perceived by Chinese consumers back in the late 1980s; the eventual brand perception of KFC by Chinese consumers is based on circumstances and context. The fact that the cost of a KFC meal in those days was considered very high by local standard led to a perceived brand image that KFC is of a higher level than it is perceived in America. So, as you can see, the evolution of KFC’s brand perception by Chinese consumers began as a result of circumstances, rather than deliberate strategy formulation. Additionally, prices were kept high for consumers, because at that time there was a high cost structure for doing business in China and those high costs had to be passed on to the end consumer in order for the restaurant to be profitable. KFC in China has adopted a localized approach by localizing staffing, localization of menu and localization of management practices.</span></p>
<p><span> </span></p>
<p><strong><span>JB: Logistics and supply chain management challenges are unavoidable in China due to its vast size and different levels of development across various regions. KFC China has nearly 2,600 restaurants in over 550 cities – how did you overcome these challenges? </span></strong></p>
<p><span> </span></p>
<p><span>WL: The way KFC managed its distribution system in China is one of the main contributors to KFC’s success. Before KFC formulated the logistics strategy for its China operations, KFC was confronted with two fundamental facts:</span></p>
<ol>
<li><span><span><span> </span></span></span><span>Up until the end of this century, roads in China, especially highway infrastructure were vastly inferior compared to any of the developed countries. At the beginning of the century, China had less than 20,000km of highway. The great majority of the highway system in China today is the direct result of construction done since 2000 which now amounts to approximately 60,000km.</span></li>
<li><span><span> </span><span>Lack of 3<sup>rd</sup> party logistics service providers that offer storage, transport, and delivery services across all provinces. Even today there are very few firms with this capability.</span></span></li>
</ol>
<p><span>Presented with these two challenges, KFC adopted an approach that relied on existing assets – warehouses, trucks, workforces that were inherited from local JV partners. KFC then injected its own quality control and management systems. Within a few years the operations standards of these warehouses and trucking services were up to KFC’s global standards. With distribution and logistics resources directly and completely under KFC&#8217;s own control, KFC was able to expand further, and faster, than its competitors; thereby establishing competitive advantage through business volume, scale, cost efficiency, and brand leadership. A captive supply chain complements KFC China&#8217;s business strategy of rapid expansion through scale and speed; without which the successful execution of KFC&#8217;s strategy in China would have been impossible.</span></p>
<p><span> </span></p>
<p><strong><span>JB: I understand that during the early years the KFC leadership team was primarily composed of ethnic Chinese expats, but hiring local talent quickly became a priority. In terms of talent management, how did you go about attracting, training and retaining exceptional employees?</span></strong></p>
<p><span> </span></p>
<p><span>WL: One thing that sets Chinese quick service restaurant industry workers apart from their counterparts in developed nations is their intense desire to learn and be more than trained. To achieve this goal, employee training in China for KFC took two forms. First, there is in-restaurant training up to the level of restaurant manager. Above the level of restaurant manager, KFC devised a centralized approach to restaurant management training. Back in the 1990s, KFC established a centralized training center in China. The best operating managers from all over China were brought there and were put on a rotational assignment (1-2 years). They become “teachers” and students therefore are able to better relate to their teachers who are all well versed in the world of restaurant operations. These faculty members also contribute to the assembly and development of teaching materials. The end result is a process of self-renewal and continuous improvement. Because the approach is practical and cost effective, KFC is able to efficiently train, motivate and retain rising talents while simultaneously strengthening their company loyalty. </span></p>
<p><span> </span></p>
<p><strong><span>JB: Other multinationals such as Omega, adidas, L’Oreal, and General Motors have been far more successful in China than many other foreign companies. What do you think these companies have in common with KFC in their unprecedented success?</span></strong></p>
<p><span> </span></p>
<p><span>WL: I believe much of what has led to the success of these firms is industry and company specific; however, I can identify five common factors:</p>
<ol>
<li><span><span> </span><span>Speed of decision making and action implementation. For any company that chooses to do business in China, their success rests heavily on their ability to adapt quickly;</span></span></li>
<li><span><span> </span><span>Related to speed of change, the local management team must be able to deal with this fast-paced environment and be confident making quick decisions;</span></span></li>
<li><span><span> </span><span>Importance of working effectively with the Chinese government. Since China entered the WTO in 2004 the importance of government relationships has declined, but when compared with other developed economies it still remains a key factor to a company’s success;</span></span></li>
<li><span><span> </span><span>Brand perception: the Chinese concept of <em>mianzi</em> commonly translated as “face” or image is a crucial aspect of consumers’ purchasing decisions. Companies like the ones you mentioned have been able to tap into this cultural factor to build brand equity in China;</span></span></li>
<li><span><span> </span><span>Channels of distribution: For many years, the entire retail and wholesale distribution system at all levels was largely in the hands of the Chinese government. Such a distribution system is complex, inefficient and requires a lot of relationship building. With recent modernization of China’s retail industry,</span><span> traditional involvement of the government has declined</span><span>; however, for those who choose to target western China for future growth, distribution</span><span>-related issues will remain a critical challenge for years to come.</span></span></li>
</ol>
<p></span></p></blockquote>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1375/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1375&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/07/19/warren-liu-author-of-kfc-in-china-recipe-for-success/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Sức mạnh của trí tuệ cảm xúc</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/06/07/s%e1%bb%a9c-m%e1%ba%a1nh-c%e1%bb%a7a-tri-tu%e1%bb%87-c%e1%ba%a3m-xuc/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/06/07/s%e1%bb%a9c-m%e1%ba%a1nh-c%e1%bb%a7a-tri-tu%e1%bb%87-c%e1%ba%a3m-xuc/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 07 Jun 2009 20:28:32 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1372</guid>
		<description><![CDATA[Một khách hàng tiềm năng khuyến cáo sẽ hủy bỏ hợp đồng khi các hồ sơ cần thiết gần như hoàn tất. Người chủ đại lý xe hơi thông báo chiếc xe mà bạn mới mua không được bảo hiểm động cơ. Vào những trường hợp này, khi mà máu trong người bạn như muốn [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1372&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Một khách hàng tiềm năng khuyến cáo sẽ hủy bỏ hợp đồng khi các hồ sơ cần thiết gần như hoàn tất. Người chủ đại lý xe hơi thông báo chiếc xe mà bạn mới mua không được bảo hiểm động cơ.</p>
<p>Vào những trường hợp này, khi mà máu trong người bạn như muốn sôi lên thì hẳn là việc khuyên bạn sử dụng lý trí để thương lượng dường như không thích hợp. Dù rất muốn tự chủ, tránh những biểu hiện tiêu cực, vô lý, nhưng có lúc bạn vẫn không thể ngăn mình thốt ra những câu đại loại như:</p>
<p>- Ông đừng bao giờ làm như vậy với tôi. Ông có biết là tôi sẽ bị đuổi việc nếu bản hợp đồng này bị hủy không?</p>
<p>- Làm ăn kiểu gì mà bê bối vậy hả? Ông không sửa xe cho tôi thì không xong đâu đấy!</p>
<p>- Dù muốn hay không thì con cũng phải mặc áo khoác. Mặc vào ngay cho mẹ!</p>
<p>Hoặc bạn cố kiềm chế để không biểu lộ cảm xúc của mình ngay lúc đó, nhưng sau đó trong lòng bạn cảm thấy bứt rứt, khó chịu suốt cả ngày. Điều đó chứng tỏ rằng cho dù bạn có bộc lộ cảm xúc của mình hay không thì chúng vẫn chi phối bạn. Bạn có thể gây ra những tổn hại đến cơ hội đi đến thỏa thuận với phía đối tác, ảnh hưởng không tốt đến mối quan hệ hiện tại, có khi buộc bạn phải trả một cái giá rất đắt!</p>
<p>Việc thương lượng thành công một vấn đề liên quan cả đến cái đầu táo bạo và cái gan dám nghĩ dám làm, cả về lý lẫn tình. Những lúc như thế, bạn cần đến những lời khuyên để xử lý các cảm xúc của mình. Đàm phán, thương lượng không chỉ đơn giản là một cuộc đấu lý, và con người cũng không phải là chiếc máy vi tính được lập trình sẵn. Cùng với những mối quan tâm sẵn có, bạn chính là nhân tố, là phần không thể thiếu của cuộc đàm phán. Cảm xúc của bạn và của cả những người khác nữa cũng sẽ hiện diện và tham gia vào quá trình đàm phán đó.</p>
<p>Theo nhận định của hai nhà tâm lý học Fehr và Russell thì “cảm xúc là thứ mà tất cả mọi người đều biết nhưng không thể định nghĩa được”. Về ngữ nghĩa, cảm xúc có thể được coi là sự trải nghiệm bằng cảm giác. Bạn chỉ cảm nhận được cảm xúc chứ không nghĩ ra nó. Khi nghe một lời nói, hay chứng kiến một hành động có ý nghĩa đối với bản thân, các cảm xúc của bạn sẽ lập tức hiện ra, đồng thời xuất hiện những suy nghĩ tương đồng, những thay đổi về mặt sinh lý và cảm giác thôi thúc muốn được làm một điều gì đó. Chẳng hạn, nếu một sinh viên khóa dưới bảo bạn ghi lại nội dung của một buổi thảo luận ở trường, có lẽ lúc ấy bạn sẽ tức giận và nghĩ rằng: “Thằng nhóc đó nghĩ nó là ai mà dám sai bảo mình chứ?”. Kết quả là tình trạng áp lực máu trong cơ thể bạn tăng cao, dẫn đến những thay đổi về mặt sinh lý, đồng thời bạn cũng rất muốn cho cậu ta một trận ra trò.</p>
<p>Có hai loại cảm xúc, đó là cảm xúc tích cực và cảm xúc tiêu cực. Những cảm xúc tích cực như tự hào, hy vọng, thư thái sẽ tạo cho chúng ta cảm giác hưng phấn, vui tươi và thoải mái. Trong một cuộc đàm phán, nếu trong bạn tồn tại những cảm xúc tích cực về một người nào đó, thì cơ hội hình thành một mối quan hệ trên nền tảng của thiện chí, sự tín nhiệm, hiểu biết lẫn nhau và cảm giác “đồng bộ” là rất lớn. Ngược lại, những cảm xúc tiêu cực như nóng giận, thất vọng,… sẽ khiến cho chúng ta rơi vào trạng thái kém vui, và điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng tạo dựng các mối quan hệ tương thông.</p>
<p>Cảm xúc và những trở ngại trong quá trình đàm phán</p>
<p>Cảm xúc có thể đánh lạc hướng chú ý của bạn khỏi những vấn đề chính yếu. Chỉ cần một trong hai người cảm thấy không vui, cả hai sẽ phải đối mặt với tình trạng cảm xúc bị xáo trộn. Bạn sẽ bỏ ngoài tai mọi lý lẽ? Sẽ nhận tất cả lỗi về phần mình? Sẽ im lặng trong khi cơn tức giận đang bùng lên trong người? Và rút cuộc, mọi nỗ lực mong đạt được một thỏa thuận có thể làm hài lòng đôi bên phải nhường chỗ cho cái tôi cố hữu hay ý định công kích đối phương.</p>
<p>Cảm xúc có thể làm hỏng một mối quan hệ. Trong tình yêu, những cảm xúc thiếu kiểm soát vẫn có thể được chúng ta chấp nhận, nhưng trong đàm phán, chúng là chướng ngại vật làm giảm khả năng hành xử khôn ngoan của bạn. Một khi những cảm xúc tiêu cực trỗi dậy, chúng có thể che mờ cả lý trí, hủy hoại các mối quan hệ của bạn với mọi người. Khi tức giận, bạn có thể mất kiểm soát bản thân và có những hành động không đúng mực, như ngắt ngang lời đối tác mà bạn cho là có cách nói chuyện dông dài trước khi người ấy kịp đề cập đến triển vọng của một thỏa thuận khả thi giữa hai người. Bất mãn trước hành động khiếm nhã đó, đối phương có thể sẽ từ chối giúp đỡ hay ủng hộ bạn về sau này như một cách ăn miếng trả miếng.</p>
<p>Cảm xúc có thể khiến bạn bị lợi dụng. Nếu bạn chần chờ khi đưa ra một lời đề nghị hay ngập ngừng khi nêu các quyền lợi bản thân thì bạn đã tự bộc lộ điểm yếu của mình cho người khác thấy. Lúc ấy, chỉ cần chú ý quan sát, họ có thể biết được rằng bạn xem trọng lời đề nghị, các vấn đề và mối quan hệ của đôi bên ở mức độ nào từ chính các biểu hiện cảm xúc của bạn. Và có thể họ sẽ dùng những cơ sở thông tin này để lợi dụng bạn.</p>
<p>Sức mạnh của cảm xúc</p>
<p>Mặc dù mọi người vẫn thường cho rằng cảm xúc chính là tác nhân gây ra không ít trở ngại cho quá trình đàm phán và thực tế cũng đã chứng minh điều này, nhưng cảm xúc cũng có những giá trị nhất định. Cảm xúc có thể giúp chúng ta đạt được mục đích của cuộc đàm phán, dù nó nhằm thỏa mãn quyền lợi cá nhân hay để cải thiện một mối quan hệ đang trên đà lung lay. Câu chuyện sau sẽ giúp chúng ta hiểu hơn về vai trò của cảm xúc trong đàm phán trên chính trường.</p>
<p>Tổng thống thứ 39 của Mỹ &#8211; Jimmy Carter từng vận dụng thành công sức mạnh của cảm xúc vào tiến trình đàm phán hòa bình giữa Israel và Ai Cập. Ông đã mời Thủ tướng Israel là Menachim Begin và Tổng thống Ai Cập Anwar Sadat đến Trại David để bàn bạc về vấn đề này. Mục đích chính của động thái này là nhằm giúp cho hai vị nguyên thủ quốc gia có thể đi đến việc ký kết một hiệp ước hòa bình. Nhưng sau 13 ngày đàm phán, việc thương lượng đã không đạt được kết quả như mong đợi. Phần vì người Do Thái (chỉ Thủ tướng Israel) đã không nhìn thấy triển vọng tốt đẹp nào một khi hạ bút ký kết thỏa thuận giữa ba bên.</p>
<p>Tổng thống Jimmy Carter đã bỏ không ít thời gian và công sức cho tiến trình hòa bình này, nên ông hoàn toàn có lý do để thể hiện sự thất vọng của mình. Như một biện pháp cứng rắn nhằm vãn hồi tình thế, Tổng thống Carter đã gởi đến Thủ tướng Begin lời cảnh báo buộc phía Israel phải chấp nhận đề xuất của ông nếu không muốn gánh chịu hậu quả. Nhưng cùng lúc, Tổng thống Carter cũng nhận ra rằng nếu gây áp lực thì Thủ tướng Begin có thể trở mặt, quay lưng lại với tiến trình đàm phán; và có thể khiến cho mối quan hệ cá nhân giữa hai nhà lãnh đạo trở nên xấu đi.</p>
<p>Hiểu được điều này, Tổng thống Carter đã có một cử chỉ khiến Thủ tướng Begin vô cùng xúc động. Trước đó, Thủ tướng Begin có hỏi xin những bức hình chụp ba nhà lãnh đạo có chữ ký riêng của từng người để làm quà tặng cho những đứa cháu mình. Jimmy Carter đã khéo léo đề tên của những đứa trẻ trên mỗi bức ảnh tặng rồi trao chúng cho Thủ tướng Begin. Cầm những tấm ảnh trên tay, đôi môi của người đứng đầu nhà nước Israel đã run lên vì xúc động khi đọc thành tiếng từng cái tên thân thương ấy. Sau đó, tiến trình đàm phán đã chuyển sang một trang mới khi cuộc trò chuyện giữa Carter và Begin xoay quanh những vấn đề riêng tư và cả quan điểm của họ về chiến tranh. Đến cuối ngày, Begin, Sadat và Carter đã cùng đặt bút ký vào Hòa ước Trại David.</p>
<p>Cuộc trò chuyện có tính khai thông giữa Tổng thống Carter và Thủ tướng Begin đã không thể diễn ra như mong đợi nếu như giữa họ không hiện hữu một mối quan hệ tốt đẹp. Thủ tướng Begin đã trình bày một cách thẳng thắn, không úp mở hay né tránh với Tổng thống Carter những vấn đề khó khăn về phía mình. Những cảm xúc tích cực đã làm nền tảng cho cuộc trò chuyện diễn tiến trong bầu không khí hết sức thoải mái, ngay cả khi đề cập đến các vấn đề khác biệt nghiêm trọng tưởng chừng như không thể hòa hợp được.</p>
<p>Nền tảng ấy không phải từ trên trời rơi xuống. Nó là thành quả mà cả Carter lẫn Begin cùng làm việc với nhau trên cơ sở của sự chân thành. Từ khoảng hơn một năm trước thời điểm diễn ra cuộc đàm phán, giữa họ đã bắt đầu hình thành một mối quan hệ khá thân thiết. Đó là lần gặp mặt tại Nhà Trắng khi cả hai bên cùng trò chuyện hết sức cởi mở, chân tình những vấn đề riêng về sự xung đột ở Trung Đông. Vài tháng sau, Tổng thống Jimmy Carter cùng phu nhân đã có nhã ý mời vợ chồng Thủ tướng Begin đến dùng buổi tối thân mật. Hai người đã nói chuyện rất nhiều về những vấn đề liên quan đến cuộc sống cá nhân, đề cập đến cả vấn đề Đức Quốc Xã đã sát hại cha mẹ và người anh em duy nhất của Begin trong vụ thảm sát Holocaust. Sau đó, trong quá trình diễn ra cuộc đàm phán ở Trại David, Tổng thống Jimmy Carter đã tỏ rõ thiện chí trong việc tìm kiếm con đường bình ổn và đem lại sự phát triển tốt đẹp chung cho các bên liên quan.</p>
<p>Không một ai trong số ba vị nguyên thủ quốc gia mong muốn cuộc đàm phán này thất bại. Bởi lẽ nếu thành công, thì cả ba bên đều sẽ đạt được những lợi ích nhất định. Và chính nhờ những cảm xúc tích cực đã giúp cỗ xe tam mã thẳng tiến theo một con đường hết sức thuận lợi.</p>
<p>Từ đó cho thấy, trong các cuộc thương lượng bất kể là mang tính quốc tế hay chỉ đơn thuần là những giao tế thường ngày, cảm xúc tích cực luôn đóng vai trò vô cùng quan trọng. Chúng có thể mang lợi ích đến cho bạn theo ba cách sau:</p>
<p>Cảm xúc tích cực mang lại những lợi ích quan trọng. Nếu trong bạn tồn tại những cảm xúc tích cực dành cho một đối tượng nào đó, những cảm xúc ấy sẽ giúp bạn xoa dịu nỗi sợ hãi, ngờ vực, và là động lực chuyển mối quan hệ giữa hai người từ thế đối đầu sang hợp tác. Thông qua quá trình cùng nhau đẩy lùi những khó khăn chung, bạn dần tạo dựng được niềm tin và cởi bỏ được tâm lý phòng thủ đối với người khác. Lúc ấy, bạn sẽ tự tin thổ lộ những ý tưởng mới mà không còn mang cảm giác sợ bị người khác lợi dụng.</p>
<p>Nhờ đó, bạn trở nên năng nổ hơn trong công việc và mối quan hệ giữa bạn với những người xung quanh ngày càng thắt chặt hơn. Bạn cũng trở nên cởi mở hơn để lắng nghe cũng như tìm hiểu những vấn đề mà đối phương quan tâm trong nỗ lực mong đạt được sự hợp tác và thông hiểu giữa đôi bên.</p>
<p>Cảm xúc tích cực củng cố một mối quan hệ. Cảm xúc tích cực có thể làm cho tinh thần bạn phấn chấn, đó là kết quả của quá trình tương tác giữa người với người. Cảm xúc tích cực cũng có thể biến quá trình thương lượng thành một kỷ niệm đáng nhớ mà bạn có thể nuôi dưỡng thành một mối quan hệ thân tình. Nhờ vậy, bạn có thể tham gia vào quá trình thảo luận bằng một tinh thần thoải mái, thư thái mà không hề lo ngại rằng mình sẽ đánh mất sự tự chủ đến mức lạc đề khi bị người khác công kích trên phương diện cá nhân.</p>
<p>Mối quan hệ thân tình có thể là tấm khiên bảo vệ cho bạn. Nó cho phép bạn thẳng thắn bộc lộ ý kiến của mình, ngay cả khi ý kiến đó có bất đồng với người khác đi chăng nữa. Vì vậy, bạn hãy tin rằng cho dù hôm nay tình hình có trở nên căng thẳng thì ngày mai, mọi người sẽ lại cùng nhau tháo gỡ mọi gút mắc của vấn đề.</p>
<p>Cảm xúc tích cực hạn chế nguy cơ bị kẻ khác lợi dụng. Cảm xúc tích cực tuy có thể giúp bạn đạt được thỏa thuận như kỳ vọng, nhưng đôi khi chúng lại khiến bạn chủ quan mà hành động nhân nhượng hay tự tin thái quá. Tuy nhiên, không phải vì thế mà chúng tôi khuyên bạn nên kìm chế các cảm xúc tích cực của mình, thay vào đó bạn hãy cân nhắc thận trọng hơn trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào. Bạn cần xem xét bản thỏa thuận có đáp ứng được những lợi ích chính đáng của bản thân trước khi tiến hành việc cam kết. Việc xem xét, đánh giá này cần dựa trên những tiêu chuẩn mang tính công bằng. Hơn nữa, bạn cũng cần nắm rõ giải pháp thay thế với sự đồng thuận từ phía những người tham gia và sử dụng nó một cách linh hoạt.</p>
<p>Xử lý cảm xúc</p>
<p>Dù hầu hết chúng ta đều đã có nhận thức về mặt lợi và hại của cảm xúc, biết rằng chúng ảnh hưởng không nhỏ đến tiến trình đàm phán, nhưng có mấy ai được trang bị cách thức xử lý cảm xúc sao cho thỏa đáng. Làm thế nào để tận dụng tối đa những lợi ích do cảm xúc mang lại? Để trả lời cho câu hỏi này, các nhà nghiên cứu đã đưa ra một vài phương án, trong đó họ khuyên những nhà đàm phán nên triệt tiêu cảm xúc, bỏ mặc cảm xúc hoặc là xử lý chúng tức thời. Nhưng không có lời khuyên nào là thiết thực cả.</p>
<p>Triệt tiêu cảm xúc ư? Bạn đừng hòng làm được điều đó! Cũng như suy nghĩ, cảm xúc là yếu tố tồn tại hiển nhiên mà bạn không thể ngăn chặn được. Ở bất cứ thời điểm nào, dù ít hay nhiều bạn cũng đều cảm nhận được sự hiện diện của cảm xúc bản thân. Đó là niềm vui hay nỗi buồn, sự hứng khởi hay chán chường, hài lòng hay bất mãn… Bạn biết đấy, điều khiển cảm xúc của con người không chỉ đơn giản như việc đóng mở một công tắc đèn.</p>
<p>Trường hợp của Michele là một ví dụ, cô đang làm việc cho một công ty dược phẩm lớn. Ban đầu, cô cảm thấy rất hài lòng với mức lương khởi điểm mà công ty trả cho mình. Nhưng sau khi Michele phát hiện ra mức lương của hai nhân viên khác mới được nhận vào công ty cao hơn, cô cảm thấy rất khó chịu và vô cùng bức bối. Vì theo đánh giá của Michele, năng lực của hai nhân viên mới không thể so sánh với cô được.</p>
<p>Thế là Michele dự định sẽ thẳng thắn đề nghị một mức lương cao hơn với ban quản trị công ty. Và khi được hỏi về kế hoạch thương lượng như thế nào, Michele cho biết cô sẽ trình bày lý lẽ phải trái với họ. Cô sẽ tránh không cho cảm xúc làm ảnh hưởng đến cuộc nói chuyện. Cô dự định chỉ “nói về các con số”, chỉ nói lý, không nói tình. Vấn đề mấu chốt mà Michele muốn thương lượng với ban quản trị công ty chính là sự công bằng trong việc trả lương theo năng lực, vì cô xứng đáng nhận được mức lương cao hơn. Có thể nói, phương pháp này là một sự lựa chọn không tồi và cũng rất hợp nguyên tắc. Nhưng thật không may là thực tế cuộc thương lượng đã không diễn ra thuận lợi theo như dự tính ban đầu. Michele đã không thể thực hiện được ý muốn triệt tiêu cảm xúc của mình, dù cô luôn khẳng định rằng mình khống chế được chúng.</p>
<p>Cô thú thực: “Khi nghe tôi trình bày, người quản lý lầm tưởng là tôi đang làm mình làm mẩy. Tôi đã hoàn toàn bất ngờ khi ông ấy bảo rằng không chỉ nhân viên mới như tôi, mà bất kỳ một ai khác cũng đừng mong có thể ép buộc ông chấp nhận yêu sách đòi tăng lương như thế. Thực tình mà nói thì dù không muốn nhưng lúc ấy dường như trong tôi có sự tác động của những dòng cảm xúc khiến tôi không thể làm chủ được mình. Giọng nói của tôi bắt đầu cáu kỉnh hơn bình thường”.</p>
<p>Điều đó cho thấy, dù bạn có ý định triệt tiêu cảm xúc của mình hay ngay cả khi bạn làm được điều đó đi chăng nữa thì đấy không hẳn là một quyết định sáng suốt. Việc làm này không những không giúp ích được gì mà còn gây thêm nhiều khó khăn cho công việc của bạn. Nhờ vào việc truyền tải những thông tin cần thiết, cảm xúc có thể giúp bạn nhận định tương đối về các mối quan tâm của bản thân, chẳng hạn như sự tôn trọng hay mức độ tiến hành công việc. Đồng thời, bạn cũng sẽ nhận biết được các mối quan tâm của đối phương thông qua việc quan sát những biểu hiện cảm xúc của họ, như họ có nhiệt tình hay không khi đề cập đến một vấn đề nào đó. Bạn sẽ tiết kiệm được thời gian và công sức để tìm hiểu những vấn đề mà người khác quan tâm và cân nhắc cách thức ứng xử thông qua những biểu hiện cảm xúc của họ.</p>
<p>Theo một chiến lược đàm phám thông thường thì cảm xúc tích cực có khả năng thúc đẩy sự hình thành các mối quan hệ tương thông và quan hệ cộng tác lớn hơn so với cảm xúc tiêu cực. Tuy nhiên, nếu được vận dụng một cách khéo léo, cơn nóng giận của cảm xúc tiêu cực cũng có thể tạo nên cơ hội để hai bên ngồi lại với nhau và làm rõ vấn đề.</p>
<p align="right">(Trích cuốn sách &#8220;Sức mạnh trí tuệ của cảm xúc&#8221; do Công ty First News <em>phát hành</em>)</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1372/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1372&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/06/07/s%e1%bb%a9c-m%e1%ba%a1nh-c%e1%bb%a7a-tri-tu%e1%bb%87-c%e1%ba%a3m-xuc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>John Perkins- sát thủ kinh tế Mỹ</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/06/07/john-perkins-sat-th%e1%bb%a7-kinh-t%e1%ba%bf-m%e1%bb%b9/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/06/07/john-perkins-sat-th%e1%bb%a7-kinh-t%e1%ba%bf-m%e1%bb%b9/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 07 Jun 2009 20:23:45 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1369</guid>
		<description><![CDATA[&#8220;Trong vòng quay định mệnh thú vị đã đẩy rất nhiều nhà hoạch định chính sách của chính phủ Mỹ vào những vị trí hấp dẫn trong công ty. Và tôi đã được chọn vào vị trí chủ tịch một trong những công ty hùng mạnh nhất Bolivia&#8221;, John Perkins &#8211; một sát thủ kinh [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1369&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>&#8220;Trong vòng quay định mệnh thú vị đã đẩy rất nhiều nhà hoạch định chính sách của chính phủ Mỹ vào những vị trí hấp dẫn trong công ty. Và tôi đã được chọn vào vị trí chủ tịch một trong những công ty hùng mạnh nhất Bolivia&#8221;, John Perkins &#8211; một sát thủ kinh tế Mỹ nhớ lại.</p>
<p>&#8220;Bolivia là biểu tượng của vùng đất bị đế quốc bóc lột”. Lời nói của một giáo viên trong khu đào tạo của Tổ chức Hòa bình Mỹ tại Escondido, California, năm 1968 vẫn mãi đeo đuổi tôi. Người giáo viên này từng sống ở Bolivia và ông liên tiếp tạo ấn tượng sâu sắc với chúng tôi về những tổn thất do sự áp bức hàng thế kỷ mang lại.</p>
<p>Sau khi kết thúc khóa đào tạo và trở thành tình nguyện viên tại Ecuador, tôi vẫn thường nghĩ về Bolivia. Tôi bị hớp hồn bởi mảnh đất nằm trọn vẹn trong đất liền này. Trên bản đồ, nó giống như một chỗ trũng trên chiếc bánh cam vòng được bao quanh bởi các nước Peru, Chile, Argentina, Paraguay và Brazil. Trong suốt thời gian làm việc cho Tổ chức Hòa bình Mỹ, tôi đã đến thăm tất cả các nước này trừ một nước. Tôi tránh Paraguay như một cá nhân phản đối kẻ cầm quyền Tướng Gen. Alfredo Stroessner cùng chính sách che đỡ sĩ quan Nazi SS của ông ta. Tôi cố ý nói vòng vo về Bolivia bởi vì những người Bắc Mỹ trẻ tuổi mà chúng ta thường gọi là “người đi theo đường mòn” đôi khi miêu tả Bolivia là đất nước còn tàn bạo với người Anhđiêng hơn cả Ecuador.</p>
<p>Lần cuối cùng trước khi đến Bolivia với tư cách một sát thủ kinh tế giữa những năm 1970, tôi đã tiến hành một nghiên cứu. Tôi khám phá ra rằng sự đàn áp ở nơi đây vượt xa những gì tôi tưởng tượng, những điều mà người giáo viên của Tổ chức Hòa bình Mỹ và những người hành hương Mỹ đã giải thích phần nào cho tôi. Kể từ buổi sơ khai trong lịch sử, đất nước này đã bị bạo lực giày xéo, trở thành nạn nhân của biết bao đế quốc và những kẻ chuyên quyền độc ác.</p>
<p>Thế kỷ XIII, nền văn hóa bản địa Bolivia bị những người Incas đánh bại. Trong những năm 1530, quân xâm lược Tây Ban Nha đã đến đây, đánh đuổi người Incas, gây ra hàng nghìn cuộc tàn sát đẫm máu và cai trị đất nước bằng chính sách cú đấm thép đến tận năm 1825. Trong những cuộc chiến tranh từ 1879 đến 1935, Bolivia đã mất: bờ biển Thái Bình Dương cho Chile, vùng Chaco với các mỏ dầu khổng lồ rơi vào tay Paraguay và rừng nhiệt đới trồng cao su thuộc về Brazil. Những năm 1950, chính phủ cải tổ dưới thời Victor Paz Estenssoro đã khởi xướng các chương trình nhằm nâng cao đời sống cho đông đảo người dân Anhđiêng và đồng thời tiến hành quốc hữu hóa các mỏ thiếc. Cộng đồng doanh nghiệp quốc tế rất phẫn nộ trước sự việc này. Năm 1964, chính quyền của Estenssoro bị một nhóm sĩ quan đảo chính lật đổ. Chẳng có gì lạ khi CIA có nhúng tay vào vụ này. Đến những năm 1970, các cuộc đảo chính và chống đảo chính đã đẩy đất nước này vào thời kỳ bi thương.</p>
<p>Vấn đề địa lý ngày càng trở nên căng thẳng. Đất nước bị hai dãy núi Andean lởm chởm dựng đứng chia thành ba vùng riêng biệt: vùng cao nguyên khô cằn không có sự sống được biết đến với cái tên Altiplano, thung lũng cận nhiệt đới ở phía Tây, vùng đất thấp và các khu rừng nhiệt đới ở phía Đông.</p>
<p>Trong chín triệu người dân Bolivia, đa số đều là người Anhđiêng, những người từ bao đời nay kiếm sống nhờ vào những trang trại tự cung tự cấp bên sườn núi Andean lộng gió. Là một đất nước đa dạng về dân tộc, ở Bolivia có ba ngôn ngữ chính thống: Quechua, Aymara và Tây Ban Nha. Mặc dù được thiên nhiên phú cho nguồn tài nguyên phong phú &#8211; bạc, thiếc, kẽm, dầu mỏ, thủy điện và trữ lượng khí đốt tự nhiên lớn thứ hai Nam Mỹ (chỉ sau Venezuela) &#8211; nhưng Bolivia lại có tên trong danh sách một trong những nước nghèo nhất bán cầu.</p>
<p>Đây cũng là một trong những quốc gia đầu tiên thực hiện Chương trình điều chỉnh cơ cấu (Structural Adjustment Programs &#8211; SAPs) của IMF. Tôi cũng là người phải chịu trách nhiệm phần nào về chương trình này.</p>
<p>Khi tôi đến Bolivia vào giữa những năm 1970, mối lo sợ từ cuộc nổi dậy của Che Guevara đã thúc đẩy việc thành lập một liên minh giữa quân đội và những người có thế lực về kinh tế. Liên minh trở nên vô cùng tàn bạo với cộng đồng những người bản địa. Nhiệm vụ của chúng tôi khi đó là tìm ra cách thuyết phục liên minh này hợp nhất với tập đoàn trị.</p>
<p>Trong suốt các cuộc họp với sự tham gia đông đảo những người Bolivia, tôi nảy ra một sáng kiến mà sau này đã góp phần phổ biến SAP rộng rãi ra rất nhiều quốc gia trong hai thập niên 1980 và 1990. Giống như Suharto ở Indonesia, những kẻ cầm quyền Bolivia cũng bị giật dây, buộc phải tuân theo chương trình bán tài nguyên cho nước ngoài. Những kẻ này từ lâu đã làm tay sai cho các công ty khai khoáng nước ngoài và phất lên nhờ đó. Họ bị lún sâu trong những khoản nợ nần, trở nên yếu thế trước các nước láng giềng, những kẻ thù cũ cũng như người dân bản địa. Họ mong muốn Washington cam kết bảo hộ và có thể phát triển nhanh chóng. Họ làm theo mô hình của Suharto, đầu tư tài sản vào Mỹ và châu Âu. Nhờ vậy, họ không phải chịu ảnh hưởng của những cuộc khủng hoảng kinh tế trong tương lai ở Bolivia.</p>
<p>Tại các cuộc họp sơ bộ trong những năm 1970, tôi đưa ra kết luận Bolivia đã chín muồi để bắt đầu tiến hành tư nhân hóa. Các doanh nhân, chính trị gia ở La Paz hồ hởi mở rộng mô hình do các công ty khai thác mỏ khởi xướng. Mặc dù, đây là hành động phản bội chủ quyền quốc gia nhưng lại có thể giúp họ thoát khỏi gánh nặng phải tăng thu ngân sách từ thuế, thị trường vốn và cả những tài khoản ngân hàng của chính họ để phát triển hệ thống điện, nước, xử lý rác thải, mạng lưới giao thông, liên lạc, thậm chí cả hệ thống giáo dục và an ninh.</p>
<p>Với sự giúp đỡ của tôi, họ hiểu rằng họ sẽ có lợi từ các hợp đồng phụ béo bở, con cái họ sẽ được hưởng chính sách giáo dục chi trả toàn phần tại Mỹ, được thực tập tại các công ty xây dựng và lắp ráp có uy tín nhất. Họ nhiệt tình tán thành chính sách giảm thuế cho các nhà đầu tư nước ngoài và chấp thuận bãi bỏ hàng rào thương mại đối với các mặt hàng nhập khẩu từ Mỹ. Đồng thời, họ chấp nhận việc chúng tôi đánh thuế sản phẩm của đất nước họ. Về cơ bản, liên minh quân đội và những kẻ có thế lực kinh tế tại Bolivia sẵn sàng hưởng ứng những tư tưởng hình thành nên mô hình chủ nghĩa thực dân kiểu mới miễn là nó được diễn đạt dưới những thuật ngữ mỹ miều của Quỹ Tiền tệ Quốc tế, chẳng hạn như “quản lý hiệu quả”, “kinh tế học lành mạnh” hay “điều chỉnh cơ cấu”.</p>
<p>Sau khi chính phủ thông qua điều luật cho phép các doanh nghiệp liên doanh thu hút vốn nước ngoài và bãi bỏ những hạn chế về trao đổi hối đoái, chỉ trong một thời gian ngắn, năm công ty quốc doanh lớn nhất Bolivia đều được tiến hành tư nhân hóa. Thêm vào đó, chính phủ cũng đề ra kế hoạch trong năm 1990. Đó là bán 150 công ty quốc doanh cho các nhà đầu tư nước ngoài. Và trong vòng quay định mệnh thú vị &#8211; một biểu tượng của cánh cửa quay đẩy rất nhiều nhà hoạch định chính sách của chính phủ Mỹ vào các vị trí hấp dẫn của công ty &#8211; tôi đã được đẩy vào vị trí chủ tịch của một trong những công ty hùng mạnh nhất Bolivia.</p>
<p>Năm 1990, Leucadia National Corporation, một công ty Mỹ, đã liên lạc và đề nghị tôi làm chủ tịch một chi nhánh sở hữu toàn phần của họ &#8211; Công ty năng lượng Bolivia (viết tắt là COBEE theo tiếng Tây Ban Nha). Leucadia trước đó đã rất nổi tiếng vì là công ty thu mua các công ty gặp rắc rối về tài chính và biến chúng thành những trung tâm lợi nhuận khổng lồ. (Năm 2004, Leucadia càng thêm nổi tiếng hơn khi kiếm được một giấy phép không minh bạch mua vào hơn 50% cổ phiếu của MCI &#8211; nhà vận chuyển đường dài lớn thứ hai của Mỹ). Những người đại diện công ty này cho tôi hay tôi là người duy nhất đủ năng lực để điều hành COBEE. Không chỉ có công trong quá trình triển khai SAP tại Bolivia, tôi còn:</p>
<p>1. Là Giám đốc điều hành (CEO) của công ty năng lượng hoạt động độc lập, rất thành công tại Mỹ (công ty do tôi lập ra khi rời khỏi hàng ngũ những sát thủ kinh tế, nơi đã mang lại cho tôi danh tiếng và tiền bạc).</p>
<p>2. Tôi nói được tiếng Tây Ban Nha và hiểu rõ các nền văn hóa Mỹ Latinh.</p>
<p>3. Tôi từng là một sát thủ kinh tế, một yếu tố lý tưởng có thể đảm bảo những khoản vay cần thiết từ Ngân hàng Thế giới và Ngân hàng Phát triển châu Mỹ để mở rộng và nâng cấp hệ thống COBEE.</p>
<p>Sau cuộc phỏng vấn tại bờ Biển Đông, Leucadia đưa tôi cùng vợ tôi, Winifred, và con gái 7 tuổi của tôi, Jessica, tới lâu đài ở Salt Lake City nơi Ian Cumming, Tổng giám đốc điều hành công ty và vợ ông đang sinh sống. Sau cuộc họp ban đầu với một số ủy viên ban quản trị, chúng tôi dùng bữa trang trọng cùng gia đình ông. Đó là một bữa tiệc năm món do đầu bếp và những người làm trong gia đình phục vụ. Sau đó, Ian Cumming và tôi đến văn phòng của ông nói chuyện riêng. Đúng lúc ấy, một người phụ tá bước vào xen ngang chúng tôi. Anh ta giải thích rằng anh ta vừa nhận được một bản fax từ La Paz nhưng người phiên dịch tiếng Tây Ban Nha vắng mặt vì phải đi khám bác sĩ nên anh ta hy vọng tôi có thể giúp họ. Khi tôi dịch lá thư ra tiếng Anh, tôi tin chắc người ta đang cố tình kiểm tra khả năng ngoại ngữ của tôi.</p>
<p>Hiển nhiên là tôi đã qua được cuộc kiểm tra này và cả những cuộc kiểm tra khác nữa. Sau chuyến thăm Salt Lake City, Leucadia sắp xếp cho gia đình chúng tôi đến Bolivia.</p>
<p>Chúng tôi đáp xuống El Alto, một trong những sân bay thương mại lớn nhất thế giới, nằm trên một cao nguyên cao hơn mực nước biển khoảng 4.000m. Sau khi hoàn tất các thủ tục hải quan, chúng tôi được chủ tịch đương nhiệm của COBEE cùng vợ ông đón tiếp. Trong thời gian chúng tôi ở đây, họ và các ủy viên trong ban quản trị đối xử với chúng tôi như hoàng thân. Họ hộ tống chúng tôi đến những khu chợ nhộn nhịp, bảo tàng, nhà thờ thuộc địa và trường học dành riêng cho người Mỹ nơi Jessica sắp tới sẽ theo học. Thậm chí, cả câu lạc bộ những người giàu có cũng đón tiếp chúng tôi như thành viên trong gia đình họ. Họ đưa chúng tôi đi thăm các thắng cảnh tự nhiên trên những ngọn núi quanh La Paz, và cả những khối sa thạch bị ăn mòn hết sức kỳ dị ở thung lũng Mặt trăng. Họ dẫn chúng tôi đến các nhà máy năng lượng, trạm chuyển tiếp và đi thăm các dây chuyền sản xuất.</p>
<p>Một buổi chiều mưa lạnh lẽo, một ủy viên ban quản trị công ty thông báo anh ta sẽ cho chúng tôi xem “trái tim và linh hồn của công ty”. Tôi chờ đợi điều kỳ diệu của một công trình mang tính nghệ thuật. Nhưng thay vì điều đó, tài xế của anh ta lại đưa chúng tôi đến một ngân hàng thương mại ở trung tâm La Paz trong làn mưa lạnh lẽo.</p>
<p>Một hàng dài người Anhđiêng rách rưới ngồi trước cửa ngân hàng và xung quanh tòa nhà đang túm tụm vào nhau để ngăn những giọt mưa lạnh lẽo. Một vài người khác lấy những tờ báo che đầu. Họ mặc quần áo truyền thống, quần len, áo dài và áo poncho. Tôi hạ cửa kính xe xuống. Một luồng khí lạnh mang theo mùi áo len ẩm ướt và mùi của những cơ thể lâu ngày không tắm phả vào mặt tôi. Hình ảnh trên giống như những gì còn sót lại của thời kỳ quân xâm lược Tây Ban Nha bắt họ phải xếp hàng làm việc trong các mỏ thiếc. Họ lặng im, chỉ đơn giản đứng đó, nhìn chằm chằm và thỉnh thoảng bước qua bước lại trước những cánh cửa đồ sộ của ngân hàng, nơi một nhóm lính gác có vũ khí luôn đứng canh chừng. Có rất nhiều trẻ em cũng đứng trong hàng dài đó, nhiều phụ nữ mang theo con nhỏ quấn trong chiếc khăn choàng bất chấp nước mưa đang nhỏ xuống từ vai họ. “Họ đến để thanh toán hóa đơn tiền điện đấy”, người ủy viên ban quản trị nói.</p>
<p>“Tàn nhẫn làm sao!” Winifred thì thầm. “Ngược lại mới đúng”, người ủy viên sửa lại, “Họ là những người may mắn. Không giống như người dân sống ở vùng nông thôn, họ được hưởng đặc quyền, được tiếp cận với mạng lưới điện. Họ có điện”.</p>
<p>Khi chúng tôi trở về văn phòng, vị ủy viên ban quản trị chuyển lên ngồi ghế trên, cạnh người lái xe. Anh ta giải thích qua đại sứ quán Mỹ, COBEE đã gửi những túi tiền khổng lồ cho công ty mẹ. Đó là số tiền mà những người Aymara và Quechua phải xếp hàng dài để nộp phí. “Công ty là một con bò mà Leucadia có thể vắt sữa tới già”, anh ta nói đầy vui sướng.</p>
<p>Sau đó, tôi được biết thêm là mặc dù việc sử dụng điện của người dân chỉ giới hạn ở một bóng đèn nhưng mỗi tháng một lần họ lại phải lặn lội tới ngân hàng. Không có những thủ tục kiểm tra tài khoản hay thẻ tín dụng, họ kiên nhẫn đứng xếp hàng chờ đợi và thanh toán bằng tiền mặt.</p>
<p>Đêm đó, trở về phòng, Winifred hỏi tôi tại sao đại sứ quán lại đóng vai trò chuyển tiền cho các công ty tư nhân. Tôi không có câu trả lời ngoại trừ một sự thật hiển nhiên: về bản chất, sứ mệnh ngoại giao của Hoa Kỳ trên toàn thế giới chỉ là nhằm phục vụ cho lợi ích của các tập đoàn trị. Chúng tôi cũng tự hỏi tại sao vị ủy viên quản trị lại vượt quyền chỉ cho chúng tôi thấy những chuyện này. “Anh ta dường như quá hãnh diện về nó”, vợ tôi nói, “Thật là một quan niệm lệch lạc về tài chính”.</p>
<p>Sáng hôm sau, chúng tôi được nghe tóm tắt sơ lược dự án Zongo River. Với tôi, nó có ý nghĩa thực sự như trái tim và linh hồn của COBEE. Rất nổi tiếng trong giới lãnh đạo ngành công nghiệp năng lượng của Mỹ Latinh, dự án này bao gồm nhiều nhà máy thủy điện nằm trải dài từ dãy núi Andes xuống các hẻm núi sâu. Đây là mô hình của những nhà máy làm việc hiệu quả và thân thiện với môi trường. Một vài kỹ sư cam đoan, để nhìn thấy tận mắt nhà máy thủy điện đáng để chúng tôi đi một chuyến gian nan như thế. Một người lắc đầu buồn bã “Điều đó sẽ chẳng bao giờ diễn ra mất”. Anh ta than thở “Tất cả chúng tôi đều rất thích dự án này vì nó là hình mẫu lý tưởng nơi mọi thứ đều có thể trở thành sự thật. Nhưng chẳng có nơi nào cho chúng tôi vay cả. Ngân hàng Thế giới sẽ không đầu tư vào những dự án xây dựng nhỏ như vậy. Nếu họ cho chúng tôi vay, họ sẽ buộc chúng tôi phải xây dựng một con đập lớn và toàn bộ thung lũng này sẽ chìm trong nước”.</p>
<p>Chủ tịch COBEE và vợ ông ta đề nghị đưa chúng tôi đến sông Zongo. Từ rạng sáng, họ đến khách sạn đón chúng tôi trên chiếc xe Station Wagon bốn bánh. Chúng tôi ra khỏi thành phố và thẳng hướng Altiplano. Một màn tuyết mỏng phủ lên cao nguyên cằn cỗi tựa như một lãnh nguyên Bắc cực thứ hai. Bỗng nhiên, trời sáng hẳn. Chúng tôi được chiêm ngưỡng cảnh mặt trời mọc tráng lệ trên dãy Cordillera Real hùng vĩ. Dãy Andea được đặt tên là “dãy Himalaya của châu Mỹ”, bao gồm 22 đỉnh núi đá cao hơn 5.800 m.</p>
<p>Vài tiếng sau khi chúng tôi băng qua đường núi ở độ cao trên 5.200m, lần đầu tiên Jessica đã có cơ hội ngắm nhìn dòng sông băng trong đời mình. Alpacas chạy xuyên qua những cánh đồng cỏ ngăn cách với phiến đá voi mamut. Chúng tôi từ từ đỗ lại. Khi Jessica chạy qua đường để nhìn cảnh vật rõ hơn, môi con bé chợt tím ngắt vì thiếu oxy. Nó quỵ xuống và nôn thốc nôn tháo. Winifred và tôi đẩy con bé vào xe và chúng tôi khẩn trương đi xuống vùng thấp hơn. Vào giữa buổi chiều chúng tôi đến điểm đầu tiên của công trình thủy điện.</p>
<p>Một con đập nhỏ bắc qua sông Zongo đang mùa tan băng tạo thành một hồ ngăn tuyệt đẹp. Từ đây, nước chảy theo những con kênh cắt sâu vào sườn núi, qua đường hầm, tới tuốcbin và cuối cùng đến một trạm phát điện. Quá trình này lặp đi lặp lại vài lần. Đây là một hệ thống được thiết kế độc đáo để tối đa hóa khả năng sản xuất và tận dụng tối đa năng lượng của dòng sông trong khi vẫn giữ được vẻ đẹp vốn có của cảnh quan thiên nhiên. Khi chúng tôi lách qua hẻm núi bao quanh là những phiến đá dựng đứng, Jessica đã tươi tỉnh trở lại. Con bé phát biểu một câu mà dường như đó chính là những cảm xúc của tôi “Con thấy mừng vì họ đã không xây con đập lớn và làm ngập thung lũng. Nơi đây thật đẹp ba nhỉ”.</p>
<p>Cuối cùng chúng tôi dừng lại ở một biệt thự cổ kính. Họ cho chúng tôi biết nếu tôi trở thành chủ tịch công ty, thì nơi này sẽ là nơi chúng tôi lưu lại trong các kỳ nghỉ.</p>
<p>Sau khi chuyển hành lý vào phòng, Winifred, Jessisca và tôi đi bộ đến thác nước gần đó. Ở độ cao trên 2.400 m, chúng tôi cảm thấy vô cùng sảng khoái trong làn không khí mỏng của La Paz và con đường qua khe núi. Chúng tôi leo lên phiến đá cạnh thác nước, ngắm nhìn mặt trời mọc sau dãy núi của thung lũng nhỏ bé qua những tán lá sum suê. Sau đó chúng tôi trèo xuống và cùng mọi người trở lại biệt thự. Người giúp việc mang đến món lasagna nướng có mùi vị như vừa được những sứ giả từ Rome mang tới.</p>
<p>Chiều hôm đó, khi Jessisca đang ngủ say, bốn người chúng tôi ngồi tán gẫu bên ly cocktail. Rõ ràng, ngài chủ tịch và vợ ông đều rất thích chuyến đi tới Bolivia và họ đang nóng lòng muốn giao vị trí chủ tịch cho tôi để họ có thể trở về quê nhà. Họ bắt đầu đưa ra những lời lẽ thuyết phục mà chúng tôi từng được nghe trước đây: nào là chúng tôi sẽ sống trong lâu đài, có lái xe riêng đưa đón, được lính gác có vũ khí bảo vệ, có người hầu, đầu bếp, người làm vườn và được hưởng một khoản chi tiêu kếch xù chỉ dành để tiếp đãi giới quý tộc Bolivia. Họ cho tôi biết tôi sẽ trở thành người có quyền lực thứ hai tại Bolivia chỉ sau tổng thống. Bất cứ nơi đâu có đảo chính, ở đó, tôi sẽ là bá chủ bởi vì tôi nắm quyền kiểm soát dòng điện của cả dinh tổng thống lẫn trụ sở quân đội. CIA sẽ phải nhờ cậy tôi giúp đỡ đảng mà họ ủng hộ.</p>
<p>Khi chúng tôi nằm trên giường, vợ tôi ca ngợi dự án thủy điện này “Em chưa bao giờ nhìn thấy gì tuyệt vời hơn thế”. Rồi, cô ấy nói tiếp “Liệu anh có thể biến nó thành điểm khởi đầu cho một kiểu cách mạng thiết thực ở Mỹ Latinh không? Sẽ không còn những dòng người Anhđiêng khốn khổ phải xếp hàng để thanh toán hóa đơn nữa. Điện sẽ có ở mọi nơi, khắp nông thôn và thành thị với giá thấp. Sẽ cần phát triển nhiều dự án như dự án chúng ta thấy hôm nay. Thay vì những khoản vay của Ngân hàng Thế giới để xây dựng các nhà máy năng lượng khổng lồ, chúng ta sẽ tiến tới cam kết đưa công ty trở thành người phục vụ tận tuỵ cho môi trường”.</p>
<p>Tôi lắng nghe chăm chú những điều Winifred nói. Ngày hôm sau khi chúng tôi trở lại La Paz và trong suốt những ngày còn lại ở nơi đây, tôi luôn ngẫm nghĩ về điều này. Có một vài lần, tôi đem nó ra thảo luận với uỷ viên ban quản trị và các kỹ sư của COBEE. Nhiều người trong số họ đến từ Argentina, Chile và Paraguay – những quốc gia có lịch sử lâu đời với chế độ độc tài quân sự và luôn phục vụ hết mình cho hệ thống tập đoàn trị. Lẽ ra tôi không nên bất ngờ trước chủ nghĩa hoài nghi của họ. Những ý kiến của họ làm tôi nhớ tới lời một kỹ sư người Peru đã làm việc ở COBEE hơn chục năm “Leucadia đang chờ đợi những bao tải tiền”. Anh ta quả quyết.</p>
<p>Càng suy nghĩ kỹ về vấn đề này, tôi càng cảm thấy tức giận. Mỹ Latinh trở thành biểu tượng thống trị của nước Mỹ. Guatemala dưới thời Arbenz, Brazil dưới Goulart, Bolivia dưới thời Estenssoro, Chile dưới thời Allende, Ecuador dưới Roldos, Panama dưới thời Torrijos và cả những đất nước khác trên bán cầu này đều được thiên nhiên ban tặng nguồn tài nguyên mà bất kỳ công ty nào của chúng tôi đều phải thèm muốn. Điều này khiến các nhà lãnh đạo của những quốc gia này rất phấn khởi. Họ quyết định sẽ sử dụng tất cả tài nguyên quốc gia để phục vụ lợi ích cho nhân dân của họ.</p>
<p>Chúng tôi và họ đều đang đi trên cùng một lộ trình. Người dân đã chứng kiến rất nhiều nhà lãnh đạo của họ bị lật đổ trong các cuộc đảo chính, bị ám sát và thay thế bằng chính phủ bù nhìn do Washington lập ra. Tôi đã ở trong cuộc chơi này 10 năm với tư cách một sát thủ kinh tế. Và cũng đã 10 năm trôi qua kể từ khi tôi rời hàng ngũ này. Nhưng tôi vẫn bị ám ảnh về những tội lỗi mình gây ra và sự phẫn uất luôn giằng xé trong tôi. Tôi do dự để rồi lại đi xa những nguyên tắc đạo đức mà tôi đã nuôi dưỡng bằng tất cả sự kính trọng, lại lấy tất cả nhiệt huyết trong tôi để phục vụ cho chế độ tập đoàn trị và tự bằng lòng với ham muốn của chính mình. Việc bán đi cái tôi đó đã khiến tôi phẫn uất. Dường như tôi đang hoài nghi rằng tất cả những cố gắng của tôi để thay đổi một công ty như COBEE sẽ bị đạp đổ. Mặc dù vậy, tôi vẫn cam kết làm hết sức mình.</p>
<p>Khi trở lại Mỹ, tôi gọi cho người uỷ viên ban quản trị chịu trách nhiệm tuyển dụng tôi. Tôi thông báo rằng tôi sẽ nhận chức vụ này nhưng với điều kiện họ phải cho phép tôi biến COBEE thành một mô hình theo cách riêng của tôi – một mô hình có trách nhiệm với xã hội và môi trường. Tôi giải thích với anh ta rằng tôi bị ấn tượng mạnh bởi dự án thủy điện trên sông Zongo, và rằng công ty COBEE là một tác nhân quan trọng có thể làm nên sự thay đổi. Tôi đã chứng minh được rằng COBEE có khả năng cung cấp điện cho một số lượng lớn những người dân nghèo nhất trên bán cầu.</p>
<p>Có một khoảng lặng rất lâu, sau đó anh ta thông báo với tôi anh ta sẽ xem xét đề nghị này với Ian Cumming. “Tuy nhiên, đừng trông chờ nhiều. Những uỷ viên ban quản trị của chúng tôi phải chịu trách nhiệm với các cổ đông. Chúng tôi hy vọng chủ tịch COBEE là người có thể tối đa hóa lợi nhuận cho công ty”. Ngập ngừng anh ta hỏi “Anh có muốn xem xét lại không?”</p>
<p>Những lời anh ta nói càng củng cố quyết định của tôi: “Tuyệt đối không”.</p>
<p>Và tôi không bao giờ nghe tin gì từ họ nữa.</p>
<p align="right">(Trích cuốn sách &#8220;Bí mật đế chế Hoa Kỳ&#8221; do Công ty Alpha Books <em>phát hành</em>)</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1369/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1369&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/06/07/john-perkins-sat-th%e1%bb%a7-kinh-t%e1%ba%bf-m%e1%bb%b9/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Thomas Edison Lit Up America With His Bright Ideas- &#8220;We sometimes learn a lot from our failures if we have put into the effort the best thought and work we are capable of.&#8221;</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/thomas-edison-lit-up-america-with-his-bright-ideas-we-sometimes-learn-a-lot-from-our-failures-if-we-have-put-into-the-effort-the-best-thought-and-work-we-are-capable-of/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/thomas-edison-lit-up-america-with-his-bright-ideas-we-sometimes-learn-a-lot-from-our-failures-if-we-have-put-into-the-effort-the-best-thought-and-work-we-are-capable-of/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 24 May 2009 23:45:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1366</guid>
		<description><![CDATA[Investor- Thomas Edison&#8217;s first patented invention went nowhere. It was an electric vote counter that recorded legislators&#8217; yes or no votes with the flip of a switch. Politicians weren&#8217;t interested in speeding up the voting process, and they told the inventor so. Delays gave them time to lobby for more votes. Edison vowed never again [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1366&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Investor- Thomas Edison&#8217;s first patented invention went nowhere.</p>
<p>It was an electric vote counter that recorded legislators&#8217; yes or no votes with the flip of a switch.</p>
<p>Politicians weren&#8217;t interested in speeding up the voting process, and they told the inventor so. Delays gave them time to lobby for more votes.</p>
<p>Edison vowed never again to work on inventions that people wouldn&#8217;t want to use.</p>
<p>Before delving into a project, he would figure out who would need it. Then he would show them how they would benefit from it.</p>
<p>He modeled his incandescent lights and electrical system in the mold of existing gas systems so people could easily adjust to the change.</p>
<p>Edison didn&#8217;t let failure stop him, or else he would have stopped at the vote counter and many others that fell short. He filed 1,093 patents, a record to this day.</p>
<p>Not yet 30 years old and with 100 patents, Edison vowed to turn out &#8220;a minor invention every 10 days and a big thing every six months or so,&#8221; according to archives.</p>
<p>Though many of his findings didn&#8217;t make the grade, enough did.</p>
<p>By the time Edison died in 1931 at 84, electrical appliances and equipment that followed his lighting system had modernized America.</p>
<p>Edison received a Congressional Gold Medal in 1928. After he died, President Hoover suggested that Americans turn out their lights for one minute on the evening of Oct. 21 to honor the memory &#8220;of one of the great benefactors of humanity.&#8221;</p>
<p><strong>At The Forefront</strong></p>
<p>Though Edison&#8217;s popular incandescent light is dimming these days in favor of energy-efficient, compact fluorescent light bulbs, he might have approved.</p>
<p>&#8220;I think he would have loved it,&#8221; said David Kelley, founder and chairman of Ideo, a product design and consultancy firm in Palo Alto, Calif. &#8220;Inventors love constraint; it allows them a chance to innovate again. And energy efficiency is a big constraint&#8221; to incandescent light.</p>
<p>Edison was way ahead anyway. In the early 1900s, he developed a storage battery to power electric cars, though gasoline won out in the end. And he did experiment with fluorescent technology.</p>
<p>Late in his life, he pondered ways to harness the wind and sun and told friends Henry Ford and Harvey Firestone: &#8220;I&#8217;d put money on the sun and solar energy. I hope we don&#8217;t have to wait until oil and coal run out before we tackle that.&#8221;</p>
<p>Edison&#8217;s first major invention, the phonograph in 1877, made him a celebrity. But it failed commercially at first because he targeted the business market. While dictating into a phonograph sounded like a good idea, the machine wasn&#8217;t easy to use by untrained employees.</p>
<p>It wasn&#8217;t until he incorporated improvements made by rivals that his phonographs became commercially viable in the early 1900s. By then, wax recordings as well as machines with windup motors had opened a consumer market for music recordings.</p>
<p>&#8220;An inventor needs rivals,&#8221; Edison told a women&#8217;s magazine.</p>
<p>Many of Edison&#8217;s inventions were improvements on innovations.</p>
<p>Tinkering with the transmitter of Alexander Graham Bell&#8217;s phone, he made speakers&#8217; voices louder and clearer. His improved transmitter, built in 1878 around a small button of carbon, was used in telephones for the next century.</p>
<div style="float:left;"><img src="http://www1.ibdcd.com/image/LStrain0522_ph090521_310.jpg" alt="Edison was constantly on the go, as with his electric locomotive in 1882. AP" width="310" height="207" /></p>
<p style="width:310px;font-size:11px;">Edison was constantly on the go, as with his electric locomotive in 1882. AP <a href="void(0);">View Enlarged Image</a></p>
</div>
<p>Among Edison&#8217;s early successful inventions was an improved stock-ticker system. He also created an electric pen for making stencil copies of documents.</p>
<p>Though Edison&#8217;s top achievements were in electricity and sound, he innovated in other fields ranging from radio-wave telecommunications to iron-ore mining and rubber.</p>
<p>He did solid research followed by experiments and prototypes.</p>
<p>&#8220;He wasn&#8217;t an expert in the beginning, but once he got interested in something he found a way to become an expert,&#8221; said Kelley, a founder of the Stanford Institute of Design, or d.School. &#8220;He was the best proof that if you&#8217;re good at innovating, you can apply it to almost any field and make a contribution.&#8221;</p>
<p>One of Edison&#8217;s greatest legacies was his method of innovating, using wide-ranging assistants — electrical scientists, chemists, craftsmen, machinists. They juggled as many as 20 projects at one time.</p>
<p>Edison&#8217;s labs — in Menlo Park, N.J., then a bigger one in nearby West Orange — were forerunners to modern corporate planning units.</p>
<p>&#8220;He transformed invention into research and development and made it part of a larger process of innovation,&#8221; said Paul Israel, director and editor of the Thomas A. Edison Papers at Rutgers University.</p>
<p>After the West Orange lab opened in 1887, Edison put teams to work on the phonograph: materials for records, the motor and battery, recording and playback.</p>
<p>Edison, born in 1847 in Milan, Ohio, had little formal education. But he was a voracious reader and curious, often taking things apart to find out how they worked. His constant questions irked at least one teacher, so his mother, a former teacher, home-schooled him.</p>
<p>She encouraged her youngest child to follow his passions. By 10, he was tinkering in a chemistry lab he set up in the basement. His father, a political gadfly from Canada and entrepreneur, had an extensive book collection at Thomas&#8217; disposal.</p>
<p>In his teens, Edison sold candy and newspapers on a train running between Detroit and Port Huron, Mich., where the family had moved. He then learned to work as a telegraph operator, a job that attracted the equivalent of computer geeks.</p>
<p>He later sparked the telegraph industry with his quadruplex, letting four messages go simultaneously.</p>
<p>Nothing could stop him. Not even being hard of hearing.</p>
<p>&#8220;He saw (his deafness) as an advantage,&#8221; Israel said. &#8220;He said it helped him to focus better by not being distracted by other noises.&#8221;</p>
<div style="float:left;"><img src="http://www1.ibdcd.com/image/LStruck0522_ph090521_310.jpg" alt="Edison was in his mid-70s in 1923 when he steered his electric truck. AP" width="310" height="409" /></p>
<p style="width:310px;font-size:11px;">Edison was in his mid-70s in 1923 when he steered his electric truck. AP <a href="void(0);">View Enlarged Image</a></p>
</div>
<p>Once Edison had a good product, he got involved in making it a commercial success. For his lighting system, he took out patents on generators, meters, underground conductors and sockets. &#8220;He took out more patents in each of the three years after he left Menlo Park than in the two years of research and development there for the actual electric system,&#8221; Israel said.</p>
<p><strong>The Advertiser</strong></p>
<p>Edison also got involved in manufacturing and marketing, giving press interviews and trudging to expositions in America and Europe to gain exposure for his inventions. Over 300 companies, including the forerunner to <span>General Electric</span> (<a rel="StockSymbol.axd?symbol=GE" href="navigateToPage('~/StockResearch/Quote.aspx?Symbol=GE');">GE</a>), formed worldwide to make and market his inventions.</p>
<p>One reason Edison chose to set up his first central electric station in the heart of New York&#8217;s financial district was to attract investors.</p>
<p>He had less success marketing his phonograph business, largely due to his insistence on pursuing superior technology rather than showcasing popular singers as did his chief rival, the Victor Talking Machine Co.</p>
<p>A decade-long project to separate high-quality iron ore for steel mills was his biggest commercial failure. Never able to make the process commercially practical, Edison lost more than $2 million before quitting.</p>
<p>Other projects he worked on concurrently, such as motion-picture gear, offset the losses.</p>
<p>And Edison managed to salvage rock crushers and kilns from the failed iron-ore venture to start a successful cement-making business.</p>
<p>&#8220;He was a combination inventor, innovator and entrepreneur,&#8221; Israel said.</p>
<p>Edison&#8217;s Keys</p>
<p>What: By making incandescent electric lighting practical for homes and businesses, he spurred society&#8217;s transition into the modern age, enabling innovations in household appliances and new efficiencies in the workplace.</p>
<p>How: &#8220;We sometimes learn a lot from our failures if we have put into the effort the best thought and work we are capable of.&#8221;</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1366/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1366&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/thomas-edison-lit-up-america-with-his-bright-ideas-we-sometimes-learn-a-lot-from-our-failures-if-we-have-put-into-the-effort-the-best-thought-and-work-we-are-capable-of/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www1.ibdcd.com/image/LStrain0522_ph090521_310.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Edison was constantly on the go, as with his electric locomotive in 1882. AP</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www1.ibdcd.com/image/LStruck0522_ph090521_310.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Edison was in his mid-70s in 1923 when he steered his electric truck. AP</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Score A Deal That Lasts</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/score-a-deal-that-lasts/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/score-a-deal-that-lasts/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 24 May 2009 23:40:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1363</guid>
		<description><![CDATA[By Cord CooperPosted 05/18/2009 06:10 PM ET The best negotiators leverage their strengths, avoid surprises and work the details, according to David Falk, author of &#8220;The Bald Truth,&#8221; and other experts. To gain the upper hand: • Be sure. Weighing priorities clarifies your interests, says baseball agent Ron Shapiro, co-author of &#8220;The Power of Nice.&#8221; [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1363&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>By <a href="http://www.investors.com/Search/SearchResults.aspx?source=filterSearch&amp;Ntt=Cord+Cooper&amp;Nr=AND%28Author%3aCord+Cooper%29">Cord Cooper</a><span>Posted 05/18/2009 06:10 PM ET</span></p>
<p>The best negotiators leverage their strengths, avoid surprises and work the details, according to David Falk, author of &#8220;The Bald Truth,&#8221; and other experts.</p>
<p>To gain the upper hand:</p>
<p>•<strong> Be sure. </strong>Weighing priorities clarifies your interests, says baseball agent Ron Shapiro, co-author of &#8220;The Power of Nice.&#8221;</p>
<p>List the things you want out of the deal, then challenge your answers, he says.</p>
<p>&#8220;Pick apart your demands, make hypothetical offers to yourself, each with different terms,&#8221; he said. &#8220;Then rank your needs. Force yourself to give up goals from the bottom of the list up, until you&#8217;re left with the one most important goal of the deal. Now you know what you need.&#8221;</p>
<p>•<strong> Scout. </strong>Research your opponent for clues about underlying needs. Check trade journals and the firm&#8217;s Web site.</p>
<p>Discreetly interview suppliers and former employees. Brainstorm with your side&#8217;s negotiating team.</p>
<p>Then focus on your main goal: satisfying your interests well — and the other side&#8217;s needs acceptably, Shapiro says.</p>
<p>•<strong> Work the game plan. </strong>When exploiting the other side&#8217;s weaknesses, don&#8217;t factor in just their financial position or market share.</p>
<p>Know the opponent&#8217;s negotiators beforehand. Assemble your lineup accordingly. To keep opponents on the defensive, consider rotating your team.</p>
<p>•<strong> Lay it out. </strong>When negotiating, candor always trumps drama, says management coach Mark McCormack. Top negotiators get the little things right. When taken together, they have the most impact.</p>
<p>•<strong> Let both sides win. </strong>&#8220;Boxing matches are frequently judged on a must scoring system, where the loser of the round still receives points,&#8221; Falk said. &#8220;In business, even if you win the fight, it&#8217;s important that your opponent wins some points so he can accept the deal.&#8221;</p>
<p>•<strong> Size it. </strong>&#8220;Almost every variable in a negotiation — where you meet, how many people are in the meeting — can have an impact on the final result,&#8221; Falk said. &#8220;Take control of the variables, and you&#8217;ll take control of the deal.&#8221;</p>
<p>•<strong> Know when to hold. </strong>&#8220;In basketball, a great point guard knows &#8230; (that) control of the ball gives him control of the game,&#8221; said Falk. &#8220;When you have the leverage (in negotiations), you should never settle for second best.&#8221;</p>
<p>•<strong> Know when to walk. </strong>Savvy gamblers in Vegas do. Follow suit in negotiations.</p>
<p>&#8220;When you&#8217;ve attained most of what you need to make a good deal,&#8221; grab it, Falk said. If you demand too much, the other side could be a rough opponent in future deals.</p>
<p>•<strong> Maintain civility. </strong>It&#8217;s the &#8220;currency of relationships,&#8221; Falk said, and often your most valuable asset. &#8220;Unlike cash, inventory, real estate or other hard assets, goodwill frequently can be&#8221; the factor that determines success or failure.</p>
<p>It can help score concessions in a range of deals. To maintain it, give some concessions of your own.</p>
<p>•<strong> Score it. </strong>&#8220;Goodwill is most often earned by doing the right thing when there&#8217;s no pressure to do it,&#8221; Falk said. You gain opponents&#8217; respect, which can be your most powerful tool.</p>
<p>•<strong> Don&#8217;t be myopic. </strong>Make sure short-term wins don&#8217;t impede long-term goals.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1363/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1363&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/score-a-deal-that-lasts/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Lousy Hiring Decisions Offer Valuable Insights</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/lousy-hiring-decisions-offer-valuable-insights/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/lousy-hiring-decisions-offer-valuable-insights/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 24 May 2009 23:34:48 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1361</guid>
		<description><![CDATA[By Morey StettnerPosted 05/22/2009 08:19 PM ET In his 40-year career, Bob Seelert has recruited his share of star employees. But his most misguided hiring decisions also proved insightful. &#8220;Hiring the wrong person or tolerating the wrong person for too long has been my biggest mistake,&#8221; said Seelert, chairman of global ad agency Saatchi &#38; [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1361&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="byline">By <a href="http://www.investors.com/Search/SearchResults.aspx?source=filterSearch&amp;Ntt=Morey+Stettner&amp;Nr=AND%28Author%3aMorey+Stettner%29">Morey Stettner</a><span>Posted 05/22/2009 08:19 PM ET</span></p>
<div class="artImage" style="float:left;"><img src="http://www1.ibdcd.com/image/MSlesson0526_ph090522_310.jpg" alt="" width="310" height="219" /></p>
<p style="width:310px;font-size:11px;">
</div>
<p>In his 40-year career, Bob Seelert has recruited his share of star employees. But his most misguided hiring decisions also proved insightful.</p>
<p>&#8220;Hiring the wrong person or tolerating the wrong person for too long has been my biggest mistake,&#8221; said Seelert, chairman of global ad agency Saatchi &amp; Saatchi. &#8220;If people aren&#8217;t working out, sometimes you have to let them go rather than hang onto them.&#8221;</p>
<p>Author of &#8220;Start with the Answer,&#8221; Seelert was chief executive of a unit of General Foods and ran two other companies before joining Cordiant PLC, Saatchi &amp; Saatchi&#8217;s British holding company, in 1995.</p>
<p>A turnaround expert, Seelert knew that assembling a strong team to save a sinking company often means cutting underperformers. When he arrived at Cordiant, he faced personnel problems that tested his leadership.</p>
<p><strong>Tolerating A Poor Performer</strong></p>
<p>At Cordiant, Seelert oversaw a debt-laden, money-losing firm. He needed team players who would go the extra mile to help the company regain its footing.</p>
<p>&#8220;I inherited someone in a staff position who wasn&#8217;t fitting in,&#8221; Seelert recalled. &#8220;He kept getting in the way. I should&#8217;ve terminated him right away, but I didn&#8217;t.&#8221;</p>
<p>Instead, Seelert left him in place for a year largely because the staffer&#8217;s employment contract had a two-year termination agreement with a severance allowance. To avoid paying the severance, Seelert decided to put up with the employee&#8217;s poor performance.</p>
<p>Looking back, Seelert laments &#8220;wasting a year&#8221; managing someone who hindered his efforts to rescue the company. He wishes he had fired the individual sooner, paid the severance and moved on.</p>
<p>Seelert soon made another misjudgment in filling a key leadership position. An executive recruiter found a candidate with what Seelert calls &#8220;an outstanding track record.&#8221; Seelert hired him promptly.</p>
<p><strong>Making The Wrong Call</strong></p>
<p>&#8220;Everyone had the perception we had just found our Babe Ruth,&#8221; Seelert said. &#8220;Soon it became apparent he was grounding out to second, then popping up, then striking out on three pitches.&#8221;</p>
<p>Fresh from his experience holding onto a poor performer for too long, Seelert dumped the executive without dallying. But the distractions caused by the two abortive hires led to lost opportunities and slowed Seelert&#8217;s progress in turning around the company.</p>
<p>Seelert replaced the fired executive with someone who understood and appreciated the firm&#8217;s culture. He invited the top candidate, Kevin Roberts, to mingle with regional managers as part of the interview process. They urged Seelert to hire him.</p>
<p>&#8220;Kevin had been a client of the agency, he knew our culture and he won the job by acclimation,&#8221; Seelert said. &#8220;The person before him was appointed by decree and disregarded our culture from the start.&#8221;</p>
<p>More than a decade later, Roberts serves as the company&#8217;s CEO. Seelert hails him as one of the best hires of his career.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1361/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1361&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/lousy-hiring-decisions-offer-valuable-insights/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www1.ibdcd.com/image/MSlesson0526_ph090522_310.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Teach, Train And Profit</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/teach-train-and-profit/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/teach-train-and-profit/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 24 May 2009 23:34:28 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1359</guid>
		<description><![CDATA[By Michael MinkPosted 05/22/2009 07:56 PM ET How well you train employees is crucial to how they&#8217;ll perform on the job. The process costs companies resources, so make it effective. • Hit the ground running. Be thorough fast. John Roswech, president of Jingle Networks, which operates a free directory assistance service, says his company provides [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1359&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="byline">By <a href="http://www.investors.com/Search/SearchResults.aspx?source=filterSearch&amp;Ntt=Michael+Mink&amp;Nr=AND%28Author%3aMichael+Mink%29">Michael Mink</a><span>Posted 05/22/2009 07:56 PM ET</span></p>
<p>How well you train employees is crucial to how they&#8217;ll perform on the job. The process costs companies resources, so make it effective.</p>
<p>•<strong> Hit the ground running. </strong>Be thorough fast. John Roswech, president of Jingle Networks, which operates a free directory assistance service, says his company provides new employees with comprehensive training material. And his leaders meet one on one with new hires.</p>
<p>&#8220;We all know that time is money, and if employees waste time looking for information and answers they should have at their fingertips, we all lose,&#8221; Roswech said.</p>
<p>•<strong> Utilize situational training. </strong>Companies must continually adjust to what Niki Leondakis calls the new normal. The COO of Kimpton Hotels &amp; Restaurants identifies that as the outlook of her firm&#8217;s typical guest, who&#8217;s more stressed and wants top value in this economy. Situational training helps Kimpton connect with that client feeling.</p>
<p>•<strong> Utilize resources. </strong>Firms should take advantage of higher education. That lesson comes from Gary Brahm, chancellor of California&#8217;s Chapman University, which specializes in teaching working adults. Colleges such as his can help businesses improve and train employees.</p>
<p>•<strong> Foster continual training. </strong>Employee development can have a large impact on a company and its staff, particularly in poor economic conditions, Brahm says. &#8220;Employers realize that additional training can be the difference between success and failure. This is especially true for new managers who are overseeing entire projects or departments for the first time,&#8221; he said.</p>
<p>Gail Tessler, co-president of Gainor Staffing in New York City, says employers know they must keep their employees motivated and productive. One of the ways to do this is with training. &#8220;This creates a win-win situation. Employees are able to develop their skills, and the company can fill the needed skill gaps often caused by layoffs,&#8221; she said.</p>
<p>She maintains that employees feel inspired when offered training because it shows them the company is interested in their future.</p>
<p>&#8220;It is our experience that not only will their skills be enhanced, but they will be more engaged and committed to the company,&#8221; Tessler said.</p>
<p>•<strong> Stay engaged. </strong>Reinforce what&#8217;s been taught or risk it being forgotten. So says Joe Garber, senior director of product marketing for RenewData, an archiving and electronic discovery service provider based in Austin, Texas.</p>
<p>RenewData&#8217;s training program includes monthly Webinars, e-mail blasts and quizzes — plus a chance for employees to immediately apply what they learned.</p>
<p>&#8220;These components deliver the reinforcement that helps our team apply their education when it really matters in the field. Training our work force, particularly our sales team, is a critical part of our company&#8217;s success,&#8221; Garber said.</p>
<p>Roswech said: &#8220;Everyone is feeling the weight of this economy, and effective employee training can be a lynchpin in the survival of a company.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1359/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1359&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/teach-train-and-profit/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Profiling Your Customers To Maximize Marketing</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/profiling-your-customers-to-maximize-marketing/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/profiling-your-customers-to-maximize-marketing/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 24 May 2009 23:34:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1357</guid>
		<description><![CDATA[By Morey StettnerPosted 05/22/2009 08:17 PM ET When you launch a business, advisers will ask, &#8220;Who&#8217;s your market?&#8221; You&#8217;re thinking big, so you answer, &#8220;Everyone.&#8221; But that&#8217;s more of a pipe dream than a target market. Successful entrepreneurs define their ideal customer. Then they take steps to attract that customer. Rather than guess what type [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1357&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p class="byline">By <a href="http://www.investors.com/Search/SearchResults.aspx?source=filterSearch&amp;Ntt=Morey+Stettner&amp;Nr=AND%28Author%3aMorey+Stettner%29">Morey Stettner</a><span>Posted 05/22/2009 08:17 PM ET</span></p>
<p>When you launch a business, advisers will ask, &#8220;Who&#8217;s your market?&#8221;</p>
<p>You&#8217;re thinking big, so you answer, &#8220;Everyone.&#8221; But that&#8217;s more of a pipe dream than a target market.</p>
<p>Successful entrepreneurs define their ideal customer. Then they take steps to attract that customer.</p>
<p>Rather than guess what type of person will buy from you, conduct research. Analyze shoppers&#8217; purchasing habits, demographic trends and other market data. Develop a profile of individuals who want what you sell.</p>
<p>&#8220;There&#8217;s a big difference between customers and the end consumer,&#8221; said Andy Whitman, managing partner at 2x Consumer Products Growth Partners, a growth capital provider in Chicago. &#8220;You might sell to customers like a distributor or retailer. But if the end consumer is buying like crazy, then the middle chain is interested.&#8221;</p>
<p><strong>Collect Consumer Data</strong></p>
<p>To understand your ultimate consumers, get up close and personal with them. Attend trade shows and chat with attendees, Whitman says.</p>
<p>A business owner who designs camping gear can set up a booth at an outdoor recreation expo. A maker of organic baby clothing can be an exhibitor at Green Festivals around the country.</p>
<p>&#8220;Take time to have one-on-one conversations and not be distracted,&#8221; Whitman said. Pose open-ended questions such as &#8220;What do you like or not like about this product?&#8221;</p>
<p>Follow up to learn more. Keep asking &#8220;why&#8221; so that you drill down to discover shoppers&#8217; behaviors and motivations, Whitman says.</p>
<p>He suggests tapping undergraduate business students or MBA candidates to help with your outreach. Contact professors at local colleges and universities; they may require their students to do real-world projects.</p>
<p><strong>Validate Your Assumptions</strong></p>
<p>You can also use daily interactions with consumers to gather information about them. Ask quantitative questions such as &#8220;How did you hear about us?&#8221; and &#8220;What is your age?&#8221;</p>
<p>&#8220;This paints an accurate picture of who your consumer is,&#8221; Whitman said. He suggests using online resources such as SurveyMonkey or Zoomerang to survey consumers.</p>
<p>Once you gather quantitative data, take steps to attract more buyers with the same characteristics. The more narrowly you define your market, the better.</p>
<p>Profiling consumers through market research strengthens your strategic focus. In the absence of reliable data, you may make decisions based on hunches or faulty assumptions about your customers. It pays to go outside your mindset.</p>
<p>&#8220;Don&#8217;t assume that you and your friends are your consumers,&#8221; Whitman warned. &#8220;A lot of founders create businesses where they are the prototypical customer. But you may be more knowledgeable than the typical consumer turns out to be.&#8221;</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1357/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1357&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/profiling-your-customers-to-maximize-marketing/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Charm Those Customers</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/charm-those-customers/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/charm-those-customers/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 24 May 2009 23:31:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1355</guid>
		<description><![CDATA[Sure relationships take work, but it doesn&#8217;t have to be drudgery. Firms wooing loyal consumers can make it fun. Some winning moves: • Create a dramedy. Jack in the Box (JACK) restaurants wanted customers to notice its new logo, Web site and restaurant upgrades, so the fast food chain had its &#8220;founder&#8221; — the round-headed [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1355&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Sure relationships take work, but it doesn&#8217;t have to be drudgery. Firms wooing loyal consumers can make it fun. Some winning moves:</p>
<p>•<strong> Create a dramedy. </strong><span class="company">Jack in the </span><span class="company">Box</span> (<a class="stockRoll" rel="StockSymbol.axd?symbol=JACK" href="navigateToPage('~/StockResearch/Quote.aspx?Symbol=JACK');">JACK</a>) restaurants wanted customers to notice its new logo, Web site and restaurant upgrades, so the fast food chain had its &#8220;founder&#8221; — the round-headed Jack — hit by a bus in an irreverent TV ad campaign.</p>
<p>Jack emerged from a coma after two weeks to unveil the chain&#8217;s new look. In between, TV spots were supplemented by Internet video clips of Jack&#8217;s second in command and Jack&#8217;s solid doctor.</p>
<p>&#8220;Every day we were adding new content,&#8221; said Suzanne Schlundt, Jack in the Box&#8217;s division vice president for brand strategy. &#8220;It was really fun for us here at Jack in the Box.&#8221;</p>
<p>•<strong> Attract a crowd. </strong>The restaurant invited people to follow Jack&#8217;s recovery on HangInThereJack.com, MySpace, Facebook and Twitter.</p>
<p>&#8220;We incorporated social media in a huge way,&#8221; Schlundt told IBD. &#8220;It&#8217;s definitely a faster way and a more intimate way to communicate with people.&#8221;</p>
<p>Talk about communicating. More than 80,000 people signed up for updates on Jack&#8217;s condition, thousands of people posted video well-wishes on the Web site, and views of those videos climbed to 6 million.</p>
<p>•<strong> Keep it light. </strong>&#8220;Twitter Power&#8221; author Joel Comm uses that social media tool to build business links. He says people underestimate the power of the tweet — especially those seemingly frivolous posts. &#8220;It is the more mundane tweets that people connect with,&#8221; he said.</p>
<p>When Comm tweeted &#8220;What&#8217;s your favorite doughnut? Make mine chocolate,&#8221; a record number of responses rolled in. Sure it wasn&#8217;t a straightforward business-generating moment. &#8220;But what I did do is connect with a lot of people I hadn&#8217;t connected with before,&#8221; he said. Next time, &#8220;they&#8217;ll want to listen a little closer to what I have to say.&#8221;</p>
<p>•<strong> Answer right back. </strong>Comm says a company that works Twitter well is cable giant <span class="company">Comcast</span> (<a class="stockRoll" rel="StockSymbol.axd?symbol=CMCSA" href="navigateToPage('~/StockResearch/Quote.aspx?Symbol=CMCSA');">CMCSA</a>). Its comcastcares Twitter account is run by Frank Eliason, director of digital care. &#8220;He answers every single request and question that comes to him,&#8221; Comm said. &#8220;It&#8217;s actually endearing people to the company.&#8221;</p>
<p>•<strong> Be the life. </strong>Of the party. That&#8217;s what marketing firm House Party invites brands to do. The company, founded in 2005, uses its Web site to facilitate nationwide get-togethers. Selected hosts open their homes to friends, and sponsoring firms pony up party packs with giveaway items. Ziploc showed off its home organization products, and Domino&#8217;s Pizza debuted its pasta dishes. The idea is to make attendees feel like VIPs.</p>
<p>&#8220;We create this connection that&#8217;s really tough for these big national companies to achieve,&#8221; said House Party CEO Kitty Kolding. &#8220;We get people talking.&#8221;</p>
<p>•<strong> Spark a response. </strong>Positive chatter is &#8220;only good if it&#8217;s a step on the way to some other activity,&#8221; Kolding said.</p>
<p>She says Ford tallied 8,000 test drives by House Party attendees after an event. Other brands offer coupons for in-store and online purchases.</p>
<p>&#8220;That&#8217;s highly trackable,&#8221; Kolding said.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1355/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1355&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/charm-those-customers/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Thaodom- Sannhac, I-Pro, and the recently launched Baprang</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/thaodom-sannhac-i-pro-and-the-recently-launched-baprang/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/thaodom-sannhac-i-pro-and-the-recently-launched-baprang/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 24 May 2009 16:35:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1352</guid>
		<description><![CDATA[The first subject of our series, “Internet People” is Thao Dom — one of the few women in Vietnam’s internet industry. However, even at 24, she has achieved more than most of her male counterparts. She is the mastermind behind Sannhac, I-Pro, and the recently launched Baprang. She is also famous for her blog, attracting [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1352&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>The first subject of our series, “Internet People” is </em><a href="http://thaodom.com/" target="_top"><em>Thao Dom</em></a><em> — one of the few women in Vietnam’s internet industry. However, even at 24, she has achieved more than most of her male counterparts. She is the mastermind behind </em><a href="http://sannhac.com/" target="_top"><em>Sannhac</em></a><em>, </em><a href="http://i-pro.vn/" target="_top"><em>I-Pro</em></a><em>, and the recently launched </em><a href="http://baprang.com/" target="_top"><em>Baprang</em></a><em>. She is also famous for her blog, attracting a lot of readers with her unique style. </em></p>
<p><em>(<a href="http://blog.baomoi.com/2009/05/phong-van-thao-dom-thaodom/#more-823" target="_top">Đọc bản tiếng Việt ở đây)</a></em></p>
<p><em></em></p>
<table border="1" cellspacing="0" cellpadding="2" width="600">
<tbody>
<tr>
<td width="619" valign="top"><a href="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/11.jpg"><img style="border:0 none;display:inline;margin-left:0;margin-right:0;" title="1" src="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/1-thumb1.jpg" border="0" alt="1" width="325" height="184" align="left" /></a><strong>Ngo Phuong Thao</strong>Born in 1985</p>
<p>Graphic Designer of <a href="http://nhacso.net/" target="_top">Nhacso.net</a> (FPT)<br />
Art Director of Mobileone.com (FPT)<br />
Product Manager of <a href="http://sannhac.com/" target="_top">Sannhac</a> (VC Corp)<br />
Product Manager of <a href="http://i-pro.vn/" target="_top">I-pro</a> (VC Corp)<br />
Product Manager of <a href="http://baprang.com/" target="_top">Baprang</a> (Galaxy Cinema)<br />
Hot blogger</p>
<p>Marital Status: Single</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>1. Hi Thao, could you please tell us a little bit about your expriences with the Internet industry? </em></p>
<p>I’ve been working in the Internet industry since 2004, started with <a href="http://nhacso.net/" target="_top">Nhacso</a>. At that time I was so dull-witted, just a Chaiwala in this industry, but I learned a lot. The most important thing I learned was: the Internet is a strong but open media, if you can control it, you can control the world <img class="wp-smiley" src="http://huyenchip.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif" alt=":)" /></p>
<table border="1" cellspacing="0" cellpadding="2" width="321" align="right">
<tbody>
<tr>
<td><a href="http://nhacso.net/" target="_top">Nhacso.net</a> is one of the leading music sites in Vietnam, launched in 2004.<a href="http://sannhac.com/" target="_top">Sannhac </a>is an online karaoke site with social features and a very strong community, launched in 2007.<a href="http://i-pro.vn/" target="_top">I-Pro</a> is an image sharing site for teenagers (also) with social features, launched in 2008. It’s famous for its opulence of pictures of hot girls/boys.</p>
<p><a href="http://baprang.com/" target="_top">Baprang </a>is a social network for movie-lovers.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>2. What do you think are your strongest points? And how have they helped you at work? (I guess they are design and community management, right?) </em></p>
<p>No I don’t think they are design and community management, but ideas and the teamwork skills. Ideas are the initial stage for everything and teamwork skills are to turn these ideas into life. No one can do all things, but if everyone does his/her part well, the product will be perfect. Designs and building community are things what I do well on my own part.</p>
<p><a href="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/2.jpg"><img style="border:0 none;display:block;float:none;margin-left:auto;margin-right:auto;" title="2" src="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/2-thumb.jpg" border="0" alt="2" width="504" height="285" /></a></p>
<p><em>3. How different is the market and working environment today from the past when you first worked with </em><a href="http://nhacso.net/" target="_top"><em>Nhacso</em></a><em>?</em></p>
<p>It’s obvious that when I started with Nhacso, everyone thought that the Internet was a student’s thing and that it couldn’t make money. But now, we have Internet companies with their own particular way of thinking…thinking 2.0.</p>
<p><em>4. Do you think not being technical is a disvantage for a Project Manager?</em></p>
<p>I’ve never worked as a Project Manager, only Product Manager or Designer. The term “manager” is actually a mutual term for all specialities, to encourage people to bring into play their best capabilities, to set long-term and short-term goals. Except those tasks (of a manager), I concentrate on my major tasks, which are design, developing ideas, `and connecting with communities.</p>
<p><em>5. A lot of people were shocked when you and the whole </em><a href="http://sannhac.com/" target="_top"><em>Sannhac</em></a><em> team left VCCorp and abandoned your own product in June 2008. Looking back on it, how did you feel? Have you ever regretted your decision? And in your opinion, how different is it between Sannhac today and your Sannhac in the past?</em></p>
<p>Yeah, a lot of people were shocked and our team was also shocked ourselves. In the past, Sannhac was a good product with its own particular characteristics of ideas, the design, the spirit and even the core team. However, it was a company’s product, it had to follow the long-term orientation of the company &amp; board of directors, and in a specific period of time, this orientation conflicted with the team’s ideas and exertion. Therefore, shocks were unavoidable. But since the day we started, I had told my team that this product would consume a lot of time and money, and we couldn’t do that; we were willing to do it for the community, but the product was the company’s. Everyone in our team understood this, which gradually penetrated us.</p>
<p><a href="http://sannhac.com/" target="_top">Sannhac</a> nowaday: the interface is uglier, the community is big, but unable to classify, the market segment is tangled and diluted. It’s possible to make money out of Sannhac now, but the company still doesn’t have any business model for it. Quality of beats is downgraded. Activities of the community are just purely entertainment without any social benefit, which are boring and commonplace. In conclusion, I really want to come back at this time to rearrange things a little bit.</p>
<p><a href="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/3.jpg"><img style="border:0 none;display:block;float:none;margin-left:auto;margin-right:auto;" title="3" src="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/3-thumb.jpg" border="0" alt="3" width="504" height="337" /></a></p>
<p><em>6. Okay, now we are going to talk about your newest product, <a href="http://baprang.com/" target="_top">Baprang</a>. What is the strongest point of Baprang? How about the current competitors?</em></p>
<p><a href="http://baprang.com/" target="_top">Baprang</a> won’t have a big community like <a href="http://sannhac.com/" target="_top">Sannhac</a> does, because Baprang targets a smaller market segment of movie lovers. A big community is not always more powerful than a small but active one. Our goal first is to make Baprang an IMDB 2.0 in Vietnamese where people can talk about any film they want, even Vietnamese, Japanese, American or other exotic films. Second, we want to create a relaxing environment for movie lovers so that they can socialize everything related to movies, such as: brainstorming a film’s title, translating a film, inserting subtitles and sound for films, and watching movies together, etc. The movies of our country are already so lamentable, so we need contribution of such a community.</p>
<p>I think that Baprang hasn’t had a commercial target yet, so it hasn’t had any rivals. If you mean rivals that try to scramble for users, it’s kinda unnecessary, because users are absolutely voluntary, not something you scramble for.</p>
<p><em>7. As I observe, users can now download films from Baprang.com. Do you have to worry about copyright issues?</em></p>
<p>A famous musician once told me that nowaday no one earns a living by selling copyrighted disks. It’s obvious that new generations of communication and multimedia can generate money much more than the little sum of money disks can bring, not to mention that if illicit disks are too popular, you may earn nothing.</p>
<p>We live in a poor developing country, and always thirst for culture. Like beggars, we have to give them something edible for free before we get them to pay for something. Hmmm, maybe it’s a bit pessimistic, but that’s what’s happening in a developing country like Vietnam. It’s okay, as long as we don’t imitate the US or India (smile).</p>
<p><a href="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/4.jpg"><img style="border:0 none;display:block;float:none;margin-left:auto;margin-right:auto;" title="4" src="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/4-thumb.jpg" border="0" alt="4" width="504" height="379" /></a></p>
<p><em>8. What’s next after </em><a href="http://baprang.com/" target="_top"><em>Baprang</em></a><em>? Do you want to stick with the Internet industry for a long time while its future in Vietnam is still unclear?</em></p>
<p>Unfortunately, after Baprang, I still want to stick with the Internet. I have lots of plans that haven’t been carried out yet, because I haven’t had enough money (laughs).</p>
<p><em>9. Well, then comes a personal question: as you work in the Internet industry, hang out with lots of geeky tech guys, what do you think about them? Is it possible that in the future, you will fall for one of them?</em></p>
<p>Why not. Guys in this Internet industry are normally very smart. However, as they are online too much, sometimes they are not practical enough. Anyway, they are lovely and tasty, and if they have business minds, they can be very wealthy in the future.</p>
<p><em>10. Okay, the last question, who do you want to be the next interviewee of our series? </em></p>
<p>Err, <strong>Vuong Vu Thang</strong>. Yes, exactly him <img class="wp-smiley" src="http://huyenchip.com/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif" alt=":D" /></p>
<p>***<em> Pictures provided by Thaodom</em></p>
<p><em>*** Thanks Rick Rodgers and Patrick Kennedy for helping with the English version.</em></p>
<div id="TixyyLink" style="border:medium none;overflow:hidden;color:#000000;background-color:transparent;text-align:left;text-decoration:none;">
Read more: &#8220;Chip 2.0&#8243; &#8211; <a href="http://huyenchip.com/#ixzz0GRVD5ayQ&amp;A">http://huyenchip.com/#ixzz0GRVD5ayQ&amp;A</a></div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1352/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1352&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/24/thaodom-sannhac-i-pro-and-the-recently-launched-baprang/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/1-thumb1.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">1</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://huyenchip.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif" medium="image">
			<media:title type="html">:)</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/2-thumb.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">2</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/3-thumb.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">3</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://huyenchip.com/wp-content/uploads/2009/05/4-thumb.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">4</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://huyenchip.com/wp-includes/images/smilies/icon_biggrin.gif" medium="image">
			<media:title type="html">:D</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Khoa Pham</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/20/khoa-pham/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/20/khoa-pham/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 20 May 2009 04:23:22 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/20/khoa-pham/</guid>
		<description><![CDATA[VietAbroader: Empowering Vietnamese Youth Around The World For American high school students, gaining admission to the United States&#8217; top colleges is a difficult process. It&#8217;s even more challenging though if you&#8217;re a high school student in Vietnam who isn&#8217;t familiar with American culture and the U.S. educational system. Khoa Pham, 23, noticed this unmet need [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1350&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h3 class="page-title"><a title="Permanent Link to VietAbroader: Empowering Vietnamese Youth Around The World" rel="bookmark" href="http://www.theculturalconnect.com/new/2007/10/25/khoa-pham-asia/">VietAbroader: Empowering Vietnamese Youth Around The World</a></h3>
<p><!-- sphereit start -->For American high school students, gaining admission to the United States&#8217; top colleges is a difficult process. It&#8217;s even more challenging though if you&#8217;re a high school student in Vietnam who isn&#8217;t familiar with American culture and the U.S. educational system. <strong>Khoa Pham</strong>, <strong>23</strong>, noticed this unmet need for help in navigating the admissions process and formed <strong>VietAbroader</strong>. The organization provides information, guidance, and networking to make Vietnamese students competitive for admission and scholarships to top U.S. universities. The group also serves as a bridge linking local students in Vietnam with<!--@@@--> Vietnamese students studying overseas. Since its founding in 2004, VietAbroader has held two conferences attended by more than 1,000 Vietnamese students and parents. In the past two years, over 100 students attending those conferences have gotten admission and scholarships to U.S. colleges. To learn more about how Khoa and VietAbroader are making a U.S. college education attainable for Vietnamese students, check out this week&#8217;s Non-profit Spotlight.</p>
<p class="question">About the non-profit</p>
<p class="answer">VietAbroader is a student-run, non-profit organization that strives to empower global Vietnamese youth to contribute to Vietnam&#8217;s sustainable development.</p>
<p>Our flagship program, VietAbroader Conference: Passing Of the Torch, aims to motivate and train Vietnamese students to become competitive for admission and scholarships into America’s top colleges and to strengthen long-term ties between local students and Vietnamese students abroad.</p>
<p class="question">What are your day-to-day responsibilities?</p>
<p class="answer">I am a full-time student at Bates but devote around 25 hours a week to VietAbroader, mostly during the evenings and weekends. Since people are the single most important asset for VietAbroader and our mission, I spend a great deal of my time communicating with other colleagues, recruiting new members and volunteers, as well as establishing relationship with corporations, media and government agencies.</p>
<p>I am also involved in managing VietAbroader&#8217;s online forum which provides extensive information and insights on admission and scholarships at U.S. institutions.</p>
<p class="question">Most notable milestones</p>
<p class="answer">In less than three years, VietAbroader has paved the way to U.S. higher education for many economically disadvantaged students, while developing a reputation as a popular rendezvous for Vietnamese youth. Here are some of our important achievements:</p>
<ul>
<li>VietAbroader successfully organized two conferences in summer 2005 and 2006, attracting more than 1000 students and parents.</li>
<li>In June 2006, VietAbroader held its first career panel in Ho Chi Minh City to connect overseas students with businesses in Vietnam. Top organizations such as AIG, Colgate, IDG, Intel, TinMay.com, Vietnamworks and VitaJeans.</li>
<li>More than 100 students attending conferences have received admission and scholarship to American colleges over the last two years.</li>
<li>VietAbroader&#8217;s partners include AIG, Bates College, BP, Connecticut College, Eastern Asia Bank, Gustavus-Adolphus College and United Airlines. We also receive support from the Institute of International Education and U.S. Embassy and Consulate General in Vietnam.</li>
</ul>
<p class="question">What&#8217;s the niche?</p>
<p class="answer">VietAbroader was initially created to serve as a bridge between Vietnamese students studying in the U.S. and local students in Vietnam. It met a real need of providing information, guidance and network for admissions and scholarship for U.S. colleges and universities, while enabling overseas Vietnamese students to contribute to Vietnam through coordinating meaningful, practical projects.</p>
<p class="question">What&#8217;s the biggest challenge?</p>
<p class="answer">We want to serve more people and get more stakeholders involved; however, the organization was originally created to serve only a handful of people. Therefore, the biggest challenge is to sustain a healthy growth of our membership network while still maintaining a cohesive, close-knit community.</p>
<p class="question">What&#8217;s in store for the future?</p>
<p class="answer">Our short term priority is to integrate our volunteers into every aspect of the organization. Right now our focus is the States and the U.K. but we would like to expand VietAbroader to other countries in the long term.</p>
<p class="question">Best way to keep a competitive edge</p>
<p class="answer">Be open to new ideas, no matter how strange they may sound. Never be afraid to change.</p>
<p class="question">Guiding principle in life</p>
<p class="answer">Whenever in doubt about anything, I ask myself one simple question: what would I do right now if I died tomorrow?</p>
<p class="question">Yardstick of success</p>
<p class="answer">The single most important measure of success is what specifically our students accomplish and contribute at different stages of their career.</p>
<p class="question">Goal yet to be achieved</p>
<p class="answer">Have enough money to open a grant-making foundation that focuses exclusively on helping developing countries grow and sustain their human talents. I believe people are <em>the</em> most important commodity in this century, key to the world&#8217;s sustainability and peace.</p>
<p class="question">Best practical advice</p>
<p class="answer">We all live because we believe in future. Always have faith in myself and in others.</p>
<p class="question">Supportive words from a family member or friend on your venture</p>
<p class="answer">From some of my best friends: &#8220;Whatever happens, know that we are always here with you. &#8220;</p>
<p class="question">Mentors?</p>
<p class="answer">My family taught me the importance of family. My friends share with me new perspectives and valuable experience. Both trust and give me unconditional support.</p>
<p class="question">What motivated you to get started?</p>
<p class="answer">My friends and I feel lucky being studying abroad and realize the huge potential overseas students can contribute to the country, so we decided to start doing something about it.</p>
<p class="question">Like best about what you do?</p>
<p class="answer">I have known and worked with so many interesting individuals from various backgrounds. I wouldn&#8217;t trade the world for it.</p>
<p class="question">Like least about what you do?</p>
<p class="answer">There are only 24 hours a day!</p>
<p class="question">At age 10, what did you want to be when you grew up?</p>
<p class="answer">A secret agent!</p>
<p class="question">What was your first job?</p>
<p class="answer">I got my first job as a waiter and delivery boy for a Chinese restaurant in the U.K.</p>
<p class="question">Biggest pastime outside of work</p>
<p class="answer">Reading news from different places.</p>
<p class="question">Person most interested in meeting?</p>
<p class="answer">Bill Clinton. I want to experience his inspiration hands-on.</p>
<p class="question">Leader in business most interested in meeting?</p>
<p class="answer">Steve Jobs, because of his boundless determination and undying creativity.</p>
<p class="question">Three interesting facts about yourself</p>
<ol>
<li>I will have traveled to roughly 20 countries by the age of twenty-five.</li>
<li>I listen to someone speaking completely different language and can somehow guess what they are talking.</li>
<li>I can stay up as late as I want without coffee. Actually, coffee makes me sleepy!</li>
</ol>
<p class="question">Three characteristics that describe you</p>
<ol>
<li>Perseverance</li>
<li>Passion</li>
<li>Like new challenges</li>
</ol>
<p class="question">Three greatest passions</p>
<ol>
<li>Family</li>
<li>People</li>
<li>Traveling</li>
</ol>
<p class="question">Favorite book</p>
<p class="answer">&#8220;How We Know What Isn&#8217;t So: The Fallibility of Human Reason in Everyday Life&#8221; by Thomas Gilovich</p>
<p class="question">Favorite cause</p>
<p class="answer">Youth activities</p>
<p class="question">Who would you like to be contacted by?</p>
<p class="answer">We are a new organization with a clear mission, a healthy growth and a strong team. We would love to talk to individuals and organizations who have an interest in, or want to make a difference to, any conceivable aspect of Vietnam.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1350/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1350&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/05/20/khoa-pham/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Dzung T. Bùi (Bùi Tiến Dũng)- Gặp người Việt thành công nhất tập đoàn IBM</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/04/23/dzung-t-bui-bui-ti%e1%ba%bfn-dung-g%e1%ba%b7p-ng%c6%b0%e1%bb%9di-vi%e1%bb%87t-thanh-cong-nh%e1%ba%a5t-t%e1%ba%adp-doan-ibm/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/04/23/dzung-t-bui-bui-ti%e1%ba%bfn-dung-g%e1%ba%b7p-ng%c6%b0%e1%bb%9di-vi%e1%bb%87t-thanh-cong-nh%e1%ba%a5t-t%e1%ba%adp-doan-ibm/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 23 Apr 2009 23:20:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1346</guid>
		<description><![CDATA[Sang Mỹ du học lúc 17 tuổi với hành trang chỉ vẻn vẹn một chiếc vali nhỏ và 150 USD nhưng ông Dũng đã trở thành người Việt thành công nhất ở tập đoàn máy tính lớn nước Mỹ. Thông minh, sâu sắc và cũng cởi mở, thân thiện là cảm nhận của những ai [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1346&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="subcontent2">
<p>Sang Mỹ du học lúc 17 tuổi với hành trang chỉ vẻn vẹn một chiếc vali nhỏ và 150 USD nhưng ông Dũng đã trở thành người Việt thành công nhất ở tập đoàn máy tính lớn nước Mỹ.</p></div>
<div class="content">
<p align="justify">Thông minh, sâu sắc và cũng cởi mở, thân thiện là cảm nhận của những ai từng tiếp xúc với Dzung T. Bùi (Bùi Tiến Dũng), Phó chủ tịch, phụ trách nhóm điều hành kinh doanh toàn cầu, tập đoàn Công nghệ Thông tin IBM (Mỹ).</p>
<p align="justify">
<p align="justify"><strong>Người Việt mình không kém ai</strong></p>
<p align="justify">
<p align="justify">Đây là suy nghĩ và cũng là “hành trang” quan trọng nhất mà ông Dũng mang theo suốt con đường lập nghiệp nơi xứ người. Ông nói: “Tôi cho rằng, lòng tự tin là chìa khóa giúp mở mọi cánh cửa. Vì vậy, không có lý gì mình lại không tự trang bị cho mình một chiếc như thế”.</p>
<div>
<table style="border-collapse:collapse;" border="1" cellspacing="1" width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td width="400"><img src="http://www.phapluattp.vn/img/09-03-2009/xongdung1.jpg" border="1" alt="" hspace="2" vspace="2" width="400" height="300" align="center" /></td>
</tr>
<tr>
<td class="commentimg" width="400">Ông Dũng luôn tin người Việt không kém ai. Ảnh: Như Ý</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p align="justify">
<p align="justify">Ông Dũng sinh ra tại một ngôi làng cổ Bắc Bộ có tên là Trình Phố, thuộc xã An Ninh, Tiền Hải, Thái Bình. Lớn lên, ông theo cha mẹ vào TP HCM. Năm 17 tuổi, ông sang Mỹ du học với một chiếc vali nhỏ và số tiền ít ỏi 150 USD. Với suy nghĩ người Việt mình không kém ai, ông không ngại dấn thân trong mọi lĩnh vực. Để trang trải tiền ăn học, ông kiếm việc làm thêm từ bưng bê, dọn dẹp cho tới làm phát thanh viên cho một chương trình truyền thanh tiếng Việt.</p>
<p align="justify">
<p align="justify">
<p align="justify">
<p align="justify">
<p align="justify">Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ chuyên ngành kỹ thuật điện tử tại Đại học Minnesota, tiểu bang Minnesota (Mỹ), ông Dũng nộp đơn xin làm việc tại tập đoàn IBM và được nhận làm ở phòng thí nghiệm Rochester. Cũng lúc đó, ông gặp một người phụ nữ Việt, quê gốc Nam Định. Hai người nhanh chóng có tình cảm với nhau, cùng xây dựng hạnh phúc gia đình và đón người thân sang đoàn tụ.</p>
<p align="justify">
<p align="justify">Sau một năm lại việc tại Rochester, nhận thấy sở thích và năng lực bản thân phù hợp với lĩnh vực bán hàng, ông Dũng xin chuyển qua làm về martketing và tiêu thụ sản phẩm (sales). Cũng từ đó, ông liên tục được đề bạt và đảm nhiệm những trọng trách trong mảng kinh doanh sản phẩm của tập đoàn IBM, từ Phó chủ tịch phụ trách thị trường Mỹ Latin, Tổng giám đốc Sales và Marketing châu Âu, Giám đốc điều hành phụ trách chuỗi cung ứng, Tổng giám đốc phụ trách giải pháp công nghệ thông tin. Hiện ông là Phó chủ tịch phụ trách nhóm điều hành kinh doanh toàn cầu của tập đoàn IBM.</p>
<p align="justify">
<div>
<table style="border-collapse:collapse;" border="1" cellspacing="1" width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td width="400"><img src="http://www.phapluattp.vn/img/09-03-2009/xongdung2.jpg" border="1" alt="" hspace="2" vspace="2" width="400" height="300" align="center" /></td>
</tr>
<tr>
<td class="commentimg" width="400">“Ở đâu tôi cũng luôn nhớ mình là người Việt Nam’</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p align="justify">
<p align="justify">Xa quê hơn 30 năm, ông Dũng vẫn nói tiếng Việt thành thạo. Khi được hỏi điều gì đã giúp ông giữ được khả năng này, ông nói: “Chính bởi tôi luôn nhớ mình là người Việt Nam”.</p>
<p align="justify">
<p align="justify">
<p align="justify">Dù ở đâu, ông vẫn luôn nhớ mình là người Việt Nam.</p>
<p align="justify">
<p align="justify">Trong bất cứ hoàn cảnh nào, ông cũng cố gắng sử dụng tiếng mẹ đẻ, như khi làm thơ, viết văn, khi trò chuyện với các con, thậm chí trong lúc lái xe, trao đổi với khách hàng. Ông tâm sự: “Trong lúc nói tiếng Anh, tiếng Pháp hay tiếng Tây Ban Nha, tôi luôn tự đối chiếu, những từ này tiếng Việt là gì nhỉ. Đó là cách tôi tự học tiếng Việt và giới thiệu với đối tác về ngôn ngữ của quê hương mình”.</p>
<p align="justify">
<p align="justify">Không chỉ cá nhân ông Dũng mà các thành viên trong gia đình ông vẫn giữ nguyên nếp sống của người Việt. Ông bảo: “Điều này rất quan trọng. Nó giúp các con tôi hiểu về nguồn gốc của mình”.</p>
<p align="justify">
<p align="justify">Gia đình ông vẫn duy trì nếp sinh hoạt: một ngày ba bữa cơm, không ăn thức ăn nhanh, không ăn bánh mì, trừ những dịp đặc biệt nào đó phải ra ngoài dùng bữa. Ngày Tết cũng có bánh chưng xanh, những món ăn cổ truyền. Ông dẫn các con đi xông đất, mừng tuổi ông bà, người thân, lên chùa thắp hương. Những cái giỗ ông bà, tổ tiên cũng được ông duy trì đều đặn. Bởi thế, sống giữa đất nước cờ hoa mà bản thân ông và bố mẹ vẫn cảm thấy như đang được sống ở chính nơi quê nhà. Bùi Tiến Dũng gọi đó là nếp nhà và trân trọng nó.</p>
<p align="justify">
<p align="justify">Cũng chính bởi luôn có ý thức về “chất Việt” trong mình mà khách đến thăm nhà ông, dù là căn hộ sang trọng ở tiểu bang NewYork hay ngôi nhà nhỏ, bình dị vùng đất vạn hồ Minnesota, đều tìm thấy một thứ gì đó thuộc về Việt Nam. Một bức tranh lụa kể về tích Truyện Kiều, những chiếc bình cổ, lọ hoa thời Nguyễn, chiếc giỏ mây xuất khẩu từ Việt Nam… là cái cớ để ông giới thiệu văn hóa, phẩm chất, cốt cách của người Việt.</p>
<p align="justify"><strong>“Tôi luôn xúc động khi trở về quê hương”</strong></p>
<p align="justify">
<div>
<table style="border-collapse:collapse;" border="1" cellspacing="1" width="400" align="center">
<tbody>
<tr>
<td width="400"><img src="http://www.phapluattp.vn/img/09-03-2009/xongdung3.jpg" border="1" alt="" hspace="2" vspace="2" width="400" height="300" align="center" /></td>
</tr>
<tr>
<td class="commentimg" width="400">Sắp tới, ông sẽ dành nhiều thời gian về thăm quê hương.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p align="justify">
<p align="justify">
<p align="justify">
<p align="justify">
<p align="justify">“Tôi rất hạnh phúc khi về tới Hà Nội”, ông Dũng chia sẻ về cảm xúc khi lần đầu về nước vào cuối năm 2008. “Từ tầng cao khách sạn nhìn xuống thành phố, tôi vẫn không tin rằng mình đang đứng đây, giữa lòng thủ đô đất mẹ thân yêu”, Bùi Tiến Dũng nói với giọng đầy cảm xúc.</p>
<p align="justify">
<p align="justify">Ông Dũng tâm sự: “Tôi ra đi từ khi còn quá trẻ đến độ không kịp một lần ra thăm thủ đô, vì thế ở nước Mỹ, tôi luôn có một giấc mơ là được trở về, tản bộ trên những phố phường Hà Nội. Tôi luôn muốn trải nghiệm những gì mà bố mẹ, người thân của tôi từng trải nghiệm”.</p>
<p align="justify">
<p align="justify">Nhưng trong lần trở về đó, vì công việc, ông chưa kịp thực hiện mong mỏi của mình. Vì vậy, trong chuyến về Việt Nam tìm hiểu thị trường công nghệ thông tin này, ngoài công việc, ông quyết tâm dành trọn phần thời gian còn lại để thực hiện những điều ao ước bấy lâu.</p>
<p align="justify">
<p align="justify">Gác lại những chuyến gặp gỡ, ông Dũng vận bộ đồ thể thao, cầm trên tay chiếc máy ảnh rồi để mình thỏa sức đắm chìm trong những bước chạy vòng quanh hồ Gươm, ghi lại hình mình bên Tháp Rùa cổ kính. Ông cũng dành thời gian rảnh của một tuần sang thăm và làm việc để lang thang nhiều góc phố, tìm mua cho được một bức tranh về phố cổ Hà Nội mang về Mỹ, giới thiệu với bạn bè. Bùi Tiến Dũng bảo, niềm tự hào về quê hương chưa bao giờ phai nhạt trong mình. Hè này ông sẽ dành thời gian trở lại làng Trình Phố, thăm mảnh đất chôn rau, cắt rốn, thắp nén hương cho ông bà tổ tiên. Và rất có thể, cuối đời, ông sẽ chọn ở lại hẳn nơi này.</p>
</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1346/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1346&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/04/23/dzung-t-bui-bui-ti%e1%ba%bfn-dung-g%e1%ba%b7p-ng%c6%b0%e1%bb%9di-vi%e1%bb%87t-thanh-cong-nh%e1%ba%a5t-t%e1%ba%adp-doan-ibm/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.phapluattp.vn/img/09-03-2009/xongdung1.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://www.phapluattp.vn/img/09-03-2009/xongdung2.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://www.phapluattp.vn/img/09-03-2009/xongdung3.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Hai cô gái và thương hiệu Sôcôla- Sôcôla Chocolatier</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/04/23/hai-co-gai-va-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-socola-socola-chocolatier/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/04/23/hai-co-gai-va-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-socola-socola-chocolatier/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 23 Apr 2009 23:16:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1343</guid>
		<description><![CDATA[22-03-2009 13:51:01 GMT +7 Theo Thanh Niên Susan (trái) và Wendy Lieu với một sản phẩm của Sôcôla &#8211; Ảnh: Sôcôla Chocolatier Nụ cười rạng rỡ cùng những viên kẹo sô-cô-la mềm mại và đậm đà đã giúp hai cô gái gốc Việt thành công trên đất Mỹ. Vào một ngày nọ, sau khi nếm [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1343&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>
<div class="date">22-03-2009 13:51:01 GMT +7</div>
<div class="author">Theo Thanh Niên</div>
</div>
<div class="pic"><img src="http://www.phapluattp.vn/img/22-03-2009/Lieu.jpg" border="1" alt="" /></p>
<div class="imgleg">Susan (trái) và Wendy Lieu với một sản phẩm của Sôcôla &#8211; Ảnh: Sôcôla Chocolatier</div>
</div>
<div class="subcontent">
<p>Nụ cười rạng rỡ cùng những viên kẹo sô-cô-la mềm mại và đậm đà đã giúp hai cô gái gốc Việt thành công trên đất Mỹ.</p></div>
<div class="content">
<p>Vào một ngày nọ, sau khi nếm thử những viên sô-cô-la mà Wendy Lieu tặng, một người hàng xóm đã hỏi: “Cháu kiếm đâu ra những viên kẹo mềm tuyệt vời này vậy?”. Wendy Lieu đã kể cho người hàng xóm &#8211; vốn là giám đốc tiếp thị của Đài phát thanh KRSO &#8211; nghe về niềm đam mê làm bánh kẹo của mình. Thế là Wendy Lieu cùng cô em gái Susan sau đó đã xuất hiện trong một chương trình khách mời của đài KRSO, và một cơ sở kinh doanh ra đời từ đó. Báo <em>Oakland Tribune</em> và <em>San Francisco Examiner</em> vừa đăng tải câu chuyện thú vị về hai cô gái gốc Việt cùng thương hiệu Sôcôla đang ngày một nổi tiếng của họ.</p>
<p><strong>Khởi đầu những đam mê </strong></p>
<p>Vào năm 1982, gia đình của Wendy Lieu và Susan rời quê hương Sóc Trăng ở miền Nam Việt Nam. Khi đó, cả hai cô gái đều chưa có mặt trên đời. Cô chị Wendy Lieu chào đời ở Malaysia vào năm 1983, khi gia đình đang trong cuộc hành trình dài tìm miền đất mới. Cô em Susan chào đời khi gia đình đã sang tới Mỹ.</p>
<p>Trên quê hương mới, gia đình họ mở một tiệm làm móng tại thành phố Oakland ở tiểu bang California. “Sau gần 30 năm làm việc bảy ngày mỗi tuần, cha tôi đã sang lại tiệm móng”, Lieu kể.</p>
<p>Trong hoàn cảnh đầy khó khăn của những ngày đầu ấy, Wendy Lieu đã bắt đầu theo đuổi niềm đam mê của mình. Mới lên 9 tuổi, cô đã tập làm bánh theo sách hướng dẫn, và lúc lên 19 tuổi, cô bắt đầu làm kẹo mềm sô-cô-la. Trong khi đó, cô em Susan lại không phải là con người của bếp núc. Bù lại, cô rất giỏi trong các hoạt động như gây quỹ, quảng bá sản phẩm, bán hàng&#8230; Wendy Lieu và Susan đã bổ sung cho nhau, tạo thành một cặp bài trùng mang đến sự thành công của thương hiệu Sôcôla sau này.</p>
<p>Vào năm 2001, khi bắt đầu tập làm kẹo mềm sô-cô-la, Wendy Lieu không nghĩ rằng cô có thể tạo ra các sản phẩm thương mại. Cô chỉ muốn làm quà để tặng trong dịp Giáng sinh, Lễ Tình nhân, Tết cổ truyền&#8230; Thế nhưng, khi ăn những viên kẹo sô-cô-la mềm mại và đậm đà của Wendy Lieu, bạn bè và người thân đã khuyến khích cô thử đưa ra thị trường. Một người hàng xóm, là vị giám đốc tiếp thị của đài KRSO đã được đề cập ở trên, gợi ý Wendy Lieu cách tiếp thị sản phẩm. Và điều này ngay lập tức tạo sự hứng thú đối với Susan, một cô gái rất có năng khiếu về tiếp thị, bán hàng. Vài tuần sau, hai chị em Wendy và Susan được mời tham gia chương trình Pat Thurston của đài KSRO. Họ đã nói chuyện về sô-cô-la, trả lời các câu hỏi trực tiếp của thính giả. Sự nhiệt tình cùng phong cách dễ thương của hai cô gái đã chinh phục được nhiều người, trước khi những viên kẹo mềm lên tiếng.</p>
<p><strong>Sôcôla bay xa </strong></p>
<p>Từ những sự khích lệ ban đầu đó, chị em Wendy Lieu và Susan đã bắt đầu xây dựng thương hiệu Sôcôla Chocolatier. Cái tên Sôcôla là một cách phiên âm tiếng Việt của từ chocolate trong tiếng Anh. Bắt đầu từ cuối năm 2001, công ty gia đình Sôcôla đã chào bán những hộp kẹo mềm sô-cô-la, với nguyên liệu sô-cô-la nguyên chất được đặt mua từ các hãng uy tín. Tất cả công việc kinh doanh của công ty đều do hai cô gái có nụ cười tươi như hoa Wendy và Susan đảm đương. Wendy Lieu, đã tốt nghiệp ngành quản trị kinh doanh tại trường UC Davis, hiện làm công việc tư vấn cho một công ty đồng thời đang tham gia khóa huấn luyện đầu bếp làm bánh ở trường Tante Marie tại San Francisco. Thời gian còn lại, cô điều hành Sôcôla. Susan, đã tốt nghiệp trường Harvard, cũng có việc làm toàn thời gian bên cạnh công việc kinh doanh tại công ty riêng.</p>
<p>Với hương vị đặc biệt, những viên kẹo mềm chứa sô-cô-la tinh khiết của hai cô gái gốc Việt ngày một thu hút nhiều khách hàng. Ban đầu là người thân, bạn bè; dần dà, các hộp kẹo mang nhãn Sôcôla trở thành quà tặng phổ biến ở Oakland và một vài nơi khác thuộc tiểu bang California. Công việc kinh doanh của hai cô gái phát triển ngày một nhanh hơn nhờ vào các công cụ thương mại điện tử. Theo báo Oakland Tribune, vào năm 2007, Sôsôla đã có bước đột phá khi có nhiều công ty đã trở thành khách hàng thường xuyên của doanh nghiệp này.</p>
<p>Hồi tuần qua, hai chị em Wendy Lieu và Susan đã được mời tới biểu diễn làm kẹo mềm sô-cô-la tại một hội chợ ở San Francisco. Một lần nữa, phong cách làm bánh khéo léo, nụ cười tươi rói cùng những viên kẹo thơm ngon của hai cô gái đã chinh phục được thực khách. “Tôi đã gặp hai cô gái này. Bạn không thể cưỡng lại được trước nụ cười và sự năng động của họ, thêm vào đó là những viên kẹo ngon”, một thực khách nói với tờ <em>Oakland Tribune. </em>Nhận xét này cũng là lời giải thích cho thành công của Wendy Lieu và Susan.</div>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1343/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1343&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/04/23/hai-co-gai-va-th%c6%b0%c6%a1ng-hi%e1%bb%87u-socola-socola-chocolatier/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.phapluattp.vn/img/22-03-2009/Lieu.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Hoang Lan- Nguyen Tien Trung</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/03/31/hoang-lan-nguyen-tien-trung/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/03/31/hoang-lan-nguyen-tien-trung/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 31 Mar 2009 22:18:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/03/31/hoang-lan-nguyen-tien-trung/</guid>
		<description><![CDATA[Thư ngỏ gửi bác Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó chủ tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt nam. cô Hoàng Lan bà Nguyễn T. Bình Kính gửi bác Nguyễn Thị Bình, Vừa xem xong bài phỏng vấn của bác trên BBC, cháu có vài điều tâm tình muốn gửi đến bác. Thật sự [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1340&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Thư ngỏ gửi bác Nguyễn Thị Bình,</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:6pt;text-align:center;line-height:normal;" align="center"><strong><span style="font-size:12pt;font-family:&quot;color:#ff9933;"> nguyên Phó chủ tịch nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt nam.</span></strong></p>
<table class="MsoNormalTable" style="width:75pt;" border="0" cellspacing="1" cellpadding="0" width="100" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;line-height:normal;"><span style="font-size:12pt;font-family:&quot;"><!--[if gte vml 1]&gt;                    &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image001.jpg" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/HL-NTB5.jpg" width="95" height="100" /><!--[endif]--></span></p>
</td>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;line-height:normal;"><span style="font-size:12pt;font-family:&quot;"><!--[if gte vml 1]&gt;  &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image002.jpg" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/HL-NTB6.jpg" width="120" height="100" /><!--[endif]--></span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;text-align:center;line-height:normal;" align="center"><em><span style="font-size:9pt;font-family:&quot;color:navy;">cô Hoàng Lan</span></em></p>
</td>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;text-align:center;line-height:normal;" align="center"><em><span style="font-size:9pt;font-family:&quot;color:navy;">bà Nguyễn T. Bình</span></em></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:4.5pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Kính gửi bác Nguyễn Thị Bình,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:4.5pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Vừa xem xong </span><a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/10/081010_nguyen_thi_binh_interview.shtml" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">bài phỏng vấn của bác trên BBC</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">, cháu có vài điều tâm tình muốn gửi đến bác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:4.5pt;text-align:justify;line-height:normal;"><strong><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Thật sự yêu nước?</span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:4.5pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Khi chú Xuân Hồng nhắc đến hoạt động của chị Công Nhân và Hoàng Lan để đóng góp cho một đất nước tốt đẹp hơn, bác bày tỏ sự hoài nghi &#8220;họ có muốn như vậy không&#8221;? Mới đầu bác khẳng định &#8220;họ không muốn&#8221;, về sau bác nói, chưa tìm hiểu rõ về hai nhân vật này lắm, nên không biết rõ họ muốn gì…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Cháu xin trả lời ngay rằng, bạn bè của cháu trong </span><a href="http://www.ddcvn.org/" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Đảng Dân Chủ Việt Nam</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> và </span><a href="http://www.thtndc.org/" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> cũng như bản thân cháu luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho đất nước. Cháu tin chị Công Nhân cũng là một người yêu nước. Nếu không yêu nước thì không ai dấn thân vào con đường không bằng lặng này, trong khi họ có những lựa chọn khác tốt hơn, êm ả hơn cho cuộc đời họ.</span><span style="font-size:12pt;font-family:&quot;"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Khi mới sang Pháp du học, cháu cũng như nhiều bạn khác mang trong mình lòng tự hào dân tộc, vì là công dân của một nước nhỏ mà đã kiên cường đánh thắng hai cường quốc. Đến bây giờ cháu vẫn tự hào, vì truyền thống văn hoá, vì lịch sử, vì cảnh đẹp và con người Việt Nam. Nhưng tự hào không có nghĩa là ru ngủ mình trong hào quang của quá khứ hoặc trong những hình ảnh tốt đẹp mà truyền thông đưa ra. Chiến tranh đã qua 33 năm rồi, chúng ta cần gây dựng thêm nhiều điều khác để làm vẻ vang cho dân tộc. Thật buồn khi mà thế giới mỗi khi nhắc tới Việt Nam họ thường nghĩ đến một đất nước gắn với chiến tranh và nghèo đói… Ngày nay kinh tế đã phát triển hơn trước rất nhiều, nhưng bao nhiêu phần trăm người dân Việt Nam được hưởng thành quả ấy? Cái giá đã và đang phải trả cho sự phát triển ấy là gì, đó là ô nhiễm môi trường, là thiên nhiên bị tàn phá, là mức lương đói khổ của công nhân, là những khoản nợ nước ngoài mà các thế hệ trẻ sẽ phải gánh chịu. Cơ chế chính trị không đuổi kịp sự phát triển kinh tế, tạo môi trường lý tưởng cho tham nhũng, tăng khoảng cách giàu nghèo. Cơ chế chính trị thất bại trong việc chiêu mộ người tài, khiến bộ máy Nhà nước hoạt động thiếu hiệu quả và tạo nên cái vòng luẩn quẩn: người dân bất mãn vì tham nhũng và bộ máy ì trệ, Nhà nước cải cách nhưng bộ máy nhà nước thiếu hiệu quả hoặc thiếu quyết tâm chính trị để tiến hành cải cách đó, dẫn đến lãng phí ngân sách và tiêu cực, rồi người dân bất mãn, và Nhà nước lại hứa hẹn cải cách, và rồi lại thất bại. Vụ Vedan vừa rồi là một ví dụ tiêu biểu nhất cho sự trì trệ và vô trách nhiệm của chính quyền, mặc cho người dân lên tiếng từ cả chục năm nay. Sự việc đó là lời kêu gọi có sức nặng nhất cho sự cần thiết phải trao quyền cho các cá nhân, đoàn thể phi chính phủ để họ có vai trò hiệu quả hơn trong vai trò giám sát và hỗ trợ nhà nước xử lý tiêu cực.</span></p>
<table class="MsoNormalTable" style="width:156pt;" border="0" cellspacing="3" cellpadding="0" width="208" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="padding:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;text-align:center;line-height:normal;" align="center"><span style="font-size:12pt;font-family:&quot;"><!--[if gte vml 1]&gt;  &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image003.jpg" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/HL-NTB7.jpg" width="303" height="215" /><!--[endif]--></span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td style="padding:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;text-align:center;line-height:normal;" align="center"><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:navy;">Hoàng Lan, TT Bush với phu nhân Laura và Nguyễn Tiến Trung   tại Texas tháng 8.2006</span></em></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Việt Nam đã cải thiện phần nào hình ảnh của mình trên trường quốc tế, với việc hội nhập kinh tế và tham gia tích cực hơn trong các thiết chế quốc tế. Nhưng đó mới chỉ là bề nổi. Vấn đề cấp thiết hơn phải làm là phát triển nội lực, để tiếng nói của Việt Nam thực sự có sức mạnh. Mà muốn phát triển nội lực thì giáo dục và thông tin phải là hàng đầu. Bác cho rằng giáo dục Việt Nam không phá sản. Thế nhưng Bản báo cáo lựa chọn thành công của nhóm nghiên cứu thuộc đại học Harvard trình gửi Thủ tướng đầu năm 2008 lại đưa ra nhận định &#8220;Hệ thống giáo dục của Việt Nam hiện đang khủng hoảng&#8221;. Thất bại trong giáo dục là thất bại trong tất cả. Muốn đất nước phát triển, Nhà nước phải tạo môi trường độc lập cho các trường đại học, như quyền tự trị, ngân sách độc lập. Thông tin phải được mở ra và giáo dục phải khuyến khích sự sáng tạo thay vì nhồi nhét.  Cháu biết, thật dễ để phê bình, vì quản lý một đất nước không phải điều đơn giản. Nhưng cái đáng phê bình hơn là việc quay lưng lại với thiện chí của những đoàn thể, tuy không cùng quan điểm với thành phần lãnh đạo, nhưng đều muốn góp sức vào công cuộc phục hưng đất nước. Điều này cháu sẽ trình bày rõ hơn ở phần sau.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bên cạnh những băn khoăn về tình hình đất nước, cháu cũng mong muốn chia sẻ những suy nghĩ, những trải nghiệm cá nhân. Khi về Việt Nam nghỉ hè, cháu thường theo các bạn thanh niên tình nguyện đi làm một số hoạt động xã hội. Qua những chuyến đi ấy, cháu  thấy những khu ổ chuột gầm cầu Long Biên hay những gia đình trôi nổi trên những chiếc thuyền con ven sông Hồng, con cái họ không có điều kiện đến trường. Nhiều cơ sở giúp đỡ người tàn tật vẫn phải tự xoay sở để giúp mình, giúp người mà không nhận được sự giúp đỡ nào từ chính quyền. Bên cạnh đó là những nỗi đau khi thấy phụ nữ Việt Nam lần lượt ra đi, làm công nhân hoặc làm dâu xứ người. Khi ở Pháp, cháu thường tự hỏi, tại sao mình được học là xã hội tư bản dã man, người bóc lột người, mà chính sách an sinh xã hội của họ lại tốt như vậy. Nhìn những chiếc xe bus hay cơ sở hạ tầng của họ được thiết kế để có thể đón tiếp những người tàn tật, cháu chạnh lòng nhớ lại hình ảnh những người tàn tật lê lết xin ăn trên đường phố thủ đô Hà Nội nhầy nhụa vì mưa phùn. Nhìn xứ người tươi đẹp, sạch sẽ, với nhiều công trình kiến trúc đồ sộ, người dân xứ họ có mức sống cao hơn Việt Nam nhiều lần, họ sống mà ngẩng cao đầu, không phải lo sợ Nhà nước điều gì khi họ bày tỏ chính kiến, cháu tự hỏi, sao cùng là con người, mà người dân mình vẫn còn khổ quá? Sao sinh viên Việt Nam thường học rất giỏi, đi du học ngày càng đông, mà Việt Nam không có bước phát triển thần kỳ nào cả? Đấy là nhìn người dân châu Âu, chứ ngay cả bạn bè Á Châu như Nam Hàn, Nhật Bản, họ cũng có một mức sống cao, họ sống ngẩng cao đầu, sống ngay thẳng, họ chu du khắp nơi trên thế giới và được nể trọng. Có điều gì sai với dân tộc Việt Nam?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Trước khi tham gia việc chính trị, cháu có đóng góp trong các hoạt động xã hội. Cháu  biết quỹ Bảo trợ trẻ em mà bác làm Chủ tịch đã có nhiều hoạt động tích cực. Nhưng hoạt động từ thiện xã hội chỉ như miếng băng dán lên vết thương, chứ không giải quyết tận gốc vấn đề là các bất công, tiêu cực mà hệ thống gây ra. Cháu không muốn phê phán, mà với những nhận định đó, chỉ tự hỏi mình có thể làm được gì? Tuổi trẻ phải làm gì, nếu như không phải là lên tiếng và hành động để cải thiện tình trạng đất nước, mà bắt đầu là việc cải tổ hệ thống có nhiều khiếm khuyết khiến đất nước như cái xe cọc cạch không tiến nhanh, tiến mạnh được?</span></p>
<table class="MsoNormalTable" style="width:75pt;" border="0" cellpadding="0" width="100" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;line-height:normal;"><span style="font-size:12pt;font-family:&quot;"><!--[if gte vml 1]&gt;  &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image004.jpg" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/HL-NTB8.jpg" width="301" height="209" /><!--[endif]--></span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="text-align:center;line-height:normal;" align="center"><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:navy;">Hoàng Lan phát biểu trong chương trình &#8220;Marathon Nối vòng   Tay Lớn&#8221; của THTNDC 2006 tại USA</span></em></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Có điều kiện du học tại Pháp, tốt nghiệp loại Khá ở </span><a href="http://www.u-paris2.fr/84845500/0/fiche___pagelibre/&amp;RH=" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">Panthéon-Assas</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">, trường đại học luật hàng đầu của nước Pháp, nói tiếng Pháp và tiếng Anh trôi chảy, cháu hoàn toàn có thể ở lại Pháp, kiếm một việc làm tốt, lương cao, và yên ổn với gia đình của mình. Cháu dấn thân vào chuyện chính trị, chấp nhận những hi sinh trong cuộc sống riêng tư, chỉ vì nặng lòng với đất nước. Cháu cũng là một trong số ít những sinh viên Luật chọn học ngành luật công, hành chính và hiến pháp. Đó là bởi vì cháu cho rằng sau khi học những cái hay, cái tốt của nước người, cháu có thể trở về giúp đất nước. Nếu học luật tư hay luật thương mại, cháu sẽ có nhiều cơ hội kiếm tiền hơn, nhưng đó sẽ chỉ là sự mưu cầu hạnh phúc cho cá nhân mình mà thôi. Mặc dù sự mưu cầu hạnh phúc là chính đáng, như chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói trong Tuyên ngôn độc lập, nhưng cháu tự cảm thấy mình là một người quá may mắn trong cuộc sống, nếu không chia sẻ sự may mắn ấy hoặc tận dụng sự may mắn ấy để giúp ích cho xã hội, thì thật là ích kỷ biết nhường nào.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Cháu từng có dịp nói chuyện với một cô làm trong Bộ lao động, thương binh và xã hội. Cô than phiền rất nhiều về tình hình Việt Nam, đặc biệt tình trạng dân oan mất đất, mất nhà, tình trạng tham nhũng. Nhưng sau khi than phiền một cách hăng say, cô dừng lại, thở dài: &#8220;Nhưng mà thôi, nếu mình không nặng lòng quá với mấy chuyện đó, thì mình vẫn sống tốt được.&#8221; Cháu chỉ mỉm cười mà không nói gì cả. Cháu trót nặng lòng rồi. Yêu nước đâu phải là cái tội, phải không bác?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><strong><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Làm gì?</span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bác Bình đã không nói cụ thể về việc &#8220;làm như thế nào&#8221;, mà chỉ đưa ra nhận định rất chung chung: chúng ta cần có tổ chức, cần có Hiến pháp, pháp luật, cần có sự thảo luận để cảm thông, tìm sự đồng thuận đi tới, chứ không thể áp đặt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Cháu xin được nói ngay là những điều bác nói trên đây là rất đúng. Đó cũng là những gì mà  <a href="http://www.ddcvn.org/" target="_blank"><span style="color:#810081;">Đảng Dân Chủ Việt Nam</span></a> và </span><a href="http://www.thtndc.org/" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> hướng đến. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bác Bình có nói chúng ta cần thảo luận, để thông cảm với nhau. Không phải cháu và bạn bè không muốn, mà chính là Nhà nước, hoặc những người đại diện cho Nhà nước đang thiếu thiện chí đó thôi. Những vấn nạn của Việt Nam hiện nay như tham nhũng, giáo dục xuống cấp, tranh chấp đất đai với Trung Quốc, v.v, là những vấn đề chung của toàn dân tộc, mọi cá nhân, tổ chức đều có quyền và nghĩa vụ tham gia vào việc giải quyết những vấn nạn ấy. Về nguyên tắc, có lẽ không có gì mâu thuẫn. Nhưng hãy nhìn vào thực tế, vào cách hành xử của những cán bộ Nhà nước. Cháu mong muốn được tâm sự với bác về những gì cháu &#8220;mắt thấy, tai nghe&#8221; trong mùa hè vừa rồi.</span></p>
<table class="MsoNormalTable" style="width:75pt;" border="0" cellpadding="0" width="100" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"><!--[if gte vml 1]&gt;  &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image005.jpg" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/HL-NTB4.jpg" width="300" height="278" /><!--[endif]--></span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="text-align:center;line-height:normal;" align="center"><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:navy;">Hoàng Lan trả lời phỏng vấn,</span></em><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:navy;"><br />
</span></em><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:navy;">trong ảnh TVP: TV Polonia</span></em></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Mùa hè vừa qua, cháu có trở về Việt Nam trước khi qua Mĩ tiếp tục du học với một suất học bổng nhỏ của trường </span><a href="http://www.indiana.edu/" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">đại học Indiana</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">. Trước là về thăm nhà, sau là muốn gặp gỡ những người bạn cùng lý tưởng lâu nay vẫn thường trao đổi thông tin, cháu  cũng đã mong có cơ hội đối thoại trực tiếp với những cán bộ an ninh. Ngoài những buổi mời đi uống cà phê, nói chuyện với một số anh chị an ninh trẻ, một lần, cháu “được” Công an phường mời lên làm việc với lý do Khai báo tạm trú (tại nhà bố mẹ)… Dù biết đó chỉ là cái cớ, cháu vẫn sẵn sàng đến, mong có một cơ hội nữa để hiểu nhau hơn. Buổi &#8220;làm việc&#8221; hôm ấy, thật bất ngờ, không phải là với công an phường mà là với cán bộ Bộ công an từ Trung ương xuống, về các hoạt động chính trị của cháu. Dù không đồng tình cách làm việc thiếu minh bạch khi mời một đằng, làm một nẻo, cháu vẫn vui vẻ nói chuyện với các cô chú. Cháu đã tỏ rõ quan điểm của </span><a href="http://www.ddcvn.org/" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">Đảng Dân Chủ Việt Nam</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> và </span><a href="http://www.thtndc.org/" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> mong muốn đối thoại, tìm những điểm đồng thuận để cùng nhau đi tới, trên cơ sở chung là cùng hướng đến những gì có lợi cho nhân dân, cho đất nước. Thật bất ngờ, chú cán bộ của Bộ công an nói, Đảng Dân Chủ của cô có tư cách gì mà đòi nói chuyện, ai cho phép? Rõ ràng, nếu câu nói này không thể hiện thái độ đối đầu, thiếu thiện chí mà những người lãnh đạo cấp trên truyền đạt xuống, thì nó cũng thể hiện việc hành xử ngoài thẩm quyền của nhân viên an ninh khi thi hành nhiệm vụ. Đó là chưa kể thái độ có lúc hằn học, cách đối xử với những người khác biệt quan điểm với mình như những kẻ tội phạm. Dù buồn và thất vọng với cách hành xử của những người được gọi là công an nhân dân mà lại đặt ý thức hệ và đảng phái của mình cao hơn dân tộc, cháu vẫn muốn tin rằng có những người trong số họ chỉ thi hành mệnh lệnh cấp trên vì miếng cơm manh áo.  Tuy vậy, có những người bạn cùng lý tưởng nói với cháu rằng: không phải họ muốn, mà chính chính quyền đã đẩy họ vào thế đối lập. Sau lần này cháu hiểu hơn câu nói ấy. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bác Bình nói đến chủ trương đoàn kết dân tộc, cháu rất mừng khi nghe điều ấy. Nhưng nếu nói đoàn kết dân tộc mà chỉ khăng khăng giữ quan điểm, thành kiến của mình mà không mở ra cơ hội để đối thoại, thảo luận, tìm mẫu số chung để cùng nhau đóng góp cho đất nước, thì đó chỉ là những từ vô nghĩa mà thôi. Đoàn kết phải dựa trên nguyên tắc dân chủ, tôn trọng sự khác biệt, đặt lợi ích của dân tộc lên trên lợi ích đảng phái, cá nhân. Đã nhiều năm nay điều 3 Hiến pháp Việt Nam nhắc đến chủ trương xây dựng &#8220;Xã hội Công bằng, Dân chủ, Văn minh&#8221;. Tiêu chí cuả </span><a href="http://www.ddcvn.org/" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">Đảng Dân Chủ Việt Nam</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> là &#8220;Dân chủ, Đoàn kết, Phát triển.&#8221; Mục tiêu không khác nhau, vậy còn chờ gì mà chưa mở ra cơ hội đối thoại, thực hiện đoàn kết dân tộc để đưa đất nước đi tới? Với tư cách là đảng lãnh đạo, nếu Đảng Cộng Sản Việt Nam chủ động mở ra tiến trình này, thì cháu tin đó sẽ là một chính sách phù hợp lòng dân, mở ra vận hội mới cho đất nước.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Cháu biết rằng vẫn có những nghi ngại và phân biệt người &#8220;trong nước&#8221; &#8211; &#8220;ngoài nước&#8221;, “trong Đảng” &#8211; “ngoài Đảng”. Vẫn còn nghi ngại vì chưa có đối thoại. Vẫn còn phân biệt vì chưa đặt lợi ích Tổ quốc lên trên hết. Mọi sự đánh giá từ mỗi bên đều là chủ quan. Bác Bình đã nói đúng, không thể tự mình nghĩ ra một kiểu rồi áp đặt lên tất cả mọi người. Không một thiểu số nào được quyền áp đặt ý thức hệ hay chủ thuyết của mình lên 84 triệu dân, dù đó là chủ thuyết cộng sản hay dân chủ. Quyết định cuối cùng phải thuộc về nhân dân. Các đảng phái, đoàn thể chỉ có quyền vận động, thuyết phục nhân dân chứ không được quyền áp đặt. Thế nhưng, nếu không có báo chí độc lập, thì làm sao nắm bắt được nguyện vọng của nhân dân? Nếu không mở ra tự do ứng cử, tự do bầu cử, mà việc bầu cử vẫn do Mặt trận tổ quốc kiểm soát, thì làm sao những đại biểu quốc hội có thể đại diện cho ý chí, nguyện vọng của nhân dân được đây? Chừng nào những đại biểu quốc hội hoặc hội đồng nhân dân, hoặc chủ tịch xã được dân trực tiếp bầu ra, chừng đó lá phiếu-tiếng nói của người dân mới có giá trị, những người đại biểu mới thấy mình phải gắn bó và có trách nhiệm với nhân dân, chừng đó người dân mới cảm thấy tin tưởng và tìm đến người đại biểu của mình.</span></p>
<table class="MsoNormalTable" style="width:75pt;" border="0" cellpadding="0" width="100" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"><!--[if gte vml 1]&gt;  &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image006.jpg" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/HL-NTB9.jpg" width="301" height="207" /><!--[endif]--></span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="text-align:center;line-height:normal;" align="center"><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:navy;">Hình lưu niệm với ô. René Van Der Linden (chủ tich Council of EU)   và ông Johan Weyts TNS (Bỉ) cùa Nghị viện châu Âu</span></em></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bác Bình đã trải qua một thời tuổi trẻ sôi nổi, hăng say cống hiến cho sự nghiệp thống nhất đất nước. Đó là những ngày mà người dân miền Nam Việt Nam còn có quyền biểu tình, có quyền ra báo, có quyền lên tiếng công khai để phản đối chính quyền mà họ cho là độc tài, là không xứng đáng. Còn bây giờ, cháu thấy báo chí không có sự độc lập, phải chịu sự kiểm soát của đảng cầm quyền để &#8220;đi đúng lề bên phải.&#8221; Sinh viên biểu tình phản đối Trung Quốc thì bị chính công an Việt Nam ngăn chặn, bắt bớ. Các đoàn thể như công nhân tập hợp nhau lại để bảo vệ quyền lợi chính đáng của họ thì bao giờ cũng bị gắn cái mác “bị các thế lực thù địch kích động,” như thể người dân Việt Nam, ngoài đảng Cộng sản, chỉ là những con rối. Người dân chỉ dám thì thầm với nhau về những tiêu cực và bất mãn, mà ít khi dám lên tiếng công khai. So sánh những ngày tuổi trẻ của bác, với xã hội và tình hình Việt Nam bây giờ, không biết bác cảm nhận thế nào. Còn cháu, cháu đau nỗi đau của người dân một nước nhỏ lép vế trên trường quốc tế và lép vế trước người láng giềng phương Bắc. Cháu lo cho vận mệnh của dân tộc khi cái sinh khí hào hùng trong lịch sử dường như đã trôi xa. Chừng nào vẫn còn những tiếng nói cải cách, chừng đó dân tộc vẫn còn. Chỉ sợ khi không còn ai lo lắng cho đất nước, chẳng còn ai buồn lên tiếng nữa, khi ấy Việt Nam sẽ không còn là một dân tộc nữa, mà chỉ là những cá nhân đơn lẻ sống cạnh nhau, lo vun vén cho bản thân mình, mặc cho cái xã hội này đi đến đâu cũng được. Nếu vậy thì tiếc cho bốn nghìn năm lịch sử hào hùng của dân tộc lắm, phải không bác?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bác có nói là phải có tổ chức, phải tôn trọng Hiến pháp và Pháp luật, cháu đồng ý lắm. Nhưng trước hết chính Nhà nước hãy tôn trọng quyền tự do báo chí, quyền tự do lập hội, quyền tự do biểu tình của người dân được quy định trong Hiến pháp trước đã. Những bộ luật, nghị định mà Nhà nước thông qua phải phù hợp với Hiến pháp, chứ không thể đi ngược lại nó được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Cháu đoán rằng khi bác nói đến Hiến pháp, có thể bác ám chỉ điều 4 Hiến pháp, vì khi cháu &#8220;làm việc&#8221; với các cô chú bên Bộ Công an, các cô chú có đưa điều khoản này ra để nói rằng việc thành lập tổ chức là vi phạm pháp luật. Trước hết, việc thành lập tổ chức hoặc bày tỏ quan điểm ôn hoà là một vấn đề chính trị, và cần phải được giải quyết bằng giải pháp chính trị, tức là bầu cử tự do, công bằng, để biết nhân dân thuận theo ai hơn. Thứ hai, pháp luật do con người làm ra, con người có thể thay đổi nó. Đến một thời điểm trong lịch sử, khi người dân không còn ưng thuận với điều khoản đó nữa, người dân giữ quyền thay đổi, thông qua trưng cầu dân ý nếu đó là Hiến pháp; hoặc thông qua Quốc hội lập nên từ bầu cử tự do, công bằng, để thay đổi luật pháp. Đó là quá trình thay đổi ôn hoà nhất, hợp lòng dân nhất. Nếu Việt Nam làm được điều này, Việt nam sẽ chứng tỏ được với bạn bè quốc tế về sự ổn định chính trị của mình, rằng những vấn đề của Việt Nam được giải quyết qua những cơ chế dân chủ nhất, đó chẳng phải là điều tốt cho sự thu hút đầu tư đến Việt Nam sao? Xã hội chỉ không ổn định khi không có những cơ chế giải quyết mâu thuẫn xã hội một cách hoà bình. Việc bắt bớ, hạn chế dân quyền, hình sự hoá các vấn đề chính trị, chỉ tăng sự mâu thuẫn trong xã hội và gây lo ngại cho bạn bè quốc tế muốn đến làm ăn ở Việt Nam mà thôi.</span></p>
<table class="MsoNormalTable" style="width:75pt;" border="0" cellpadding="0" width="100" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"><!--[if gte vml 1]&gt;  &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image007.jpg" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/HL-NTB10.jpg" width="300" height="208" /><!--[endif]--></span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td style="padding:.75pt;">
<p class="MsoNormal" style="text-align:center;line-height:normal;" align="center"><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:navy;">Hình lưu niệm với ông Johan Weyts -TNS cùa Nghị viện châu Âu và   Phu nhân tại Brussels</span></em></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Như bác Bình đã nói, &#8220;bước vào một giai đoạn mới, mỗi người có suy nghĩ của mình, không phải ai cũng giống ai.&#8221; Không phải cứ phải vào Đảng cộng sản hay Đoàn thanh niên cộng sản thì mới là đóng góp cho đất nước qua con đường hoạt động chính trị. Chính vì thế, việc mở ra các cơ chế đối thoại cho những đoàn thể đại diện cho những luồng tư tưởng khác nhau trong xã hội là điều quan trọng hơn bao giờ hết, để tạo nền tảng cho đoàn kết dân tộc. Việc có các tổ chức chính trị khác nhau được thành lập chẳng qua cũng chỉ là hệ quả của quá trình vận động tự nhiên trong xã hội mà thôi. Khả năng có hạn của con người không thể bẻ cong bước tiến của lịch sử được. Những người lãnh đạo giỏi sẽ là những người nhìn thấy xu thế ấy mà có chính sách, hành động cho thuận thiên cơ và hợp nhân tâm. Có được những người lãnh đạo ấy là cái phúc của dân tộc vậy. Người lãnh đạo thức thời ấy sẽ là đảng Cộng sản hay một lực lượng nào khác? Điều đó phụ thuộc vào chính những người lãnh đạo bây giờ, hoặc phụ thuộc vào bước đi tất yếu của lịch sử, mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Nếu được tóm gọn ý kiến của mình trong một câu, quan điểm của cháu cũng không khác bác Bình nhiều lắm: thảo luận, đối thoại, tìm quan điểm chung để cùng hành động. Cháu rất mong rằng, là một người phụ nữ đã đi vào lịch sử Việt Nam, bác Bình sẽ có những tiếng nói và hành động tích cực hơn trong việc xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc trên nguyên tắc dân chủ, bình đẳng, đồng thuận. Về phần cháu, chỉ là một người con gái bình thường cố gắng dung hoà trách nhiệm với gia đình và xã hội, cháu sẽ vẫn tiếp tục lên tiếng và hành động cho những gì mình cho là đúng. Khi ấy, thật mong bác Bình, người đi trước, sẽ chỉ ra cụ thể cái chưa đúng để cháu được học hỏi thêm. Thảo luận để thông cảm là điều chúng ta chưa có, hoặc ít có cơ hội thực hiện, phải không bác?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bloomington-Indiana, ngày 12 tháng 10 năm 2008</span></em></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><strong><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Cháu Hoàng Lan</span></em></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:justify;line-height:normal;"><strong><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">_________________</span></em></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> * Cô Hoàng Lan đã tốt nghiệp thạc sỹ Luật tại đại học </span><a href="http://www.u-paris2.fr/84845500/0/fiche___pagelibre/&amp;RH=" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">Panthéon-Assas</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> (University of Paris II) Pháp quốc, tháng 6, năm 2008 và hiện đang theo học chương trình Tiến sỹ luật chuyên về hiến pháp dân chủ </span><a href="http://www.law.indiana.edu/"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">(</span></a><a href="http://www.law.indiana.edu/features/helping.shtml" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">Constitutional Democracy)</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> tại </span><a href="http://www.indiana.edu/" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">Indiana University</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> &#8211; </span><a href="http://www.law.indiana.edu/index.shtml" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">School of Law</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">, Hoa Kỳ</span></p>
<div class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;text-align:center;line-height:normal;"><span style="font-size:12pt;font-family:&quot;"></p>
<hr size="2" /></span></div>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;text-align:center;line-height:normal;" align="center"><strong><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:red;">Tham khảo:</span></strong><strong><span style="font-size:12pt;font-family:&quot;color:#ff9933;"><br />
BBC phỏng vấn bà Nguyễn Thị Bình về cuộc đời và xã hội</span></strong><strong></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> </span></a><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;text-decoration:none;"><!--[if gte vml 1]&gt;   &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><span><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image008.gif" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/button_video.gif" width="60" height="13" /></span><!--[endif]--></span></a><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">BBC phỏng vấn bà Nguyễn Thị Bình</span></a><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">35 năm sau Hiệp định Paris với mục đích lập lại hòa bình ở Việt Nam, bà Nguyễn Thị Bình đã dành cho BBC cuộc nói chuyện, bàn về Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, một số vấn đề hậu chiến và những suy tư hiện nay của bà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bà Nguyễn Thị Bình nguyên là Bộ trưởng Ngoại giao của chính phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam tham gia đàm phán hiệp định Paris năm 1973. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Sau năm 1975, bà tiếp tục được trọng dụng và giữ chức Phó Chủ tịch nước từ năm 1992 đến 2002. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Cuộc phỏng vấn của Xuân Hồng thực hiện ở văn phòng ở Hà Nội của Quỹ bảo trợ trẻ em Việt Nam, mà hiện bà Bình là Chủ tịch. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> </span></a><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;text-decoration:none;"><!--[if gte vml 1]&gt;   &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><span><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image008.gif" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/button_video.gif" width="60" height="13" /></span><!--[endif]--></span></a><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;">Xem phỏng vấn video ngắn (10 phút)</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><strong><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Câu hỏi thời hậu chiến</span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Khi được hỏi trong cuộc phỏng vấn ghi hình tại Hà Nội tháng 8/2008 về số phận Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam sau 1975, bà Bình nói tổ chức này khi ấy đã hoàn thành &#8220;nhiệm vụ lịch sử&#8221;. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh_phan2?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> </span></a><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;text-decoration:none;"><!--[if gte vml 1]&gt;   &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><span><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image008.gif" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/button_video.gif" width="60" height="13" /></span><!--[endif]--></span></a><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh_phan2?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Hiệp định Paris 1973 và Hiệp thương 1976 (8 phút)</span></a></p>
<table class="MsoNormalTable" style="width:156pt;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="208" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="background:white none repeat scroll 0 0;padding:0;" rowspan="2">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:blue;"><!--[if gte vml 1]&gt;&lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image009.gif" border="0" alt="" width="5" height="1" /><!--[endif]--></span></em></p>
</td>
<td style="padding:0;">
<table class="MsoNormalTable" style="width:156pt;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="208" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="padding:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:blue;"><!--[if gte vml 1]&gt;  &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image010.jpg" border="0" alt="Bà Nguyễn Thị Bình trả lời BBC" width="203" height="152" /><!--[endif]--></span></em><em></em></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> </span></em></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td style="padding:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Xuân Hồng phỏng vấn bà Nguyễn Thị Bình tháng Tám ở Hà Nội</span></em></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bà nói: &#8220;Những ai có thể tham gia vào tổ chức nhà nước, đoàn thể&#8230;cũng đã tích cực tham gia. Chúng tôi hòa vào cái chung của dân tộc, cùng nhau xây dựng đất nước.&#8221; </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bà thừa nhận &#8220;không phải ai cũng vừa lòng với cái mình có, nhưng cơ bản, những người nào còn tiếp tục đóng góp thì vẫn được đánh giá tốt.&#8221; </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Sau năm 1975, nhiều thành viên của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam bị vô hiệu hóa và được giao những chức vụ hình thức. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Những người như Trương Như Tảng, người sau này sống lưu vong ở Pháp, cho rằng những đóng góp và vị trí của họ đã không được thừa nhận đầy đủ sau chiến tranh. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">BBC cũng hỏi bà Bình nghĩ gì về những phong trào bất đồng chính kiến, mà một điển hình là Câu lạc bộ Kháng chiến cũ, xuất hiện cuối thập niên 1980. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Nhóm này hình thành năm 1986, với phần lớn hội viên là cựu chiến binh cộng sản miền Nam. Nó tồn tại được vài năm trước khi bị thay thế bởi Hội cựu chiến binh Việt Nam. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bà Bình không trả lời thẳng câu hỏi nhưng cho rằng &#8220;mỗi người có suy nghĩ của mình, nhưng nếu có ý thức xây dựng thì nhà nước không xem đó là chuyện nặng nề.&#8221; </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">&#8220;Hiện nay cũng có những ý kiến khác nhau, nhưng hành động phải đi một hướng, mới có kết quả. Những gì thống nhất, ta thực hiện; những gì chưa thống nhất, ta tiếp tục trao đổi,&#8221; theo bà Bình. </span></p>
<table class="MsoNormalTable" style="width:156pt;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="208" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="background:white none repeat scroll 0 0;padding:0;" rowspan="2">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"><!--[if gte vml 1]&gt;&lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image009.gif" border="0" alt="" width="5" height="1" /><!--[endif]--></span></p>
</td>
<td style="padding:0;">
<table class="MsoNormalTable" style="width:156pt;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="208" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="padding:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"><!--[if gte vml 1]&gt;  &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image011.jpg" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/20081010103520binh.jpg" width="203" height="152" /><!--[endif]--></span></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> </span></p>
</td>
</tr>
<tr>
<td style="padding:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bà   Nguyễn Thị Bình tham gia ký Hiệp định Paris năm 1973</span></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Đặt so sánh về hoạt động &#8220;ngoài luồng&#8221; thời trẻ của bà Bình với những người bất đồng chính kiến gần đây như luật sư Lê Thị Công Nhân, Xuân Hồng của BBC hỏi bà có suy nghĩ gì. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh_phan4?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> </span></a><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;text-decoration:none;"><!--[if gte vml 1]&gt;   &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><span><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image008.gif" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/button_video.gif" width="60" height="13" /></span><!--[endif]--></span></a><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh_phan4?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Về những người bất đồng chính kiến (9 phút)</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bà Bình cười, cho rằng phóng viên BBC &#8220;mở rộng vấn đề&#8221;.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">&#8220;Tại sao tôi tham gia kháng chiến? Ông Hồng nên nhớ nhân dân Việt Nam bắt buộc phải cầm vũ khí chống xâm lược. Nhưng bây giờ chúng tôi chủ trương đoàn kết dân tộc, trên cơ sở Hiến pháp, luật pháp.&#8221; </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">&#8220;Những việc làm của họ [những người đấu tranh chính trị] trong tình hình này không đem lại lợi ích cho đất nước,&#8221; bà Bình nhấn mạnh. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><strong><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Tâm sự cuộc đời</span></strong></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mm_binh_part1?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> </span></a><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mme_binh?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;text-decoration:none;"><!--[if gte vml 1]&gt;   &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><span><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image008.gif" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/button_video.gif" width="60" height="13" /></span><!--[endif]--></span></a><a href="http://www.bbc.co.uk/mediaselector/check/vietnamese/meta/dps/2008/10/081010_mm_binh_part1?size=16x9&amp;bgc=003399&amp;lang=vi&amp;nbram=1&amp;nbwm=1&amp;bbram=1&amp;bbwm=1" target="_blank"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Giáo dục Việt Nam &#8216;không phá sản&#8217; (7 phút)</span></a></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Vào lúc cuối cuộc phỏng vấn, trong một tâm sự có vẻ phần nào khái quát cuộc đời bà, bà Bình nói:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">&#8220;Khi nhận thức đó là việc phải làm, cho đất nước, cho bản thân mình, thì không cứ gì hồi trẻ đã làm, bây giờ không tiếp tục làm. Tôi vẫn hăng hái như thời gian tham gia kháng chiến chống Pháp.&#8221; </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">&#8220;Dĩ nhiên sự hăng hái của mình bây giờ vì mục tiêu khác. Đã độc lập, thống nhất, tôi mong nhân dân được hạnh phúc hơn, xã hội tốt đẹp hơn.&#8221; </span></p>
<table class="MsoNormalTable" style="background:#e3edf7 none repeat scroll 0 0;width:156pt;" border="0" cellspacing="0" cellpadding="0" width="208" align="right">
<tbody>
<tr>
<td style="background:white none repeat scroll 0 0;padding:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"><!--[if gte vml 1]&gt;&lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image009.gif" border="0" alt="" width="5" height="1" /><!--[endif]--></span></p>
</td>
<td style="padding:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><strong><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"><!--[if gte vml 1]&gt;  &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image012.gif" border="0" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/800_left_quote.gif" width="18" height="13" /><!--[endif]--></span></em></strong><strong><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"> Đã độc lập, thống nhất, tôi   mong nhân dân được hạnh phúc hơn, xã hội tốt đẹp hơn</span></em></strong><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;"><br />
</span><!--[if gte vml 1]&gt;   &lt;![endif]--><!--[if !vml]--><img src="/DOCUME~1/Admin/LOCALS~1/Temp/msohtmlclip1/01/clip_image013.gif" alt="http://ddcvn.org/binhluan/images/800_right_quote.gif" width="18" height="13" align="right" /><!--[endif]--></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bà   Nguyễn Thị Bình</span></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Bà khẳng định &#8220;tôi không có sai lầm gì hết. Con đường mình đi hoàn toàn đúng, chỉ có là một số việc mình đã có thể làm tốt hơn để đóng góp công việc chung.&#8221; </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Cuộc phỏng vấn của BBC với bà Nguyễn Thị Bình là một phần trong loạt chương trình giới thiệu một số gương mặt phụ nữ tiêu biểu trong các giai đoạn khác nhau của lịch sử cận đại Việt Nam. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Chuyến công tác của biên tập viên Xuân Hồng về Việt Nam đã gặp bảy người phụ nữ có thể xem là tiêu biểu trong nhiều lĩnh vực. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Mục đích chuyến đi là để tìm hiểu cuộc sống và suy nghĩ của các nhân vật này hơn 30 năm sau khi tiếng súng đã im.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:9pt;line-height:normal;"><strong><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;">Nguồn:</span></em></strong><a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/10/081010_nguyen_thi_binh_interview.shtml" target="_blank"><strong><em><span style="font-size:10pt;font-family:&quot;color:#810081;"> http://www.bbc.co.uk/vietnamese</span></em></strong></a></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:.0001pt;">
<table class="MsoNormalTable" border="0" cellpadding="0">
<tbody>
<tr>
<td style="width:100%;padding:.75pt;" width="100%">
<p class="MsoNormal"><a href="http://www.thtndc.org/index.php?option=com_content&amp;view=article&amp;id=350:-t-tng-nhan-quyn-u-th-k-xx-nguyn-hoang-lan&amp;catid=47:baivietthanhvien&amp;Itemid=66">T<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng nhân quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u th<span style="font-family:&quot;">ế</span> k<span style="font-family:&quot;">ỷ</span> XX &#8211; Nguy<span style="font-family:&quot;">ễ</span>n Hoàng Lan</a></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal"><span style="display:none;"> </span></p>
<table class="MsoNormalTable" style="width:100%;" border="0" cellpadding="0" width="100%">
<tbody>
<tr>
<td style="padding:.75pt;" colspan="2" valign="top">
<p class="MsoNormal">Lâu nay, m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t   s<span style="font-family:&quot;">ố</span> ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i khi nghe đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n hai t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> “nhân quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n” th<span style="font-family:&quot;">ườ</span>ng giãy n<span style="font-family:&quot;">ả</span>y   lên: Vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t Nam có n<span style="font-family:&quot;">ề</span>n văn hoá khác bi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t, đ<span style="font-family:&quot;">ừ</span>ng có mang cái t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng   ph<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng Tây áp đ</span><span style="font-family:&quot;">ặ</span>t vào. Th<span style="font-family:&quot;">ế</span> nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>ng, t</span><span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng   nhân quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i là bây gi<span style="font-family:&quot;">ờ</span> m<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c   nói đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n. Các nhân sĩ t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u th<span style="font-family:&quot;">ế</span> k<span style="font-family:&quot;">ỷ</span> XX đã có nhi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u bài vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t, tác ph<span style="font-family:&quot;">ẩ</span>m c<span style="font-family:&quot;">ổ</span> vũ cho nhân quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n.   Bài t<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng h<span style="font-family:&quot;">ợ</span>p ng<span style="font-family:&quot;">ắ</span>n này mu<span style="font-family:&quot;">ố</span>n   gi<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i thi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>u s<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span> l</span><span style="font-family:&quot;">ượ</span>c m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t s<span style="font-family:&quot;">ố</span> t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng   nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> v</span><span style="font-family:&quot;">ậ</span>y   c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a các c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Phan B<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i Châu, Phan Chu Trinh, Huỳnh   Thúc Kháng, ba trong s<span style="font-family:&quot;">ố</span> nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng nhân v<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t l<span style="font-family:&quot;">ị</span>ch s<span style="font-family:&quot;">ử</span> tiêu bi<span style="font-family:&quot;">ể</span>u nh<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a th<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i   đi<span style="font-family:&quot;">ể</span>m <span style="font-family:&quot;">ấ</span>y: C<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Phan B<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i   Châu- nhà lãnh đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o   phong trào Đông Du, c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Phan Chu Trinh v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i Đông   Kinh Nghĩa Th<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c, c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Huỳnh Thúc Kháng v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i báo Ti<span style="font-family:&quot;">ế</span>ng Dân (1927-1943)- t<span style="font-family:&quot;">ờ</span> báo Qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c ng<span style="font-family:&quot;">ữ</span> đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u   tiên c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a Vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t Nam.</p>
<p>Đ<span style="font-family:&quot;">ặ</span>c đi<span style="font-family:&quot;">ể</span>m chung trong t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ba c<span style="font-family:&quot;">ụ</span>,   là v<span style="font-family:&quot;">ừ</span>a c<span style="font-family:&quot;">ổ</span> vũ h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c t<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p   nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u hay, đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u t<span style="font-family:&quot;">ố</span>t c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a   ph<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng Tây và các n</span><span style="font-family:&quot;">ướ</span>c láng gi<span style="font-family:&quot;">ề</span>ng,   v<span style="font-family:&quot;">ừ</span>a ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>ng c<span style="font-family:&quot;">ố</span> nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng cái t<span style="font-family:&quot;">ố</span>t c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng   h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c, g<span style="font-family:&quot;">ạ</span>t b<span style="font-family:&quot;">ỏ</span> nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng   h<span style="font-family:&quot;">ủ</span> t<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c, là “đem văn minh đây là   đem cái chân văn minh <span style="font-family:&quot;">ở</span> Âu Tây hoà v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i chân Nho   giáo <span style="font-family:&quot;">ở</span> Á Đông, ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span> không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i là t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c l<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p   <span style="font-family:&quot;">ở</span> đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u l<span style="font-family:&quot;">ưỡ</span>i c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a   m<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y anh Tây h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c lem nhem mà cũng không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i là qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c h<span style="font-family:&quot;">ồ</span>n qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c   tuý ngoài môi c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a m<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y bác hán h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c d<span style="font-family:&quot;">ở</span> mùa…”- nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> l</span><span style="font-family:&quot;">ờ</span>i   c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Phan Chu Trinh (Th<span style="font-family:&quot;">ế</span> Nguyên 156)</p>
<h2>Dân quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n   trong chân Nho giáo</h2>
<p class="MsoNormal">N<span style="font-family:&quot;">ề</span>n   c<span style="font-family:&quot;">ổ</span> h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c và các giá tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> căn b<span style="font-family:&quot;">ả</span>n c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a n<span style="font-family:&quot;">ề</span>n   văn hoá ph<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng Đông mà các</span> c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> nh<span style="font-family:&quot;">ắ</span>c   đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n là t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng giáo, nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>ng là Kh</span><span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng giáo nguyên thu<span style="font-family:&quot;">ỷ</span> c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng   T<span style="font-family:&quot;">ử</span>, ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span> không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i T<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng Nho v<span style="font-family:&quot;">ố</span>n   b<span style="font-family:&quot;">ị</span> c<span style="font-family:&quot;">ắ</span>t xén, gi<span style="font-family:&quot;">ả</span>i thích đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c v<span style="font-family:&quot;">ụ</span> cho l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i ích c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a gi<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>m   quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n. C<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Huỳnh Thúc Kháng vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t: “Nói đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n Á Đông t<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t nhiên tr<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c k<span style="font-family:&quot;">ể</span> n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c   Tàu mà nói đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c thu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c   Tàu, t<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t nhiên tr<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c k<span style="font-family:&quot;">ể</span> Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng   Giáo. H<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c thuy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a Tàu th<span style="font-family:&quot;">ị</span>nh   nh<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t là đ<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i Xuân Thu chi<span style="font-family:&quot;">ế</span>n qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c. Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng   giáo cũng là m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c thuy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t trong các h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c thuy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t khác (nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> M</span><span style="font-family:&quot;">ặ</span>c h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c, Lão h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c   v.v…) ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span> không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng giáo là toàn hay mà các giáo khác là toàn d<span style="font-family:&quot;">ở</span>. Sang t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> đ<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i Hán tr<span style="font-family:&quot;">ở</span> xu<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng, các nhà đ<span style="font-family:&quot;">ế</span> v<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng th</span><span style="font-family:&quot;">ấ</span>y Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng giáo có nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng   l<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i t<span style="font-family:&quot;">ồ</span>n c<span style="font-family:&quot;">ổ</span> Trung quân, ti<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n   l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i v<span style="font-family:&quot;">ẽ</span> đ<span style="font-family:&quot;">ườ</span>ng chánh th<span style="font-family:&quot;">ể</span> chuyên ch<span style="font-family:&quot;">ế</span>, nên bi<span style="font-family:&quot;">ể</span>u d<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng tôn sùng, nêu   làm chánh h</span><span style="font-family:&quot;">ọ</span>c mà   bãi tru<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t các h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c thuy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t khác đi. Nhân đó l<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n l<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n b<span style="font-family:&quot;">ọ</span>n   t<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c nho l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i theo mà tô v<span style="font-family:&quot;">ẽ</span> xuyên t<span style="font-family:&quot;">ạ</span>c. Th<span style="font-family:&quot;">ự</span>c ra, chân t<span style="font-family:&quot;">ướ</span>ng   Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng giáo b<span style="font-family:&quot;">ị</span> chánh th<span style="font-family:&quot;">ể</span> u<span style="font-family:&quot;">ố</span>n v<span style="font-family:&quot;">ặ</span>n   m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t ph<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n, b<span style="font-family:&quot;">ị</span> nhà nho m<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y   đ<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i s<span style="font-family:&quot;">ử</span>a đ<span style="font-family:&quot;">ổ</span>i m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t   ph<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n; chính <span style="font-family:&quot;">ở</span> n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c Tàu là n<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span>i Kh</span><span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng   giáo phát nguyên mà sai l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>c   đã nhi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u, hu<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng <span style="font-family:&quot;">ở</span> n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c   ta h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c theo văn hoá Tàu   lai cách xa m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t b<span style="font-family:&quot;">ậ</span>c n<span style="font-family:&quot;">ữ</span>a. <span style="font-family:&quot;">Ở</span> ta thu<span style="font-family:&quot;">ở</span> nay ai h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> Hán t<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c   t<span style="font-family:&quot;">ự</span> nh<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n mình là h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c trò ông Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng, ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span> m<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y ai rõ chân t<span style="font-family:&quot;">ướ</span>ng   Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng giáo là th<span style="font-family:&quot;">ế</span> nào đâu!” (Ch<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng Thâu   288)<br />
Theo c</span><span style="font-family:&quot;">ụ</span>, m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t trong các khuy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t đi<span style="font-family:&quot;">ể</span>m c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a   Nho giáo- T<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng Nho là   “chánh tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> nói v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i cai tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> mà không đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n h<span style="font-family:&quot;">ạ</span>ng b<span style="font-family:&quot;">ị</span> tr<span style="font-family:&quot;">ị</span>”:   “Toàn nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng thuy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng   t<span style="font-family:&quot;">ử</span> nói v<span style="font-family:&quot;">ề</span> chánh tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> thì chú tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng v<span style="font-family:&quot;">ề</span> vua quan mà không nói đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n dân, dân ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> ng<span style="font-family:&quot;">ồ</span>i không mà nh<span style="font-family:&quot;">ờ</span> ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i trên s<span style="font-family:&quot;">ắ</span>p   đ<span style="font-family:&quot;">ặ</span>t lo li<span style="font-family:&quot;">ệ</span>u cho mình mà thôi. Không nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i dân không c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n   ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i lo vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>c cho mình mà l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i cho dân là h<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> h</span><span style="font-family:&quot;">ỏ</span>ng không t<span style="font-family:&quot;">ự</span> lo đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c n<span style="font-family:&quot;">ữ</span>a   không d<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n đâu làm, ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> xem trong sách Lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n ng<span style="font-family:&quot;">ữ</span>, nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> nói ‘khi</span><span style="font-family:&quot;">ế</span>n   dân, tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> dân’ và nói   ‘dân ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c, dân khuy<span style="font-family:&quot;">ế</span>n’ thì th<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y rõ bao nhiêu công vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>c tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> an, đ<span style="font-family:&quot;">ề</span>u   trách vào ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i trên mà   ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> nói lý tr<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> Kính, t</span><span style="font-family:&quot;">ừ</span>, tín. Nói đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n dân thì có nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng câu: “Dân là h<span style="font-family:&quot;">ạ</span>ng m<span style="font-family:&quot;">ạ</span>t, dân không th<span style="font-family:&quot;">ể</span> khi<span style="font-family:&quot;">ế</span>n cho nó bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t.” (Ch<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng Thâu 290)</span></p>
<p>Trong Đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o đ<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c và luân lý Đông Tây, c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Phan Chu Trinh cho r<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng   M<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh nguyên th<span style="font-family:&quot;">ủ</span>y không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i là đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng M<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh   đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c d<span style="font-family:&quot;">ạ</span>y b<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y gi<span style="font-family:&quot;">ờ</span>:   “Đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng M<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i   là cách chuyên ch<span style="font-family:&quot;">ế</span> c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a các nhà vua mà các anh em   m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>ng t<span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng đâu. Đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng M<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh   d<span style="font-family:&quot;">ạ</span>y quân dân t<span style="font-family:&quot;">ị</span>nh tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng (vua dân đ<span style="font-family:&quot;">ề</span>u   tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng) và r<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t bình đ<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng; vua và dân đ<span style="font-family:&quot;">ề</span>u c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o   đ<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c luân lý, nghĩa là   dân ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i kính tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng vua nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> cha m</span><span style="font-family:&quot;">ẹ</span> mà vua cũng ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i suy lòng đó yêu dân nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> con đ</span><span style="font-family:&quot;">ỏ</span> v<span style="font-family:&quot;">ậ</span>y.</p>
<p>Trong sách đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c, th<span style="font-family:&quot;">ầ</span>y Tăng Sâm d<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n   l<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i đ<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng r<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng:   ‘t<span style="font-family:&quot;">ự</span> thiên t<span style="font-family:&quot;">ử</span> dĩ chí <span style="font-family:&quot;">ư</span><span> th</span><span style="font-family:&quot;">ứ</span> dân nh<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t th<span style="font-family:&quot;">ị</span> giai dĩ tu thân vi b<span style="font-family:&quot;">ổ</span>n’: t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> vua cho đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n dân ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i l<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>c   s<span style="font-family:&quot;">ử</span>a mình làm g<span style="font-family:&quot;">ố</span>c. S<span style="font-family:&quot;">ử</span>a mình là vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>c   l<span style="font-family:&quot;">ớ</span>n mà đ<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng t<span style="font-family:&quot;">ử</span> bu<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c dân và vua đ<span style="font-family:&quot;">ề</span>u ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> th</span><span style="font-family:&quot;">ế</span>,   ch<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng là bình đ<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng l<span style="font-family:&quot;">ắ</span>m ru? Cái chính th<span style="font-family:&quot;">ể</span> <span style="font-family:&quot;">ấ</span>y   bên châu Âu th<span style="font-family:&quot;">ự</span>c hành   đã lâu r<span style="font-family:&quot;">ồ</span>i, nghĩa là   cái chính th<span style="font-family:&quot;">ể</span> quân dân   c<span style="font-family:&quot;">ộ</span>ng tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> mà Tàu d<span style="font-family:&quot;">ị</span>ch ra là quân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> l<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p hi<span style="font-family:&quot;">ế</span>n   v<span style="font-family:&quot;">ậ</span>y. […] Đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n th<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i ông M<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh,   các vua ch<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> h</span><span style="font-family:&quot;">ầ</span>u   chuyên ch<span style="font-family:&quot;">ế</span> thái quá thì   ông l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i x<span style="font-family:&quot;">ướ</span>ng lên cái ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> nghĩa dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>. Nh<span style="font-family:&quot;">ư</span>ng ông nói r<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng:   ‘dân vi quý, xã t<span style="font-family:&quot;">ắ</span>c th<span style="font-family:&quot;">ứ</span> chi, quân vi khinh’ nghĩa   là dân quý h<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span>n h</span><span style="font-family:&quot;">ế</span>t,   đ<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t cát th<span style="font-family:&quot;">ứ</span> nhì, vua là khinh. Ngày nay   bên Đ<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c, bên Pháp, bên   Nga tuy chính th<span style="font-family:&quot;">ể</span> c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a h<span style="font-family:&quot;">ọ</span> có khác nhau chút đ<span style="font-family:&quot;">ỉ</span>nh nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>ng đ</span><span style="font-family:&quot;">ề</span>u   th<span style="font-family:&quot;">ự</span>c hành cái ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> nghĩa dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> c<span style="font-family:&quot;">ả</span>. Th<span style="font-family:&quot;">ế</span> thì cái văn minh Âu chau bây gi<span style="font-family:&quot;">ờ</span> có trái gì v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng m<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh   đâu.” (Th<span style="font-family:&quot;">ế</span> nguyên 154,   155)</p>
<p>Bàn đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n “qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c gia luân lý”, c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Phan Chu Trinh cho r<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng chính vì “qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c gia luân lý c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ta t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> x<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>a đ</span><span style="font-family:&quot;">ế</span>n nay ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> <span style="font-family:&quot;">ở</span> trong vòng ch<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t   h<span style="font-family:&quot;">ẹ</span>p hai ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> vua và tôi. Không nói đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n ‘dân và n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c’ vì dân không đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c bàn đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>c n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c.   […] Cho nên dân trong n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c   không bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n là gì, th<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng n</span><span style="font-family:&quot;">ướ</span>c là gì, nghĩa v<span style="font-family:&quot;">ụ</span> là gì. Vua c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ta ngày x<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>a là th</span><span style="font-family:&quot;">ế</span>, tôi c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ta ngày x<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>a là th</span><span style="font-family:&quot;">ế</span>, s<span style="font-family:&quot;">ử</span> sách c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a   ta g<span style="font-family:&quot;">ọ</span>i n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c là nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> th</span><span style="font-family:&quot;">ế</span>! Cho nên dân không bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t vua và n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c có cái gi<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i h<span style="font-family:&quot;">ạ</span>n gì khác nhau không. Vì th<span style="font-family:&quot;">ế</span>, cho nên dân ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t nghĩa tôn quân mà không bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t nghĩa ái qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c..” (Th<span style="font-family:&quot;">ế</span> Nguyên 140, 141) V<span style="font-family:&quot;">ậ</span>y làm sao mà n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c m<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh cho đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c?   B<span style="font-family:&quot;">ở</span>i vì, theo c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Phan B<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i Châu, “dân quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n mà đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c đ<span style="font-family:&quot;">ề</span> cao thì nhân dân đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c tôn tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng   mà n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c cũng m<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh. Dân quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n b<span style="font-family:&quot;">ị</span> xem nh<span style="font-family:&quot;">ẹ</span> thì dân b<span style="font-family:&quot;">ị</span> coi khinh mà   n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c y<span style="font-family:&quot;">ế</span>u. Dân quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n hoàn toàn m<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t thì dân m<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t, mà n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c cũng m<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t.” (Phan Đăng Thanh 105)</p>
<h2>Nhân quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n</h2>
<p class="MsoNormal">C<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Phan B<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i Châu phát tri<span style="font-family:&quot;">ể</span>n t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng nhân quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n trong các tác ph<span style="font-family:&quot;">ẩ</span>m c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a mình t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> chính t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng   c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a M<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh T<span style="font-family:&quot;">ử</span>. Cũng nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> M</span><span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh   T<span style="font-family:&quot;">ử</span>, Phan B<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i Châu cho r<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng b<span style="font-family:&quot;">ả</span>n ch<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t   c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a con ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i là l<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng thi</span><span style="font-family:&quot;">ệ</span>n, vì làm ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i ai cũng có cái tâm. Ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> Nhân trong Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng giáo đòi h<span style="font-family:&quot;">ỏ</span>i ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i quân t<span style="font-family:&quot;">ử</span> ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i đãi công b<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i   xung quanh mình, v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i s<span style="font-family:&quot;">ự</span> chân thành, khoan dung, v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> tín, ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> hu<span style="font-family:&quot;">ệ</span>.</p>
<p>T<span style="font-family:&quot;">ừ</span> ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> Nhân trong Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng giáo, Phan B<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i Châu suy ra cái bình đ<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng, bác ái gi<span style="font-family:&quot;">ữ</span>a ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i đ<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i.   Trong Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c đăng, ông vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t : “ ‘Trung’ là th<span style="font-family:&quot;">ế</span> nào? Ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ‘Trung vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t: <span style="font-family:&quot;">ở</span> trên thì ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ‘trung’ mà <span style="font-family:&quot;">ở</span> d<span style="font-family:&quot;">ướ</span>i th<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ‘tâm’. Nghĩa là nh<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t   thi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t x<span style="font-family:&quot;">ử</span> vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>c, ti<span style="font-family:&quot;">ế</span>p   ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i, tuy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n móc <span style="font-family:&quot;">ở</span> trong lòng mình ra, không m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t tí gì d<span style="font-family:&quot;">ố</span>i lòng, <span style="font-family:&quot;">ấ</span>y là trung, mà chính là cái   ‘th<span style="font-family:&quot;">ể</span>’ c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ‘nhân’.</p>
<p>Ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ‘th<span style="font-family:&quot;">ứ</span>’ là th<span style="font-family:&quot;">ế</span> nào? Ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ‘th<span style="font-family:&quot;">ứ</span>’ vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t   ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> </span><span style="font-family:&quot;">ở</span> trên, ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ‘tâm’ <span style="font-family:&quot;">ở</span> d<span style="font-family:&quot;">ướ</span>i, nghĩa là <span style="font-family:&quot;">ứ</span>ng   phó v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i nh<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t thi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i,   t<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t th<span style="font-family:&quot;">ả</span>y xem ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> mình. Suy </span><span style="font-family:&quot;">ở</span> trong lòng mình mà đo l<span style="font-family:&quot;">ườ</span>ng đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n lòng ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i   th<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c lòng ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i   cũng nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> lòng mình mà đ</span><span style="font-family:&quot;">ố</span>i đãi b<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng   m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t cách bình đ<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng, bác ái. <span style="font-family:&quot;">Ấ</span>y là ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ‘th<span style="font-family:&quot;">ứ</span>’, mà chính là cái ‘d<span style="font-family:&quot;">ụ</span>ng’ c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a   ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ‘nhân’.”</p>
<p>Nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> v</span><span style="font-family:&quot;">ậ</span>y,   lý t<span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng công b<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng, bác ái mà ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i Pháp tâm ni<span style="font-family:&quot;">ệ</span>m hoàn toàn có th<span style="font-family:&quot;">ể</span> đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c gi<span style="font-family:&quot;">ả</span>i   thích b<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng n<span style="font-family:&quot;">ề</span>n t<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng tri<span style="font-family:&quot;">ế</span>t   h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c ph<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng Đông.   T</span><span style="font-family:&quot;">ừ</span> “nhân chi s<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span>, tính b</span><span style="font-family:&quot;">ả</span>n thi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n”, cái tâm, cái thi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n, ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> nhân trong m<span style="font-family:&quot;">ỗ</span>i ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i d<span style="font-family:&quot;">ạ</span>y h<span style="font-family:&quot;">ọ</span> cách tôn tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i khác, cũng nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> khi</span><span style="font-family:&quot;">ế</span>n h<span style="font-family:&quot;">ọ</span> đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c   quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c tôn tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng b<span style="font-family:&quot;">ở</span>i ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i   khác. Đó chính là bình đ<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng,   bác ái.</p>
<p>Ông vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t: “Tr<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i sinh ra ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i, có hình th<span style="font-family:&quot;">ể</span> nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> nhau, có tính   tình nh</span><span style="font-family:&quot;">ư</span><span> nhau, ta không dám c</span><span style="font-family:&quot;">ậ</span>y là thánh th<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n mà b<span style="font-family:&quot;">ỏ</span> nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng l<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i   nói hay c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i, ta không dám c<span style="font-family:&quot;">ậ</span>y khôn ngoan mà b<span style="font-family:&quot;">ỏ</span> nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng n<span style="font-family:&quot;">ế</span>t   t<span style="font-family:&quot;">ố</span>t c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i. Đ<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y   là b<span style="font-family:&quot;">ụ</span>ng nghĩ bình đ<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng đã có m<span style="font-family:&quot;">ầ</span>m m<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng r<span style="font-family:&quot;">ồ</span>i   đ<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y, duy ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i ta gi<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>m đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>p lên mà không bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t   đ<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y thôi.” Đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n tác ph<span style="font-family:&quot;">ẩ</span>m Kh<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c   đăng, Phan B<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i châu kh<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng đ<span style="font-family:&quot;">ị</span>nh r<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng   : “ Chính tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> c<span style="font-family:&quot;">ộ</span>ng hoà chính là ý tr<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i lòng dân <span style="font-family:&quot;">ở</span> vào ch<span style="font-family:&quot;">ố</span>n <span style="font-family:&quot;">ấ</span>y. V<span style="font-family:&quot;">ậ</span>y nên nguyên lý tinh th<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n cu<span style="font-family:&quot;">ả</span> chínnh tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> có m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t ch<span style="font-family:&quot;">ố</span>n   đ<span style="font-family:&quot;">ứ</span>ng v<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng chân t<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c là <span style="font-family:&quot;">ứ</span>c muôn ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i   nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> nhau.” (Nguy</span><span style="font-family:&quot;">ễ</span>n Văn Hòa 168, 169)</p>
<h2>Quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do ngôn lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n</h2>
<p class="MsoNormal">Nói v<span style="font-family:&quot;">ề</span> quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do ngôn lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n,   không th<span style="font-family:&quot;">ể</span> nh<span style="font-family:&quot;">ắ</span>c đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n bài lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n   cùng tên c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Huỳnh Thúc Kháng trong Ti<span style="font-family:&quot;">ế</span>ng Dân. Đ<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng   gì c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t, ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t   bài này ch<span style="font-family:&quot;">ợ</span>t gi<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t mình vì th<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng gì c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u th<span style="font-family:&quot;">ế</span> k<span style="font-family:&quot;">ỷ</span> XX sao đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n gi<span style="font-family:&quot;">ờ</span> v<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n đúng…: “Cái ti<span style="font-family:&quot;">ế</span>ng   t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do ngôn lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n <span style="font-family:&quot;">ở</span> xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i   hi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n th<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i, ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> là m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t   ti<span style="font-family:&quot;">ế</span>ng tr<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng không, vô lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n là h<span style="font-family:&quot;">ạ</span>ng ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i nào, cũng đ<span style="font-family:&quot;">ề</span>u   là không đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do ngôn lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n. Ngôn lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i   b<span style="font-family:&quot;">ả</span>n x<span style="font-family:&quot;">ứ</span>, tr<span style="font-family:&quot;">ừ</span> m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t   s<span style="font-family:&quot;">ố</span> ‘xu th<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i v<span style="font-family:&quot;">ụ</span> l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i’,   b<span style="font-family:&quot;">ị</span> con ma kim ti<span style="font-family:&quot;">ề</span>n và th<span style="font-family:&quot;">ế</span> l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i nó ám <span style="font-family:&quot;">ả</span>nh   mà ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i b<span style="font-family:&quot;">ỏ</span> cái nhân cách mình mà m<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o cái nhân cách khác, vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t mà không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i ý c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a mình, nói mà không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i l<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i   c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a mình, th<span style="font-family:&quot;">ự</span>c không có chút gì g<span style="font-family:&quot;">ọ</span>i là t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do, còn nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng nhà không vì danh, không   vì l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i, lòng son máu   nóng, chan ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span>a vì nòi   gi<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng non sông, nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>ng l</span><span style="font-family:&quot;">ạ</span>i b<span style="font-family:&quot;">ị</span> cái l<span style="font-family:&quot;">ướ</span>i   pháp lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t b<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a vây, mu<span style="font-family:&quot;">ố</span>n nói mà không đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c nói, t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng không th<span style="font-family:&quot;">ể</span> bày t<span style="font-family:&quot;">ỏ</span> t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do, đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u   <span style="font-family:&quot;">ấ</span>y cũng không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i nói n<span style="font-family:&quot;">ữ</span>a. Đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng   h<span style="font-family:&quot;">ạ</span>ng ngôn lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n mà b<span style="font-family:&quot;">ề</span> ngoài ph<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n nhi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i   v<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n cho là t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do, n<span style="font-family:&quot;">ế</span>u xét n<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i dung và <span style="font-family:&quot;">ẩ</span>n tình thì th<span style="font-family:&quot;">ự</span>c ch<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng có chút gì t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do c<span style="font-family:&quot;">ả</span>. […]  Nhà   ngôn lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n là v<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t s<span style="font-family:&quot;">ở</span> h<span style="font-family:&quot;">ữ</span>u   c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i khác, có khác gì ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i nô l<span style="font-family:&quot;">ệ</span> là v<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t s<span style="font-family:&quot;">ở</span> h<span style="font-family:&quot;">ữ</span>u c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a k<span style="font-family:&quot;">ẻ</span> công dân, có khác gì ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i nông nô là v<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t   s<span style="font-family:&quot;">ở</span> h<span style="font-family:&quot;">ữ</span>u c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a nhà quý t<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c.   Đã v<span style="font-family:&quot;">ậ</span>y thì l<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i mình nói, bài mình vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t không th<span style="font-family:&quot;">ể</span> là ý c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a mình mà ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i theo ý c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i làm ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>.   Chân lý mà ch<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng ch<span style="font-family:&quot;">ọ</span>i v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i   ích c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> thì mình cũng ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i gi<span style="font-family:&quot;">ấ</span>u đi và thoá m<span style="font-family:&quot;">ạ</span>,   nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u khí trá ác h<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i mà có l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i cho ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> thì dù mình bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t là trái v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i l<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng tâm mà cũng ph</span><span style="font-family:&quot;">ả</span>i x<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>n</span>g t<span style="font-family:&quot;">ụ</span>ng tán d<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng. […] N</span><span style="font-family:&quot;">ế</span>u đem hai cái không t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do mà so sánh v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i nhau thì cái ngôn lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n ki<span style="font-family:&quot;">ể</span>m duy<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t   c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ta mà còn có cái v<span style="font-family:&quot;">ẻ</span> t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do h<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span>n c</span><span style="font-family:&quot;">ủ</span>a   h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>. Vì r<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng ta không có quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do nói nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng   đièu nên nói, mà ta l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i   có quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do không nói nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng cái không nên nói. Ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span> h<span style="font-family:&quot;">ọ</span> thì không nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng   không đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c nói nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u có ích cho công chúng mà l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i nhi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u khi ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i   nói nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u trái v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i l<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng tâm.”(Ch</span><span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng Thâu   316-318)</span></p>
<h2>Quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span> n<span style="font-family:&quot;">ữ</span></h2>
<p class="MsoNormal">M<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t đi<span style="font-family:&quot;">ể</span>m đ<span style="font-family:&quot;">ặ</span>c bi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t   trong t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng   c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ba c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> là s<span style="font-family:&quot;">ự</span> <span style="font-family:&quot;">ủ</span>ng   h<span style="font-family:&quot;">ộ</span> t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng n<span style="font-family:&quot;">ữ</span> quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n.   Nhi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u nhà n<span style="font-family:&quot;">ữ</span> quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n châu Âu h<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>n   ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i gi<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t mình khi th<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y các Nho sĩ đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u th<span style="font-family:&quot;">ế</span> k<span style="font-family:&quot;">ỷ</span> XX <span style="font-family:&quot;">ở</span> n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c Nam xa xôi sao mà ti<span style="font-family:&quot;">ế</span>n b<span style="font-family:&quot;">ộ</span> quá…</p>
<p>C<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Tây H<span style="font-family:&quot;">ồ</span> Phan Chu Trinh cho r<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng bình đ<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng v<span style="font-family:&quot;">ợ</span> ch<span style="font-family:&quot;">ồ</span>ng   là “tính t<span style="font-family:&quot;">ự</span> nhiên c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a loài ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i”: “V<span style="font-family:&quot;">ề</span> đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o v<span style="font-family:&quot;">ợ</span> ch<span style="font-family:&quot;">ồ</span>ng thì ta v<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n nói là ‘phu x<span style="font-family:&quot;">ướ</span>ng ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span> tuỳ’ là ‘thi<span style="font-family:&quot;">ế</span>p ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span> dĩ thu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n   vi chính’ ho<span style="font-family:&quot;">ặ</span>c ‘xu<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t giá tùng phu’ song ta coi   thì rút c<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i nhà nào thu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n hoà t<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c là v<span style="font-family:&quot;">ợ</span> ch<span style="font-family:&quot;">ồ</span>ng nhà <span style="font-family:&quot;">ấ</span>y   có đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o đ<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c, có tính cách ngang nhau m<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c th<span style="font-family:&quot;">ế</span>.   N<span style="font-family:&quot;">ế</span>u nhà nào v<span style="font-family:&quot;">ợ</span> khôn h<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span>n ch</span><span style="font-family:&quot;">ồ</span>ng thì v<span style="font-family:&quot;">ợ</span> làm ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>. Xem đó thì cũng đ<span style="font-family:&quot;">ủ</span> bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t r<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng   s<span style="font-family:&quot;">ự</span> gì gây d<span style="font-family:&quot;">ự</span>ng ra không theo tính t<span style="font-family:&quot;">ự</span> nhiên c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a loài ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i thì d<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>u có quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n chuyên ch<span style="font-family:&quot;">ế</span> m<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n   đâu cũng không bu<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i ta theo đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c”. (Th<span style="font-family:&quot;">ế</span> Nguyên 140)</p>
<p>T<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng t</span><span style="font-family:&quot;">ự</span>,   c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Phan B<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i Châu ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng   b<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t bình đ<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng v<span style="font-family:&quot;">ố</span>n t<span style="font-family:&quot;">ồ</span>n   t<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i trong c<span style="font-family:&quot;">ấ</span>u trúc gia đình, qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c gia th<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i <span style="font-family:&quot;">ấ</span>y: “Đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o   đ<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c mà ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> vì quân, ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span>, tr<span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng, quý, d<span style="font-family:&quot;">ụ</span>ng   tình áp b<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c th<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n, t<span style="font-family:&quot;">ử</span>, <span style="font-family:&quot;">ấ</span>u,   ti<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> tho<span style="font-family:&quot;">ả</span> lòng t<span style="font-family:&quot;">ự</span> l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i mình, thi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t là t<span style="font-family:&quot;">ố</span>i b<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o   đ<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c.” (Nguy<span style="font-family:&quot;">ễ</span>n Văn Hòa 168)</p>
<p>Trong quy<span style="font-family:&quot;">ể</span>n V<span style="font-family:&quot;">ấ</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ề</span> ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span> n<span style="font-family:&quot;">ữ</span>, c<span style="font-family:&quot;">ụ</span> bài xích t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng h<span style="font-family:&quot;">ủ</span> nho “nam tôn n<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ty”, “nam quý n<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ti<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n”: “Thi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t trái đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o, vô lý quá ch<span style="font-family:&quot;">ừ</span>ng, mà quái g<span style="font-family:&quot;">ở</span> cho nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng món h<span style="font-family:&quot;">ủ</span> l<span style="font-family:&quot;">ậ</span>u, nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng   món gian tà, h<span style="font-family:&quot;">ọ</span> l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i t<span style="font-family:&quot;">ỏ</span> v<span style="font-family:&quot;">ẻ</span> ra nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng câu sách v<span style="font-family:&quot;">ở</span> làm thàm, h<span style="font-family:&quot;">ọ</span> mu<span style="font-family:&quot;">ố</span>n cho đàn bà con gái trót m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t đ<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i trong vòng áp ch<span style="font-family:&quot;">ế</span>!” (Phan Đăng Thanh 105, 106)</p>
<p>C<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Huỳnh Thúc Kháng   cũng là ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i <span style="font-family:&quot;">ủ</span>ng h<span style="font-family:&quot;">ộ</span> t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng   bình quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n ch<span style="font-family:&quot;">ị</span> em ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span> n<span style="font-family:&quot;">ữ</span>: “V<span style="font-family:&quot;">ề</span> đ<span style="font-family:&quot;">ườ</span>ng lý t<span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng thì tôi v<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n nh<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n cái thuy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t   nam n<span style="font-family:&quot;">ữ</span> bình đ<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng là h<span style="font-family:&quot;">ợ</span>p v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i nhân đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o   và công lý, mà nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c thuy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t cùng phong t<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c bên Á Đông ta ngày x<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>a ‘nam n</span><span style="font-family:&quot;">ữ</span> tôn ti’ nam quí n<span style="font-family:&quot;">ữ</span> ti<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n là sai l<span style="font-family:&quot;">ầ</span>m”   (Nguy<span style="font-family:&quot;">ễ</span>n Q. Th<span style="font-family:&quot;">ắ</span>ng 160), vì “đàn ông, đàn bà   <span style="font-family:&quot;">ở</span> trong xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i cũng nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> tay m</span><span style="font-family:&quot;">ặ</span>t tay trái trong thân th<span style="font-family:&quot;">ể</span>.” (Nguy<span style="font-family:&quot;">ễ</span>n Q. Th<span style="font-family:&quot;">ắ</span>ng 160)</p>
<p>Th<span style="font-family:&quot;">ế</span> nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>ng, bên c</span><span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh đó, cũng c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n gi<span style="font-family:&quot;">ữ</span> nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng   l<span style="font-family:&quot;">ề</span> thói truy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n th<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng t<span style="font-family:&quot;">ố</span>t   đ<span style="font-family:&quot;">ẹ</span>p, thì m<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i mong phát huy cái hay h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> x<span style="font-family:&quot;">ứ</span> ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i: “Nói v<span style="font-family:&quot;">ề</span> thi<span style="font-family:&quot;">ể</span>n ý c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a   tôi đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i v<span style="font-family:&quot;">ấ</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ề</span> ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span> n<span style="font-family:&quot;">ữ</span> (…) thì tôi cho ‘bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t b<span style="font-family:&quot;">ị</span>nh t<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c   là thu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c’, <span style="font-family:&quot;">ở</span> xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i m<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i   cũ d<span style="font-family:&quot;">ở</span> dang nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> xã h</span><span style="font-family:&quot;">ộ</span>i ta ngày nay thêm m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i   không b<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u h<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i   (…) v<span style="font-family:&quot;">ề</span> ph<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng di</span><span style="font-family:&quot;">ệ</span>n ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span> n<span style="font-family:&quot;">ữ</span> l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i càng c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n thi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t (…) nên c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n   th<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c t<span style="font-family:&quot;">ỉ</span>nh n<span style="font-family:&quot;">ữ</span> đ<span style="font-family:&quot;">ồ</span>ng   bào ta trong c<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span>n mê m</span><span style="font-family:&quot;">ộ</span>ng   thì nên t<span style="font-family:&quot;">ự</span>u ch<span style="font-family:&quot;">ỗ</span> h<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> n</span><span style="font-family:&quot;">ế</span>t x<span style="font-family:&quot;">ấ</span>u, s<span style="font-family:&quot;">ự</span> l<span style="font-family:&quot;">ầ</span>m đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u d<span style="font-family:&quot;">ở</span>, mà tìm cách đào g<span style="font-family:&quot;">ố</span>c l<span style="font-family:&quot;">ấ</span>p   ngu<span style="font-family:&quot;">ồ</span>n r<span style="font-family:&quot;">ồ</span>i s<span style="font-family:&quot;">ẽ</span> đem g<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng t</span><span style="font-family:&quot;">ố</span>t   Âu M<span style="font-family:&quot;">ỹ</span> mà l<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n l<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> d<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n thì th<span style="font-family:&quot;">ự</span>c t<span style="font-family:&quot;">ế</span> m<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i   có tr<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>c.” “N<span style="font-family:&quot;">ế</span>u không nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> v</span><span style="font-family:&quot;">ậ</span>y ru<span style="font-family:&quot;">ộ</span>ng đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>y   nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng c<span style="font-family:&quot;">ỏ</span>, thì gi<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng t<span style="font-family:&quot;">ố</span>t cũng không ch<span style="font-family:&quot;">ỗ</span> m<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c lên, ao ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span>a nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng bùn thì n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c   trong cũng hoá ra đ<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c. Bình   quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n, bình đ<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng, nhân qu<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i rao r<span style="font-family:&quot;">ầ</span>m trên m<span style="font-family:&quot;">ặ</span>t gi<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y cùng đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u   mi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>ng mà n<span style="font-family:&quot;">ề</span>n n<span style="font-family:&quot;">ế</span>p c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n   ki<span style="font-family:&quot;">ệ</span>m, ti<span style="font-family:&quot;">ế</span>t h<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t   ngày m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t tiêu mòn, cái   phong khí dâm d<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t, kiêu   sa, th<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng luân b</span><span style="font-family:&quot;">ạ</span>i   lý  m<span style="font-family:&quot;">ỗ</span>i ngày m<span style="font-family:&quot;">ỗ</span>i xu<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t hi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n   thì ti<span style="font-family:&quot;">ề</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ồ</span> xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i ta có ích l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i   gì không?” (Nguy<span style="font-family:&quot;">ễ</span>n Q.   Th<span style="font-family:&quot;">ắ</span>ng 160, 161)</p>
<p>Đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u th<span style="font-family:&quot;">ế</span> k<span style="font-family:&quot;">ỷ</span> XXI, ng<span style="font-family:&quot;">ồ</span>i   đ<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng   c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i x<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>a, có m</span><span style="font-family:&quot;">ấ</span>y ai h<span style="font-family:&quot;">ổ</span> th<span style="font-family:&quot;">ẹ</span>n vì <span style="font-family:&quot;">ướ</span>c   mong c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a các danh nhân <span style="font-family:&quot;">ấ</span>y nay v<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n còn là m<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span> </span><span style="font-family:&quot;">ướ</span>c c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a th<span style="font-family:&quot;">ế</span> h<span style="font-family:&quot;">ệ</span> bây gi<span style="font-family:&quot;">ờ</span>?</p>
<p>Hoàng Lan (t<span style="font-family:&quot;">ổ</span>ng h<span style="font-family:&quot;">ợ</span>p)</p>
<p>Tham kh<span style="font-family:&quot;">ả</span>o:<br />
TH<span style="font-family:&quot;">Ế</span>-NGUYÊN, Phan Chu   Trinh, 1872-1926 (Tân Vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t   1956)<br />
CH<span style="font-family:&quot;">ƯƠ</span><span>NG THÂU PHAN B</span><span style="font-family:&quot;">Ộ</span>I CHÂU, Phan B<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i   Châu toàn t<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p/ch<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng thâu s</span><span style="font-family:&quot;">ư</span><span>u t</span><span style="font-family:&quot;">ầ</span>m và biên so<span style="font-family:&quot;">ạ</span>n (Thu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n Hóa 1990)<br />
NGUY<span style="font-family:&quot;">Ễ</span>N VĂN HÒA, T<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng tri<span style="font-family:&quot;">ế</span>t h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c và chính tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> cu<span style="font-family:&quot;">ả</span> Phan B<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i Châu (Nhà xu<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t b<span style="font-family:&quot;">ả</span>n chính tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> Qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c gia 2006)<br />
ĐĂNG THANH PHAN, T<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> t</span><span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng   l<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p hi<span style="font-family:&quot;">ế</span>n n<span style="font-family:&quot;">ử</span>a đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u   th<span style="font-family:&quot;">ế</span> k<span style="font-family:&quot;">ỷ</span> XX (Nhà xu<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t b<span style="font-family:&quot;">ả</span>n t<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> pháp 2006)<br />
NGUY</span><span style="font-family:&quot;">Ễ</span>N Q. TH<span style="font-family:&quot;">Ắ</span>NG, Huỳnh Thúc Kháng, con ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i và th<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span> văn,   1876-1947 (Ph</span><span style="font-family:&quot;">ủ</span> Qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c V<span style="font-family:&quot;">ụ</span> Khanh đ<span style="font-family:&quot;">ặ</span>c trách văn hoá xu<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t b<span style="font-family:&quot;">ả</span>n 1972)<br />
CH<span style="font-family:&quot;">ƯƠ</span><span>NG THÂU, Th</span><span style="font-family:&quot;">ơ</span><span> văn Hu</span>ỳnh   Thúc Kháng ch<span style="font-family:&quot;">ọ</span>n l<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c (Nhà xu<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t b<span style="font-family:&quot;">ả</span>n Đà N<span style="font-family:&quot;">ẵ</span>ng   1989)<br />
NGUY<span style="font-family:&quot;">Ễ</span>N HI<span style="font-family:&quot;">Ế</span>N LÊ, Đông kinh nghĩa th<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c (2nd edition) (Lá B<span style="font-family:&quot;">ố</span>i 1968)</td>
</tr>
<tr>
<td style="width:68.14%;padding:.75pt;" width="68%">
<p class="MsoNormal"><a href="http://www.thtndc.org/index.php?option=com_content&amp;view=article&amp;id=337:t-khng-hong-thai-lan-ngh-v-dan-ch-nguyn-hoang-lan&amp;catid=47:baivietthanhvien&amp;Itemid=66">T<span style="font-family:&quot;">ừ</span> kh<span style="font-family:&quot;">ủ</span>ng ho<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng   Thái Lan, nghĩ v<span style="font-family:&quot;">ề</span> dân   ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> &#8211; Nguy<span style="font-family:&quot;">ễ</span>n Hoàng Lan</a></p>
</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal"><span style="display:none;"> </span></p>
<table class="MsoNormalTable" border="0" cellpadding="0">
<tbody>
<tr>
<td style="padding:.75pt;" valign="top">
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:12pt;">Nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng b<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t   <span style="font-family:&quot;">ổ</span>n t<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i Thái Lan hi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n nay l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i khi<span style="font-family:&quot;">ế</span>n l<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p   lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n tuyên truy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n “đa nguyên đa đ<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng làm chi đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> lo<span style="font-family:&quot;">ạ</span>n l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>c”   đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c x<span style="font-family:&quot;">ướ</span>ng lên.</p>
<p>Bài vi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t này nh<span style="font-family:&quot;">ằ</span>m m<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c đích ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>n   bi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i ý ki<span style="font-family:&quot;">ế</span>n đó.</p>
<p>N<span style="font-family:&quot;">ế</span>u có th<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng kê nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng xung đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i <span style="font-family:&quot;">ở</span> các n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c   đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c tài và dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>, ch<span style="font-family:&quot;">ắ</span>c ch<span style="font-family:&quot;">ắ</span>n   t<span style="font-family:&quot;">ỷ</span> l<span style="font-family:&quot;">ệ</span> xung đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t <span style="font-family:&quot;">ở</span> các n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c   đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c đ<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng l<span style="font-family:&quot;">ớ</span>n h<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span>n nhi</span><span style="font-family:&quot;">ề</span>u   so v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i các n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>.</p>
<h2>C<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span> ch</span><span style="font-family:&quot;">ế</span> gi<span style="font-family:&quot;">ả</span>i quy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t mâu thu<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n</h2>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:12pt;">K<span style="font-family:&quot;">ế</span>t qu<span style="font-family:&quot;">ả</span> các cu<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c xung đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t đó <span style="font-family:&quot;">ở</span> các n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c   đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c tài bao gi<span style="font-family:&quot;">ờ</span> cũng đ<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>m máu. Các xung đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t <span style="font-family:&quot;">ở</span> m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t   s<span style="font-family:&quot;">ố</span> n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> non tr<span style="font-family:&quot;">ẻ</span> <span style="font-family:&quot;">ở</span> châu Phi, Nam T<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> cũ hay Trung Đông ph</span><span style="font-family:&quot;">ầ</span>n l<span style="font-family:&quot;">ớ</span>n b<span style="font-family:&quot;">ắ</span>t   ngu<span style="font-family:&quot;">ồ</span>n t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> chia r<span style="font-family:&quot;">ẽ</span> tôn giáo, s<span style="font-family:&quot;">ắ</span>c t<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c, ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span> không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i vì dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>.</p>
<p>N<span style="font-family:&quot;">ế</span>u có m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t ph<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n nào đó có th<span style="font-family:&quot;">ể</span> quy k<span style="font-family:&quot;">ế</span>t dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> trong các xung đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t <span style="font-family:&quot;">ấ</span>y, thì đó là th<span style="font-family:&quot;">ể</span> ch<span style="font-family:&quot;">ế</span> nhà n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c và h<span style="font-family:&quot;">ệ</span> th<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng b<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u   c<span style="font-family:&quot;">ử</span> đã không đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c thi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t k<span style="font-family:&quot;">ế</span> phù h<span style="font-family:&quot;">ợ</span>p,   góp ph<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n h<span style="font-family:&quot;">ằ</span>n sâu thêm các chia r<span style="font-family:&quot;">ẽ</span> s<span style="font-family:&quot;">ắ</span>c t<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c.</p>
<p>Tuy nhiên, v<span style="font-family:&quot;">ấ</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ề</span> này có th<span style="font-family:&quot;">ể</span> đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c gi<span style="font-family:&quot;">ả</span>i   quy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t n<span style="font-family:&quot;">ế</span>u quá trình xây d<span style="font-family:&quot;">ự</span>ng nhà n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c nghiên c<span style="font-family:&quot;">ứ</span>u   th<span style="font-family:&quot;">ỏ</span>a đáng ngay t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u và đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c   s<span style="font-family:&quot;">ự</span> đ<span style="font-family:&quot;">ồ</span>ng thu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n r<span style="font-family:&quot;">ộ</span>ng rãi c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a   nhân dân. Xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i Vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t Nam cũng không gi<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng các n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c đó.</p>
<p>L<span style="font-family:&quot;">ị</span>ch s<span style="font-family:&quot;">ử</span> đã ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span>ng minh truy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n th<span style="font-family:&quot;">ố</span>ng “Tam giáo đ<span style="font-family:&quot;">ồ</span>ng   nguyên”, Nho giáo, Đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o   giáo, Ph<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t giáo cùng t<span style="font-family:&quot;">ồ</span>n t<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i và có <span style="font-family:&quot;">ả</span>nh   h<span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng l<span style="font-family:&quot;">ớ</span>n trong xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i. M<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t s<span style="font-family:&quot;">ố</span> mâu thu<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n liên quan đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n s<span style="font-family:&quot;">ắ</span>c t<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c   hay tôn giáo không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i   b<span style="font-family:&quot;">ắ</span>t ngu<span style="font-family:&quot;">ồ</span>n t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> s<span style="font-family:&quot;">ự</span> kỳ th<span style="font-family:&quot;">ị</span> l<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n nhau gi<span style="font-family:&quot;">ữ</span>a các dân t<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c hay các tôn giáo, mà chính   là t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> chính sách ki<span style="font-family:&quot;">ể</span>m soát và phân bi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a chính quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n,   khi<span style="font-family:&quot;">ế</span>n h<span style="font-family:&quot;">ọ</span> ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>n kháng.</p>
<p>Tuy v<span style="font-family:&quot;">ậ</span>y, dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>, đa nguyên, đa đ<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng, không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i là li<span style="font-family:&quot;">ề</span>u thu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c th<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n   có th<span style="font-family:&quot;">ể</span> đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> m<span style="font-family:&quot;">ọ</span>i   v<span style="font-family:&quot;">ấ</span>n n<span style="font-family:&quot;">ạ</span>n trong xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i.</p>
<p>Dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> m<span style="font-family:&quot;">ở</span> ra c<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span> h</span><span style="font-family:&quot;">ộ</span>i, còn c<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span> h</span><span style="font-family:&quot;">ộ</span>i đó có đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c t<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n d<span style="font-family:&quot;">ụ</span>ng   m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t cách khôn ngoan và   có trách nhi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>m hay   không là ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span> thu<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c vào chính nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng con ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i trong xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i đó</p>
<p>Chúng ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> là đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u ki<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n   đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i phát tri<span style="font-family:&quot;">ể</span>n lành m<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh. Công nh<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n đa nguyên đã đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i phát tri<span style="font-family:&quot;">ể</span>n   m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t cách t<span style="font-family:&quot;">ự</span> nhiên, nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng cái t<span style="font-family:&quot;">ố</span>t c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a con ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i   có đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u ki<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n phát tri<span style="font-family:&quot;">ể</span>n và phát huy.</p>
<p>C<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> và lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t pháp công minh là đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> ngăn ch<span style="font-family:&quot;">ặ</span>n nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng tính x<span style="font-family:&quot;">ấ</span>u   c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a con ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i và c<span style="font-family:&quot;">ổ</span> vũ s<span style="font-family:&quot;">ự</span> bao dung, tinh th<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n tôn tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng   s<span style="font-family:&quot;">ự</span> khác bi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t.</p>
<p>Đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u ki<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ủ</span> chính là y<span style="font-family:&quot;">ế</span>u   t<span style="font-family:&quot;">ố</span> con ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i, là tài trí, s<span style="font-family:&quot;">ự</span> liêm khi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng   ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i lãnh đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o, là s<span style="font-family:&quot;">ự</span> d<span style="font-family:&quot;">ấ</span>n thân c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a   các trí th<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c, là ý th<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c v<span style="font-family:&quot;">ề</span> trách nhi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>m   v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>c n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c và s<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c   n<span style="font-family:&quot;">ặ</span>ng c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a lá phi<span style="font-family:&quot;">ế</span>u c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a m<span style="font-family:&quot;">ỗ</span>i   ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i dân bình th<span style="font-family:&quot;">ườ</span>ng.</p>
<p>Dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> m<span style="font-family:&quot;">ở</span> ra c<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span> h</span><span style="font-family:&quot;">ộ</span>i, còn c<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span> h</span><span style="font-family:&quot;">ộ</span>i đó có đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c t<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n d<span style="font-family:&quot;">ụ</span>ng   m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t cách khôn ngoan và   có trách nhi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>m hay   không là ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span> thu<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c vào chính nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng con ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i trong xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i đó.</p>
<p>Dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> là c<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span> ch</span><span style="font-family:&quot;">ế</span> chính tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> cho phép gi<span style="font-family:&quot;">ả</span>i quy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t các xung đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t   chính tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t cách hòa bình b<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i tho<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i   và lá phi<span style="font-family:&quot;">ế</span>u.</p>
<p>S<span style="font-family:&quot;">ự</span> <span style="font-family:&quot;">ổ</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ị</span>nh xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i   là quan tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng, nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>ng quy</span><span style="font-family:&quot;">ề</span>n c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i   dân đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c lên ti<span style="font-family:&quot;">ế</span>ng và hành đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>ng (m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t cách có trách nhi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>m) tr<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c   các v<span style="font-family:&quot;">ấ</span>n n<span style="font-family:&quot;">ạ</span>n nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> tham nhũng, l</span><span style="font-family:&quot;">ạ</span>m quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n cũng quan tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng   không kém.</p>
<h2>Bài h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c v<span style="font-family:&quot;">ề</span> n<span style="font-family:&quot;">ế</span>p sinh ho<span style="font-family:&quot;">ạ</span>t chính tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span></h2>
<p class="MsoNormal" style="margin-bottom:12pt;">B<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t <span style="font-family:&quot;">ổ</span>n t<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i Thái Lan không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i là “t<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i”   dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>. Trái l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i, chính n<span style="font-family:&quot;">ề</span>n dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> đang cho phép Thái Lan gi<span style="font-family:&quot;">ả</span>i quy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t xung đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t   m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t cách ít h<span style="font-family:&quot;">ậ</span>u qu<span style="font-family:&quot;">ả</span> nh<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t.</p>
<p>Đ<span style="font-family:&quot;">ặ</span>t tr<span style="font-family:&quot;">ườ</span>ng h<span style="font-family:&quot;">ợ</span>p Thái Lan không cho phép đa nguyên, t<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c là không cho phép nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng ý ki<span style="font-family:&quot;">ế</span>n trái chi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i đ<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng   lãnh đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o, có l<span style="font-family:&quot;">ẽ</span> m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t Th<span style="font-family:&quot;">ủ</span> t<span style="font-family:&quot;">ướ</span>ng Thaksin Sinawatra   tham nhũng v<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n n<span style="font-family:&quot;">ắ</span>m quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n, ti<span style="font-family:&quot;">ế</span>p   t<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c vi ph<span style="font-family:&quot;">ạ</span>m lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t pháp mà ti<span style="font-family:&quot;">ế</span>ng   nói ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i   dân ch<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng “xi-nhê” gì c<span style="font-family:&quot;">ả</span>.</p>
<p>Ngày 2.12, Tòa án Hiến pháp c<span style="font-family:&quot;">ấ</span>m   thủ t<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>́ng Somchai Wongsawat hoa</span><span style="font-family:&quot;">̣</span><span>t đô</span><span style="font-family:&quot;">̣</span><span>ng chính   tri</span><span style="font-family:&quot;">̣</span><span> trong 5 n</span>ăm</p>
<p>Đ<span style="font-family:&quot;">ặ</span>t tr<span style="font-family:&quot;">ườ</span>ng h<span style="font-family:&quot;">ợ</span>p Thái Lan không có đa đ<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng, không có b<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u   c<span style="font-family:&quot;">ử</span> t<span style="font-family:&quot;">ự</span> do, t<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c là không có c<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh tranh chính tr<span style="font-family:&quot;">ị</span>, n<span style="font-family:&quot;">ế</span>u ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i   dân vì quá b<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c xúc, t<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c v<span style="font-family:&quot;">ỡ</span> b<span style="font-family:&quot;">ờ</span>, bi<span style="font-family:&quot;">ể</span>u tình ôn hòa đòi chính ph<span style="font-family:&quot;">ủ</span> t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c,   có l<span style="font-family:&quot;">ẽ</span> chính ph<span style="font-family:&quot;">ủ</span> tham nhũng, l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>m quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n s<span style="font-family:&quot;">ẽ</span> đàn áp th<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng tay, vì h<span style="font-family:&quot;">ọ</span> không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i là chính ph<span style="font-family:&quot;">ủ</span> “do dân” nên ch<span style="font-family:&quot;">ẳ</span>ng c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n “vì dân”.</p>
<p>Đ<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng này, Tòa án T<span style="font-family:&quot;">ố</span>i cao Thái Lan x<span style="font-family:&quot;">ử</span> th<span style="font-family:&quot;">ủ</span> t<span style="font-family:&quot;">ướ</span>ng   Thaksin hai năm tù vì vi ph<span style="font-family:&quot;">ạ</span>m   lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t v<span style="font-family:&quot;">ề</span> mâu thu<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i ích.</p>
<p>Ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i ta nh<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n th<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t   cách hành x<span style="font-family:&quot;">ử</span> “khôn   khéo” c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a c<span style="font-family:&quot;">ự</span>u Th<span style="font-family:&quot;">ủ</span> t<span style="font-family:&quot;">ướ</span>ng   Samak Sundaravej khi ông này thi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t   l<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p m<span style="font-family:&quot;">ố</span>i quan h<span style="font-family:&quot;">ệ</span> v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i các quân đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i,   t<span style="font-family:&quot;">ỏ</span> ra l<span style="font-family:&quot;">ắ</span>ng nghe Qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c V<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng Bhumibol   Adulyadej, và đ</span><span style="font-family:&quot;">ẩ</span>y   nhanh phiên tòa x<span style="font-family:&quot;">ử</span> ông   Thaksin.</p>
<p>Chính ph<span style="font-family:&quot;">ủ</span> đ<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng nhi</span><span style="font-family:&quot;">ệ</span>m cũng ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i th<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng   h<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span>n trong cách x</span><span style="font-family:&quot;">ử</span> lý mâu thu<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n.</p>
<p>T<span style="font-family:&quot;">ướ</span>ng Anupong   Paochinda, v<span style="font-family:&quot;">ề</span> ph<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n ông, kêu g<span style="font-family:&quot;">ọ</span>i chính ph<span style="font-family:&quot;">ủ</span> gi<span style="font-family:&quot;">ả</span>i tán Qu<span style="font-family:&quot;">ố</span>c   h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i và t<span style="font-family:&quot;">ổ</span> ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c b<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u   c<span style="font-family:&quot;">ử</span> đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> nhân dân bày t<span style="font-family:&quot;">ỏ</span> ý ki<span style="font-family:&quot;">ế</span>n. Vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>c   ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> huy quân đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i kêu g<span style="font-family:&quot;">ọ</span>i b<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u c<span style="font-family:&quot;">ử</span> th<span style="font-family:&quot;">ể</span> hi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n s<span style="font-family:&quot;">ự</span> tôn tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng   c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a ông ta v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i ph<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng cách gi</span><span style="font-family:&quot;">ả</span>i quy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t mâu thu<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n   ôn hòa và dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> này.</p>
<p>Đ<span style="font-family:&quot;">ồ</span>ng th<span style="font-family:&quot;">ờ</span>i, nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng b<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t   <span style="font-family:&quot;">ổ</span>n chính tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> này là phép th<span style="font-family:&quot;">ử</span> cho n<span style="font-family:&quot;">ề</span>n dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> non tr<span style="font-family:&quot;">ẻ</span> c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a Thái Lan.</p>
<p>Li<span style="font-family:&quot;">ệ</span>u các ph<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng cách   dân ch</span><span style="font-family:&quot;">ủ</span> có hi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>u qu<span style="font-family:&quot;">ả</span> hay l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i   c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n s<span style="font-family:&quot;">ự</span> can thi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>p c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a quân đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i   đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> gi<span style="font-family:&quot;">ả</span>i quy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t kh<span style="font-family:&quot;">ủ</span>ng   ho<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng chính tr<span style="font-family:&quot;">ị</span>? Có hai giá tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> và l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i ích c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n   ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c dung hòa: s<span style="font-family:&quot;">ự</span> <span style="font-family:&quot;">ổ</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ị</span>nh   chính tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> và quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i   chính ph<span style="font-family:&quot;">ủ</span> c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a nhân dân. Gi<span style="font-family:&quot;">ả</span>i đáp cho bài toán này ph<span style="font-family:&quot;">ụ</span> thu<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c c<span style="font-family:&quot;">ả</span> vào gi<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i lãnh đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o và phe đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i l<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p.</p>
<p>Chính phe đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i l<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p cũng ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i tôn tr<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng các giá tr<span style="font-family:&quot;">ị</span> dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>. Chính h<span style="font-family:&quot;">ọ</span> cũng c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n nhìn nh<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i mình, bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t   gi<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i h<span style="font-family:&quot;">ạ</span>n c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a v<span style="font-family:&quot;">ị</span> trí c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a mình trong   chính tr<span style="font-family:&quot;">ườ</span>ng, trong   lòng dân, và th<span style="font-family:&quot;">ự</span>c thi   tinh th<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>.</p>
<p>Liên minh Nhân dân vì Dân Ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> đã đi quá gi<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i h<span style="font-family:&quot;">ạ</span>n khi ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i k<span style="font-family:&quot;">ế</span>t   qu<span style="font-family:&quot;">ả</span> b<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u c<span style="font-family:&quot;">ử</span> tháng 12 năm ngoái theo đó Đ<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng s<span style="font-family:&quot;">ứ</span>c m<span style="font-family:&quot;">ạ</span>nh   Nhân dân th<span style="font-family:&quot;">ắ</span>ng c<span style="font-family:&quot;">ử</span>, m<span style="font-family:&quot;">ặ</span>c dù <span style="font-family:&quot;">Ủ</span>y   ban b<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u c<span style="font-family:&quot;">ử</span> đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c l<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p   đã xác minh r<span style="font-family:&quot;">ằ</span>ng không   có chuy<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n mua bán phi<span style="font-family:&quot;">ế</span>u.</p>
<p>Trong cu<span style="font-family:&quot;">ộ</span>c bi<span style="font-family:&quot;">ể</span>u tình tháng 11 v<span style="font-family:&quot;">ừ</span>a r<span style="font-family:&quot;">ồ</span>i, h<span style="font-family:&quot;">ọ</span> cũng t<span style="font-family:&quot;">ừ</span> ch<span style="font-family:&quot;">ố</span>i m<span style="font-family:&quot;">ọ</span>i đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i   tho<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i và có nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>ng thái gây <span style="font-family:&quot;">ả</span>nh   h<span style="font-family:&quot;">ưở</span>ng đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n n<span style="font-family:&quot;">ề</span>n kinh t<span style="font-family:&quot;">ế</span> nh<span style="font-family:&quot;">ư</span><span> phong t</span><span style="font-family:&quot;">ỏ</span>a   sân bay, th<span style="font-family:&quot;">ậ</span>m chí tuyên   b<span style="font-family:&quot;">ố</span> “quy<span style="font-family:&quot;">ế</span>t t<span style="font-family:&quot;">ử</span>”.</p>
<p>Phe đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i l<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p, n<span style="font-family:&quot;">ế</span>u hành x<span style="font-family:&quot;">ử</span> m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t cách dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n t<span style="font-family:&quot;">ỏ</span> ra có trách nhi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>m, l<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y quy<span style="font-family:&quot;">ề</span>n l<span style="font-family:&quot;">ợ</span>i   đ<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c và nguy<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n v<span style="font-family:&quot;">ọ</span>ng c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a   đa s<span style="font-family:&quot;">ố</span> ng<span style="font-family:&quot;">ườ</span>i dân làm hàng đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u, và bi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t d<span style="font-family:&quot;">ừ</span>ng l<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i   đúng lúc.</p>
<h2>Hãy đ<span style="font-family:&quot;">ư</span><span>a ra ý ki</span><span style="font-family:&quot;">ế</span>n   xây d<span style="font-family:&quot;">ự</span>ng tích c<span style="font-family:&quot;">ự</span>c</h2>
<p class="MsoNormal">Nhìn vào nh<span style="font-family:&quot;">ữ</span>ng gì x<span style="font-family:&quot;">ả</span>y ra trong khu v<span style="font-family:&quot;">ự</span>c hay th<span style="font-family:&quot;">ế</span> gi<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> <span style="font-family:&quot;">ở</span> Vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t   Nam là đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u không c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n thi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t.</p>
<p>Không c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>n thi<span style="font-family:&quot;">ế</span>t b<span style="font-family:&quot;">ở</span>i vì hai ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> “dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>” hi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n nay đã có s<span style="font-family:&quot;">ự</span> đ<span style="font-family:&quot;">ồ</span>ng thu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n   c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i. Đ<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c báo chí trong n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c,   hai ch<span style="font-family:&quot;">ữ</span> dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> xu<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t hi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n   th<span style="font-family:&quot;">ườ</span>ng xuyên.</p>
<p>Đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u đáng th<span style="font-family:&quot;">ả</span>o lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n là ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i   b<span style="font-family:&quot;">ắ</span>t đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u xây d<span style="font-family:&quot;">ự</span>ng m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t th<span style="font-family:&quot;">ể</span> ch<span style="font-family:&quot;">ế</span> dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> cho phù h<span style="font-family:&quot;">ợ</span>p v<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i l<span style="font-family:&quot;">ị</span>ch   s<span style="font-family:&quot;">ử</span>, đ<span style="font-family:&quot;">ặ</span>c thù chính tr<span style="font-family:&quot;">ị</span>, xã h<span style="font-family:&quot;">ộ</span>i, văn hoá và nhu c<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u c<span style="font-family:&quot;">ủ</span>a Vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t   Nam hi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n nay; và cùng   nhau th<span style="font-family:&quot;">ự</span>c thi dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span> không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i   ch<span style="font-family:&quot;">ỉ</span> hô hào kh<span style="font-family:&quot;">ẩ</span>u hi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>u.</p>
<p>Nhìn vào kinh nghi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>m,   đôi khi đau th<span style="font-family:&quot;">ươ</span><span>ng, c</span><span style="font-family:&quot;">ủ</span>a   các n<span style="font-family:&quot;">ề</span>n dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> non tr<span style="font-family:&quot;">ẻ</span> đi tr<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c, là đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> rút ra kinh nghi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>m đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> không đi vào v<span style="font-family:&quot;">ế</span>t   xe đ<span style="font-family:&quot;">ổ</span> <span style="font-family:&quot;">ấ</span>y, ch<span style="font-family:&quot;">ứ</span> không ph<span style="font-family:&quot;">ả</span>i   đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> l<span style="font-family:&quot;">ấ</span>y đó làm cái c<span style="font-family:&quot;">ớ</span> đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> ti<span style="font-family:&quot;">ế</span>p   t<span style="font-family:&quot;">ụ</span>c duy trì các b<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t công và trì hoãn dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span>.</p>
<p>Thay vì lo ng<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i đa   nguyên đa đ<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng d<span style="font-family:&quot;">ẫ</span>n đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n b<span style="font-family:&quot;">ạ</span>o   lo<span style="font-family:&quot;">ạ</span>n, đi<span style="font-family:&quot;">ề</span>u h<span style="font-family:&quot;">ợ</span>p lý h<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span>n c</span><span style="font-family:&quot;">ầ</span>n   làm là cùng nhau th<span style="font-family:&quot;">ả</span>o   lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n v<span style="font-family:&quot;">ề</span> m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t mô hình đa nguyên, đa đ<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng phù h<span style="font-family:&quot;">ợ</span>p nh<span style="font-family:&quot;">ấ</span>t cho Vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t   Nam, và cùng hành đ<span style="font-family:&quot;">ộ</span>ng   đ<span style="font-family:&quot;">ể</span> gi<span style="font-family:&quot;">ữ</span> cho mô hình đó đi đúng h<span style="font-family:&quot;">ướ</span>ng.</p>
<p>Nói dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> thì d<span style="font-family:&quot;">ễ</span>, hành x<span style="font-family:&quot;">ử</span> m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t cách dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> m<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i khó. Mà n<span style="font-family:&quot;">ế</span>u không b<span style="font-family:&quot;">ắ</span>t đ<span style="font-family:&quot;">ầ</span>u thì đ<span style="font-family:&quot;">ế</span>n   bao gi<span style="font-family:&quot;">ờ</span> m<span style="font-family:&quot;">ớ</span>i có c<span style="font-family:&quot;">ơ</span><span> h</span><span style="font-family:&quot;">ộ</span>i rèn luy<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n tác phong dân ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> đây?</p>
<p>Nguy<span style="font-family:&quot;">ễ</span>n Hoàng Lan hi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>n đang h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c ngành Lu<span style="font-family:&quot;">ậ</span>t t<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i Đ<span style="font-family:&quot;">ạ</span>i   h<span style="font-family:&quot;">ọ</span>c Indianapolis, Hoa Kỳ.   Cô cũng là Thành viên T<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p   H<span style="font-family:&quot;">ợ</span>p Thanh Niên Dân Ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> và đ<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng viên Đ<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng   Dân Ch<span style="font-family:&quot;">ủ</span> Vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t Nam, m<span style="font-family:&quot;">ộ</span>t đ<span style="font-family:&quot;">ả</span>ng đ<span style="font-family:&quot;">ố</span>i   l<span style="font-family:&quot;">ậ</span>p không đ<span style="font-family:&quot;">ượ</span>c nhà n<span style="font-family:&quot;">ướ</span>c Vi<span style="font-family:&quot;">ệ</span>t Nam công nh<span style="font-family:&quot;">ậ</span>n.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p class="MsoNormal">
<p class="MsoNormal">
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1340/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1340&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/03/31/hoang-lan-nguyen-tien-trung/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Nguyễn Tiến Anh- Nguyễn Lê Vân-Một thôn có 2 sinh viên học Harvard</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/03/31/nguy%e1%bb%85n-ti%e1%ba%bfn-anh-nguy%e1%bb%85n-le-van-m%e1%bb%99t-thon-co-2-sinh-vien-h%e1%bb%8dc-harvard/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/03/31/nguy%e1%bb%85n-ti%e1%ba%bfn-anh-nguy%e1%bb%85n-le-van-m%e1%bb%99t-thon-co-2-sinh-vien-h%e1%bb%8dc-harvard/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 31 Mar 2009 21:57:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1338</guid>
		<description><![CDATA[“Đó là sáng 30/6/2006” &#8211; lúc nào Nguyễn Lê Vân cũng nhớ như in. Bởi đó là ngày cô nhận được email từ trường ĐH Harvard: “Chúng tôi vui mừng báo tin em đã được nhận vào Đại học Harvard College, khóa học 2006 &#8211; 2010 với học bổng toàn phần là: 48.250 USD/năm”. Lê [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1338&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div class="introtext" style="padding:6px 6px 6px 0;">“Đó là sáng 30/6/2006” &#8211; lúc nào Nguyễn Lê Vân cũng nhớ như in. Bởi đó là ngày cô nhận được email từ trường ĐH Harvard: “Chúng tôi vui mừng báo tin em đã được nhận vào Đại học Harvard College, khóa học 2006 &#8211; 2010 với học bổng toàn phần là: 48.250 USD/năm”.</div>
<p><span class="bodyContent"></p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Lê Vân đã thi đỗ hạng 8 trong số gần 500 thí sinh toàn thế giới dự thi cùng khóa.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<div class="MsoNormal" style="margin:0;">Cả dòng họ Nguyễn và người dân thôn nhỏ Cầu Đơ (Hà Đông, Hà Nội) vui mừng, tự hào: Cô bé Nguyễn Lê Vân là người thứ hai của dòng họ cũng là người thứ hai của thôn bước chân vào trường ĐH Harvard. Trước Vân, người anh con bác ruột là Nguyễn Tiến Anh đã là SV của Harvard từ tháng 4/2003. Nhiều người dân ở đây đã gọi dòng họ Nguyễn là dòng họ Harvard!</div>
<div class="MsoNormal" style="margin:0;">
<img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/lantt/2009/02/van102009.jpg" alt="" /><br />
<span style="font-size:10pt;font-family:Tahoma;">Nguyễn Lê Vân vào ĐH Harvard năm 2006 và anh họ Nguyễn Tiến Anh vào ĐH Harvard năm 2003.</span></div>
<div class="MsoNormal" style="margin:0;"></div>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;"><span style="font-weight:bold;">Nguyễn Lê Vân &#8211; Tài sắc vẹn toàn </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Sớm chứng tỏ &#8220;con nhà nòi&#8221; khi luôn dẫn đầu lớp từ tiểu học đến trung học về kết quả học tập, Vân là niềm tự hào của cộng đồng người Việt xa xứ khi vừa &#8220;đẹp người đẹp nết&#8221;. Tháng 12/2004, khi đang học lớp 10, Trường PTTH Kopernik tại thủ đô Ba Lan, Vân đã giành danh hiệu &#8220;Người đẹp thanh lịch cộng đồng&#8221; &#8211; cuộc thi do báo Quê Việt và các đoàn thể người Việt Nam tại Ba Lan tổ chức.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Ngày Vân nhận được tin mình đỗ ĐH Harvad cũng là ngày nhiều báo của Ba Lan và báo của cộng đồng người Việt Nam tại Ba Lan chạy một loạt title lớn trên trang báo: &#8220;Người đẹp Nguyễn Lê Vân thi đỗ đại học Harvard&#8221;, &#8220;Cô nữ sinh toàn vẹn&#8221;, &#8220;Cái đẹp trí tuệ mới là vĩnh cửu&#8221;&#8230;</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Nhiều người chúc mừng nhưng bố mẹ Lê Vân<span> </span>lại cảm thấy lo lắng cho con gái trước những lời khen tặng. &#8220;Đó là thành công bước đầu nhưng lại là thử thách ngặt nghèo con phải vượt qua&#8221;. &#8220;Lời khuyên của bố mẹ, em coi là cái &#8220;gờ giảm tốc&#8221; để mình phấn đấu thêm nữa&#8221;- Vân tâm sự.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<div class="MsoNormal" style="margin:0;">Cũng trong thời gian này, Lê Vân còn được 5 trường hàng đầu khác của nước Mỹ tiếp nhận với học bổng cao như: Colgate University Mount Holyoke College , Amherst College, Columbia University , Pomona College.</div>
<div class="MsoNormal" style="margin:0;"></div>
<div class="MsoNormal" style="margin:0;"></div>
<div class="MsoNormal" style="margin:0;"><img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/lantt/2009/02/van2102009.jpg" alt="" /><br />
<span style="font-size:10pt;font-family:Tahoma;">Nguyễn Lê Vân</span></div>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Trong email gửi về từ Mỹ, Lê Vân cho biết mình vừa học xong năm thứ hai ngành Toán ứng dụng kinh tế. Vân rất thích môn học này, đặc biệt là Toán, vì toán học cho mình cách tư duy và sự rèn luyện trí tuệ, tuy nhiên, Kinh tế là môn thứ 2 mà Vân rất yêu thích..</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Lê Vân rất thích tham gia các hoạt động tình nguyện, từ thiện và quảng bá cho đất nước mình. &#8220;Ở Harvard, có đến 50% sinh viên rất thích công việc từ thiện và Vân cũng nằm trong số đó. Có thể Vân không giúp được họ về tài chính nhưng Vân sẽ viết bài, chụp ảnh và đưa đến Tổ chức từ thiện của trường&#8221; &#8211; Vân kể.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Vân còn cho biết: Ở đây, nhóm sinh viên Việt Nam có thành lập Hội Sinh viên Việt Nam tại Harvard (Harvard Vietnamese Association). Hội này hoạt động đều và rất vui. Nhóm của Vân thường lên mạng để tìm kiếm thông tin về Việt Nam và giới thiệu với bạn bè quốc tế những khi có cơ hội.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Hội cũng hay tổ chức biểu diễn văn nghệ dân gian Việt Nam cho sinh viên của trường Harvard và cộng đồng người Việt tại thành phố Boston thưởng thức. Nhóm của Vân cũng mua được áo dài, áo tứ thân, nón quai thao, trống cơm… để biểu diễn. Các bạn trong hội rất tự hào vì là người Việt Nam, Vân cũng vậy &#8211; rất tự hào vì mình là người Việt Nam.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;"><span style="font-weight:bold;">Nguyễn Tiến Anh - &#8221;Thành công cùng một mảnh giấy &amp; hai điều răn&#8221; </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Khác hẳn với một Lê Vân hồn nhiên, anh con bác ruột với Vân &#8211; Nguyễn Tiến Anh lại tỏ ra chín chắn, luôn rõ ràng và chuẩn mực.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Nhận tấm bằng tốt nghiệp trường ĐH Harvard và được nhận vào làm tại một công ty đầu tư tài chính của Mỹ khiến chàng trai trẻ Nguyễn Tiến Anh khá nổi tiếng trong giới du học sinh tại nước ngoài. Làm thế nào để Nguyễn Tiến Anh có được những thành công ấy?</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">&#8220;Mình luôn nhớ câu châm ngôn: &#8220;Make the best of what you have&#8221; &#8211; luôn luôn cố gắng vươn tới dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào và thay đổi môi trường xung quanh chứ đừng chỉ để hoàn cảnh quyết định số phận bản thân. Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ mình đã là người thành công&#8221;- Nguyễn Tiến Anh tâm sự.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Ngay từ những năm tiểu học và trung học, bảng thành tích học tập của Nguyễn Tiến Anh khiến cho nhiều người đã cho rằng Tiến Anh được thừa hưởng tố chất của con nhà nòi: cha là tiến sĩ Vật lý Nguyễn Văn Tiến, bác ruột là Giáo sư &#8211; Viện sĩ Nguyễn Văn Hiệu &#8211; Nguyên Chủ tịch Viện Khoa học &#8211; Công nghệ Việt Nam. &#8220;Chưa bao giờ mình ỷ lại năng khiếu mà thiếu phần cố gắng bởi cha mình là người nghiêm khắc và để mình tự lập hoàn toàn chuyện học hành&#8221; &#8211; Tiến Anh nói.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Năm 1998, Tiến Anh đoạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi toàn quốc môn Toán, được tham gia kỳ thi tuyển chọn học bổng trung học ASEAN của Bộ Giáo dục Singapore. Và học tại trường trung học Anglo &#8211; Chinese School-một trường tư thục đã hình thành trên 115 năm.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Cũng tại nơi đây, Tiến Anh lao vào học tập để chuẩn bị cho mình con đường đến Harvard: một vốn tiếng Anh tốt, lợi thế về các môn khoa học tự nhiên như Toán, Lý hay Tin học. &#8220;Mình không ước mơ vào được trường ĐH hàng đầu của nước Mỹ vì danh tiếng mà vì đó là môi trường để thử thách biết mình đang ở đâu so với giới trẻ toàn cầu&#8221;- Tiến Anh giải thích.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<div class="MsoNormal" style="margin:0;"><span> <img src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/lantt/2009/02/van3102009.jpg" alt="" /></span></div>
<div class="MsoNormal" style="margin:0;"><span style="font-size:10pt;font-family:Tahoma;">Nguyễn Tiến Anh</span></div>
<div class="MsoNormal" style="margin:0;"></div>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Giữa năm 2003, Tiến Anh cầm lá thư chúc mừng và giấy báo nhập học của Trường Harvard, Giáo sư &#8211; Viện sĩ Nguyễn Văn Hiệu &#8211; Nguyên Chủ tịch Viện Khoa học &#8211; Công nghệ Việt Nam , bác ruột của Tiến Anh và Lê Vân nhận xét: &#8220;Tiến Anh đã có một cuộc &#8220;lột xác&#8221;: từ một cậu bé hiền lành nhiều mơ mộng phải trở nên mạnh mẽ có &#8220;cái tôi&#8221; cứng rắn và bản lĩnh hơn&#8221;. Cũng chính cuộc &#8220;lột xác&#8221; này đã khiến Tiến Anh bắt kịp với dòng chảy của công dân toàn cầu ở một đất nước đầy cạnh tranh và tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Tiến Anh tâm sự: Nhiều bạn trẻ VN đã và đang tận dụng được cơ hội của công nghệ thông tin để san bằng khoảng cách với các bạn trẻ thế giới nhưng chúng ta còn có quá ít các thông tin thật sự bổ ích, chính xác phục vụ quá trình tăng tốc cùng thế giới.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">Đó chính là cách học tập, làm việc hiện đại, hiệu quả, minh bạch; thông tin về những gì các quốc gia trong khu vực đã, đang làm để phát triển kinh tế của họ; những thách thức, hiểm nguy và cơ hội quí giá trước mắt của VN; những bài học của các quốc gia đi trước, cả sự thành công và thất bại.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<p class="MsoNormal" style="margin:0;">
<div>
<table class="MsoNormalTable" style="border:medium none;background:whitesmoke none repeat scroll 0 0;width:90%;border-collapse:collapse;" border="1" cellspacing="0" cellpadding="0" width="90%">
<tbody>
<tr>
<td style="border:1pt inset steelblue;background-color:transparent;padding:.75pt;"><span style="font-weight:bold;font-size:10pt;font-family:Tahoma;">Theo thống kê của Bộ Giáo dục và Đào tạo, mỗi năm số SV Việt Nam theo học tại trường ĐH Harvard chỉ đếm trên đầu ngón tay, năm nhiều nhất cũng chỉ có 7-8 SV. Những gia đình hay dòng họ mà có hai người trở lên học ở Harvard là &#8220;chuyện xưa nay hiếm&#8221;. </span><span style="font-size:10pt;font-family:Tahoma;"></span></p>
<p><span style="font-weight:bold;font-size:10pt;font-family:Tahoma;">Theo thống kê của Harvard hằng năm, có hơn 20.000 sinh viên xuất sắc nhất trên toàn thế giới nộp hồ sơ vào Harvard. Chỉ 2.000 hồ sơ trong đó được chọn. Năm 2003, có hai sinh viên VN đầu tiên được chọn vào cấp đại học của Trường Harvard. Một trong hai người đó là Nguyễn Tiến Anh.</span></td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p></span></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/lanlevnlanlevn.wordpress.com/1338/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1338&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/03/31/nguy%e1%bb%85n-ti%e1%ba%bfn-anh-nguy%e1%bb%85n-le-van-m%e1%bb%99t-thon-co-2-sinh-vien-h%e1%bb%8dc-harvard/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/48cc775f2e8edc0fbb5724e5d84a89eb?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">ktetaichinh</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/lantt/2009/02/van102009.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/lantt/2009/02/van2102009.jpg" medium="image" />

		<media:content url="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/lantt/2009/02/van3102009.jpg" medium="image" />
	</item>
		<item>
		<title>Chín yếu tố cốt lõi của thành công trong công việc (Richard Koch)</title>
		<link>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/03/29/chin-y%e1%ba%bfu-t%e1%bb%91-c%e1%bb%91t-loi-c%e1%bb%a7a-thanh-cong-trong-cong-vi%e1%bb%87c-richard-koch/</link>
		<comments>http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/2009/03/29/chin-y%e1%ba%bfu-t%e1%bb%91-c%e1%bb%91t-loi-c%e1%bb%a7a-thanh-cong-trong-cong-vi%e1%bb%87c-richard-koch/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 29 Mar 2009 15:32:01 +0000</pubDate>
		<dc:creator>ktetaichinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://lanlevnlanlevn.wordpress.com/?p=1336</guid>
		<description><![CDATA[Mục lục: Phần 1: Tăng tốc sự nghiệp của bạn: Trở thành một con người 80/20 1. Làm thế nào để trở thành một con người 80/20 2. sự vươn lên của một cá nhân sáng tạo Phần 2: Chín điểm cốt lõi của thành công 80/20 trong công việc 3. Sử dụng 20 % [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=lanlevnlanlevn.wordpress.com&amp;blog=7025078&amp;post=1336&amp;subd=lanlevnlanlevn&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mục lục:</p>
<p>Phần 1:  Tăng tốc sự nghiệp của bạn: Trở thành một con người 80/20</p>
<p>1.                  Làm thế nào để trở thành một con người 80/20</p>
<p>2.                  sự vươn lên của một cá nhân sáng tạo</p>
<p>Phần 2:  Chín điểm cốt lõi của thành công 80/20 trong công việc</p>
<p>3.                  Sử dụng 20 % sáng tạo nhất của bạn</p>
<p>4.                  Sinh sôi và biến đổi những ý tưởng lớn</p>
<p>5.                  Tìm kiếm những nguồn lợi nhuận quan trọng</p>
<p>6.                   Sử dụng Einstein</p>
<p>7.                  Tuyển chon nhân tài</p>
<p>8.                  Sử dụng công ty hiện tại của bạn</p>
<p>9.                  Khai thác các công ty khác</p>
<p>10.               Bảo vệ nguồn vốn</p>
<p>11.               Phát triển zigzag.</p>
<p>Tóm tắt nội dung:</p>
<p>Phần 1: Tăng tốc sự nghiệp của bạn: Trở thành một con người 80/20</p>
<p>* Có một cách mới để tạo ra sự giàu có tốt hơn con đường truyền thống.</p>
<p>* Những cá nhân sáng tạo chính là trái tim của cuộc cách mạng mới. Để tạo ra tài sản, những cá nhân sáng tạo quan trọng hơn tập đoàn hay vốn.</p>
<p>* Cuộc cách mạng tuân theo một nguyên tắc đơn giản – Nguyên lý 80/20. Thành công xuất phát từ sự tập trung đặc biệt vào một nhóm nhỏ, những lực lượng rất quyền năng hoạt động trong một lĩnh vực. Những lực lượng quan trọng nhất mà nguyên lý 80/20 áp dụng chính là: ý tưởng và cá nhân. Nguyên lý này cũng áp dụng cho tất cả những “vật liệu thô” khác của doanh nghiệp: Khách hàng, đối tác, công nghệ, sản phẩm, nhà cung cấp và vốn.</p>
<p>* Sự giàu có được bội nhân hiệu quả nhất bằng cách loại trừ và sắp xếp lại các lĩnh vực, không phải qua những con đường truyền thống như phối hợp hoạt động và tài sản. Nhiều doanh nghiệp riêng rẽ được thành lập, được thai nghén từ một ý tưởng sáng tạo mới của một cá nhân mới, và chúng liên kết với nhau qua thị trường chứ không phải qua cấp bậc và quy hoạch trung tâm.</p>
<p>* Cuộc cách mạng 80/20 có tầm quan trọng không kém ba cuộc chuyển tiếp khác trong lịch sử kinh tế: Cách mạng nông nghiệp, cách mạng công nghiệp và cách mạng quản lý. Những cuộc cách mạng này dẫn đến những nền kinh tế xã hội khác biệt nhau. Và có thể điều này sẽ xảy ra một lần nữa trong hai thập niên tới.</p>
<p>* Có lẽ những thay đổi mầm mống nhất đã xảy ra – Những tập đoàn thành công nhất ngày nay đang xoay quanh một số cá nhân. Tập đoàn phục vụ cho cá nhân chứ không phải theo chiều ngược lại. Song điều này chưa xảy ra trên toàn cầu. Hầu hết nền kinh tế &#8211; dù không phải những khu vực có lợi nhuận cao nhất – vẫn tuân theo khuôn mẫu quản lý cũ. Khi khuôn mẫu này chấm dứt, nền kinh tế sẽ thay đổi đột ngột và cấp tiến. Chúng ta sẽ chứng kiến một sự chuyển giao khổng lồ đưa sự giàu có từ các tổ chức, các doanh nhân và những nhà đầu tư thụ động sang các cá nhân.</p>
<p>* Những cá nhân muốn làm giàu bằng cách trở thành một phần trong cuộc cách mạng 80/20 có thể đi trước một bước. Những bước này được mô tả đầy đủ trong phần II.</p>
<p>Hãy tăng tốc sự nghiệp của bạn – hãy sử dụng nguyên lý 80/20 để thành công nhiều hơn với công sức ít hơn.</p>
<p>Giá trị từ sự phát triển</p>
<p>Phát triển là quan trọng hơn cả. Phát triển có nghĩa là tạo nên một cái gì đó mới mẻ và hữu ích. Sự phát triển, xét cho cùng, luôn được định hướng bởi một người hay một nhóm người, dù họ hoạt động trong những tập đoàn lớn đã được thành lập nhiều năm hay trong những doanh nghiệp nhỏ mới bắt đầu khởi xướng.</p>
<p>Những con người 80/20 trong tổ chức</p>
<p>Ngay cả khi bạn làm việc cho một tổ chức uy tín lớn, nếu bạn nghĩ ra một cái gì mới phản ánh cá nhân và tư tưởng của bạn, thì bạn chính là người tạo ra tài sản đầu tiên.</p>
<p>Tiền bạc là quan trọng, song điều mà hầu hết mọi người mong muốn lại không phải là tiền bạc mà chính là hạnh phúc.</p>
<p>Nguyên lý 80/20 là tâm điểm của sự sáng tạo</p>
<p>Nguyên lý 80/20 là trung tâm của tất cả mọi hoạt động sáng tạo.</p>
<p>Những hành động sáng tạo phi thường có chủ đích ấy đã diễn ra như thế nào? Chúng ta có thể mô tả theo nhiều cách, nhưng trong bất cứ một sự sáng tạo có chủ đích nào cũng có 3 yếu tố chính.</p>
<p>+ Một là: Sáng tạo là sự sắp xếp lại những gì đang tồn tại.</p>
<p>+ Đặc điểm thứ hai của sự sáng tạo có chủ đích là nó tận dụng sức bật từ những lực lượng mạnh mẽ nhất có thể.</p>
<p>+ Khía cạnh thứ ba và là khía cạnh thú vị nhất của sự sáng tạo có ý thức: Sự sáng tạo diễn ra khi ý tưởng và con người gặp nhau. Nhưng cốt lõi của sự sáng tạo không phải là vật chất mà là trí tuệ.</p>
<p>Ngoài ra, một sự cách tân kinh doanh phải nâng cao giá trị cho khách hàng.</p>
<p>Trở thành một con người 80/20</p>
<p>Nguyên lý 80/20 cho phép bất cứ ai có tính quyết đoán, có sự nhanh nhẹn, hay có quyết tâm in dấu chân mình lên thế giới, có thể trở thành một con người 80/20.</p>
<p>2. Sự vươn lên của một cá nhân sáng tạo</p>
<p>Sự vươn lên của một cá nhân sáng tạo</p>
<p>Những con người 80/20 là những người thể hiện tính cá nhân của mình để tạo ra những gì mới mẻ và hữu ích cho người khác.</p>
<p>Trên hết tất cả, những con người 80/20 đều là những cá nhân có phong cách riêng. Và dù chỉ là những cá nhân đơn lẻ nhưng họ có một ảnh hưởng vô cùng sâu sắc.</p>
<p>Ai là những con người 80/20?</p>
<p>Những con người 80/20 có mặt trên mọi lĩnh vực và họ đều là những người thành công.</p>
<p>Những cá nhân sáng tạo làm thay đổi thế giới</p>
<p>Cá nhân sáng tạo và những nhóm nhỏ của họ chính là nguồn lực của sự phát triển. Song đằng sau sự nở rộ của những cá nhân thiên tài chính là hai điều kiện tối cần:</p>
<p>+ Tinh thần động vật: cảm giác rằng vũ trụ này là một sân chơi tuyệt vời mới khám phá được.</p>
<p>+ Áp dụng nguyên lý 80/20.</p>
<p>Những con người sáng tạo và nguyên lý 80/20</p>
<p>Có chưa tới 1% số người có ảnh hưởng đến hơn 99% những người khác trên thế giới. Họ thay đổi tất cả những gì đã xảy ra trước đó không phải với tư cách tập thể mà là với tư cách cá nhân. Dù mang tính cá nhân và tính cảm hứng nhưng sự sáng tạo của con người vẫn tuân theo một khuôn mẫu nhất định, được mô tả bằng nguyên lý 80/20: tập trung vào “số ít quan trọng” chứ không phải “số nhiều vặt vãnh”.</p>
<p>Cá nhân và những guồng máy</p>
<p>Mối quan hệ cuối cùng và rất quan trọng giữa nguyên lý 80/20 với những con người sáng tạo là khuynh hướng thiên về cá nhân hơn là những guồng máy. Nhưng người ta không có cảm giác như thế.</p>
<p>Cá nhân: Sức mạnh huyền bí vô hình đằng sau sự phát triển</p>
<p>Nền kinh tế phát triển vì những công ty nhỏ phát triển. Đằng sau sự thành công của mỗi công ty nhỏ chính là câ nhân hay những nhóm cá nhân. Cá nhân chính là trung tâm sự phát triển của các công ty nhỏ. Nhưng hơn thế nữa: Ngày nay, cá nhân thường cũng là trung tâm sự phát triển của những công ty lớn.</p>
<p>Cá nhân và nhóm nhỏ</p>
<p>Một cá nhân sáng tạo cần phải có một nhóm nhỏ, dù nhóm chỉ khoảng từ hai đến ba người. Một trong những dấu hiệu đặc trưng của những con người 80/20 là sự tập trung vào những điểm mạnh và ý thức được những yếu điểm của mình. Những con người 80/20 cần được người khác bổ khuyết cho những yếu điểm của họ; và họ chỉ có thể làm việc hiệu quả với những người khác xung quanh. Điều này dẫn đến “Xã hội mới của những cá nhân hợp tác”</p>
<p>Không phải là châu chấu đá xe</p>
<p>Những con người 80/20 (châu chấu) không phải là những con người độc lập cô đơn. Họ hợp tác với những người khác để tạo nên những tổ chức mới: nhanh chóng và mạnh mẽ hơn những tổ chức cũ (xe).</p>
<p>Tại sao sự vươn lên của cá nhân lại thú vị đến thế?</p>
<p>Tài sản trí tuệ thuộc về cá nhân chứ không phải tập đoàn. Vì vậy, khi tầm quan trọng của tài sản trí tuệ ngày càng tăng dẫn đến quyền lực của cá nhân ngày càng tăng trong khi sức mạnh của hệ thống tập đoàn ngày càng giảm. Chính điều này đã làm nảy sinh một hiện tượng mới: tỷ phú 80/20.</p>
<p>Điều cơ bản: Bạn không cần phải là một thiên tài kỹ thuật. Nhưng bạn cần phải biết cách sử dụng nguyên lý 80/20 một cách sáng tạo.</p>
<p>Ưu thế thuộc về cá nhân chứ không phải những tập đoàn lớn</p>
<p>Một người có thể xoay chuyển một thị trường hiện hữu bằng cách tập trung vào một phần nhỏ trong đó – phần đem lại lợi nhuận nhiều nhất: đó là Bản chất của nguyên lý 80/20.</p>
<p>Có phải chúng ta đã đến gần điểm mốc?</p>
<p>Phần 2: Chín điểm cốt lõi của thành công 80/20 trong công việc</p>
<p>3. Sử dụng 20% sáng tạo nhất của bạn<br />
20% đỉnh năng lực</p>
<p>Một đỉnh năng lực là một ưu điểm đặc trưng mạnh mẽ của mỗi người.<br />
Gia công 80% của bạn</p>
<p>Tìm 20% (hoặc ít hơn) những việc mà bạn đặc biệt giỏi, và nhờ người khác làm những việc còn lại.</p>
<p>Mỗi người có 20% đỉnh năng lực khác nhau.</p>
<p>Những người sáng tạo có cá tính cao hơn. Họ sử dụng cá tính của mình nhiều hơn. Họ nhận thức được nó. Họ dành nhiều không gian cho nó. Họ trau dồi nó. Họ biết ở đâu nó có thể được sử dụng hiệu quả nhất. Vì vậy, nếu bạn muốn sáng tạo, trước tiên bạn phải tìm kiếm và nuôi dưỡng 20% đỉnh năng lực của mình.</p>
<p>Người sáng tạo không bị ruồng bỏ</p>
<p>Để phát huy khả năng sáng tạo, bạn phải là chính mình.</p>
<p>Làm thế nào để sử dụng 20% sáng tạo nhất của bạn</p>
<p>+ Xác định 20% đỉnh năng lực của mình.</p>
<p>+ Nuôi dưỡng 20% đỉnh năng lực của mình</p>
<p>20% đỉnh năng lực của bạn và những cuộc phiêu lưu mới</p>
<p>Bạn phải tìm kiếm những lối mở đặc biệt mà bạn có thể khai phá tốt hơn và sáng tạo hơn những người khác. Bạn phải tìm kiếm một cái gì đó thích hợp với bạn hơn với bất cứ ai khác, một cái gì đó không ai có thể làm tốt bằng bạn.</p>
<p>Thế còn 80-99% mà bạn không giỏi thì sao?</p>
<p>Bạn cần những người khác: những người hỗ trợ bạn. Để đạt hiệu quả cao nhất, bạn cần có một nhóm nhỏ. Và hãy chăm sóc đội nhóm đó. Cũng có thể bạn cần phải xem xét: Liệu bạn có cần những người đồng sự không?</p>
<p>Quyết định những gì cần tạo ra</p>
<p>4. Sinh sôi và biến đổi những ý tưởng lớn</p>
<p>Kinh doanh dưới khía cạnh ý tưởng</p>
<p>Mọi doanh nghiệp đều phải bắt đầu bằng một ý tưởng. Cuộc sống là một cuộc thí nghiệm, chúng ta sẽ bị kẹt trong mê cung nếu không có nguyên lý 80/20 chỉ đường hướng dẫn lối ra cho chúng ta. Hãy liên tưởng:</p>
<p>Sự lựa chọn của tự nhiên và “gen kinh doanh”</p>
<p>Lý thuyết kỳ diệu của Charles Darwin về sự lựa chọn của tự nhiên vào năm 1859 chính là một điển hình cho thấy nguyên lý 80/20 đã hoạt động như thế nào trong suốt mọi thời đại. Số nhiều vụn vặt – Những mẫu vật không thành công – đã chết đi dọn đường cho một số ít quan trọng những mẩu thử thành công.</p>
<p>Gen di truyền chính là động cơ thúc đẩy quá trình tái sinh của sự lựa chọn tự nhiên.</p>
<p>Gen kinh doanh là những ý tưởng hữu ích về việc cung cấp sản phẩm và dịch vụ cho khách hàng như thế nào, nên sử dụng nhà cung cấp như thế nào, làm thế nào để tạo ra những thứ chào bán cho khách hàng, ý tưởng về việc phân phối sản phẩm và các thứ đi kèm như thế nào, làm thế nào để tìm được những người đồng sự và những nhân viên thích hợp rồi kết hợp họ lại; làm thế nào để đạt được thặng dư kinh tế và mức lãi trên vốn cao hơn mức có thể trước đây, về bất cứ điều gì khác định nghĩa một doanh nghiệp và đem đến cho nó tiềm năng tạo ra tài sản.</p>
<p>Ý tưởng kinh doanh nào là “Số ít quan trọng”?</p>
<p>Điểm cốt yếu là phải xác định được những ý tưởng “số ít quan trọng” có thể đem đến thành công cho bạn. Những ý tưởng quan trọng sẽ chỉ ở lại với bạn nếu bạn là phương tiện tốt nhất cho chúng. Nếu bạn không thể nắm bắt và sử dụng chúng tốt hơn những người khác thì may mắn sẽ rời bỏ bạn. Đó là sự “Cạnh tranh ở cấp độ ý tưởng”.</p>
<p>Sự cạnh tranh thật sự trong bất cứ sản phẩm nào cũng không phải là sự cạnh tranh giữa công ty này với công ty khác hay sản phẩm này với sản phẩm khác mà chính là sự cạnh tranh giữa các ý tưởng về sản phẩm.</p>
<p>Với mỗi ý tưởng tốt lại có những phiên bản tốt hơn của chính nó, hay những biến thể khác nhau phục vụ cùng một mục đích tương tự, chúng xuất hiện và giết chết nguyên b
